Thiên Trương Nhục Cốt Đầu - Chương 11

Tác giả: Mặc Ngân

Bùi Lăng Sơ mở Thần Đạo, lập tức một chùm hào quang màu vàng xuất hiện tỏa sáng cả một vùng, anh cầm gậy tung ra một kỹ năng cấp 100, nhưng đáng tiếc cột máu của BOSS chỉ giảm có chút xíu, anh đã đánh con BOSS này rất lâu rồi, anh vừa nhìn thấy cột máu của con BOSS biến thành màu đỏ thì Đàm Việt thở dài đi vào.
“Haizz…” Đàm Việt ngồi xuống giường lại thở dài thêm một cái nữa.
“Tại sao lại như vậy chứ…” Đàm Việt vò đầu bứt tai.
“Trời ơi…” Đàm Việt đưa hai tay lên ôm đầu kêu gào thảm thiết.
Bùi Lăng Sơ đang cố tảng lờ âm thanh đang văng vẳng bên tai kia, ừ, con BOSS sắp ૮ɦếƭ rồi, mình phải Gi*t Gi*t Gi*t Gi*t nó…
“Người anh em, cậu làm sao thế?” Đàm Việt nhái bộ dạng điên loạn của Mã Cảnh Đào[1], trên trán nổi đầy gân xanh, lườm nứt cả mắt.
[1] Mã Cảnh Đào: Diễn viên nổi tiếng người Hồng Kông.
Bùi Lăng Sơ thở dài đánh thượt, cuối cùng cũng phải phản ứng: “Sao thế?”
Đàm Việt mặt mày xanh lét như tàu lá chuối: “Cậu không biết gì sao, cả trường đang đồn ầm lên, là Bạch Thiên Trương đang được bao nuôi!”
Tay cầm chuột của Bùi Lăng Sơ khẽ run lên, quay đầu lại thật mạnh: “Cậu nói gì?!”
“Tớ cũng không tin, nhưng rất nhiều người nhìn thấy, tại buổi phỏng vấn tìm kiếm ban nhạc lần trước người đàn ông đó còn đứng ở cổng trường đợi cô ấy, cậu không nhìn thấy sao?”
Bùi Lăng Sơ bỗng nhớ ra, tối hôm đó anh nán lại văn phòng có chút việc, anh chỉ liếc qua khe cửa sổ để mở, trong bóng tối chập chùng mờ ảo anh nhìn thấy bóng của Thiên Trương đang đứng cạnh người đàn ông đó. Lúc đó anh chỉ nghĩ là đàn em của ban văn nghệ nên không để ý.
Anh nhếch miệng: “Đàm Việt, tớ tin cô ấy. Cô ấy không phải là người như vậy đâu.”
“Ái chà chà?” Đàm Việt kinh ngạc nhìn anh, “Hai người thân nhau như vậy sao?”
Bùi Lăng Sơ im lặng không nói gì, quay đầu lại tiếp tục đánh BOSS, thì nhìn thấy Pháp sư cấp 106 đang nằm thê thảm dưới đất, tên BOSS đầy máu dương dương đắc ý đi qua đi lại quanh cái xác.
Bùi Lăng Sơ lặng lẽ hồi sinh về thành, ngồi ngây người một lúc. Trong lòng chợt dấy lên một cảm xúc khó tả chỉ trong một khắc mà cảm xúc của anh từ ngưỡng mộ chuyển sang đố kị rồi từ bất lực sang thất vọng.
Anh thu nhỏ cửa sổ trò chơi, đăng ký một ID khác, lập một acc phụ. Khi chọn giới tính cho nhân vật, anh do dự một lúc, cuối cùng chọn nữ; khi nhập tên nhân vật, ngón tay anh để trên những chữ cái, nhưng dừng lại một lúc mới hạ quyết tâm ấn xuống. Liền sau đó, một nữ tân thủ, trên đầu hiện lên dòng chữ “Thiên Trương Ngốc Nghếch” đang đứng ngây ra ở Tân Thủ Thôn.
Bùi Lăng Sơ thao tác điều khiển acc chính Uống Rượu Bên Suối kéo acc phụ Thiên Trương Ngốc Nghếch làm nhiệm vụ. Hai tiếng sau, acc phụ Thiên Trương Ngốc Nghếch đã lên cấp 30. Bùi Lăng Sơ bất chợt cảm thấy mệt mỏi, nhìn dáng vẻ ngây ngô của Thiên Trương Ngốc Nghếch thì một kỹ năng Tật Hỏa Châu bay đến rất nhanh, Thiên Trương Ngốc Nghếch ngã vật xuống đất ngay lập tức.
Bùi Lăng Sơ chế nhạo cười khan một tiếng, trong lòng bất giác nảy lên ý định đen tối, anh tắt trò chơi, bắt đầu mở di động gọi điện thoại.
Bạch Thiên Trương đang ở trong thư viện xem sách, từ hôm cô bỏ mặc Ngôn Mạch chạy đi đã được một thời gian rồi anh chưa đến tìm cô. Cô đang mở tập bản đồ giải phẫu cơ thể người màu sắc sặc sỡ thì lật đúng trang vùng bụng, cơ bắp và thần kinh, cơ bắp được vẽ màu đỏ gớm ghiếc, Bạch Thiên Trương nghĩ, haiz, kể ra thì nhân vật trong Viêm Hoàng Kỳ Tích vẫn đẹp hơn nhiều, thân hình của Vũ Thoa Phong Lạp hút hồn người khác như vậy cơ mà… đợi đã! Cô kịp thời ngăn chặn ngay tư tưởng đen tối của mình, vội vàng cúi xuống tập bản đồ, tập sách này còn xem thế nào được nữa!
Đúng lúc này thì chuông điện thoại của cô reo lên, Bạch Thiên Trương mở màn hình điện thoại, ba chữ Bùi Lăng Sơ đang nhấp nháy hiển thị trên màn hình, cô đang mường tượng dáng vẻ của Bùi Lăng Sơ đang ve vẩy cái đuôi hồ ly, vểnh cái tai hồ ly của mình lên chờ cô trả lời điện thoại, cô thận trọng nuốt nước bọt, thấp thỏm nghe điện thoại: “A lô.”
“Thiên Trương, tôi là Bùi Lăng Sơ.”
“Ừm, chào anh.”
“Chuyện là thế này, việc tìm kiếm ban nhạc lần trước may nhờ cô giúp đỡ mới xong xuôi êm đẹp như vậy nên tôi muốn thay mặt toàn thể hội sinh viên cảm ơn cô. Tối nay tôi mời cô ăn cơm nhé.” Bùi Lăng Sơ nói một cách thoải mái, quang minh chính đại.
Bạch Thiên Trương há hốc mồm, thầm nghĩ cô chẳng có lý do nào để từ chối thành ý của anh, “Được thôi, ở đâu nhỉ?”
“Bốn rưỡi chiểu tôi đến đón cô.”
Dưới gốc cây trước cổng ký túc xá có rất nhiều nam sinh đang đứng chờ bạn gái của mình, có người còn cầm sẵn trên tay bữa tối. Bùi Lăng Sơ đứng dưới một gốc cây, mọi nữ sinh qua lại đều là vô tình hay hữu ý đều liếc mắt nhìn anh. Bạch Thiên Trương xuất hiện đúng giờ, cô nhìn thấy Bùi Lăng Sơ đang đứng lặng im dưới ánh chiều tà, đột nhiên nghĩ đến một câu nói rất xưa: “Vi vu xào xạc, sảng khoáng tươi mát, như cây tùng trước gió, cao ngạo mà cuốn hút.” Nếu nói Ngôn Mạch trong sáng như ngọc, tuấn tú hơn người thì Bùi Lăng Sơ lại dịu dàng, nho nhã, khí chất nổi trội, nhưng phải bỏ đi bụng dạ đen tối kia.
Hai người đi ăn ở một nhà hàng gần trường có tên là Nhất Phẩm Hồng, món rau xào ở đây khá ngon. Bùi Lăng Sơ và Bạch Thiên Trương vừa bước vào cửa, mọi người trong nhà hàng đều kinh ngạc nhìn đôi tiên đồng ngọc nữ. Bùi Lăng Sơ bao một phòng vip, nhân viên phục vụ rót trà cho họ, chờ hai người gọi món. Bùi Lăng Sơ đưa thực đơn cho Bạch Thiên Trương, Thiên Trương gọi món bí đỏ xào trứng rồi đưa lại thực đơn cho Bùi Lăng Sơ.
Bùi Lăng Sơ lạnh nhạt liếc mắt nhìn cô, khiến Thiên Trương sởn cả gai ốc, cô nghe anh nói: “Vậy thì tôi không khách sáo nữa.”
Anh gấp thực đơn lại, cao giọng nói: “Cho tôi một đĩa đậu phụ xào thịt băm ớt xanh.”
Bạch Thiên Trương há hốc miệng suýt nữa thì rớt nước miếng, vỗ иgự¢ kinh hoàng.
Bùi Lăng Sơ không thèm nhìn cô, cầm thực đơn tiếp tục đọc, trôi chảy không dừng lấy một hơi: “Một Ⱡồ₦g đậu phụ chưng đậu hà lan, đậu phụ sốt tương, đậu phụ chưng thịt, đậu phụ xào rau chân vịt, đậu phụ sốt chua ngọt. Được rồi, từng này món, cậu uống gì?”
Thiên Trương cứng đơ người, người phục vụ cũng thế. Hai người kinh hoàng mắt tròn mắt dẹt, im lặng một cách lạ thường.
Bùi Lăng Sơ ho nhẹ một tiếng, người phục vụ đã gặp rất nhiều loại người trong xã hội, cô nhanh chóng định thần trở lại, thoăn thoắt ghi lại thực đơn.
“À, đúng rồi.” Bùi Lăng Sơ đưa ngón trỏ thon dài lên miệng, như đang suy nghĩ điều gì dáng điệu mờ ảo hút hồn, khiến cô phục vụ đỏ mặt: “Vẫn còn một món nữa – đậu phụ nhồi thịt[2].”
[2] Thiên Trương Nhục Cốt Đầu nghĩa là đậu phụ nhồi thịt.
Cô phục vụ cắn chiếc khăn tay quay người bước vội đi như thiếu nữ đã có chồng, Bạch Thiên Trương như bị sét đánh, cô đang nghi ngờ giữa bọn họ có phải có mối thâm thù Gi*t cha Gi*t mẹ không, cô cố gắng nhớ lại, đến việc cô đổ nước lên giường Dư San hồi năm một cũng được cô đào bới lên, nhưng vẫn không thể nào nhớ ra được là cô rốt cuộc đã đắc tội với Bùi Lăng Sơ khi nào.
Khả năng phục vụ của nhà hàng Nhất Phẩm Hồng rất tốt, chỉ một lát sau các món đậu phụ đã lần lượt được bày trên bàn. Bạch Thiên Trương bối rối cắn đũa nhìn đống đậu phụ được xào chua ngọt, hấp hoặc cắt thành sợi, hoặc được thái miếng, hoặc được nặn thành viên, cô khóc không thành tiếng.
Bùi Lăng Sơ gắp mấy miếng đậu phụ viên, nho nhã thong thả ung dung cắn một miếng rồi lại căn thêm miếng nữa. Mắt của Bạch Thiên Trương đỏ kệch lên, cô chỉ cảm thấy thứ đang bị nghiền nát dưới hàm răng sắc nhọn của Bùi Lăng Sơ chính là cô, vặn vẹo đứng ngồi không yên.
Đã thể Bùi Lăng Sơ lại còn nhiệt tình hỏi han: “Sao cô không ăn? Ừ, thịt trong đậu phụ nhồi thịt thật là thơm ngon.”
“…” Bạch Thiên Trương cảm giác trước mặt Bùi Lăng Sơ cô không có cách nào để thoát thân, đành ngậm đắng nuốt cay chọn thịt băm để ăn.
“Lời đồn đại trong trường, tôi đã nghe thấy rồi.” Bùi Lăng Sơ đột ngột nói.
“Hả?” Bạch Thiên Trương ngẩng đầu vô cùng ngạc nhiên.
“Cô đừng để tâm làm gì, cây ngay không sợ ૮ɦếƭ đứng. Tôi tin cô.” Bùi Lăng Sơ vẫn giữ vẻ mặt lạnh lùng.
Bạch Thiên Trương cảm động, hiếm khi nào Bùi Lăng Sơ dùng lòng tốt an ủi cô. Giờ phút này cô cảm nhận sâu sắc được thói xấu thâm căn cố đế của kẻ ác độc xấu xa, biện pháp cây gậy và của carrot[3] rõ ràng là rất hợp lý, vì từ trước đến nay Thiên Trương thường bị áp bức bắt nạt rất lâu, nên khi nghe Bùi Lăng Sơ an ủi như vậy thì cô đặc biệt cảm động, mắt long lanh lấp lánh nhìn anh.
[3] Cây gậy và củ carrot: Biện pháp chính trị ngoại giao do Mỹ đưa ra với các nước thù địch, vừa nhử vừa dọa.
“Vì chẳng có ai có ngu ngốc đi thích cô cả.”
Bạch Thiên Trương hóa đá, cô thu lại ánh mắt ngưỡng mộ dành cho anh, cô sai rồi, lẽ ra cô không nên có những ảo mộng ngây thơ về tên hồ ly lòng dạ đen tối này.
Bạch Thiên Trương nước mắt giàn giụa cay đắng ăn đồng loại của mình, cô tức tối bối rối cố ăn cho xong bữa cơm. Bùi Lăng Sơ đợi Bạch Thiên Trương ăn xong, rồi mới nho nhã lau miệng, vẫy tay gọi phục vụ thanh toán.
Mùa đông trời tối rất nhanh, tuy mới có sáu rưỡi, nhưng trời đã đen như mực. Thành phố W mỗi lần đến chạng vạng và đêm tối là bắt đầu nổi gió. Bạch Thiên Trương kéo lại khăn quàng cổ, thấy vậy Bùi Lăng Sơ liền chuyển hướng đi, không nói không rằng chắn gió cho cô, tiếc rằng cô đang mải mê chìm đắm trong nỗi niềm hoang mang lo sợ khi đối mặt với tên hồ ly hiểm ác nên không phát hiện ra hành động lãng mạn của anh.
Hai người chậm rãi tản bộ đi về phía ký túc xá của Thiên Trương, ánh mắt sắc lẻm của cô chợt nhìn thấy một bóng dáng quen thuộc đang đứng trước cửa ký túc xá đợi cô. Cô dừng bước, cứng nhắc cười với Bùi Lăng Sơ nói: “Gì nhỉ, tôi chợt nhớ ra ban văn nghệ vẫn còn chút việc chưa giải quyết, tôi không về ký túc xá nữa, mà tôi sẽ đến thẳng văn phòng luôn, vậy anh về nhé.”
Cô không đợi Bùi Lăng Sơ kịp phản ứng, liền quay người chuẩn bị bước đi, liền nghe thấy một giọng nói ấm áp trong trẻo dịu dàng gọi cô: “Thiên Trương.”
Bạch Thiên Trương cứng đơ người, từ từ quay đầu lại một cách khó nhọc, cô còn nghe được tiếng những khớp xương của chính mình kêu răng rắc, giả bộ tươi cười chào hỏi Ngôn Mạch: “A ha, chào anh Ngôn Mạch, thật là trùng hợp, trùng hợp.” Vừa dứt lời cô chỉ muốn cắn ngay lưỡi của mình, trùng hợp khỉ gì, đứng trước cửa ký túc xá của cô ôm cây đợi thỏ, mà gọi là trùng hợp à? Bộ dạng của Ngôn Mạch hình như là chờ Bạch Thiên Trương rất lâu, thần sắc phức tạp âm thầm đánh giá Bùi Lăng Sơ đang đứng bên cạnh cô.
Hai gã đàn ông trong đêm tối đứng cạnh Bạch Thiên Trương không nói năng gì lặng lẽ quan sát đánh giá lẫn nhau, âm thầm phỏng đoán về đối phương. Bạch Thiên Trương ngay lập tức cảm nhận được tiếng gió rít lên, cuồn cuộn biến hóa khôn lường. Lúc đó, cô chợt nghĩ tình cảnh hiện tại của mình chẳng khác gì dâm phụ bị bắt tại trận đang bỏ nhà theo trai, mà gương mặt của Ngôn Mạch hiện rõ mong muốn xé cô thành trăm mảnh rồi vứt vào bồn cầu tự hoại xả nước cuốn trôi hết.
Câu chuyện thê thảm nhất trên đời muôn đời vẫn là để tình nhân và chồng mình gặp nhau, Bạch Thiên Trương giật giật khóe miệng: “Đây là Ngôn Mạch, à, bạn tôi; còn đây là Bùi Lăng Sơ, bạn học của em.”
Hai gã đàn ông không thèm đếm xỉa gì đến phản ứng của cô, gườm gườm nhìn nhau rồi gật đầu với nhau một cái, Bùi Lăng Sơ cúi đầu nở một nụ cười hết sức dịu dàng với Thiên Trương: “Thiên Trương, vậy tôi đi trước đây. Tôi sẽ liên lạc với cô sau.” Trước khi đi anh còn giúp cô sửa lại khăn quàng cổ cho ngay ngắn.
Bạch Thiên Trương không lường trước được tình huống này, nên cũng không kịp tránh. Nhưng cô thề là mình đã nhìn thấy trong ánh mắt đó lóe lên sự đắc ý khi đạt được mục đích, anh ta chắc chắn là cố tình làm như vậy! Hừ, Bạch Thiên Trương tức tối nghĩ thầm. Ánh mắt của Ngôn Mạch lạnh băng trong vài phút, anh nói với Bạch Thiên Trương: “Thiên Trương, anh muốn nói với em một tiếng, là ngày mai anh phải về rồi.”
“Ồ.” Bạch Thiên Trương xấu hổ không dám nhìn anh, “Vậy anh lên đường thượng lộ bình an nhé!”
“Ừ.” Ngôn Mạch hạ thấp giọng, hình như là anh còn có điều gì muốn nói, nhưng cuối cùng lại thở dài một tiếng rất khẽ rồi quay người bước đi.
Bạch Thiên Trương hồn siêu phách lạc chậm chạp bước vào ký túc xá, Dư San đang thân mật với ông xã của cô trong Viêm Hoàng Kỳ Tích, Bạch Thiên Trương thấy vậy càng thêm kích động, than vắn thở dài kể lể chuyện của cô với Dư San.
“Giờ phải làm sao đây Dư San?” Cô hỏi.
Dư San vừa điêu luyện lách cách gõ bàn phím: “Ông xã, em yêu anh! Anh phải nhớ em đấy nhé!” vừa khinh thường nhìn Bạch Thiên Trương: “Xì, việc quái gì phải lo lắng, kết hôn trong trò chơi thì làm gì có ràng buộc gì!”
“… Dư San cậu thật chẳng có tý đạo đức nào cả!” Bạch Thiên Trương kinh ngạc thất thần nhìn Dư San.
Dư San đảo mắt: “Tường Lâm tẩu[4], vậy thì cậu cứ ngồi đấy mà đợi Diêm Vương phân cậu thành hai nửa, hai nửa chia đều cho hai người đàn ông. Hay là cậu muốn quy y cửa Phật?”
[4] Tường Lâm tẩu là một nhân vật trong tiểu thuyết Chúc phúc của Lỗ Tấn. Bà là mẫu phụ nữ lao động điển hình ở nông thôn Trung Quốc thời xưa. Bà đại diện cho hình tượng người phụ nữ lương thiện, chịu khó, hiền lành chất phác, ngoan cường trước mọi khó khăn.
Bạch Thiên Trương tức giận trèo lên giường, trước khi ngủ đột nhiên cô xuất khẩu mô phỏng một đoạn cổ văn: “Kẻ Bùi Lăng Sơ, mặt trắng mà dạ đen. Chạm vào cây cổ, ૮ɦếƭ hết; dùng để căn người, không gì chế ngự được. Hỡi ôi thương thay!”
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc