Thiên Tài Cuồng Phi - Chương 219

Tác giả: Băng Y Khả Khả

Mộ Thần Tôn Mở
"Đùng!"
"Rầm ầm ầm!"
Trời đất biến đổi, vô số ngọn lửa bay về phía thiếu niên kia.
Hắn ta nhìn thấy Dạ Nhược Ly được Cung Vô Y ôm trong ngực thì thầm thở phào nhẹ nhõm, nhưng hắn còn chưa kịp phục hồi tinh thần thì đã thấy vô số ngọn lửa màu đen bay từ bốn phương tám hướng về phía mình.
"Đùng!"
Ngọn lửa thôn tính, tiêu diệt thân thể thiếu niên trong chớp mắt, nhưng mà lúc mọi người cho rằng hắn ta sắp chết thì trong đám lửa lại bộc phát một luồng khí cường đại, một vệt sáng màu đỏ bắn lên tận trời xanh, giống như khói lửa bắn ra bốn phía vậy.
"Cái gì?"
Cung Vô Y hơi nhăn mặt, đây là lần đầu trong mắt xuất hiện vẻ nghiêm trọng.
Tên này là ai!



"Ngươi chính là tên nam nhân đã làm bẩn Thanh nhi sao?"
Khi lời nói này vang lên thì một bóng người đi ra khỏi ngọn lửa.
Thân hình thiếu niên thon dài, ở khóe miệng còn có vệt máu đỏ tươi, trên khuôn mặt tuấn mỹ đầy ý cười lạnh, tóc đỏ ba trong gió, trong đôi mắt đỏ quái dị như yêu nghiệt đầy vẻ khát máu tàn nhẫn.
"Không trách được ngươi có thể chiếm được trái tim của Thanh nhi, thực lực quả thật không tệ, nhưng nàng là nữ nhân của ta, bất kỳ ai làm bẩn nàng đều phải chết!"
"Thanh nhi?" Cung Vô Y nhíu mày, dán môi vào bên tai Dạ Nhược Ly, mờ ám nói: "Tiểu Dạ nhi, tại sao hắn lại gọi nàng là Thanh nhi? Xem ra lúc vì phu không ở đây nàng lại trêu chọc vào vận đào hoa rồi, sau này về phòng xem vi phu trừng phạt nàng thế nào."
Dạ Nhược Ly giật thót mình, Cung Vô Y nói trừng phạt, tất nhiên là...
Bỗng nhiên nhớ lại năm đó ở Phong Vực hắn không cho nàng xuống giường năm ngày năm đêm, nàng không muốn cảm nhận trải nghiệm đó một lần nào nữa.
"Ta không quen hắn." Dạ Nhược Ly vội vàng lắc đầu: "Là hắn nhận sai người, trong trí nhớ của ta, từ trước tới giờ không hề có nhân vật này."
Đầu lông mày của Cung Vô Y hơi nhíu lại rồi nhìn về phía thiếu niên: "Ngươi có nghe chưa? Thê tử bổn vương nói không quen ngươi."
Thiếu niên nắm chặt tay, sắc mặt trở nên âm trầm, đột nhiên hắn ngửa đầu hét to một tiếng, thân thể nhanh chóng bay về phía Cung Vô Y: "Nàng chỉ có thể làm nữ nhân của ta, ngươi chết thì nàng sẽ thuộc về ta!"
Không sai, chỉ cần nam nhân này chết, đợi một thời gian nữa Thanh nhi sẽ quên hắn đi, lúc đó nàng sẽ chỉ thuộc về mình.
"Tiểu Dạ nhi, nàng ở đây chờ vi phu."
Cung Vô Y đặt nữ tử trong lòng xuống rồi phất tay áo, cất bước tiến lên, trong nháy mắt gương mặt tuấn mỹ yêu nghiệt âm trầm hẳn đi.
"Nữ nhân của bổn vương thì mãi mãi thuộc về bổn vương!"
"Ầm đùng!"


Đột nhiên một thanh Huyết Liêm[1] xuất hiện trước mặt Cung Vô Y.
[1] tên 1 loại đao.
Ánh sáng của Huyết Liêm chiếu rọi khắp sân.
Mọi người đều sửng sốt, kinh sợ nhìn nam tử hào hoa phong nhã, cuồng ngạo này.
Giống như chỉ có nam tử cường đại như vậy mới đủ tư cách đứng bên cạnh nàng, cùng sóng vai với nàng.
Giờ phút này Cung Vô Y nắm Huyết Liêm Đao, hồng y bay trong gió lớn, tóc đen tung bay, cả người đầy khí thế cường đại, điên cuồng mê hoặc khiến mọi người không thể dời mắt.
Hắn nhếch môi lên, thoáng nở nụ cười lạnh lẽo.
"Huyết Liêm xuất hiện chắc chắn sẽ đổ máu, mà ngươi là người duy nhất ép ta sử dụng Huyết Liêm trong vòng trăm năm nay."
"Xem ra ngươi thật sự ra tay rồi."
Thiếu niên cười lạnh một tiếng, mặt không biểu cảm nhìn Cung Vô Y: "Nhưng mà chỉ dựa sức của một mình ngươi thì sao có thể giết được ta? Bây giờ ta muốn đánh bại ngươi trước mặt Thanh nhi để nàng hiểu ngươi không thể so sánh với ta!"
Nói xong thiếu niên nhanh chóng lao về phía Cung Vô Y, đồng thời một thanh trường kiếm cũng xuất hiện trong tay hắn.
"Ầm!"
Huyết Liêm và trường kiếm chạm vào nhau, tiếng vang khuyết đại ra bốn phía từ chỗ hai người, sức mạnh cường đại khiến mọi thứ chung quanh hóa thành hư ảo.
Dạ Nhược Ly quay đầ nhìn cửa phòng đóng chặt ở phía sau, chợt lấy Lôi Thần kiếm ra, thân hình chợt lóe rồi đến bên cạnh Cung Vô Y, lạnh giọng nói: "Ai nói hắn chỉ có một mình?"
Cung Vô Y nhìn Dạ Nhược Ly, trong đôi mắt phượng đầy vẻ nhu tình.
"Tiểu Dạ nhi."
"Yêu nghiệt, chàng biết tính cách của ta mà, ta không muốn trốn tránh sau lưng để chàng bao che."
Với thực lực của yêu nghiệt mà muốn đánh bại hắn thì sẽ không dễ dàng, bây giờ điều bọn họ cần làm là kiên trì, chỉ cần Phong Thần đột phá thành công thì có thể giành được thắng lợi.
"Được."
Cung Vô Y nở nụ cười đầy mê hoặc rồi nhẹ gật đầu.


Thiếu niên nhìn hai người cổ động lẫn nhau thì trong đôi mắt đỏ đầy sự đố kị, hắn vung trường kiếm trong tay lên, kiếm phong cùng hắn đánh về phía Cung Vô Y.
Thân thể Cung Vô Y hơi nghiêng qua một bên để né tránh, Huyết Liêm cũng chợt nhằm về phía thiếu niên.
Dạ Nhược Ly và Cung Vô Y tách nhau ra đứung phía trước và sau hắn, lúc đối mặt với Cung Vô Y thì thiếu niên không chút lưu tình, nhưng khi đối mặt với Dạ Nhược Ly thì hắn lại thu lực lại, không muốn làm nàng bị thương.
"Vô Y, tiểu Ly nhi, các ngươi nhất định phải bình an vô sự." Bắc Ảnh Thần nắm chặt quyền, lo lắng nhìn hai người.
Thời gian chậm rãi trôi qua, hai phe chiến đấu ngang tài ngang sức, nhưng trên người thiếu niên và Cung Vô Y đều bị thương, tuy nhiên hai tên tình địch này lại chém giết nhau đến đỏ cả mắt, lực tấn công cũng càng lúc càng xảo quyệt.
"Ầm!"
"Đùng ầm ầm!"
Vào lúc này bên trong cửa phòng đang đóng chặt có hai luồng sáng bắn ra, một xanh một đỏ bám dính vào nhau rồi bắn lên không trung, xua bay đi mây đen đầy trời.
"Đây là chuyện gì?"
"Bán Chí Tôn, có người đột phá Bán Chí Tôn..."
"Hơn nữa còn là Bán Chí Tôn hai hệ phong hỏa."
Lão tổ tông của Bắc Ảnh thế gia đang ở đây, sao lại có người đột phá được?
" Hai hệ phong hỏa sao?" Tống Liệt hơi ngẩn ra, giống như nghĩ tới cái gì đó nên ngạc nhiên trừng lớn hai mắt: " Hai hệ phong hỏa? Chẳng lẽ là nàng? Đúng, trừ nàng ra thì làm gì có ai khác nữa?"
Thế là mọi ánh mắt đều nhìn về phía Tống Liệt, giống như không hiểu lão gia hỏa này đang nói tới ai.
Cửa phòng đột nhiên bị đẩy ra, một bóng người mặc y phục xanh bước ra ngoài, nữ tử thanh lệ giống như Huyền nữ trên chín tầng mây xuất hiện trước mắt mọi người.
"Sư phụ, người thành công rồi sao?"
Dạ Nhược Ly thu hồi kiếm, quay đầu liếc nhìn nữ tử bước từ trong phòng ra ngoài.
"Ừ." Phong Thần nhẹ gật đầu, trên môi có ý cười nhàn nhạt: "Nhờ vào đan dược của ngươi, ta chẳng những chữa trị được linh hồn bị tổn thương mà còn đột phá được Bán Chí Tôn."
Cái gì?
Mọi người nghe vậy đều kinh ngạc nhìn Dạ Nhược Ly.
Nàng luyện chế được đan dược có thể giúp Thần Tôn đỉnh phong đạt tới Bán Chí Tôn sao? Như vậy không phải đan dược Chí Tôn phẩm quá biến thái rồi sao?
Thế là tất cả ánh mắt nhìn về phía Dạ Nhược Ly đều nóng rực.
Thiếu niên nhướng mày, liếc mắt nhìn Phong Thần rồi lại nhìn Dạ Nhược Ly, trong mắt thoáng có chút bất đắc dĩ: "Thanh nhi, sẽ có một ngày nàng trở thành nữ nhân của ta!"
Dạ Nhược Ly nghe vậy cũng biết có chuyện không hay nhưng lúc nàng nhìn qua thì đã thấy thiếu niên phất tay rồi đột nhiên nhảy lên cao, thả ra một làn sương đỏ, đợi đến lúc làn sương này biến mất thì bóng người thon dài cũng đã biệt tăm biệt tích.
Dạ Nhược Ly giương mắt nhìn theo hướng hắn biến mất, sát ý trong mắt không hề giảm: "Chạy."
"Tiểu Dạ nhi." Cung Vô Y nhẹ ôm hai vai nàng, ôn nhu nói: "Nàng yên tâm, ta sẽ không để hắn làm tổn thương đến một sợi tóc của nàng."
Dạ Nhược Ly nắm chặt tay không hề nói chuyện, nhưng con ngươi đen nhánh đã hiển lộ tâm trạng của nàng.
"Phó Minh Chủ, Tịch Dương hắn... Hắn thật sự đã chết rồi sao?" Mạc Linh cắn chặt môi, hai mắt đầy nước mắt.
"Cái gì?" Lỗ Lạc đột nhiên kinh sợ, nhanh chân bước lại hỏi: "Nhược Ly nha đầu, đã xảy ra chuyện gì?"
Mắt Dạ Nhược Ly hơi tối sầm lại, chung quy vẫn gật đầu: "Linh hồn Tịch Dương đã bị hắn cắn nuốt, điều này do chính miệng hắn nói, cho nên Tịch Dương đã..."
Thân thể già nua nhẹ run lên, trong mắt Lỗ Lạc đầy bi thương.
"Ta vốn tưởng rằng cái này chỉ là tạm thời, xem ra Tịch Dương đã hoàn toàn bị hắn khống chế, nếu không sẽ không..."
"Nha đầu." Phong Thần vỗ vai Dạ Nhược Ly, chợt nhìn về phía Cung Vô Y, hỏi: "Ngươi cảm giác được gì?"
Trong đôi mắt phượng đầy suy nghĩ sâu xa, Cung Vô Y chậm rãi ngẩng đầu, khuôn mặt tuấn mỹ có chút khác thường: "Ngươi nói thân thể hắn? Không sai, bổn vương phát hiện trong cơ thể hắn quả thật tồn tại một linh hồn khác, nhưng mà đã tiến vào trạng thái ngủ say."
Nước mắt Mạc Linh đột nhiên ngừng chảy, ngạc nhiên nhìn Phong Thần và Cung Vô Y.
Dạ Nhược Ly nghe vậy cũng kinh ngạc: "Yêu nghiệt, các ngươi nói Tịch Dương còn sống sao?"
"Tiểu Dạ nhi." Cung Vô Y xoa hai vai Dạ Nhược Ly, giọng điệu đầy ý ghen tuông: "Nàng để ý nam nhân khác không sợ phu quân nàng sẽ uống dấm sao?"
"Nếu như chàng thật sự uống dấm thì sẽ không nói ra mà sẽ dùng hành động để thể hiện."



Chương trước Chương tiếp

Thử đọc