Thiên Tài Cuồng Phi - Chương 212

Tác giả: Băng Y Khả Khả

Tiểu Dạ Nhi, Ta Đã Trở Về
"Đồ ngu!" Tống Liệt kìm nén, xem thường liếc nhìn Cổ Đan.
Nếu là lúc trước thì hắn còn cảm thấy tức giận vì những lời Cổ Đan nói, nhưng bây giờ đã gặp được Dạ Nhược Ly rồi thì chỉ cảm thấy cực kỳ nực cười, ông ta đã lớn tuổi như vậy rồi, bây giờ đột phá Siêu Thần Phẩm thì cũng chẳng có gì kỳ lạ.
Nếu biết người đứng bên cạnh ông ta chưa tới ba mươi đã đạt được thành tựu như vậy, tất nhiên hiện tại trình độ luyện đan càng mạnh hơn lúc trước rồi.
"Ngươi nói ai là đồ ngu?" Cổ Đan nắm chặt tay, hung tợn trừng mắt nhìn Tống Liệt.
"Ai trả lời thì chính là người đó, thế nào, ngươi có ý kiến gì sao?"
"Ngươi..." Cổ Đan duỗi ngón tay ra chỉ vào mặt Tống Liệt, ngẹn họng thật lâu mới rặn ra được một câu: "Tống Liệt, sau khi tranh đoạt kết thúc ta sẽ khiêu chiến ngươi, ngươi có dám ứng chiến không?"
Cổ Đan nhíu mày, hai tay chống nạnh, cười âm hiểm, nói: "Được, thi thì thi, ai sợ ai?"
Cổ Đan nghe vậy thì lại giật mình, hình như lão gia hỏa này đã có tính toán từ trước rồi? Chẳng lẽ ông ta cũng đã đột phá Siêu Thần Phẩm rồi sao?
Không, không thể, ông biết rất rõ thiên phú của lão gia hỏa này, chỉ mới tiến vào Tuyệt Phẩm đỉnh phong không bao lâu, tuyệt đối không thể đột phá nhanh như vậy.



Cổ Đan thở phào một hơi rồi phất ống tay áo, cười lạnh nói: "Hừ, vậy chúng ta chờ xem đi, hi vọng đến lúc đó ngươi sẽ không khóc lóc cầu xin ta, ha ha ha, chúng ta đi!"
Nói xong liền liếc mắt nhìn Tống Liệt một cái rồi dẫn theo đám người của Thần Đan phái cao ngạo bỏ đi.
Ông ta không đặt ai vào trong mắt là chuyện đương nhiên, ai kêu người ta có được thực lực này chứ?
"Phụt!" Tống Liệt nhổ nước bọt về phía Cổ Đan rồi xoa xoa quả đấm, cười gượng nhìn Dạ Nhược Ly: "Ha ha, Nhược Ly nha đầu, ngươi xem chuyện này..."
Dạ Nhược Ly liếc nhìn khuôn mặt già nua đầy ý cười của Tống Liệt rồi thản nhiên nói: "Tự mình đồng ý tỷ thí thì tự mình giải quyết đi."
"Không phải chứ?"
Nghe thấy đáp án này gương mặt Tống Liệt lạp tức suy sụp, mắt đầy uất ức: "Nhược Ly nha đầu, ngươi không cứu ta thì ta chết chắc, hu hu, ta đã một đống tuổi rồi mà bị lão già đáng chết đó sỉ nhục nhã đến chết thì phải làm sao, tiểu nha đầu, ngươi nhẫn tâm sao?"
Tống Liệt giả bộ lau nước mắt ở khóe mắt, cẩn thận thăm dò thái độ của Dạ Nhược Ly.
Thấy Tống Liệt già mà không nên nết, ba người Lỗ Lạc đồng thời lui về phía sau hai bước rồi liếc mắt nhìn ra chỗ khác giống như không hề quen lão gia hỏa này vậy.
"Ta quả thật không muốn lo chuyện bao đồng, nhưng mà..." Dạ Nhược Ly dừng lại một chút rồi khóe miệng thoáng xuất hiện một nụ cười lạnh: "Ông ta không nên đề cập đến ta, cho nên những lời nói ban đầu ta cũng rất khó chịu, mà ta đã khó chịu thì ngại gì đồng ý cuộc tỷ thí này? Ta sẽ cho lão già đó hiểu cái gì là Nhân Ngoại Hữu Nhân, Thiên Ngoại Hữu Thiên[1]!"
[1] Bên ngoài bầu trời có bầu trời khác, người tài có người tài hơn. Tương đương với câu tục ngữ "vỏ quít dầy có móng tay nhọn”.
"Tiểu nha đầu, ngươi đồng ý rồi sao?"
Gương mặt Tống Liệt đầy vẻ vui mừng, lúc này ông ta như ăn được mật ngọt vậy.
Ha ha, rốt cuộc lần này có thể khiến cho lão già kia cúi đầu được rồi, hừ, xem thử sau này còn dám coi khinh Liên Minh luyện đan không!
"Nhược Ly tỷ tỷ!"


Một giọng nói thích thú vang lên, lúc Dạ Nhược Ly quay đầu lại thì liền nhìn thấy một thiếu niên tuấn mỹ, khuôn mặt hắn còn chưa hết non nớt nhưng lại khiến cho người ta cảm thấy êm dịu và thoải mái.
"Tịch Dương, ngươi cũng tới rồi."
Dạ Nhược Ly nhẹ mỉm cười, duỗi tay xoa đầu Mạc Tịch Dương.
"Bởi vì Nhược Ly tỷ tỷ ở chỗ này cho nên ta mới..." Mạc Tịch Dương nhìn trộm gương mặt tuyệt mỹ của Dạ Nhược Ly, trên mặt hắn thoáng ửng hồng.
Đột nhiên Dạ Nhược Ly nghĩ lại lần đầu tiên gặp Mạc Tịch Dương.
Cũng may cuối cùng tính cách tiểu tử này không kỳ quặc như vậy.
"Nhược Ly tỷ tỷ, tỷ yên tâm tỷ thí đi, ta sẽ đứng đây cổ vũ cho tỷ."
Mạc Tịch Dương giơ quả đấm lên, trên mặt đầy ý cười xán lạn.
Dạ Nhược Ly nhẹ mỉm cười rồi cũng không nhiều lời, nhưng nàng không hề chú ý lúc nàng ngẩng đầu lên thì nụ cười trên môi Mạc Tịch Dương có hàm ý không rõ.
"Là của tộc Cổ Đồ Đằng, rốt cụ Cổ Đồ Đằng cũng tới ..."
"Nghe nói Phong Vực tìm được người thừa kế ở tộc Cổ Đồ Đằng, điều này là thật sao?"
"Đương nhiên là thật, nghe nói lần này hắn cũng tới ..."
Bên tai vang lên những tiếng nghị luận khiến Dạ Nhược Ly nhíu lông mày lại, lúc nhìn theo ánh mắt mọi người thì liền nhìn thấy một đám người mặc y phục xanh chậm rãi đi về phía quảng trường.
Nhóm người này mặc áo choàng xanh, tay cầm loan đao[2], đầy khí phách cường hãn.
[2] loại đao giống mã tấu.
Nhưng điều thu hút ánh mắt của Dạ Nhược Ly là nam tử đi giữa bọn họ...
"Thanh Ca?"
Y Thanh Ca? Sao hắn lại ở trong tộc Cổ Đồ Đằng? Hơn nữa hình như khí tức trên người hắn cường đại hơn lúc trước.
Xem ra những năm nay hắn cũng đã trải qua rất nhiều chuyện.
Y Thanh Ca cũng phát hiện ra nàng đang nhìn chằm chằm mình nên chậm rãi liếc mắt qua, đôi mắt màu xanh biếc nhìn Dạ Nhược Ly, trên gương mặt trắng nõn tuấn mỹ có ý cười nhẹ.


Nhưng hắn cũng nhanh chóng thu hồi ánh mắt, đi theo bọn họ ra khỏi tầm mắt của nàng...
"Tống Minh Chủ, ta muốn hỏi ngươi một chuyện."
"Ngươi muốn hỏi về tiểu tử của Cổ Đồ Đằng đúng không?" Tống Liệt liếc nhìn Y Thanh Ca rồi vuốt râu trắng nói: "Nghe nói trên lưng hắn có đồ án của tộc Cổ Đồ Đằng, na cái đồ án này đại biểu cho quyền lực tối cao của bộ tộc đó, mà những năm gần đây Cổ Đồ Đằng vẫn luôn đi tìm người có đồ án này, thế nào, ngươi quen tiểu tử đó sao?"
Dạ Nhược Ly vuốt cằm rồi lâm vào trầm tư.
Lúc trước nàng cảm thấy đồ án sau lưng Y Thanh Ca rất quen, bây giờ mới nhớ lại kiếp trước mình đã từng gặp qua đồ án này rồi, bởi vì lúc ấy chỉ nhìn thoáng qua thôi nên cũng không nhớ kỹ.
Đám người Lỗ Lạc nhìn nhau, đương nhiên bọn họ biết rõ quan hệ giữa Dạ Nhược Ly và Y Thanh Ca.
"Bây giờ thế lực siêu cường đại mới thành lập của đại lục Thần Chi, Thánh Dạ môn còn chưa đến."
Khâu Lân than thở, chờ bọn họ đến đủ thì Tế hội sẽ mở màn, Thần Môn thành có thể lấy được đầy đủ lệnh bài hay không thì phải dựa vào nỗ lực của mọi người.
"Thánh Dạ môn?"
Dạ Nhược Ly hơi ngẩn ra, lông mày nhẹ nhàng nhăn lại: " Thánh Dạ môn là thế lực gì?"
"Nghe nói Thánh Dạ môn chỉ mới nổi dậy trong mười mấy năm ngắn ngủi thôi nhưng lại có được thực lực vượt trội khiến người đời kinh sợ, dù thực lực Môn chủ của Thánh Dạ môn chỉ là Thần Tôn cao cấp, không bằng các môn phái khác nhưng lại vẫn có tư cách tham gia."
Nói đến đây Khâu Lân dừng lại một chút rồi nhỏ giọng than thở, tiếp tục nói: "Có vài chuyện ta chỉ nghe nói mà thôi, theo như lời người dân ở đại lục Thần Chi nói thì Môn chủ của Thánh Dạ môn lòng dạ ác độc, lạnh lùng vô tình, cả năm chỉ mặc một bộ áo trắng, tóc xanh mắt lam, hơn nữa còn sử dụng là huyền lực hệ băng, nhưng người gặp được hắn rất ít nên những điều này cũng không chắc chắn."
Tóc xanh mắt lam, Thánh Dạ môn?
Dạ Nhược Ly ngây người một chút, thế lực mới nổi này có liên quan đến hắn không?
Lúc Dạ Nhược Ly trầm tư thì phía trước đột nhiên vang lên một giọng nữ hoảng sợ...
"Đây là Môn chủ thần bí của Thánh Dạ môn sao? Trời ơi, không ngờ hắn vừa có thiên phú tuyệt vời lại còn tuấn tú mê người như vậy, bổn tiểu thư sống nhiều năm như thế cũng chưa từng gặp qua nam tử tuấn mỹ như hắn."
"Ha ha, nếu như ta có thể trở thành thê tử của hắn thì hạnh phúc biết bao?"
"Ngươi đừng nằm mơ, chỉ bằng ngươi thôi sao? Không cảm nhận được khí lạnh trên người hắn sao? Xem ra đúng như lời đồn, Môn chủ Thánh Dạ môn quả thật lạnh lùng vô tình."
Tiếng động kinh diễm theo gió bay tới, Dạ Nhược Ly cũng nhìn qua, thấy nam nhân với mái tóc xanh và mắt lam quen thuộc đứng dưới ánh mặt trời, cả người nàng cũng không nhịn được mà sửng sốt ...
Gió mát thôi qua, bạch y tung bay, một đầu tóc xanh cũng hơi bay bổng theo gió, khuôn mặt tuấn mỹ của nam tử vẫn luôn lạnh nhạt, ánh mắt màu lam lạnh lẽo nhìn thẳng về phía trước, quanh người đầy khí tức muốn đẩy người khác ra xa ngàn dặm.
Đột nhiên nam tử phát hiện ra gì đó nên liền liếc mắt nhìn qua chỗ cách hắn không xa, mắt hai người chạm vào nhau, những lời nói tựa như đã trôi qua từ mấy đời trước lại xuất hiện trong đầu, giống như mới xảy ra ngày hôm qua...
"Vừa rồi lúc đối mặt với cái chết thì ta đã thề nếu có kiếp sau ta sẽ giao mạng mình cho ngươi, bây giờ dù chưa tới kiếp sau nhưng ta đã đạt được cuộc sống mới, cho nên từ nay về sau cái mạng của Thánh Dạ ta liền thuộc về ngươi, nếu ngươi cho ta sống thì dù là ai cũng không thể bắt ta chết, mà nếu ngươi kêu ta chết thì ngươi có thể lấy mạng ta bất cứ lúc nào!"
"Ngươi đã từng cho ta thực lực, cũng dạy ta lạnh lùng vô tình, nhưng mà nàng lại cho ta sinh mạng và sự ấm áp, nàng là người mà chỉ cần ta còn sống thì luôn muốn bảo vệ!"
"Ta biết kết cục phản bội ngươi, nhưng vì nàng, ta... tuyệt không hối hận!"
Hồi tưởng lại đủ loại chuyện trước kia, đôi mắt lam của nam tử lại nhu hòa xuống như kỳ tích, nhìn kỹ nữ tử đang đứng cách đó không xa, môi mỏng hé mở, dịu dàng nói: "Đã lâu không gặp."
Giọng nói quen thuộc khiến Dạ Nhược Ly hoàn hồn, nàng cũng nhợt nhạt mỉm cười: "Đúng là đã lâu không gặp, Thánh Dạ..."
Năm đó hai người đều vì tiến vào Thương Khung giới mà đến tham gia Đại Bỉ, bởi vậy mới quen nhau, bây giờ nhiều năm đã qua, những chuyện đã từng xảy ra thật giống như đã qua một thế hệ.
Còn có tiểu tử Quân Huyền Lăng nữa, không biết hắn ở đại lục Huyền Vũ có tốt không?
"Xem ra tất cả thế lực đều đã tề tựu đủ..."
Một giọng nói già nua vang lên làm Dạ Nhược Ly hồi thần.
Lão giả và một đám hạ nhân đi lên khán đài, trên mặt đầy ý cười nhàn nhạt, bên trái và phải hắn có hai người theo sát, trong đó một lão già mặc áo xám, một vị khác là một mỹ phụ trung niên.
"Sao lại là ông ta?"
Dù Lâm gia không nhận được lời mời nhưng Lâm Đông lại theo tới để học hỏi kiến thức, nhưng mà lúc hắn trông thấy bóng người lôi thôi trên đài cao thì liền kinh ngạc không nói nên lời.
"Là ông ta, lão ăn mày trong tửu lâu..."
Khó trách phụ thân lại sợ lão già này như vậy, trở về còn hung hăng dạy dỗ hắn một chút, thì ra ông ta là một trong những cường giả mạnh nhất đại lục, là Bán Chí Tôn cao cao tại thượng.
Nghĩ lại lúc ở trong tửu lâu, mình đã ra mặt vì Cúc Hoa tiểu thư, không chút do dự đắc tội với ông ta thì liền hung hăng giật thót mình, hai tròng mắt đầy sự sợ hãi.
Ngược lại từ đầu tới cuối Dạ Nhược Ly chỉ hờ hững, nàng đã sớm đoán ra thân phận của ông ta, bây giờ chỉ là chứng thực lại thôi.
"Khụ khụ, các vị, chắc hẳn quy tắc các vị cũng đã rõ rồi, lần này người tham gia tranh đoạt nhất định phải dưới trăm tuổi, mỗi thế lực chọn số người vào dự thi không hạn chế, nhưng các ngươi phải nhớ kỹ thực lực không đủ mà đi vào Cửu U Linh Cốc thì chỉ có chết, hơn nữa trong Cửu U Linh Cốc, đông người không có tác dụng, và bảo vật cất giữ trong Không Gian cũng không có tác dụng."
Thủ lĩnh của các thế lực nghe vậy thì bắt đầu lựa chọn ứng viên tham gia.
Trong Liên Minh luyện đan, trừ Dạ Nhược Ly ra thì còn bốn người khác, theo thứ tự là đệ tử Lỗ Hân của Lỗ Lạc, cũng là sư phụ của Mạc Tịch Dương, đệ tử Hoàng San của Lâm Lôi, đệ tử Cừu Hạ của Khâu Lân, cuối cùng là một nữ tử.
Nữ tử này là người của gia tộc Mạc Tịch Dương, tên là Mạc Linh, từ lúc mới bắt đầu đã hiếu kỳ đánh giá Dạ Nhược Ly rồi.
"Không biết Bắc Ảnh thế gia có ai dự thi không."
Nghĩ đến đây Dạ Nhược Ly lại nhìn về phía Bắc Ảnh thế gia.
Năm bóng người lập tức xuất hiện trước mắt nàng, trong đó có hai người nàng đã từng gặp ở Bắc Ảnh thế gia, theo thứ tự là đại đệ tử Bắc Ảnh Dao và nhị đệ tử Bắc Ảnh Sương, sau đó là huynh muội Hoả Vũ Sa và Hoả Viêm.
Lúc nhìn thấy nam tử bên cạnh Hỏa Viêm thì Dạ Nhược Ly lại ngây người một chút.
"Nam Cung Thần? Là hắn? Chẳng lẽ vị Môn chủ còn lại của Hoả Diễm môn là..."
Dưới ánh mặt trời, thân hình nam tử phóng khoáng như gió, khuôn mặt tuấn tú nở nụ cười rất đẹp, hắn quay đầu nhìn về phía Dạ Nhược Ly, âm thầm chớp mắt, môi hơi mấp máy một chút.
Thông qua khẩu hình môi của hắn thì Dạ Nhược Ly liền biết hắn nói gì.
"Nhược Ly muội muội..."
"Đúng là đã rất lâu rồi mới gọi lại cái tên này."
Dạ Nhược Ly nhẹ mỉm cười, bọn họ kết giao từ thời niên thiếu, đây sẽ là giọng nói mà nàng khó quên nhất.
"Được rồi, các vị chọn người xong thì có thể xuất phát ..."
Sau khi Khải Lâm dứt lời thì Nam Cung Thần mở quạt xếp ra, phóng khoáng bước về phía Dạ Nhược Ly.
"Nam Cung, ngươi cũng tới."
"Nhược Ly muội muội, ngươi quên mất lời ta nói lúc trước rồi sao? Ta đã từng nói ta muốn làm quân sư của ngươi, đi trước mở đường cho ngươi." Nam Cung Thần thu lại nụ cười ở khóe miệng, trên khuôn mặt tuấn tú có chút nghiêm trọng: "Ngươi cầm cái này đi, có nó thì có thể tránh được vài bẫy chết trong Linh Cốc."
"Đây là... bản đồ Cửu U Linh Cốc sao?" Dạ Nhược Ly ngạc nhiên nhìn bản đồ Nam Cung Thần đưa cho nàng.
Cửu U Linh Cốc cực kỳ nguy hiểm, những Thần Tôn đỉnh phong xui xẻo vẫn có thể lạc ở đây, vì vậy trong đại lục vốn không có bản đồ của Cửu U Linh Cốc, nhưng Nam Cung Thần lại xâm nhập vào Cửu U Linh Cốc để vẽ bản đồ cho nàng sao?
"Không sai." Nam Cung Thần nhét bản đồ vào tay Dạ Nhược Ly, có vẻ như phát hiện ra suy nghĩ trong lòng nàng nên liền cười thoải mái: "Thật ra vận may của ta không tệ, tuy rằng có nhiều lần gặp phải nguy hiểm nhưng vẫn may mắn hoàn thành mục tiêu."
Dạ Nhược Ly nắm chặt bản đồ rồi cười cảm kích: "Cám ơn."
Có được bản đồ Nam Cung Thần cho thì tất nhiên nàng có thể làm ít hưởng nhiều khi vào Cửu U Linh Cốc.



Chương trước Chương tiếp

Thử đọc