Thiển Hạ Vi Lương - Chương 65

Tác giả: Chích Hữu Ngư Tri

Đánh dấu

Những ngày sau, Lâm Thiển Hạ thường ngủ tới 10 giờ mới dậy. Khi cô ra khỏi phòng , không ngờ nhìn thấy người mình lo lắng mỗi ngày đang ở trong phòng khách.
"Cha, mẹ......" Lâm Thiển Hạ thấy cha mẹ xa cách đã lâu, giọng nói run run, mắt ngấn lệ.
Hai vợ chồng lê quý đônn Lâm Đông Quan và Trần Cố Cần, xem ra đã ở trong phòng khách đợi rất lâu. Hai ông bà nhìn bộ dạng mập mập của con gái mình. Tuy rằng trong lòng thở dài bất đắc dĩ nói đúng là con bé ngốc, nhưng vẫn rất vui mừng đi qua đón, nắm chặt bàn tay hơi mập mạp của Lâm Thiển Hạ không buông, giống trước đây dịu dàng vuốt ve đầu nhỏ của cô, hai đôi mắt đã không con trong trẻo đều tràn ngập đau lòng thương tiếc.
Một nhà ba người tuy kích động, nhưng hình như do lo lắng cho bé con trong bụng, đều cố gắng kiềm chế cảm xúc, cùng ngồi một chỗ nhỏ giọng tán gẫu.
Biểu hiện của cha mẹ đều rất bình tĩnh, giống như Lâm Thiển Hạ chưa từng làm ra chuyện hoang đường nhà bỏ đi, ông bà chỉ ân cần hỏi han, hỏi đứa nhỏ có ngoan không, có thường xuyên đá bụng không, xem ra rất cao hứng.
Lâm Thiển Hạ biết, cha mẹ đã nhận bé con trong bụng, trong lòng cô rốt cục cũng có thể bỏ xuống tảng đá nặng.
Vương Mộng Khuê đứng ở chỗ không xa nhìn cảnh tượng một nhà ba người, không, phải là một nhà bốn người vui vẻ hoà thuận, biết mình không làm sai.
Từ khi giúp Lâm Thiển Hạ trốn nhà đi xong, Vương Mộng Khuê gần như không có một đêm ngủ ngon. Cô lê quý đônn cảm thấy rất áy náy với Lâm Đông Quan và Trần Cố Cần, cô biết nếu một người sẽ bị lừa gạt, đây không phải do họ ngu ngốc, mà là do họ tin tưởng bạn.
Kỳ thật là trước đây, Trần Cố Cần từng gọi điện thoại cho Vương Mộng Khuê, nói cô là bạn thân hãy khuyên nhủ Lâm Thiển Hạ, để Lâm Thiển Hạ bỏ đứa nhỏ trong bụng.
Khi đó Vương Mộng Khuê không nói gì. Sau khi ngắt điện thoại, cô nhìn bóng đêm ngoài cửa sổ rơi lệ.



Trần Cố Cần kiêng dè Vương Mộng Khuê tất nhiên có thể lý giải, cô làm sao có thể khuyên Lâm Thiển Hạ bỏ đứa nhỏ chứ?!
Không kể đến Vương Mộng Khuê không tin Tập Vi Lương vứt bỏ Lâm Thiển Hạ, kỳ thật Trần Cố Cần vĩnh viễn sẽ không biết, đứa nhỏ đầu tiên của Lâm Thiển Hạ, là do cô Vương Mộng Khuê gián tiếp hại chết!
lúc trước Vương Mộng Khuê nghĩ quả thật quá đơn giản, cô cho rằng chỉ cần nói với cha mẹ Lâm Thiển Hạ là Tập Vi Lương chấp hành nhiệm vụ, nên có thể ở nhà an tâm dưỡng thai.
Dù sao Lâm Thiển Hạ là con gái của ông bà, Vương Mộng Khuê không biết tính cách Lâm Đông Quan và Trần Cố Cần, nhưng Lâm Thiển Hạ nhất định hiểu biết.
Cho nên Vương Mộng Khuê liền hợp tác với Lâm Thiển Hạ lừa gạt cha mẹ cô. Nhưng lợi dụng sự tin tưởng của người khác đối với mình, Vương Mộng Khuê làm lê quý đônn sao có thể an tâm sống, cho nên ngày hôm qua, cuối cùng cô không nhịn được ngồi xe đến nông thôn, một mình thăm hai vợ chồng Lâm Đông Quan vả Trần Cố Cần.
Nhà họ Lâm rất im lặng, một bầu không khí trầm lặng.
Khi Vương Mộng Khuê đến, Lâm Đông Quan đang ngồi ở trong phòng khách uống rượu hút thuốc, còn Trần Cố Cần thì đứng cạnh cửa sổ, nhìn xa xăm.
Vương Mộng Khuê biết, nếu không phải bởi vì biết cô con gái duy nhất sống rất tốt ở nhà một người bạn, hai vợ chồng rất có khả năng sẽ suy nghĩ luẩn quẩn!
Cho nên cô mềm lòng, đồng thời cô biết Lâm Thiển Hạ cũng nhớ cha mẹ.
Hơn nữa Vương Mộng Khuê biết được, Lâm Thiển Hạ cũng đã mang thai tám tháng, muốn bỏ đứa nhỏ cũng bỏ không được.
......
Lâm Thiển Hạ nói, trước tiên muốn mua một ít quần áo cho bé con. May mắn cửa tiểu khu có cửa hàng đổ dùng trẻ em quy mô khá lớn, tránh đường xá vất vả.
Trong cửa lê quý đônn hàng có không ít các bà mẹ đi cùng chồng chọn đồ cho bé cưng. Lâm Thiển Hạ thấy quần áo thật đáng yêu mê người, đã cảm thấy lòng tràn đầy yêu thích, nhất là nhìn mấy bộ màu lam, thì yêu thích không buông.
Trần Cố Cần bán hay nói giỡn bán còn thật sự nói: "Con gái, trong bụng con rất có thể là một thằng nhóc!" Lại thấy bộ dáng Lâm Thiển Hạ không tin tưởng lắm, tiếp theo liền bổ sung nói: "Lúc mẹ mang thai con ngươi, chỉ chọn quần áo màu hồng, thấy không, liền sinh ra con!"
Lâm Thiển Hạ không cho là đúng, vẫn tin chắc chắn trong bụng mình là một tiểu công chúa, bất quá lúc tính tiền, quả thật quần áo cô mua đều là màu lam.
loading...

Lúc chạng vạng, Vương Mộng Khuê về nhà, còn Lâm Đông Quan và Trần Cố Cần tất nhiên cũng không khách khí, ngủ lại La gia.
Lâm Đông Quan thấy con gái nhà mình có chuyên gia dinh dưỡng và lê quý đônn bảo mẫu, khí sắc lại tốt như vậy, biết Lâm Thiển Hạ được chăm sóc rất tốt, bởi vậy thiên ân vạn tạ* đối với La Văn Tuệ, còn tặng lại cô một ít tiền.
(*Thiên ân vạn tạ: Bày tỏ lòng biết ơn và cảm kích sâu sắc, có thể hiểu là rất cảm ơn.)
La Văn Tuệ không từ chối, ngược lại không do dự chấp nhận. Tuy rằng số tiền này, còn chưa đủ cô mời gia đình bác sĩ.
Buổi tối hai vợ chồng ở trong khách phòng, rốt cục tháo vẻ ngụy trang suốt một ngày xuống, trên mặt đều tràn ngập lo âu.
"Sau khi đứa nhỏ được sinh ra cũng thật đáng thương, không có ba." Trần Cố Cần giận dữ nói.
Suốt hơn tám lê quý đônn tháng trôi qua, Tập Vi Lương ngay cả cái bóng dáng cũng không thấy đâu. Hai vợ chồng vô cùng muốn xác định, con gái bảo bối nhà mình có bị bỏ rơi vô tình.
"Đáng thương cái gì đáng thương?!" Hai mắt Lâm Đông Quan trợn lên, giống như phân cao thấp cái gì đó. "Đứa nhỏ sau khi sinh ra đâu chỉ có mẹ, còn có ông ngoại và bà ngoại yêu thương, còn chưa đủ sao? Hử?"
Trần Cố Cần không nói lời nào, chỉ ngồi đó thở dài.
"Tên Tập Vi Lương đó vĩnh viễn đừng có xuất hiện, nếu không ngày nào đó sẽ hối hận muốn gặp đứa nhỏ, bố mày đây cho dù liều mạng, cũng muốn đem mày thiên đao vạn quả*!!" Lâm Đông Quan hung tợn nói.
(*Thiên đao vạn quả: băm thành trăm mảnh.)
Trần Cố Cần cũng không biết nên làm gì, bà chỉ nghĩ đến Lâm Thiển Hạ nói mình cũng không quá vất vả, liền vui mừng vì cháu ngoại mình cũng rất ngoan, biết mẹ đáng thương, không nghịch ngợm phá phách, là một bé ngoan.
......
Nháy mắt đã sắp đến ngày sinh dự tính. Lâm Thiển Hạ lần đầu làm mẹ, trong lòng mơ hồ có chút sợ hãi, may mắn có Trần Cố Cần và Lâm Đông Quan Đô ở bên cô.
La Văn Tuệ đã liên hệ với bệnh viện tốt, chờ cách ngày sinh dự tính còn bảy ngày, Lâm Thiển Hạ có thể nằm viện dưỡng thai.
Lâm Thiển Hạ không biết vì sao, bé con vẫn thật biết điều ngoan ngoãn, bây giờ lại trở nên nghịch ngợm như vậy, thường đá cô, hơn nữa có thể do tử cung to ra, đè lê quý đônn lên bàng quang, cô thường phải đi toilet đi tiểu.
Cái đó cũng không có gì, chỉ là đôi khi đứa nhỏ đá mạnh Lâm Thiển Hạ sẽ đau đến chết đi sống lại.
Đàm Tiểu Tĩnh vừa lau mồ hôi trên trán cho cô, vừa an ủi cô, nói bây giờ đứa nhỏ đã rục rịch, tới lúc gấp rút đi ra gặp mẹ rồi.
Lúc này Lâm Thiển Hạ mới hiểu được, lúc trước mẹ mang thai cô đến tột cùng có bao nhiêu cực khổ, đồng thời cũng hối hận, trước đây mình tại sao không nghe lời như vậy.
Đứa nhỏ quá không lâu đánh đến nơi đến thế giới này, hai ông bà già Trần Cố Cần và Lâm Đông Quan rất sớm đã nghĩ tên.


Ông bà lê quý đônn nghĩ ra nhiều tên, tự nhiên là có trưng cầu ý kiến của bà mẹ tương lai, Lâm Thiển Hạ có chút buồn cười phát hiện, nhiều tên như vậy, hình như tất cả đều thích hợp cho nam.
Chỉ là các tên đều mang họ "Lâm"......
Trần Cố Cần kiên trì cho là mình muốn ôm cháu ngoại, và điều này hình như dự đoán trước.
Kỳ thật khi bác sĩ gia đình làm kiểm tra siêu âm B, đã sớm có thể thấy được giới tính của đứa nhỏ. Huống hồ đến giai đoạn cuối, nói ra giới tính cũng không có gì, nhưng là anh ta không nói, Lâm Thiển Hạ và cha mẹ cô cũng không tính hỏi.
Cả ba nhất trí, cảm thấy ở đây đoán giới tính đứa nhỏ rất vui, nhất là đợi khi đứa nhỏ sinh ra đến thời khắc công bố đáp án, cảm giác sẽ là một kinh hỉ.
Dù sao là tiểu công chúa hay tiểu vương tử, bọn họ đều rất thích.
Lâm Thiển Hạ cảm thấy, chờ sau khi đứa nhỏ sinh ra, có lẽ sữa sẽ không đủ uống, bởi vì sau khi cô mang thai, bộ ngực cũng không lớn hơn bao nhiêu. Chắc sau này lê quý đônn cô phải chuẩn bị sữa bột, nhưng lại lo lắng thị trường sữa bột Trung Quốc có vấn đề gì, dù sao vụ "sữa nhiễm melamin", cho dù đã qua vài năm, mọi người hẳn cũng còn nhớ rõ.
Cô vốn tính nhờ người quen làm ở phương Tây mang sữa bột về, kết quả lại có phát hiện mới sữa bột phương Tây có độc, cô cũng chỉ tính lại cái khác.
La Văn Tuệ kêu Lâm Thiển Hạ yên tâm, nói mình có rất nhiều bạn bè, có thể giúp cô mang sữa bột ở Australia hoặc Hà Lan về.
......
Do ảnh hưởng của khí hậu cận nhiệt gió mùa, mùa hạ ở thành phố K đều có vẻ ẩm ướt, trời thường xuyên mưa.
Mấy ngày nay Lâm Thiển Hạ đều chú ý dự báo thời tiết thành phố K, đài khí tượng thảo luận, trong mấy ngày kế tiếp, lê quý đônn thời tiết có vẻ sẽ sáng sủa.
Cô rất cao hứng, không nhịn được lấy quần áo trẻ em trong tủ treo quần áo ra sắp xếp lại một lượt, chuẩn bị nhập viện phải giặt thật sạch.
Không nghĩ tới Trần Cố Cần thấy được, khẩn trương, đi qua nói để mẹ giặt.
Lâm Thiển Hạ cười cười, cảm thấy trong lòng ấm áp, nhưng vẫn là kiên trì muốn chính mình giặt.
Trần Cố Cần bất đắc dĩ nói: "Tại sao con giống mẹ như vậy, năm đó mẹ cũng muốn tự mình giặt quần áo cho bé con, ba con nói cho bà nội con giặt, như thế nào mẹ cũng không chịu."
Đến đây Lâm Thiển Hạ lập tức hưng trí, liền quấn quít lấy Trần Cố Cần muốn nghe mẹ cô kể chuyện lúc trước.
Trần Cố Cần nửa nói giỡn oán trách, cha con một chút cũng không biết thương vợ, lúc mẹ con mang thai con ông ấy còn đi ra ngoài đánh bạc, mỗi ngày buổi tối đều khuya mới trở về.
Lâm Thiển Hạ lúc này mới biết được, vậy là trước khi cô sinh ra, cha là một người đàn ông đánh bạc thành thói, may là sau vì vợ và con mà từ bỏ.
Trần Cố Cần còn nói, bà nội của con trọng nam khinh nữ, sau khi sinh con ra bà ấy gặp con không ôm, liền lạnh nhạt đối với mẹ.
Lâm Thiển Hạ thầm nghĩ, khó trách bà nội cô thân với nhà chú như vậy, là bởi vì em trai họ của cô.
Lâm Thiển Hạ và bà nội cô không có tình cảm gì, cho nên đối với việc này cũng hiểu được không sao cả, cô thản nhiên cười, theo bản năng ngẩng đầu, mới lê quý đônn phát hiện cách chỗ cô không xa, một người đàn ông đứng thẳng tắp ở nơi đó, dáng người kia cao ngất tựa cây tùng.
Cô biết, cô biết, cha mẹ tìm không thấy mình, nhưng anh nhất định có thể tìm được mình.
Một trận gió thổi tới, thổi bay lông tơ đáng yêu tinh tế trên mặt Lâm Thiển Hạ, cũng thổi tan những đau buồn và u sầu trên mặt cô.
Trong không khí như tràn ngập hương hoa.
Nước mắt như sợi trân châu bị đứt liên tục rớt xuống. Lâm Thiển Hạ nâng khóe miệng, nức nở nói: "Anh đã trở về, rốt cục em cũng đợi được anh......"
Tập Vi Lương phát hiện ra rõ ràng mình có ngàn vạn lời, lại giống như mất tiếng, như thế nào cũng không mở miệng được.
Ánh mắt anh rưng rưng nhìn hình bóng làm anh ngày đêm mong nhớ. Đã bao lâu rồi, đã bao lâu anh không gặp cô? Đã bao lâu anh không nghe thấy giọng nói của cô?
Nhiều ngày lẫn đêm gian nan dài dằng dặc như vậy, anh le quy don rất muốn gọi điện thoại cho cô nghe giọng nói của cô một chút, nghe cô gọi tên của mình một chút, hỏi cô mặc quần áo đủ ấm không một chút, hỏi cô có chăm sóc tốt cho mình hay không một chút......
Nhưng anh không thể.
Anh thậm chí ngay cả số điện thoại kia cũng không thể sử dụng.
Bởi vì sự an toàn của anh, và sinh mệnh của chiến hữu của anh, tất cả đều nằm trong tay anh. Tại đây tràn ngập nguy hiểm, từng bước đi đều phải đấu tranh cân nhắc thật lâu, anh phải ẩn mình, đấu trí so dũng khí với kẻ bắt cóc giảo hoạt, không ngừng đọ sức.
Vốn dĩ buổi tối Tập Vi Lương thấy Lâm Thiển Hạ và Thiệu Hoa Trạch đang tâm sự đó, anh đột nhiên vội vàng chạy tới thôn tìm cô, là muốn tự mình cáo biệt cô, muốn nói cho chính cô phải đi xa nhà một chuyến.
Lãnh đạo bộ đội đặc chủng của Tập Vi Lương, trước Tết một tuần, đã đặc biệt đến thành phố K tìm anh.
Khi đó Tập Vi Lương mới biết được, ba đồng đội thường xuyên kề vai chiến đấu cùng anh trước kia, trong một lần lần theo dấu vết của trùm ma lê quy đôn túy lớn vùng Vân Nam và Miến Điện thì thậm chí cả hai người đều cùng mất liên lạc với quân đồn trú, đến nay không rõ sống chết.
Ba binh sĩ thực lực đều rất mạnh, hơn nữa Tập Vi Lương, từng là một trong bốn trụ cột của bộ đội đặc chủng.
Nhiệm vụ truy bắt lúc này, đơn vị phái tất cả bọn họ đi, có thể thấy được nhiệm vụ lần này quốc gia coi trọng bao nhiêu, nguy hiểm cùng với nó bao nhiêu.
Đối với phương diện truy bắt này, Tập Vi Lương rất có kinh nghiệm. Cho nên lãnh đạo đề nghị Tập Vi Lương cùng một binh sĩ có thể an toàn trở về kia cùng đi biên giới Vân Nam, không mong có thể tiêu diệt hang ổ của trùm ma túy lớn, nhưng ít nhất phải tìm được hai chiến hữu đã mất tích hơn một tháng.
Trong lòng Tập Vi Lương cũng rất do dự. Bởi vì sự thật hiển nhiên, nhiệm vụ lần này nhiều nguy hiểm, không ai chắc chắn anh có thể không tổn hao một chút nào trở về. Anh không muốn Lâm Thiển Hạ rời xa, lê quy đôn anh từng thề cho cô một gia đình đầy đủ, anh còn muốn cùng cô sinh đứa nhỏ, anh không muốn đi mạo hiểm lần này.
Nhưng lãnh đạo còn thiếu phải lạy xuống dưới cầu xin anh, mà tên đồng đội kia anh ta đã sớm quỳ trên mặt đất không chịu đứng lên. Đàn ông kiên cường đều không dễ khóc, hiện tại gương mặt lại đầy lệ nóng......
Tuy rằng tính tình Tập Vi Lương lạnh lúng, nhưng đối với bộ đội đặc chủng mình sống nhiều năm như vậy, cùng mình sớm chiều chung sống nhiều năm, cùng đồng đội chạy trốn cái chết quay về không biết bao nhiêu lần, nói anh không có cảm tình là không thể nào.
Tập Vi Lương lo lắng thật lâu sau, cuối cùng là không lay chuyển được lãnh đạo cùng chiến hữu cầu xin, đáp ứng rồi. Chính là anh thật không ngờ, đã biết phải đi, thế nhưng rồi đi chín tháng!
Anh thật sự hối hận không thôi!! Anh không có cách nào tưởng tượng mình biến mất không tin tức tháng nhiều như vậy, đến tột cùng Lâm Thiển Hạ vượt qua như thế nào, cô một mình mang theo đứa nhỏ đối mặt cuộc sống như thế nào......
Nếu biết sẽ đi lâu như vậy, lúc ấy cho dù anh giận đến không kềm được, lại không thể khống chế mình, cũng nhất định phải nói một tiếng với cô vợ bảo bối của anh, nói lê quy đôn anh phải đi xa một chuyến, để cô an tâm, để cô ở nhà chờ anh trở về.
Lãnh đạo muốn Tập Vi Lương lên máy bay trực thăng bay tới biên giới Vân Nam vào lúc ban đêm. Bởi vì dù anh chỉ kéo dài một giây, an toàn của hai đồng đội của anh, cũng rất khả năng càng thêm nguy hiểm. Cho nên anh mới tính chạy nhanh tới thôn gặp mặt Lâm Thiển Hạ.
Lúc anh chưa đi ra ngoài doanh trại thì nhận được điện thoại của Ngụy Lễ Quần, nói bởi vì chuyện mình không xem mắt ầm ỹ với cha mẹ một trận, ngay cả đêm giao thừa cũng bị đuổi ra khỏi nhà. Này, muốn tới chỗ anh hai anh em sống nương tựa lẫn nhau, cùng nhau đón Tết.
Tập Vi Lương lê quy đôn đã kêu anh nhanh lái xe tới đây, nói mình muốn về quê Lâm Thiển Hạ một chuyến. Anh mệt muốn chết, trên đường vừa vặn có thể ở trên xe ngủ một giấc.
Kết quả ai biết, đến chỉ nghe Lâm Thiển Hạ và Thiệu Hoa Trạch nói những lời này...
Đối với những lời này, Tập Vi Lương vĩnh viễn không muốn nhớ lại.
Tập Vi Lương không có cách nào hình dung tâm trạng của mình lúc ấy, phẫn nộ như vậy, quả thực tựa như phải hủy diệt toàn bộ thế giới. Nói thật, nếu lúc ấy không có Ngụy Lễ Quần kịp ngăn cản, có lẽ Thiệu Hoa Trạch thật sự sẽ bị anh đánh chết.
May là cuối cùng anh khôi phục một ít lý trí.
Nhưng khi đó anh thật sự không nghĩ cũng không thể gặp Lâm Thiển Hạ.
Anh thật sự rất tức giận, lúc ấy trong mắt anh chỉ còn lại hai ngọn lửa cháy hừng hực thiêu đốt. Nếu đối mặt với Lâm Thiển Hạ, đến tột cùng anh sẽ làm ra chuyện gì, chính Tập Vi Lương cũng không biết!
Cho nên anh lựa chọn trốn tránh. Trước khi Lâm Thiển Hạ đuổi kịp mình, anh liền quyết đoán rời đi.
......
Nội tâm Tập Vi Lương vô cùng hối hận. Anh từng tưởng tượng cảnh tượng gặp lại Lâm Thiển Hạ vô số lần, trên đường trở về cũng từng nghĩ làm như thế nào để lê quy đôn cầu xin cô tha thứ cho mình lúc trước đi không lời từ biệt, nhưng chưa từng nghĩ tới, vợ anh, mang thai con của anh, chịu nhiều cực khổ như vậy .....
"Vợ,......"
Tập Vi Lương còn chưa nói ra hết câu, đột nhiên nghe mẹ vợ anh —— Trần Cố Cần đột nhiên hét lớn một tiếng: "Đông Quan! Tên bạc tình đến đây!! Mau lấy con dao bếp ra!!!"
Lâm Thiển Hạ và Tập Vi Lương còn chưa kịp phản ứng trước tiếng gầm sư tử Hà Đông, chỉ thấy Lâm Đông Quan hùng hổ đi ra, trên tay thật sự cầm một con dao bếp.
Quả nhiên là hai vợ chồng cùng giường cùng gối hơn hai mươi năm, thật sự là tâm linh tương thông. Lâm Đông Quan căn bản không cần phát ra chỉ thị gì, Trần Cố Cần lập tức hiểu ý cưỡng chế đưa Lâm Thiển Hạ vào trong nhà.
Lâm Thiển Hạ không muốn như thế nào, cũng bị hoàng thái hậu nhà cô cưỡng ép lôi kéo vào trong phòng. Cô chỉ có thể nghe được tiếng bùm bùm vang bên ngoài, cùng với giọng nói có vẻ hơi kích động của Tập Vi Lương: "Cha, cha đừng quá kích động, cẩn thận bị dao làm thương tổn......"
Lâm Đông Quan vo cùng kích động, đôi mắt lão chuyện lóe lên tia phẫn hận, giống như thật sự phải băm lê quy đôn Tập Vi Lương thành trăm mảnh. "Mày là đồ bạc tình! Lâu như vậy không có tin tức tại sao lại đột nhiên trở lại? Quay về vì đứa nhỏ đúng không? Tao nói với mày, đừng có mơ!! Mau cút cho tao! Bằng không ông đây sẽ giết mày!! Đồ bạc tình......"
"Cha, không phải vậy, con là đi Vân Nam chấp hành nhiệm vụ......" Tập Vi Lương linh hoạt tránh né con Lâm Đông Quan vung tới, lo lắng giải thích.
Không nghĩ tới Lâm Đông Quan căn bản không tin tưởng lời giải thích của Tập Vi Lương, cũng không cho anh một chút cơ hội nói chuyện, chỉ cầm con dao bếp giơ liên tiếp, không có quy luật vung về phía anh, miệng còn mắng không ngừng.
Tập Vi Lương thật sự bó tay, anh vừa muốn tránh né con dao của Lâm Đông Quan vung tới, vừa muốn đề phòng Lâm Đông Quan không cẩn thận làm tổn thương chính mình.
Lâm Thiển Hạ nghe bên ngoài huyên náo gà bay chó sủa, thật sự là lòng nóng như lửa đốt.
"Mẹ......" Cô còn muốn cầu xin mẹ, không nghĩ tới ngược lại khiến cho mẹ phẫn nộ chế ngạo cô một trận.
"Nha đầu này mày không có tiền đồ ......" Trần Cố Cần mở to hai mắt nhìn thở phì phì nói: "Mày mềm lòng có phải không? Tên đàn ông trở về mày lại mềm lòng lê quy đôn có phải không? Nha đầu mày thật không có tiền đồ!! Trước đây nó không cần mày có hiểu hay không!! Suốt một năm nó ngay cả bóng dáng cũng chưa từng xuất hiện mày không biết sao?!"
"Mẹ, thật sự không phải như vậy......"
"Mày câm miệng cho mẹ!!!" Trần Cố Cần tức giận bừng bừng quát. Nhìn đến con gái ngốc của mình còn muốn quay lại cùng cái tên bạc tình kia khiến bà cũng sắp giận đến điên lên, ngay cả Lâm Thiển Hạ đang có thai cũng không quan tâm.
Lâm Thiển Hạ không có cách nào, tính tình cha mẹ chính là như vậy cô sớm đã quen. Cô thật sự muốn gặp Tập Vi Lương, muốn cùng anh trò chuyện, nhưng cha cô đang cầm dao trong tay, như vậy mà đâm xuống, có người bị thương thì làm sao bây giờ. Không thể nề hà dưới, cô đành phải hét lên với bên ngoài: "Vi Lương, trước hết anh đi đi!"
Tập Vi Lương vừa nghe, nhanh chóng rút ra khoảng trống đáp lại: "Vợ......"
Không nghĩ tới Lâm Đông Quan vừa nghe, liền tức sùi bọt mép cơn tức của ông lại "từ từ ——" tăng vọt lên. "Vợ con mẹ mày!!! Lúc bỏ rơi con gái tao bây giờ còn dám theo nó gọi vợ......" Nói xong vừa muốn vung dao lên.
Tập Vi Lương mắt thấy tình huống này trong một chốc không giải quyết được, hôm nay anh xem như lần đầu tiên lĩnh hội tính tình vô cùng nóng nảy của cha vợ. Bây giờ nghe Lâm Thiển Hạ như vậy nói, cũng chỉ ngoan ngoãn nghe lời, tạm thời rời đi trước.
Bên ngoài dần dần yên tĩnh lại, Lâm Thiển Hạ nghe thấy tiếng cha mở cửa vào, cuối cùng cũng yên tâm.
Tập Vi Lương đã quay về, tuy rằng tạm thời hai người vẫn không thể gặp mặt, nhưng Lâm Thiển Hạ đã cảm thấy rất hạnh phúc và thỏa mãn.
......
Ánh trăng như nước.
Khi Lâm Thiển Hạ từ từ tỉnh lại, có một bàn tay lớn đang nhẹ nhàng xoa trán của mình. Cô không bị dọa, mà cảm thấy rất vui vẻ, mềm mại gọi: "Vi Lương......"
"Em tỉnh rồi? Có phải tại anh một chút không nhịn được khiến em tỉnh hay không?" Tập Vi Lươn từ bên ngoài trèo lên, trên vai còn mang theo sương đêm ẩm thấp. Ánh mắt của anh sáng quắc nhìn chăm chú vào khuôn mặt nhỏ nhắn, trong đôi mắt tối đen như mực chứa đầy áy náy và hối hận.
"Không có chuyện gì." Lâm Thiển Hạ lắc lắc đầu, có chút mỏi mệt vươn một bàn tay lo lắng nói: " Vi Lương, anh hãy nghe em nói, em không thích Thiệu Hoa Trạch, chỉ là trước kia em thích anh ấy, bây giờ em chỉ thích anh......"
Tập Vi Lương nhanh cầm lấy bàn tay nhỏ bé, lại phát hiện tay mình rất lạnh liền nhanh chóng bỏ nó vào trong chăn một lần nữa. "Vợ, thực xin lỗi! Khi đó lê quy đôn anh không nên quá kích động, không nên trực tiếp rời khỏi, anh thề anh không vứt bỏ em, anh chỉ vì đơn vị phái anh đi Vân Nam xử lý công việc, anh nên nói với em một tiếng......"
Trong mắt Tập Vi Lương dâng lên một lớp sương mù, ngay cả tiếng nói cũng nghẹn ngào.
"Em biết em biết mà, em biết anh sẽ không vứt bỏ em......" Nước mắt Lâm Thiển Hạ rốt cục không kiềm nổi ào ào chảy ra. Tới nay ủy khuất kiềm chế cảm xúc lâu như vậy rốt cục có thể nói ra có thể phát tiết, cô nhịn nhiều ngày đêm dài như vậy, vì chờ Tập Vi Lương trở về, vì chờ chính miệng anh nói với mình: anh không bỏ rơi em.
Thấy ánh mắt Lâm Thiển Hạ như con suối không ngừng chảy nước, Tập Vi Lương thoáng chốc kích động vươn tay lau đi nước mắt trên mặt cô, lại phát hiện nước mắt càng lau càng nhiều.
Lâm Thiển Hạ thấy lê quy đôn bộ dáng hoảng hốt lúng túng của Tập Vi Lương như vậy, lập tức nín khóc mỉm cười. Cô xốc lên chăn dịu dàng nói: "Vi Lương, anh nhanh lên trên giường, ban đêm thời tiết rất lạnh."
………
*Melamin: là một bazơ hữu cơ ít tan trong nước có công thức hóa học là C3H6N6. Ăn melamine có thể dẫn đến tác hại về sinh sản, sỏi bàng quang hoặc suy thận và sỏi thận, có thể gây ung thư bàng quang. Thêm Melamin vào sữa do nhà sản xuất có dụng ý làm tăng hàm lượng protein biểu kiến trong sữa vì melamin vốn có hàm lượng nitơ cao. Nguồn Wikipedia.



loading...

Thử đọc