Thiển Hạ Vi Lương - Chương 38

Tác giả: Chích Hữu Ngư Tri

Đánh dấu

Có thể bắt được tên trộm thì người vui nhất không phải là Vương Mộng Khuê, cũng không phải là Lâm Thiển Hạ mà là Nguyễn Đình và Diêu Dương.
Hai người họ nhanh chóng chạy tới gặp lãnh đạo trường, khí thế hừng hực và “đầy lòng căm phẫn” mà l.q.d chỉ vào Vương Dĩnh đang quỳ dưới đất, trợn mắt nói: "Chủ nhiệm, cô ta lấy của bọn em tổng cộng 900 đồng, bọn em muốn được bổi thường!!"
"Các cậu có tư cách gì mà đòi Vương Dĩnh bồi thường?"
Không đợi mọi người kịp phản ứng, Lâm Thiển Hạ đột nhiên xuất hiện, khuôn mặt nhỏ nhắn trắng nõn ánh lên vẻ lạnh nhạt.
Tối hôm qua cô nhận được tin nhắn của Vương Mộng Khuê mới biết thì ra kẻ ăn trộm là Vương Dĩnh.
Mặc dù trước khi bắt được ăn trộm, Lâm Thiển Hạ vẫn luôn hận hắn thấu xương. Bởi vì hắn cho nên mấy đêm liên tục cô đều gặp ác mộng. Nhưng sau khi biết ăn trộm chính là Vương Dĩnh, Lâm Thiển Hạ đối với cô lại thấy đau lòng nhiều hơn.
Lâm Thiển Hạ vẫn luôn coi trọng Vương Dĩnh. Vì quan hệ với Vương Mộng Khuê nên cô và Vương Dĩnh cũng coi như quen biết, cũng biết đại khái hoàn cảnh của cô ấy. Nhưng có lẽ vì cô không l.q.d khôn khéo nên mọi người mặc dù đều biết hoàn cảnh khó khăn của cô nhưng không ai chịu bỏ phiếu cho cô được học bổng.
Cô ấy chính là bị những người có tiền chèn ép. Cô ấy không giống với những người vì muốn có học bổng mà đi mua phiếu. Nhưng nếu không như vậy thì có ai chịu bỏ phiếu cho cô ấy đây l.q.d?!
Lâm Thiển Hạ và Vương Dĩnh lại không chung lớp cho nên không thể bỏ phiếu cho cô ấy, cũng không có cách nào khác để giúp đỡ cô ấy.
Cô ấy thật sự rất đáng thương. Ở lứa tuổi này, chẳng phải cô ấy l.q.d nên được gặp gỡ bạn bè, thảo luận về thời trang, mua sắm hay sao?



Mỗi khi nghĩ đến hoàn cảnh của Vương Dĩnh, lại nghĩ đến Nguyễn Đình và Diêu Dương lấy học bổng mua những thứ đồ xa xỉ, Lâm Thiển Hạ lại tức đến cắn răng nghiến lợi. Cô thậm chí đã từng kiến nghị với phụ đạo viên nên điều tra hoàn cảnh của các bạn khó khăn nhưng phụ đạo viên lại nói với cô, bọn họ đều có xác nhận của địa phương nên nhà trường không thể tùy tiện nhúng tay vào.
Vì vậy, mặc dù có lòng nhưng không đủ lực, Lâm Thiển Hạ chỉ có thể yên lặng nhìn Vương Dĩnh cực khổ mà không giúp được gì.
"Thiển Hạ…" Vương Mộng Khuê nhìn thấy Lâm Thiển Hạ thì mừng rỡ.
Thật ra lời mà Lâm Thiển Hạ vừa nói ra Vương Mộng Khuê cũng muốn nói nhưng lại không có dũng khí.
"Cậu!" Nguyễn Đình giận đến sùi bọt mép. Cô ta chỉ vào mặt Lâm Thiển Hạ cắn răng nghiến lợi nói: "Lâm Thiển Hạ, cậu có ý gì vậy?!"
"Ý của tớ?" Lâm Thiển Hạ hôm nay cùng với trước kia không giống nhau, có chút giống như “Ai thử chọc vào tôi thì tự biết kết cục…” "Đầu tiên, tớ rất xấu hổ khi cùng phòng với hai người. Hai cậu lấy học bổng của nhà trường, phung phí dùng dùng để mua một thỏi son dưỡng môi l.q.d cũng mất hai trăm tệ, mua quần áo không phải nhãn hiệu nổi tiếng thì cũng tối thiểu là trong shop, vậy mà tớ lại không sớm tố giác hai cậu, thật sự tớ rất xấu hổ…”
Lâm Thiển Hạ nhìn cô ái quỳ run lẩy bẩy trên mặt đất, gầy đến mức chỉ còn lại đầu khớp xương thì không biết sao vì sao lại thấy lỗ mũi đau xót, nước mắt cứ như vậy thiếu chút nữa thì chảy ra. Cô dụi dụi mắt, tiếp tục dùng giọng điệu châm chọc nói: "Hi vọng hai người năm sau đừng làm hồ sơ xin hỗ trợ nữa, chúng ta không cần hao tốn học bổng vì hai người bọn họ mà nên giúp đỡ những bạn thật sự khó khăn.”
Những người biết rõ hoàn cảnh của Nguyễn Đình và Diêu Dương đều thấy chột dạ mà cúi đầu. Thật ra thì vì lợi ích của mình nên họ đều không dám đụng chạm đến Nguyễn Đình và Diêu Dương.
Không phải ai cũng đều có thể dũng cảm như Lâm Thiển Hạ, ngay cả Vương Mộng Khuê cũng vậy. Nếu không phải bởi vì s l.q.d ự kiện lần đó gây ra tổn thương quá lớn đối với Lâm Thiển Hạ, Vương Mộng Khuê cũng sẽ không khống chế được mà mắng Nguyễn Đình và Diêu Dương, bọn họ có lẽ sẽ tiếp tục nhẫn nhịn, khách sáo với nhau cho tới khi tốt nghiệp.
Dĩ nhiên Lâm Thiển Hạ không phải là không sợ, nếu không thì cô cũng không l.q.d chờ tới lúc này mới tố giác bọn họ trước mặt lãnh đạo trường học. Nhưng kể từ khi Thiệu Văn Trạch vô tình kể lại “chuyện cười lúc bé” thì tâm trạng của cô vẫn không ổn định. Mấy ngày nay nếu cô không tức giận thì cũng trốn vào một góc ngồi khóc… Vì vậy, hiện tại cô không hề có ý định tha cho một ai, tất cả các bất mãn từ trước đến nay đều nói ra tất cả. Huống chi phía sau cô vẫn luôn có một người đàn ông sừng sững như núi, việc gì cô phải sợ?
Lâm Thiển Hạ nhìn lướt qua hai người đang im lặng cúi đầu, trong lòng thấy rất hả giận. Cô nhìn xung quanh sau đó lại nhìn lãnh đạo trường học nhàn nhạt nói: "Nếu như học bổng không dùng để trợ giúp cho các bạn có hoàn cảnh thật sự khó khăn thì đại học K sẽ còn có Vương Dĩnh thứ hai, Vương Dĩnh thứ ba…Mọi người suy nghĩ thử xem."
Rất nhiều cô gái xung quanh đều rất khâm phục dũng khí của Lâm Thiển Hạ, nhưng họ vẫn không thể phủ nhận Lâm Thiển Hạ thật sự quá ngu rồi. Nguyễn Đình và Diêu Dương cũng không phải là những nhân vật l.q.d đơn giản, cô ở trước mặt lãnh đạo nói như vậy sẽ khiến bọn họ ghi hận trong lòng, họ có thể dễ dàng bỏ qua cho cô hay sao?
**********************************************************
Tập Vi Lương mặc dù bình thường có chút chậm hiểu, nhưng toàn bộ trái tim của anh đều nằm trên người vợ mình vì vậy làm sao có thể không nhìn ra Lâm Thiển Hạ khác thường?
Bởi vì lần đó Lâm Thiển Hạ sinh non nên bình thường Tập Vi Lương sẽ lén hầm cho cô một ít thuốc bổ để bồi dưỡng cơ thể. Lúc ăn khi nào cô cũng sẽ bắt bẻ, chê mùi vị khó ăn, chê quá béo… nhưng hôm nay cho cô ăn cái gì cô cũng chỉ im lặng ngồi ăn, cả người ủ rũ không hề có chút sức sống nào.

Tập Vi Lương nhìn ở trong mắt, gấp ở trong lòng. Anh chỉ muốn ôm lấy cô, nhẹ nhàng hỏi cô đã xảy ra chuyện gì sau đó an ủi cô l.q.d không cần sợ, anh sẽ luôn đứng bên cạnh cô.
Nhưng anh lại sợ Lâm Thiển Hạ không muốn nói, lỡ lại tức giận đối với anh thì làm sao?
Tập Vi Lương liền suy nghĩ cách dụ dỗ cô. Lúc thì anh rủ cô đi xem phim, có lúc thì lại dắt cô đi dạo… , thậm chí có một ngày sau khi tan việc còn ôm theo một bó hoa hồng lớn về nhà.
Lâm Thiển Hạ nhìn chằm chằm người đang đứng ở cửa, cả khuôn mặt dường như bị đám hoa hồng tươi đẹp che kín, đôi mắt không hề tỏ ra vui mừng mà chỉ lóe lên vẻ khó hiểu.
Tập Vi Lương bị Lâm Thiển Hạ nhìn chằm nên rất luống cuống, đứng cũng không được mà đi vào cũng không phải, cả người lúng túng đứng ở cửa ra vào, tay chân cũng không biết để ở đâu.
Lâm Thiển Hạ không nhịn l.q.d được muốn đi tới sờ trán Tập Vi Lương xem anh có đang bị sốt hay không, nhưng ngay sau đó cô lại nghĩ đến anh muốn dỗ dành mình thì thấy lòng rất ấm áp. Cô nhận lấy bó hoa hồng trên tay Tập Vi Lương, cố ý ôm vào dưới mũi ngửi một cái, sau đó giả bộ rất thích nói: "Thơm quá…"
Sắc mặt Tập Vi Lương lúc này mới bắt đầu thả lỏng. Vừa rồi anh thiếu chút nữa xông đến nhà Ngụy Lễ Quần đánh cậu ta một trận: Xem xem cậu chỉ bậy gì!!
Thật ra, Lâm Thiển Hạ vốn không hề thích hoa hồng nếu không muốn nói là ghét. Bởi vì cô luôn cảm thấy hoa hồng tuy đẹp nhưng lại nhìn rất tục, hơn nữa cô cũng không thích hương hoa hồng. Nhưng vì không muốn làm Tập Vi Lương thất vọng nên cô làm như rất thích, cẩn thận từng li từng tí đem hoa hồng cắt gốc rồi sau đó cắm vào bình chứa đầy nước với một chút bia, như vậy có thể kéo dài tuổi thọ hoa tươi.
Tâm ý của mình được vợ trân trọng như vậy, Tập Vi Lương lập tức tươi cười rạng rỡ, cảm thấy rất hài lòng với ý kiến l.q.d của Ngụy Lễ Quần.
Lâm Thiển Hạ đi tới phòng bếp bưng ra hai chén sợi mì nóng hổi, có chút vô cùng tự hào nói: “Anh nếm thử đi, đây là tự em nấu!!"
Lâm Thiển Hạ mặc dù đối với chuyện gì cũng không quá hăng hái nhưng cô vẫn rất cố gắng làm một người vợ hiền.
Tập Vi Lương nhìn hai tô mì, bên trong chỉ có rong biển và một chút cải trắng. Anh nếm vài hớp canh, phát hiện mùi vị này rất quen thuộc. Suy nghĩ một lát sau anh mới nhớ, khi anh trực đêm thì đồng nghiệp cũng thuận tiện nấu thêm cho anh một bát, chính là thứ mùi này.
Tập Vi Lương liền hiểu ra, thật ra thì cái này đâu có thể coi là do Lâm Thiển Hạ tự mình nấu, tất cả đều do cô mua sẵn trong siêu thị để thêm vào lúc nấu mì mà thôi, vợ anh thậm chí còn không thể phân biệt được muối và bột ngọt thì làm sao có thể nấu ra hồn được đây?
Đối với tài nấu nướng của Lâm Thiển Hạ, Tập Vi Lương đã từng thử dạy cô mấy lần. Nhưng l.q.d đến cuối cùng anh vẫn không biết là do Lâm Thiển Hạ thật sự kém cỏi hay không có kinh nghiệm, Lâm Thiển Hạ dù được dạy như thế nào cũng không biết, nấu không phải quá mặn thì là quá nhạt, rõ ràng hôm nay đã dạy cô phân biệt muối ăn cùng bột ngọt rồi nhưng mấy ngày sau cô lại lẫn lộn.
Tập Vi Lương thấy gương mặt nhỏ nhắn l.q.d đầy vẻ hãnh diện của Lâm Thiển Hạ nên không nỡ tâm tố giác cô "ăn gian", chỉ có thể vừa khen tài nấu nướng của cô tiến bộ thần tốc, vừa cười trộm trong lòng…
Buổi tối, sau khi Tập Vi Lương tắm xong, Lâm Thiển Hạ liền lại bắt đầu mò mẫm giằng co.
Cô bắt Tập Vi Lương nằm trên ghế sa lon, ở dưới đầu anh lót một chiếc khăn lông, sau đó cầm trong tay l.q.d một cái chén gì đó, tay phải đang cầm một thìa nhỏ khuấy khuấy.
Lâm Thiển Hạ thấy hải tảo bùn trong chén đã bị cô quấy đều nhuyễn, liền bắt đầu quét quét lên mặt Tập Vi Lương.
Bây giờ đã vào đông, đột nhiên bị thứ lạnh băng bôi lên mặt, lại còn nhớt nhớt khiến Tập Vi Lương rất khó chịu. Anh dở khóc dở cười nói: "Em lại giở trò gì?"
"Không được nói chuyện! Sẽ tạo nếp nhăn!" Lâm Thiển Hạ đột nhiên quát một tiếng, bộ dạng nghiêm túc l.q.d giống như giám khảo coi thi bắt được thí sinh gian lận trong kì thi."Gần đây thời tiết khô ráo, em phát hiện da của anh cũng rất khô, em giúp anh đắp mặt nạ dưỡng ẩm"


Phải nói Lâm Thiển Hạ rất siêng chăm sóc nhan sắc, chính vì vậy mà làn da của cô rất đẹp. Nói cách khác, nếu như vóc người của cô tốt, không chừng cô sẽ thử thiết kế thời trang.
Bôi cho Tập Vi Lương một lớp dày hải tảo bùn, Lâm Thiển Hạ liền hì hì bật cười.
Tập Vi Lương dĩ nhiên biết Lâm Thiển Hạ đang cười cái gì, nhưng lại không thể phát tác, chỉ có thể phát ra âm thanh "rầm rì" để tỏ vẻ bất mãn của mình. Anh cảm thấy mình càng ngày càng bị cô làm hư rồi, càng ngày càng giống các bà cô. Những chuyện lộn xộn l.q.d này trước đây chưa bao giờ anh nghĩ đến, chỉ có vợ anh cả ngày giày vò xong bản thân mình còn chạy đến giày vò anh.
Ban đêm yên tĩnh tràn đầy ái muội.
Lâm Thiển Hạ cả người mềm như nước, mệt mỏi không thở ra hơi. Cô cho rằng Tập Vi Lương đã kết thúc l.q.d nhưng lại không nghĩ đến anh lại nhỏ giọng khàn khàn bên tai cô: "Chúng ta lại đổi lại tư thế khác…"
Lâm Thiển Hạ không thể chịu nổi, đang muốn tránh khỏi “móng vuốt” của anh thì bị giải quyết tại chỗ, sau đó lại cảm giác nửa thân dưới mình kịch liệt đụng chạm, để cho cô chỉ có thể phát ra tiếng rên vỡ vụn.
Tập Vi Lương nhìn đôi mày thanh tú nhíu chặt của vợ mình, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn vừa đau khổ lại vừa vui vẻ thì trong lòng cực kỳ hả hê.
Đã để cho em giày vò, hiện tại đến phiên anh giày vò em!
Lâm Thiển Hạ nói, khiến ban lãnh đạo một phen suy nghĩ sâu xa. Bọn họ không ngu, tất nhiên biết bình chọn học sinh nghèo luôn tồn tại không công bằng. Nhưng bọn họ chỉ mắt nhắm mắt mở cho qua. Dù sao sinh viên Đại học đã là người lqd lớn, thế giới của họ cũng không sạch sẽ hơn kinh doanh là bao, họ làm lãnh đạo, không phải cuyện gì cũng nhúng tay vào được, cũng không đủ nhiệt tình can thiệp vào. Nhưng bọn họ chưa bao giờ nghĩ đến, sự việc lại phát triển đến mức nghiêm nghị thế này, bọn họ đã ép một người trở thành kẻ trộm?!
Ban lãnh đạo, dù không quan tâm học sinh ở dưới kia, cũng sẽ phải quan tâm thanh danh của trường, vì quan hệ trực tiếp đến học sinh trong trường và ích lợi của bọn họ.
Vương Dĩnh không thể nghi ngờ gì các lãnh đạo Đại học K đã gõ một hồi chuông cảnh báo. Thật ra Đại học K rất lớn, ăn cắp không thể nào chỉ ở xảy ra ở phòng Lâm Thiển Hạ, tất cả các phòng kí tá túc bỏ lâu, tiền mặt hoặc đồ vật quý giá tự dưng mất tích, nhưng cuối cùng tất cả đều không được giải quyết.
Vụ ăn cắp lần này, cho dù lãnh đạo nhà trường không báo cảnh sát, cố ý giữ bí mật, nhưng vẫn là bị sinh viên đồn thổi, thậm chí còn lên trang nhất “Nhật báo thành phố K” và “Tin tức Tencent”.
Hiệu trưởng Đại học K triển khai cuộc họp khẩn cấp, ngoài áp lực từ dư luận khiến tâm trạng ông không ổn định, dưới cơn nóng giận đã mắng Hiệu phó trường Lâm Thiển Hạ xối xả, người phụ trách tất nhiên cũng khó tránh vận rủi.
Suốt ba giờ họp nghiêm túc sau khi kết thúc, một chủ nhiệm thay mặt hiệu trưởng trả lời dư luận: sự kiện này tất cả nhân viên, giáo viên Đại học K chúng tôi cảm thấy vô cùng đau lòng và áy náy. Đương nhiên mọi người cũng đều hiểu, việc không công bằng chắc chắn không chỉ tồn tại ở Đại học K chúng tôi, mà tất cả các trường lqd trên cả nước khó mà không có. Việc không công bằng như vậy, nhà trường chúng tôi có lỗi, nhưng "giấy chứng nhận sinh viên nghèo" đóng dấu ở ủy ban xã, ủy ban xã và các cơ quan cũng khó thoát khỏi trách nhiệm. Vừa rồi trường đã mở cuộc họp "Nên bầu chọn học sinh nghèo như thế nào", cuối cùng đưa ra quyết định về sau bất kỳ ai xin xét sinh viên nghèo, nhân viên nhà trường phải điều tra kĩ hoàn cảnh gia đình. Đồng thời, cũng kêu gọi các trường Đại học - Cao đẳng trên cả nước nên chọn phương pháp giống chúng tôi, chỉ như vậy mới có thể ngăn chặn chuyện tương tự xảy ra.
. . . . . .
Vương Dĩnh bị nhà trường tước tư cách "bình chọn ưu tiên", dù người khác thông cảm cho hoàn cảnh lqd của cô, nhưng người đáng thương phải có chỗ đáng giận, huống chi cô là ăn trộm, trừ Vương Mộng Khuê và Lâm Thiển Hạ, tất cả mọi người ai cũng tránh xa cô, cho dù là bạn cùng phòng đã sống cô rất lâu, ngoài mặt vẫn nhiệt tình, ôn hòa với cô, nhưng họ đều khóa hết các ngăn kéo và tủ đồ của mình, ý là như thế nào, kẻ ngu cũng có thể nhìn ra.
Vương Dĩnh rất áp lực, nhưng trường học có thể đồng ý yêu cầu của cô không thông báo cho cha mẹ, cô đã vô cùng cảm kích, vui mừng. Sinh viên "đạo đức thấp" như cô, có thể yêu cầu gì? Thứ duy nhất cô quan tâm, là người nhà của cô thôi.
Cô vẫn còn nhớ, tối hôm qua cha gọi điện thoại cho cô, nói đọc trên báo thấy trường cô có vụ án sinh viên nhiều lần ăn trộm, dặn cô phải đề phòng, bình thường phải cất kĩ điện thoại di động và tiền mặt.
Vương Dĩnh vừa gật đầu đồng ý, vừa cầm đầu điện thoại kia nước mắt rơi đầy mặt…
Còn Nguyễn Đình và Diêu Dương, họ không chỉ bị nhà trường thông báo phê bình, còn thẳng tay hủy bỏ tư cách xin xét sinh viên nghèo của họ. Hai người thấy tiền là sáng mắt, ham danh lợi, lần này bị Lâm Thiển Hạ “phá hỏng”, khiến họ ở trước mặt bạn bè và lãnh đạo không ngóc đầu lên được, sau này không lấy được học bổng, đi tới đâu trong trường cũng bị người ta chỉ trỏ, điều này khiến hai người hận Lâm Thiển Hạ tới thấu xương.
Dĩ nhiên, Vương Dĩnh cũng là cái đinh trong mắt, cái gai trong thịt họ. Nguyễn Đình và Diêu Dương không chỉ nhớ họ bị trộm 900 đồng, hơn nữa cảm thấy nếu như không có Vương Dĩnh, bọn họ sao có thể xui xẻo như vậy?!
Cho nên, lúc ăn cơm ở trường tại "Phòng ăn thứ nhất", bọn họ vừa nhìn thấy mục tiêu là bưng khay đến chỗ Vương Dĩnh, Nguyễn Đình không nhịn được lén đi tới đưa chânra ngáng chân cô, Vương Dĩnh ngã xuống đất, đầu gối và cùi chỏ bị trầy da không nói, đồ ăn và nước canh thừa văng tung tóe khắp người cô.
"Vương Dĩnh!" Lúc đúng mới ăn cơm xong Vương Mộng Khuê thấy Vương Dĩnh ngã, chạy mau tới đỡ cô dậy. "Cậu không sao chứ? Kìa, đầu gối và cánh tay của cậu bị xước rồi."
Nền phòng ăn lát gạch men sứ, huống chi bây giờ thời tiết ngày càng chuyển lạnh, ngã mạnh như vậy, cô gái nào cũng sẽ đau đến mức kêu lên. Nhưng Vương Dĩnh chỉ là lắc đầu nhẹ nói: "Không việc gì", sau đó mặc cho Vương Mộng Khuê cầm khăn giấy lau vết bẩn trên người cô, một tiếng rên khẽ cũng không có, một giọt nước mắt cũng không có.
Vừa rồi lúc bưng khay, Vương Dĩnh có thấy Nguyễn Đình đi về phía cô, cũng mơ hồ đoán được mình ngã úp mặt là do cô ta đi tới bên cạnh mình thì đưa chân ra, mình bị vấp vào.
Nguyễn Đình lại gần chỗ Diêu Dương cười hả hê, sau đó hai người bưng khay thức ăn đặt trên bàn muốn rời đi.
"Hai người các cậu đứng lại cho tôi!" Lâm Thiển Hạ đột nhiên chỉ vào hai người đang muốn rời đi, tức đến mức quát lớn: "Các cậu thật quá đáng! Tại sao các cậu có thể ăn hiếp Vương Dĩnh như vậy?!"
Vừa rồi Lâm Thiển Hạ nhìn Nguyễn Đình và Diêu Dương lén lút đã cảm thấy có chuyện sắp xảy ra, vì vậy mọi hành động khi nãy của họ lọt hết vào mắt cô.
Gương mặt dày công trang điểm của Diêu Dương mây đen phủ đầy, còn Nguyễn Đình bình tĩnh, dáng vẻ vô tội nói: "Cậu có ý gì? Cái gì gọi là chúng tôi ăn hiếp cô ta?"
Khi nãy, Vương Dĩnh ở trước mặt mọi người ngã như vậy, khiến rất nhiều người chú ý. Bây giờ bị Lâm Thiển Hạ kêu như vậy, mọi người đã dự cảm sẽ có một cuộc chiến giữa các nữ sinh sắp nổ ra, người thích tham gia náo nhiệt rối rít vây quanh, muốn xem kết thúc thế nào.
"Cậu bớt giả nai giùm tôi, ban nãy tôi nhìn thấy rõ ràng cậu đưa chân ra ngáng chân Vương Dĩnh." Lâm Thiển Hạ khí thế hùng hổ nói.
"Cậu có bằng chứng không?!" Diêu Dương vì Nguyễn Đình ra mặt nói: "Con mắt nào của cậu thấy cô ấy ngáng chân? Đừng ở đây ngậm máu phun người!"
"Đúng!! Lâm Thiển Hạ cho dù cậu luôn không vừa mắt bọn tôi cũng không thể tùy tiện vu khống người khác như vậy!" Nguyễn Đình có chút chột dạ, nhưng có Diêu Dương là chỗ dựa cho cô ta, huống chi cô ta tin chắc trừ ra Lâm Thiển Hạ không có người nào thấy, vì vậy khí thế tuyệt không thua ai, khiến người ta cảm thấy như thật sự bị vu khống.
"Cậu!" Lâm Thiển Hạ tức sùi bọt mép, cô thật sự không nghĩ ra tại sao lại có người làm chuyện xấu còn bày ra bộ mặt "Tôi thật sự vô tội, tôi là bị vu oan".
"Thiển Hạ thôi đi…" Vương Mộng Khuê kéo kéo tay Lâm Thiển Hạ. "Cải nữa cũng không có kết quả, ngược lại khiến người ta chê cười. Hay là chúng ta đưa Vương Dĩnh đến phòng y tế trước rồi nói sau."
Lâm Thiển Hạ nhìn Vương Dĩnh nhếch nhác cảm thấy không chịu nổi, rất thông cảm với cô ấy. Tâm trạng kích động của cô dịu bớt, sau đó cũng tới an ủi Vương Dĩnh một tiếng, cùng Vương Mộng Khuê đưa cô ấy đến phòng y tế.
Ờ Đại học K mỗi sinh viên đều có một khoản trợ cấp y tế quốc gia, trường của họ đầu tư vào phòng y tế Caly, mỗi học kỳ 50 đồng. Số tiền đó nếu sinh viên không bệnh tật gì, tất nhiên là không chui hết vào túi nhân viên phòng y tế, cũng bị nhà trường nuốt trọn.
Trước đây, Vương Dĩnh bị đau bao tử lúc phát bệnh đến phòng y tế, cũng lấy một ít thuốc về không có bất kỳ tác dụng gì, vì vậy 50 đồng đã tiêu không còn gì rồi. Mà trong thẻ Lâm Thiển Hạ còn 50 đồng, lấy ra đưa dùng Vương Dĩnh.
Phòng y tế Đai học K từng bị nhiều sinh viên ghét, có sinh viên bị cảm đi khám bệnh sau khi uống thuốc, không phải đau họng thì lên cơn sốt. Xử lý vết thương như vậy không cần nhiều kiến thức y học và những thiết bị công nghệ cao, Lâm Thiển Hạ và Vương Mộng Khuê cảm thấy có thể tin được.
Từ phòng y tế đi ra, Lâm Thiển Hạ và Vương Mộng Khuê đưa Vương Dĩnh về phòng ký túc xá của cô, rồi cùng nhau về phòng của mình.
Nguyễn đình và Diêu giương đã ở trong phòng từ lâu, hai người đã tắm rửa sạch sẽ, trên tay cầm trái táo đỏ tươi gặm.
"Nhìn kìa, đây không phải là Đức mẹ tái thế sao?" Nguyễn Đình nhìn Lâm Thiển Hạ, giọng điệu đầy mỉa mai, khinh thường.
"Đúng… Mình bị tên trộm dọa sợ đến mức phải nhập viện, lại có thể nói giúp cô ta. Ôi… thật là vĩ đại!" Diêu Dương phản đối phụ họa thêm, còn cố ý nhấn mạnh hai từ "vĩ đại".
Vẻ mặt Lâm Thiển Hạ rất khó nhìn, tức đến mức đỏ bừng cả mặt. Lại nói giúp Vương Dĩnh, cô không biết mình thông cảm với cô ấy nhiều hơn, hay là vì ghét Nguyễn Đình và Diêu Dương nhiều hơn. Hay vì gần đây cô tâm tình bực bội, gió thổi cỏ lay một chút cũng có thể khiến tâm trạng cô gợn sóng.
Nếu là hồi trước, Lâm Thiển Hạ không sẽ quản nhiều như vậy.
Nếu như giết người không phạm pháp, Lâm Thiển Hạ cảm thấy cô có thể sẽ cho hai người này một đao chết rồi băm xác ra từng mảnh. Gương mặt cô lạnh lùng, nhàn nhạt nói: "Cậu làm gì , trời nhìn thấy hết, chỉ mong hai người các cậu tối có thể ngủ ngon."
Nguyễn Đình nghe xong mặt biến sắc, thở phì phò đứng lên chỉ vào mũi Lâm Thiển Hạ mắng to: "Tôi cảnh cáo cậu, Lâm Thiển Hạ, làm người đừng quá kiêu ngạo! Đừng tưởng tôi và Diêu Dương sợ cậu! Cậu cũng đừng tưởng mình ghê gớm gì, cũng chỉ là một em gái nông thôn từ quê lên thành phố, không biết trời cao đất rộng!"
Lâm Thiển Hạ sững sờ, sau đó nện bước nhẹ tới trước mặt Nguyễn Đình, vươn tay vỗ nhẹ vỗ lên gương mặt phấn nộn của cô ta, nhàn nhạt nói: "Không nên chọc chị, chị gần đây tâm trạng không tốt, mấy đứa cũng không chọc nổi chị, hiểu không?"
"Lâm Thiển Hạ!" Nguyễn Đình quả thật sắp điên lên rồi. Cô ta không hiểu Lâm Thiển Hạ gần đây ăn trúng cái điên khùng gì, như biến thành người khác. Trước kia mặc dù cô cũng nhanh mồm nhanh miệng, nhưng đâu giống như bây giờ không lấy cô ta, không để mặt mũi cho họ?! Nhìn dáng vẻ kiêu ngạo của cô, người không biết nhất định tưởng rằng cô là chị hai xã hội đen!
Lâm Thiển Hạ nhìn Nguyễn Đình và Diêu Dương giận đến phát điên mặt nhăn nhó, trong lòng cảm thấy rất hả giận. Hai người kia chính là chỗ này sao bắt nạt kẻ yếu, trước kia cô và Vương Mộng Khuê quá yếu đuối , nhất là Vương Mộng Khuê, mới có thể khiến hai nguời này cưỡi đầu cưỡi cổ hai cô làm mưa làm gió.
Sau đó Vương Mộng Khuê hỏi Lâm Thiển Hạ, cảm thấy cô có chuyện gì xảy ra phải không, gần đây trở nên hơi khác thường, nhất là vừa rồi nói chuyện với Nguyễn Đình giọng điệu đó, khiến cô ấy cũng không nhận ra cô.
Lâm Thiển Hạ lên tiếng phủ nhận. Cô nói qua quít rằng mình xem nhiều phim truyền hình, không nhịn được muốn thử vai chị hai một lần. Về "Chuyện tuổi thơ thú vị", vậy thì giống như vết sẹo không xát muối cũng khiến cô đau tê tâm liệt phế, cô không muốn nhắc lại nữa.
. . . . . .
Có thể giống như các bạn học từng nói, Nguyễn Đình và Diêu Dương không phải người dễ trêu như vậy, hai cô ta sẽ không dễ dàng bỏ qua cho Lâm Thiển Hạ. Nhưng hai cô ta không biết, việc phục thù như đang đào hai phần mộ, họ để lại cho mình.



Thử đọc