Thế Giới Có Chút Ngọt - Chương 48

Tác giả: Angelina

Đánh dấu

Thân Thể Và Tâm Trí Dơ Bẩn
Mạc Tạp đại khái cũng đoán được Thần Cách - ngôi sao tỏa sáng của trường - sẽ bị đưa đến thành phố X để tham gia cuộc so tài tiếng Anh. Mặc dù nghe Ngũ Khu Dương bảo là phải tham gia trận chung kết đầu tiên, sau đó chờ kết quả mới chính thức xuất hiện tại trận chung kết cuối cùng, thuận tiện hơn nữa là tranh thủ thời gian chờ đợi có thể tăng cường giao lưu, học hỏi giữa hai trường. Nhưng mà đi một tuần cũng có hơi lâu một chút, hơn nữa Ngũ Khu Dương lại hạng 2 vòng trường, còn An Na và Quảng Lý cũng đều đạt hạng nhất cho nên cũng đều đi. Bốn người đều đi, bỏ lại một mình Mạc Tạp - một người nhỏ bé, bình thường - ở lại, phổi cậu cũng có thể tức giận đến khạc ra một xô máu tươi.
Trước khi đi, hai người ở trong phòng đều không có nói chuyện với nhau. Mạc Tạp giúp Thần Cách thu xếp một số món đồ đơn giản, tiễn Thần Cách đến thang máy. Chẳng qua là đến thành phố X mà thôi, Mạc Tạp không muốn làm trì hoãn việc của Thần Cách. Mặc dù cậu tự nói với mình như vậy, nhưng trong đáy lòng, cảm giác muốn ôm chặt lấy Thần Cách lại không thể kiềm chế được. Mạc Tạp kéo vạt áo của Thần Cách lại.
"Sao?"
"Muốn hôn tiếp!" Mạc Tạp nhìn chằm chằm Thần Cách.
Thần Cách cúi đầu, Mạc Tạp nhón chân lên, chạm môi Thần Cách, đầu lưỡi quấn quít sau đó tách ra.
"Còn phải hôn nữa!"
Thần Cách lần nữa hôn lên môi Mạc Tạp, cho đến khi Mạc Tạp hô hấp có chút khó khăn mới buông ra. Mạc Tạp có chút muốn suyễn, cười cười không chịu thua: "Còn phải hôn nữa sao? Cái gì đây? Thì ra cậu cũng có khả năng này!"
Mạc Tạp khiêu khích Thần Cách, Thần Cách nheo mắt lại, lông mày phù phiếm đón nhận khiêu khích của Mạc Tạp, tay phải buông ra, giỏ đồ rơi xuống đất. Thần Cách đưa tay nâng càm Mạc Tạp lên: "Xem ra, phải để cậu biết hậu quả của chuyện dám khiêu khích tôi là cái gì."
"Sợ cậu à? Tôi mới sẽ không vì một cái hôn liền..." Lời của Mạc Tạp còn chưa nói xong, Thần Cách đã đẩy Mạc Tạp tới phía trước, lưng Mạc Tạp vừa vặn chạm được nút thang máy. Tay phải Thần Cách nâng cái ót của Mạc Tạp, môi mang theo bá đạo hôn môi Mạc Tạp, triền miên không ngừng, thỉnh thoảng khẽ cắn, thỉnh thoảng khẽ liếm. Mặt Mạc Tạp không giấu được sung sướng, hô hấp nóng rực. Cứ như thế hai người quấn quýt hôn nhau. Tay của Mạc Tạp đặt trên ngực Thần Cách, muốn đẩy hắn ra, nhưng lại không có chút sức lực nào. Cậu chỉ có thể nắm thật chặt quần áo của Thần Cách, tiếp nhận Thần Cách đang không ngừng dùng sức. Lí trí của cậu bị Thần Cách cướp đoạt đi. Cửa thang máy bên cạnh bởi vì Mạc Tạp vô ý thức đè vào nút mở nên chậm rãi mở ra, lại khép lại, mở ra, lại khép lại.



Hồi lâu, tay của Thần Cách bọc lại phân thân của Mạc Tạp đã có phản ứng, tay của Thần Cách cách phân thân của Mạc Tạp bởi lớp quần. Sau khi lấy được hài lòng của mình, Thần Cách buông Mạc Tạp ra. Chân Mạc Tạp mềm nhũn, cậu ngồi xuống đất, tựa vào tường, trên mặt có chút đỏ: "Cậu, cậu như vậy là xong rồi sao?" Làm lão tử và đệ đệ của lão tử biến thành như vậy.
Thần Cách nhếch miệng lên, bộ dáng kia thật là quá hư: "Chuyện còn sót lại chờ tôi trở về sẽ tiếp tục."
"Cái gì??"
"Nếu không, làm sao cậu có thể lúc nào cũng nghĩ đến tôi!" Thần Cách đưa tay ấn đầu Mạc Tạp xuống một cái: "Nhớ, chỉ ở quanh quẩn trong nhà!"
"Khẩu khí của cậu là có ý gì? Làm như tôi là chó của nhà cậu vậy." Mạc Tạp tức giận, Thần Cách ngồi xổm xuống, nhìn ánh mắt của Mạc Tạp: "Ngoan ngoãn chờ tôi trở về, Mạc Tạp."
Mạc Tạp vĩnh viễn không thể kháng cự Thần Cách kêu lên tên của mình. Từ lần đầu tiên cho tới bây giờ, mặc dù đã qua lâu như vậy, nhưng cảm giác hạnh phúc khi nghe Thần Cách gọi tên của mình không bao giờ suy giảm đi. Thần Cách cầm giỏ đồ lên, bước vào trong thang máy.
Tên khốn Thần Cách này, rốt cuộc bỏ vào người tôi bao nhiêu loại bùa chú đây.
Cửa thang máy đã bắt đầu đóng lại. Mạc Tạp ở bên ngoài chật vật đứng lên, đi ra ban công nhìn xuống, xuyên thấu qua không khí hò hét của cổ động viên, nhìn Thần Cách thoát khỏi tầm mắt của mình.
Vì vậy, ngay cả hắn cũng rời đi.
Thần Cách cách mình càng ngày càng xa, ngày giỗ cách mình càng ngày càng gần.
Mạc Tạp trở lên lầu 19, mở cửa liền thấy Hác Suất đang ngồi ở trên ghế sa lon. Hác Suất cầm bịch bánh rác rưởi trên tay, miệng không ngừng nhai. Khắp nơi đều là vụn bánh. Mạc Tạp nhìn Hác Suất một chút. Bạn bè của Thần Cách đều đi đến thành phố X tham gia cuộc so tài, còn bạn bè của mình chỉ có thể ngồi ở chỗ này xem đá bóng trên ti vi. Cậu cũng đi theo ngồi vào trên ghế sa lon, lấy một miếng bánh rác rưới trong tay Hác Suất nhét vào trong miệng: "Tỉ số bao nhiêu rồi?"
"Mới 1:0 à!" Hác Suất nghiêng đầu nhìn lướt qua Mạc Tạp, sau đó lại tiếp tục xem ti vi. Hai giây sau, hắn đột nhiên bị kinh sợ quay đầu sang: "Miệng của cậu bị làm sao vậy? Sưng đỏ rồi kìa."
"Thật hay giả?" Mạc Tạp vọt tới trước gương.
"...................."
Thần Cách rời đi ngày thứ nhất, Mạc Tạp đã nằm mơ.

"Đây là cái chân bé nhỏ của tiểu Tạp nhà mình sao? Chỉ bằng một phần ba cánh tay của ba thôi. Con cười sao? Đang cười cái gì vậy?"
"Tiểu Tạp, con ngồi lên vai ba, con thấy được gì rồi?"
"Con thật ngoan, biết giúp ba bưng trà. Ba mua cho con món đồ chơi này nè, con thích không?"
"Nếu con quá mệt mỏi thì hãy uống một chút sữa tươi đi, rồi sau đó thì ngủ một giấc. Ba không cần con phải đứng hạng nhất, chỉ cần tiểu Tạp vui vẻ là được."
"Hôm nay tại sao con trở về trễ như thế? Giáo viên gọi điện mời ba đến trường, con lại đánh lộn phải không?"
"Đây là gói thuốc lá ba phát hiện ở dưới gầm giừơng của con. Con bắt đầu hút thuốc lá từ khi nào?"
"Hôm nay phụ huynh của một bạn nữ trong lớp con tới tìm ba, nói con làm phiền con gái của người ta, làm con người ta ảnh hưởng đến chuyện học."
"Tiền ba để trên bàn là con lấy phải không? Con lấy để đi chơi game rồi phải không?"
"Ba thật rất phiền, có thể đừng quản con nhiều như vậy nữa được không? Con cũng có tự do mà. Cùng lắm thì ba chỉ sinh con ra thôi, ba không có quyền bắt con phải làm theo ý của ba." Bất kể là con cái ở trước trước mặt ba mẹ nói những lời nóng giận, khó nghe hơn đi nữa thì cuối cùng vẫn được tha thứ, cho nên Mạc Tạp không hề sợ khi nói ra câu này. Đây cũng chính là câu nói cuối cùng mà Mạc Tạp nói với ba mình.
Sau đó cậu thấy được khuôn mặt của ba bởi vì mệt mỏi mà hiện ra có chút già nua, trên mặt nước mắt chảy xuống không ngừng. Mạc Tạp chật vật chạy đi, thậm chí không dám quay đầu lại nhìn ba mình một cái; sau đó nữa Mạc Tạp thấy ba mình mặc áo quần toàn màu trắng, thân thể lạnh như băng.
Tất cả mọi chuyện, đến lúc không còn cách nào vãn hồi, Mạc Tạp mới có thể nhận ra nhưng đã quá muộn.
Mạc Tạp tỉnh mộng, quần áo ướt đẫm mồ hôi. Trong bóng đêm trắng bệch, cậu ngồi dậy. Đây không phải là mơ, mà là hồi ức. Mạc Tạp không dám đụng chạm đến hồi ức đó. Ba cậu chết đi, là bởi vì bác sĩ đã chuẩn đoán sai bệnh của ông. Mạc Tạp ghét bác sĩ đó, nhưng cậu còn chán ghét bản thân mình hơn. Hối hận và áy náy vì những hành động vô cảm đối với ba mình đang hành hạ cậu. Cậu không phải là không muốn đi viếng thăm ba, mà là căn bản không có mặt mũi nào đi, cũng không cách nào tha thứ cho mình!
Thần Cách rời đi ngày thứ hai. Lúc cửa thang máy mở ra, Mạc Tạp phát hiện hành lang lầu 19 một mảnh đen nhánh. Là do đèn bị hư sao? Thợ sửa cũng không tới sửa nữa. Mạc Tạp lấy cái chìa khóa ra mở cửa, bên trong một con ma cũng không có. Hác Suất bình thường sẽ không về sớm như vậy đi. Đang chuẩn bị đóng cửa, một bàn tay đưa vào để ngăn cản cậu đóng cửa lại. Mạc Tạp sửng sốt, lúc cậu còn chưa có phản ứng kịp liền bị đẩy mạnh ra đằng sau. Bị đẩy té xuống đất, cái mông Mạc Tạp có chút đau, tức giận ngẩng đầu lên: "Người nào vậy?"
Từ ngoài cửa, một người đi vào. Sau khi vào phòng liền trở tay đóng cửa lại. Người đàn ông này nhìn quanh cả phòng một cái: "Phòng này không tệ lắm." Giọng nói thô thô, rất khó nghe.
Một người đàn ông đột nhiên bước vào nhà khiến Mạc Tạp cảnh giác, quan sát người đàn ông cao lớn trước mặt mình: "Con mẹ nó, rốt cuộc là người nào vậy? Chạy tới nơi này làm chi, cút ra ngoài cho tôi!" Người đàn ông gương mặt dài hình chữ điền, lông mày rậm, đôi mắt nhỏ, hai gò má có chút tàn nhang, đôi môi rất dầy và màu sắc hơi đen.
"Cậu hỏi tôi là ai à? Tôi tên là Trương Thành Nhân!"
Mạc Tạp từ dưới đất đứng lên: "Tôi không quen biết cậu. Tôi lặp lại lần nữa, đi ra ngoài cho tôi!"
"Cậu không quen biết tôi, nhưng tôi biết cậu. Cậu tên là Mạc Tạp đúng không?" Trương Thành Nhân không khách khí đi tới trên ghế sa lon ngồi xuống nói tiếp: "Tôi không chỉ biết cậu, còn biết thằng tiểu tử đó tên Thần Cách, dĩ nhiên cũng biết quan hệ giữa 2 người là gì."
"Tôi không hiểu cậu ở đây nói gì?" Mạc Tạp thật sự là không nghĩ ra cái người này rốt cuộc là ai, sao lại biết chuyện của mình và Thần Cách?
"Vẫn còn giả bộ? Giả bộ còn chưa đủ nhiều sao? Bình thường giả bộ làm ra dáng vẻ ngây thơ, ở bên ngoài cũng rất ít nói chuyện, để cho người khác nghĩ cậu là người rất đàng hoàng. Thật ra thì cậu lúc nào cũng đang chờ đợi cơ hội, đang đợi cơ hội một người giống như Thần Cách xuất hiện, sau đó tận tình ở trước mặt nịnh nọt hắn, cúi đầu phục tùng hắn. Ngay cả tôn nghiêm của một người cũng không cần. Làm chuyện hạ tiện như vậy không thấy nhục nhã sao?"


Sắc mặt của Mạc Tạo trắng bệch: "Không phải như cậu nói đâu!"
Trương Thành Nhân từ trên ghế salon đứng lên, đến gần Mạc Tạp, gương mặt xấu xí cười lên: "Dám làm, lại không dám thừa nhận sao? Cậu nói là cậu không giống với những người phụ nữ khác sao? Sắc đẹp, tiền, nếu như hắn chỉ là một phế nhân, không có những thứ đó, cậu có còn thích hắn nữa không?" Lời của Trương Thành Nhân lại để cho Mạc Tạp nhất thời không cách nào phản bác. Cho tới bây giờ cậu chưa từng nghĩ tới cái vấn đề này. Trương Thành Nhân từng bước tới gần, chèn ép Mạc Tạp: "Cậu lúc nào cũng núp phía sau hắn, cho nên đại khái quên mất xã hội này có nhiều điều thực tế lắm. Tôi nghĩ, chắc hẳn là cậu chưa nghe qua những lời ác ý dành cho chuyện giữa cậu và Thần Cách. Vậy tôi coi như có lòng tốt truyền đạt lời bàn tán ở bên ngoài nói cho cậu nghe nhe. Nhắc tới đồng tính luyến ái, đầu tiên là muốn ói. Không tại sao hết, chính là ghê tởm. Cái thế giới này nên nam là nam, nữ là nữ. Nếu như ai cũng đều giống như cậu vậy, không phải nam cũng không phải nữ, thế giới này không phải xong rồi sao?"
Đây đúng là lần đầu tiên Mạc Tạp nghe được những lời thẳng thắn, bộc trực như vậy. Những lời nói khó nghe này, mặc dù Mạc Tạp đã chuẩn bị tâm lý để đối diện, nhưng không ngờ rằng lúc trực tiếp nghe thấy sẽ khó chịu như thế.
"Cậu nói đủ chưa? Nếu cậu không đi ra ngoài, tôi sẽ phải báo cảnh sát."
"Này, cậu càng tức giận, tôi càng muốn chơi tới cùng. Tôi không có ý định đi nhanh như vậy đâu. Người khác giao cho tôi nhiệm vụ tôi còn chưa làm xong thành đấy."
Mạc Tạp còn chưa phản ứng kịp, trên mặt liền bị đấm vào, lỗ tai cậu lùng bùng. Lúc Trương Thành Nhân ra một đấm nữa, bị Mạc Tạp giơ cánh tay lên cản lại, đưa ra chân đá vào trên bụng của Trương Thành Nhân. Trương Thành Nhân liền lùi lại hai bước: "Không nghĩ tới loại tiểu tử này còn có chút khí lực!" Nói xong xông lên đánh nhau với Mạc Tạp. Tất cả đồ đạc trên bàn, trong hộp tủ đều bị rơi xuống đất, bễ tan tành. Trương Thành Nhân chiếm lấy ưu thế, Mạc Tạp một lần nữa lại bị vứt té xuống đất. Mới vừa bị đánh một quyền máu từ bên trong xông ra, rơi từng giọt xuống đất. Mùi máu tanh trên miệng cũng khuếch tán ra. Mạc Tạp lấy tay lau máu trên mặt của mình, toàn thân đau rát, chỉ có thể nằm trên mặt đất thở mạnh. Trương Thành Nhân cũng bị Mạc Tạp làm cho chảy máu, nghiêng đầu nhổ nước miếng xuống đất: "Mẹ kiếp, tao xem mày còn có thể chống đở được bao lâu. Thần Cách không có ở đây, mày thật là đáng thương. Nhưng mà, bây giờ Thần Cách không phải quan trọng, xử lí mày trước, sau đó sẽ xử lí tên tiểu tử đó sau. Hắn lợi hại như thế nào ta? Cùng lắm chỉ là một sinh viên năm thứ nhất mà thôi, có thể đánh lại tôi sao?"
Lời này của Trương Thành Nhân khiến Mạc Tạp trở nên mù quáng, từ dưới đất bò dậy, xông tới đánh một cú đấm vào mắt hắn: "Không cho phép cậu tìm Thần Cách gây phiền toái!"
Lực của cú đấm này rất lớn, làm thị lực mắt phải của Trương Thành Nhân mơ hồ. Trương Thành Nhân đau, sờ mắt một cái, thẹn quá thành giận, nắm quần áo Mạc Tạp lên, đẩy cậu ép sát vào tường: "Buồn cười, bản thân chưa lo xong, lại rỗi rãnh đi quan tâm những người khác. Hôm nay lão tử muốn làm nhục mày!"
Áo của Mạc Tạp bị Trương Thành Nhân dùng lực xé ra, lộ ra thân thể trắng nõn và bờ vai mê người. Mạc Tạp không chấp nhận, dùng sức giãy giụa. Trương Thành Nhân nhìn từ trên xuống dưới của Mạc Tạp, trong mắt thả ra một tia kỳ dị: "Mặc dù tao đối với đàn ông không hứng thú làm chuyện như vậy. Nhưng mà, tao muốn nếm thử đồ của Thần Cách rốt cuộc có mùi vị như thế nào." Nói xong tiến lên, đè Mạc Tạp xuống đất.
Thân thể mới vừa trải qua đánh nhau đã kiệt sức, lại bị làm nhục khiến Mạc Tạp bắt đầu sợ, thân thể không cách nào khống chế được run rẩy. Cặu không dám tưởng tượng kế tiếp sẽ phát sinh chuyện gì. Cậu không sợ bị người khác đánh mình, chảy bao nhiêu máu cũng không sợ, nhưng tuyệt đối không thể để cho người khác làm ô nhiễm thân thể của mình. Bởi vì thân thể này, chỉ có thể dành cho Thần Cách!
Trong đầu của Mạc Tạp, giọng nói dễ nghe của Thần Cách không ngừng xuất hiện: "Ngoan ngoãn chờ tôi trở về, Mạc Tạp."
"Ngoan ngoãn chờ tôi trở về, Mạc Tạp."
Thần Cách, Thần Cách , nếu như tâm trí và thân thể của tôi đều bị người khác làm cho dơ bẩn, cậu vẫn còn yêu tôi sao?
Bất kể câu trả lời của cậu là cái gì, nếu như tâm trí và thân thể của tôi đều dơ bẩn, tôi tuyệt đối sẽ không để cho cậu yêu tôi nữa.



Thử đọc