Thế Giới Có Chút Ngọt - Chương 44

Tác giả: Angelina

Đánh dấu

Càng Ngày Càng Muốn
Ngày mới đến, luồng ánh sáng mặt trời đầu tiên êm ái chiếu vào trong phòng. Đồng hồ báo thức ở đầu giường phát ra âm thanh thanh thúy, vang dội cả phòng. Thần Cách đưa tay ra từ trong chăn mò mò, tìm kiếm đồng hồ không ngừng reo lên, nhấn nút tắt. Sau đó đưa tay lên che bớt ánh sáng chói lòa rọi vào mắt. Hắn phát hiện một cái tay khác không cách nào nhúc nhích, lấy cùi chỏ đụng đụng Mạc Tạp đang ngủ say ở kế bên.
"Này, cậu muốn ngủ tới khi nào đây?"
Nghe được giọng nói của Thần Cách, Mạc Tạp chậm rãi mở mở mắt ra, tỉnh dậy, mơ hồ lấy điện thoại ra nhìn: "Mấy giờ rồi?" Thời gian hiển thị trên màn hình điện thoại, Mạc Tạp nhìn thấy, hoàn toàn hốt hoảng, từ trên giường nhảy tưng lên: "Xong rồi, 9 giờ rồi, buổi sáng tôi còn có tiết."
Mạc Tạp luống cuống tay chân vọt vào phòng tắm, bật vòi nước rửa mặt, nước văng tung tóe. Cậu gãi gãi tóc, hướng về phía Thần Cách trên giường nói: "Tớ giúp cậu đi mua điểm tâm nhe!"
"Ồn ào chết, mua cho cậu là được. Mau đi ra ngoài cho tôi!"
Chuyện này, chuyện này, chắc chắn không sai. Mũi không còn nghẹt, giọng nói lạnh lùng. Mặc dù không thấy được mặt của Thần Cách, nhưng loại cảm giác này sẽ không sai.
Mạc Tạp kêu lên: "Không phải chứ?! Có lầm hay không, cậu nhanh hết bệnh cảm mạo vậy!!"
"Cậu phản ứng như vậy là có ý gì?"
"Ha ha, tôi, chuyện này, chẳng qua là cảm thấy cậu khôi phục khí lực nhanh như vậy nên thay cậu vui vẻ mà thôi. Vậy khi nào cậu đến trường học lại?" Ngày hôm qua đơn giản giống như là ảo giác. Nếu không có hiện trường xốc xếch làm chứng, Mạc Tạp còn tưởng rằng mình vừa mơ. Mặc dù có chút thích giọng nói dịu dàng của hắn khi bệnh, nhưng mà nghĩ kĩ lại, như vậy cũng tốt, dù sao chỉ cần là lời của Thần Cách, mình cũng sẽ thích.



"Tôi tắm xong đi ngay. Mà nè, cậu còn phải ở chỗ này ngây ngô bao lâu mới đi?"
"Tớ lập tức đi ngay mà! Thật đúng là muốn đuổi người ta đi." Mạc Tạp cũng đã đi tới cửa, lại ba chân bốn cẳng trở lại kéo rèm cửa sổ trong phòng ngủ lên. Ánh sáng xuyên qua cửa sổ chui vào căn phòng, Mạc Tạp mới cầm điện thoại di động lên lao ra ngoài cửa. Thần Cách bị chói mắt, đưa tay che đôi mắt lại, khẽ cười một cái: "Tên ngu ngốc này!"
An Na đã chính thức trở thành sinh viên của trường này, dĩ nhiên Quảng Lý cũng vậy. Cha mẹ An Na muốn sắp đặt cho cô học cùng lớp với Thần Cách, nhưng An Na đối với ngành tài chính không có hứng thú. Cô thích đi du lịch, cho nên chọn ngành địa lý học. Vốn là Mạc Tạp cho rằng An Na sẽ lôi kéo Quảng Lý vào học cùng chuyên ngành với mình đến chết, nhưng không nghĩ tới An Na chẳng qua là cứu vớt Quảng Lý, muốn hắn thoát khỏi căn phòng nhỏ hẹp tối tăm, lấm lem màu và những bức tranh mà thôi. Hắn thích học cái gì, cô sẽ tôn trọng nguyện vọng của hắn. Nhìn từ một góc độ nhỏ nào đó, thân thể của An Na cũng giống như một nữ sinh. Cuối cùng Quảng Lý chọn ngành ngôn ngữ quếc tế học. Mạc Tạp đoán chừng có thể là do hắn chọn đại, chọn trúng ngành này liền theo học.
Giờ phút này, tụ tập ở phòng họp, ba người mới biết được Thần Cách bị cảm mạo, đương nhiên là do Mạc Tạp tiết lộ.
"Cái gì?! Cậu nói Cách bị cảm? Tại sao không cho chúng tôi biết sớm?" Ngũ Khu Dương đau lòng tê liệt ngồi trên ghế, cộng thêm gương mặt hối hận.
Mạc Tạp không nghĩ tới Ngũ Khu Dương sẽ phản ứng kịch liệt như thế. Cậu còn không biết thì ra là Ngũ Khu Dương quan tâm Thần Cách như vậy. Không phải chỉ bị cảm mạo thôi sao? Bị nhẹ như vậy mà cũng phản ứng, quan tâm dữ dội như vậy sao? Cậu quay đầu lại, thật hay giả đây? Cậu tự hỏi, bởi vì ngay cả Quảng Lý và An Na cũng hiện ra biểu cảm như vậy. Đơn giản là hiếm thấy. Quả nhiên là lúc hoạn nạn mới thấy được chân tình a. Có lẽ trước kia mình đã suy nghĩ sai, Thần Cách thật ra cũng có một đám bạn tốt.
"Không cần lo lắng, đã khỏi rồi." Nói lời như vậy, bọn họ hẳn là sẽ yên tâm mà.
"Ghê tởm, đã chậm một bước rồi. Lúc Cách xin nghỉ học tôi nên nhận ra sớm, khinh thường!" Tay Ngũ Khu Dương gõ trên bàn một cái, phản ứng kia hoàn toàn không phải là yên tâm.
"Dù sao cũng qua rồi, không cần quá nghiêm trọng hóa vấn đề, cũng không cần tự trách mình quá nhiều đâu."
"Cậu thì biết cái gì a. Có biết bọn tôi chờ đợi cơ hội này bao lâu rồi không? Hắn không dễ gì mà mắc bệnh, lúc hắn bị bệnh chúng tôi sẽ thừa dịp."
"Những lời này là có ý gì?"
"Có xem phim hoạt hình chó dạ xoa chưa?" Ngũ Khu Dương ném ra vấn đề không giải thích được.
"Xem được vài tập!"
"Mỗi tháng có một ngày chó dọa xoa sẽ biến hình, trở về làm người, phải không?"
"Vậy thì sao?" Đầu óc Mạc Tạp càng ngày càng mơ hồ.

"Sau khi biến đổi trở về làm người, không phải chó dọa xoa sẽ mất đi yêu lực sao?"
"Đúng vậy, vậy thì thế nào?"
"Thần Cách bị cảm mạo cũng giống với nguyên lý kia vậy. Đúng rồi, cậu còn chưa biết sao? Thần Cách bị cảm mạo thì sức lực của cậu ấy sẽ giảm đi." Ngũ Khu Dương nghiêm túc giải thích cho Mạc Tạp.
Trong nháy mắt Mạc Tạp liền sụp đổ, phát điên ném cuốn sách trên tay về phía Ngũ Khu Dương, mắng to: "Cậu nói nhiều lời quanh co, gấp khúc, dài dòng như vậy làm gì!" Mình cũng thật ngu xuẩn, đi nói chuyện với hắn.
"Tôi chỉ sợ cậu không hiểu nên mới lấy một ví dụ tới luận chứng mà thôi."
Mạc Tạp dòm nét mặt ảo não của ba người, lắc đầu. Mình tại sao lại ngu ngốc đến mức cảm thấy giữa bọn họ sẽ "lúc hoạn nạn mới thấy chân tình", quá ngây thơ rồi! Xem ra tất cả mọi người chỉ là muốn vào lúc sức chiến đấu của Thần Cách suy giảm đến mức thấp nhất sẽ hạ gục hắn. Thần Cách trước kia rốt cuộc đã làm gì với những người này?
Lúc này, cửa phòng họp bị đẩy ra, Thần Cách xuất hiện ở cửa, đi theo phía sau chính là gió mùa xuân ấm áp. Ánh mặt trời chiếu xuống tầng hai, khúc xạ lại tạo thành một vệt sáng vô cùng chói mắt. Thần Cách mặc áo sơ mi màu xanh nhạt, kết hợp với quần jeans cá tính, vô cùng hợp với khuôn mặt dễ nhìn của hắn. Cả người hắn tản ra hơi thở mát mẻ, sạch sẻ, nhẹ nhàng, khoan khoái, tựa như phủ lấy 4 người bên trong.
Mạc Tạp gãi gãi đầu, hắn đã chết, bây giờ chuẩn bị lên trời sao? Cậu luôn có ảo giác xung quanh Thần Cách có một luồng ánh sáng bao quanh, ánh sáng tỏa ra làm cho người ta không mở mắt ra được. Có phải cho hắn uống thuốc cảm mạo quá liều rồi không?
Thần Cách như một khúc gỗ đứng nhìn Mạc Tạp: "Đi thôi!"
Mạc Tạp lúc này mới phục hồi tinh thần lại, đuổi theo bước chân Thần Cách.
Đưa mắt nhìn hai người rời đi, sau đó Quảng Lý nghiêm túc đính chính với Ngũ Khu Dương về luận chứng chó dạ xoa khi nãy: "Cậu còn chưa biết, sau mỗi lần bị đánh bại, chó dạ xoa sẽ lột xác, trở nên đáng sợ hơn quái vật."
"..."
"Nghe tôi nói nè, Ngũ Khu Dương bọn họ thật quá mức, muốn thừa dịp cậu bị cảm mạo, cũng là lúc cậu yếu nhất để trả thù cậu." Mạc Tạp nhất định là không muốn dung túng cho những người muốn làm hại Thần Cách, báo cáo cho hắn nghe.
Khóe miệng Thần Cách nở ra một nụ cười: "Nếu không cậu cho rằng tôi xin nghỉ ở nhà làm gì?" Nếu để cho ba tên kia biết còn không phải bị phiền chết sao?
Nụ cười kia trong mắt Mạc Tạp càng xem càng tà ác, thì ra là hắn đã sớm nghĩ tới. Xem ra ba người kia không có thể hạ gục Thần Cách rồi.
"Vậy cậu có thưởng gì cho tôi không? Ngày hôm qua tôi đã tận tâm tận lực chăm sóc cho cậu đó."
Thần Cách lấy đồ từ trong túi ném tới cho Mạc Tạp. Mạc Tạp bắt được liền cúi đầu, là chìa khóa hồi sáng mình quên đem theo, còn tưởng rằng bị mất rồi chứ. Mạc Tạp dừng một chút, cũng lấy một cái chìa khóa trong túi ra, bỏ vào trong tay của Thần Cách: "Tôi có đọc một cuốn sách, nếu như hai người yêu nhau đến mức có thể tiến tới hôn nhân thì có thể trao đổi chìa khóa phòng cho nhau."
"Sao?" Thần Cách nhiều hứng thú nhạo báng Mạc Tạp: "Vậy tình yêu của chúng ta đã đến mức đó rồi sao?"
Mạc Tạp méo miệng suy nghĩ một chút, nhìn chằm chằm Thần Cách, trong mắt lóe ra một tia sáng: "Chúng ta yêu chưa được bao lâu..."
Tiếng chuông vào học vang lên, xuyên thấu trường học đang lúc 12 giờ. Giọng nói của Mạc Tạp xen lẫn tiếng chuông: "Tình cảm của chúng ta sẽ tiến triển tới mức độ đó sao?"


Thần Cách đưa tay đụng chóp mũi hơi nhổng lên của Mạc Tạp một cái: "Vậy sẽ phải xem biểu hiện của cậu!"
Cái gì? Mạc Tạp vừa định oán trách, bị Thần Cách cắt đứt: "Đi học nhanh lên một chút!"
"Biết rồi!" Thiếu chút nữa quên chuyện này.
"Đúng rồi, dọn dẹp phòng ngủ cho tôi!" Nói xong Thần Cách hướng dãy phòng học đi tới.
"Gì?" Mạc Tạp hướng về phía bóng lưng Thần Cách kêu la: "Đây chính là mục đích thực sự của việc cậu giao chìa khóa cho tôi sao? Cái tên Phát-xít này!~"
Thần Cách nhún vai một cái, ngay cả đầu cũng không quay lại: "A, bị cậu phát hiện rồi!" Giọng nói hời hợt.
"Tôi mãnh liệt khinh bỉ cậu!!!" Mạc Tạp bi thương, phẫn nộ, đáng tiếc đối phương đã đi xa.
Dám nói lớn tiếng với Thần Cách cũng chỉ có mình Mạc Tạp. Cũng hết cách, bởi vì Thần Cách cũng không có trách móc Mạc Tạp.
Cuộc sống sau này, muốn và muốn nhiều hơn nữa...



Thử đọc