Thế Giới Có Chút Ngọt - Chương 19

Tác giả: Angelina

Đánh dấu

Ngôi nhà ma mở đường mùa xuân
Cuối năm buông xuống. Còn mười mấy ngày nữa sẽ bước vào kì nghỉ. Bọn học sinh cũng không lòng dạ nào đi học nữa. Hầu hết đều suy nghĩ về thế giới náo nhiệt sắp tới, thậm chí còn dự tính hành trình cho một tháng nghỉ học. Rất nhiều học sinh dậy sớm để đi học cũng sẽ muốn phẫn hận, chờ lão tử được nghí ở nhà nhất định sẽ ngủ như chết đi sống lại. Nhưng sự thật là lúc về nhà, chuyện này thật không thể làm được. Còn có người tính toán ở độ tuổi này sẽ nhận được bao nhiêu tiền lì xì. Dù sao tâm hồn không có để trong phòng học. Còn Mạc Tạp lại chống đầu, nghĩ rằng tạm thời không thấy được Thần Cách, nói như vậy không chừng cũng không có sai.
Gần đây trên ti vi chương trình chào đón mùa xuân gì gì đó tần suất xuất hiện đặc biệt nhiều. Cái gì tàu điện ngầm mùa Xuân, xe buýt mùa xuân. Các khu vui chơi giải trí nắm bắt được thị hiếu và cùng nhau đưa ra một dự án tốn kém: Ngôi nhà ma mở đường cho mùa Xuân. Dĩ nhiên , chính phủ không bỏ qua cơ hội thu tiền thúê cho dự án này. Cái gì dùng để giúp đỡ cho những người khó khăn, chỉ khi có ống kính của đài truyền hình hướng về phía mình thì mới nhiệt như nấu nước sôi. Cũng có nhiều nhà lãnh đạo tâm tư kín đáo, không ngại thiệt thòi giúp đỡ những người nghèo khổ, quốc gia chính là cần những người như thế này.
Dự án "Ngôi nhà ma ám" được nhiều người tuyên dương, đưa đến những nam sinh trong trường đặc biệt bị thu hút. Họ muốn đến đây cùng một nữ sinh, nữ sinh đó nhất định sẽ bị dọa sợ đến thẳng hướng chui vào trong ngực nam sinh.
Ngôi nhà ma ám này là một nơi tối tăm, dễ dàng làm chút chuyện cẩu thả. Sờ cái mông lớn của người khác cũng có thể đuổi ma quỷ đi.
Mạc Tạp dù có bị đánh chết cậu cũng sẽ không đi đến chỗ này. Trước kia cậu là một người tin vào khoa học, cho tới bây giờ vẫn không tin trên thế giới này có ma, vì vậy cả ngày lẫn đêm ôm màn hình xem những bộ phim ma kinh dị của Âu Mĩ , bình thường nhàm chán cũng là đọc những bộ truyện ma ngớ ngẩn trên điện thoại, đơn giản đến nỗi truyện ma nào cũng thành truyện cười. Sau đó càng xem càng cảm thấy trong sách này đang nói những chuyện có thật, vì vậy Mạc Tạp đã cảm thấy tư tưởng của mình càng ngày càng không khoa học.
Cho dù bây giờ cậu còn như thường lệ thích xem kinh dị, nhưng tuyệt đối không tưởng tượng đến thế giới ngoài đời thật. Cậu vô cùng sợ ma, người giả ma cũng sợ.
Hác Suất tự nhiên sẽ không bỏ qua cơ hội này, một lần còn mua số lượng lớn mười mấy tấm vé, chuẩn bị thành lập một đội đi: "Mạc Tạp, đi thôi. Cậu có thể đừng giống như một bà già được không?"
Mạc Tạp phất tay một cái, tiếp tục đảo quyển sách trên tay: "Sợ ma chính là bà già? Cái này cậu suy luận cái quỷ gì vậy, phép khích tướng đối với tớ vô dụng."
"Gần nghỉ xuân rồi, mọi người cũng nên đi ra ngoài tụ họp một chút. Bây giờ cậu không đi, lúc sang năm nếu như cậu cần tớ, tớ cũng mặc kệ."



"Yên tâm, chuyện này là tuyệt đối không thể nào. Huống chi, cậu giống như ở cách vách tớ, luôn ở gần tớ."
"Tớ bó tay với cậu, ngay cả ngôi nhà ma ám cũng dám không đi, chơi rất khá đó."
"Đừng, ngàn vạn đừng nói tớ tốt."
"Tuổi trẻ cứ như vậy thật không có tiền đồ. Cậu biết những người thuộc thế hệ tuổi trẻ như chúng ta trên lưng gánh cái gì không?"
"Trên lưng chủ yếu gánh phân mệnh."
"Là sứ mạng, không phải là phân mệnh. Nếu như ngay cả ngôi nhà có ma cũng sợ, chúng ta còn làm thế nào hoàn thành nhiệm vụ quốc gia giao phó cho, đi hy sinh mình?" Hác Suất nói hùng hồn, cộng thêm chút bi thương, giống như là sắp sẽ phải chuẩn bị vì quốc gia dâng ra tính mạng của mình.
"Tớ đã nói tất cả phép khích tướng đối với tớ đều vô dụng."
Hác Suất ôm tay, theo thói quen sờ càm một cái: "Nếu cậu nhất quyết không đi, cậu muốn bỏ qua cơ hội ở bên hắn?"
"Hắn mới sẽ không đi những nơi nhàm chán như vậy." Xem ra Mạc Tạp đối với Thần Cách giống như rất quen, Hác Suất không nói tên ra cũng biết là người nào.
"Nhưng nghe nói hắn mới vừa bị Ngũ Khu Dương cùng một nữ sinh kéo đi. Cậu cũng biết khi đến chỗ tối tăm này, nữ sinh kia nhất định sẽ không bỏ qua cơ hội sờ một cái đủ vốn lẫn lời."
Mạc Tạp tức giận đem sách hướng trên bàn vỗ một cái: "Người này có còn liêm sỉ hay không? Đến ngôi nhà ma chính là đi thử nghiệm sự sợ hãi, vậy mà cũng thành nơi cho nam nữ làm mấy chuyện hồ đồ. Tớ ngược lại muốn đi thấy tận mắt chuyện đáng xấu hổ này, không chịu nổi hành động đập vào mắt này. Nhưng trước tiên tớ nói rõ, tớ đi tuyệt đối không phải là vì Thần Cách, cậu đừng nghĩ sai."
"Tớ biết. Cậu làm sao có thể vì Thần Cách đi, nói giỡn." Hác Suất phụ họa Mạc Tạp.
Cả một đám người đi bộ, Mạc Tạp đi ở phía sau cùng, tự mình định giá rốt cuộc mất đi sinh mạng ở nơi này có đáng giá hay không, chết trước khi yêu, cuộc sống còn có cái gì ý nghĩa? Thấy Thần Cách mất đi sinh mạng, tình yêu kia còn có ý nghĩa sao? Thật ra thì chẳng qua là đến ngôi nhà ma, không có nghiêm trọng như vậy.
Tràng diện chưa từng có cảnh náo nhiệt như vậy, học sinh chiếm đa số, khắp nơi tụ thành một đống. Có một số là vừa ra ngoài, còn có một số là chuẩn bị đi vào. Có vài người giả bộ làm dáng vẻ tựa như bình thường, nhưng mà nhìn sắc mặt kia có thể khẳng định bị dọa sợ đến không nhẹ. Mạc Tạp cất bước chật vật. Toàn bộ ngôi nhà ma đều ở trong hang động, bên ngoài điêu khắc những tượng đá công phu, cố ý làm màu sắc giống như cũ. Mạc Tạp đưa vé cho người kiểm soát ở chỗ thu ngân, sau đó nghiêm túc đọc bảng giới thiệu bên cạnh, liền kiên định. Quả nhiên giữ lại mạng sống là điều quan trọng nhất. Ma trong ngôi nhà này có thật có giả, còn có người giả ma tùy lúc sẽ từ một góc xuất hiện, hoặc là đột nhiên vỗ vỗ bả vai khách. Khả năng Mạc Tạp chịu đựng được ma quỷ hù dọa là rất có hạn.
Nơi tiến vào cửa động có một tượng Phật ngồi, xung quanh phát ra tiếng kinh và tiếng nhạc. Bình thường những thứ này âm nhạc có thể để cho người ta thanh tĩnh, bây giờ nghe muốn phá lệ rợn cả tóc gáy. Mạc Tạp cảm thấy cái này thiết kế thật là quái dị, cái này không phải nói với mọi người là nơi có Phật cũng sẽ có ma quỷ sao?

Mạc Tạp xoay người muốn đi, bị Hác Suất kéo lại: "Vé cũng đã nộp, cậu muốn đi?"
"Tớ muốn trở về."
"Thần Cách đã vào đây mười phút trước."
Mạc Tạp chật vật đưa ra quyết định trong lòng. Nhà tâm lý học đã từng nói, nếu như một mực tránh né những chuyện mình sợ, vĩnh viễn đều sợ hãi, muốn vượt qua loại sợ hãi này cần phải đi đối mặt. Cậu hít sâu một hơi, nhỏ giọng lẩm bẩm nói: "Tớ không sợ ma, tớ không sợ quỷ, tớ một chút cũng không sợ. Đi thôi!" Nói xong, Mạc Tạp nhắm mắt lại cuồng điên vọt vào. Bên trong truyền tới một chút âm thanh tụng kinh. Mạc Tạp không dám nhìn, nhắm mắt lại, thỉnh thoảng không nhịn được đem một con mắt hơi mở ra, liền thấy trong quan tài cương thi nhảy ra. Mạc Tạp chân như nhũn ra, muốn đi trở về. Đáng tiếc đường trở về một mảnh đen nhánh, cậu không muốn gọi hét lên, là một người đàn ông tuyệt đối không thể phát ra tiếng thét chói tai như phụ nữ. Cậu nhỏ giọng kêu tên Hác Suất, tránh làm cho những con ma kia thức dậy.
Xung quanh biến sắc, ánh đèn mờ ảo chiếu vào cây hoa anh đào giả, dưới tàng cây là một cô gái mặc kimônô. Mạc Tạp trong lòng hô to không ổn, không thể nào, Nhật Bản đã tới rồi, chúng ta cần hỗ trợ từ đất nước.
Cô gái đột nhiên phát ra tiếng khóc thút thít, kèm theo bả vai run run. Mạc Tạp chỉ có thể nhìn được phía sau. Bây giờ chỉ số sợ hãi của cậu sắp đạt đỉnh điểm, thân thể cũng bị mồ hôi lạnh thấm ướt. Một cái tay khoác lên trên bả vai của cậu, Mạc Tạp ngăn cổ họng kêu la: "Con mẹ nó, lão tử đã nói không đến đây, Thần Cách không thấy, ngược lại thấy rất nhiều ma."
"Hả? Cậu ở đây tìm tôi?" Âm thanh của Thần Cách từ nơi bóng tối truyền tới.
Mạc Tạp mượn chưa đủ 1 thước ánh sáng thấy được mặt của Thần Cách, yên tâm, hô hấp cũng thuận một chút: "Thần Cách, cậu, cậu ở đây từ lúc nào?"
"Mới vừa rồi."
"Vậy cậu làm gì không lên tiếng, muốn hù chết người sao?"
"Tại cậu không gọi tên tôi!" Thần Cách nói chuyện đương nhiên, ai bảo cậu một mực gọi Hác Suất, gọi Hác Suất không ngừng.
Thấy Thần Cách có chút châm chọc nhìn mình, Mạc Tạp có chút không phục: "Cậu nhìn tôi như vậy xong rồi sao? Chưa từng thấy qua đàn ông sợ ma sao? Đáng ghét."
"Ngược lại đã thấy đàn ông sợ ma rồi, nhưng chưa từng thấy qua người nào sợ ma còn dám ôm ma."
Vân vân, nếu như Thần Cách từ nơi đó nói chuyện, vậy mình ôm cái này là cái gì? Mạc Tạp sống lưng lúc này đặc biệt lạnh. Cậu quay đầu, liền thấy một gương mặt đầy răng nanh. Gương mặt đó bị Mạc Tạp ôm thật chặc có chút lúng túng nói: "Có thể, có thể buông ra không?"
Mạc Tạp buông lỏng tay liền ngã ra sau, Thần Cách tiến lên đỡ Mạc Tạp lại, lấy tay vỗ vỗ mặt của Mạc Tạp: "Thiệt hay giả vậy? Lại xỉu à?"
Con ma kia cũng gấp: "Không sao chứ? Tôi không phải cố ý, có muốn kêu bác sĩ tới đây hay không?"
Thần Cách nhớ lại chuyện Mạc Tạp một mực nói hận bác sĩ cùng bệnh viện, phất tay một cái: "Không cần! Cậu ta một hồi là ổn thôi, ngươi tốt nhất hãy đi khỏi đây, tránh để cho hắn tỉnh lại thấy ngươi."
"Được." Con ma một cái liền bay đi.
Thần Cách đem Mạc Tạp ôm đến dựa vào góc tường tối đen, sau đó ngồi dưới đất. Mạc Tạp nằm trong ngực Thần Cách, bên tai mơ mơ màng màng truyền tới một trận tiếng tim đập, đắp qua bốn phía tiếng kêu sợ hãi.
Trong chốc lát Mạc Tạp tỉnh lại, cứng ngắc toàn thân thể xem chung quanh một chút: "Con ma đâu? Ở nơi nào?"


"Đã bị cậu hù dọa đi rồi."
Mạc Tạp thở phào nhẹ nhõm, phát hiện mình ở trong ngực của Thần Cách, thân thể mới vừa buông lỏng một chút lại cứng ngắc.
"Cậu thật là, đã bị hù dọa đến ngất xỉu."
"Tôi đây thật sợ. Mỗi người đều có thứ để sợ, cậu cũng có. Tôi cho cậu biết, nếu tôi ở chỗ này tìm được cậu, cũng đừng nghĩ sẽ ở lại, cậu phụ trách phải đem tôi mang ra khỏi nơi quỷ quái này."
Lúc này một con ma tóc trắng đang khắp nơi tìm mục tiêu. Mạc Tạp lại muốn lên tiếng, bị Thần Cách bụm miệng, con ma tóc trắng tựa hồ như không phát hiện ra hai người trong góc tối, từ bên cạnh bọn họ lướt qua. Thần Cách đưa chân ra, con ma bị vấp té lộn mèo một cái: "Ui da, người nào vậy."
"Xem đi, có cái gì đáng sợ đâu." Thần Cách làm mẫu cho Mạc Tạp.
Mặt Mạc Tạp hoảng sợ nhìn Thần Cách: "Xem ra thứ đáng sợ nhất là cậu."
"Mau đứng dậy đi, chân cũng bị cậu ngồi làm cho tê rần."
Mạc Tạp đỏ mặt đứng dậy, đưa tay đem Thần Cách kéo lên. Cách đó không xa, trên đất con ma tóc trắng thấy hai người: "Các ngươi đã không tuân theo quy định, bên ngoài không phải là có ghi sao? Không thể đụng chạm bất kỳ con ma nào."
Hai người cũng không quan tâm tới hắn, còn chưa đi mấy bước đường, đụng phải mổt con ma treo cổ từ trên rơi xuống, Mạc Tạp lại ngất xỉu. Thần Cách có chút bất đắc dĩ đem Mạc Tạp đặt trên lưng. Trên lưng Mạc Tạp cười. Lần này cậu vô cùng ích kỷ, quả nhiên nơi này tối tăm chỉ để làm những chuyện cẩu thả như thế, ngay cả Mạc Tạp cũng biến thành một người gian trá, thừa dịp sắp qua năm mới, chiếm lấy lòng tốt của Thần Cách một lần.
Mặc dù xung quanh có lúc thỉnh thoảng sẽ có người đi ngang nhưng ở một nơi đen tối như vậy ai cũng không nhìn thấy người nào. Mạc Tạp tựa trên bờ vai Thần Cách lại cảm thấy trước đó chưa từng có thoải mái như vậy, giống như toàn thế giới cũng chỉ còn lại có hai người.
"Thần Cách, nói cho cậu biết một bí mật."
"Ừ!"
"Tôi mới vừa giả bộ bất tỉnh đó."
"Tôi biết."
"Cậu biết còn cõng tôi, làm gì không đem tôi đặt ở nơi đó?"
"Tôi sẽ không đem cậu đặt ở nơi cậu sợ nhất."
Mạc Tạp có cảm giác cảm động, toàn thân lưu luyến: "Tôi có nặng hay không?"
"Cậu cảm thấy thế nào?"
"Vậy cậu tốt nhất quen sức nặng này đi. Nếu cậu cũng nói như vậy, sau này lúc tôi sợ cậu nhất định phải cõng tôi."
"Nói không chừng ngày nào đó tâm tình tôi tốt, sẽ đồng ý cậu."
"Nói không chừng ngày nào đó là ngày nào vậy?"
"Dù sao cũng không phải là hôm nay."
"Ngày mai cũng được."
"Đồ ngốc!"
"Nếu hôm nay cậu giải cứu tôi, tôi có thể dễ dàng tha thứ cho việc cậu gọi tôi là đồ ngốc một lần."
"Đồ ngốc!"
"Tôi nói chỉ dễ dàng tha thứ một lần."
"Đồ ngốc!"
"Cậu còn nói."
Mạc Tạp nằm trên lưng của Thần Cách, nghe được tiếng hít thở thật tốt của hắn. Cứ việc dùng hết cớ, tìm cạn sạch lý do, nhưng vẫn là không có biện pháp không thích cậu, chỉ biết thích hơn, thích thích hơn, thích đến thời gian trái tim đập đều phải nặn ra nhường cho cậu.
Tình yêu mở đường cho mùa Xuân, trên con đường đều có cậu ở đây.



Thử đọc