Thế Giới Có Chút Ngọt - Chương 05

Tác giả: Angelina

Đánh dấu

Khoảng cách hai thước
Ngồi ở trường học to lớn, trước những hàng ghế khổng lồ, Mạc Tạp hiện ra đặc biệt nhỏ bé. Cậu giờ phút này rất cố gắng đem bài giảng về hiến pháp đang lượn quanh trong miệng thầy giáo nhồi nhét vào trong đầu. Nhưng nhiều lần không có kết quả, cậu buông bỏ đem sách đặt trên đầu mình, thật là phiền người, ban đầu là vì câu nói của mẹ học ngành luật sẽ có tiền đồ nên cậu mới theo học cái ngành nhàm chán này. Mạc Tạp thật ra thì không muốn đi theo con đường này, cậu chỉ muốn mở một tiệm bánh mì, ngày ngày ở trong đó nướng thật nhiều loại bánh.
Cách đó không xa, một cảnh khiến Mạc Tạp chú ý, là Thần Cách cùng hai nữ sinh khác. Xung quanh người này dù thế nào luôn có nhiều loại nữ nhân. Trên mặt của Thần Cách còn mang cả nụ cười cười nhàn nhạt, ôn nhu, hơn nữa lại rất chững chạc. Mạc Tạp ngẹo đầu, sách trên đầu rơi xuống mặt đất, đầu óc rối bời, tại sao Thần Cách có thể đối với người khác như vậy, lại đối với mình như vậy? Vô lý. Mạc Tạp cảm giác mình nhiều nhất sinh ra để không ai xem, sẽ không ghét mình đến mức đi như vậy đi. Nghĩ tới đây, Mạc Tạp trong lòng toát ra một chút mất mác.
"Ngại quá, bạn học, xin hỏi một chút. Lầu học sinh B4 đi như thế nào vậy?"
Một thanh âm dắt Mạc Tạp suy nghĩ trở lại. Cậu ngẩng đầu lên, thấy một gương mặt xa lạ, toàn thân liền căng thẳng, cảm thấy đặc biệt không được tự nhiên: "Ừ, kia, cái đó." Thấy kia gương mặt xa lạ vẫn chằm chằm nhìn vào mình, Mạc Tạp có chút muốn chạy.
"Bạn học, cậu làm sao vậy? Có phải là không thoải mái hay không?" Người xa lạ đem mặt tiến lại càng gần. Khi những người khác dựa vào mình quá gần, Mạc Tạp sẽ theo thói quen lùi bước. Mạc Tạp liều mạng lắc đầu, đưa tay hướng B4 chỉ chỉ, nhưng mà người xa lạ còn chưa kịp hiểu được, đối với Mạc Tạp quái dị cảm thấy có chút khó hiểu kỳ diệu.
"Đi về phía trước khoảng hơn 200 thước, quẹo trái, sẽ thấy một tòa nhà màu đen xen màu hồng, đó chính là B4."
Âm thanh này phát ra với âm độ rất cao. Nhắm mắt lại, Mạc Tạp cũng có thể biết là ai. Mạc Tạp ngẩng đầu lên, bên cạnh Thần Cách đã không còn hai mỹ nhân xinh đẹp kia. Người xa lạ vô cùng cảm kích hướng về phía Thần Cách cười cười: "Cám ơn nhiều nha!"
"Không có gì!"
Chờ sau khi người lạ đi, cũng chỉ còn lại có hai người, Thần Cách cùng Mạc Tạp. Mạc Tạp rõ ràng thấy rất rõ ràng, Thần Cách khóe miệng mới vừa còn nhổng lên khóe miệng, bây giờ biến thành một cái thẳng tắp, ngạo mạn cúi đầu nhìn quyển sách dưới chân Mạc Tạp: "Thật không? Sau này còn muốn làm luật sư?"



Mặc dù một lời của Thần Cách đánh một đòn chí mạng vào Mạc Tạp, cậu đối mặt đám người xa lạ lời nói trở nên không có mạch lạc, nhưng giọng của hắn là cười nhạo cái gì, đơn giản chính là khinh bỉ những thiếu sót của tôi.
"Cậu chỉ là sinh viên năm nhất, chưa hiểu biết được nhiều, dựa vào cái gì để giáo huấn tôi? Cậu có biết theo như bối phận cậu còn phải cung cung kính kính gọi ta một tiếng niên trưởng hay không?" Mạc Tạp nói chuyện lưu loát lại.
"Cậu đang lúc bị chứng rối loạn ngôn ngữ?"
"Cậu mới có chứng rối loạn ngôn ngữ thì có. Tôi chẳng qua là không có thói quen cùng người không quen nói chuyện thôi."
"Tôi đã nói chúng ta rất quen sao?"
Mạc Tạp mặt đỏ lên, cậu không có biện pháp trả lời ngay, cả chính cậu còn không có làm rõ ràng vấn đề. Hác Suất là người lớn lên cùng cậu, có thể cùng hắn nói chuyện bình thường, nhưng trước mắt Thần Cách rõ ràng mới biết, chẳng lẽ cậu căn bản cũng không phải là không có thói quen cùng người xa lạ tiếp xúc, cậu chẳng qua là không có thói quen cùng người xa lạ tiếp xúc bình thường. Bởi vì Thần Cách ưu chất lớn nên liền như vậy? Cái này gọi là suy luận không lô-gic gì hết.
"Cậu hỏi tôi, tôi hỏi ai? Cậu nói như vậy cứ như thói quen. Thế nào, cậu quản sao? Lại nữa, cậu không phải là vừa ở cùng hai nữ sinh, tại sao lại ở chỗ này?" Mạc Tạp nói không lại, cũng chỉ có thể đùa bỡn vô lại.
Mặt của Thần Cách vẫn không có một tia biểu cảm, điều này làm cho Mạc Tạp rất không thoải mái,đặc biệt không thoải mái. Là tại lão tử dáng dấp có nhiều xấu xí khiến nhiều người chán ghét.
"Cậu quản sao?"
"Nói chuyện cường điệu một lần nữa, tôi dù gì cũng là niên trưởng, có thể có chút lễ phép cơ bản nhất hay không?"
"Tôi cho cậu câu trả lời cần lễ phép sao?" Nói xong, Thần Cách rời đi.
Mạc Tạp tức giận cắn trực răng, xem thường người, quá xem thường người. Cậu đứng lên hướng về phía Thần Cách còn chưa đi bao xa, nói: "Dù cậu có ghét tôi đi nữa, có cần biểu hiện rõ ràng như vậy không? Tôi cũng có lòng tự ái của mình!" Đây coi như là một lời chất vấn.
Thần Cách ngừng lại, nghiêng mặt sang bên. Mạc Tạp còn tưởng rằng Thần Cách sẽ có chút đau lòng.
"Tôi thấy cậu vẫn còn nghĩ mình là một cái đầu lớn." Thần Cách lưu lại những lời này rồi rời đi, Mạc Tạp tức giận giơ chân, chung quanh sân cỏ cũng cho nhéo ngốc một mảng lớn, không may bị cán bộ hội học sinh thấy, trực tiếp đến cảnh cáo và phạt 50 tiền.
Tựu trường đã hơn một tháng, mặc dù cũng ở chung một tòa nhà, Mạc Tạp lại tận lực tránh xa Thần Cách. Nếu đã biết Thần Cách không thích mình, hắn cũng không muốn tự đòi hỏi những thứ không có gì vui. Nhưng kể từ tuần trước, giáo viên dạy Pháp văn đã điều chỉnh lại thời gian học nên mỗi buổi sáng thứ sáu hoặc ít hoặc nhiều cũng đụng phải Thần Cách trong thang máy.

Thang máy bao lớn, Mạc Tạp đứng xa Thần Cách.
Một là đứng ở bên trái, hoặc là đứng ở bên phải.
Mạc Tạp cảm thấy khoảng thời gian này trôi rất chậm, dựa vào tường thanh máy lạnh như băng, môi dưới cũng để cho cậu cắn nhẹ. Cậu nhìn con số chậm rãi thay đổi từ 18 xuống 1 trên cửa, đùa bỡn ngón tay của mình, hai chân bất an chéo lại, an tĩnh trong thang máy. Tiếng nhịp tim và tiếng thở của Mạc Tạp nghe rất rõ ràng. Cậu đôi lúc sẽ nhịn không được, dùng ánh mắt lén lút xem Thần Cách một chút.
Hai người cách nhau một khoảng cách 2 thước.
Cửa thang máy mở ra. mới buổi trưa mà bầu trời có màu xám, những đám mây đen bao phủ khắp bầu trời. Mạc Tạp có chút dự cảm xấu. Quả thật mới vừa đi bước ra, một cơn gió mạnh liền thổi tới. Mạc Tạp bị gió thổi đến đầu tóc rối bù, ngẩng đầu nhìn lên trời. Mưa từ các đám mây nặn ra rơi ngày càng dày cộm và nặng hạt, rơi trên mặt của Mạc Tạp. Một giọt, hai giọt, Mạc Tạp vặn chặc lông mày lui về đại sảnh, có chút hối hận ban đầu nên nghe lời của Hắc Suất mua một cái dù. Mạc Tạp luôn đem một vài chuyện cậu cảm thấy không liên quan mà bỏ qua, đợi đến lúc không còn kịp nữa cậu mới có hối hận. Nhưng đến lần sau, cậu cũng sẽ không rút kinh nghiệm.
Thời gian đã không còn kịp rồi, Mạc Tạp cắn răng một cái vọt ra giữa trời mưa to, núp dưới sự che chắn của các quầy hàng thực phẩm, xuyên qua con đường vắng lạnh Mạc Tạp vô cùng nổi bật. Mưa ướt đẫm toàn bộ thế giới, bao gồm Mạc Tạp. Gió thổi khiến cậu run lẩy bẩy, năm nay không biết chuyện gì xảy ra, rõ ràng mới bước vào tháng mười nhưng đã có chút giá rét.
Lúc Mạc Tạp chạy đến cửa trường học, tóc của cậu đã ướt nhèm. Cậu quyết định nén lại ở phòng bảo vệ một chút, chờ mưa ít đi sẽ tiếp tục thực hiện bước cuối cùng để vào lớp. Cách đó không xa, Thần Cách cùng một người nữ sinh khác, mỗi người cầm một cây dù sóng vai đi tới. Cho đến khi họ tiến lại gần hơn, Mạc Tạp mới nhìn rõ, người đi cạnh hắn là một nam nhân. Sở dĩ cậu nhìn lầm là bởi vì nam sinh kia tóc cũng cùng dài mượt mà, hơn nữa khuôn mặt tựa như nữ nhân, làn da rõ ràng trắng nõn, đem nữ tính của một nữ sinh cùng sự cứng cỏi của một nam sinh hội tụ một thân, bên cạnh Thần Cách trò chuyện chuyện gì đó.
Lúc Thần Cách đi ngang qua Mạc Tạp, hắn liếc đôi tay đang co lại, đôi môi trắng bạch có chút run rẩy của cậu. Thần Cách dừng lại, thu dù lại, chuyển qua đứng trong dù của nam nhân kia, ném cây dù của mình vào trong tay của Mạc Tạp trước mặt. Đổi lấy là gương mặt kinh ngạc của Mạc Tạp, sau đó Mạc Tạp đột nhiên có chút cảm động. Mạc Tạp là một người như thế, chỉ cần người khác đối với cậu hơi tốt một chút, cậu sẽ quên đi chuyện trước kia không còn một mống.
Thần Cách cởi áo khoác ra: "Đừng dùng cái biểu cảm ngu ngốc đó nhìn tôi!" Nói xong đem áo khoác ném tới, ném tới treo trên đầu của Mạc Tạp, liền chuẩn bị rời đi.
Mạc Tạp cuống quít lấy áo khoác trên đầu xuống: "Còn cậu thì tính sao?" Đem áo khoác cỡi cho mình, Thần Cách cũng sẽ bị lạnh mất thôi.
"Tôi là nam nhân!" Thần Cách cũng không quay đầu lại liền đi.
Thần cách vừa thốt lên xong, mặt của Mạc Tạp tối một khoảng lớn, tên khốn kiếp này nói những lời kia là có ý gì, ta cũng không phải nữ nhân! Một hồi cùng nữ sinh xinh đẹp chung một chỗ, một hồi cùng một nam nhân dáng dấp giống như nữ sinh xinh đẹp ở cùng nhau, đơn giản là biến thái đến vô địch. Mặc quần áo của loại người này chắc chắn sẽ bị lây bệnh không thể nhìn thấy. Nghĩ là nghĩ như vậy, Mạc Tạp vẫn đem áo của Thần Cách giữ thật chặt.
Người nam sinh tóc dài không nhịn được quay lại nhìn Mạc Tạp một vài lần.
Mạc Tạp mặc áo khoác của Thần Cách vào, mở cây dù Thần Cách ra chạy về phía học đường tràn đầy kiến thức. Trên áo khoác còn lưu lại một chút ấm áp nhàn nhạt của Thần Cách. Cậu giơ ống tay áo lên ngửi một cái, thì ra là đây chính là mùi của tên kia: ngọt ngào giống như kẹo.



Thử đọc