Thần Thâu Quýnh Phi, Đêm Động Phòng Hưu Phu - Chương 82

Tác giả: Thủy Mạc Thanh Yên

Âm Mưu Thay Nhau Nổi Lên (2)
“Bổn Vương phi là người của Tuyết Lâm quốc, đã từng là biểu tỷ muội của Công chúa Trường Nhạc, Công chúa Trường Nhạc được Tiên Hoàng Tuyết Lâm gả cho Hữu Tướng Bách Lý Ngọc, đã lập gia đình được nửa năm, tại sao Nam Chiếu Hoàng còn phải chiếu cáo thiên hạ, tuyển phò mã cho Công chúa Trường Nhạc? Là muốn noi theo Công chúa Hạ Văn của Nam Chiếu, muốn tam phu tứ thị sao?” Giọng nói của Thái Niệu hơi gay gắt, sau khi gả đến Đông Lăng thì tính tình được nuông chiều của nàng đã giảm đi không ít, vốn dĩ không nên hỏi những điều này, nhưng nàng ở Tuyết Lâm quốc, trông thấy hai người bọn họ yêu nhau như vậy, tại sao lại tách ra?
Đáy mắt tràn đầy tình cảm của Bách Lý Ngọc không lừa được người khác, ban đầu vì nàng hy vọng có được Bách Lý Ngọc, nên bị Thủy Khanh Y cảnh cáo, lưu lạc tới Hắc Phong Lâu, thiếu chút nữa phải bỏ mạng, Thủy Khanh Y yêu đối phương đến mức đáy mắt không tha cho một hạt cát, vậy tại sao phải diễn màn kịch này?
Thủy Khanh Y nhìn Thái Niệu với ánh mắt phức tạp, đáy mắt của nàng ta vô ý để lộ ra tình cảm, chân thành rõ ràng như thế, chẳng lẽ vẫn chưa quên Bách Lý Ngọc ư?
“Công chúa của trẫm, nếu như nàng muốn, cho dù muốn hậu cung ba nghìn người, vậy thì có làm sao?” Thủy Triệt không hề quan tâm, công chúa của ông, sống thoải mái, vui vẻ là tốt rồi, cần gì phải bị trói buộc bởi các quy định cứng nhắc của thế gian chứ?
Trong lòng mọi người khiếp sợ, không ngờ rằng vị Hoàng đế của bọn họ lại nói ra những lời làm cho người ta chấn động như thế, nữ tử phải tuân thủ lễ giáo nghiêm ngặt, giúp phu quân dạy bảo con cái, nhưng Hoàng đế của bọn họ, cho phép ba nghìn nam nhân hầu hạ một nữ tử, là chuyện thế gian khó tha thứ cỡ nào, lại nói như là chuyện đương nhiên, giống như lẽ ra là phải như thế.
Đáy lòng Thủy Khanh Y chấn động không thua gì mọi người, nàng kinh ngạc nhìn Thủy Triệt, thiếu chút nữa kích động, thất lễ nhào tới ôm Thủy Triệt, đáng chết, lúc này mới giống ruột thịt!
Sau lưng chợt lạnh, Thủy Khanh Y kiềm chế tâm tình vui vẻ, cười ngượng ngùng lấy lòng Bách Lý Ngọc, con bà nó, mặc dù nguyện vọng của nàng có thể hoàn thành, nhưng nàng là gái đã có chồng!
“Phụ hoàng, Tương Vương phi nói không sai, nhi thần đã có vị hôn phu, không cần phải kén phò mã nữa.” Thủy Khanh Y thuận theo lời nói của Thái Niệu, hy vọng mọi người ở đây đều thức thời, mau mau cút đi hóng mát, chớ thò một chân vào.
Thực sự vẫn có người không thức thời, nàng vừa dứt lời thì Sở Mộ Cẩn mở miệng nói: “Nam Chiếu Hoàng, chẳng lẽ ngài đang đùa giỡn bọn ta sao?”

“Quân Vương không nói chơi.” Thủy Triệt xua tay, ánh mắt vẫn luôn nhìn chằm chằm vào Bách Lý Ngọc, nhìn phản ứng của hắn, thấy vẻ mặt của Bách Lý Ngọc không hề gợn sóng, Thủy Triệt hơi khó chịu.
“Công chúa của quý quốc đã có hôn ước.” Lời nói của Thương Hoán giống như mưa đá, dội vào trong lòng mọi người, tràn ngập thất vọng.
“Đã hòa ly, công chúa của trẫm tam phu tứ thị, sẽ không làm chư vị tủi thân.” Thủy Triệt phản đối, ý tứ trong lời nói của ông rất rõ ràng, chỉ là có một vị hôn phu, cho dù cưới ba bốn người thì có làm sao? Chẳng lẽ nữ nhi của ông vẫn không xứng với các vị ư?
Mọi người oán thầm trong lòng, không phải là không xứng, thật ra là có đầy luân lý, quá mức hoang đường, ngàn đời nay mới có một trường hợp, nhưng Công chúa Hạ Văn kia là vì lập được chiến công hiển hách, ý chí kiên cường và giàu lòng hy sinh, khí thế giống như một nam nhi, nữ Nhiếp Chính Vương duy nhất của Nam Chiếu quốc, đám nam nhân vì cảm phục phong thái của nàng ấy, ào ào tới cửa cầu hôn, cuối cùng đều cam tâm tình nguyện ở rể trong phủ công chúa. Ở trong mắt mọi người, Công chúa Hạ Văn chính là một nam nhân!
Nhưng bọn họ quên rằng, Thủy Triệt kén phò mã cho Thủy Khanh Y, cũng có ý nghĩa như vậy, người người vẫn tình nguyện mắc câu. Cũng có thể nói, bọn họ phản ứng như thế, là vì Thủy Khanh Y không có phong thái như Công chúa Hạ Văn, chưa đủ để làm bọn họ cúi đầu!
“Trẫm nguyện cắt bỏ ba tòa thành trì làm sính lễ, cầu hôn Công chúa Trường Nhạc.” Đáy mắt của Sở Mộ Cẩn âm u, đặt bình rượu vàng xuống, trong tình thế bắt buộc nhìn về phía Thủy Khanh Y, giữa lúc thời buổi loạn lạc, ai chẳng muốn xưng hùng chứ? Hắn nguyện vứt bỏ ba tòa thành trì, tất nhiên Thủy Triệt sẽ đồng ý!
Nhưng mà lời nói của Thủy Triệt, khiến cho hắn biến sắc tại chỗ!
“Tuyết Lâm Hoàng nói đùa, trẫm lấy giang sơn làm của hồi môn, ba tòa thành trì kia của ngài, hãy giữ lại để thu thuế trị tai ương, trẫm cũng không lợi dụng, một khi không được ngược lại tăng lên gấp bội.” Trong số những người này, người Thủy Triệt vừa ý nhất chính là Bách Lý Ngọc, nhưng hắn không nể mặt ông, điều không thể tha thứ chính là, lúc ông không hay biết gì, hắn đã lừa gạt mang nữ nhi chạy mất.
Phụt——
Thủy Khanh Y buồn cười, tiếng cười không nhịn được phát ra, có thể nói lời của Thủy Triệt rất độc, không có bản lĩnh thì không cần mạo xưng là trang hảo hán, ngươi nên giữ lại để giải quyết khó khăn của bản thân, đến lúc bị viêm màng túi lại tới cầu xin ta.
Sắc mặt của Sở Mộ Cẩn tái xanh, chưa bao giờ hắn bị khó xử như thế, lại không thể phản bác, Tuyết Lâm quốc gần như thiết lập lại, quốc khố trống rỗng, hiện giờ nạn lũ lụt ở Hồng Thành đã giảm thiểu, kể từ sau khi Bách Lý Ngọc rời đi, nước lũ mãnh liệt lại đến một lần nữa, ngay cả những thôn xóm không bị ảnh hưởng, cũng bị lũ lụt, điều làm cho mọi người lo lắng hơn chính là sự ô nhiễm nghiêm trọng, rất nhiều người mắc bệnh dịch, còn chưa tìm được phương pháp cứu chữa. Không thể nghi ngờ, đây chính là hoạ vô đơn chí, Sở Mộ Cẩn lên ngôi hơn một tháng, làm cho tâm lực quá mệt mỏi, nếu không phải nghe nói Thủy Khanh Y kén phò mã, hắn căn bản cũng sẽ không đích thân tới Nam Chiếu.
Sắc mặt của Lệnh Quý phi đại biến, lấy Nam Chiếu làm của hồi môn, chẳng lẽ ông ta thực sự đem giang sơn cho tiểu tiện nhân này?
Ở phía dưới, đáy mắt của Chân Thiến phẫn nộ không cam lòng, ả toàn tâm toàn ý muốn gả cho Tuyên Vương, chính là vì chiếc ghế Hoàng Hậu, hôm nay, đấu đá lâu như vậy, rốt cuộc là công dã tràng sao?
“Nam Chiếu Hoàng, ngài có yêu cầu gì?” Sở Mộ Cẩn giấu đi vẻ buồn bã trên mặt, nhìn Thủy Khanh Y có chút ý vị sâu xa, nàng giống như một ngọn núi cao, càng trèo lên, càng làm cho người ta kinh ngạc.
Một trưởng nữ dòng chính ngu ngốc không được sủng ái của phủ Tướng quân, trút hết tro bụi phủ trên người, lộ ra vẻ chói lọi, hấp dẫn người khác theo đuổi, đến khi tưởng rằng đã đuổi kịp, thì nàng lắc mình một cái, trở thành công chúa của một nước, giống như vầng trăng sáng trên bầu trời, độ sủng ái của nàng, phóng mắt khắp thiên hạ, không một ai có thể sánh bằng!



“Ai nguyện ý vứt bỏ tất cả vì Trường Nhạc, ở rể Nam Chiếu, người đó sẽ trở thành phò mã của Trường Nhạc.” Đáy mắt của Thủy Triệt hiện lên nụ cười cưng chiều, ông đang thử thách lòng thành tâm của mọi người, thân phận của bọn họ cao quý, trong thời buổi loạn lạc này, ông không muốn Y Nhi trở thành quân cờ cho mưu đồ lợi ích của bọn họ, nếu có thể thật lòng vứt bỏ tất cả vì nàng, vậy thì ông cũng có thể yên tâm.
Suy nghĩ của mọi người khác nhau, xem chừng vấn đề này rất đơn giản, nhưng lại rất khó, những người đang ngồi ở đây đều có thân phận phi phàm, bỏ đi tất cả, đến sống ở một quốc gia lạ lẫm, cùng cấp với dân chúng bình thường, chắc chắn sẽ bị mọi người cười nhạo. Quân Vương muốn kết hôn, lại phải mang theo giang sơn của mình làm “đồ cưới”, ai nguyện ý chứ?
Đám đại thần của Nam Chiếu vốn bất mãn với lời nói của Thủy Triệt, nhưng hôm nay, lại có cảm giác như rẽ mây nhìn thấy mặt trời, bỗng nhiên tỉnh ngộ, thì ra Hoàng đế của bọn họ có chủ ý như vậy, nếu muốn kết hôn với Công chúa thì phải lấy giang sơn để đổi!
Thủy Triệt thấy thần tử của mình hiểu lầm, cũng không giải thích, thậm chí còn vui mừng.
“Bản Đế lấy giang sơn làm sính lễ, Nam Chiếu Đế có nguyện trả lại Vương Hậu cho Bản Đế không?” Bách Lý Ngọc nhẹ nhàng nói, cũng không ngẩng mặt lên, chăm chú nhìn ngọc bội trong tay.
Mặt Thủy Triệt tối sầm, thiếu chút nữa nổ tung.
“Tại sao trẫm lại không biết Trường Nhạc là Ám Đế Vương Hậu vậy?” Thủy Triệt hơi híp mắt, tiểu tử thối không để cho ông được như ý, ông nhất định cũng không để cho hắn toại nguyện!
Thủy Khanh Y thầm khen ngợi Thủy Triệt nói chuyện có chuẩn mực, người mà nàng gả cho chính là Thừa Tướng Tuyết Lâm, không phải là Bắc Thương Ám Đế, đoán chừng trong lòng của nam nhân kia cũng không thoải mái.
“Phụ hoàng, đừng nóng giận, không phải là Ngọc không kính trà cho người, cần gì phải chèn ép hắn như thế chứ?” Thủy Khanh Y cố ý làm cho buổi kén rể này chấn động thiên hạ, trở thành một cuộc nháo kịch để cho Bách Lý Ngọc trút giận.
Thủy Triệt tức giận đến mức sắc mặt đen thui, chỉ tiếc rèn sắt không thành thép nhìn Thủy Khanh Y, rốt cuộc có thể lĩnh hội được câu nói “nữ nhi gả đi như bát nước đổ ra ngoài”.
Bách Lý Ngọc mỉm cười, thong thả ung dung đứng dậy, phủi phủi ống tay áo, giống như tản bộ đi tới bên cạnh Thủy Khanh Y, hắn duỗi cánh tay ra, nắm cả eo nhỏ của Thủy Khanh Y kéo vào trong ngực, cúi người hôn nàng, tuyên bố chủ quyền.
Trái tim của các thiếu nam thiếu nữ tan nát, sắc mặt của Sở Mộ Cẩn là khó coi nhất, hắn bỏ lại chính vụ để đến đây, nhưng rốt cuộc chỉ là một trò đùa, làm sao lại không làm cho hắn tức giận chứ?
Móng giả của Lệnh Quý phi vỡ vụn trên ghế phượng, mặc dù nàng là Quý phi, nhưng được hưởng đãi ngộ của Hoàng hậu, chỉ kém một cấp hàm, nhưng càng như thế này, nàng mới càng hận Thủy Triệt. Cho nàng một tia hi vọng, nhưng tuyệt vọng đến vô tận.
Ánh mắt của Lệnh Quý phi nhìn chằm chằm vào cung trang của Thủy Khanh Y, thấy nàng ta bình yên vô sự, ánh mắt nham hiểm nhìn về phía Chân Thiến, thấy ả ta lắc đầu, Lệnh Quý phi lướt đôi mắt hồ ly lộ vẻ hung ác về phía ánh hào quang rực rỡ kia.
“A ——" Trong khi bầu không khí đang ngưng đọng thì Lệnh Quý phi đột ngột hét lên, rất chói tai.
Mọi người cùng nhìn về phía Lệnh Quý phi, thấy vẻ mặt nàng ta hoảng hốt, đang trừng mắt nhìn Thủy Khanh Y, sắc mặt trắng bệch, mất đi vẻ mạnh mẽ thường ngày.
“Côn trùng. . . Côn trùng. . .” Lệnh Quý phi nói không thành lời, cánh tay run run chỉ vào y phục của Thủy Khanh Y, dưới ánh sáng như ban ngày của ngọc minh châu phát ra, y phục tỏa ra ánh sáng lung linh.
Thủy Khanh Y cười lạnh nhìn Lệnh Quý phi, một kế hoạch không thành lại tiến hành một kế hoạch khác, dùng thứ này để gài tang vật cho nàng.
“Côn trùng sao? Nơi nào có côn trùng vậy?” Con ngươi của Thủy Khanh Y chợt co rút lại, nàng nhảy vào trong ngực Bách Lý Ngọc, đôi tay bám chặt lên người hắn.
Mọi người nhìn sang, không nhìn thấy trên người Thủy Khanh Y có côn trùng, hơi bực mình nhìn Lệnh Quý phi, chẳng lẽ là Lệnh Quý phi bị ảo giác sao?


Không có người nào tin tưởng mình, Lệnh Quý phi vịn vào người cung nữ để đứng lên, gương mặt nàng trắng bệch, lấy can đảm đi tới, dùng móng giả sắc nhọn rạch sau lưng của Thủy Khanh Y, y phục bị cắt thủng, một vật rất nhỏ rơi từ trong sợi tơ ra, một con côn trùng có nhiều màu sắc khác nhau rơi ở trên bậc đá cẩm thạch, cực kỳ bắt mắt.
“Ngũ trùng độc!” Trong đại điện, có người sợ hãi kêu lên, vẻ mặt mọi người đồng loạt biến sắc, không ngờ rằng trên người Công chúa Trường Nhạc có cổ độc.
Thủy Khanh Y nhìn con côn trùng đang ngọ nguậy trên mặt đất, khuôn mặt lập tức trắng bệch, nàng xé rách y phục trên người giống như bị điên, nhưng càng sợ hãi càng không thể xé hết, Bách Lý Ngọc giúp nàng cởi quần lụa mỏng, rồi hắn cởi áo bào của mình ra, bọc lấy người của Thủy Khanh Y, dịu dàng an ủi Thủy Khanh Y đang hoảng sợ, mặc dù biết là nàng đang giả bộ, nhưng trông thấy dáng vẻ kia của nàng, chết tiệt, hắn lại động lòng!
“Hoàng thượng, tại sao trên y phục của Công chúa Trường Nhạc có giấu đồ nguy hiểm như vậy?” Lệnh Quý phi hoảng sợ còn chưa bình tĩnh lại, đứng cách xa Thủy Khanh Y, chỉ sợ côn trùng bay tới người của nàng.
“Tra!” Dung mạo như thần tiên của Thủy Triệt đầy vẻ lo lắng, nghiễm nhiên là có người táy máy tay chân lên y phục, muốn hãm hại Y Nhi, may mà trong máu của Y Nhi có cổ ngọc tằm, loại chất độc bình thường đều không thể làm gì được nàng.
“Hoàng thượng, nô tì nhiều chuyện, cả gan nói một câu không xuôi tai.” Trong đôi mắt hẹp dài của Lệnh Quý phi phủ một tầng hơi nước, giống như bị hù dọa không nhẹ, cả người giống như không khống chế được khẽ run lên.
“Nếu là nhiều chuyện, lời nói không xuôi tai, vậy thì khỏi cần nói.” Thủy Triệt biết là nữ nhân này giở trò quỷ, nếu không phải vì lời nói của Diên Nhi, ông thực sự muốn bóp chết nàng ta.
“Hoàng thượng, mặc dù nàng ta có dung mạo tương tự tỷ tỷ, nhưng nhiều năm không ở cùng như vậy, làm sao ngài biết được con người của nàng ta như thế nào? Vì sao nàng ta tới Nam Chiếu trong lúc then chốt này, “đúng lúc” được ngài nhận ra? Nếu ngũ trùng độc là do người khác vu khống hãm hại nàng ta, tại sao nàng ta lại bình yên vô sự?” Lệnh Quý phi sắc bén, ép hỏi, Thủy Khanh Y ở lại thêm một ngày, đều không phải là chuyện tốt, Phó Cầm vội vã muốn diệt trừ Thủy Khanh Y.
Nghe vậy, Thủy Khanh Y rất tức giận, sắc mặt trắng như tuyết “gầm” đỏ lên, nghiễm nhiên quên mất sợ hãi, nàng nhảy xuống, lớn tiếng, nói: “Lệnh Quý phi đã nói là có người vu khống hãm hại Bản công chúa, nếu Bản công chúa thật sự xảy ra chuyện, làm sao có thể nói là hãm hại?” Gặp chiêu phá chiêu, lấy sơ hở trong lời nói của Lệnh Quý phi để phản bác.
“Đương nhiên là Công chúa đã nghĩ đến điểm này, là binh đi nước hiểm (1) chăng?” Dù sao Lệnh Quý phi cũng đã lăn lộn ở trong cung nhiều năm, với mấy câu nói của Thủy Khanh Y, há có thể bị đánh bại?
“Nói như vậy, Quý phi nương nương cũng bị tình nghi, tại sao tất cả mọi người không nhìn thấy ngũ trùng độc trên người Bản công chúa, lại cứ để nương nương phát hiện ra?” Trên mặt Thủy Khanh Y nở nụ cười nhàn nhạt, nhưng đáy mắt chứa đầy hàn băng, giống như hai thanh trùy băng đâm vào trong lòng Lệnh Quý phi.
Lệnh Quý phi nhìn ánh mắt của Thủy Khanh Y, cả người run lên, trong lòng tản ra một luồng khí lạnh, bối rối quay mặt đi, lạnh lẽo nói: “Mẫu thân của Ám Đế là Công chúa Nam Cương, am hiểu những độc vật này nhất, ngươi thân là Ám Đế Vương Hậu, là kẻ tình nghi lớn nhất. Bổn cung ở trong thâm cung, làm sao có được những thứ này?”
“Ý của Quý phi nương nương là Bản Đế muốn mưu hại Vương Hậu của mình ư?” Bách Lý Ngọc lạnh lùng nói, con ngươi hẹp dài quỷ quyệt quét qua Lệnh Quý phi, giống như dấy lên sóng lớn, muốn nhấn chìm nàng ta.
Hai chân của Lệnh Quý phi mềm nhũn, nhưng cố làm ra vẻ bình tĩnh, mạnh mẽ chống đỡ để cho mình không ngã xuống, mặt không biến sắc ngồi ở trên ghế phượng, trưng ra dáng vẻ của Quý phi, giọng xoa dịu, nói: “Bổn cung lo lắng cho sự an nguy của Hoàng thượng, phúc họa của con dân Nam Chiếu, mới liên lụy đến Ám Đế, kính xin Ám Đế thứ lỗi, Bổn cung thực sự không có suy nghĩ này, với khí phách lòng mang thiên hạ của Ám Đế, nhất định có thể thông cảm cho suy nghĩ của Bổn cung, các quốc gia đều nhìn chằm chằm vào Nam Chiếu, Hoàng thượng lại đắm chìm trong niềm vui sướng tìm được Công chúa mất tích, buông lỏng phòng bị, Bổn cung thân là người đứng đầu hậu cung, cần phải cẩn thận, mới mạo phạm như thế.”
“Quý phi nương nương muốn nói là Bản công chúa muốn mưu hại Phụ hoàng sao?” Thủy Khanh Y cười lạnh nhìn Phó Cầm, trong mắt tràn đầy vẻ xem thường: “Quý phi nương nương, ngài nói xem, động cơ của Bản công chúa là gì?” Đúng là nàng đã đánh giá cao Lệnh Quý phi, quả là lâu quá không có đối thủ, mới có thể làm cho nàng vì một chút chuyện nhỏ đã không khống chế được mà tức giận, không nắm bắt được cục diện, mất đi quyền làm chủ.
“Hiện giờ Công chúa Trường Nhạc là Bắc Thương Ám Đế Vương Hậu, thân phận như vậy, đủ cho ngươi có bất kỳ động cơ không nên có.” Lệnh Quý phi nói trắng ra, mặc dù ngươi là Công chúa Nam Chiếu, nhưng lại là Bắc Thương Ám Đế Vương Hậu, ngươi trợ giúp Bách Lý Ngọc đoạt giang sơn.
Thủy Khanh Y lắc đầu, khẽ thở dài, mở bạch ngọc trong lòng bàn tay ra, nằm bên trong là ngọc tỷ truyền quốc, cười nhạt, nói: “Phụ hoàng đã đưa ngọc tỷ cho ta từ lâu, tại sao ta phải mưu hại người? Chỉ cần ta nói một câu, Nam Chiếu sẽ là của ta, nếu làm như thế, chẳng phải là uổng công vô ích, hiện giờ sẽ không còn ý nghĩa gì nữa sao?”
Lệnh Quý phi nhìn ngọc tỷ trong tay Thủy Khanh Y, toàn thân nàng chấn động, nhìn Thủy Triệt với ánh mắt không thể tin, thấy ông ta không có bất kỳ biểu cảm nào, ý cười rực rỡ trong mắt, móng giả sắc nhọn đâm thủng lòng bàn tay cũng chưa biết chừng.
Đáy mắt của Thủy Triệt tỏa ra tia sáng khác thường, ông luôn mang theo ngọc tỷ bên người, Thủy Khanh Y cũng không đến gần ông, tại sao nó lại ở trong tay nàng? Huống chi, với tu vi của ông, có một chút động tĩnh, ông đều có thể nhận thấy được.
“Hoàng thượng, chuyện này tuyệt đối không được!” Chúng đại thần đồng loạt quỳ trên mặt đất khuyên can, nghĩ đến lời nói của Lệnh Quý phi về lời tiên đoán của Tuệ Không đại sư lúc trước, họ càng tin tưởng hơn.
“Hoàng thượng, chớ để mất lòng dân!” Lệnh Quý phi cắn chặt môi, giấu đi vẻ nham hiểm trong đáy mắt, nháy mắt ra hiệu với Thủy Mặc.
Thủy Mặc đã sợ ngây người, quên mất phản ứng, hắn không có suy nghĩ muốn tranh giành ngôi vị Hoàng đế, trong lòng hắn mặc định, ngôi vị Hoàng đế là của Đại Hoàng huynh Thủy Minh Hách, nhưng không ngờ là, đột nhiên xuất hiện Nhị Hoàng tỷ.
“Đại Hoàng huynh, huynh thấy thế nào?” Thủy Mặc không nhìn Lệnh Quý phi, kéo tay của Thủy Minh Hách, nói.
Ánh mắt gợn sóng của Thủy Minh Hách nhìn Thủy Khanh Y, nâng ly rượu trên bàn lên uống, một đời Nữ Đế sao? A. . . Khóe miệng lộ ra vẻ tự giễu.
“Năng giả cư chi!” (2) Đôi môi hồng nhuận như hoa đào của Thủy Minh Hách phun ra mấy chữ.
Thủy Mặc kinh ngạc nhìn Đại Hoàng huynh, ý của hắn là muốn tranh giành với Nhị Hoàng tỷ sao?
“Hoàng huynh. . .” Thủy Mặc há miệng, lập tức lại quên mình muốn nói gì, đành phải ngây ngốc chăm chú nhìn Thủy Minh Hách.
“Nam Chiếu Hoàng mời ta đến, chính là để thiết đãi như vậy sao? Trẫm cảm thấy Lệnh Quý phi nói đúng, Công chúa Trường Nhạc có mục đích, không phải mục đích tranh giành Nam Chiếu, mà là ba nước chúng ta.” Sở Mộ Cẩn nói ra đúng lúc, phá vỡ thế giằng co.
Lệnh Quý phi ngẩn ra, hận không thể cắn nát hai hàm răng trắng, phẫn nộ trong lòng biến mất, lấy lại lý trí, lời nàng nói lúc trước bị người ta nắm thóp, nếu hai nước còn lại bị Sở Mộ Cẩn khiêu khích thành công, liên thủ tấn công Nam Chiếu, chẳng phải là nàng đã làm hỏng chuyện sao?
“Tuyết Lâm Hoàng nói đùa, Bổn cung cũng chỉ là suy đoán thôi, hiện giờ còn chưa được chứng thực, chớ nói lung tung, sẽ gây xích mích mối quan hệ hữu nghị của Nam Chiếu với hai nước khác, Nam Chiếu ta cũng không phải là quả hồng mềm, mặc cho người ta tùy ý gây khó dễ!” Lệnh Quý phi khí thế lẫm liệt, ánh mắt thâm độc quét về phía Sở Mộ Cẩn, nàng biết, nếu không xử trí được, nàng sẽ bị Thủy Triệt trừng trị.
Sở Mộ Cẩn hừ lạnh, quay đầu không lên tiếng nữa, lời nói của Lệnh Quý phi tràn ngập ý đe dọa, hắn không dám hành động thiếu suy nghĩ, nếu như sơ sẩy một cái, Tuyết Lâm sẽ bị cô lập, trở thành mục tiêu căm ghét của mọi người.
“Nếu đã nói đây là một màn nháo kịch, vậy thì chấm dứt ở đây.” Thủy Triệt không muốn bữa tiệc vui vẻ bị làm mất hứng, ông phất tay, vũ cơ mặc áo voan mỏng thướt tha đi vào, nhanh nhẹn nhảy múa.
Kỹ thuật nhảy mềm dẻo duyên dáng không thể xua tan đám mây đen trong lòng mọi người, suy nghĩ của mọi người đều đặt trên bản tấu chương nên khuyên can Hoàng thượng như thế nào để người thu hồi mệnh lệnh đã ban ra, lập Tuyên Vương làm Thái tử. Nhàn Vương quá non nớt, không phải là người thích hợp nhất, nếu là ngày thường, mọi người còn có thể do dự, trước mắt đã không còn thời gian cho bọn họ chần chừ nữa, phải lựa chọn, nếu không, nước sẽ không ra nước!
Mặc dù Thủy Khanh Y là nhân vật chính của cuộc nháo kịch này, nhưng thấy dáng vẻ kinh hãi của Sở Mộ Cẩn sau khi bị áp chế, trong lòng rất vui vẻ, nhàn nhã ăn nho Bách Lý Ngọc bóc cho, thưởng thức điệu múa, giống như không hề xảy ra bất cứ chuyện gì trước đó.
Lệnh Quý phi nhìn thấy diện mạo của Thủy Khanh Y là mặt tái mét, ngay sau đó nghĩ đến điều gì, trên mặt lộ ra nụ cười bí ẩn, nhìn về phía Chân Thiến.
Chân Thiến nhìn thấy ánh mắt của Lệnh Quý phi, thần kinh run lên, đáy mắt lóe lên tia sáng sắc bén, cả người hưng phấn run rẩy, ả chờ đợi giây phút này đã lâu, trên mặt hiện lên nụ cười hả hê, giống như thấy kết cục thê thảm của Thủy Khanh Y.
Một trận gió lạnh thổi vào đại điện, ánh nến bị dập tắt, chỉ còn dạ minh châu Kim Long ngồi trên cao ngậm trong miệng phát sáng, nhân lúc tối om, một viên bi đen bay về phía Thủy Khanh Y, Bách Lý Ngọc vung ống tay áo, ngọn đèn bỗng sáng rực lên, mọi người chỉ trông thấy Bách Lý Ngọc quăng viên bi đen kia lên người Thủy Triệt.
“Bùm!”
Tiếng nổ mạnh vang lên, cả đại điện chấn động, rượu trên bàn lăn xuống đất, trở thành một màn hỗn loạn.
Thủy Triệt chỉ kịp ném viên bi đen kia lên mặt đất, vì cự ly quá gần, làm ông bị ảnh hưởng, khuôn mặt trắng muốt phủ đầy khói đen, làn gió lúc trước không bình thường, không thể nào có gió lùa vào trong đại điện, mà ánh nến dập tắt trong chớp mắt, ánh sáng dạ minh châu cố ý bị che lại, trong đại điện tối om không nhìn thấy năm đầu ngón tay, hoàn toàn không biết là từ đâu ném ra.
Đại điện yên tĩnh như chết, vũ cơ sợ tới mức quỳ trên mặt đất, các vị đại thần chẳng dám thở mạnh, trên mặt các sứ thần của vài quốc gia khác lộ ra vẻ hả hê.
“Hoàng thượng, xin bắt giữ Công chúa Trường Nhạc và Bắc Thương Ám Đế.” Phó Trăn quỳ ở giữa đại điện, lục tục có mấy đại thần bước ra khỏi hàng, cùng quỳ xuống.
Sắc mặt của Thủy Khanh Y khó coi, tất cả mọi chuyện vốn nhằm vào hai người bọn nàng, tính toán thời gian thật tốt, cho dù bọn họ có tài ăn nói, cũng không lật ngược được chuyện ván đã đóng đinh.
“Người đâu, trong đoàn vũ cơ có thích khách, muốn mưu hại trẫm, kéo xuống, chém!” Cả người Thủy Triệt tản ra sát khí, âm trầm đáng sợ.
“Hoàng thượng. . .” Mọi người khó mà tin được, nhiều người nhìn vào như vậy, Hoàng thượng không hỏi tội, đã chém giết người vô tội, hiển nhiên là bao che cho Bách Lý Ngọc và Thủy Khanh Y.
“Kẻ nào dị nghị, trở thành đồng đảng, xử cùng một tội!”
Chúng đại thần nhìn vẻ kiên quyết của Thủy Triệt, trong lòng trống rỗng, không chống cự nổi cái lạnh thấu xương kia, đã lâu không thấy ông nổi giận, cho nên bọn họ đã quên mất vị này là “Bạo Quân” tắm máu Vương Đô.
Thủy Khanh Y thờ ơ nhìn đám đại thần đang run lẩy bẩy, đáy mắt hiện lên vẻ tàn nhẫn, nàng đang định mở miệng thì nghe thấy tiếng chuông thanh thúy truyền đến từ ngoài đại điện, một trận gió mát thổi tới, một nữ tử áo đỏ che mặt đang đi đến, Thủy Khanh Y bắt đầu lo lắng, sợ rằng lúc trước chỉ là món khai vị, đây mới là trọng tâm chính!
Ánh mắt của tất cả mọi người đều nhìn về phía nữ tử ở cửa điện, sau đó lại nhìn Thủy Khanh Y đang dựa trong ngực Bách Lý Ngọc, bọn họ lập tức mê man.
(1) Binh đi nước hiểm: Khi gặp tình huống cấp bách thì dùng đến hành động nguy hiểm, có thể gây tổn hại đến bản thân nhưng lại có thể lật ngược được tình thế.
(2) Năng giả cư chi: Chỉ nhân tài có năng lực, có bản lĩnh thì mới có thể ngồi ở vị trí đó.



Đang tải...

Thử đọc