Thần Thâu Quýnh Phi, Đêm Động Phòng Hưu Phu - Chương 73

Tác giả: Thủy Mạc Thanh Yên

Đồ Giả Mạo
Hồi lâu, không thấy người phía dưới phản kháng, thậm chí không có bất cứ động tĩnh nào, Nam Cung Thiển Trang dần dần ý thức được có gì đó không đúng, chăn bị bịt chặt, nhìn chằm chằm chỗ cái chăn phồng lên, bỗng nhiên, cảm thấy có hương sen thanh nhã nhàn nhạt quanh quẩn ở trong hơi thở.
Tim bất chợt đập mạnh và loạn nhịp, Nam Cung Thiển Trang chầm chậm vén chăn lên, lộ ra mái tóc đen nhánh sáng bóng, tóc mai bay xéo vào đôi lông mày rậm, đôi mắt hẹp dài nổi lên tia máu, cơ trí thâm sâu như biển, song song nhìn nhau, gương mặt quen thuộc, cái người ngày nhớ đêm mong bỗng nhiên xuất hiện ở trên giường của cô, tựa hồ như đang nằm mơ.
"Là thật ư?" - Đưa tay vuốt ve khuôn mặt của y, cảm xúc chân thật, làm cho đầu ngón tay của cô khẽ run lên.
Bách Lý Ngọc tóm trụ hai tay của Nam Cung Thiển Trang, kéo chăn ra, con ngươi thâm thúy u ám hơi nhuộm cơn giận nhìn chăm chú Nam Cung Thiển Trang, nguội lạnh nói: "Cứ tiếp tục ngột ngạt, thật sự sẽ biến thành chết . . ."
Một chữ cuối cùng còn không kịp nói ra, miệng đã bị Nam Cung Thiển Trang lấy tay che lại: "Tục ngữ đã nói, họa hại tồn tại ngàn năm, chàng sao có thể dễ dàng . . . Chết."
Kể từ khi đến Nam Chiếu, lần đầu tiên trên mặt Nam Cung Thiển Trang lộ ra nụ cười thực sự phát ra từ trong lòng, đem mặt chôn ở hõm cổ của Bách Lý Ngọc,vươn ra một cánh tay đánh vào lồng ngực của y, nói: "Âm thầm xuất hiện ở trên giường của ta, muốn mua chuộc thân thể bản quận chúa sao?"
Giờ này khắc này, Nam Cung Thiển Trang đắm chìm ở trong vui sướng được gặp lại, không có một chút ý thức được nguy cơ, nên tùy ý trêu chọc Bách Lý Ngọc.
Bách Lý Ngọc đẩy Nam Cung Thiển Trang ra, nằm nghiêng, khuỷu tay chống lên đầu, nhẹ cười nhạt nói: "Nếu thế thì sao?"
Nam Cung Thiển Trang cười rung cả hai vai, Bách Lý Ngọc áo cởi một nửa, lộ ra bả vai như ngọc, trên mặt lộ ra nụ cười mê người, cào vào trong lòng Nam Cung Thiển Trang ngưa ngứa, thầm oán một tiếng: yêu nghiệt.



"Giá trị con người của bản quận chúa hôm nay không tầm thường, dong chi tục phấn tầm thường khó có thể đập vào mắt, về phần vị mỹ nhân này. . . có thể suy nghĩ một chút." - Nam Cung Thiển Trang bỉ ổi vuốt cằm, bình phẩm, ánh mắt như đang đánh giá Bách Lý Ngọc, khẽ gật đầu, tỏ vẻ cũng không tệ lắm.
"Sắc đẹp của bản đế tất nhiên không bì kịp Tuyên vương của Nam Chiếu, quận chúa có nhiều xét nét cũng là chuyện thường." - Bách Lý Ngọc đột nhiên thu lại nụ cười trên mặt, con ngươi vốn bắn ra từng đốm ánh sáng thoáng chốc sương mù mờ mịt, hiện lên sắc đen nồng đậm như xoáy nước, như muốn hấp thụ Nam Cung Thiển Trang vào đáy mắt, cắn nát!
Trái tim Nam Cung Thiển Trang bỗng chốc đập thình thịch, việc lớn không tốt, như đà điểu đem thân thể bò ra ngoài giường, cười khan nhìn Bách Lý Ngọc, trong lòng cũng không ngừng kêu rên, chết tiệt, tự vạch áo cho người xem lưng, cô lại quên mất vụ này, không phải là chịu chết sao?
Hận không được tát vào cái miệng rộng của chính mình mấy cái, nghĩ đến lời dặn dò của y trước khi rời đi, cô lần này phạm lỗi, tội nghiệt rất nặng, chẳng những tiếp cận với chàng trai khác, thậm chí còn có hôn ước, đặt ở hiện đại, cô cũng là phạm tội ——tội trùng hôn!
Bách Lý Ngọc nguy hiểm liếc mắt nhìn Nam Cung Thiển Trang, tay mắt lanh lẹ nắm lấy cổ tay Nam Cung Thiển Trang, dùng sức lôi vào trong ngực, Nam Cung Thiển Trang bị nhét vào trong ngực Bách Lý Ngọc.
"Muốn đi ư? Tìm Tuyên vương cứu nàng sao?" - Lời lạnh lùng của Bách Lý Ngọc lộ ra nồng đậm vị chua, cần phải từng khắc bất ly thân canh chừng cô nàng, mới không bị gã khác cướp đi, nếu không phải Mạc Vấn đi theo ở bên người cô nàng, chờ y biết được tin tức, sợ rằng cô nàng đã bái đường động phòng xong rồi.
Nam Cung Thiển Trang giờ phút này cảm nhận được ý cảnh ngậm bồ hòn làm ngọt có khổ không thể nói, ủy khuất nhìn Bách Lý Ngọc, níu lấy vạt áo ngực của y, lắc đầu nói: "Không có, ta cũng là bị bất đắc dĩ."
Nam Cung Thiển Trang biết được y chạy tới nhanh như vậy, đích thị là nhận được tin tức nội ứng, tất cả chuyện đã xảy ra xung quanh cô, y tất nhiên đều rõ như lòng bàn tay.
"Tiểu Ngọc Ngọc, đừng nóng giận." - Nam Cung Thiển Trang thấy Bách Lý Ngọc mặt lạnh không nói gì, sợ bị treo lên đánh, đầu chôn ở bộ ngực của y, cọ cọ, hai tay ôm vòng lấy eo của y, đã lâu không gặp, thật tưởng niệm vòng ôm ấm áp của y.
Bách Lý Ngọc lạnh nhạt liếc xéo Nam Cung Thiển Trang, chợt lóe lên một tia u ám, vẫn mím môi không nói như cũ.
Nam Cung Thiển Trang nổi giận, cái tên này thật khó chịu, trong lòng khát khao được hung hăng đánh cô một trận, lại cứ chịu đựng không phát tác, y càng như vậy, trong lòng càng thấy khiếp sợ.
"Ta không tính gả cho Thủy Minh Hách, định bụng khi thành thân, sẽ tùy tiện nhét một cô gái cho hắn." - Nam Cung Thiển Trang khẽ thở dài giải thích, không phải là y muốn cô tỏ thái độ sao? Lúc này sẽ hài lòng chứ hả?
Bách Lý Ngọc lười nhác nâng mí mắt, thản nhiên nhìn lướt qua, khóe miệng lộ ra nụ cười nhàn nhạt: "Nghe nói, nàng muốn cướp sắc?"
Lưng của Nam Cung Thiển Trang cứng đờ lại, mặc dù. . . Không phải là rất muốn, nhưng mà, y muốn cô sẽ cho, dù thế nào đi nữa bọn họ đã là vợ chồng.
Hơi ngẩng đầu, môi đỏ mọng ấn lên môi mỏng hơi lạnh của Bách Lý Ngọc, sau một khắc, Bách Lý Ngọc đầu ngửa ra sau, tránh né nụ hôn của Nam Cung Thiển Trang, dung nhan như ngọc sóng sánh ý cười, dịu dàng nói: "Nghĩ thật hay!"


Ưu nhã đứng dậy, sửa sang lại vạt áo trước mặt Nam Cung Thiển Trang, lộ ra vóc người như ẩn như hiện, da dẻ sáng rõ, thắt xong đai ngọc, xách Nam Cung Thiển Trang xuống giường, lững thững đi tới cái góc trống trong phòng, tựa như đang dắt con mèo nhỏ vậy, để Nam Cung Thiển Trang đứng chồng cây chuối ở góc tường, khóe miệng khẽ cong lên, nói: "Chẳng lẽ thật sự muốn ta đem nàng cởi sạch treo ở trên xà nhà, rồi mỗi ngày vài roi? Cho nên, liên tiếp phạm vào điểm giới hạn của ta sao?"
Nam Cung Thiển Trang có khổ mà khó nói, ánh mắt trong suốt lấp lánh, tội nghiệp mà nhìn Bách Lý Ngọc, hi vọng y tháo dỡ trừng phạt, cô nàng đứng chồng cây chuối ở góc tường, khí huyết tất cả đều chảy ngược, dốc hết về phía não.
"Giỏi cho nàng!" - Môi mỏng của Bách Lý Ngọc khẽ vén lên, phun ra khiến Nam Cung Thiển Trang hộc máu.
Nam Cung Thiển Trang khóc không ra nước mắt, cô nàng lột nhẵn bị y quật, bị y nhìn sạch, thật sự coi thường cô sao?
Nam Cung Thiển Trang bị khổ bức, trơ mắt nhìn Bách Lý Ngọc nằm ở trong ổ chăn mềm mại ngủ say, mắt phượng hàm chứa u oán, muốn nhân cơ hội trộm làm biếng, chân vừa động hạ xuống, Bách Lý Ngọc giống như có gắn rada ở trên người cô, bỗng nhiên mở mắt ra, ôn hoà nói: "Trộm làm biếng thì đêm mai tiếp tục."
Nam Cung Thiển Trang chép miệng, đàng hoàng không dám làm ra một cử động nhỏ nào, cơn buồn ngủ ập đến, mí mắt giống như nặng nghìn vàng, dần dần ngủ thiếp đi.
Tảng sáng, Bách Lý Ngọc đứng dậy, quăng ánh mắt đen thẳm về phía cái người đứng chổng ngược ở góc tường, mí mắt khép chặt, hô hấp đều đều, nghiễm nhiên đã ngủ rồi.
Bất đắc dĩ bồng cô nàng lên, nhẹ nhàng đặt vào trong chăn, Nam Cung Thiển Trang vừa chạm vào ổ chăn ấm áp, liền xoay người, nói mê.
Đôi mắt băng lạnh của Bách Lý Ngọc như tan chảy, hóa thành một lớp nước mềm mại, sủng nịch nhìn dáng ngủ của Nam Cung Thiển Trang, có chút đau lòng, cô đã ép buộc bản thân như thế nào mà mệt mỏi đến nỗi treo ở trên tường cũng có thể ngủ ?
. . . . . .
Hôm sau, Nam Cung Thiển Trang khi đang xoa cánh tay đau nhức, bỗng nhiên nghĩ đến đêm qua bị cô bị Bách Lý Ngọc phạt đứng, vì sao lại nằm trên giường?
Bất chợt mở mắt ra, sắc trời sáng choang, bên cạnh là một mảng lạnh như băng, tâm tình trùng xuống, nhìn chung quanh tìm kiếm bóng dáng Bách Lý Ngọc, cung điện trống vắng, ngoại trừ cô thì không có một bóng người.
Trong lòng dâng lên sự mất mát, nếu không phải cánh tay đau nhức nhắc nhở cô đêm qua không phải là giả, thì cô đã cho rằng là do mệt mỏi nằm mơ rồi.
"Chủ tử, ngài tỉnh rồi?" - Lãnh Sương bưng chậu nước đi vào trong phòng, nhìn Nam Cung Thiển Trang đang thất thần ngồi ở trên giường, từ trong tủ quần áo lấy ra quần áo phải mặc hôm nay.
"Lãnh Sương, ngươi có trông thấy Bách Lý Ngọc không?"
Lãnh Sương mờ mịt, lắc đầu: "Chủ tử, đại chủ tử ở Bắc Thương, thuộc hạ làm thế nào nhìn thấy được?" - Lãnh Sương bật cười, thì ra là chủ tử đang suy nghĩ về đại chủ tử đến xuất thần.
Nam Cung Thiển Trang cười khổ, thì ra là y còn chưa tiêu cơn giận, thế cho nên đột ngột xuất hiện, rồi sau đó không chào mà đi.
Thay quần áo rửa mặt, cung nữ bưng đồ ăn sáng dọn xong, Nam Cung Thiển Trang nhìn bữa ăn trên bàn, hốc mắt thấy nong nóng, cháo kê, cải củ muối giòn, vài viên thịt. Mặc dù món ăn thay đổi, nhưng cô lập tức có thể nhận ra là Bách Lý Ngọc làm, thì ra y không bỏ đi!
"Chủ tử, mới vừa rồi công công Tiểu Đức Tử truyền lời, Lệnh Quý phi hôm nay hồi cung, buổi tối mở tiệc tẩy trần, ngài phải trang điểm đẹp tham dự." - Nét mặt Lãnh Sương nghiêm trọng, Lệnh Quý phi hồi cung, rất bất lợi cho chủ tử.
"Hả?" - Nam Cung Thiển Trang bỗng nhiên phát hiện Lệnh Quý Phi chính là con gái cả Phó Cầm của Phó Đạt, khẽ nhíu mày, bà ta hồi cung lúc này, Phó Đạt đã chuẩn bị động thủ chăng?


"Chủ tử, chúng ta. . ."
Nam Cung Thiển Trang như có như không quét tầm mắt qua cung nữ đang hầu hạ ở bên cạnh, cắt ngang lời của Lãnh Sương, nói: "Ngày sau ta muốn sống ở Nam Chiếu, dĩ nhiên phải lấy lòng Lệnh Quý phi, bà là phi tử duy nhất của hoàng thượng, nắm giữ cả hậu cung, mượn hơi của bà ấy, cuộc sống ngày sau nhất định có thể như cá gặp nước, hãy chuẩn bị hậu lễ, đừng nên keo kiệt."
Nam Cung Thiển Trang mắt biếc lóe sáng nhìn người đại cung nữ đó, khóe miệng lộ ra nụ cười lạnh, bàn tay nhích đến viết xuống hai chữ trong lòng bàn tay của Lãnh Sương, lại tiếp tục dùng bữa.
Bất kể cô có lấy lòng như thế nào, Thái hậu đều cừu thị cô, chỉ hận không được giết cô, như vậy cũng không cần thiết phải ủy khuất cầu toàn, hôm qua hoàn toàn trở mặt, trong lòng phải giữ tâm nhãn, sai người canh chừng nhất cử nhất động của cung Từ An.
Cho đến ban đêm, Nam Cung Thiển Trang mới lại nhìn thấy Bách Lý Ngọc, trông dáng đi phong trần mệt mỏi của y, Nam Cung Thiển Trang có phần đau lòng, đoán chừng chạy cả đoạn đường gấp rút này, y cũng không được nghỉ ngơi tốt, hao gầy đi không ít.
"Phía Bắc Thương đã xử lý tốt chưa?" - Nam Cung Thiển Trang rót ly trà, đưa cho Bách Lý Ngọc, ngồi xuống đối diện với y.
Bách Lý Ngọc lắc đầu, hớp nhẹ một ngụm trà, rồi nói: "Chờ sau khi nàng thành hôn, ta sẽ trở về Bắc Thương."
Nam Cung Thiển Trang tức nghẹn, quay đầu đi không quan tâm tới nữa.
Bách Lý Ngọc cúi đầu cười ra tiếng, hai má mơ hồ có lúm đồng tiền nhàn nhạt, tóm lấy tay Nam Cung Thiển Trang, nói: "Không đích thân trông thấy nàng an toàn, ta không yên lòng rời đi, lại đợi ta thêm ba tháng, khi đó nhất định sẽ không tách rời nữa."
"Ta muốn chính là sự tín nhiệm của chàng, bất kể phát sinh chuyện gì, ta cũng sẽ không rời khỏi chàng mà gả cho người con trai khác, trừ phi chàng phụ ta, khi đó, chàng đã không còn mạng để lo lắng." - Nam Cung Thiển Trang đau lòng y, bận rộn xử lý chính vụ, lại phải phòng bị mẫu phi của y, đối phó với Bắc Thương Minh Đế, trong lo ngoài loạn, nếu là cô cũng cảm thấy tâm lực quá mệt mỏi, huống chi còn xa xôi ngàn dặm chạy tới Nam Chiếu gặp cô.
Nếu như y toàn tâm tin tưởng cô, cũng sẽ không cần mệt nhọc như thế.
Bách Lý Ngọc mím môi không nói. Y biết là cô bị ép buộc, dựa vào sự thông minh của cô, tất nhiên sẽ không thật sự gả đi, không phải là chuyện mà cô nguyện ý làm, phản kháng không được, cô tất sẽ quyết tuyệt cùng bọn họ ngọc vỡ đá tan.
Mới đầu là y bị tức giận choáng váng đầu óc, chỉ trong nháy mắt mất đi lý trí, quỷ tha ma bắt, y ghen tị, hâm mộ Thủy Minh Hách có thể đi theo bên cạnh cô, sau đó là lo lắng vô cùng, cũng không phải là không có sự tin tưởng!
"Đừng lo lắng, Bắc Thương đã bị ta khống chế, chờ sau khi chuyện hạ màn, ta giúp nàng đi tìm bộ lạc Lạc Khắc." – Trong lòng Bách Lý Ngọc thấy bất an, chỉ có ba năm, mà bộ lạc Lạc Khắc cực kỳ thần bí, không người nào biết ở phương hướng cụ thể nào, vị trí đại khái cũng không có, thiên hạ rộng lớn, ba năm liệu có đủ ?
Nghe vậy, Nam Cung Thiển Trang bỗng nhiên nhớ tới hồ Sư tử ở Mân thành, hưng phấn tóm lấy tay Bách Lý Ngọc, nói: "Chờ sau khi hoàn toàn diệt sạch cổ độc trong hồ Sư tử, chàng hãy cho người đến dốc đá sâu 50 thước dưới đáy nước ở hồ Sư tử, nơi đó có một hang đá, cho bọn họ lần theo bậc thang đi lên, sau khi trồi lên mặt nước, trên vách đá có một hòn đá nhô ra, dùng sức chuyển động, cửa ngầm mở ra, bên trong trữ một lượng lớn vàng bạc châu báu, chàng hãy chuyển ra, đưa tới Bắc Thương đi, tương lai loạn thế tranh đoạt thiên hạ, cũng không bị thiếu ngân lượng."
Cõi lòng Bách Lý Ngọc chấn động, con ngươi thâm thúy như biển, cô vậy mà lại nhắc y tranh đoạt thiên hạ?
"Được." - Trong con ngươi tràn ngập nụ cười, khẽ hôn lên trán của cô, hai người vô hình chung có một sự ăn ý.
. . . . . .
Gió thu mát mẻ, viên mãn như cờ.
Cung yến thiết lập tại Ngự Hoa Viên, thời điểm Nam Cung Thiển Trang trình diện, các vị đại chúng đều đã tới đông đủ, dựa theo thân phận sắp hàng ngồi vào chỗ. Chỗ ngồi của Nam Cung Thiển Trang vốn nên ở dưới vương gia, nhưng bởi vì thân phận của cô đặc biệt, chỗ ngồi xếp ở hàng trên cùng, trong lòng các vị đại thần thầm bàn luận đối với Trưởng Quận Quận chúa này.
Nam Cung Thiển Trang rót rượu tự uống, mắt phượng dư quang đánh giá các vị đại thần, khi tầm nhìn chạm đến Phó Đạt đi cùng Phùng Vinh hoa, thì hơi dừng lại, đáy mắt hiện lên tia lạnh lẽo, dò tìm một vòng, không nhìn thấy bóng dáng Chân Thiến, xem ra là đã bị hù sợ không nhẹ!
Phó Đạt mặt vuông chữ điền, để râu cá trê, dung mạo hoàn toàn khác biệt so với lúc ở Tuyết Lâm quốc, nhưng ánh mắt của ông ta sẽ không thay đổi, cho nên Nam Cung Thiển Trang ngay lập tức nhận ra.
Phó Đạt cũng đồng thời nhìn chòng chọc Nam Cung Thiển Trang, ánh mắt âm trầm, nhớ đến bộ dáng chết thảm của con gái, chỉ mong sao được xông lên rút gân lột da của cô. Nhưng vừa nghĩ tới cô còn ở lại Nam Chiếu, mà đây là địa bàn của ông ta, quan trọng hơn là Nam Cung Thiển Trang cũng không biết ông ta chính là Tần Thuấn, kẻ địch ngoài sáng ta trong tối, sợ gì không báo được thù?
"Vinh Hoa, đã chuẩn bị xong chưa?" - Phó Đạt nâng ly rượu vàng để ở trên môi, che đi cánh môi mấp máy, người ngoài căn bản không biết ông ta đang mở miệng nói chuyện.
"Ông chờ xem cuộc vui là được." - Phùng Vinh Hoa cúi thấp đầu, không người nào có thể nhìn thấy biểu cảm trên mặt bà ta.
Nam Cung Thiển Trang mắt sắc nhìn thấy Phó Đạt nâng ly rượu vàng đung đua, ắt là đang cùng Phùng Vinh Hoa mưu đồ bí mật cái gì đó.
Khóe miệng cười lạnh, nếu bọn họ coi cô không biết thân phận của bọn họ, như vậy cô sẽ để cho bọn họ được như ý, không biết!
Một lúc sau, một bộ áo màu vàng sáng và cung trang phụ nữ màu hồng sóng bước đi đến, công công đứng canh cửa lanh lảnh cất tiếng hô: "Hoàng thượng giá lâm, Quý phi nương nương đến."
Liệt vị đại thần rối rít đứng dậy quỳ lễ, cùng hô lên: "Chúng thần (thần phụ) tham kiến Ngô hoàng, Ngô hoàng vạn tuế, vạn tuế, vạn vạn tuế."
"Quý phi nương nương kim an."
"Chúng ái khanh bình thân." - Thủy Triệt toàn thân tản ra khí chất vương giả, đứng ở ngôi cao, phất tay áo nhập tọa. "Hôm nay là vì Lệnh Quý phi đón gió tẩy trần, chúng ái khanh hãy coi như gia yến bình thường là được, tùy ý đi!" - Nói xong, Thủy Triệt giơ lên chén vàng, ngửa đầu uống cạn.
Nam Cung Thiển Trang hớp nhẹ, nhìn mấy vị trí trống không phía dưới, ánh mắt chợt lóe sáng, bữa tiệc đã mở, vì sao Thủy Minh Hách và Thủy Mặc còn không xuất hiện?
"Tuyên vương và Nhàn vương còn chưa tới ?" – Tròng mắt hẹp dài của Lệnh Quý phi quét qua phía dưới, nhìn hai chỗ ngồi trống không, đôi mi thanh tú cau lại, có một chút không vui, thu hồi tầm mắt, chạm đến Nam Cung Thiển Trang , đáy mắt lại hiện lên gợn sóng rất nhỏ.
Nam Cung Thiển Trang nâng chén hướng về phía Lệnh Quý phi uống cạn, phiến môi đỏ sẫm như hoa hồng lửa, lộ ra nụ cười nhạt, trong đó ý tứ hàm xúc chỉ có hai người mới hiểu.
"Công vụ quấn thân, bị trì hoãn." - Kim Xảo Nhi chậm rãi đứng dậy, lời nói nhỏ nhẹ mềm mỏng.
Lệnh Quý phi phất tay, ý bảo nàng ấy ngồi xuống, ung dung đoan trang ngồi thẳng người, hai tay úp ở trên đầu gối, mở miệng nói: "Bản cung đi đến quốc tự cầu phúc được trăm ngày, đại sư Tuệ Không nói trời cao cảm động với sự thành tâm của bản cung, trời cao che chở vương triều Nam Chiếu ta trăm năm phồn hoa, đột nhiên, khi bản cung quay về, đại sư Tuệ Không nói đêm trước xem tinh tượng, hai ngôi sao Đế vương tinh phát sáng, lại bị một ngôi sao Lang Vương Tinh che khuất, Đế Vương Tinh lờ mờ không ánh sáng, nhất định phải diệt trừ Lang Vương Tinh kia đi, nếu không sẽ phá hủy vương triều Nam Chiếu, ngay cả Thương Minh Đại lục cũng lâm vào nước sôi lửa bỏng. Bản cung lãnh giáo, hỏi đại sư Tuệ Không, Lang Vương Tinh ở nơi nào, ông ây nói thiên cơ bất khả lộ, nhưng có chỉ điểm một chút cho bản cung, Lang Vương Tinh trước đó không lâu đã khiến Tuyết Lâm quốc rung chuyển, rồi sau đó xuất hiện ở Mân thành, nổi quái bệnh, mà nay. . . đang ở Nam Chiếu chúng ta!"
Sắc mặt của mọi người đại biến, mọi người đều biết chuyện đã xảy ra ở Tuyết Lâm quốc và Mân thành, hóa ra là vì Lang Vương Tinh dẫn đến.
Khóe miệng Nam Cung Thiển Trang lộ ra nụ cười tà, lời này rõ ràng là chĩa vào cô, vòng vo một vòng thật lớn như vậy.
"Theo như nương nương nói, vậy Lang Vương Tinh chẳng phải là Tuyên vương Thủy Minh Hách sao?" - Nam Cung Thiển Trang cảm thấy khuôn mặt trong bóng tối mờ mịt, nhìn chăm chú xem ra có mấy phần tương tự Tần Ngọc Trinh, thì trong lòng cười lạnh.
Lệnh Quý phi tái mặt, vì lời nói của Nam Cung Thiển Trang, bất động thanh sắc nhìn sang Thủy Triệt ở bên cạnh, trông thấy ánh mắt không vui trên mặt, đang muốn mở miệng, lại bị chặn ngang.
"Cái gì là Bản vương?" - Thủy Minh Hách mặc một bộ áo mãng bào đen, cất bước đi tới, đi theo phía sau là mặt bánh bao Thủy Mặc.
"Tuyên vương trước đó không lâu có từng đi qua Tuyết Lâm quốc?" - Nam Cung Thiển Trang thấy Thủy Minh Hách tới, nụ cười trên mặt càng mở rộng. Thủy Minh Hách nửa năm trước đã đến Tuyết Lâm quốc, cô cố tình không làm rõ thời gian, mà vừa hay Lệnh Quý phi cũng không nói ra quãng thời gian chính xác, vừa lúc để cho cô lợi dụng sơ hở.
"Đúng, Bổn vương lúc ấy tới cầu hôn nàng, nhưng bản thân có chuyện xảy ra, trở về Nam Chiếu, không ngờ tới duyên phận của nàng và Bổn vương sâu đậm, cuối cùng vẫn ở chung một chỗ." - Thủy Minh Hách sóng mắt long lanh, hết sức thâm tình nói.
Thần sắc trên mặt Nam Cung Thiển Trang ý vị sâu xa, xem ra hắn thật sự không muốn cưới cô!
"Tuyên vương có từng đến Mân thành?" - Nam Cung Thiển Trang tiếp tục hỏi, nhìn Lệnh Quý phi ở trên cao có chút ít ngồi không yên ổn, lại lần nữa nâng chén hướng về bà ta mời rượu.
Lệnh Quý phi nhẫn nhịn lửa giận trong lòng, nhưng nét mặt lại không thay đổi, mỉm cười nâng chén cách không chạm cốc cùng Nam Cung Thiển Trang.
Nam Cung Thiển Trang trong lòng thấy hưng phấn, đó là sự kích động khi tìm được đối thủ, nhiều nữ nhân như thế, chỉ có Lệnh Quý phi hỉ nộ không nói ra lời, tâm tư sâu kín, làm cho người ta dò xét không ra sơ hở của bà ta.
"Nàng chính là do bản vương từ Mân thành đưa đến." - Thủy Minh Hách không biết cô nàng định làm cái chi, nhưng trước sau vẫn cùng cô một hỏi một đáp.
"Lệnh Quý phi, ngài nói đại sư Tuệ Không ám chỉ Tuyên vương sẽ phá hủy Nam Chiếu sao?" - Nam Cung Thiển Trang cười nhẹ nhàng yên nhiên hỏi, nhìn thần sắc của Thủy Minh Hách đột nhiên biến chuyển, trong lòng vui mừng quá trời, cho ngươi đắc ý.
"Lời này của Quận chúa không đúng, cô sinh ra ở Tuyết Lâm, đã từng đến Mân thành, hôm nay cũng đang ở Nam Chiếu, cô cũng có thể là Lang Vương Tinh." - Lệnh Quý phi nét mặt cười như không cười phản bác.
Nam Cung Thiển Trang vuốt vuốt chén vàng, thản nhiên như mây thưa gió thoảng nói: "Lệnh Quý phi nương nương cũng nói, ta sinh ra ở Tuyết Lâm quốc, gần mười lăm năm cũng chưa từng có chuyện gì, mà Tuyên vương đi một chuyến, Tuyết Lâm quốc phát sinh rung chuyển, ta ở Mân thành mấy ngày vô sự, Tuyên vương vào thành liền phát ra quái bệnh, huống chi, ta còn là một người con gái, Tuyết Lâm quốc truyền lưu sự tích ‘huy hoàng’ lớn nhỏ của ta, tin tưởng các vị đại thần cũng có nghe thấy, các ngài cảm thấy ta có thể hủy diệt Nam Chiếu? Phá hủy thiên hạ? Đây chẳng phải là người Thương Minh Đại lục bất tài, ngay cả đồ vá áo túi cơm (*) như ta cũng không đối phó được, bị hủy diệt cũng không thấy đáng tiếc."
(*) Nguyên gốc tác giả dùng từ “bao cỏ”, là từ dùng để chỉ những người ngu ngốc, bất tài vô dụng.
Cổ đại là xã hội nam quyền trọng nam khinh nữ, trong tư tưởng phong kiến của bọn họ, cô gái không tài mới là đức, trí tuệ không sánh được với đàn ông, ở nhà giúp chồng dạy con, làm sao có thể giao thiệp với triều đình?
Huống chi danh tiếng của Nam Cung Thiển Trang lan xa bên ngoài, mọi người lại càng khinh thường, nếu cô là Lang Vương Tinh, chẳng phải là bọn họ cũng ngu độn như lợn?
Lệnh Quý phi nhìn Nam Cung Thiển Trang nói ba xạo phá hỏng mưu kế của bà ta, biến nguy thành an, thậm chí còn kéo Thủy Minh Hách làm đệm lưng, chỉ hận không được xé nát cái miệng sắc sảo của cô nàng!
"Quận chúa khiêm nhường, nếu cô là người ngu ngốc, người thiên hạ ắt là không có người thông minh, có thể chạy trốn dưới sự bao vây bởi 3000 quân thiết kỵ của Tuyết Lâm hoàng, cũng không phải là người bình thường có thể làm được. Bổn cung tự thấy hổ thẹn không bằng!" - Lệnh Quý phi nhìn biểu cảm của mọi người thay đổi, móng tay đỏ tươi nhẹ nhàng lướt qua mu bàn tay trắng nõn, chợt thấy cô cũng được coi là một đối thủ, nhưng ngay sau đó lại phủ quyết, chẳng qua là có chút ít thông minh thôi.
"Bản Quận chúa ra một câu hỏi, các ngươi nếu đáp ra, bản quận chúa mặc cho chư vị xử trí." - Nam Cung Thiển Trang để xuống chén vàng, đột nhiên chuyển hướng đề tài.
Đôi mắt hẹp dài của Lệnh Quý phi hiện lên tia khinh miệt, không cách nào cãi lại nên muốn bày trò vượt qua kiểm tra?
"Cô nói đi!"



Chương trước Chương tiếp

Thử đọc