Thần Thâu Quýnh Phi, Đêm Động Phòng Hưu Phu - Chương 52

Tác giả: Thủy Mạc Thanh Yên

Lớn Hay Nhỏ Cứ Nắm Trong Tay Thì Tốt Hơn
Phủ Vinh Quốc Công có ba phòng (3 vợ), Thái lão phu nhân là phòng lớn, năm nay thọ 85 tuổi, trượng phu đi theo Thái Tổ hoàng đế tranh đấu giành thiên hạ, vì cứu Thái Tổ hoàng đế mà chết, được phong làm Chiến quốc đại tướng quân, tước vị được thừa kế, địa vị ngang hàng với Bắc Viên vương phủ, nhưng phủ Vinh Quốc Công ngày càng có dấu hiệu suy bại, mà Bắc Viên vương phủ như mặt trời ban trưa, danh tiếng đang lúc thịnh.
Lão phu nhân không thể sinh con, chỉ có phòng thiếp thị sinh được một cặp nữ nhi, ra đời không lâu thì thất lạc một người, xưa nay không có lệ con gái được thừa kế, Thái lão phu nhân lấy Thái Tân Cơ con trai của bà ba cho làm con thừa tự danh hiệu Vinh Quốc Công đương triều, gặp phải sự bất mãn của chi thứ hai, huyên náo làm hai phòng khác không yên ổn, vì thế chi thứ hai bị Thái lão phu nhân đuổi ra khỏi phủ, bà ba vì trấn an chi thứ hai cũng đồng thời ra đi. Phủ Vinh Quốc Công to như vậy, bàng chi dời đi, chỉ còn dư lại duy nhất một dòng.
Thái Tân Cơ chỉ cưới một vị thê tử, sinh ba người con, con đầu là nam tử Thái Thụy, hai vị phía sau theo thứ tự là Thái Phù và Thái Niệu. Thái Niệu miệng ngọt, là đứa con được cực kỳ thương yêu cưng chiều.
Lần này xin thánh chỉ gả cho Bách Lý Ngọc, Thái Tân Cơ vấp phải sự ngăn trở của mẫu thân, Thái Niệu nhất quyết không tha, ồn ào dọa tìm chết, phiền chết đi được, bất đắc dĩ mới được sự đồng ý.
Hôm nay rảnh rỗi, ngồi ở tiền sảnh thưởng thức trà, muốn gặp một lần con gái của Nhị muội muội, không nén nổi sai người hầu đi gọi đến, xa xa thấy một cô gái mặc bộ đỏ rực như mặt trời sáng chói, ngón tay túm cổ cô gái áo tím, khí thế hung hăng, lôi kéo nhau mà đến.
Phu nhân phủ Quốc Công nhận ra cô gái áo tím là con gái của mình, chạy lại đón, lo lắng kêu lên: "Niệu nhi . . ."
Nam Cung Thiển Trang lạnh lùng quét mắt nhìn qua Hứa thị, cánh tay dùng sức, hất Thái Niệu vứt xuống đất tại tiền sảnh, mím chặt môi nhìn về phía Thái Tân Cơ.
Cô muốn nhìn xem người cữu cữu (cậu) này có để ý thiên lệch đến họ hàng không, nếu có chút để ý đến, cô nể tình của lão phu nhân sẽ tha cho Thái Niệu một mạng, nếu không, đừng trách cô nàng vô tình!
"Niệu nhi, việc này là thế nào ?" - Hứa thị kinh hô ngồi chồm hổm trên mặt đất, thấy vết tím bầm trên chiếc cổ trắng noãn của con gái, đau lòng rơi thẳng lệ.

"Nương. . ." - Thái Niệu hơi thở có hơi yếu ớt, té nhào vào trong ngực Hứa thị, nàng cảm thấy như vừa đi một vòng qua Quỷ Môn quan, dọc theo đường đi, cơ hồ cho là mình sắp chết rồi. Nàng không ngờ Nam Cung Thiển Trang có lá gan lớn như vậy, ở ngay trong phủ Quốc Công lại dám trực tiếp động thủ với nàng.
"Chuyện gì xảy ra ?" - Thái Tân Cơ liếc nhìn Thái Niệu ngồi trên đất, rồi đưa ánh mắt đặt ở trên người Nam Cung Thiển Trang.
"Cữu cữu, Trang nhi đến làm khách trong phủ, nhưng có người muốn hạ uy Trang nhi, bắt mất thị nữ của ta !" - ánh mắt Nam Cung Thiển Trang như gươm đao nhìn Thái Niệu. Cô không biết Thái Phù có ý định gì, tại sao lại giúp cô, nhưng động vào người của cô, thì nhất định phải đòi được câu trả lời thỏa đáng.
"Ta không có, không có. . ." - Thái Niệu hoa lê đẫm lệ lắc đầu, uất ức nhìn về phía Bách Lý Ngọc đi theo bước vào cửa - "Ta nghe Thúy Châu bẩm báo, nói trong phòng biểu muội có tiếng đánh nhau, nên nóng lòng gọi gia đinh đi giải cứu biểu muội !" - Nói xong, khi đối diện với tầm mắt sắc bén của Thái Tân Cơ, cái đầu lại từ từ rũ xuống.
Nam Cung Thiển Trang cười lạnh, hình như nghĩ thông suốt cái gì, mấy ngày trước đây cô đã nói mình là Cốc chủ của Ác Nhân Cốc, Thái Niệu còn dám động thủ với cô. Nghĩ đến chỗ này, chợt nhớ lại lúc cô mới vào phủ thì Thái Niệu thân thiết chào đón, thấy sau lưng cô không có người nào, tỏ ra thất vọng đồng thời thở phào nhẹ nhõm. Là thở phào vì cô không mang theo người của Ác Nhân Cốc tới chăng ?
"Ngươi còn không chịu nói thật ?" - Nam Cung Thiển Trang lạnh lẽo nhìn Thái Niệu. Mặc dù Bích Hàm đã từng phản bội cô, nhưng theo biểu hiện mấy ngày gần đây, cô cảm thấy Bích Hàm đã thay đổi, giữ Bích Hàm ở bên người, là vì dễ dàng giám sát Thái Dung, nhưng Bích Hàm lại vì cô mà chết.
"Biểu muội, ta biết sai rồi. . ." - Thái Niệu quỳ trên mặt đất, lết đến trước mặt Nam Cung Thiển Trang, hối hận nói: "Biểu tỷ lần sau không dám nữa!"
Không dám ?
Nam Cung Thiển Trang rất muốn vỗ tay thay cho nàng, là thừa nhận cái tội ám hại của nàng, hay là cái lỗi lỗ mãng vọt vào sương phòng đây ?
Tự trách bản thân mình lấy được ôn tình ở bên lão phu nhân kia, lại quên mất thân ở thời cổ đại ăn thịt người, cô đã quá lưu tâm đến tình cảm, hoặc là không nên quá tin tưởng phủ Vinh Quốc Công, như vậy cô cũng sẽ không thiếu Bích Hàm một cái mạng!
Mắt lạnh nhìn Thái Niệu nhu nhược rơi lệ, tính nhẫn nại còn sót lại không nhiều nhặn gì cũng bị phai mờ rồi, Nam Cung Thiển Trang vỗ tay, hai gia đinh đem thi thể Bích Hàm mang vào, Thái Phù cũng theo sát đi vào, trong tay nắm một tên lỗ mãng.
"Cữu cữu, đây chính là đạo đãi khách của các người ?" - Nam Cung Thiển Trang thấy Bích Hàm đang đắp vải trắng, càng không dám vén lên nhìn di thể của nàng ấy.
Thái Tân Cơ từ vẻ mặt của Thái Niệu đã biết là do nàng làm, trong bụng cho là tóm thị nữ để uy hiếp Nam Cung Thiển Trang, chưa từng ngờ tới lại mất mạng người, sắc mặt lúc này tối tăm, nhìn đứa cháu gái ngoại do Tố muội đã che giấu để sinh ra mà có chút hổ thẹn. "Trang nhi, muội muội của con bị cữu cữu nuông chiều thành quen, có thể giao nàng cho cữu cữu xử lý được không ?"
Hứa thị rưng rưng tha thiết nhìn Nam Cung Thiển Trang. Bà mặc dù đau lòng cho con gái, thật không nghĩ rằng nàng sẽ làm ra chuyện ác độc như vậy, cũng không dám mở miệng hồ đồ.
Nam Cung Thiển Trang có chút hài lòng đối với thái độ của bọn họ, không lôi thôi lại chẳng phân biệt được là thiên vị Thái Niệu, cũng đánh cho cô một bổ cào, nhưng cũng không có lý do gì để cho cô cứ như thế mà buông tha Thái Niệu.



"Cữu cữu tính toán xử trí như thế nào ?" - Nam Cung Thiển Trang tỏ ra ngây ngô không lộ biểu cảm gì, so sánh với lúc trước thì giọng điệu hòa hoãn hơn rất nhiều.
Thái Tân Cơ thở phào nhẹ nhõm, Nam Cung Thiển Trang nói như vậy là tha cho Thái Niệu một mạng, đây là đang thử dò xét thái độ của hắn thôi: "Đưa đến ám tù của Hắc Phong Lâu được không ?" - Nếu nói là xử phạt tại phủ, sợ rằng Nam Cung Thiển Trang không đồng ý.
Khóe miệng nâng lên một nụ cười khẽ, Thái Tân Cơ là một nam nhân chính trực. Ám tù Hắc Phong Lâu có 18 loại khổ hình, chịu đựng trải qua ân oán như mây khói, tồn tại được qua ngày hay không còn do mệnh, là nơi để rửa sạch ân oán. Ông ta đem con gái nhu nhược đưa đến nơi đó, đủ để tỏ rõ thái độ của mình.
"Nể tình bà ngoại, tạm thời bỏ qua cho nàng, nếu có lần sau, cữu cữu đừng trách Trang nhi lòng dạ ác độc !" – ánh mắt Nam Cung Thiển Trang thoáng qua chút đấu tranh càng áy náy. Lão phu nhân sợ rằng sẽ có một ngày như thế này xảy ra, nên mới có thể nói trước một câu với cô. Cô thật lòng yêu thích Thái lão phu nhân, Thái lão phu nhân coi trọng con cháu, cô sẽ thực hiện lời hứa, nhưng, chỉ là duy nhất một lần này thôi!
"Lão gia. . ." - Hứa thị đỏ mắt muốn cầu tình, bà chưa từng đến Hắc Phong Lâu, nhưng cũng nghe nói bên trong tàn khốc, lại bị Thái Tân Cơ cho một cái lườm nguýt.
"Phụ thân, con sai lầm rồi, con gái sai lầm rồi, không muốn đi tới chỗ đó, Người muốn đưa con gái đi tìm chết sao ?" - Sắc mặt Thái Niệu trắng bệch, thấy Thái Tân Cơ quyết tâm, cắn răng quỳ gối trước mặt Nam Cung Thiển Trang, cầu khẩn nói: "Muội muội bỏ qua cho tỷ tỷ đi, tỷ tỷ sai rồi, cũng không dám nữa, ta không tính muốn mưu hại muội, chỉ muốn cho người bắt cóc muội, khích bác quan hệ giữa ngươi và Ngọc ca ca !"
"Khích bác quan hệ ? Vậy vì sao nha đầu của ta lại mất mạng ?" - Nam Cung Thiển Trang lạnh lùng nói, sợ là muốn tìm người hãm hại để cô bất trinh, cùng cấu kết với dã nam nhân, nàng ta cũng là bắt chước lấy mưu kế của người khác!
"Ta không biết, ta không có. . ." - Lời nói của Thái Niệu không còn mạch lạc nữa, liều mạng lắc đầu phủ nhận, thấy Nam Cung Thiển Trang hững hờ thờ ơ, trong mắt nổi lên tuyệt vọng, nhìn ánh mắt của Thái Phù có hận ý, khi chạm đến cái tên lỗ mãng bên chân Thái Phù, liền thét lên một cước đá vào trên người tên lỗ mãng, nổi giận mắng: "Cái đồ ngu xuẩn này, ta không phải đã bảo ngươi trói người là được rồi ư, tại sao ngươi gây ra chuyện mất mạng người hả ?"
Tên lỗ mãng nhìn trận chiến này mà sợ ngây người, ngay cả con gái của mình mà Vinh Quốc Công cũng có thể đưa đến Hắc Phong lâu, huống chi hắn chỉ là người làm hèn kém ? Kết quả không cần nói cũng biết.
"Tam tiểu thư, là cô bảo nô tài làm như vậy, cô không được đem tội đẩy lên trên người nô tài, nô tài cầu xin thừa tướng phu nhân tha mạng !" - Tên lỗ mãng đầu đầy mồ hôi lạnh, sau khi biết trói lầm người, hắn nhìn nha hoàn có dáng dấp không tệ, động tâm tư không đứng đắn, ai biết tiện nhân kia tính tình mạnh như vậy, tự mình đâm đầu chết.
"Ngươi. . . Ngươi nói bậy !" - Thái Niệu tức giận, nàng biết Nam Cung Thiển Trang là Cốc chủ của Ác Nhân cốc, căn bản không muốn lấy mạng của cô, chỉ muốn tìm nam nhân để giả tạo ra cảnh cấu kết cùng dã nam nhân, ai ngờ chuyện cuối cùng diễn biến thành như vậy.
Nam Cung Thiển Trang nhìn tên lỗ mãng có vẻ mặt dữ tợn, tướng mạo hung ác, ánh mắt vẩn đục, là người không tốt, đối với lời hắn nói một phần cũng không tin, ngược lại là Thái Niệu đang tức giận nghẹn đỏ mặt, đang trong hoàn cảnh hoảng sợ hẳn làm không phải giả vờ, nếu là giả bộ, chỉ có thể nói nàng ta giấu quá sâu, nhưng mặc kệ là loại nào, cô đều không muốn đuổi theo truy cứu, Thái Niệu chết trước mặt Thái Tân Cơ hay là muốn cho vào Hắc Phong lâu bên kia, xác định là tùy theo tạo hóa !
"Lãnh Ngôn!" - Nam Cung Thiển Trang lạnh lùng băng giá nói: "Róc xương lóc thịt, ngũ mã phanh thây !"
"Dạ !" - Lãnh Ngôn siết tên lỗ mãng, điểm á huyệt, phi thân nhảy một cái, không thấy bóng dáng đâu nữa.
Mà đang kêu khóc cầu cạnh, Thái Niệu sợ tới nỗi gan mật đều vỡ rồi, nước mắt giắt ở bên quai hàm, nhảy bật ra một bước dài, cách Nam Cung Thiển Trang xa xa, sắc mặt trắng bệch như tờ giấy lôi kéo Thái Tân Cơ, nói: "Phụ thân, con gái nguyện ý đi Hắc Phong Lâu, nguyện ý !" – Đi, nàng còn có một con đường sống, rơi vào trong tay Nam Cung Thiển Trang, nàng chỉ có một con đường chết.
"Phụ nữ độc ác như thế, Tướng phủ không thể chấp nhận, Vinh Quốc Công vẫn nên đem thánh chỉ trả lại cho Nhiếp Chính vương !" – Bách Lý Ngọc giơ tay lên, ném thánh chỉ màu vàng sáng ở dưới chân của Thái Tân Cơ.
"Hữu Tướng ! Niệu nhi bị làm hư rồi, lần này sợ rồi, sẽ không làm chuyện quá quắt nữa !" – sắc mặt Thái Tân Cơ có vẻ khó xử, Thái Niệu bị thoái hôn, ngày sau sợ rằng khó có thể kiếm được lang quân như ý.
"Vinh Quốc Công cả đời chỉ cưới một vợ, Bản Tướng cũng thế, tin rằng Vinh Quốc Công hiểu ý định của Ngọc, nhân duyên không nên cưỡng cầu!" - Bách Lý Ngọc mặt mày lạnh tanh, nhìn sang Nam Cung Thiển Trang đang mất hồn ngơ ngác nhìn thi thể của Bích Hàm, thầm thấy đau nhói, sợ là đáy lòng của nàng không được dễ chịu.
Thái Tân Cơ trầm mặc không nói gì nữa, nói đến mức này rồi, sau này Niệu nhi tái giá cũng không tốt hơn được.
Hứa thị thấy lão gia ngầm đồng ý, trong lòng có chút buồn bã, lên tiếng nói: "Hữu Tướng ! Niệu nhi không cầu ngài toàn tâm toàn ý đợi nàng, ngài dần dần tìm hiểu nàng cũng được, từ hôn đối với một cô gái mà nói, danh tiết bị hư hỏng, ngày sau cũng khó mai mối !"


"Phu nhân nguyện ý để Vinh Quốc Công cưới vợ bé không ?" - Bách Lý Ngọc nhíu mày, dừng một chút, lại cười nói thật thanh nhã: "Vinh Quốc Công đang lúc tráng niên, trong lòng phu nhân lại ưu tư vì con gái, bản Tướng để tạm thời biểu lộ tâm ý, ngày mai sai người đưa mấy vị mỹ nhân Linh Lung Các đến quý phủ !"
Sắc mặt Hứa thị từ trắng xanh biến thành trắng bệch, thân thể nhỏ yếu lảo đảo muốn ngã, may mà Thái Tân Cơ tay mắt lanh lẹ, vững vàng vịn đỡ, mới tránh cho Hứa thị không bị thất thố: "Phu nhân, chuyện của Niệu nhi đành thôi, tình cảm không miễn cưỡng được !"
Hứa thị cũng không nói nhiều, đổi lại nếu là bà, trong lòng cũng khó có thể tiếp nhận, cực kỳ kháng cự bài xích. Ánh mắt ưu tư dằng dặc nhìn về phía Nam Cung Thiển Trang, khẽ thở dài, là bà đã ích kỷ.
. . . . . .
Tại cửa phủ Vinh Quốc Công, Thái Phù dặn dò người mang di thể Bích Hàm đặt trên xe đẩy, chuyển mắt nhìn về phía Nam Cung Thiển Trang khóe mắt đang ướt át, áy náy nói: "Thiển Trang, phủ Quốc Công thiếu cô một món nợ nhân tình !"
Nam Cung Thiển Trang lắc đầu, cô đồng ý tha cho Thái Niệu một mạng, nhưng không có ý định sẽ tha thứ hay xử phạt nhẹ nhàng. Tuy nói nàng ta suy tính không muốn đoạt mệnh của Bích Hàm, song cũng là do một tay nàng ta khơi lên.
"Vì sao cô giúp ta ?" - Nam Cung Thiển Trang nhỏ giọng, hỏi ra nghi ngờ trong lòng.
"Niệu nhi ngang ngược nhưng tâm tính không đến nỗi xấu, lần này bị ghen tỵ che mắt nên sinh ra ý đồ xấu, nếu không dạy dỗ nó, ngày sau không tái phạm sai lầm lớn hơn, thừa dịp hiện tại kịp thời phát hiện, còn có thể cứu vãn !" - trong lòng Thái Phù làm sao có thể không đau lòng cho Thái Niệu, nếu tiếp tục để mặc, lần sau có thể sẽ mất mạng, da thịt chịu chút khổ thì tính là cái gì ?
Nam Cung Thiển Trang gật đầu, hiểu rõ chân chính thương yêu một người sẽ không mù quáng cưng chiều, như vậy chỉ càng phá hủy họ mà thôi.
"Cô là một người chị tốt!"
Thái Phù lộ ra nụ cười khổ sở, e là trong lòng Thái Niệu ghi hận nàng thôi, "Ta không thể kịp thời cứu Bích Hàm, trong lòng có chút tiếc nuối, lúc ta chạy đến, nàng còn có chút hơi thở, muốn ta nói cho cô biết, nàng thực xin lỗi cô, muốn trung thành đền bù, nhưng nàng không còn cơ hội, hi vọng cô có thể tha thứ lỗi lầm của nàng. Nếu như có kiếp sau, nàng hoàn toàn nguyện ý làm nha hoàn của cô !" - Nói xong, cận thân nhét túi thơm Bích Hàm vào trong tay Nam Cung Thiển Trang, "Đây là Bích Hàm đưa cho cô, nàng nói cái này chính là nàng làm, đặt ở bên cạnh, bảo vệ bình an cho cô!"
Nghe vậy, Nam Cung Thiển Trang nước mắt như trân châu đứt dây lăn xuống. Nha đầu này, dựa vào bản lĩnh của nàng ấy, tên lỗ mãng kia căn bản không thể đắc thủ, nàng ấy lại dùng bản mình làm mồi dẫn, đến chết vẫn còn nghĩ về chuyện phản bội trong lễ hội bách hoa, sợ là ra đi mà cũng không an tâm được!
Nam Cung Thiển Trang chậm rãi đi tới bên cạnh chiếc xe đẩy tay, ngón tay run run, nhẹ nhàng cởi vạch tấm vải trắng, lộ ra gương mặt tím bầm, hai mắt mở ra vẫn không khép lại.
Nước mắt xông ra khỏi hốc mắt, nhỏ xuống rơi trên mặt Bích Hàm, Nam Cung Thiển Trang đưa tay phủ lên mắt Bích Hàm, nhẹ giọng nói ra: "Bích Hàm, ta không có trách em...em an tâm đi đi, kiếp sau đầu thai tốt, không cần gặp gỡ ta nữa!"
. . . . . .
Nam Cung Thiển Trang đưa Bích Hàm đi hậu táng, cởi bỏ bộ váy lụa đỏ chưa từng rời khỏi thân, mặc vào bộ quần áo trắng thuần.
"Chủ tử, phu nhân Vinh Quốc Công sai người mua được đội trưởng nhà lao của Hắc Phong Lâu, giảm bớt hình phạt đối với Thái Niệu!" - Khóe miệng Lãnh Sương lộ ra nụ cười lạnh, quả thật như chủ tử đoán, nghĩ muốn giở trò dưới mắt chủ tử, chỉ e sẽ thảm hại hơn thôi!
"Cữu cữu có biết không ?" - mắt phượng trong trẻo của Nam Cung Thiển Trang lúc này hiện đầy tia máu, giữa hai lông mày ngập tràn phiền muộn.
"Không biết."
"Giữ lại một hơi !" - Nam Cung Thiển Trang lạnh nhạt nói, khóe miệng khẽ nhếch,cô có phần hiểu rõ tính tình của Thái Tân Cơ, cho nên mặc kệ Thái Niệu, vậy thì có lẽ ở Hắc Phong Lâu sẽ được tốt hơn một chút, nếu ông ta nhúng tay Thái Niệu chắc chắn sẽ nộp mạng, nhưng ông ta lại tính sai sự yêu thương sốt ruột đối với ái nữ của phu nhân Vinh Quốc Công.
Lãnh Sương hiểu ngầm trong lòng, “giữ lại một hơi” chính là dù hành hạ khổ sở thế nào, không giết chết là được!
Nam Cung Thiển Trang đặt cùi chỏ ở trên bàn, nâng cằm lên, thần thờ nhìn chiếc túi gấm dưới ngọn đèn dầu, cũng không phát giác ra Bách Lý Ngọc đã đi vào.
Bách Lý Ngọc để cái khay ở trên bàn, nhìn người nọ tiều tụy, đau lòng, thương tiếc, mà cũng không biết làm cách nào. Múc ra một chén canh thịt rồi thổi nguội, đưa cái muỗng lên khóe miệng Nam Cung Thiển Trang, dịu dàng nói: "Ăn một chút đi !"
Nam Cung Thiển Trang kinh ngạc hoàn hồn lại, đẩy tay Bách Lý Ngọc ra, lắc đầu một cái, gương mặt héo hon nằm gục ở trên bàn, thì thầm nói: "Ta không muốn ăn !"
“Cả ngày nay nàng đã không ăn cơm rồi, Bích Hàm cũng không mong nàng có bộ dáng này đâu, nàng ấy sẽ thấy tự trách !" - Bách Lý Ngọc nhíu chặt chân mày, cố chấp đưa cái muỗng tới bên miệng cô, giống như cô không ăn, y sẽ vẫn tiếp tục để như vậy.
Nam Cung Thiển Trang ưỡn thẳng sống lưng cứng đờ, ngước mắt nhìn Bách Lý Ngọc, lỗ mũi thút tha thút thít, một giọt nước mắt lăn xuống , rơi vào trong thìa, nước canh dao động gợn lăn tăn
"Bách Lý Ngọc ! Từ xưa tới giờ chưa từng có ai yêu thương ta, thậm chí nộp mạng vì ta, thế nhưng nha đầu ngốc ấy, nàng ấy có biết chăng ta không phải là loại người tốt gì, giữ lại nàng ấy chỉ để phòng ngừa Thái Dung cho những tai mắt khác nằm vùng ở bên cạnh ta, nàng lại mang vết thương lòng, vẫn canh cánh trong lòng, thậm chí chết rồi, cũng không nhắm mắt được. Ta chưa bao giờ biết, ta cũng có nước mắt, cũng sẽ đau khổ, cũng có người thương mình!" - đôi mắt đẫm lệ mờ mịt, Nam Cung Thiển Trang gắng sức mở to hai mắt, không để cho nước mắt chảy xuống.
Trông thấy Nam Cung Thiển Trang tỏ ra quật cường, trái tim Bách Lý Ngọc gắt gao thít chặt lại, đặt muỗng canh xuống, đưa tay nhẹ nhàng dịu dàng ôm cô vào lòng, đôi mắt kia là nhu tình vô bờ bến nói: "Thiển Thiển, nàng không nên tự trách, mỗi người có một số phận riêng, Bích Hàm nàng ấy không hối hận, nàng còn có ta, ta sẽ luôn luôn ở bên cạnh nàng!"
Nam Cung Thiển Trang im lặng thật lâu, Bách Lý Ngọc sợ cô buồn bực đến hỏng người rồi, khẽ nghiêng người, khuôn mặt của cô lộ ra, hai mắt khép chặt, lông mi dài cong vút vẫn còn đọng lại giọt nước mắt thật nhỏ, chầm chậm cúi người, môi mỏng in lên mặt mày của cô, nhẹ như cánh ve hôn lên khóe mi vẫn còn nước mắt của cô, ánh mắt dịu dàng tan chảy như làn nước dường như muốn đem cô hòa thành một.
"Ngủ đi, tất cả đã có ta !"
Nam Cung Thiển Trang bất an, thân thể giật giật, cọ cọ vào trong ngực Bách Lý Ngọc, cô thì thầm : "Khốn kiếp, dám lừa gạt lão nương !"
Ánh mắt Bách Lý Ngọc sa sầm, mặt đen như mực, bùi ngùi thở dài: tự mình tạo nghiệp mà!
. . . . . .
Mấy ngày sau, tâm tình Nam Cung Thiển Trang dần dần khôi phục, sáng sớm đã đi ra đường, sau lưng là Lãnh Sương đang nhắm mắt đi theo đuôi.
Mấy ngày nay tinh thần của chủ tử sa sút, Lãnh Sương đều để ở trong mắt, trong lòng thấy thương cảm. Đại Chủ Tử chăm sóc chủ tử đã vài ngày chưa chợp mắt, chủ tử không ăn y cũng không ăn, cả người gầy gò đi không ít, hôm nay trời trở lạnh, lại phải chạy tới Hồng Thành.
"Lãnh Sương, chúng ta đi xem Linh Lung Các một chút !" - Đó là sản nghiệp của cô, đến nay còn chưa đi tới xem nha.
Lãnh Sương nhìn hai mắt chủ tử tỏa sáng lấp lánh, không vui mừng nổi, nàng biết chủ tử cố ý tỏ vẻ nhẹ nhõm, chuyện gì cũng giấu ở trong lòng, đoán chừng là vì sợ Đại Chủ Tử lo lắng.
Hai người đến Linh Lung Các, cao năm tầng lầu, cửa treo tơ mành màu sắc rực rỡ treo đèn lồng, chính giữa là ba chữ ‘Linh Lung Các’ to tướng, vàng óng ánh, hai bên là mấy cô nương cợt nhã đứng đón khách.
Nam Cung Thiển Trang vào cửa, thấy lầu một lưa thưa có mấy khách, nghi ngờ hỏi: "Không phải buổi tối mới mở cửa sao?"
"Chủ tử, ban ngày lầu ba đóng cửa, những chỗ khác là nơi vui đùa !" - trên mặt lạnh lùng của Lãnh Sương lộ ra một tia cười, cũng có điểm chủ tử không biết rõ.
Nam Cung Thiển Trang lườm một cái, cô là người không phải là thần, tất nhiên không phải cái gì cũng biết.
Lần trước cô được nghe Bách Lý Ngọc giải thích một phen, vô cùng hiếu kỳ với tầng thứ năm, bên ngoài truyền ra vô cùng kỳ diệu, càng thêm lộ ra vẻ thần bí, ngay cả tiên đế cũng chưa từng được đặt chân.
"Lầu năm là cái gì?" Nam Cung Thiển Trang tò mò hỏi.
"Không có gì kỳ lạ, chỉ là chỗ Cốc chủ A Hận nghỉ ngơi thường ngày, ông ấy không thích có người đụng vào vật của ông ta nên hạ lệnh không cho người lên đây, ở lối vào đổ nội kình ở cánh cửa lên, võ công cấp thấp đương nhiên không vào được, đã từng có một con em thế gia quần là áo lụa không nghe lời ngăn cản, đi đến cửa thì bị bắn ra, cho nên mới sống động như vậy thôi !" - Lãnh Sương giải thích.
Nam Cung Thiển Trang gật đầu, càng thêm tò mò về A Hận, chỉ nghe bọn họ nói mà cô chưa từng gặp qua, cất bước đi lên lầu năm.
"Chủ tử, người muốn đi vào đó sao ?" - Lãnh Sương có chút lo lắng, Cốc chủ A Hận có tu vi đạt tới đỉnh cao, chủ tử sợ sẽ bị cắn trả.
"Đừng lo, ta thử một chút !" - Nam Cung Thiển Trang đứng ở miệng cửa, nhìn cánh cửa cũng bình thường không có gì khác lạ, vận nội lực đưa tay đẩy ra, ‘bùmm ——’, cánh cửa bị Nam Cung Thiển Trang đánh thành những mảnh vụn.
Lãnh Sương nhìn cảnh tượng này mà thấy kinh ngạc, chẳng lẽ tu vi của chủ tử vượt trên cả A Hận?
"Con bà nó, cửa này mà cần nội lực hả ? Lãnh Sương, ngươi xác định cái tên quần là áo lụa đó không phải là do ‘làm’ mệt, đùi mềm nhũn nên té xuống chứ ?" - Nam Cung Thiển Trang nhíu chặt chân mày, cô còn lo lắng bị cắn trả, dùng đến tám phần nội lực, ngược lại rung động đến tê rần tay của mình.
Lãnh Sương xấu hổ, cũng không biết phải trả lời như thế nào.
Mà phía dưới khách nghe được động tĩnh bên trên, kinh ngạc trợn to hai mắt, lầu năm vậy mà tiếp khách rồi !
"Ngươi nhìn rõ bộ dạng của người nọ chưa ? Không biết là có thân phận gì, tiên đế đương triều tới đây muốn đi thăm lầu năm còn bị cự tuyệt nha !" – Người qua đường Giáp nói ra suy nghĩ trong lòng, khẳng định thân phận của người đó rất “trâu bò” nghênh ngang.
"Thôi đi, nhất định đó là ông chủ, có gì đặc biệt hơn người đâu, cố làm ra vẻ huyền bí thôi !" – chàng trai trẻ mặc cẩm bào màu xanh lá cây lơ đễnh nói.
"Ông chủ cũng rất “trâu bò”, nếu là ngươi thì có thể đuổi hoàng đế ra ngoài không ? Ta xem ra ngươi sẽ liều mạng ôm lấy bắp đùi hoàng đế, một vốc nước mũi một đống nước mắt quỳ gối van xin Hoàng đế đi đến nhà của ngươi thì đúng hơn, người ta lại chẳng chém bay đầu của ngươi !” - Người qua đường Giáp khinh bỉ nói.
Chàng trai trẻ mặc cẩm bào màu xanh lá cây bị chặn họng làm cho gương mặt không còn sáng lên nổi, vẫy tay giở trò vô lại: "Không biết thì đừng nói, đại gia ta không chơi với ngươi nữa !"
"Sao ta cảm giác nàng kia giống Nam Cung Thiển Trang ?" - Người qua đường Bính gãi đầu lẩm bẩm nói, anh chàng trẻ tuổi xông tới, gõ một gõ lên đầu:"Chớ dại, phế vật kia có thể nào hò hét nghênh ngang vậy hả? Có mười cái đầu cũng không đủ chém đâu!"
Người chung quanh nghe vậy, khinh bỉ nhìn chàng trai trẻ tuổi, cùng nhau nói: "Thôi đi!"
"Nếu thật sự là nàng, đại gia ta sẽ cởi hết quần áo đến lầu ba tiếp khách!" – Chàng trai trẻ tuổi mặt đỏ tới mang tai, cực kỳ tức giận gào lên.
Khóe miệng Nam Cung Thiển Trang khẽ cong lên, tỳ lên trên cửa sổ nhã gian lầu năm thò xuống kêu lên: "Này! Cái đồ gió thổi chiều nào theo chiều đó!"
Mấy người ở lầu dưới ngẩng đầu, nhìn thấy Nam Cung Thiển Trang đang khẽ cười duyên, biểu cảm thật đa dạng.
"Gọi ngươi đấy, tên quần áo xanh lá kia! Nói cho ngươi biết một tin vô cùng xấu, lão nương phế vật này chính là chủ nhân của nơi đây!" - Dừng lại một chút, quan sát chàng trai trẻ trợn tròn mắt, Nam Cung Thiển Trang nảy sinh ý đồ tà ác, nói: "Tối nay các cô nương ở lầu ba đóng cửa, vị công tử này sẽ tiếp khách, chúng ta chơi một buổi đấu giá, người nào trả giá cao thì được!"
Sắc mặt chàng trai trẻ sung huyết thành màu gan heo, hắn thuận miệng nói chơi, vậy mà thật sự ứng nghiệm, nếu để cho phụ thân biết hắn tiếp khách làm thiếp quan lại không đánh hắn thành tàn phế chắc ?
"Ngươi. . . Ngươi biết đại gia ta là ai không ? Bắt đại gia ta tiếp khách, đại gia ta đập nát Linh Lung Các của ngươi !" - gương mặt phúng phính thịt củaHách Liên Vũ kìm nén tức giận đến đỏ bừng, giơ chân nói.
"Ngươi là ai ?" - Nam Cung Thiển Trang bật cười, hơi híp mắt nhìn Tiểu Chính Thái, đáy mắt phát ra ánh sáng xanh lục, quá "non" mà !
"Đại gia ta là Hách Liên Vũ, nhị gia của Thiên Hạ Trang !" - Hách Liên Vũ hả hê ngồi lên cái ghế tròn, cong một chân giẫm lên chiếc ghế tròn ở đối diện, dơ bàn tay chìa ngón tay cái ra chỉ vào bản thân nói: "Sợ chưa, đại ca ta là ông chủ của Thái Bạch Lâu!"
Đôi mắt Nam Cung Thiển Trang chợt lóe lên tia tối tăm, tên này vẫn là quá đơn thuần, không có đầu óc, trên giang hồ đều biết Thiên Hạ Trang hạ Lệnh Truy Sát cô, hắn lại không muốn chết tử tế tự đưa tới cửa, cô không làm gì đó thì cũng có lỗi với hắn!
"Lãnh Sương, “kính mời” Hách Liên công tử đi lên !" - Nam Cung Thiển Trang hai tay khoanh trước ngực, nói với đám khách nhân ở bên dưới: "Tối nay tiểu công tử Thiên Hạ Trang bán mình tại Linh Lung Các, bán đấu giá đêm đầu tiên. . ." – Tạm dừng một chút, Nam Cung Thiển Trang nghiêng đầu, nhìn Hách Liên Vũ đang bị Lãnh Sương túm đi lên nói: "Có phải ngươi còn là trẻ con không ?"
Hách Liên Vũ sắc mặt tím đen lại, mắt to như làn nước trong veo nặn ra giọt nước mắt, vẻ mặt khuất nhục nhìn Nam Cung Thiển Trang.
"Xem ra vẫn còn non tơ lắm !" - Nam Cung Thiển Trang cao giọng nói, Hách Liên Vũ hận không được bóp chết Nam Cung Thiển Trang, lời này của cô nàng đối với hắn là vũ nhục trần trụi, nhưng mình bị nữ nhân chết tiệt này bắt được, đành chấp nhận nghe cô nàng tiếp tục nói: "Các vị đừng sợ chuyện, người nào ngủ với tiểu công tử Thiên Hạ Trang, thì Nam Cung Thiển Trang ta đảm bảo, có ta ở đây nhất định sẽ bảo vệ an toàn của ngươi, trong tương lai còn được vui chơi miễn phí tại lầu bốn!"
Linh Lung Các nhất thời bùng nổ, nếu nói là trước đó bọn họ còn thấy ngần ngại, nghe thấy lời bảo đảm của Nam Cung Thiển Trang, như ăn được một viên Định Tâm Hoàn, trong tương lai được ra vào tự do lầu bốn, điều kiện này thật quá hấp dẫn!
"Nữ nhân chết tiệt, ngươi mau thả đại gia ra, nếu không Tầm ca ca sẽ làm thịt ngươi cho mà xem!" - Hách Liên Vũ phồng má, hung tợn nói, trong lòng lại sợ sệt, hắn không phải người ngu, Nam Cung Thiển Trang biết hắn là người của Thiên Hạ Trang, còn gióng trống khua chiêng lớn hơn, nhất định là muốn chống đối lại Thiên Hạ Trang.
"Tiểu tử, ngươi không hỏi thăm kỹ càng một chút lại dám đi loạn sao ? Chẳng lẽ ca ca tốt bụng của ngươi không nói cho ngươi biết hắn hạ Lệnh Truy Sát ta sao ? Tự ngươi đưa tới cửa, ta không lợi dụng thật tốt một phen, chờ các người dừng lại hay sao?" - Nam Cung Thiển Trang đưa ra móng vuốt nắm gương mặt phúng phính thịt của Hách Liên Vũ, bình luận: "Thật non, như nước trong veo, cũng rất hăng hái, nếu ngươi không phải người của Hách liên gia, tối nay lão nương đã giúp ngươi mở bao!"
"Với ai ?"
Nam Cung Thiển Trang bỗng nghe thấy âm thanh buồn bực, cô nàng đang say sưa nắn bóp khuôn mặt của Hách Liên Vũ, chưa kịp phản ứng, lên tiếng: "Hách Liên Vũ đó, haizz, thật đáng tiếc!"
"Khụ khụ. . ." - Lãnh Sương nhìn Đại Chủ Tử phát ra sát khí, ho khan nhắc nhở Nam Cung Thiển Trang đang chiếm tiện nghi của Hách Liên Vũ.
"Lãnh Sương, ngươi bị nhiễm phong hàn hả ?" - Nam Cung Thiển Trang buông gương mặt bị bóp bỏ bừng của Hách Liên Vũ ra, đưa móng vuốt dò vào trong chiếc áo bào màu xanh lục, mới vừa chạm được vào ngực, bàn tay lại bị tóm chắc, không vui xoay đầu nhìn sang, trông thấy gương mặt đầy hắc khí của Bách Lý Ngọc, kinh ngạc há miệng, ấm ức không dám lên tiếng.
"Nàng muốn ngủ với hắn ?" – Bách Lý Ngọc đưa ngón tay sạch sẽ thon dài chỉ vào Hách Liên Vũ, lời nói ẩn chứa cơn sóng dữ đang âm ỷ : "Ta có nghe lầm không?"
"Tuyệt đối là huynh đã nghe lầm, ta nói muốn rộng rãi phát thiếp mời anh hùng, tối nay bán đấu giá đêm đầu tiên của hắn!" - Nam Cung Thiển Trang ha ha cười gượng, hận không được chặt đứt mấy cái móng vuốt kia, nhìn thấy sắc đẹp không khống chế được phải chấm mút, lại bị bắt ngay tại chỗ !
Dạo này Nam Cung Thiển Trang bị Bách Lý Ngọc chèn ép thành quen rồi, không phản ứng kịp chút nào, cô ngủ với ai đâu có nửa xu quan hệ với Bách Lý Ngọc chứ ?
"A. . ." – rộng rãi phát thiếp mời anh hùng sao ? Bách Lý Ngọc có chút chế giễu liếc xéo Hách Liên Vũ.
Nam Cung Thiển Trang bị nụ cười của y làm cho trong lòng thầm sợ hãi, cũng cười khúc khích với y.
Ở bên cạnh, Lãnh Sương rất muốn nhắc nhở chủ tử dùng sai từ rồi, lại nhìn sang Đại chủ tử đang nhẫn nhịn một bụng đầy lửa giận mà không phát ra được, bèn lặng lẽ câm miệng.
"Sắc trời vẫn còn sớm, nàng theo ta đi “khai mở” đi!" – Dứt lời còn không đợi Nam Cung Thiển Trang phản ứng kịp, trực tiếp kéo dài tới nội các, đóng cửa cái ‘Bụp’.
Lãnh Sương nhìn cánh cửa khép chặt, đổ mồ hôi lạnh thay chủ tử, cảm thấy tiền đồ của chủ tử khi ở trước mặt Đại Chủ Tử thật ảm đạm, sau đó lôi kéo Hách Liên Vũ rời đi giữa tiếng kêu thảm thiết thê lương được truyền ra từ bên trong. @phuong: tên gốc truyện chính là Thần thâu 囧 (Quýnh) phi, đêm động phòng hưu phu
Chương 51 (p.cuối)
Nam Cung Thiển Trang níu lấy bộ ngực bị mở bung ra, đôi mắt rưng rưng tội nghiệp, nhìn ngó nam nhân đang đứng gần cửa sổ, áo bào không hề rối loạn, bóng lưng kia giống như tiên giáng trần, thấy y vừa khẽ cử động, thì cảnh giác núp ở trong góc, gắt gao nhìn chằm chằm, đôi mắt to vô tình toát ra vẻ ai oán.
"Nếu còn có lần sau thì tuyệt đối không nhẹ tay !" - tiếng nói của Bách Lý Ngọc nhàn nhạt nổi lên, thổi bay trong gió.
Nam Cung Thiển Trang bĩu môi, nghĩ đến chuyện xảy ra trước đó, xấu hổ không chịu nổi, chỉ hận không được gặm rỉa máu thịt của y.
Dường như nhìn ra cô nàng đang không chuyên tâm, miệng Bách Lý Ngọc nhếch lên một đường cong mờ nhạt, tiếng nói rõ ràng nhẹ nhàng nhưng lại mang theo sự uy hiếp tuyệt đối, "Cởi hết áo, treo lên trên xà nhà ba ngày ba đêm, không cho ăn không cho uống, mỗi ngày mười roi, ý của nàng thấy thế nào hả?" ngay lập tức Nam Cung Thiển Trang ngừng tức giận, trong đầu tự động hiện ra cảnh tượng mà Bách Lý Ngọc nói đến kia, sau đó. . . . . .
"Tiểu Ngọc Ngọc, ta sai rồi, ta thật sự sai rồi, trên có trời xanh dưới có đất vàng, ta Nam Cung Thiển Trang thề với trời về sau nếu còn làm ra loại chuyện mặt người dạ thú này, thì cúp ngực của ta sẽ bị thu nhỏ lại!" - Không làm loại chuyện như vậy thì đó mới chính là không bằng cầm thú! Nam Cung Thiển Trang âm thầm bổ sung ở trong lòng.
"Cũng đủ nhỏ rồi!" - ánh mắt như có như không của Bách Lý Ngọc quét qua bộ ngực của Nam Cung Thiển Trang, mặt tràn đầy nét nghiêm túc, lành lạnh nói.
". . . . . ." - Nam Cung Thiển Trang lệ rơi đầy mặt, tên nam nhân chết tiệt này chẳng những tâm đen mà miệng cũng độc!
Khi hai người uể oải xuất hiện, đã là giờ Tuất, buổi đấu giá bắt đầu.
Nam Cung Thiển Trang liếc trộm Bách Lý Ngọc một cái, đối mặt trước cái vẻ cười như không cười của y, bĩu môi một cái, mắt nhìn không chớp lướt qua Hách Liên Vũ, rồi đi theo Bách Lý Ngọc ngồi ở nhã gian.
Lục Y nhìn thấy chủ tử tới, nhiệt tình xông lên ôm lấy, oán trách nói: "Chủ tử, ngươi đã đến rồi mà cũng không tìm Lục Y !"
Nam Cung Thiển Trang hít vào ngụm khí lạnh, tóm lấy bàn tay Lục Y đang đè trên bả vai, vỗ bả vai của nàng, nói: "Không phải bây giờ chủ tử đã đến rồi sao ?" - Trong lòng thầm mắng Bách Lý Ngọc, cái tay của cô sờ soạng Hách Liên Vũ bị quất đánh mấy roi, tuy không thấy được dấu vết, nhưng mà đụng vào liền đau, đây là điển hình cho việc giết người không gươm đao không thấy máu, đả thương người không dấu vết!
"Chuẩn bị như thế nào rồi ?" - Nam Cung Thiển Trang nghiêm nghị hỏi, xuống tay với Hách Liên gia thì trước hết khai đao với Hách Liên Vũ, nghe nói hắn là tiểu công tử được thương yêu nhất trong lòng của trang chủ phu nhân Thiên Hạ Trang, giá trị chân chính còn phải chờ bàn bạc xem sao.
Nhìn xuyên xuống bên ngoài cửa sổ của nhã gian, lôi đàì đã được sắp đặt ở lầu một, người người nhốn nháo, có mấy con em nhà giàu thấy Hách Liên Vũ da mịn thịt mềm, mắt lộ ra dâm quang, xoa xoa tay.
Trái tim Hách Liên Vũ như rớt xuống cực kỳ sợ hãi, mắt mở tròn to tràn ra hơi nước, nguyên tưởng rằng nữ nhân đáng chết kia chỉ nói chơi, không ngờ là làm thật, nhưng hắn đã lén lút truyền tin về Thiên Hạ Trang, không biết Tầm ca ca nghe được tin tức, có tới cứu hắn hay không.
Nam Cung Thiển Trang vô ý chạm mắt nhìn đến bộ dáng đáng thương hề hề của Hách Liên Vũ, trong lòng ngứa ngáy khó nhịn, hận không được xông lên giày xéo một phen, nhưng trên cánh tay vẫn mơ hồ truyền tới sự đau đớn, chỉ đành cắn răng nghiến lợi mắng cái tên nam nhân đáng chém ngàn đao.
"Muốn sờ hả ?" –giọng nói lộ ra sự lạnh lẽo thấm tận xương người, ngón tay thon dài hững hờ nghịch nghịch dây tua rua thắt trên ngọc bội.
Tim gan của Nam Cung Thiển Trang chợt run lên, sống lưng thẳng đờ, nhìn dây tua rua đang xoay xoay trong tay y, chiếu vào trong mắt, giống như là nhìn thấy Bách Lý Ngọc vung vẩy cây roi da với cô nàng.
"Không có. . . Không có, ta nhìn thấy ngọc bội của huynh đẹp quá thôi !" - Nam Cung Thiển Trang ha ha cười gượng, chắp tay xoa xoa trước ngực.
"Thì sao nào ?" - Bách Lý Ngọc nhíu mày, tóm chặt ngọc bội ở trong tay .
"Cũng không có gì, chỉ là ngứa tay muốn lấy ra vui đùa một chút thôi!" - Nam Cung Thiển Trang cười ha ha nói, đôi mắt phượng cong cong thành mảnh trăng non, con ngươi sáng như ánh sao.
Bách Lý Ngọc nhíu chặt lông mày không giãn ra, nhìn xuống lầu dưới nói: "Trong lầu trà trộn rất nhiều nhân sĩ giang hồ !"
Nam Cung Thiển Trang sa sầm nét mặt, cô coi thường Hách Liên Tầm, cô dùng Hách Liên Vũ làm mồi dẫn hắn ra ngoài, thế mà hắn lại tương kế tựu kế, nhân cơ hội định chụp lấy Hách Liên Vũ cứu đi mất, không có cửa đâu!
Ý định vừa nảy ra một cái, gật đầu với Bách Lý Ngọc, từ cửa sổ nhanh nhẹn bay xuống, trước mặt mọi người chợt sáng lên, đã trông thấy một nữ tử mặc áo đỏ, liều lĩnh bay vọt đến, rơi xuống trong lôi đài.
"Các vị chờ lâu rồi, mọi người đã nghe về buổi đấu giá tối nay, Bản lâu chủ đặc biệt suy nghĩ ra một cách chơi đùa kích thích rất mới mẻ khác biệt. Phương thức một chọi một quá cũ kĩ nhàm chán, chúng ta có thể chơi ba đấu một, bốn đấu một, người đấu giá có thể xem xét tình hình chiến đấu, nếu người thắng đầu tiên bất lực hoặc vì thương tiếc mỹ nhân mà không muốn giao hợp, vậy chúng ta sẽ tiến hành phương thức thay thế người. Người ở sau sẽ lên thế chỗ, cứ vậy mà suy ra !" - Nam Cung Thiển Trang giơ tay nhấc chân, tản ra sức quyến rũ mê người, hấp dẫn ánh mắt lộ ra vẻ thèm thuồng của mọi người, nhưng khi chạm đến ánh mắt tối tăm cuồn cuộn dâng trào của cô, tất cả đều sợ hãi một hồi, không dám lỗ mãng.
Quen trà trộn chốn thanh sắc, mấy tay ăn chơi nghe vậy, hưng phấn nhao nhao muốn thử, còn những người có thân phận địa vị thể diện tốt lại ý vị sâu xa cười một tiếng, những người còn lại, sắc mặt âm u, chỉ mong sao được phá hủy Nam Cung Thiển Trang.
"Thiếu chủ, làm thế nào đây ?" – Một nam tử cải trang giả bộ làm người trung niên giận dữ hỏi thăm nam tử mặc áo đen ở bên cạnh.
"Án binh bất động !" - Người này diện mạo bình thường, đồng tử lộ ra vẻ ưu sầu nhìn chằm chằm cô gái chói mắt kia, khí chất trên người lại không tầm thường, có được sự chững chạc khi đã trải qua trăm nghìn sóng gió chìm nổi.
Trên đài cao, Nam Cung Thiển Trang liền một cái nhìn thấy một góc phòng đang rối loạn, ánh mắt sắc bén khóa chặt trên người nam tử áo đen ngồi ở giữa một đám người, cảm giác quen thuộc dâng lên, có chút suy tư, đột nhiên nhớ lại cảm giác này đã từng nhìn thấy qua ở trên người Hách Liên Tầm, nhưng dung mạo kia lại cực kỳ xa lạ, chẳng lẽ là hóa trang?
"Các vị yên lặng, Bản lâu chủ sẽ nói quy tắc, giá bắt đầu là một vạn lượng hoàng kim, mỗi lần phát giá tiền phải ứng trước một vạn lượng hoàng kim !" - khóe miệng Nam Cung Thiển Trang lộ ra nụ cười gian xảo, như vậy chẳng những giảm bớt rất nhiều người đấu giá có ác ý, đồng thời ngăn chặn Hách Liên Tầm tìm cách tăng giá, chặt đẹp hắn một khoản."Những người đứng xem chung quanh, mỗi người một ngàn lượng hoàng kim, Bản lâu chủ sẽ rút ra ba người xem may mắn ở trong chư vị, có thể có được một ngày với mỹ nhân. Nếu không được rút trúng, các cô nương lầu ba mặc cho các ngài chọn lựa, thời hạn là một đêm!"
Trong đám người vốn vì túi tiền không đủ đang nổi giận, lại giống như nổi máu gà chọi, vẻ uể oải chợt biến mất, lên tinh thần thi đua mua vé vào cửa để đứng xem, may ra có cơ hội lướt qua mùi vị của công tử Thiên Hạ Trang, cho dù không trúng tuyển, vẫn còn có mỹ nhân lầu ba phục vụ.
Đám người Hách Liên Tầm âm ỷ lộ ra sát khí, đây rõ ràng là trắng trợn vũ nhục Thiên Hạ Trang bọn họ, nếu tiểu công tử thật sự bị người ta “ngủ” cùng, danh vọng của Thiên Hạ Trang dù có cao hơn nữa cũng sẽ bị người ta nhạo báng nói xấu.
Hách Liên Tầm lộ ra nụ cười khổ, hắn thật tán thưởng Nam Cung Thiển Trang, rất có thủ đoạn làm ăn, có thể áp dùng trên người đệ đệ, mùi vị kia chỉ có hắn tự hiểu.
"Các vị, đấu giá bắt đầu!" - Dứt lời, Nam Cung Thiển Trang cầm lên cây chùy gỗ gõ vào chiếc chiêng đồng, đem chuyện kế tiếp giao cho Lục Y, ẩn lui đến nhã gian.
"Không tệ !" - Bách Lý Ngọc sửa sang lại áo sống có hơi lộ ra xốc xếch của Nam Cung Thiển Trang, cực kỳ hài lòng với biểu hiện của cô nàng.
Nụ cười hả hê cứng đờ, mặt Nam Cung Thiển Trang đen lại vuốt ve tay Bách Lý Ngọc, lầu bầu nói: "Nếu lão nương thèm thuồng, cho dù hắn bị ngàn người gối cũng muốn thưởng thức !"
Khóe miệng khẽ cong lên, từ trong ống tay áo, Bách Lý Ngọc móc ra một đoạn roi da màu đỏ, nhíu mày nói: "Hả ?"
Cái tay đang nắm chiếc ly của Nam Cung Thiển Trang run lên, trong lòng âm thầm ghi hận Bách Lý Ngọc. Người này trắng trợn uy hiếp cô nàng, nhưng cô nàng không có cốt khí phản kháng, nhìn thấy tầm mắt như có như không của y rơi vào trước ngực của mình, Nam Cung Thiển Trang nổi giận, quên mất chuyện sau đó sẽ bị trả thù, đập bàn, chỉ tay vào lỗ mũi Bách Lý Ngọc nói: "Kẻ sĩ có thể giết nhưng không thể sỉ nhục, con mắt chó nào của huynh thấy đến ngực lão nương nhỏ đi rồi hả?" - Nói xong, phối hợp ưỡn ngực một cái, cực kỳ có dáng vẻ nữ vương bễ nghễ liếc nhìn Bách Lý Ngọc.
"Khụ khụ. . ." - Sở Mộ Cẩn đẩy cửa đi vào nghe thấy lời nói như thế, kinh ngạc nhìn nữ nhân đang chống nạnh chỉ vào Bách Lý Ngọc, ánh mắt phức tạp nhìn vào bộ ngực lớn của cô nàng đang nhô cao, vành tai đỏ bừng vội quay đầu.
Ánh mắt sa sầm, Bách Lý Ngọc vươn tay ôm Nam Cung Thiển Trang vào lòng, nói ra mấy câu hàm chứa tình ý sâu xa: "Ta cũng không chê nàng, muốn biểu hiện thì về nhà, lần này thì mất thể diện trước mặt người ngoài rồi !"
"Không phải huynh nói rất nhỏ sao ?" - Nam Cung Thiển Trang nhất thời mất bình tĩnh, quẳng luôn Sở Mộ Cẩn đang có vẻ lúng túng ra sau đầu, hung tợn nhìn chằm chằm Bách Lý Ngọc.
"Ta không thích bò sữa !" – mặt mày Bách Lý Ngọc tràn ý cười, vô cùng tự tin nói: "Mọi việc một tay ta đều khống chế hết thảy, nàng có hơi thiếu sót!"
Nam Cung Thiển Trang mếu rồi囧, cô nàng vẫn bị ghét bỏ, ánh mắt mơ hồ quét qua cánh tay của y, khẽ dừng lại, mắt liếc ngực của mình, lặng lẽ đẩy y ra, ngồi ở phía đối diện.
Sở Mộ Cẩn nghe Bách Lý Ngọc nói ra, thiếu chút nữa muốn thổ huyết, tầm mắt rơi vào bộ ngực Nam Cung Thiển Trang, ánh mắt u ám, oán thầm nói: “Thước đo tiêu chuẩn của Hữu Tướng là bao nhiêu? Ít nhất hắn là. . . Không cách nào nắm trọn.
Bách Lý Ngọc nhìn Sở Mộ Cẩn giơ tay phải, ánh mắt chăm chú nhìn ở trên người Nam Cung Thiển Trang, nhất thời khí áp quanh người hạ xuống, âm dương quái khí nói: "Nhiếp Chính vương nghĩ xem thấy như thế nào ?"
"Không nhỏ !" - Sở Mộ Cẩn thoải mái tiếp lời, sau đó mới nhận ra mình vừa nói cái gì, có một chút lúng túng, mặt lạnh đi tới cạnh bàn, ngồi xuống.
Sắc đen trong đôi mắt Bách Lý Ngọc như muốn vỡ tan ra, nắm chặt ly trà, mỉa mai nói: "Nhiếp Chính vương mơ ước nữ nhân của bản Tướng, không nghĩ tới chuyện đã mất trinh tiết sao ?"
"Yểu điệu thục nữ, quân tử hảo cầu. Trong phủ của Cẩn thiếu vương phi, nếu Hữu Tướng ghét bỏ Trang nhi, cứ thông báo với Cẩn một tiếng, Cẩn nhất định chiêu cáo thiên hạ, sính lễ mười dặm nghênh đón !" – từ đôi mắt như đóng băng của Sở Mộ Cẩn vỡ toát ra vẻ nhu tình, trong lòng khổ sở, hắn hiểu ra quá muộn, nhưng nếu thật lòng yêu một người, nguyện vì nàng dốc hết tất cả, thậm chí cả sinh mạng, đâu còn quan tâm nàng có là thân trong trắng nữa hay không?
Dứt lời, hình tượng của Sở Mộ Cẩn trong mắt Nam Cung Thiển Trang nhất thời dâng cao, bởi vì nam nhân cặn bã thường là nam nhân ba tốt, thiếu chút nữa Nam Cung Thiển Trang lệ nóng lưng tròng, nam nhân đích thực của thời đại này quá ít mà.
Nói tóm lại, Sở Mộ Cẩn vì bảo vệ cô mà bỏ đi bản tính kiêu ngạo, lại bị Bách Lý Ngọc đánh tan lòng tự tôn, thật là một chàng trai tốt.
Nam Cung Thiển Trang tỏ ra vui mừng, Bách Lý Ngọc âu sầu rồi, lạnh lùng cười một tiếng, "Bản Tướng có sở thích giúp người khác hoàn thành ước vọng. . ." - Dừng một chút, nụ cười trên bờ môi càng sâu thêm.
Trông thấy vậy, trái tim Nam Cung Thiển Trang đầy bất an lộp bộp rơi xuống, thu lại vẻ vui mừng trên mặt, vội vàng cười làm lành nói: "Phu quân à, vợ rất ưa thích mấy chuyện xấu xa của người!" - Nói xong, Nam Cung Thiển Trang cảm thấy cả người khó chịu, nhấc tay khỏi mặt bàn đưa lên chà sát lên cánh tay.
Nụ cười nơi khóe miệng của Bách Lý Ngọc hơi cứng lại, khẽ co quắp, trầm ngâm hồi lâu nói: "Chồng không chê vợ xấu xí, Bản Tướng càng trân trọng người có phẩm chất tốt hơn !" – Miễn cưỡng buông tay, biểu lộ thái độ muốn nhưng không giúp nổi.
Sắc mặt Sở Mộ Cẩn đen tối khó lường, đang muốn mở miệng, thì một tiếng chiêng đồng rung trời từ lầu dưới truyền đến, Nam Cung Thiển Trang ghé đầu nhìn xuống, Hách Liên Vũ đã bị mười lăm vạn lượng hoàng kim chộp lấy.
Mà người nọ hiển nhiên là Hách Liên Tầm, cô rất muốn xem Hách Liên Tầm làm sao nhảy thoát khỏi quy tắc do cô quy định, có lẽ cả đêm phải vui sướng cùng với đệ đệ dưới ánh mắt bắt buộc của mọi người rồi!



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc