Thần Thâu Quýnh Phi, Đêm Động Phòng Hưu Phu - Chương 169

Tác giả: Thủy Mạc Thanh Yên

Tham Hạt Vừng Vứt Quả Dưa.
Nam Cung Đệ chống cằm, mở to đôi mắt phượng nhìn bức rèm màu hồng nhạt, trong suy nghĩ có hơi rối loạn, Kiều Tâm đã bị ném xuống cống ngọc rồi, Quân An Diêu cũng đã phát bệnh chết, tất cả những kẻ tính kế nàng hay hãm hại nàng đều đã xử lý gần xong hết, chỉ còn lại có mỗi mình Sở Mộ Khoảnh và một vu sư giấu mặt. Giải quyết xong hai kẻ này thì cả nhà có thể đoàn tụ viên mãn được rồi, thế nhưng trong lòng nàng lại vẫn cảm thấy trống trải.
Từ lúc xuyên qua đến nay, cuộc sống của nàng luôn luôn bị người khác tính kế, đâu đâu cũng tanh mùi máu, tạo cho nàng một thói quen, trải qua quá nhiều nỗi gian truân cuối cùng cũng có kết quả. Thế nhưng nàng lại hoàn toàn không có cảm giác thanh thản, mà ngược lại, trái tim trĩu nặng, tràn đầy phiền muộn, nàng không hiểu vì sao mà để có được cuộc sống bình thường yên ổn lại phải dùng quá nhiều xương khô và máu tươi như thế để lót đường.
Nàng ngước mắt nhìn lên cao phía trên cột giường có trạm trổ hình hoa hợp hoan, trái tim như bị bóp chặt lại, chớp mắt nghĩ tới lời nói sau cùng của Kiều Tâm, nàng liền đưa tay xoa bóp bàn chân, nở một nụ cười chua xót, thật đúng là nàng rất hay gặp tai nạn mà!
“Cốc cốc…”
Tiếng gõ cửa vang lên, Nam Cung Đệ cũng không muốn nhúc nhích, nàng nhắm hờ mắt lại rồi không thèm để ý đến nữa.
Nhưng dường như người bên ngoài cũng cứng đầu y như nàng, cứ thế gõ cửa dồn dập, Nam Cung Đệ không kiên nhẫn nổi nữa bịt tai lại, âm thanh nặng nề kia vẫn nhất quyết không tha, xuyên qua lòng bàn tay chui lọt vào trong lỗ tai nàng.
“Có chuyện gì?” Nam Cung Đệ buông tay ra, cất giọng khó chịu, giọng nói của nàng tự nhiên trở nên khàn khàn khiến cho nàng giật nảy mình mà ôm lấy cổ họng, mò mẫm rót một chén nước uống cạn, lúc này cổ họng khô rát mới đỡ đi được phần nào.
“Ngươi đã đóng cửa ở trong này mấy ngày rồi, không có ý định quay về sao?” Giọng nói của Mạch Đình Thường dịu dàng không nhanh không chậm, tựa như tiếng gõ cửa dồn dập ban nãy chỉ là ảo giác của nàng.
Nam Cung Đệ ngẩn ngơ, đã qua mấy ngày rồi sao?

“Cứu được bà bà ra rồi hả?” Nam Cung Đệ nghĩ đến bà bà dáng người già yếu nhưng vẫn còn khuôn mặt thiếu nữ, khắp người cảm thấy không được tự nhiên, nhìn thấy bà bà như vậy cũng giống như nhìn thấy được tuổi già của chính mình. Điểm may mắn chính là gương mặt của bà không thay đổi theo thời gian, vẫn giống như trước kia, chỉ có in hằn lên chút dấu vết tuổi già.
Mạch Đình Thường gật đầu, sau đó lại phát hiện nàng căn bản không nhìn thấy bản thân mình gật đầu, liền sờ sờ cánh mũi, “Bà bà muốn gặp ngươi, cũng cực kỳ lo lắng cho thân thể của ngươi.”
“Yên tâm, cơ thể của ta tuy không phải cấu thành từ sắt thép, nhưng cũng không yếu ớt như các ngươi tưởng tượng đâu.” Nói xong nàng bèn đứng dậy mở cửa, nhìn thấy Mạch Đình Thường đang đứng dựa ở cửa liền cứ thế xoay người đi vào bên trong.
“Ngươi vẫn còn đang lo lắng vì lời nói của Kiều Tâm à? Ta cảm thấy đó cũng chưa chắc đã là sự thật, cho dù có là thật thì ngươi hãy đi báo tin cho Quân Mặc U, nói hắn phòng bị một chút.” Mạch Đình Thường phe phẩy quạt giấy, nói tiếp: “Ở đây cũng chẳng có việc gì, thật ra thì ngươi đã có thể quay về rồi.”
Nam Cung Đệ cười lạnh, “Ta có cảm giác ngươi tới đây là để đuổi khách?”
Mạch Đình Thường nhíu mày từ chối cho ý kiến, hơi nhếch khóe miệng, tâm tình cực kỳ vui vẻ nói: “Chẳng lẽ ngươi không nhớ nam nhân của ngươi?”
“Không nhớ, ta nhớ Tam Nương, không biết nàng ấy có tin tức gì chưa.” Vẻ mặt Nam Cung Đệ rất cô đơn, nàng thật sự muốn rời đi, thế nhưng vẫn chưa có manh mối rõ ràng, vẫn cảm giác còn quên chuyện gì đó rồi.
Nghĩ đến Quân Mặc U, nàng thở dài liên tục: “Ta cũng không biết hắn đang ở chỗ nào thì làm sao truyền tin?” Trong lòng lại mắng quỷ tha ma bắt tên A Hận chết tiệt thêm một trận rồi ôm mặt chui vào trong chăn.
Nụ cười trên mặt Mạch Đình Thường biến mất, Tam Nương... Ài... Trong mắt hơi có vẻ chế nhạo, mặt hắn không còn dịu dàng nữa mà sa sầm xuống: “Ngươi cũng đừng thấy Quân Mặc U chưa rõ sống chết, rồi thấy ở đây nhiều của cải lại cứ ở lỳ không chịu đi, là bạn tốt của ngươi nên ta có nghĩa vụ nói với ngươi sự thật, bà bà muốn ta nạp ngươi làm thê...”
Nam Cung Đệ lạnh lùng trợn mắt lườm Mạch Đình Thường, trên mặt đầy vẻ giận dữ, cố nén xuống cơn kích động muốn xé nát Mạch Đình Thường: “Nói hươu nói vượn cái gì đó? Miệng của ngươi một ngày không nói gì thì thối rữa ra hay sao? Con bà nó, còn dám rủa nam nhân của nàng chết!
Mạch Đình Thường không ngờ mình chỉ thuận miệng bịa chuyện thôi mà Nam Cung Đệ lại phản ứng dữ dội như vậy, hắn liền thấy ngượng mà ngậm miệng lại, ngồi im thin thít trên ghế tựa. Ánh trăng sáng bạc lạnh lùng chiếu xuyên qua cửa sổ, đâu đó trong ánh trăng dường như hiện lên hình ảnh một nữ nhân mặc hỉ phục đỏ thẫm, tay cầm trâm cài đầu dứt khoát cắt thẳng qua gò má của bản thân, đột nhiên như có một bàn tay vô hình bóp chặt lấy cổ hắn, khiến hô hấp của hắn trở nên nặng nề.
“Xin lỗi.” Mấy tiếng nói nhẹ nhàng bay đến bên tai Nam Cung Đệ, khiến nàng kinh ngạc quay đầu lại nhìn vẻ mặt tĩnh lặng như nước của Mạch Đình Thường, trong đôi mắt sáng ngời kia chứa đầy đau thương và bi ai cực độ, đáy lòng nàng chợt dâng lên một cảm giác hối hận.
Nói ra mấy tiếng kia xong, Mạch Đình Thường lại ngẩn ngơ, hơi hối hận cắn chặt răng, hắn đúng là tự tìm đường chết mới nhận lỗi với nữ nhân này, nàng ta không được voi đòi tiên thì mới đúng là cực kỳ may mắn.
“Thực ra cũng là do ta không tốt, chuyện bé xé ra to rồi.” Nam Cung Đệ hậm hực đưa hai tay lên vòng qua vai, nàng đoán có lẽ hắn đang nhớ đến Tam Nương nên là nhận lỗi với nàng ấy.
Nghe thấy thế, Mạch Đình Thường không thể tin được mà quay đầu lại, nữ nhân này cũng chịu nhận sai ư? Trong lòng có chút mơ hồ nhưng khi nhìn thấy dáng vẻ đang bĩu môi của nàng, hắn nhíu mày cười nói: “Ngươi biết được là tốt rồi.”



Nam Cung Đệ: “…”
Mạch Đình Thường cảm thấy hơi mất tự nhiên, hiện tại trái lại chính hắn mới là người được voi đòi tiên rồi…
Nam Cung Đệ cũng không so đo với hắn, nàng đi gặp Mạch Tà, nhìn thấy gương mặt thiếu nữ giống hệt nàng nhanh chóng già đi, nổi đầy nếp nhăn nông sâu ngang dọc, trong lòng nàng trăm mối tơ vò, có lẽ ít nhiều cũng liên quan đến sơn động kia.
“Bà bà, khẩu vị bà thế nào rồi?” Nam Cung Đệ bước nhẹ nhàng đến ngồi bên cạnh Mạch Tà đang ăn cơm, nàng cũng không hề khách khí mà cầm đũa lên bắt đầu ăn.
Mạch Tà thấy dáng vẻ ngông nghênh của Nam Cung Đệ, bà liền nở nụ cười hiền hậu, buông đũa xuống rồi nhìn chăm chú lên khuôn mặt Nam Cung Đệ nói: “Rất tốt.”
Nam Cung Đệ vốn đang càn quét bàn ăn, đột nhiên lại cảm thấy như mình đang nhai phải rơm, trong lòng ê ẩm chua xót, bà bà bị nhốt ở trong sơn động, so với năm ngày mới được đưa cơm một lần thì một bàn toàn món ăn trân quý thế này quả thật là quá tốt rồi.
“Mẫu thân con… cũng giống con sao?” Mạch Tà ngập ngừng hỏi.
Nam Cung Đệ bối rối nhìn vào mắt Mạch Tà, ngay lập tức phản ứng kịp thời, dựng thẳng đũa chỉ vào nốt ruồi son giữa trán, cười nói khanh khách: “Đúng vậy, chỉ có điều mẫu thân không có nốt ruồi mỹ nhân!”
Mạch Tà nhếch môi cười, quan sát vẻ mặt của Nam Cung Đệ xong bèn nói: “Ngày trước là do bà bà vô dụng, không thể bảo vệ cho mẫu thân của con, đã chạy đi rồi mà vẫn bị bắt trở về, thế cho nên mới tạo cơ hội cho bọn họ lợi dụng, động tay động chân lên người mẫu thân con, còn liên lụy cả đến con nữa.” Ánh mắt bà không hề vẩn đục theo tuổi tác mà vẫn cực kỳ trong vắt giống như trước đây, mang theo hơi ẩm ướt: “Con phải nhanh chóng tìm được người hạ thuật, dùng máu trong tim người đó mới có thể giải thuật giữ lại mạng sống.”
“Không phải là vu sư sao?” Nam Cung Đệ bình tĩnh hỏi, Nhị trưởng lão nói nàng đã bị hạ thuật từ lúc chào đời, theo ý của ông ta chính là đích thân vu sư ra tay!
“Hắn tham sống sợ chết như vậy thì làm sao có thể cam lòng để cho bản thân mình bị hạ thuật thâm độc chừng đó?” Trong con mắt hiền lành của Mạch Tà nổi lên sự lạnh lùng pha lẫn với một chút chế nhạo.
“Ngoài vu sư ra thì còn người nào có thể hạ thuật chứ?” Trong lòng Nam Cung Đệ rất lo sợ, nháy mắt liền nghĩ tới Đại trưởng lão, nếu thật sự chính là Đại trưởng lão thì chẳng phải là nàng không thể cứu được nữa sao? “Tam trưởng lão, Tứ trưởng lão thì sao?”
“Bọn họ chết rồi.”
Ánh mắt Nam Cung Đệ chợt lóe lên, sợ là bọn họ vì cứu Mạch Tà ra nên mới chết ở trong sơn động, trong lòng nàng càng lúc càng thấy bất an, giương mắt nhìn Mạch Tà một lúc lâu rồi im lặng.
“Người hạ thuật không phải là bọn họ.” Nhắc đến bọn họ, trong lời nói của Mạch Tà có vẻ coi thường, bà lo lắng nói với Nam Cung Đệ: “Người kia vẫn còn sống, phàm là con không có chỗ nào không khỏe cho nên hắn cũng vẫn đang sống tốt, chỉ là… nếu như con muốn biết đó là ai thì chỉ cần ăn viên thuốc này là có thể tìm thấy.”
Nam Cung Đệ cảm kích nói lời cám ơn, nhận lấy thuốc rồi cất vào trong tay áo, nàng tán gẫu thêm vài câu rồi đứng dậy xin rời đi. Đi ra khỏi gian phòng của Mạch Tà, Nam Cung Đệ nhìn viên thuốc màu xanh rêu trên tay, trong mắt có vẻ suy tư.
Trong gian phòng, Mạch Tà ngồi ngay ngắn trên ghế, nhẹ nhàng uống xuống hớp trà nóng, một bóng dáng màu xám trắng chợt lóe lên rồi tiến vào, cung kính hành lễ nói: “Chủ tử, Thánh nữ không tin tưởng người.”
“Tin rồi… Ta cũng không cần phải hao tốn nhiều khó khăn trắc trở thế này nữa.” Vẻ mặt Mạch Tà hiền hòa, thản nhiên nói: “Đứa nhỏ này vẫn còn phải nếm thêm nhiều nỗi khổ sở nữa.”
Trong lòng Nhị trưởng lão liền thấy sợ hãi, gật đầu nói: “Thuộc hạ hiểu rồi.”
---


Đêm hôm đó, Nam Cung Đệ thương lượng với Mạch Đình Thường suốt đêm, ngày hôm sau liền ngồi trên xe ngựa làm bằng vàng ròng rời đi.
Nam Cung Đệ đắc ý ngồi trong xe, xung quanh người chất đầy một đống đồ vật sáng vàng rực rỡ sáng bạc lấp lánh, còn có một rương đầy đá quý màu đỏ màu xanh bóng, một chút phiền muộn trong lòng ngay lập tức bị quăng ra sau đầu.
“Chủ tử, lỡ như Mạch công tử phát hiện ra thì hắn có đuổi theo hay không?” Hồng Tiêu nhìn xuyên qua rèm xe thấy ở phía sau có mấy chiếc xe ngựa bên trong chất đầy bảo vật quý báu vô giá.
Đáy mắt Nam Cung Đệ hiện lên vẻ giảo hoạt, cất giọng đầy ý tứ sâu xa: “Chỉ sợ hắn đuổi theo không kịp thôi.”
Quả thực đúng như trong dự liệu của Hồng Tiêu, Mạch Đình Thường nhìn thấy hơn một nửa kim khố bị chuyển đi mất, trong đầu liền trống rỗng, ngay lập tức tức giận sai người đuổi theo. Nhưng đến lúc hắn đuổi được, nhìn thấy một cỗ xe ngựa trống trơn đặt ngang ở giữa đường, còn ngựa lại đang thảnh thơi ăn cỏ thì suýt nữa hắn phun ra một ngụm máu đen.
Trong lòng hắn biết đuổi theo giờ đã không còn kịp nữa, nổi giận đùng đùng mà quay về bộ lạc. Hắn đi đến Thánh điện, nhìn thấy vị trí vốn được bày một chiếc ghế dựa bằng vàng khảm hồng ngọc bên trong điện nay đã trống không, chỉ còn lại hàng chữ to ‘Nhặt hạt vừng vứt đi quả dưa’, ánh mắt hắn liền đờ đẫn nhìn sang bốn phía, bốn cây trụ vàng cũng mất hút không thấy bóng dáng, ngay cả bức tường mạ vàng của hắn cũng chung số phận bị tháo dỡ mang đi rồi. Thoáng chốc khí huyết của hắn cuồn cuộn sôi trào, nắm tay siết chặt kêu ‘răng rắc’, nét mặt hung dữ nặn ra mấy chữ từ trong kẽ răng: “Nam, Cung, Đệ!”
Mà Nam Cung Đệ đang ở xa hơn ngàn dặm đang ngủ lại hắt xì, nàng xoa xoa cặp mắt ngái ngủ còn đang nhắm lim dim và đầu mũi, khóe miệng nhếch cao, thầm nghĩ rằng có lẽ Mạch Đình Thường đã biết căn nhà vàng của hắn đã bị cướp sạch bách rồi.
Hồng Tiêu nghe thấy tiếng vang, vén rèm lên đi vào bên trong xe ngựa, nhìn thấy nụ cười nham hiểm trên môi Nam Cung Đệ, nàng thấp thỏm lo lắng không yên: “Chủ tử, chúng ta thế này không tốt lắm đâu.”
“Ta đã nhân từ lắm rồi, vẫn còn để lại cho hắn một nửa.” Nam Cung Đệ phản đối.
Sắc mặt Hồng Tiêu cổ quái, oán thầm nói: Đó là bởi vì xe ngựa nhét không nổi nữa, nếu không thì chỉ một đồng tiền thôi cũng sẽ không để lại cho Mạch công tử.
“Ai dà, có nhiều tiền bạc quá cũng không thoải mái, ngủ trên đống vàng bạc này cả người eo mỏi lưng đau.” Nam Cung Đệ than thở xoa cánh tay, cau mày buồn bực lườm đống đồ đạc chất đầy xe.
Đầu Hồng Tiêu chảy đầy vạch đen, lúc đó nàng cũng đã khuyên giải là đừng lấy quá nhiều, nhưng chủ tử lại quá thèm khát, nếu như không phải là không còn chỗ ngồi nữa thì xe ngựa này cũng sẽ chất đầy rồi.
“Chủ tử, hay là tìm cách bỏ mấy thứ này đi?”
Nam Cung Đệ lắc đầu, cười bỉ ổi: “Chúng ta mang mấy thứ này đi cầm cố đi, đổi thành từng rương từng rương vàng, sau đó lấy thảm phủ lên, ta nằm ở bên trên ngủ cũng được.”
“…”
Dọc đường cũng không gặp được tiệm cầm đồ nào, chỉ có một cửa tiệm nhỏ duy nhất lại không có nhiều ngân lượng như vậy, chỉ thiếu mấy đồng tiền thôi mà Nam Cung Đệ lại tốn công tốn sức khiêng đồ đạc quay lại xe ngựa.
Nam Cung Đệ chẳng kiêng dè gì cái chuyện ‘tiền bạc không lộ ra ngoài’, nàng rêu rao khắp nơi, gây ra không ít tai họa. Chưa qua nổi mấy canh giờ lại gặp phải một nhóm ‘sơn tặc’, Nam Cung Đệ vẫn chẳng thèm nhăn mày cũng chẳng thèm để trong lòng, thế nhưng phiền toái trước mặt này lại hơi khó đối phó.
Đứng chắn trước xe ngựa là một nam tử ăn mặc theo phong cách võ phu, vẻ mặt anh tuấn, đáng tiếc rằng trên mặt lại có vết sẹo dài mấy centimet làm vơi bớt đi sự thanh tú, ánh mắt lấp lánh nhìn chằm chằm vào xe ngựa sáng vàng rực rỡ, cất giọng thô lỗ: “Ai là chủ tử của các ngươi?”
Hồng Tiêu, Lãnh Vụ và đám thuộc hạ đứng che ở trước mặt tên võ phu, nét mặt đều cứng lại.
“Câm à?” Vẻ mặt tên võ phu không vui, ánh mắt vẫn sáng quắc nhìn chằm chằm vào xe ngựa làm bằng vàng.
Trong mắt Lãnh Vụ có vẻ tức giận, nhưng không dám hành động thiếu suy nghĩ, bọn họ nhiều người như vậy chẳng lẽ không đánh lại được tên võ phu thô lỗ trước mặt này sao?
“Biết điều thì tốt nhất nên tránh ra.” Lãnh Vụ lạnh lùng nói, quấy rầy chủ tử nghỉ ngơi thôi cũng đủ phiền phức rồi.
“Là bọn ngươi đánh không lại lão tử, người nên biết điều mà tránh ra cũng là các ngươi.” Đôi lông mày lưỡi mác của tên võ phu chau lại, bắt đầu xoay xoay cổ tay, tạo ra tư thế muốn đấu võ.” Lão tử không đánh nữ nhân, các ngươi trông không giống nữ nhân nên lão tử cũng không phá lệ.”
Dứt lời, Lãnh Vụ vốn là núi băng vạn năm tạm thời cũng không nhịn nổi, rút kiếm ra chuẩn bị giao đấu thì bị Nam Cung Đệ ngăn lại: “Lãnh Vụ, ngươi cũng đã nói là không đánh nữ nhân.”
“Ha ha... Lão tử không nhìn nhầm người, hay cho một đám nữ nhân dũng mãnh như vậy, hóa ra là muốn làm anh hùng.” Võ phu cười ngây ngốc để lộ ra hàm răng trắng hếu: “Nữ nhân ở phía trong kia, ngươi là chủ tử của bọn họ? Bồi dưỡng ra một đám phế nhân cũng dám đi rêu rao khắp nơi, ngày hôm nay để cho lão tử gặp mặt, lão tử liền có lòng tốt muốn hộ tống các ngươi quay về.”
Nam Cung Đệ nghẹn lời, bỏ đi, căn bản là người ta cũng không hiểu được ẩn ý bên trong lời nói của nàng, cẩn thận nghe xong lời hắn nói bèn bĩu môi, nàng không ngờ được đến vấn đề này, nếu sớm biết như vậy thì nàng đã lấy chiếc xe ngựa bằng gỗ trầm hương của Mạch Đình Thường rồi, khiêm tốn đi được một chút...
“Ngươi có yêu cầu gì?”
Trong mắt tên võ phu toát lên vẻ thèm nhỏ dãi rồi, hắn giơ một ngón tay lên: “Cứ đưa xe ngựa mạ vàng này của ngươi cho lão tử làm thù lao là được rồi.” Càng khí phách thì càng lợi hại.
Nam Cung Đệ cười khì khì, xe ngựa này của nàng làm bằng vàng nguyên khối, kết quả bị người ta nói là mạ vàng...
“Chủ tử, người này quá thô bỉ lỗ mãng, không thể dùng được.” Vẻ mặt Hồng Tiêu hơi phức tạp, nam nhân này trình độ võ công cao, tu vi tương xứng với Đại chủ tử, không biết là địch hay là bạn.
“Lời này nói sai rồi, đám người nhã nhặn các ngươi cũng đều là lũ bại hoại, có cái gì tốt mà xem thường lão tử? Đây là lão tử đang không câu nệ tiểu tiết.” Võ phu bị lời nói của Hồng Tiêu chọc giận, khinh bỉ nói: “Thô bỉ thì sao? Các ngươi đánh thắng được lão tử thì hẵng coi thường lão tử.”
“Khụ khụ...” Trong đầu Nam Cung Đệ bỗng nhiên hiện lên một câu nói ‘Thô trung hữu tế’ (1), tuy nói lòng dạ hắn thô kệch nhưng cũng có một chút nghiêm túc. Nàng nhấc lên một ly trà rồi hỏi thờ ơ: “Ngươi tên là gì?”
(1) Thô trung hữu tế: hình dung một người nhìn vẻ bên ngoài hoặc cách làm việc rất qua loa cẩu thả, nhưng thực chất lại rất chu đáo tỉ mỉ.
“Lão tử tên là Triệu Khuê!”
“Phụt…” Nam Cung Đệ phun ra một ngụm nước trà, chợt nghe thấy Triệu Khuê hỏi lại: “Vậy ngươi biệt hiệu là gì?”
“Ngươi gọi ta là lão tử nương được rồi.”
“Lão tử nương?” Triệu Khuê bối rối gãi đầu, thầm nghĩ còn có tên gọi kỳ lạ như vậy sao?
“Này, con ngoan, công việc này liền giao cho con.” Trên mặt Nam Cung Đệ nở ra một nụ cười hớn hở, tuy người này thô bỉ lỗ mãng nhưng vẫn có thể thu nhận, dọc đường đi có hắn hỗ trợ cũng an nhàn thoải mái.
Triệu Khuê kìm nén đến mức đỏ mặt, ấp a ấp úng một lúc cũng không thốt ra nổi một câu. Cuối cùng nhìn thấy đám người Lãnh Vụ và Hồng Tiêu cùng cười cợt thì mới xấu hổ cười cười nói nói: “Sao có người thích pha trò như vậy, lão tử nương thì lão tử nương, cho miếng cơm ăn thì chính là nương.”
Nam Cung Đệ cười đến mức không đứng thẳng lên được, thế không phải là cứ con gì có sữa cũng là nương sao?
Cứ thế Nam Cung Đệ nhặt được một ‘nhi tử’ ở dọc đường, vô tình biết được hắn làm bảo tiêu cũng chỉ vì kiếm miếng cơm ăn.
“Ngươi có võ nghệ cao siêu, tại sao lại không đủ cơm ăn?” Nam Cung Đệ nghi ngờ hỏi.
“Lão tử không ăn cơm của đám nữ nhân, nam tử lại không cho lão tử ăn cơm.” Võ phu phản đối.
Nam Cung Đệ nghẹn lời, há miệng một lúc, liên tục kìm nén xuống sự bực bội, có vẻ cái tên không có mắt này coi nàng là nam nhân rồi hả?
“Ngươi xem ta là cái dạng gì?” Nam Cung Đệ không cam tâm, chải chuốt mái tóc đen, tự tin nở một nụ cười tươi đẹp, nàng vẫn không thể tin được, chỉ cần mắt người này không mù thì chắc chắn sẽ không xem nàng như nam nhân.
Triệu Khuê nhìn chăm chú một lúc mới bực bội quẳng ra một câu: “Khóe mắt ngươi vẫn còn ghèn mắt chưa lau sạch.”
Nam Cung Đệ: “…”
Hồng Tiêu: “…”
Ánh mắt Triệu Khuê vẫn còn tốt không quá thô kệch, hắn cuối cùng cũng hiểu mình vừa mới nói điều không nên nói, đành ngậm miệng lại, nghĩ rằng đắc tội nàng sẽ không có cơm ăn nên mới vội vàng bổ sung: “Ngươi tô điểm son phấn vào đẹp hơn đám nữ nhân trong hoa lâu.”
“Ngậm miệng lại cho lão nương!” Nam Cung Đệ lặng lẽ lau nước mắt, rất muốn hét lớn: Lão nương đây trời sinh đoan chính!
“Lão tử nương…”
“Ngậm miệng!”
Triệu Khuê sờ sờ vết sẹo trên mặt, nhìn Nam Cung Đệ đang nổi giận đùng đùng, cảm thấy lời cha nói không sai, nữ nhân giống y như cọp cái, nói trở mặt là trở mặt ngay.
“Ngươi đang nói thầm cái gì đó?” Nam Cung Đệ kìm nén lửa giận trong lòng, cảm thấy bản thân điên rồi nên mới hỏi tên này nàng có phải nữ nhân hay không, nàng có phải nữ nhân hay không chỉ cần nam nhân của nàng biết rõ là được, ài, quỷ tha ma bắt cái lòng hư vinh đi!
“Cọp cái…” Nhất thời không cẩn thận, Triệu Khuê liền nghĩ gì nói nấy, còn chưa kịp chữa lại thì dưới mông đã thấy đau, lăn lông lốc ngã xuống khỏi xe ngựa.
Chính vì thế Triệu Khuê lại chứng thực được lời cha mình nói, nên trên đường đến Nam Chiếu hắn đều chỉ đi theo ở phía sau xe ngựa. Cuối cùng đến được Nam Chiếu rồi, làn da vốn là màu lúa mạch của Triệu Khuê bị phơi nắng biến thành đen thui.
Nam Cung Đệ nhìn thấy Hoàng cung, ngay lập tức trong lòng vừa kích động vừa hưng phấn, nàng nhảy xuống xe ngựa, nàng trực tiếp dùng khinh công vượt nóc băng tường tiến thẳng vào trong cung.
“Lão tử nương… ngươi đợi chút!” Triệu Khuê nhìn Nam Cung Đệ phóng đi, hắn cũng vội vàng đi theo sau lưng, nhưng tiếng gào này của hắn làm kinh động đến thị vệ, ngay lập tức Cấm vệ quân liền phòng thủ nghiêm ngặt, sai người mang vũ trang vào cung bắt tặc!
Nam Cung Đệ không rảnh mà quản được nhiều việc như vậy, nàng đến Điện Tử Uyển, nhìn thấy từng gốc cây ngọn cỏ quen thuộc, trong mũi nàng liền thấy cay cay, hốc mắt dâng lên một tầng hơi nước. Nàng ngửa đầu để cố ép trở về, nhưng khi nghe đến giọng nói trẻ thơ ở bên trong, cả người nàng không ngừng run rẩy.
Giờ khắc này, nàng mới biết được nỗi nhớ nhung sâu đậm nhường nào!
Nàng khịt khịt mũi, kiềm chế cảm xúc xong, khóe miệng khẽ nhếch, mỉm cười cất bước đi vào.
Triệu Khuê đuổi tới phía sau, nhìn thấy đáy mắt lấp lánh của Nam Cung Đệ, hắn sờ sờ vết sẹo, trong lòng cảm thấy hơi kỳ quặc nên không muốn đi vào theo, nhưng khi nghe được tiếng khóc hắn lại hét lớn: “Lão tử nương, lão tử nương, ngươi ở chỗ nào?”
Nam Cung Đệ đang nghẹn ngào xúc động ôm lấy nhi tử ở bên trong điện, nghe được giọng nói của Triệu Khuê, vẻ mặt nàng chợt cứng đờ, gạt nước mắt, tức giận nghiến răng, gào lớn méo cả mặt: “Cút ngay cho lão nương!”
Thủy Thiên Diên đang rơi lệ ở bên cạnh nhìn thấy dáng vẻ luống cuống của Nam Cung Đệ thì bị dọa sợ, sau đó lại nghe được tiếng của Triệu Khuê: “Lão tử nương, lão tử đói bụng, ở chỗ nào có cơm ăn?”
“…” Khóe miệng Nam Cung Đệ giật giật, lần đầu tiên nàng hối hận vì muốn dọc đường đỡ mệt nên mới tiện thể mang theo cái hạng người này, nàng rất không dễ dàng gì mới đoàn tụ được với người nhà, bầu không khí vừa mới dịu đi được chút ít đã bị hắn ồn ào phá hỏng, bây giờ chẳng còn gì nữa rồi!
Thủy Thiên Diên nhìn gương mặt dữ tợn của Nam Cung Đệ, bà che miệng khẽ cười một hồi, nỗi đau xót lúc trùng phùng vơi đi không ít. Bà xoay người đi ra nội điện, nhìn thấy một vị nam tử dường như đến từ trong núi, tóc tai bù xù, khoảng chừng hai mươi tuổi, dáng người cường tráng đứng nghênh ngang trong điện, hết nhìn đông lại ngó tây.
“Đưa vị công tử này xuống dưới rửa mặt chải đầu rồi sau đó dùng bữa.” Thủy Thiên Diên căn dặn cung nữ bên cạnh.
Triệu Khuê nhìn thấy phu nhân này có vài phần giống với lão tử nương, ngây ngô cười nói: “Người là nương của lão tử nương?”
Thủy Thiên Diên mỉm cười gật đầu, “Dọc đường bôn ba cực khổ, phiền ngươi chăm sóc Đệ Nhi rồi.”
“Không sao không sao, lão tử nương có cho ta cơm ăn. Mặc dù lão tử nương hơi hung hãn một chút, nhưng nếu không có nàng ấy thì ta đã chết đói rồi, nàng ấy cho ta cùng đi theo dọc đường khiến ta cực kỳ cảm kích.” Triệu Khuê thành thật nói, hắn rất thích nương của lão tử nương dịu dàng thùy mị giống như nữ nhân làm từ nước mà cha đã nói.
“…” Nụ cười trên mặt Thủy Thiên Diên hơi cứng lại, là hắn đang tố cáo sao? Đệ Nhi không chu đáo với hắn? Trong lòng bà cảm thấy hơi chán ghét hắn, thái độ lạnh nhạt hơn so với trước: “Đệ Nhi không hiểu chuyện, xin Triệu công tử đừng trách.”
Tống cổ Triệu Khuê đi xong, Thủy Thiên Diên vào trong dặn dò một lúc rồi cùng người trong nhà nói chuyện đến tận đêm khuya.
Ngày hôm sau, Nam Cung Đệ không vào triều, vẫn để Thủy Triệt ra mặt, nàng cùng với nhi tử ở bên trong Điện Tử Uyển.
“Chủ tử, người của chúng ta đã đi nghe ngóng, quả thật đã tìm được tung tích của Đại chủ tử ở Tuyết Lâm quốc, A Hận bị trọng thương nên đang chữa thương ở Ác Nhân Cốc, chỉ có Vương gia vẫn còn chưa tìm thấy.” Vẻ mặt Hồng Tiêu nghiêm nghị, lúc các nàng ra khỏi bộ lạc đã cho người đi tìm, qua một tháng rồi mà vẫn không tìm thấy tăm hơi Đại chủ tử, chỉ biết là Đại chủ tử đã từng nán lại ở Hồng Thành của Tuyết Lâm, nhưng không biết vị trí cụ thể.
Nam Cung Đệ đang chú tâm nhìn đứa bé ngủ trên giường, nàng hơi nhăn mày, hai người bọn họ đều có thể tìm thấy rồi, không lý nào lại không thể tìm được Thủy Dật.
Trong lòng nàng hơi suy sụp, A Hận rơi từ thiên nhãn xuống bị trọng thương, có lẽ Quân Mặc U cũng chẳng khá hơn chút nào, phải chăng cũng đang ẩn náu để dưỡng thương rồi? Vậy còn Thủy Dật thì sao? Vốn dĩ thân thể hắn đã suy yếu chẳng sống được bao lâu nữa, lại còn không có võ công…
“Làm việc tăng tốc lên, ngươi có thể đến Ám Trang Các liên hệ với Phương Uyển Nhi, để nàng ta cùng trợ giúp tìm kiếm.” Nam Cung Đệ ôm chặt lấy trái tim đang đập loạn, cảm giác rất tồi tệ, giống như đã xảy ra chuyện gì đó mà nàng không biết.
Hồng Tiêu nhận lệnh rồi hỏa tốc rời đi.
Nam Cung Đệ xoa xoa đầu óc đau nhói như kim châm, xoay người đi đến phủ Tuyên vương. Nàng vừa bước đến cửa thì nhìn thấy Thủy Minh Hách đi từ trong phủ ra, mặc một bộ áo đen toát lên hàn khí u ám, hắn vội vàng đến mức không hề nhìn thấy Nam Cung Đệ đang đứng ở bên trái.
“Ê, Tuyên vương hay quên kia, mới bao lâu không thấy mà ngươi đã không nhận ra ta rồi?” Nam Cung Đệ khoanh hai tay trước ngực, hất cằm nhìn Thủy Minh Hách.
Thủy Minh Hách nghe được giọng nói quen thuộc, sống lưng liền cứng đờ, chậm rãi quay người lại, nhìn thấy khuôn mặt Nam Cung Đệ đang tươi cười rạng rỡ đứng dưới ánh mặt trời vàng nhạt, tỏa ra vầng sáng óng ánh trong suốt, hắn liền thẫn thờ ngơ ngẩn.
“Thật sự không nhận ra rồi?” Nam Cung Đệ bước lên, nắm đấm nện lên ngực hắn.
“Ui…” Thủy Minh Hách bị đau giơ tay ôm ngực, trợn mắt lườm Nam Cung Đệ nói: “Chẳng thay đổi chút nào, vẫn đanh đá như vậy.”
Nam Cung Đệ ngượng ngùng cười nói: “Đừng có lắm lời, có việc chính đáng mới đến tìm ngươi, ngươi lập tức phái người đến Đông Lăng, phải tìm bằng được cái túi gấm kia của Tương vương về.” Nhớ đến lời Kiều Tâm, trong lòng nàng càng thấp thỏm bất an, phải mau chóng đoạt về.
Thủy Minh Hách ngẩn ra, kinh ngạc nói: “Chẳng phải ngươi đã cầm túi gấm đi rồi sao? Tương vương đã bị ngươi bố trí vu oan, Đông Lăng Hoàng đã hạ lệnh niêm phong phủ Tương vương, nhốt vào đại lao.”



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc