Thần Thâu Quýnh Phi, Đêm Động Phòng Hưu Phu - Chương 153

Tác giả: Thủy Mạc Thanh Yên

Bị Ghét Bỏ
Vịnh Cửu Long.
Sau khi Nam Cung Đệ rời đi không lâu thì có một nhóm người áo xám vội vàng đi tới, nhìn thấy hiện trường vụ ẩu đả thì trong đáy mắt lão nhân dẫn đầu hiện lên vẻ buồn bực, cuối cùng vẫn chậm một bước rồi.
“Có tìm được tin tức gì không?” Đại trưởng lão cũng là lão nhân dẫn đầu, khuôn mặt dài gầy gò, xương gò má nhô cao hẳn lên, trong đôi mắt nheo nheo thỉnh thoảng ánh lên nét tinh khôn, âm thầm mưu tính.
Đệ tử đi theo phía sau nghe thấy vậy, bấm đốt tay tính toán rồi ngập ngừng nói: “Thánh nữ đã xuất hiện ở chỗ này, nhưng hơi thở quá yếu nên không tính ra được vị trí cụ thể.”
Đại trưởng lão hừ lạnh một tiếng, nhìn đống lộn xộn đầy đất, ánh mắt lập lòe không ổn định.
“Trước đó sao lại phát hiện ra nàng ấy ở chỗ này?” Nắm chặt cây phất trần trong tay, vẻ mặt Đại trưởng lão u ám, nghĩ đến Thánh chủ cực kỳ có khả năng đã biết tung tích của Thánh nữ, nhưng vẫn không mang về bộ lạc, trong lòng ông liền tràn ngập lửa giận.
“Chuyện này...” Đệ tử tên Lam Vũ không biết ứng phó thế nào. Lúc đó bọn hắn ở ngay dưới chân núi, cảm thấy có hai bóng người lặng yên không tiếng động xẹt qua trên đỉnh đầu, nhưng vốn là bọn hắn cũng không hay biết, chỉ có hắn vô tình ngẩng đầu lên quan sát sắc trời mới nhìn thấy. Sau đó bọn hắn bỏ đi được một đoạn đường rồi mới cảm thấy bất thường, bấm đốt tay thì phát hiện ra một người trong số đó chính là Thánh nữ.
Hắn nhìn sắc mặt u ám của Đại trưởng lão, đầu óc xoay chuyển rất nhanh nhẹn lựa lời mà nói, hy vọng có thể tạm thời êm xuôi.
“Sư phụ, trước đó bọn con hành tẩu dưới chân núi ở cách chỗ này không xa lắm đã phát hiện ra hơi thở của Thánh nữ, hiện giờ nhất định là đã đi xa rồi, không dò xét được.” Lam Vũ nói xong còn ra vẻ không cam lòng đưa tay lên bấm đốt.



Sắc mặt Đại trưởng lão không tốt lắm, ông phất tay áo xoay người rời đi, nhưng phát hiện chân mình đang giẫm lên một vật, nhìn xuống mặt đất thì thấy đó là một đồ vật tùy thân của nam nhân, mặt trên có khắc một chữ Phi. Ông liền nhếch đôi môi màu tím của mình lên lặng lẽ cười, trời cao luôn giúp đỡ ông, chỉ cần tìm tin tức xung quanh món đồ này, ông không tin là không tìm thấy Thánh nữ.
“Tiểu Vũ, con là đệ tử mà lão phu tâm đắc nhất, nếu lần này có thể tìm được Thánh nữ, không thể bỏ qua công lao này, có thể thừa kế y bát của lão phu.” Đại trưởng lão ý vị thâm trường vỗ vỗ lên vai Lam Vũ.
Theo sau có ba nam tử trẻ tuổi, nghe thấy Đại trưởng lão coi trọng Lam Vũ thì đều cúi đầu, trong mắt là vẻ: Không cam lòng, đố kỵ và khao khát.
“Sư phụ, theo như đệ tử chứng kiến, sau khi Thánh chủ nhìn thấy thê tử trong định mệnh thì đã giao trái tim mình cho vị Thánh nữ chưa gặp mặt, người ra ngoài đã được vài năm mà trước sau vẫn không hề có bất cứ tin tức nào, cũng chưa bao giờ liên lạc với bộ lạc, phải chăng đã tìm thấy Thánh nữ rồi nhưng vì Thánh nữ đã thành thân nên mới không mang về?” Nhị đệ tử là Bạch Hà có ngũ quan rất tuấn tú, nhưng lại bị che phủ bởi vẻ u ám nên so sánh với hai người kia lại có chút khiêm tốn.
Lam Vũ mấp máy môi mà không lên tiếng, tính tình Nhị sư huynh luôn tranh cường háo thắng, cực kỳ tự phụ, hắn ta tự cho rằng bản thân là người xuất sắc nhất trong đám đệ tử của sư phụ, không muốn để cho người khác nổi bật hơn hắn ta.
Hiện giờ, sư phụ khích lệ mình ở ngay trước mặt hắn nên đương nhiên trong lòng hắn không thoải mái nên mới nóng lòng khoe thành tích, ngược lại, lại chọc cho sư phụ không vui.
“Sao lại nói như vậy?” Ngoài mặt thì Đại trưởng lão ôn hòa, nhưng trong lòng cũng không thích Bạch Hà hay khoe mẽ.
“Mọi người trong bộ lạc đều rõ ràng tâm ý của Thánh chủ đối với Thánh nữ, năm đó tiễn Thánh chủ ra ngoài, người đã vui mừng đến mức mấy đêm cũng không hề chợp mắt. Nếu như tìm được Thánh nữ thì chắc chắn sẽ rất vui mừng mà ngay lập tức nghênh đón trở về, chứ không phải không có động tĩnh thế kia.” Bạch Hà càng nói càng cảm thấy suy đoán của mình có lý, cho nên lại càng dương dương tự đắc.
“Sư huynh, nếu dáng vẻ của Thánh nữ khác với trên đá Tam Sinh thì Thánh chủ cũng không nhận ra, chẳng phải đến giờ cũng vẫn chưa tìm thấy sao?” Lam Vũ thấy Nhị sư huynh nói có lý có cứ nên không nhịn được mà hắt một gáo nước lạnh.
Đại sư huynh Bạch Lưu nãy giờ vẫn im lặng không nói, hắn ngước mắt nhìn chăm chú vào sư phụ, trầm giọng nói: “Sư phụ, đệ tử cho rằng với dáng vẻ của Thánh nữ, nếu lưu lạc trong bốn nước nhất định sẽ lọt vào mắt của quý nhân, mà dung mạo lại đẹp như vậy thì đương nhiên sẽ có khả năng vào hoàng gia. Hay là chúng ta lấy hoàng gia làm manh mối, có lẽ có thể tìm được nhanh hơn.” Ánh mắt Bạch Lưu nhìn đệ đệ đầy vẻ châm chọc, hắn dừng lại một chút rồi nói: “Nghe nói Hoàng hậu Nam Chiếu có danh hiệu ‘họa quốc yêu cơ’, nhất định là dung nhan vượt trội, hơn nữa dung nhan của công chúa Nam Chiếu nghe nói là cùng một khuôn khắc ra với Hoàng hậu, thậm chí chỉ có hơn chứ không kém, xưng là thiên hạ đệ nhất mỹ nhân. Có lẽ trước tiên chúng ta có thể bắt đầu từ Nam Chiếu!” Dứt lời, tầm mắt của hắn lại rơi vào món đồ trong tay Đại trưởng lão, nếu như Thánh nữ ở cùng một chỗ với chủ nhân món đồ này thì đương nhiên thân phận cũng không thấp.
“Đại sư ca, công chúa của Nam Chiếu đã chết từ ba năm trước, không thể là Thánh nữ.” Ánh mắt của Bạch Hà xấu xa nhìn Lam Vũ, ra vẻ không nói cũng tự hiểu.
Lam Vũ thấy cả ba người đều nhìn về phía mình thì hơi ngẩn ra, vẻ mặt trong nháy mắt đã nhăn lại khổ sở, gãi gãi đầu rồi nói: “Ba năm trước lúc ta đang bơi ở trong khe suối, đột nhiên bất tỉnh mà không có bất cứ triệu chứng nào, suýt nữa thì bị chìm xuống chết, được Đại sư ca cứu lên, hôn mê mất bảy ngày, sau đó lại bị sư phụ phạt quỳ.”
Mấy người cùng sửng sốt, không ngờ được Bạch Lưu lại nói đúng, nếu là như vậy thì công chúa của Nam Chiếu cực kỳ có khả năng chính là Thánh nữ, chẳng qua là sau tai họa được cứu sống rồi.
“Chúng ta đến Nam Chiếu.” Đại trưởng lão suy nghĩ tỉ mỉ, nếu như Thánh nữ đúng thật là công chúa Nam Chiếu thì Hoàng hậu nhất định là Thánh nữ tiền nhiệm. Không tìm được Thánh nữ cũng có thể bắt lấy Hoàng hậu Nam Chiếu, ông không tin lúc đó Thánh nữ còn có thể trốn tránh nữa. “Bạch Hà, con đi mời Thánh chủ đến Nam Chiếu.”
Bạch Hà căm phẫn bất bình, nhưng cũng không dám phản bác, hắn oán hận trừng mắt nhìn Lam Vũ rồi phất tay áo rời đi.


--
Hoàng cung, trong Cung Ngưng Hòa, Thái hậu đứng ngồi không yên, nghĩ đến lần nói chuyện với Nam Cung Đệ kia, trong lòng vẫn nổi sóng chưa yên.
Biện pháp duy nhất để giải trừ Mẫu tử cổ là Vạn cổ vương, nghiền thành phấn rồi phối thành thuốc mỡ, bôi lên miệng vết thương trên cổ tay để dẫn dụ cổ trùng.
Nếu như bọn họ dùng Vạn cổ vương để giải cổ thì Kiều Tâm có ở trong tay bọn họ hay không?
“Choangg…” An Linh hung tợn ném rơi đồ vật trên bàn trà, đồ sành sứ vỡ đầy trên mặt đất. “Cút, tất cả đều cút hết cho ai gia.”
Ngón trỏ thẳng tắp của An Linh chỉ về hướng cửa đại điện, đuổi tất cả thị nữ trong cung ra ngoài, chỉ giữ lại duy nhất một cung nữ người đã khích lệ bà ở trường đua ngựa. An Linh ngồi co quắp trên giường lớn, đôi tay đang để chồng lên nhau run rẩy không khống chế nổi.
“Ngươi, tên gọi là gì?” Vì phẫn nộ nên lồng ngực An Linh phập phồng lên xuống, miệng mở to thở hổn hển, sau khi bình tĩnh lại thì nhìn chằm chằm vào cung nữ mặc cung trang màu hồng nhạt. “Trước đây ngươi trực ở cung nào?”
“Hồi bẩm Thái hậu nương nương, nô tỳ là Tiểu Đào, đang trực ở Tân giả khố (1), may mắn được Tiểu Chiêu cô cô chiếu cố nên vẫn khắc sâu ân huệ của bà ấy trong tâm khảm, hiện giờ Tiểu Chiêu cô cô bị định tội, năng lực của nô tỳ lại có hạn nên không có cách nào cứu bà ấy ra. Nô tỳ biết trong lòng bà ấy luôn nhớ đến Thái hậu nương nương cho nên nhân dịp công công tuyển chọn thị nữ cho Thái hậu, nô tỳ đã dùng ngân lượng để lấy lòng công công, mới được may mắn chăm sóc Thái hậu thay cho Tiểu Chiêu cô cô.” Tiểu Đào nắm chặt lấy vạt váy, ngẩng đầu lén lút nhìn vào mắt Thái hậu, thấy bà đang nhìn mình chằm chằm thì hoảng loạn cúi đầu xuống, kinh hoàng lo sợ.
(1) Tân giả khố: là một bộ phận nô dịch vừa phụ trách ăn uống lương thực, vừa là nơi các nô dịch phạm tội bị đưa đến để lao động.
Thái hậu gật đầu vừa lòng, thầm nghĩ đến những điểm tốt của Tiểu Chiêu, bà cho rằng mình yêu thương Tiểu Chiêu quả nhiên không uổng phí, bị định tội chém đầu rồi mà vẫn lo lắng cho mình.
“Ai gia cũng không đành lòng, oán niệm của Hoàng thượng với ai gia quá sâu, muốn đuổi cùng giết tận ai gia, bất nhân bất nghĩa, bất trung bất hiếu. Nếu hắn muốn ai gia chết thì ai gia cũng không thể ngồi chờ chết, nhất định phải dùng hết khả năng để cứu Tiểu Chiêu ra.” Ánh mắt An Linh tràn ngập ưu thương, che mặt cúi đầu khóc nức nở: “Ai gia cũng chỉ còn sống được vài năm nữa, nhưng không thể bỏ mặc Trần Nhi, nếu ngươi muốn báo đáp cho Tiểu Chiêu thì hãy thay ai gia làm một chuyện, sau khi thành công rồi ai gia sẽ không bạc đãi ngươi.”
Tiểu Đào quỳ dưới đất, rất lâu sau cũng không ngẩng đầu lên tiếng, trong lòng đang cân nhắc gì đó, ngay sau đó chợt khấu đầu một cái thật mạnh xuống đất: “Thái hậu nương nương, Tiểu Đào nguyện ý cống hiến sức lực cho người.”
Trong mắt Thái hậu hiện lên ý cười, nếu như nàng ta đồng ý ngay lập tức thì nhất định là có quỷ, xem ra nha đầu Tiểu Chiêu kia vẫn còn có chút tâm tư, sớm đã chuẩn bị tốt đường lui.
“Ngươi giao phong thư này cho Triệu Tướng quân.” Thái hậu đưa lá thư trong tay cho Tiểu Đào.
Tiểu Đào do dự một chút rồi cắn môi tiếp nhận, giấu cẩn thận tận bên trong y phục, kiên định nói với Thái hậu: “Nô tỳ đánh cược cái mạng này, có chết cũng phải thay Thái hậu nương nương đưa thư đến tận tay Triệu Tướng quân.”
Thái hậu rút vòng tay xanh biếc trên cổ tay ra, bước xuống bậc thềm, thân mật kéo tay Tiểu Đào, cầm vòng để vào trong tay nàng: “Xuất cung khó tránh khỏi phải hối lộ, nếu không, bọn họ sẽ gây khó dễ cho ngươi.”
Tiểu Đào tạ ơn rồi quay đầu đi ra ngoài, mãi đến lúc rẽ ngoặt lòng vòng bảy tám lần ra rất xa, nhìn thấy bốn phía không có ai mới đi xuyên vào một con đường mòn đến Cung Trường Nhạc.
“Đại chủ tử, đây là thư Thái hậu đưa cho Triệu Tướng quân.” Tiểu Đào lôi phong thư từ tận đáy y phục ra đưa cho Nam Cung Đệ, suy nghĩ một chút rồi lại lấy vòng ngọc Thái hậu cho ra, cùng trình lên cho Nam Cung Đệ.
Nam Cung Đệ ra hiệu cho Tiểu Đào đưa lên, nhanh chóng đọc xong thư, đáy mắt hiện lên vẻ lạnh lẽo, “Đưa đến đó đi.” Nghe nói tên Triệu Tướng quân này muốn tiến cử nữ nhi nhà mình cho Quân Mặc U làm Hoàng hậu, trong nhà có một tên cẩu nô tài không có mắt, món nợ khi dễ nhi tử của nàng còn chưa tính, đúng lúc hắn có liên quan đến Thái hậu, vậy thì nợ cũ nợ mới tính vào cùng một lượt luôn.
Khóe mắt Tiểu Đào liếc thấy nội dung trong thư, khóe miệng giật giật. “Đại chủ tử, thật sự đưa đến cho Triệu Tướng quân ư? Như vậy chính là nạp phi cho Hoàng thượng đó!” Thấy sắc mặt của Nam Cung Đệ vẫn bình tĩnh như cũ thì nàng bĩu môi: “Chẳng lẽ người không để bụng sao?”


“Đào Hồng, ta tặng một nha đầu đến cho Mộ Tranh, ngươi sẽ làm thế nào?” Nam Cung Đệ không trả lời mà hỏi ngược lại.
“Nhận lấy, rồi hành hạ chết nàng ta.” Đào Hồng không hề do dự mà trả lời lưu loát. Ngay sau đó phản ứng lại, mặt mày dần dần giãn ra, vui vẻ cười nói: “Gần đây nô tỳ cũng rất nhàn rỗi, lúc đó sẽ đến giải sầu cùng với Đại chủ tử.” Nói xong nàng lập tức đứng dậy rời đi.
Nam Cung Đệ cười cười, nha đầu kia tay chân ngứa ngáy muốn đánh người phải không?
Nhìn lướt qua tư liệu trên bàn đang bị một chồng giấy Tuyên Thành đè lên, ánh mắt khẽ chớp, Đào Hồng có thân phận như vậy, vì Mộ Tranh mà cam tâm tình nguyện tiến cung làm nô tỳ, dám không do dự gì mà quỳ gối dập đầu. Ngược lại là nàng, có thể vì Quân Mặc U làm được đến vậy sao?
Truyện được edit và đăng trên Diễn đàn Lê Quý Đôn.
--
Ngày hôm sau, Quân Mặc U liền thấy Triệu Tướng quân dẫn đầu các đại thần, cùng nhao nhao khuyên Hoàng thượng nạp phi.
Mặt Quân Mặc U đen như mực, ánh mắt như đao quét qua các đại thần đang nơm nớp lo sợ quỳ ở trên đại điện, hắn hận không thể vung tay thoải mái xử trảm hết toàn bộ!
Lúc Thiển Thiển không ở đây hắn cũng không muốn nạp phi, càng đừng nói đến bây giờ Thiển Thiển đã ở ngay bên cạnh hắn. Nếu Thiển Thiển biết cái đám thất phu này mời hắn nạp phi, chắc chắn sẽ trừng trị hết bọn họ?
“Chúng ái khanh cũng biết chuyện đã xảy ra trong cung, Trẫm không có lòng nào mà nạp phi, chờ xử lý ổn thỏa rồi hãy bàn tiếp chuyện này.” Quân Mặc U cười như không cười liếc mắt nhìn Triệu Kế Thành, ánh mắt mang theo ý tứ sâu xa khiến cho Triệu Kế Thành run rẩy sợ hãi.
Ngày trước gia nô đã đắc tội Hoàng thượng ở trên phố, khiến ông luôn luôn phải ở trong nhà dằn vặt mà sống qua ngày, chỉ lo sợ Hoàng thượng sẽ hạ chỉ giáng tội ông. Nhưng sau khi sự việc trôi qua hơn một tháng thì trong lòng dần dần ổn định lại, nghĩ kỹ thì nhất định đã nhận nhầm người, không thể là Hoàng thượng, lúc này mới buông lỏng tâm tư, sự việc cũng dần dần phai nhạt. Nhưng ánh mắt này của Hoàng thượng đã khiến cho ông run sợ, chỉ sợ người đó chính xác là Hoàng thượng.
“Hoàng thượng, hậu cung không thể một ngày không có chủ, nếu không có người quản thúc ắt sẽ làm rối loạn đến đại cục. Thiên kim của phủ Tướng quân hiền lương thục đức, là nữ tử mẫu mực, có thể gánh vác được trách nhiệm lớn lao.” Thái phó quỳ trên đất, nâng một cuộn tranh lên đưa cho Tiểu Lý Tử trình lên Hoàng thượng.
Quân Mặc U lạnh nhạt liếc một cái rồi khẽ nhếch môi: “Thái hậu có lời, nạp thê phải nạp hiền thê, nữ tử quá xinh đẹp là kẻ gây tai họa, Trẫm không thể không ghi nhớ trong lòng. Thừa tướng trẻ Mộ Tranh vừa mới áp đảo được Cửu Châu lại chưa có hôn phối, cùng với Triệu thiên kim chính là một đôi bích nhân, Trẫm sẽ tứ hôn cho hai người.” Dường như sợ bọn họ không tin, Quân Mặc U nhanh chóng trải rộng cuộn giấy màu vàng, viết liền một hơi ra hai tấm Thánh chỉ tứ hôn, đóng ngọc tỷ lên rồi thẳng tay ném cho Tiểu Lý Tử, để hắn hạ triều rồi đi tuyên chỉ.
Mọi người trực tiếp sa vào mây mù!
Nhất là Triệu Kế Thành, ông vẫn luôn ấp ủ giấc mơ làm Quốc trượng, chỉ cần nữ nhi nhà mình làm Hoàng hậu thì địa vị của Triệu gia lại càng được nâng cao lên.
Vốn định rằng hôm nay để cho bách quan cùng can gián, tạo áp lực cho Hoàng thượng, không ngờ được rằng ông lại nhanh chóng bán Linh Nhi cho Mộ Tranh, một tên gian thần!
“Hoàng thượng, từ xưa đến nay trung lương và nịnh thần đều không cùng tồn tại, vẫn xin Hoàng thượng thu hồi lệnh đã ban ra!” Triệu Kế Thành luống cuống, khuôn mặt già nua sung huyết đỏ bừng bừng, quét ánh mắt ngoan độc lên những quan viên ở phía sau.
“Xin Hoàng thượng nghĩ lại!” Những đại thần bè cánh của Triệu Tướng quân đồng thời hô lên.
Quân Mặc U cười lạnh, mệt mỏi nhìn mọi người, giống như đang xem diễn trò.
“Quân vô hí ngôn, các ngươi coi lời của Trẫm là trò đùa hay sao? Triệu Tướng quân, ngươi nói từ xưa đến nay trung lương và nịnh thần đều không cùng tồn tại, vậy thì Trẫm sẽ thành toàn cho ngươi, Nguyên Chẩn – Tân khoa Trạng nguyên, gia thế trong sạch, rất phù hợp để tứ hôn cho lệnh thiên kim!” Dứt lời, Quân Mặc U vung tay áo rời đi.
Tiểu Lý Tử nhìn đám người đang hoảng hốt, trong lòng đắc ý, thầm mắng: “Cứ trợn mắt há mồm đi, Hoàng thượng dễ bắt nạt lắm hả?
Sau đó Tiểu Lý Tử cười tít mắt mà tuyên bố bãi triều, rồi đi theo Triệu Tướng quân. Mọi người ngơ ngác nhìn nhau, thay đổi đối tượng tứ hôn, chẳng lẽ Hoàng thượng không viết lại Thánh chỉ?
Dường như Tiểu Lý Tử nhìn ra tâm tư của mọi người, vểnh ngón tay lên rồi tự mãn nói: “Hoàng thượng hiểu được lòng trung thành của Triệu Tướng quân, chắc chắn sẽ thề chết cũng không bằng lòng kết thông gia cùng với phủ Thừa tướng, sớm đã coi trọng Trạng nguyên Nguyên đại nhân, sau này nhạc phụ và hiền tế cùng cống hiến cho Hoàng thượng, Triệu Tướng quân cũng không cần phải lo lắng bị đại gian thần Thừa tướng kia liên lụy.”
Vẻ mặt Triệu Kế Thành suy sụp, ngược lại trong lòng lại thật sự hy vọng muốn kết thông gia với đại gian thần, vẫn còn tốt hơn ngôi vị Trạng nguyên nghèo nàn, tuy là bất hòa với phủ Tướng quân nhưng thái độ đối với Hoàng thượng cũng không tốt.
“Gian thần? Gian thần thì vướng mắt ngươi hả? Bổn tướng cũng không vừa mắt cái gì mà Linh Đang mắt chọi gà mũi lệch miệng heo kia, nào có được thân thiết như Ngọc Nhi nhà ta?” Mộ Tranh phe phẩy quạt giấy, khinh thường đánh giá Triệu Kế Thành, thấy ông ta tức đến mức suýt nôn ra máu liền cười to một tiếng rồi quay đầu rời đi.
Mọi người cũng cười thầm, trách Triệu Tướng quân không biết tốt xấu, liên tiếp bỏ qua mối hôn sự tốt, trái lại, lại bị người ta chế nhạo, thậm chí đến nỗi mang khuê nữ bảo bối mà ông ta nâng như nâng trứng ra so sánh với kỹ nữ thanh lâu.
Triệu Kế Thành tức đến mức ngột ngạt trong ngực, lập tức chỉ về phía sau lưng Mộ Tranh nhưng một lúc lâu sau cũng không nói lên lời, không kìm được mà phải đấm ngực để điều hòa hơi thở. Ông quay đầu nhìn mọi người đang thì thầm to nhỏ, kèm theo ánh mắt chế nhạo, ông làm sao chịu nổi loại đãi ngộ này? ‘Phụt’, ông phun ra một ngụm máu.
Mà bên trong Cung Trường Nhạc, nghe được tin tức này thì Nam Cung Đệ cười không kịp thở, hơi mất mát mà vặn vặn ngón tay: “Vốn tưởng rằng huynh để cho ả ta tiến cung, chơi đùa xong rồi để cho ta tiêu khiển, ai ngờ lại tứ hôn cho tên tiểu tử Mộ Tranh, nếu bị Tiểu Đào Hồng nghe được nhất định sẽ không bỏ qua cho huynh.”
Nam Cung Đệ mới chỉ nghe nói được nửa đoạn trước, còn chưa nghe nốt câu sau đã ngắt lời Quân Mặc U, khiến cho Đào Hồng đến truyền tin tức trợn tròn mắt.
“Bốp!” Đào Hồng ném đồ vật gì đó trên tay xuống đất, vẻ mặt oán giận nhìn Quân Mặc U, chỉ thẳng vào mũi hắn nói: “Ngươi thật sự ban kẻ tiện nhân kia cho Mộ Tranh rồi hả?”
Quân Mặc U lắc đầu, “Bị Triệu Kế Thành ghét bỏ rồi!”
Đào Hồng thở phào nhẹ nhõm, lại cảm thấy Mộ Tranh quá mất mặt, cứ thế bị tên xấu xí quái dị kia ghét bỏ, buồn nôn chết đi được. Nàng tức giận muốn tóm lấy Quân Mặc U mà hung hăng đánh cho một trận, nhưng nhớ đến nam nhân của nàng vẫn còn đang làm việc dưới tay hắn, nên phải tốn rất nhiều sức lức mới nhịn được xuống, nàng nghiến răng nói: “Chúc mừng Hoàng thượng, chúc mừng Hoàng thượng, lại có thêm một tiểu đệ hoặc tiểu muội.”
Ánh mắt Nam Cung Đệ sáng lên, Thái hậu trúng thưởng rồi hả?



Chương trước Chương tiếp

Thử đọc