Thần Thâu Quýnh Phi, Đêm Động Phòng Hưu Phu - Chương 140

Tác giả: Thủy Mạc Thanh Yên

Bệnh Nan Y

Bên trong nội điện của Ngự thư phòng, Quân Mặc U mặc trung y (1) nằm trên giường, mặt trắng bệch không có một chút huyết sắc nào, hốc mắt xanh xao hõm sâu, xương gò má nổi cao, hiển nhiên là triệu trứng của một kẻ sắp đi đời nhà ma.
(1) Trung y: Bộ quần áo mỏng được mặc lót bên trong mà người Trung quốc thời xưa hay mặc, nó thường là màu trắng.
Mạc Vấn ẩn núp ở trên xà nhà, nhìn chủ tử nhà mình không còn tí sức sống nào, khóe miệng chợt co quắp. Tên Mạc Vũ kia làm thế nào mà biến một chủ tử đang mạnh khỏe nhanh nhẹn thành một kẻ sắp đứt hơi thế kia.
Đừng nói là Chu Vương phi, mà đến chính hắn cũng cho là chủ tử không còn bao nhiêu thời gian.
“Khụ khụ…” Quân Mặc U nhắm chặt mắt, lúc ho khan có một dòng máu đỏ tươi chảy từ khóe miệng ra, dính lên chăn gấm rồi lan ra xung quanh.
Con bà nó, đúng là bệnh nan y!
Mạc Vấn đỡ trán, chủ tử, người có cần phải diễn sâu như vậy hay không?
“Kétttt” Tiếng lăn của bánh xe bằng gỗ vang lên truyền từ bên ngoài điện tới. Mạc Vấn nín thở, thấy thân thể chủ tử giật một cái rồi nhắm chặt mắt, hắn nhanh chóng phóng ra khỏi Ngự thư phòng không một tiếng động.
“Lạch cạch…” Tiếng mành châu va chạm lanh lảnh êm tai, nhưng lại làm cho thân thể Quân Mặc U căng thẳng. Nam Cung Đệ đến đây chính là một canh bạc, là thật hay giả chỉ cần xem tối nay.

Nam Cung Đệ không ngờ rằng đột nhiên Quân Mặc U lại bệnh nặng như vậy, nghiêm trọng như vậy!
Không, đây chính là bộ dạng sắp chết do bị bệnh lâu ngày, vì sao trong thư Mộ Tranh lại không thông báo cho nàng biết? Ngược lại, nàng nghe thấy lời đồn đại ở bên ngoài, sai người đi dò la mới xác nhận là thật.
Khoảnh khắc đó, tim nàng giống như bị một tảng đá lớn đè xuống, nặng nề đến mức không thể hô hấp.
Ra sức thúc ngựa chạy tới, thấy gương mặt gầy gò của hắn còn nghiêm trọng hơn so với tưởng tượng của nàng.
Đau đớn bóp nghẹt trong tim, rồi truyền đến khắp các khớp xương, cả thân thể nàng xụi lơ trên ghế, nước mắt không tự chủ được mà rơi khỏi vành mắt.
“Khụ khụ…” Quân Mặc U đã mất đi ý thức ho khan một cơn tê tâm liệt phế, làm Nam Cung Đệ bừng tỉnh, nàng hốt hoảng điều chỉnh xe lăn tiến đến sát mép giường.
“Tại sao lại trở thành như vậy…” Nam Cung Đệ đưa bàn tay mịn màng lau đi dòng máu đỏ tươi đang không ngừng tràn ra từ khóe miệng cho Quân Mặc U, nhưng bất chấp nàng có lau thế nào cũng không lau hết, máu vẫn cứ cuồn cuộn chảy ra.
Con ngươi bên dưới mí mắt Quân Mặc U chuyển động, thầm nghĩ: “Hỏng bét, túi máu Mạc Vũ cho hắn hơi nhiều, trong miệng vẫn còn một ngụm lớn nữa.
“Tách” Một giọt nước mắt nóng bỏng rơi trên mặt Quân Mặc U, tâm trạng Quân Mặc U lại nôn nóng hẳn lên, “Phụt” một cái, hắn phun toàn bộ máu ra ngoài, làm bẩn quá nửa chăn gấm.
“Quân Mặc U… Quân Mặc U, huynh tỉnh lại đi…” Nam Cung Đệ thấy hắn phun ra một ngụm máu lớn, sắc mặt sợ hãi trắng bệch, nàng lấy một cái khăn tay khác ra liên tục lau chùi, thấy vết máu sạch sẽ rồi mới thoáng thở phào nhẹ nhõm.
Nam Cung Đệ nắm thật chặt bàn tay lạnh như băng của Quân Mặc U rồi áp lên mặt mình, thân thể khẽ run, nếu như chẳng bao lâu nữa hắn sẽ lìa đời thì những việc nàng làm suốt mấy năm nay còn có ý nghĩa gì nữa?
Vì không muốn liên lụy đến hắn, không muốn đẩy nhi tử đến tình cảnh nguy hiểm nên nàng nhẫn tâm để hắn nghĩ rằng mình đã chết, chịu đựng nỗi đau đục khoét tận xương tủy.
Nỗi hối hận giống như hàng ngàn hàng vạn sợi tơ siết chặt lấy tim phổi, đau đến mức hít thở không thông.
“Ta đã về rồi, huynh tỉnh lại có được hay không? Quân Mặc U, ta sai rồi, không nên mặc kệ cảm nhận của huynh, khiến chúng ta ngăn cách đôi nơi… Chỉ cần huynh tỉnh lại, cái gì ta cũng đều nghe theo huynh, chúng ta sẽ không rời xa nhau nữa…” Đôi mắt Nam Cung Đệ mờ mịt đẫm lệ, nhìn hơi thở yếu ớt của hắn, trong lòng từng cơn đau đớn quặn thắt, ánh mắt đầy tuyệt vọng, chẳng lẽ thực sự không còn thuốc nào cứu được nữa sao?
Trong nháy mắt, nàng nghĩ đến sư phụ vì cứu nàng nên đã cho nàng ăn rất nhiều linh dược, cho nên máu của nàng cũng có thể khiến cho nhiều người không cần uống thuốc hay châm cứu vẫn sống thêm được mấy ngày.



“Thủy Dật, Thủy Dật, huynh mau vào đây.” Nam Cung Đệ quay đầu nhìn ra bên ngoài bức rèm che hô lên.
Thủy Dật nghe thấy tiếng gọi bèn đi vào, nhìn Quân Mặc U trên giường, chân mày hắn nhíu chặt lại, vẻ mặt hơi kỳ lạ. Nếu thật sự Quân Mặc U bị bệnh nặng thì cũng chẳng có hơi đâu mà tới uy hiếp hắn chứ?
Nhưng nếu như là hắn ta đang giả bệnh, thì tại sao cả người lại gầy trơ xương như vậy?
Trong lúc vô tình ánh mắt của Thủy Dật chạm đến đôi bàn tay thon dài với ngón tay mềm mịn, ánh mắt lóe lên, may mà Đệ Nhi quá ưu sầu đến nỗi suy nghĩ không còn nhạy bén nữa, nên chưa hề phát hiện ra.
“Thủy Dật, huynh cầm giúp ta một cái chén tới đây, cả chăn nữa.” Nam Cung Đệ chỉ quan tâm đến bệnh tình của Quân Mặc U nên không phát hiện ra sắc mặt kỳ lạ của Thủy Dật.
“Lấy chén để làm gì?” Thủy Dật nhíu mày, không phải là sẽ làm chuyện điên rồ chứ?
“Ta…” Nam Cung Đệ ngước mắt nhìn Thủy Dật, nghĩ đến hắn vì cứu mình đã mang thuốc cứu mạng của mình cho nàng, mà nàng lại định lãng phí ý tốt của hắn vì Quân Mặc U nên hơi áy náy. Thế nhưng bắt nàng trơ mắt nhìn Quân Mặc U chết thì lại càng tàn nhẫn hơn. “Ta phải cứu hắn, cho dù hắn chỉ có thể sống lâu hơn một ngày, hay chỉ là một canh giờ.”
Vẻ mặt Thủy Dật vẫn không hề giãn ra, giấu bàn tay đang siết chặt trong ống tay áo. Cho dù hắn biết Quân Mặc U đang giả vờ bệnh nhưng thấy thần sắc cứng rắn kiên cường của nàng, dường như trái tim hắn lại nứt toác ra.
“Trước tiên bắt mạch cho hắn ta đã.” Thủy Dật ổn định lại tinh thần, ý bảo Nam Cung Đệ bắt mạch.
Nam Cung Đệ ngẩn ra, vẫn chưa hoàn hồn, nhưng Quân Mặc U nằm trên giường lại chột dạ, chẳng qua là hắn chỉ cải trang trên mặt, còn cơ thể vẫn giống người bình thường.
Trong lòng hoảng hốt, nếu như Thiển Thiển biết hắn giả bệnh rồi lại bị Thủy Dật đổ dầu vào lửa thì…
“Khụ…” Quân Mặc U nặng nề ho khan, mí mắt rung rung rồi từ từ mở mắt ra, nhìn thấy Nam Cung Đệ và Thủy Dật thì sửng sốt, thì thào nói: “Chu Vương… Ngươi tới thăm Trẫm?”
Khóe miệng Thủy Dật co quắp, rất muốn tát cho hắn ta mấy cái, diễn, cứ tiếp tục diễn sâu nữa đi!
“Quân Mặc U, huynh có cảm thấy chỗ nào không thoải mái không?” Nam Cung Đệ thấy Quân Mặc U tỉnh lại, trong mắt ánh lên vẻ vui mừng, nhưng ngay sau đó lại nhìn thấy bộ dạng yếu ớt thiếu sức sống của hắn, trong lòng lại nhói đau. “Truyền thái y được không?”
“Ngươi… Ngươi là ai?” Quân Mặc U ngỡ ngàng nhìn Nam Cung Đệ, nhíu mày cố gắng nhớ lại, nhưng vẫn không hề nhớ ra nàng là người nào.
Nam Cung Đệ dừng tay lại, nụ cười trên mặt cũng cứng đờ rồi dần tắt hẳn. Đúng rồi, nàng đang dịch dung thì làm sao hắn biết được nàng là Thủy Khanh Y chứ?
Nhưng Quân Mặc U hoàn toàn không nhận ra nàng khiến trong lòng nàng cảm thấy hơi mất mát, chẳng phải hắn nói đã yêu đến cực hạn, dù có hóa thành tro cũng vẫn nhận ra sao?
Quả nhiên, có những lời nói không thể tin là thật!
“Ta… Ta là Chu Vương phi.” Nàng trốn tránh thân phận thật theo bản năng.
Trong đáy mắt Quân Mặc U tuôn ra một màu đen, che lại vẻ thất vọng sâu sắc. Cuối cùng nàng vẫn thừa nhận mình là Chu Vương phi, ài, cho dù hắn không còn sống được bao lâu mà nàng vẫn không bằng lòng tiết lộ thân phận sao?


Lúc đó hắn ‘hôn mê’ nhưng vẫn nghe được rõ rành rành nàng nói rằng nàng hối hận, không nên giấu giếm hắn, muốn ở bên cạnh hắn, tại sao hắn vừa mới tỉnh lại thì nàng đã quay ngoắt thành ra như này.
Khóe miệng Quân Mặc U hơi đắng, lúc ấy thiếu chút nữa thì hắn kích động mà nhảy dựng lên ôm thật chặt nàng vào lòng, không biết phải mất bao nhiêu sức lực mới có thể kìm chế lại được kích động trong mình.
“Chu Vương phi?” Sự lạnh lùng toát ra trong lời nói tràn đầy vẻ mỉa mai, hắn hỏi xong thì lập tức nhắm mắt lại, không thèm nhìn nét mặt khác thường của hai người kia.
Nam Cung Đệ căng thẳng, vừa rồi hắn… hắn nghe được lời nàng nói?
“Ta…” Nam Cung Đệ mở miệng định giải thích thì bị Thủy Dật cắt ngang: “Mới vừa rồi ta đi thăm nhi tử, nó rất thích Hoàng cung Bắc Thương. Đệ Nhi, nếu nàng đã tới đây rồi thì hãy ở lại đây chăm sóc nhi tử, chờ sư phụ tới nhân tiện giúp Bắc Thương Đế ‘điều trị’.” Hai chữ cuối cùng được hắn nói nhấn mạnh, cực kỳ có thâm ý.
Nam Cung Đệ đặt toàn bộ tâm tư lên người Quân Mặc U nên nàng hoàn toàn không để ý Thủy Dật đang nói gì, chỉ hăng hái gật đầu.
“Được!”
Ánh mắt Thủy Dật hơi tăm tối, thu lại vẻ đắng chát trong đáy mắt rồi xoay người đi ra ngoài. Đi đến bức bình phong thì hắn dừng bước lại rồi nói: “Đệ Nhi, nếu nhớ Bắc Nguyên thì hãy quay về.”
Quân Mặc U thấy mất hứng, năm đó là hắn nhất thời sơ sót nên mới bỏ lỡ ba năm, vất vả lắm mới gặp được nhau, hắn còn có thể ngu xuẩn đến mức để cho nàng quay về?
Nằm mơ đi!
“Khụ…” Tiếng ho khan thu hút lực chú ý của Nam Cung Đệ, lời lên đến khóe miệng rồi mà nàng đành nuốt vào trong bụng, vội vàng giúp Quân Mặc U điều khí, quên mất Thủy Dật đang đứng ở bức rèm châu. “Huynh hãy hô hấp chậm lại, chớ có hít thở sâu…”
Khóe môi Thủy Dật khẽ nhếch lên một nụ cười cay đắng, vén rèm lên rời đi.
Không phải đồ của hắn, thì bất kể có miễn cưỡng đến đâu cũng chỉ là công dã tràng.
Sau khi Quân Mặc U nghe được tiếng rèm châu va vào nhau, hắn đột nhiên xốc chăn lên nắm lấy tay Nam Cung Đệ, kéo mạnh một cái rồi lật người đè Nam Cung Đệ xuống dưới, lấy đâu ra vẻ ốm yếu bệnh tật?
“Huynh… Huynh…” Nam Cung Đệ bất ngờ không kịp đề phòng, hoảng sợ trợn tròn mắt, chẳng phải bệnh tình đang nguy kịch sao?
“Có phải định nói ta bệnh tình nguy kịch thì vì sao lại sinh long hoạt hổ thế này không? Chu, Vương, phi!” Đáy máy Quân Mặc U thoáng qua hung ác, ba chữ cuối là gằn từng chữ từ trong kẽ răng.
Tim Nam Cung Đệ đập chậm lại, hóa ra là… hóa ra là hắn đã biết từ đầu, đây chẳng qua là đưa nàng vào tròng thôi.
“Huynh đã sớm biết!” Nam Cung Đệ cười lạnh, thu lại vẻ hoảng loạn trong đáy mắt, bắn ánh mắt sắc lạnh tràn ngập hàn khí về phía Quân Mặc U, nhưng khi nhìn thấy con ngươi đỏ như máu của hắn, tim nàng như thắt lại, quay mặt đi.
Quân Mặc U đưa tay kẹp chặt lấy cằm Nam Cung Đệ, giữ đầu nàng nhìn thẳng vào hắn. “Chột dạ ư?”
“Tại sao ta phải chột dạ?” Nam Cung Đệ bị Quân Mặc U chọc giận, nàng còn tưởng hắn thật sự không xong rồi, suốt cả đường đi tim đều treo trên cổ họng, chỉ sợ giữa đường nghe được tin dữ.
“Tại sao? Hay cho câu tại sao! Nếu ta không giả bộ bị bệnh thì nàng còn muốn tránh ta tới khi nào? Định cả đời không gặp nhau, yên ổn làm Chu Vương phi, ân ân ái ái sống chết có nhau cùng với Thủy Dật? Trong lòng Quân Mặc U bị tổn thương, nhưng thấy thái độ kiên cường của nàng cùng với hành động thừa nhận mình là Chu Vương phi trong nháy mắt, lửa giận liền cuồn cuộn tuôn trào.
Nam Cung Đệ mím môi, nín nhịn không nói câu nào.
“Tại sao nàng lại có thể nhẫn tâm như vậy? Nàng khiến ta không biết phải làm gì nữa! Nàng nói xem, ta phải làm gì bây giờ?” Con ngươi đỏ ngầu của Quân Mặc U thoáng hiện vẻ đau đớn cùng cực, yếu đuối, bất lực.
Mấy năm nay hắn cũng không biết làm thế nào mà mình có thể trải qua, may mà trong lòng hắn vẫn còn một chút chấp niệm, nếu thật sự cho rằng nàng đã đi rồi, hắn sẽ cùng đi theo nàng, vậy mà nàng… nàng vẫn còn sống, nhưng nàng thực sự muốn âm dương cách biệt ư?
Hắn thô bạo xé rách mặt nạ trên mặt Nam Cung Đệ, lộ ra dung nhan hoa nhường nguyệt thẹn, hung hăng cắn lên cánh môi hồng nhuận kia cho đến khi trong miệng tràn ngập mùi máu tươi mới buông ra, rồi lấy hai tay thật chặt lấy Nam Cung Đệ.
“Ta thật sự chỉ muốn bóp chết nàng, rồi sau đó đi theo nàng, như thế có phải sẽ không còn nhiều đau đớn và phiền muộn? Không còn phải chịu nỗi khổ tương tư khắc cốt ghi tâm? Cũng không cần phải mệt mỏi như thế này, phải không?” Một chút niềm tin còn sót lại vỡ tan trong mắt Quân Mặc U, trong chớp mắt liền biến thành sát ý.
Trong lòng Nam Cung Đệ đau thắt từng cơn, nàng không biết mình lại làm tổn thương hắn sâu như vậy!
Nàng ôm thật chặt Quân Mặc U, lắc đầu nói: “Không phải vậy, là ta quá đần độn, không muốn liên lụy đến huynh, ta… ta đã thành người tàn phế, là một phế nhân lại còn mang theo một đứa bé. Nếu ta cứ như vậy mà tới tìm huynh thì những kẻ không an phận kia làm sao có thể bỏ qua cơ hội tốt như vậy? Tất cả ta đều tính toán vẹn toàn, chỉ quên mất cảm nhận của huynh.” Cõi lòng Nam Cung Đệ suy sụp, nếu biết cả hai cùng bị hành hạ thì đương nhiên nàng sẽ tiết lộ tin tức cho hắn.
Cổ họng Quân Mặc U như bị siết chặt, phế nhân… Giật mình nhớ lại, ban nãy nàng ngồi xe lăn tiến vào đây, lúc ấy hắn còn tưởng rằng nàng vì che giấu tai mắt người khác nên cố tình ngụy trang.
Tựa như nhìn thấy nghi vấn của Quân Mặc U, Nam Cung Đệ giải thích: “Đúng ra lúc đó ta đã không còn cứu được nữa, cũng may nhờ có âm dương đồng tâm cổ khống chế độc tố mới giúp ta kéo dài thêm được mấy ngày, phải uống thuốc cứu mạng của Thủy Dật mới giải được độc, nhưng do bị kéo dài quá lâu nên vẫn không thể giải được hoàn toàn. Lúc đó ta có thai nên không thể dùng thuốc bừa bãi, chỉ còn cách ép tất cả độc tố xuống chân, sau khi sinh hạ nhi tử thì không thể đi lại được.”
Quân Mặc U đã khôi phục lý trí, nhìn sắc mặt tái nhợt của nàng, đáy mắt hắn tràn ngập đau xót, khàn khàn hỏi: “Hi Nhi… là con của chúng ta?”
Đáy mắt Nam Cung Đệ thoáng ấm áp, khẽ gật đầu.
“Nhi tử là do nàng dạy dỗ?” Quân Mặc U nghĩ đến cuốn sách nhỏ kia, khẽ chau mày, sau này vẫn nên để hắn dạy dỗ lại cho tốt.
Nam Cung Đệ tiếp tục gật đầu.
“Bị nàng giáo dục sai lệch, thành ra đần độn giống như nàng.” Quân Mặc U khẽ cười, thấy trong mắt Nam Cung Đệ có vẻ tức giận, hắn bèn vuốt ve mái tóc mềm mại của nàng nói: “Sau này để ta dạy.”
“Con chỉ cần ta dạy.” Nam Cung Đệ cất giọng dịu dàng pha chút đắc ý, nhi tử từ nhỏ đã do nàng nuôi lớn, nhưng khi nhìn thấy khuôn mặt đau ốm này, trong lòng lại thấy áy náy. Đối với hắn, đối với nhi tử, bỏ lỡ mất ba năm kia, bất kể thế nào cũng không thể đền bù được.
“Những ngày qua không có nàng, đều là ta dạy, ít nhất… sẽ không vẽ ta thành gà mẹ.” Khóe miệng Quân Mặc U hơi nhếch lên kéo thành một đường cong, nhìn mặt người nào đó đang biến sắc thì biết được nhất định nàng cũng đã xem qua cuốn sổ nhỏ, nhẹ nhàng nói: “Con thích chơi cùng với động vật nhỏ, bị nàng dạy cho không phân biệt được động vật loại nào mới có thể coi là bạn.”
Ánh sáng rực rỡ trong mắt Nam Cung Đệ chợt phai nhạt, trong lòng trăm mối tơ vò, khẽ nói: “Vì trông chừng ta nên nhi tử mới không chịu chơi với những bạn bè khác, chơi một mình trong sân, không có mấy người bạn kia, chỉ có thể chơi cùng động vật nhỏ, cùng kết giao bằng hữu.” Vành mắt đỏ ửng, giọng nói hơi nghẹn ngào: “Là ta làm liên lụy đến con…”
Quân Mặc U che miệng nàng, con ngươi màu đỏ trở nên nhu hòa giống như ánh nắng ấm áp đầu xuân, che phủ hết sự bất an của nàng, dịu dàng nói: “Sau này có ta rồi, nếu như hai chân không thể chữa khỏi… Ta sẽ làm hai chân của nàng, dẫn nàng đi xem hoa nở hoa tàn, mây cuộn mây tan.”
Lỗ mũi Nam Cung Đệ cay cay, khóe mắt ẩn chứa ánh lệ, nặng nề gật đầu.
“Cho dù huynh không cần ta, ta cũng phải ỷ lại vào huynh, ai cũng đừng hòng tách chúng ta ra.” Nam Cung Đệ cắn môi, hơi bất an nhìn Quân Mặc U, nàng nói: “Ta có thể ở lại trong cung, nhưng vẫn chưa muốn để lộ thân phận, cứ nói ta là con tin huynh bắt được, hoặc là… phụ tá cũng được!” Nàng không đành lòng phá bỏ cục diện phải lâu như vậy mới bố trí xong, nếu không thì thật có lỗi với mấy năm chịu đựng đau đớn.
Sắc mặt của Quân Mặc U thay đổi mấy lần, bất đắc dĩ gật đầu.
“Ta cần phải thu lợi tức.” Hắn cười một tiếng ý vị thâm sâu, đối diện với đôi mắt còn đang dày đặc mây mù, ánh mắt hắn trở nên dịu dàng lưu luyến, từ từ cúi đầu xuống, hôn lên cánh môi mềm mại ngọt ngào kia. Đã hơn một ngàn ngày, mỗi khi đến đêm khuya nỗi nhớ nhung đều như nước thủy triều điên cuồng kéo tới, nhớ đến mức xương cốt cũng đau buốt. Hôm nay ôm nàng vào trong lòng cũng tưởng đây không phải sự thật, cứ như một giấc mơ.
Nam Cung Đệ chủ động hôn đáp lại, răng môi hai người chạm nhau, trằn trọc, triền miên… Đang chìm trong say đắm, bên ngoài lại có người không biết điều mà đánh vỡ bầu không khí ái muội ấm áp này.
“Hoàng thượng, người bên Cung Hoán Tuyết kia không chịu bỏ thai.” Công công Tiểu Lý Tử vừa dứt lời, Quân Mặc U cảm giác được rõ ràng cơ thể người trong ngực mình đang căng thẳng.



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc