Tà Nữ Và Yêu Vương - Chương 06

Tác giả: Tà Nhi

- Tịnh Nhi, ta muốn uống trà!
Trịnh Phi Vũ uể oải nằm ẹp ra bàn đá trong đình viện. Ánh trăng nhàn nhạt trên cao soi bóng xuống hồ sen.
Thời gian thấm thoát thoi đưa, mới đó mà đã hơn một tháng kể từ lần diệt thổ phỉ ở núi bắc. Từ hôm đó trở về, Trịnh Phi Vũ đều đặn hai lần một ngày đến trang viên của Huyết Tử một hai đòi uống trà, có hôm còn ăn vạ đòi cơm. Nhìn một thân bạch y dịu dàng xinh đẹp, tuy vẫn có nét lạnh lùng xa cách nhưng không hề có sát khí, hắn gọi Huyết Tử thấy không thuận miệng nên quyết định mỗi khi nàng mặc áo trắng, hắn sẽ gọi Tịnh Nhi.
- Hiện tại không có!
Lâm Tịnh Nhi đã quen thuộc cảnh này thì một bộ thờ ơ đáp trả.
- Sao không có? Nơi này của nàng chẳng phải lúc nào cũng có sen nở sao? Có sen thì hà cớ gì không có trà?
- Sen thì có, trà cũng có nhưng ta không muốn pha. Ngươi muốn cứ tự thân làm lấy! Nếu không thì trở về bảo hạ nhân nhà ngươi làm.
Lâm Tịnh Nhi không buồn ngẩng mặt, chỉ chăm chú chải lông cho con mèo ú đen tuyền.
- Ta thực ganh tỵ với nó!
Trịnh Phi Vũ trong vẻ mặt tiểu hài tử hậm hực bắn ngàn tia lửa đến con hắc miêu kia.
Như cảm nhận được nguy hiểm rình rập, hắc miêu tội nghiệp đành tủi thân đứng dậy lắc lắc mình tròn trịa rồi nhảy khỏi chân Tịnh Nhi, một mạch đủng đỉnh đi vào trong. Thấy vậy, Trịnh Phi Vũ mới hài lòng mỉm cười. Không uổng công hắn hằng ngày cho ăn!
Nói đến chuyện cho mèo ăn, hắn lại ấm ức không thôi với nữ nhân trước mặt. Đường đường là một Cửu vương gia uy quyền khuynh đảo thiên hạ lại phải ngày hai bữa cho mèo ăn để được uống trà cùng ăn ké cơm của nàng. Hắn nghĩ mà tủi thân.
Để đảm bảo hình tượng lung linh của mình trong mắt thuộc hạ, hắn đã lệnh cho Bá Cường cùng Bùi Lực nếu không có chuyện gấp thì tuyệt không được tự tiện vào nơi đây. Mặc dù trong mắt mọi người trước nay, cái hình ảnh kia cách xa với từ “lung linh” đến nhường nào!
- À, ta rất tò mò vì sao nàng có thể trồng cho sen nở quanh năm a?
Vứt cái suy nghĩ với con mèo qua một bên, Trịnh Phi Vũ hướng Tịnh Nhi hỏi.
Người trước mặt im lặng thật lâu, đến mức hắn nghĩ nàng sẽ không trả lời, định nói sang chuyện khác thì nàng đột nhiên mở miệng:
- Là mẫu thân dạy ta!
Thấy Tịnh Nhi ánh mắt chợt trở nên trầm buồn, xa xăm nhìn đến chốn mơ hồ nào đấy, Trịnh Phi Vũ cảm thấy hối hận. Gương mặt bỗng trở nên nghiêm túc.
- Người hiện nay... là ở bên kia?
Hắn hướng mắt về phía nắm mồ nhỏ dưới gốc hoa đào bên kia hồ sen. Nơi đó thường được nàng hương khói mỗi đêm, hắn đôi lần nhìn thấy nhưng không tiện hỏi. Không ngờ hôm nay lại lỡ lời có được đáp án.
- Đúng vậy!
Tịnh Nhi nhỏ tiếng trả lời. Nói xong nàng liền đứng dậy, lặng lẽ đi vào nhà. Trịnh Phi Vũ trông theo bóng dáng ấy lòng chợt dâng một cảm giác lạ...
Hắn muốn bảo vệ nữ nhân kia!
---
Trên phố khu phố sầm uất, người qua người lại như thoi đưa.
Trịnh Phi Vũ ngồi ở tầng hai của một trà lâu, mất hồn nhìn chằm chằm vào chậu mẫu đơn. Ánh mắt nhu tình biết bao, thần sắc dạt dào biết bao. Đóa mẫu đơn đỏ thắm kia bị hắn nhìn đến muốn héo.
- Vương gia!
Mãi đến khi Bùi Lực từ nóc nhà bên cạnh nhảy sang, đứng trước mặt gọi một tiếng, hắn mới bừng tỉnh.
- Có việc gì?
Sau khi nghe Bùi Lực tường thuật lại, hắn thôi giả bộ làm công tử đào hoa ngắm hoa đến thất thần, đứng dậy tung người nhảy xuống dưới.
“Soẹt” một tiếng, Trịnh Phi Vũ xòe quạt giấy trong tay, phe phẩy đi dạo phố.
Bùi Lực nói quả không sai, hiện tại dân chúng trong phố đều đang truyền nhau một mẫu chuyện hấp dẫn.
- Hôm nay lại phát hiện thi thể của một cô gái nữa ở bờ sông sau núi!- Lão nông bán gạo tỏ ra nghiêm trọng.
- Nghe đâu là con gái út của lão Tứ tiều phu trong núi.- Bà cô đứng tuổi bán thịt góp lời.
- Tên đại dâm tặc này nghe nói một cao thủ võ lâm, có người chứng kiến hắn ôm nữ nhân bất hạnh nhẹ nhàng nhảy qua các mái nhà.- Một người ăn xin cũng chạy vào thêm mắm dặm muối.
Trịnh Phi Vũ nghe thấy, hết nhếch mép cười lại nhíu mi không thôi. Đúng là miệng lưỡi thiên hạ, một đồn trăm, trăm đồn nghìn. Chỉ sợ qua vài ngày nữa, cái hái hoa tặc kia trong tư tưởng của họ sẽ được thăng cấp thành thượng thừa cao nhân.
- Thực hư thế nào?
Trở về biệt viên Lâm gia, Trịnh Phi Vũ gấp quạt, thu lại vẻ mặt phong lưu trưng ra trên phố.
- Những ngày gần đây liên tiếp xảy ra vụ dân nữ bị bắt cóc vào đêm khuya. Sáng sớm hôm sau lại phát hiện xác của họ nằm ở ven sông hoặc bìa rừng, trang phục xộc xệch và... thân xử nữ bị phá!
Bùi Lực nhanh chóng bẩm báo.
Trịnh Phi Vũ nhanhc hóng bắt được điểm mấu chốt liền hỏi:
- Chỉ bắt nữ nhân?
- Vâng!
- ...
---
Trời về khuya, không khí trở nên lạnh hẳn.
Những đám mây đen mọng nước ban chiều giờ hóa thành một màu đỏ, che mất ánh trăng. Gió đêm vi vu thổi. Khung cảnh vắng lặng đìu hiu đến rợn người, ngoài tiếng gà bay chó sủa thì cũng chỉ có vài điệu thở nhẹ nhàng của nữ nhân xiêm y đỏ tươi.
Trên con phố vắng tênh, Huyết Tử một thân mảnh mai nhẹ bước.
“Vù!”
Một cơn gió lạ thổi đến, tấm sa lụa mỏng khẽ bay. Tiếp đến, một bàn tay như có như không lướt lấy tà áo của nàng.
- Tiểu mỹ nhân!
Tiếng cợt nhã vang lên bên tai khiến Huyết Tử cảm thấy kinh tởm. Nàng cuộn tay thành nắm đấm kiềm chế cơn giận.
Gặp tình huống tương tự, nàng trước đây đã không ngại mà liền một kiếm câu hồn tên dâm tặc thú tính này. Nhưng hiện tại trở thành thuộc hạ của Trịnh Phi Vũ, nàng không thể nhận tiền rồi Gi*t người tự do như trước nữa.
- Buông tay!
Lời nói lạnh lẽo đến cùng cực kia không ai khác ngoài Huyết Tử. Tuy nói Trịnh Phi Vũ là muốn nàng bắt sống, nhưng nếu vượt qua khuôn khổ cho phép, nàng không đảm bảo tên này được toàn thây.
- Ai nha, có cá tính, có cá tính! Gia thích nha!
Tên dâm tặc kia không những không buông lại còn cười cợt. Cánh tay không an phận từ từ xoắn lấy vạt áo của nàng, càng lúc càng gần đến hông.
“Xoẹt!”
Nhanh như chớp, Huyết Tử rút nhuyễn kiếm bên lưng chém đứt vạt áo bị tên ôn dịch kia nắm lấy rồi buông hai tiếng:
- Dơ bẩn!
Hắn sững người trong giây lát rồi cười:
- Ha, một thân áo đỏ, nhuyễn kiếm sắc bén, chiêu thức nhanh gọn, đừng nói mỹ nhân này là Huyết Tử sát thủ nha! Ta nào có được cái phúc lớn thế này!
Trong màn đêm thăm thẳm, tên dâm tặc lộ ra một nụ cười tươi với hàm răng trắng bóc. Thấy nàng không nói gì, hắn lại tự độc thoại:
- Thiên ý đã định cho ta gặp nàng, chi bằng đêm nay nàng chấp nhận theo ta?
Sau tấm sa lụa, Huyết Tử cười nhạt. Nàng đột nhiên xuất hiện một ý nghĩ, khả năng hoang tưởng của tên này có thể mang ra so với Trịnh Phi Vũ.
- Có khả năng thì tự quyết lấy!
Ý này của nàng là bảo hắn đến mang nàng đi? Tự suy diễn một hồi, đại dâm tặc đang định tiến đến dang tay ôm người thì “✓út!” một tiếng, hắn mau lẹ lùi bước. Một chút sơ sẩy thôi thì vừa rồi kiếm kia của Huyết Tử trong gang tấc đoạt mất mạng hắn rồi!
Sau khi lùi, hắn lại di bước tiến lên lần nữa. Hắn di chuyển linh hoạt vô cùng, vừa ló mặt ở bên trái liền xuất hiện ngay bên phải, quả thật không phải dạng tầm thường.
Nhưng hắn chạy nhanh, kiếm trong tay Huyết Tử còn nhanh hơn gấp bội, lần nào hắn xuất hiện, nàng đều suýt soát chém trúng. Vì vậy chỉ qua một khắc mà bộ y phục của hắn đã bị nàng chém cho rách tươm. Mà kiếm của nàng nay đã thành công đặt lên cổ hắn.
Nhìn áo quần trên người còn kém ăn mày ngoài chợ một bậc, hắn nghiến răng ken két.
- Mỹ nhân à, nàng thực quá đáng rồi nha!
Tiếp sau đó, hắn xuất thần vung tay, một đám phấn trắng từ tay áo cuồn cuộn chắn ngang tầm mắt.
- Mê hồn hương!
Chỉ kịp kinh ngạc nói ba từ, Huyết Tử hít phải khí mê liền ngất. Nhuyễn kiếm nặng nề rơi xuống nền đất lạnh. Đại dâm tặc mau lẹ bắt lấy thân hình mềm nhũn của nàng, dùng khinh công tẩu thoát.
Thế nhưng khi vừa nhảy qua vài nhịp trên mái nhà, hắn liền khựng người kinh ngạc nhìn kẻ vừa xuất hiện trước mặt.
Người kia một thân bạch y trắng sạch, trong tay cầm chiếc quạt giấy. Mắt phượng lạnh lùng như phủ một lớp băng. Gió đêm lùa bay tà áo của hắn phầng phật, sát khí nồng đậm trên người tỏa ra xung quanh.
- Buông nàng ra!
Lời vừa thốt ra, đôi mắt hắn nhìn đến cánh tay đang ôm nàng càng trở nên đáng sợ.
- Người đến là ai? Ta chưa nghe qua Huyết Tử sát thủ lại có nhân thân hay sư môn, nào đâu thể giao người dễ dàng!
Hái hoa đại dâm tặc kia cũng không phải loại thường, một bộ điềm tĩnh hướng Trịnh Phi Vũ ứng đáp.
- Vậy bây giờ ngươi liền biết!
Dứt lời, Trịnh Phi Vũ di thân như gió, vụt đến phía trước ςướק người. Đại dâm tặc hơi hoảng, liên tiếp lùi về sau.
Hắn hai tay bận ôm mỹ nhân không thể thả ra chỉ có thể kịch liệt tránh đòn. Trịnh Phi Vũ sợ làm Huyết Tử bị thương, thì cũng chỉ dùng quạt giấy tấn công. Quạt kia đúng là làm bằng giấy nhưng bên trong lại là một bộ khung kim loại, quất đến đâu khiến đối phương đau đớn đến đấy. Hơn nữa, hắn hiện tại đang rất tức giận nên ra chiêu không hề nương tay, nhằm đến những chỗ hiểm trên người đại dâm tặc mà đánh. Nếu tên kia cũng không phải hạng tầm thường, chỉ sợ trúng mấy quạt kia đã liền gãy xương.
Thấy tình hình không ổn, đại dâm tặc liền xoay người dùng khinh công bỏ chạy. Thế nhưng, tốc độ khinh công khi ôm thêm một người trong tay khiến hắn thật vật vã, chỉ một lúc lại bị thân ảnh bạch y phía sau đuổi kịp.
Vừa nghe tiếng gió vụt qua, chân chưa kịp chạm mái nhà thì mặt hắn thình lình hứng trọn một cú đá.
“Á!” một tiếng, đại dâm tặc mất thăng bằng liền rơi xuống. Mỹ nhân trong tay nhanh chóng bị người ta đoạt mất. Thân chạm đất chưa kịp đứng dậy, hắn lại bị hai bóng đen từ đâu mạnh mẽ đè xuống.
- Vương gia, người cứ hồi phủ trước, chúng thuộc hạ sẽ xử lí tên này!
Bá Cường lên tiếng. Thế nhưng khi chưa kịp nói hết câu, vương gia nhà hắn đã vô thanh vô tức biến mất.
Tại gian nhà tranh của Huyết Tử, Trịnh Phi Vũ bế nàng nhẹ nhàng đặt nàng xuống giường, kéo chăn giúp nàng đắp. Sau đó ngồi lại mép giường.
Hắn tháo mảnh sa lụa trên mặt nàng xuống, lộ ra một gương mặt da phấn mịn màng xinh đẹp. Đôi mắt lạnh băng thường ngày nay khép lại khiến ở nàng tản mát ra một cảm giác nhu hòa dễ chịu. Hắn chăm chú nhìn nàng, tham lam thu vào tầm mắt khuôn mặt khiến lòng hắn rộn rạo ấy.
Thời khắc thấy tên nam nhân kia chạm tay vào vạt áo nàng, trong lòng hắn vô cớ cuộn trào cảm giác tức giận mãnh liệt. Cực lực kiềm chế lắm hắn mới không ngay lúc đó bẻ gãy cánh tay kia.
Nữ nhân này chỉ là thuộc hạ của hắn, hà cớ gì có thể vì một màn kia mà khiến hắn nổi giận. Đột nhiên, mâu quang hắn sáng ngời như phát hiện điều gì.
Lẽ nào.. hắn động tâm?
---
Sáng hôm sau, khi vừa thức dậy, Trịnh Phi Vũ đã liền phi thân đến hậu viên Lâm gia. Hắn muốn xem tình hình của Huyết Tử. Thế nhưng khi vừa đặt chân đến, hắn liền kinh ngạc vô cùng. Cánh cửa cũ kĩ cùng chiếc ổ khóa rỉ sét bị lãng quên bao nhiêu năm nay được phi thường bị dỡ bỏ.
Tim hắn như chùng một nhịp, trong đầu có dự cảm xấu, thầm kêu một tiếng “Không xong!”
Trước đó một canh giờ, Huyết Tử hết chịu tác dụng của thuốc mê liền tỉnh dậy. Thính giác nhạy bén của một sát thủ đột nhiên phát hiện tiếng động lạ. Với tốc độ nhanh chất, nàng thay bộ y phục đỏ tươi thành một thân bạch y trắng tinh rồi nhanh chóng đẩy cửa bước ra ngoài.
Khi chân vừa đặt đến cầu đá thì cũng là lúc cánh cửa duy nhất thông với Lâm phủ mạnh mẽ bị tống bay.
Một đoàn người xuất hiện từ đấy bất ngờ kéo nhau đi về phía nàng.
Dẫn đầu là một vị phu nhân quá ngũ tuần, gương mặt sắc sảo mặc một chiếc áo vải thượng hạng, đầu cài trâm vàng. Phía sau bà ta là một đám nữ nhân xinh đẹp, áo lụa thướt tha, trang sức lấp lánh đầy mình. Đi cuối cùng là một đám trong trang phục gia đinh, hùng hổ tiến đến bao vây nàng.
Chưa kịp hiểu rốt cuộc là chuyện gì xảy ra mà chỉ sau một đêm thức dậy, chốn trang viên cô lập, thanh tĩnh của nàng lại xuất hiện một đám người thì...
“Ba!”
Một cái tát mạnh mẽ giáng lên mặt Huyết Tử. Hứng trọn một cái tát thình lình đấy, gương mặt da phấn mịn màng lệch hẳn về một bên. Không ai thấy rõ, đôi mắt của nàng lúc ấy lạnh lẽo đến nhường nào.
Phần má bên trái của nàng tê rần rồi ửng đỏ, hiện rõ dấu vết năm ngón tay. Nàng giữ nguyên tư thế cũ, bên tai vang lên giọng điệu khinh rẻ:
- Đồ cẩu tặc chủng!
Vừa nghe đến, Huyết Tử mới ngoảnh mặt đưa đôi mắt băng lãnh kinh người nhìn người phụ nữ kia.
Bắt gặp ánh mắt đáng sợ đầy sát khí đó, bà ta đột nhiên sợ hãi lùi một bước. Cho đến khi một nữ nhân đằng sau lên tiếng rồi tiến đến đẩy nàng khiến nàng mất cân bằng lùi về sau, bà mới khôi phục sắc mặt.
- Đồ cẩu tặc chủng này, ngươi dám dùng đôi mắt đó nhìn mẫu thân ta sao?
Huyết Tử biết những người này. Tuy chưa một làn tiếp xúc nhưng không phải vì thế mà nàng không biết đến họ.
Người phụ nữ dáng vẻ sang trọng kia là Trần Tố Như, đại phu nhân của Lâm Bình, muội muội thân ruột của đương kim hoàng thái hậu. Còn phía sau là thất vị tiểu thư thiên kim đài cát của Lâm gia.
Hôm nay bọn họ hùng hổ đến đây thị uy, hẳn là việc làm đồi bại của tên Lâm Bình kia đã bị phát hiện. Lão ta dùng mọi thủ đoạn để che giấu lâu như vậy mà hôm nay vẫn là bị bại lộ chân tướng. Nghĩ đến đấy, Huyết Tử nhếch miệng cười khinh.
- Mẫu thân, bây giờ làm thế nào với ả tiện nhân này đây?
Một nữ nhân áo xanh tiến đến gần Trần Tố Như hỏi xin lệnh. Người này là thất tiểu thư của Lâm gia, út nữ của Lâm Bình.
Suy nghĩ một lát, bà ta trả lời:
- Chuyện mất mặt như vậy không thể để truyền ra ngoài, chỉ cần xử lí nội bộ là được! Các con cứ theo gia quy mà xử!
- Vâng ạ!
Nữ nhân áo xanh kia vui vẻ cúi đầu nhận lệnh từ mẫu thân của mình rồi quay sang nói với gia đinh điều gì đó. Tên kia sau một hồi chạy đi, lúc trở lại, trên tay mang một chiếc roi da dâng lên.
- Tiện nhân, mẫu thân của ngươi dùng sắc dụ dỗ phu quân nhà người ta thật không biết xấu hổ, để hôm nay ta cho mẹ con ngươi nếm mùi đau khổ!
- Câm ngay!
Từ đầu đến giờ, Huyết Tử lần đầu tiên mở miệng, ánh mắt lãnh đến tận xương. Sát khí nồng đậm vừa dịu xuống nay lại vùn vụt dâng lên khiến kẻ khác bất giác run sợ.
- Tiện... tiện nhân kia, ngươi vừa dám lớn tiếng với ta! Người đâu, mau lôi mẫu thân của ả ra đây!
- Ta nhắc lại lần nữa, không được nhục mạ mẫu thân ta!
Huyết Tử lạnh lùng cảnh cáo.
Bọn gia định chạy đi chạy lại một lúc rồi trở lại bẩm báo:
- Thưa tiểu thư, không có người!
Trần Tố Như liếc thấy nấm đất nhỏ bên gốc đào, thần sắc thập phần không tốt:
- Đã ૮ɦếƭ rồi? Hừ, sớm như vậy đã ૮ɦếƭ?
Bà ta còn chưa chà đạp ả tiện nhân gian díu với chồng mình kia mà ả ta cư nhiên ૮ɦếƭ sớm. Cái hận này, nỗi nhục này bà ta làm sao nuốt trôi!
- Mẫu thân, chẳng phải vẫn còn tiện nhân này sao? Người cứ đấy mà trút giận gấp bội lên ả ta! Ả sẽ thay con hồ ly tinh kia chịu tội! Hô hô...
Thất tiểu thư Lâm gia cười vui vẻ khi thấy người gặp nạn, ђàภђ ђạ kẻ khác vẫn là thú vui hằng ngày của cô ta. Mà sáu vị tỷ muội còn lại của ả gương mặt cũng bừng bừng sáng, mong đợi được xem kịch hay.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc