Sự Nhầm Lẫn Diệu Kì - Chương 42

Tác giả: Cocnon92

Sau một hồi, MV âu yếm véo mũi con gái hỏi:
- Bé con còn gì thắc mắc nữa không?
AD không trả lời, chỉ cười lắc đầu với anh. Vì vậy MV đứng dậy, nắm lấy bàn tay bé xíu, mềm mại như bông của bé nói:
- Vậy được rồi, bố con mình về thôi. Nếu để mẹ đợi lâu, mẹ sẽ lo lắng và nhớ mong chúng ta.
- Mẹ chỉ nhớ con thôi. – AD le lưỡi, làm mặt xấu với bố.
Thấy vậy MV ra vẻ buồn bã, xụ mặt xuống, sau đó bước đi nhưng AD lại không chịu cất bước. Anh cúi xuống nhìn bé, thắc mắc không hiểu. AD không nói gì, chỉ xòe hai tay ra. Lúc này anh mới hiểu bé muốn gì, phì cười rồi bế bổng bé lên.
AD cũng cười tươi reo lên:
- Con muốn được cung kiêng cơ.
- Vậy bé con thơm bố cái nào. – MV chìa mặt cho con gái.
Nghe vậy, AD liền thơm thật kêu vào má anh. MV cười như chưa bao giờ được cười rồi đặt con gái lên cổ, đưa tay giữ chân bé, ung dung bước vào cơn mưa.
AD ngồi trên cổ MV cười toe toét, hai tay nắm chặt tóc anh. Trên đầu bé được chùm chiếc áo bành tô của anh để tránh mưa.
Mọi người ngơ ngẩn nhìn theo bóng dáng của hai bố con với ánh mắt yêu thương. Dường như tình cảm thắm thiết của họ đã sưởi ấm không khí lạnh lẽo ngoài trời, xua tan sự ẩm ướt khó chịu của thời tiết. Hình ảnh gần gũi, thân thương của hai bố con chính là một bức tranh tuyệt mỹ làm rạng ngời một vùng trời của buổi chiều xuân sắp tàn, khắc sâu trong ánh mắt mỗi người qua đường.
LỄ TÌNH NHÂN ĐẦU TIÊN.
Cơn mưa phùn từ hôm qua vẫn chưa dứt, thêm chút gió thổi nhè nhẹ, một màu xanh dịu êm bao trùm khắp chốn. Khung cảnh buổi sáng thật nhẹ nhàng và thoải mái.
NT đang ngồi trên giường ngắm nhìn sự sống ngoài kia từ chiếc cửa sổ trước mặt. Bây giờ cô mới hiểu rõ cảm giác của người tù chính trị, bao hoài bão, khát vọng và lý tưởng to lớn nhưng lại bị ngăn cản và Gi*t ૮ɦếƭ bởi thanh sắt lạnh lẽo và tàn ác của nhà giam tăm tối, ngay cả một chút ánh sáng cũng không có. NT cũng vậy, nhưng đó không phải là những hoài bão lớn lao hay to tát như họ mà chỉ là muốn được chạy nhảy, hòa mình với thiên nhiên tươi đẹp và được hòa nhập với nhịp sống hàng ngày. Đáng tiếc chân tay cô vẫn chưa khỏi, cho nên đành làm kẻ nhàn rỗi đến phát chán trong này. May mà có chị Huệ và Hân đến nói chuyện với cô cho đỡ buồn.
Chị Huệ ngồi trên ghế, bổ cam cho NT đồng thời tán chuyện vui, cười trêu cô:
- Chỗ này bây giờ là nhà mới của boss mình rồi.
- Đúng đấy, sắp chuyển cả công tác đến luôn.
Vừa nói Hân vừa mời mấy người trong phòng ăn cam, sau đó cũng cắn một miếng, vị chua khiến cô hơi nhăn mặt, đưa cho NT miếng khác. NT liền cầm lấy ăn ngon lành, coi như không nghe thấy gì.
- Sướng nhất nó đấy. – Cô Xuân ăn cam, ghen tị nói.
Chị Huệ nhìn NT đang ung dung ăn, sau đó thở dài than:
- Đúng đó cô. Tuyết bây giờ cũng giống như những đứa con gái mới lớn, nhập nhèm trong chuyện tình cảm. Rõ ràng có cảm giác với người ta rồi mà còn giả vờ vô tình, định làm lạt mềm buộc chặt đây.
Nói xong chị liếc mắt khinh thường nhìn NT. Hân cười đắc ý vì bạn mình cũng có lúc bị người khác coi thường.
Lúc này NT mới đưa mắt nhìn Hân khiến cô cảm thấy lạnh sống lưng, không dám cười nữa, sau đó thong thả hỏi chị Huệ:
- Chị nghỉ việc bừa bãi thế này không sợ bị trừ lương hay đuổi việc sao?
- Sợ gì? Bây giờ người ta lấy lòng chị mày còn không kịp nè. Ai chẳng biết chị đến đây là theo lệnh boss. Chồng mày sợ mày buồn chán cho nên mới bảo chị đến tâm sự với mày cho đỡ tự kỉ. Vì vậy, đây cũng coi như công việc. – Chị Huệ hất hàm, vênh mặt tự đắc kết thúc câu nói.
Mặc dù vậy, NT cũng không để khí thế của chị vào trong mắt, tuyệt tình không cho chị chút thể diện nào đáp:
- Đó chính là lý do chị ở đây mua vui cho em. Nếu không làm em vui tức là chị không làm tròn trách nhiệm…. Vậy thì bị đuổi việc là chuyện đương nhiên. – NT thản nhiên nói như bà lớn thực sự - Cho nên… Em mới là người được lấy lòng trước tiên nhỉ? – Cô cười ngạo nghễ hỏi chị Huệ.
Tình huống đột ngột bị xoay ngược 180 độ. Chị Huệ đang ở thế thượng phong đã chuyển tђàภђ ђạ phong, chỉ có thể trơ mắt oán hận nhìn NT ngạo nghễ ngồi trên “ngai vàng” vừa ςướק được. Xem ra, bất cứ ai đấu tay đôi với NT, dù đang ở đâu đi chăng nữa thì cô vẫn có thể dành lại thế chủ động bất cứ lúc nào. Hân tiếc hận nhìn chị Huệ cau có mặt mày, thất bại thảm hại một bên. Cô bạn của cô lại một lần nữa bách chiến bách thắng.
Ngồi trên giường, NT cười nghiêng ngả nhìn hai người kia xụ mặt. Cô làm sao để cho họ qua mặt được.
Ánh mắt vô tình liếc qua phía cửa, NT vội ngừng lại nhưng bóng dáng đó đã biến mất. Chẳng lẽ mình nhìn nhầm? Cô cau chặt lông mày trầm tư.
Hai người kia thấy NT thẫn thờ nhìn ngoài cửa cũng nhìn theo nhưng không thấy gì, bèn hỏi:
- Sao vậy?
- Không có gì, chắc là em nhìn nhầm. – NT lắc đầu cười đáp.
Nghe vậy hai người cùng thở phào nói:
- Mày rảnh rỗi quá thì ngủ nhiều một chút hay bồi dưỡng tình cảm với lão Vương. Đừng có mà suy nghĩ linh tinh rồi ảo tưởng vớ vẩn.
- Thôi được rồi, không nói chuyện của em nữa. Nói chuyện của hai người đi. – NT khoát tay ngăn lại, sau đó quay sang chị Huệ hỏi – Mấy đứa cháu và anh rể của em dạo này thế nào? Lâu rồi không gặp bé Nhật, em nhớ bé lắm. AD cũng nhắc mẹ Huệ cho anh ấy đến chơi với nó suốt.
Vừa nghe NT nói đến gia đình, chị Huệ liền thở dài ngao ngán, vừa ăn cam vừa kể:
- Nói đến mấy bố con nó lại đau đầu. Lão Hưng thì vẫn bận rộn làm việc suốt ngày, làm gì có thời gian để ý đến vợ con. Còn hai thằng lớn học hành vẫn vậy, khổ nỗi bố mẹ bình thường làm sao con cái thông minh được? – Chị Huệ thở dài chán nản, trong khi những người kia cười khúc khích. Sau đó chị lại trở nên tức giận ngút trời khi nhắc đến đứa con út. – Còn thằng Nhật, nhắc đến lại điên tiết. Tao chỉ hận tại sao lúc trước không đẻ ra quả trứng rồi luộc ăn cho ngon, đỡ khỏi khổ sở thế này. Ai đời mới có bảy tuổi đầu, một hôm đi học về bảo với mẹ “Con mới có bạn gái. Bạn ấy tên là Thanh Huyền, xinh xắn và dễ thương lắm. Bạn ấy cũng yêu con. Chúng con đã nắm tay và thơm môi rồi”. Mọi người xem, có tức không? – Chị Huệ xòe tay về phía họ hỏi.
- Thế sau đó chị làm gì nó? – NT buồn cười nhìn chị, không trả lời mà hỏi ngược lại.
- Còn thế nào nữa? Tao túm cổ nó bắt tụt quần nằm ra giường đánh cho một trận sưng ௱ôЛƓ. Nào ngờ nó còn gào mồm khóc đòi bỏ nhà sang ở nhà đứa đấy. Làm tao tí hộc máu ૮ɦếƭ. – Chị Huệ nói xong vội lấy tay quạt quạt vì nóng, mặc dù nhiệt độ chỉ sấp xỉ 20 độ C.
Mọi người vừa nghe xong, không thể kiềm nổi, cười lăn lộn như kẻ điên.
Hân lấy tay lau nước mắt cảm thán:
- Ai, em luôn nghĩ AD đã là dị nhân lắm rồi, ai ngờ con trai chị còn là dị nhân của dị nhân.
- Nè, cậu muốn ૮ɦếƭ sao mà dám nói con gái yêu của mình như vậy? – NT đập tay Hân, lừ mắt đe dọa. Sau đó cười tủm tỉm nhìn chị Huệ phân tích:
- Thằng bé không phải dị nhân gì, chẳng qua là được thừa hưởng từ mẹ nó thôi.
Vừa dứt lời, hai người nhìn nhau cười nắc nẻ, còn chị Huệ tức nổ đom đóm mắt mà không làm gì được.
Mọi người đang cười bỗng dưng có tiếng trẻ con reo lên, quay lại nhìn. Hóa ra là bé Hùng, đang mặc quần áo bệnh nhân màu xanh, chân trái bị băng bó như cột nhà, khuôn mặt phúng phính lem nhem nước cam, vênh mặt kiêu ngạo nói:
- Như vậy có gì mà giỏi? Hồi con học mẫu giáo con đã có bạn gái rồi. Ngày nào con và bạn ấy cũng chơi với nhau, nắm tay nhau suốt, có lần bạn ấy còn chủ động thơm vào má con.
Mấy người lớn vội im bặt, nụ cười cứng đờ trên mặt, chỉ có thể trố mắt nhìn bé. Hùng mới mười tuổi là cùng vậy mà đã ra dáng như vậy khiến cho họ không biết nên vui mừng hay lo lắng cho thế hệ măng non của đất nước sau này? Xem ra người lớn luôn mặc định trẻ con không biết gì, ngây thơ hay dễ lừa gạt chính là sai lầm trầm trọng nhất của họ.
Mẹ Hùng – Một phụ nữ chân chất, bình dị và cao gầy, khoảng 30 tuổi - đang lấy khăn lau mặt cho bé thấy mọi người đều khi*p sợ nhìn con mình, liền xấu hổ, mắng con:
- Vớ vẩn, mày biết gì là bạn gái mà nói? Nghịch ngợm ngã gãy chân. Bây giờ mặc quần áo còn phải nhờ mẹ giúp đây này. Nói linh tinh nữa thì mẹ cũng đánh cho sưng ௱ôЛƓ như cô kia.
Hùng nghe vậy không phục, phụng phịu mặt, đưa ánh mắt trong veo nhìn mẹ muốn nói nhưng lại sợ bị đánh cho nên chỉ có thể mím chặt miệng, phản kháng trong câm lặng, ngoan ngoãn ngồi ăn cam.
Cô Xuân nhìn Hùng lắc đầu, than thở:
- Haiz, xem ra trẻ con bây giờ lớn nhanh quá, bà già này không theo kịp mất.
- Đúng vậy cô ạ. Cháu nuôi mình nó thôi mà còn khổ cực thế này. Phục các cụ ngày xưa sát đất, nuôi con giỏi thật. – Mẹ Hùng cười đáp.
Người nhà anh Cao - giường bên cạnh bé Hùng, bị thương ở đầu, cũng là bệnh nhân bị nặng nhất trong phòng. Hiện tại anh đang ngủ - là một cô gái dễ thương, nhỏ nhắn, cũng chính là bạn gái của anh. Đắp lại chăn cho bạn trai cẩn thận, cô gái ngước nhìn mọi người rồi cười nói:
- Trẻ con đã như vậy, bọn thanh thiếu niên còn kinh khủng hơn. Các cô không tưởng tượng nổi đâu ạ.
- Thế mới nói, bây giờ nuôi con đã khó, dạy con còn khó gấp ngàn lần. Tôi lo mấy đứa nhà mình sau này lớn lên hư hỏng lắm. – Chị Huệ thở dài ảo não.
Mọi người cũng đồng tình với chị. Trẻ con bây giờ quá khôn, bắt chước rất nhanh và nhớ lâu. Người lớn phải thật cẩn thận nếu không rất dễ làm bé nhiễm thói xấu.
Trong khi mọi người đồng tình với ý kiến của chị Huệ, NT lại không cho là vậy, cô bình tĩnh phân tích:
- Theo em thì không hẳn là vậy. Trẻ con như một tờ giấy trắng, chúng ta viết gì lên đó đều rất dễ nhớ và khó xóa đi. Chúng luôn muốn tìm tòi, khám phá thế giới xung quanh và thường rất hay thắc mắc tại sao? Do vậy điều quan trọng nhất đối với trẻ con là đừng bao giờ nói dối chúng. Chúng hỏi gì ta nên trả lời một cách dễ hiểu nhất… Còn những vấn đề nan gải hay tế nhị thì một là không nói, để sau này lớn chúng sẽ biết. Hai là giải thích một cách đơn giản, ngắn gọn nhất. – NT ngừng lại nhìn mọi người một lượt, sau đó tiếp tục – Lấy ví dụ như việc chúng hỏi “con đươc sinh ra như thế nào?”, phần lớn các bậc phụ huynh đều nói tránh kiểu như: con được nhặt về hay được con cò sinh ra…thậm chí là con được sinh ra từ nách mẹ….Không nên nói như vậy, chúng ta có thể nói “ Con được bố và mẹ cùng sinh ra. Đó là lý do con có bố mẹ hoặc con sinh ra từ trong bụng mẹ còn nếu muốn biết rõ hơn thì lớn hơn một chút con có thể tìm hiểu”. Hạn chế nhất có thể việc nói dối trẻ con bởi sau này chúng biết chúng sẽ nghĩ người lớn toàn nói dối. Chúng sẽ không bao giờ tin tưởng chúng ta nữa và cũng sẽ học tính xấu đó.
Nói xong NT lại nhìn bọn họ muốn nghe góp ý. Mọi người ngơ ngác một lúc sau đó mới kịp phản ứng, vỗ tay khen.
- Đúng là cô giáo có khác, dạy con cũng đầy tinh túy. Thảo nào AD lại siêu nhân như vậy. – Chị Huệ ngưỡng mộ.
Mọi người đồng thanh gật đầu như một cái máy với chị, khi*p sợ và nể phục nhìn NT. Thấy vậy cô chỉ biết lắc đầu cười, xua xua tay nói:
- Có gì đâu. Mọi người đều từng là trẻ con, chẳng qua khi chúng ta lớn lên đã quên mất trẻ con là như thế nào…. Thôi không nói chuyện đó nữa – NT quay sang Hân hỏi - Còn cậu? Đã nghĩ thông suốt chưa?
- Chuyện gì?- Hân ngơ ngác hỏi lại, không theo kịp tư duy của bạn.
- Còn chuyện gì ngoài chuyện đám cưới của hai người nữa? Mẹ mình mong con dâu đến lồi cả mắt rồi đó. – NT ngao ngán nói.
Đến lúc này Hân mới nhớ ra, đỏ mặt e thẹn đáp:
- Ừm…. Vẫn đang suy nghĩ.
Nhìn vẻ mặt xấu hổ của bạn, NT trừng mắt ai oán, giơ tay lên kêu trời:
- Ôi trời ơi, cậu còn muốn nghĩ đến bao giờ? Đến khi anh mình tóc bạc, răng rụng hết sao? Ác vừa thôi chứ.
- Chắc cũng gần đến đó. – Hân thản nhiên trả lời như đó là chuyện của người khác chứ không phải của mình.
Sau một lúc trố mắt nhìn Hân như nhìn một kẻ mất trí, NT bình tĩnh lại, cười khẩy chế giễu:
- Được rồi, cậu không muốn anh Minh thì thôi. Mình cũng không thể làm khó bạn bè. Anh mình đành phải tìm người khác vậy, dù sao cũng không thiếu người tình nguyện.
- Đúng vậy, thằng Minh đẹp trai lại ga-lăng thế cơ mà. Chị mà trẻ hơn vài tuổi thì chạy theo sau nó lâu rồi. – Chị Huệ cũng góp gió thổi lửa.
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc