Sự Huyền Diệu Của Định Mệnh - Chương 19

Tác giả: Lệ Ưu Đàm

Thật may là Vệ đại thần vẫn chưa tới nỗi mất trí. Cuối cùng anh cũng phát huy một chút tinh thần nhân đạo, giúp Nguyễn Mộng đem nút áo cài lại, sau đó cười híp mắt nhìn mặt cô đang cẩn thận lôi kéo vạt áo, luống cuống tay chân cài lại nút áo.
Lỗ tai trắng nõn đỏ rực, giống như là có thể rỉ ra máu vậy. Vệ Cung Huyền không nhịn được đưa tay trêu chọc cô.
Đúng lúc Nguyễn Mộng quẫn bách không biết làm gì, chuông điện thoại đột nhiên vang lên. Cô hưng phấn đưa tay đẩy Vệ Cung Huyền ra:
“Em, em đi nghe điện thoại…”
Nói xong liền giống như là nhận được lệnh đặc xá, chạy đi như một làn khói, lưu lại Vệ Cung Huyền nhìn bóng lưng cô lắc đầu cười khẽ.
Đi vào nhà bếp rót cho Nguyễn Mộng một ly nước, nếu thật sự không uống nước, anh thật sợ rằng cô sẽ xấu hổ mà ૮ɦếƭ.
Mới vừa bưng cái ly ra ngoài, chỉ thấy sắc mặt Nguyễn Mộng vui mừng để điện thoại xuống. Đem cái ly đưa cho cô, Vệ Cung Huyền cẩn thận xem xét biểu tình của Nguyễn Mộng, giống như là có thể nhìn ra manh mối gì.
“Đã xảy ra chuyện gì?”
“Em được một trung tâm phiên dịch nhận rồi!”
Mặt mày Nguyễn Mộng cười đến cong cong, cầm cái ly lên liền uống một ngụm lớn. Nào có thể đoán được sắc mặt của Vệ Cung Huyền lập tức trầm xuống:
“Không phải đã nói là theo anh đi làm sao?”
Ách, có nói sao? Cô dường như không có đồng ý mà…Nguyễn Mộng cắn cắn môi, e dè nói:
“Nếu anh không thích em đi vậy em sẽ không đi.”
Nói thì như thế, nhưng trong giọng nói lại lộ ra thất vọng khó mà bỏ qua được.
Bất kể là kiếp trước hay kiếp này, cô đều thuỷ chung vùi mình trong căn hộ này, chưa bao giờ đi ra ngoài, càng ngày càng cực đoan tuyệt vọng, ngoại trừ Vệ Cung Huyền, không còn có ý nghĩ khác.
Cô không phải đứa bé, đã sớm nên hiểu được đạo lý này, nhưng cho đến khi ૮ɦếƭ đi một lần mới minh bạch được.
Cả đời này, Nguyễn Mộng không muốn trải qua giống như kiếp trước nữa. Cô cũng muốn có cuộc sống của mình, không thể lại một lần nữa luân hãm.
Nói như vậy, đến lúc cùng Vệ Cung Huyền tách ra, ít nhất cũng sẽ không đau lòng như vậy nữa.
Vì anh, cô đã ૮ɦếƭ qua một lần rồi. Lần này nếu như vẫn không thể vui vẻ mà kết thúc, như vậy cô tình nguyện buông tay dứt khoát một chút. Cho dù kết cục cuối cùng vẫn là một mình cô bị tổn thương lớn nhất, cô sẽ không lần nữa ăn năn hối hận, than trời trách đất.
Vệ Cung Huyền cũng nhìn ra thần sắc Nguyễn Mộng có chút thất vọng.
Anh vuốt vuốt đầu của cô, có chút bất mãn, nhưng cũng không có cự tuyệt:
“Em muốn thì cứ đi, nhưng phải chú ý đừng quá mệt mỏi. Công việc phiên dịch hẳn là rất đơn giản chứ?”
Vừa nghe anh đồng ý, mắt Nguyễn Mộng chớp một cái liền sáng lên, cô dùng sức gật đầu:
“Ừ, không quá phiền toái, chỉ cần đem công việc về làm, sau đó đem bài nộp đúng hạn là được. Em, em thật sự có thể làm sao?”
“Ừ.”
Vừa xoa xoa đầu của cô, nhưng Nguyễn Mộng không để ý chút nào, mà là lộ ra nụ cười tươi tắn hiếm có.
Vệ Cung Huyền nhìn đến không khỏi có chút mất hồn.
Những ngày qua, mặc dù hai người đều ở cùng nhau, nhưng mà số lần Nguyễn Mộng chân chính cười thật ra thì có thể đếm được trên đầu ngón tay.
Nếu như chỉ là một công việc dễ dàng không đáng nói đã có thể để cho cô nở nụ cười vui vẻ như vậy, vậy thì có gì không thể?
Nghĩ tới đây, anh cũng cười, hôn một cái lên mặt Nguyễn Mộng, tính toán sẽ sai người đi điều tra toà nhà phiên dịch kia một chút – xem có phải thành lập hợp pháp hay không, ngộ nhỡ tổ chức lừa gạt thì thật không tốt.
Nguyễn Mộng không biết Vệ Cung Huyền đang nghĩ cái gì. Lòng của cô đã bị lấp đầy bởi tin tức tìm được công việc vừa rồi. Cả người đều lộ ra sắc thái hồng nhạt, vô cùng hạnh phúc.
Vì vậy liền rất hớn hở đi vào phòng bếp chuẩn bị nấu cơm, nhưng mà có chút không hiểu, bữa ăn này anh nói coi là bữa trưa hay là bữa tối?
Sau khi cơm nước xong xuôi, Vệ Cung Huyền giúp cô uống thuốc, còn để ý thời gian hơn so với cô.
Ngửi thấy mùi vị thuốc kia, anh nhíu nhíu mày, chỉ kém không có bịt mũi nói khó ngửi rồi.
Nguyễn Mộng cũng không quan tâm, cô cũng không cảm thấy đắng. Hơn nữa, mùi thơm thuốc bắc thật ra ngửi rất tốt, nhưng vấn đề mùi vị cùng hương thơm của nó cũng không có quan hệ với cô.
Lắc đầu một cái, ngay cả lỗ mũi cũng không Ϧóþ, liền uống sạch một chén đầy hết sức thoải mái.
Vệ Cung Huyền vội vã đưa qua một viên kẹo để choc ô ngậm, sau đó tự động tự giác cầm lấy chén thuốc đi rửa.
Nguyễn Mộng chống cằm miệng ngậm viên kẹo nhìn bóng lưng anh, cho tới bây giờ cô cũng không bao giờ nghĩ người vĩ đại như Vệ Cung Huyền cũng sẽ làm những chuyện nhà lặt vặt như vậy.
Kiếp trước cho dù là ở chung với người phụ nữ kia, cô cũng chưa từng gặp qua anh làm những chuyện này.
Bất quá suy nghĩ một chút, anh căn bản không cần.
Kiếp trước sau khi anh rời bỏ cô cùng người phụ nữ ở chung một chỗ, liền đặc biệt mời người giúp việc cùng quản gia, người phụ nữ kia không thích làm việc nhà, không giống như mình, ngu ngốc không biết làm gì.
Sau khi ăn xong có chút no, Nguyễn Mộng ăn được không nhiều, nhưng vẫn thấy bụng căng căng.
Sau khi sống lại thân thể của cô thay đổi rất nhiều, có lẽ là do kiếp trước cô hít thuốc phiện nên mới biểu hiện ra như vậy, nói ví dụ như không thích ăn cái gì, thân thể nhạy cảm, trầm luân âи áι…
Cứ như đem cuộc sống sau khi cô trọng sinh tiếp diễn cho kiếp trước.
Vệ Cung Huyền cũng nhìn ra cô không thoải mái, lúc nãy thấy cô ăn được không nhiều, dụ dỗ cô muốn cô ăn thêm chút nữa, bây giờ nhìn lại, cô cũng không phải là không ăn, mà là thật sự không ăn được. Anh lập tức liền sốt ruột sự định mang Nguyễn Mộng đến bác sĩ, bị Nguyễn Mộng lời lẽ nghiêm khắc cự tuyệt.
Cô ghét nhất là gặp bác sĩ, vô cùng vô cùng ghét, không phải vạn bất đắc dĩ thì đánh ૮ɦếƭ cũng không đi bệnh viện, kiếp trước thuốc sát trùng cùng vách tường trắng như tuyết, còn có miếng vải trắng đắp lên trên mặt cũng làm cho Nguyễn Mộng đối với bệnh viện có rất tâm lý kháng cự rất mạnh.
Nghĩ đến bệnh viện, cô liền nghĩ đến mình của kiếp trước, đáng thương cô độc một mình lẻ loi nằm ở nơi đó, một khối vải trắng liền che lại cuộc đời của cô.
Thái độ của cô quá kiên định, Vệ Cung Huyền đành thôi, không thể làm gì khác hơn là dắt tay cô nói muốn mang cô đi tản bộ, cũng thuận tiện tiêu hóa một chút, Nguyễn Mộng ăn cơm lại uống một chén thuốc to, cũng là thật no không chịu nổi, mặc áo khoác liền bị anh dẫn theo đi ra ngoài.
Hai người bọn họ thật ra thì cũng rất ít ra ngoài tản bộ, cho nên hoàn toàn không biết lúc chạng vạng sẽ có nhiều người như vậy.
Mấy ông già ngồi trên ghế đá đánh cờ tướng hoặc là nói chuyện phiếm, mấy đứa trẻ thì chơi đùa chính giữa sân. Cái chung cư này giá phòng vừa phải, thiết bị cũng rất đầy đủ, khó trách tình cảm giữa hàng xóm cũng không giống như những người ở trong những khu cao ốc. Nhìn ra được, không cần biết có quen biết hay không, đi tới bắt chuyện rồi nói sau.
Đại đa số người trong chung cư chưa từng gặp qua hai vợ chồng bọn họ, còn tưởng rằng bọn họ là mới dọn tới.
Nguyễn Mộng xấu hổ trả lời, bọn họ đã ở đây ba năm, trừ lúc vừa bắt đầu tân hôn ở trong biệt thự nhỏ ba tháng, sau này vẫn luôn ở tại nơi này.
Bởi vì chỗ này cách công ty Vệ Cung Huyền tương đối gần, phòng ốc cũng nhỏ hơn một chút, không đến nỗi trống trải. Nếu chỉ có hai người lớn ở một cái biệt thự như vậy, thật sự là quá rộng rãi rồi.
Cho nên Nguyễn Mộng thật ra thì không biết những bác trai bác gái này, nhưng chỉ cần có người cùng cô chào hỏi, cô liền rộng rãi cười lại, Vệ Cung Huyền cũng học bộ dáng của cô cười híp mắt, mắt kính làm cho ánh mắt quá mức bén nhọn tinh nhuệ của anh mềm mại hơn rất nhiều, mới không hù dọa người.
Một đứa con nít đột nhiên chạy tới ᴆụng phải trên đùi Nguyễn Mộng, mắt thấy sắp ngã xuống, Vệ Cung Huyền tay mắt lanh lẹ xách cổ áo của tiểu tử, đem cậu bé nhấc lên, anh đang định thả đứa trẻ đến trên mặt đất, nhưng nhìn đến gương mặt khát vọng của Nguyễn Mộng, liền thu tay lại, đem đứa trẻ nhét vào trong иgự¢ cô.
Đây chính là đứa bé đứa bé mềm nhũn trắng nõn non mềm…..
Nguyễn Mộng ôm đứa trẻ trong иgự¢, lại nghĩ tới kiếp trước đã thiếu sót với con trai của cô.
Cô thật không phải người mẹ tốt, ngay cả con trai của mình cũng không có ôm qua mấy lần, cũng chỉ mực lấy lòng Vệ Cung Huyền.
Có lẽ đời này Nguyễn Mộng lựa chọn ở lại bên cạnh Vệ Cung Huyền mà không phải ly hôn, trừ ra lòng riêng của mình, nguyên nhân lớn nhất chính là nghĩ lần nữa sinh hạ con trai.
Lần này, cô nhất định sẽ làm người mẹ tốt, nhất định.
Thấy trong mắt Nguyễn Mộng ngân ngấn nước mắt, Vệ Cung Huyền có phần khó hiểu, phải nói rằng đứa trẻ cô ôm trong иgự¢ cũng không tính là đáng yêu, ngũ quan nhạt nhẽo lại cứng nhắc, da cũng có chút đen, ném trong đám người xác định là không nhận ra, nhưng cô làm sao lại muốn khóc?
Chỉ là đứa bé kia không sợ người lạ, thấy Nguyễn Mộng bộ dáng giống như muốn khóc, vội vàng đưa bàn tay nhỏ bé lem luốc lên lau lau.
“Dì ơi dì à, dì đừng khóc, như thế này ba thấy sẽ nói con nghịch ngợm rồi…. Dì ơi, dì nhìn nè, con có kẹo đó, dì ăn kẹo không?”
Nói xong liền cố gắng móc móc trong cái túi nhỏ của mình, cuối cùng móc ra một cây kẹo que. Nhưng bây giờ là mùa hè, trước đó cậu bé lại chạy nhảy chơi đùa, cây kẹo đã chảy ra hết, dinh dính dơ dơ nhỏ giọt, rơi vào trên chiếc áo sạch sẽ của Nguyễn Mộng.
Nguyễn Mộng lúc này giống như nhìn thấy hình ảnh con trai kiếp trước của mình, trong tay đung đưa giơ món đồ chơi muốn cô ôm, nhưng cô lúc ấy đã làm gì?
Một cái tát đẩy cậu bé ra, nhìn cũng chưa từng nhìn một cái liền trở về phòng ngủ, nằm ở trong chăn khóc, khóc vì Vệ Cung Huyền cùng người phụ nữ trong lúc đó vô cùng thân mật.
“Ngoan, dì không ăn kẹo, cháu ăn là được rồi.”
Nói xong liền lưu luyến mà đem bé con buông xuống, tay mò về túi, bỗng dưng phát hiện bên trong dĩ nhiên còn có mấy viên chocolate, hình như là mấy ngày trước đi siêu thị mua thức ăn dùng tiền lẻ đổi, có vài viên, gói giấy thủy tinh rất kín, lại không có bị chảy, liền vội vàng khom lưng cho đứa trẻ, khẽ mỉm cười.
“Chỗ của dì có chocolate nè, mời cháu ăn có được hay không?”
Rốt cuộc vẫn là đứa bé, đối với mấy cái đồ ăn vặt này không có sức đề kháng, lập tức nhận lấy, hoan hô một tiếng, nói một câu cám ơn dì rồi tiếp tục chạy đi chơi.
Nguyễn Mộng nhìn bóng lưng đứa bé kia, không che giấu được nét dịu dàng trên khóe môi.
Vệ Cung Huyền đột nhiên từ phía sau ôm lấy cô, cũng không quản là ở trước mặt mọi người, liền hỏi:
“Làm sao đối với tiểu quỷ đó tốt như vậy?”
Tựa hồ có dấu hiệu ghen tị.
Cô dĩ nhiên sẽ không nói cho anh biết nguyên nhân thực sự, chỉ cười cười nói:
“Em thích trẻ con.”
“Ừ…”
Vệ Cung Huyền trầm ngâm, anh đối với trẻ con, loại sinh vật này cũng không ưa thích.
“Con của chúng ta chắc chắn sẽ xinh đẹp hơn đứa trẻ vừa rồi.”
Đúng vậy, Nguyễn Mộng còn nhớ rõ dáng dấp con trai là hình dạng gì: mắt thật to, cái miệng nhỏ nhắn hồng hồng, mặt trái táo, mũi cao, lông mi rất dài, da cũng trắng nõn, vừa ngoan lại hiểu chuyện, cực kỳ xinh đẹp.
“Cung Huyền….”
Cô lầm bầm, Vệ Cung Huyền ‘ừ’ một tiếng, cô lại nói:
“Mình sinh con được không?”
Cô thật là nhớ con trai, thật sự rất nhớ….
Vệ Cung Huyền đầu tiên là sửng sốt một chút, có chút không vui. Vợ chồng bọn họ vừa mới chuẩn bị bồi dưỡng tình cảm thì lại phải có đứa bé, đây không phải là tự tìm ngột ngạt sao? Nhưng cô thích, thì có biện pháp gì.
“Ừ, được.”
Thuận theo tự nhiên đi, đã ba năm cũng không có tiểu bánh bao đi ra, đứa bé này cũng sẽ không tới quá nhanh.
(MTY có lời muốn nói: tiểu bánh bao rất nhanh sẽ tới. Hớz hớz)
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc