Sống Lại Yêu An Tử Thiên - Chương 32

Tác giả: Chi Hoãn

Đánh dấu

Gả Cho Anh!
Tiếng hoan hô thán phục ồn ào trong hội trường kéo suy nghĩ của Bạch Thấm trở về, cô hơi nới lỏng bàn tay đang cầm ly rượu, đè những suy nghĩ lộn xộn trong đầu xuống.
“Tổng giám đốc An, trời ạ, phúc lợi* của An Thị trở nên tốt như vậy từ khi nào thế, chuyện này gần như không thể tồn tại đâu! Tôi đã công tác ở An Thị đã năm năm mà vẫn chưa từng được gặp mặt anh ấy lần nào, hôm nay rốt cục cũng đã có thể nhìn thấy anh ấy sao? Trời ạ!”
*phúc lợi: Lợi ích mà mọi người có thể được hưởng không phải trả tiền hoặc chỉ phải trả một phần
“Nghe nói tổng giám đốc An thật sự rất đẹp trai, hôm nay là lần đầu tiên anh ấy công khai lộ diện, có lần đầu tiên thì nhất định sẽ có lần thứ hai, nếu có thể cùng anh ấy làm nên một giai thoại tình cảm văn phòng lưu luyến lãng mạn, ôi, cuộc sống của tôi nhất định sẽ trở nên vô cùng hoàn mỹ!”
“Thôi đi, cô tưởng tượng thật tốt, nằm mơ giữa ban ngày cũng chưa chắc đã được như vậy! Tổng giám đốc An đã có vị hôn thê từ lâu, làm sao có thể xảy ra chuyện giống như cô tưởng tượng, cô cũng không tự nhìn lại mình chỉ có chút nhan sắc ít ỏi, vậy mà lại còn ở chỗ này mơ mộng có thể bay lên đầu cành!” Vị này nói chuyện thật sự là không nể mặt chút nào.
“Tại sao cô lại biết tổng giám đốc An có vị hôn thê được?” Người bị đả kích còn chưa kịp mở miệng phản bác lại thì đã bị một người bên cạnh chen vào.
“Nói cho các cô biết cũng không sao, là trưởng bối trong nhà có địa vị cao nói cho tôi biết. Năm ngoái tổng giám đốc An đã đính hôn, chẳng qua bởi vì một số nguyên nhân mà không công khai thôi. Lấy địa vị của những người như chúng ta, những chuyện như vậy làm sao có thể biết rõ ràng như vậy được.”
“Ôi, khó khăn lắm mới có một người đàn ông độc thân hoàng kim để tôi Y Y tưởng tượng ra một câu chuyện chuyện cổ tích tình cảm oanh oanh liệt liệt với bạch mã hoàng tử cho chính mình, không nghĩ tới đã bị người khác nhanh chóng giành trước. Tình yêu thực thụ oanh oanh liệt liệt của tôi ơi, chừng nào thì anh mới có thể xuất hiện đây?”
Bạch Thấm nghe những nữ nhân viên đứng ở bên cạnh nhao nhao nói chuyện với nhau không khỏi có chút buồn cười, tình yêu oanh oanh liệt liệt, cũng không biết anh Tử Thiên có đủ sức chịu được giày vò như vậy hay không nữa, lại là một người phụ nữ bị tiểu thuyết tình yêu cẩu huyết* tẩy não. (Maybe: khụ...)



*Cẩu huyết: Những tình huống lặp đi lặp lại đến phát ngán hoặc những chi tiết phi thực tế, thiếu logic
“Thật không nghĩ tới, tổng giám đốc An Thị không cần lộ diện vậy mà vẫn có thể thu mua lòng người như vậy, chưa từng xuất hiện mà đầu tiên đã có thể giải quyết được một bộ phận nhân viên.”
“Đó là sự quyến rũ của anh ấy.” Giờ phút này người luôn luôn bình tĩnh là Bạch Thấm cũng có chút kích động nho nhỏ, nhịn không được mà nói đỡ cho An Tử Thiên.
Trình Việt Vũ giật mình nhìn Bạch Thấm: “Quả thật là chân nhân bất lộ tướng*, ngay cả cô cũng quỳ gối dưới ống quần tây** của anh ta?”
*Chân nhân bất lộ tướng: Có nghĩa gốc là người đắc đạo không để hình tướng của mình xuất hiện trước mọi người, sau này dùng với nghĩa không lộ mặt hay để lộ thân phận của mình trước người khác.
**Quỳ gối dưới ống quần tây: Câu này tương tự giống với câu “quỳ gối dưới váy thạch lựu”, thể hiện sự ái mộ, si mê của một người nào đó với một người khác.
Bạch Thấm cười: “Đúng vậy, đợi lát nữa anh nhìn thấy anh ấy, anh sẽ biết được anh ấy đẹp trai đến mức nào!”
Khi Trình Việt Vũ còn đang chuẩn bị nói điều gì đó, trên sân khấu, MC liền bắt đầu dài dòng một hồi, sau đó mời hai người có địa vị cao trong công ty đứng ra đại diện, tiến hành thuyết trình tẩy não mọi người về tương lai vẻ vang và bảo đảm về các khoản phúc lợi, Mc bất chấp việc mọi người kêu gào mình đi xuống khỏi sân khấu, lại bước lên sân khấu một lần nữa, dong dài vài câu, sau đó rốt cục cũng nói đến lời dẫn cho An Tử Thiên xuất hiện: “Hiện tại, mọi người hãy nhiệt liệt vỗ tay chào mừng vị tổng giám đốc mà chúng ta chờ đợi đã lâu – An Tử Thiên – xuất hiện!”
Mà ở phía dưới, từ khi MC tuyên bố “Buổi tiệc đêm nay chính thức được bắt đầu”, mọi người đã vỗ tay rào rào như sóng thủy triều dâng, không ai còn nghe được câu nói vừa rồi của MC.
Tất cả ánh đèn trong hội trường đột ngột tắt đi, chỉ còn lại duy nhất một chùm ánh sáng ở vị trí microphone trung tâm sân khấu, trong lúc mọi người nhiệt liệt vỗ tay, bóng dáng của An Tử Thiên dần dần đi ra từ trong bóng tối, cuối cùng dừng lại, đứng ở trước microphone.
Tiếng vỗ tay không ngừng vang lên, anh không nói gì, chỉ im lặng đứng ở đó. Cho đến khi tiếng vỗ tay dần dần dừng lại, anh vẫn không nói gì, một mực trầm mặc. Không khí của cả hội trường không khỏi cứ rơi vào trong im lặng, Bạch Thấm có chút lo lắng, một người đứng ở vị trí trung tâm sân khấu, tiếp nhận ánh mắt chăm chú của toàn bộ mọi người trong hội trường, liệu An Tử Thiên có thể không khống chế được cảm xúc hay không? Có đôi khi, anh ấy thậm chí có thể chán ghét ánh mắt đánh giá của người khác...
Trạng thái giằng co không tiếng động kéo dài chừng hai phút, bắt đầu có người khe khẽ bàn tán, ngay cả MC cũng có chút nhịn không được, muốn bước lên sân khấu giúp đỡ, trong lúc đó, bỗng nhiên An Tử Thiên lên tiếng.
“Thấm Thấm, anh có bài hát muốn hát cho em nghe.” Không có bất kỳ một lời giải thích gì, cũng không dành thời gian để mọi người kịp phản ứng lại, vừa nói xong câu đó, An Tử Thiên liền đi thẳng đến chỗ chiếc đàn dương cầm (piano) ở phía sau, chùm ánh sáng trên sân khấu chuyển hướng theo bước chân của anh, chiếu sáng chỗ anh đang đứng.
Lúc An Tử Thiên ngồi xuống trước đàn dương cầm, đôi tay đang chuẩn bị bắt đầu đánh đàn của anh đột nhiên khựng lại giữa không trung, sau đó lại hạ xuống, anh quay đầu nhìn về phía dưới sân khấu: “Bạch Thấm tiểu thư, bây giờ anh chính thức cầu hôn em!”
Lời nói của anh vừa dứt, mọi người ở dưới đều kinh ngạc hô lên một tiếng.

“Trời ạ, tôi vừa nghe thấy được cái gì vậy? Cầu hôn? Là tai của tôi có vấn đề rồi hay sao? Hay là do tôi đang nằm mơ? Ông trời của tôi ơi, cầu hôn, mà Bạch Thấm là ai? Là một nhân viên nào đó trong công ty của chúng ta à?”
“Oa, lúc tổng giám đốc An nói những lời này thật sự rất đẹp trai đó! Ôi, cầu hôn, sao anh ấy có thể lãng mạn được như thế cơ chứ! Tại sao ông trời lại để cho tôi gặp một người đàn ông vừa đẹp trai vừa lãng mạn như tổng giám đốc An chứ, gặp được anh ấy rồi, mọi người bảo tôi sau này làm sao có thể làm quen bạn trai được cơ chứ?”
“Cô gái Bạch Thấm này chính là vị hôn thê của tổng giám đốc An hay sao? Không phải họ đã đính hôn rồi à? Tại sao lại còn phải cầu hôn chứ? Tổng giám đốc An cũng có thể diễn loại trò hề này để làm bạn gái mình vui lòng à? Không phải trong truyền thuyết anh ấy là một người đàn ông vừa nghiêm túc vừa tỉ mỉ cẩn thận hay sao?”
“Ôi trời, cô thì biết cái gì chứ? Cho dù là một người đàn ông nghiêm túc thật thà, gặp phải người mình yêu, cũng sẽ muốn hóa thành một người hiền lành dịu dàng! Ôi, cô gái Bạch Thấm này thật sự rất hạnh phúc đó, tổng giám đốc An vậy mà cầu hôn cô ấy ở trước mặt mọi người! Nói không chừng hôm nay công ty bỗng nhiên tổ chức buổi tiệc chính là vì chuẩn bị cho tổng giám đốc An cầu hôn đấy. Về sau nếu ai nói sau trên thế giới không có chân ái, ta liền với ai liều mạng, này không phải chân ái là cái gì a!”
Giọng nói không lớn không nhỏ vừa rồi của An Tử Thiên lại trở thành âm thanh vang dội khiến Bạch Thấm ở dưới sân khấu nhất thời cứng đờ không thể động đậy. Cầu hôn? Tha thứ cho việc trong giờ phút này đầu óc của cô lại có chút trì độn...
Sau khúc dạo nhạc ngắn bằng tiếng kèn Saxophone ở hậu trường phía sau sân khấu, tiếng đàn dương cầm nhẹ nhàng chậm chạp vang lên theo động tác đánh đàn không được thuần thục lắm của An Tử Thiên, với tiếng đàn làm nền, giọng hát trầm thấp hơi khàn khàn đầy nam tính của anh truyền qua microphone, khuếch tán ra khắp hội trường buổi lễ, truyền đến tai mỗi người:
If I had to live my life without you near me
The days would all be empty
The nights would seem so long
With you I see forever oh so clearly
I might have been in love before
But it never felt this strong
Our dreams are young and we both know
They\'ll take us where we want to go
Hold me now
Touch me now
I don\'t want to live without you
Nothing\'s gonna change my love for you
You ought to know by now how much I love you
One thing you can be sure of


I\'ll never ask for more than your love
Nothing\'s gonna change my love for you
You ought to know by now how much I love you
The world might change my whole life through
But nothing’s gonna change my love for you
If the road ahead is not so easy
Our love will lead the way for us
Like a guiding star
I\'ll be there for you if you should need me
You don\'t have to change a thing
I love you just the way you are
So come with me and share the view
I\'ll help you see forever too
Hold me now
Touch me now
I don\'t want to live without you
Nothing\'s gonna change my love for you
You ought to know by now how much I love you
One thing you can be sure of
I\'ll never ask for more than your love
Nothing\'s gonna change my love for you
You ought to know by now how much I love you
The world might change my whole life through
But nothing’s gonna change my love for you
Nothing\'s gonna change my love for you
You ought to know by now how much I love you
One thing you can be sure of
I\'ll never ask for more than your love
Nothing\'s gonna change my love for you
You ought to know by now how much I love you
The world might change my whole life through
But nothing’s gonna change my love for you…
George - Benson [Kiều Trì - Ban Sâm] Nothing\'s gonna change my love for you, theo động tác ấn phím đàn cuối cùng của An Tử Thiên, âm nhạc trữ tình chậm rãi biến mất khỏi đại sảnh khách sạn.
Bạch Thấm vừa mới lấy lại tinh thần sau bài hát vừa rồi, liền bắt gặp ánh mắt nhìn mình thật chăm chú của An Tử Thiên trên sân khấu, trong ánh mắt của anh cất chứa sự dịu dàng không thể tan, khiến cô cảm thấy liệu có phải điều hòa trong đại sảnh khách sạn hỏng rồi hay không, vì sao cô nhìn ánh mắt đó của anh mà chợt cảm thấy có chút hơi nóng đây?
“Nothing\'s gonna change my love for you, càng không có gì có thể thay thế em.” Cùng với giọng nói nhẹ nhàng mà rõ ràng, anh nói ra lời kết thúc cho bài hát.
“Từ lần đầu gặp em năm em mới bảy tuổi, anh đã nhận định em, không cần để ý đến việc em có đồng ý hay không, đã mạnh mẽ cột em vào bên cạnh, nhất định em rất khổ sở. Cứ như vậy kéo dài đến khi em 18 tuổi, em đạt được pháp luật thượng độc lập, lại đính hôn với anh, nhất định em không muốn, nhất định em sẽ cảm thấy có chút tuyệt vọng.” An Tử Thiên không hề chuyển ánh mắt vẫn đang dừng lại ở trên người cô, mở miệng chậm rãi kể lại những thống khổ mà hai người họ đã trải qua.
“Không chiếm được tình yêu của em, em ở bên cạnh anh phải chịu thống khổ, anh cũng rất thống khổ, nhưng cũng vui vẻ, nếu như anh không thể cùng em hạnh phúc bên nhau, thì ít nhất cũng có thể cùng em chịu đựng thống khổ. Thật xin lỗi, Thấm Thấm, hãy tha thứ cho sự ích kỷ của anh!”
Cả hội trường vô cùng im lặng, cho dù sau khi nói mỗi một câu, An Tử Thiên đều dừng lại khoảng thời gian không ngắn, tất cả mọi người vẫn im lặng lắng nghe.
“Nếu như anh có thể được chọn lựa lại một lần nữa, anh vẫn sẽ lựa chọn làm như vậy, anh muốn mỗi một quãng thời gian trong cuộc đời của em, đều có dấu vết thuộc về anh.”
Anh hơi ngừng lại, mỉm cười với Bạch Thấm, một nụ cười mang theo tình yêu đầy dịu dàng và sự ích kỷ đầy chua sót, khiến cho mọi người trong hội trường kinh ngạc hô lên một lần nữa.
“Anh ấy nở nụ cười kìa!”
“Nụ cười thật dịu dàng!”
Bạch Thấm sững sờ nhìn anh cười, lắng nghe những lời bàn tán xì xào cũng với những lời than đầy kinh ngạc của mọi người xung quang.
“Anh thực sự rất may mắn, anh không bị em vứt bỏ, rốt cuộc em cũng mỉm cười với anh, ôm anh, thậm chí vô cùng thân thiết hôn anh, ngươi rốt cục nguyện ý cho ta hạnh phúc, thật tốt!” An Tử Thiên vui vẻ nhẹ giọng thở dài.
“Anh thật sự hạnh phúc! Nhưng anh lại bắt đầu nổi lòng tham, nếu như một ngày nào đó, anh đột nhiên tỉnh lại, phát hiện tất cả những ngọt ngào đó chỉ là một giấc mộng thì làm sao bây giờ? Anh muốn trói em lại thật chặt, khiến em mãi mãi bị anh nhốt lại một cách danh chính ngôn thuận*, vĩnh viễn trốn không thoát!”
*Danh chính ngôn thuận: được pháp luật hoặc mọi người thừa nhận.
Bạch Thấm nghe thấy dường như bên tai có khóc nức nở nhẹ nhàng.
“Thật cảm động, Bạch Thấm, vì sao cô lại không chịu yêu anh ấy chứ?”
“Làm sao bây giờ, hình như tôi đang muốn khóc...”
“Thật sự rất khiến người ta phải đau lòng mà!”
Bạch Thấm cảm thấy có chút không thể nhìn rõ khuôn mặt của An Tử Thiên, cô cố gắng trợn to mắt, có cái gì đó theo hốc mắt mạnh mẽ rơi xuống.
“Thấm Thấm, chúng ta kết hôn được không?”
An Tử Thiên nhẹ giọng hỏi, giọng điệu vô cùng nhỏ nhẹ, thậm chí có chút giống như đang thào tự hỏi mình, nhẹ nhàng quanh quẩn ở trong hội trường, lại mạnh mẽ làm đau không ít lòng người ở đây.
Tiếng khóc nức nở bắt đầu lớn dần.
“Gả cho anh ấy đi!”
Không biết là ai bỗng nhiên mở miệng, giọng nói mang theo tiếng khóc nức nở.
“Gả cho anh ấy đi!”
“Gả cho tổng giám đốc An đi!” Tất cả mọi người trong hội trường buổi tiệc đều bắt đầu phụ họa...
Bạch Thấm lại giống như hoàn toàn không nghe thấy những âm thanh đó, chỉ chăm chú nhìn theo bóng dáng của An Tử Thiên đang đi xuống từ trên sâu khấu, cách cô càng ngày càng gần.
“Đừng khóc.” Anh dịu dàng lau đi những giọt nước mắt trên mặt cô, lại phát hiện làm thế nào cũng không thể lau hết được, Bạch Thấm đã sớm khóc đến mức nước mắt rơi đầy mặt.
“Anh thật sự đáng ghét...” Thật sự rất đáng ghét, làm em khóc lớn như vậy, làm thế nào cũng không ngừng lại được.
“Ừ, anh đáng ghét.” An Tử Thiên dứt khoát lấy khăn tay từ trong túi ra lau nước mắt cho Bạch Thấm, cũng không hề phản bác lại lời của cô, mà thuận theo thừa nhận, lại không ngờ điều này khiến cho nước mắt của cô rơi nhanh hơn.
An Tử Thiên có chút bối rối, anh luống cuống nhìn cô gái đang khóc lớn trước mặt mình, bỗng nhiên anh nghĩ tới điều gì đó: “Em chờ anh một chút”, sau đó xoay người lại, chạy về phía hậu trường sau sân khấu, chẳng bao lâu sau lại chạy ra.
Nhìn đến bó hoa hồng vô cùng lớn trên tay An Tử Thiên, Bạch Thấm kinh ngạc đến trợn mắt há hốc mồm quên cả khóc.
An Tử Thiên bước đến gần cô mới lộ mặt ra khỏi bó hoa hồng, có chút buồn rầu nói: “Bọn họ nói tốt nhất là 999 đóa hoa hồng, nhưng anh cảm thấy nhiều hoa như vậy cầm trên tay trông sẽ rất xấu. 99 đóa hoa cũng rất tốt, có nghĩa là “không bao giờ phai nhạt”, nhưng anh không nghĩ tới nó cũng sẽ lớn như vậy.”
Không nhận được sự đáp lại của Bạch Thấm, An Tử Thiên bị cô nhìn chằm chằm cảm thấy có chút không được tự nhiên, lần đầu tiên làm chuyện như vậy, đối với anh mà nói thật ra cũng có chút không dễ dàng gì.
Anh quỳ một gối xuống, đặt bó hoa tươi ở trước ngực, sau đó ngẩng đầu lên nghiêm túc nhìn Bạch Thấm, vẻ mặt nghiêm túc mà chân thành: “Bạch Thấm tiểu thư, xin em hãy gả cho anh.”
Giờ phút này bỗng nhiên Bạch Thấm lại có chút bối rối.
“Đồng ý anh ấy đi!”
“Đồng ý gả cho anh ấy đi!”
“Nói ‘em đồng ý’ đi!”
Mọi người xung quanh đều không nhịn được, bắt đầu thúc giục, cuối cùng đồng thanh cùng nhau hô: “Gả cho anh ấy đi!”, làm cho đại sảnh trong khách sạn một lần nữa náo nhiệt hẳn lên.
Nhìn bốn phía xung quanh, Bạch Thấm nhìn thấy những ánh mắt chờ đợi đầy nóng bỏng của mọi người, còn có ánh mắt sâu thẳm tràn đầy mong đợi và sự bất an trong mắt An Tử Thiên.
Cô hít một hơi thật sâu, đưa tay trái ra, chiếc nhẫn kim cương màu hồng nhạt đeo ở ngón giữa phát ra ánh sáng lấp lánh vô cùng lộng lẫy: “Em đồng ý!”
Rốt cục nghe được đáp án chờ đợi đã lâu, An Tử Thiên đứng dậy ôm cô vào lòng, anh mỉm cười hạnh phúc, khiến mọi người xung quang phải kinh diễm*.
*kinh diễm: Bị làm cho kinh ngạc bởi cái gì đó quá đẹp.
Nếu nói vừa rồi An Tử Thiên cười yếu ớt đầy dịu dàng, giống như một trận gió mát làm dịu lòng mọi người, thì nụ cười của anh hiện tại như ánh mặt trời sau cơn mưa, rực rỡ ấm áp nhưng lại cũng không mất đi sự nhẹ nhàng khoan khoái khoái, vô cùng quyến rũ, thu hút ánh mắt của mọi người.
Tâm sự của tác giả: Sau khi về nhà, đầu óc của Bạch Thấm mới hoàn toàn tỉnh táo lại, ôm bó hoa hồng cực lớn vào trong ngực cười ngây ngốc. Những bông hoa hồng tượng trưng cho tình yêu vĩnh hằng, kiều diễm (đẹp) ướt át từ từ nở ra, hương thơm nồng đậm xông vào mũi.
Cuối cùng An Tử Thiên vậy mà lại phấn kích đến mức cười ra tiếng, ngay cả Bạch Thấm cũng là lần đầu tiên được nhìn thấy anh vui vẻ đến mức như vậy, nghĩ đến biểu cảm của một vòng nhân viên nữ xung quanh vây xem, cô liền có chút không được tự nhiên, người đàn ông của cô cười đẹp như vậy, tại sao lại bị mấy người họ nhìn thấy cơ chứ!
Một người từ trước đến nay vẫn luôn lạnh nhạt như Bạch Thấm, vậy mà lại nổi ghen tuông vì chuyện này, nếu như An Tử Thiên biết được, nhất định sẽ càng thêm vui vẻ hạnh phúc.
Sau khi xử lý xong bó hoa, Bạch Thấm có chút lo lắng nhìn về phía phòng tắm, tối nay xảy ra chuyện như vậy, An Tử Thiên sẽ tắm mất bao lâu đây? Bình thường mỗi lần đi ra ngoài trở về, anh đều tắm rất lâu, có đôi khi cô phải ở bên ngoài quấy rối thúc giục mới có thể ép anh ra ngoài, cố ý khống chế không cho thời gian tắm rửa của anh kéo dài quá lâu, bắt đầu từ hành động mà uốn nắn những vấn đề về tâm lý.



Thử đọc