Sống Lại Yêu An Tử Thiên - Chương 31

Tác giả: Chi Hoãn

Đánh dấu

Tiếp Tục Tụ Hội
“Trình Việt Vũ, sao anh ở đây?” Bạch Thấm rất bất ngờ, không phải anh ta nói là bị giáo sư Lê đưa đến thành phố W thực tập à?
Ngay sau đó cô đã phản ứng kịp, hỏi: “Anh thực tập ở An thị à?”
Có lẽ là do gặp được người quen trong một buổi tiệc ngột ngạt, vốn đang buồn bực vì bị lôi đi dự tiệc, lúc này tâm tình của Trình Việt Vũ đã khá lên, vui sướng vỗ tay phát ra tiếng, đáp: “Bingo! Giáo sư vẫn nói chuyên đề nghiên cứu của tôi còn chưa đủ chuẩn xác và sâu sắc liền đẩy tôi đến trụ sở của An thị, để cho tôi tự cảm thụ một chút về thể chế mô hình công ty của một gia tộc lớn, sẽ rất có ích cho chuyên đề nghiên cứu của tôi.”
“Anh phải thực tập trong bao lâu?”
“Đến hết hè, đúng rồi, sao cô cũng ở đây? Tham dự như người nhà hả?”
Suy nghĩ một chút về quan hệ của mình và An Tử Thiên, cô thấy cách nói này cũng khá đúng liền gật đầu, đáp: “Anh ấy có chút chuyện, đợi lát nữa mới đến tìm tôi.”
“Vậy, tiểu thư xinh đẹp có cần kỵ sĩ dũng cảm bảo vệ, hộ tống không?”
Bạch Thấm quan sát cách ăn mặc của Trình Việt Vũ một chút, nói thật, làm việc ở công ty thì mặc vest, cà vạt còn thắt lỏng lẻo, không có kẹp cà vạt, dáng vẻ này cũng chẳng phù hợp với trường hợp như hôm nay. Thậm chí nếu như không phải vì anh còn yên phận mặc áo vest, có lẽ anh sẽ bị mời ra ngoài vì quần áo không chỉnh tề.
Nhưng ăn vận bình thường cũng không thể ngăn cản nổi ánh mắt của người khác, vẻ ngoài tuấn tú của Trình Việt Vũ vẫn hấp dẫn rất nhiều nhân viên nữ, mà anh được dạy dỗ tốt, có từ chối khéo cũng chẳng thể ngăn nổi việc bị quấy rầy. Khi anh đã không chịu nổi sự quấy rầy này thì Bạch Thấm xuất hiện lúc này Trình Việt Vũ thật muốn cảm tạ ông trời đã đưa một nữ thần đến cho anh.



Giống như nhìn thấu vẻ nhếch nhác của anh ta, Bạch Thấm liền trêu chọc: “Tôi chỉ hơi tò mò rốt cuộc kỵ sĩ dũng cảm là nam hay nữ đây.”
Bị vạch trần, Trình Việt Vũ có chút xấu hổ cười cười, đáp: “Hai ta nên bảo vệ nhau đi!” Vừa rồi anh cũng thấy dáng vẻ nhíu mày, mất kiên nhẫn vì bị quấy rầy của Bạch Thấm.
Bạch Thấm nắm lấy cơ hội hiếm có, trêu chọc anh: “Tôi thì chẳng cần đâu, chẳng qua đến lúc đó tôi có thể bộc phát lòng tốt cứu vớt một thân sĩ thiện lương đáng thương thôi.”
Nghe được câu trả lời thuyết phúc của Bạch Thấm, cuối cùng Trình Việt Vũ cũng thấy an tâm.
Hai người tìm một chỗ khá vắng người đứng trò chuyện mấy câu, quả nhiên là có rất ít người dám đến bắt chuyện, chỉ có vài người không cam lòng cũng bị bọn họ nhẫn tâm đuổi đi. Thấy thái độ lạnh lùng và lời nói sắc xảo của Bạch Thấm với những người muốn đến bắt chuyện, Trình Việt Vũ hơi vui mừng thầm nghĩ, may mà Bạch Thấm không đối xử với mình như thế. Chỉ nhìn thôi đã chẳng chịu nổi kiểu thái độ đó rồi, chứ đừng nói là xảy ra trên người mình.
“Cuối cùng tôi cũng hiểu vì sao ở trong trường em lại nổi tiếng là mỹ nhân lạnh lùng rồi. Trước kia vẫn chưa rõ, hôm nay được tận mắt chứng kiến, quả nhiên là danh bất hư truyền.” Trình Việt Vũ than vãn.
“Hay là anh cũng muốn tự mình thử nghiệm một lần đây?” Mới vừa thay anh đuổi một cô gái có tinh thần bất khuất đi, cô hơi mất kiên nhẫn, tâm tình tồi tệ hỏi.
“Ặc, không cần đâu, sau này có cơ hội rồi hãy nói, rồi hãy nói.” Trình Việt Vũ đầy hoảng sợ đáp. Lại không ngờ mình đã nói đúng, sau này quả thật đã nếm được mùi vị đau khổ ấy. Dĩ nhiên đây là về sau, còn bây giờ Bạch Thấm không có ý định chơi đùa cùng anh ta.
Nhìn quanh đại sảnh một vòng, vẫn không thấy bóng dáng của An Tử Thiên, rốt cuộc đã xảy ra chuyện gì rồi? Đến cả An Trì cũng mất tích, xử lý chuyện gì mà cần nhiều thời gian như vậy, còn không đưa cô theo nữa. Trong lòng Bạch Thấm tràn đầy nghi ngờ, cô thấy hơi lo cho An Tử Thiên.
Nhạy cảm phát hiện ra cảm xúc của Bạch Thấm hơi khác lạ, Trình Việt Vũ mở miệng hỏi: “Sao thế? Cô đang tìm người đưa cô đến à?”
“Ừ, bây giờ anh ấy vẫn chưa tới tìm tôi, tôi có chút lo lắng.”
“Không phải cô đã nói anh ấy đi xử lý vài chuyện sao? Có thể mất một lúc nữa, đừng quá nóng lòng đi. Đúng rồi, là ai đưa cô đến đây?” Anh ta thật sự tò mò, trong lúc quen biết Bạch Thấm chưa lâu, anh ta chưa từng thấy cô để ý và lệ thuộc vào một người đến vậy, mới một lát không gặp đã lo lắng rồi.
Lúc này cô mới phản ứng kịp, vẫn chưa nói với anh ta chuyện này.
“Là tôi chưa.....”
Còn chưa dứt lời, bộ đèn chính trong đại sảnh bị tắt hết, chỉ còn lại một vài ngọn đèn nhỏ vẫn còn chiếu sáng. Lúc này có tiếng người vang lên, xuyên qua ống nói truyền vào lỗ tai của mọi người đang có mặt ở đây: “Xin chào mọi người! Hoan nghênh các vị tham gia buổi tiệc dành cho nhân viên của An thị vào tối nay! Hiện tại xin mọi người giữ trật tự, cùng hướng về sân khấu, chờ một chút, nhân vật trong truyền thuyết của chúng ta là tổng giám đốc An sẽ tuyên bố bắt đầu đêm hội!”

Bạch Thấm cũng hướng về phía sân khấu theo đám đông, lúc nghe thấy người chủ trì ở phía trên nói chờ lát nữa, An Tử Thiên sẽ lên sân khấu thì trong lòng trở nên rất kích động.
Mặc dù từ khi sống lại, cô bắt đầu tích cực phối hợp với Lâm Mặc tiến hành điều trị tâm sinh lý cho An Tử Thiên, nhưng tiến độ khá chậm, cô còn nghĩ là tình hình đã khá lên. Sau đó, Lâm Mặc tự đưa An Tử Thiên đi tiếp xúc với người khác, kiên nhẫn hướng dẫn anh bắt tay với người lạ, hao phí miệng lưỡi vẫn chẳng thể khiến An Tử Thiên động đậy chút nào, thậm chí còn chẳng thèm liếc người ta.
Sau vài lần Lâm Mặc kiên nhẫn lặp lại những câu như: “An Tử Thiên, xin hãy nhìn vào mắt tôi.”; “Tử Thiên, xin hãy nhìn vào mắt tôi được không?”, ánh mắt An Tử Thiên mới đáp lại Lâm Mặc, giằng co hơn nửa giờ vẫn không có chút tiến triển nào. Cuối cùng lần trị liệu đó đã rút hết sự kiên nhẫn của An Tử Thiên và kết thúc trong thất bại.
Khi có Bạch Thấm thì tình hình hoàn toàn khác hẳn, Lâm Mặc chợt nảy sinh ra cảm giác thất bại tràn trề. Tình hình của An Tử Thiên dần chuyển biến tốt lên, Lâm Mặc quá bất ngờ, thậm chí còn hơi đắc ý, cho rằng bệnh tự kỷ chỉ cần tìm được đúng phương án giải quyết thì chữa khỏi chỉ là vấn đề thời gian thôi. Nếu không phải anh đột nhiên muốn thử chứng minh ý tưởng của mình thì suýt chút nữa đã bị ảo giác che mắt rồi.
Anh cho rằng chỉ cần tìm được điểm mấu chốt là có thể chữa khỏi bệnh cho An Tử Thiên, nhưng lại quên mất tất cả phương án hồi phục do mình đề ra đều phải liên quan đến Bạch Thấm. Một khi cách xa Bạch Thấm cũng chỉ là một đống giấy vụn, chỉ là nói suông mà thôi. Lâm Mặc luôn luôn xuất sắc ưu tú cũng chẳng ngờ được sẽ bị té đau đến vậy, trong lòng anh âm thầm châm chọc mình. Anh đã lệ thuộc quá nhiều vào Bạch Thấm, nên quên đi nguyên nhân khiến cho An Tử Thiên mắc chứng tự kỷ, chỉ có giải quyết khúc mắc này, An Tử Thiên mới có thể hồi phục.
Mà bây giờ, thay vì nói là bệnh tình từ từ chuyển biến tốt còn không bằng nói là An Tử Thiên đang cố lấy lòng Bạch Thấm, chỉ cần là chuyện mà Bạch Thấm hi vọng An Tử Thiên làm, cho dù không thích thì An Tử Thiên cũng sẽ làm.
Sau khi sắp xếp xong mọi suy nghĩ, Lâm Mặc liền tìm Bạch Thấm nói chuyện riêng một lần. Bạch Thấm rất bất ngờ bày tỏ cô không thể hiểu nổi, rõ ràng tình hình đang từ từ biến thành tốt lên, sao lại nói tất cả đều là giả tưởng chứ? Còn có khúc mắc nữa, cha mẹ An Tử Thiên đều đã mất, đi đâu tìm người cởi bỏ khúc mắc của anh đây?
“Tôi có thể ở bên cạnh anh ấy cả đời, như vậy anh ấy đâu có khác gì người bình thường, anh ấy cũng giống như người bình thường thôi.”
Lâm Mặc nói muốn cởi bỏ khúc mắc trong lòng An Tử Thiên thì phải gợi lên những ký ức lúc nhỏ của anh một lần nữa,-L£€QᵩyÐ0n- để cho anh nhớ lại cảnh tượng lúc cha mẹ mình mất đi. Cơn ác mộng hàng đêm cũng đủ khiến anh không chịu nổi nữa, sao cô có thể đồng ý để An Tử Thiên nhớ lại những ký ức đau khổ ấy chứ? Nếu điều đó khiến tinh thần anh suy sụp, bệnh tình nghiêm trọng thêm thì phải làm thế nào đây?
Bạch Thấm không muốn thấy An Tử Thiên như vậy, mỗi lần anh khổ sở thì cô cũng đau lòng, rất đau lòng.
“Chẳng lẽ cô chỉ hi vọng anh ấy là một người bình thường ở trước mặt cô mà không phải là một người hoàn toàn bình thường sao?” Lâm Mặc đã hỏi như vậy.
Những lời này đã thành công đả động đến Bạch Thấm, cô có thể mặc kệ An Tử Thiên là một người tự kỷ, nhưng cô vĩnh viễn không thể ngăn cản nổi những lời đồn ở bên ngoài. An Tử Thiên, ông cụ An, chị Tử Nguyệt cũng có thể không quan tâm, nhưng An thị thì quan tâm. An thị không thể để cho một người tự kỷ đảm đương chức vụ người lãnh đạo bọn họ, một ngày kia, sau khi ông cụ An mất rồi, nhà họ An sẽ ra sao đây? Tất cả những thứ An Tử Thiên có được đều do nhà họ An cung cấp, như vậy thì anh nên gánh vác, chịu trách nhiệm về nhà họ An!
Lại hội chẩn một lần nữa, Lâm Mặc tiếp tục nhiệm vụ dở dang lần trước, An Tử Thiên vẫn bất động như cũ. Trị liệu tiến hành được một nửa thì Bạch Thấm tới, Lâm Mặc vô cùng nhẫn nại tiến hành hướng dẫn một lần nữa, lần này cực kỳ thuận lợi, An Tử Thiên nghe lời, chủ động bắt tay với người lạ.
Về đến nhà, chuyện đầu tiên An Tử Thiên làm là vào phòng vệ sinh, Bạch Thấm ở ngoài cửa nghe tiếng nước chảy tí tách. Trước kia An Tử Thiên cũng như vậy, cô chỉ nghĩ đơn giản là do An Tử Thiên thích sạch sẽ, mỗi lần đi ra ngoài về nhà anh đều tắm rửa sạch sẽ, Lâm Mặc cũng nói là không sao cả. Hiện tại mới hiểu được đúng là bệnh sạch sẽ phát tác, nhưng hoá ra nguyên nhân là như thế.
Hai mươi phút sau, An Tử Thiên vẫn chưa ra, cô gõ nhẹ cửa phòng vệ sinh rồi đẩy ra, đi vào.
Hai tay An Tử Thiên vẫn ở dưới vòi nước, vòi nước bị mở hết cỡ, bọt xà phòng màu trắng liên tục bị anh dùng sức chà chà, những chỗ không bị bọt che đi thì lộ ra làn da đỏ ửng. Thấy Bạch Thấm đột ngột đi vào, trên mặt anh thoáng qua vẻ bối rối.
Mắt Bạch Thấm hơi cay cay, đôi tay nhẹ nhàng đặt lên tay anh, mỉm cười nói: “Em vào rửa tay cho anh.” Sau đó cúi đầu nghiêm túc rửa tay giúp anh, vẻ mặt chắm chú động tác dịu dàng, ngón tay nhỏ nhắn thỉnh thoảng lại xuyên qua các kẽ tay. Xúc cảm mềm mại khiến cho An Tử Thiên vốn định mở miệng nói liền giữ nguyên sự im lặng.
“Được rồi, rửa xong rồi.” Rửa sạch những bọt xà phòng trên tay, cùng An Tử Thiên mười ngón tay đan xen, cô ngẩng đầu nhìn anh, cười dịu dàng.
Cô không dám dùng sức, không biết rốt cuộc anh dùng bao nhiêu sức mà cọ rửa tay mình đỏ ửng như thế, sợ mình dùng chút sức cũng sẽ làm anh bị đau. Bạch Thấm chợt nhớ tới lời Lâm Mặc đã nói, lòng của Bạch Thấm bắt đầu dao động.


An Tử Thiên ngẩn người nhìn mười ngón tay đan xen khăng khít, không đủ, còn chưa đủ, không đủ lực, không đủ chặt chẽ, hơi giãy dụa là có thể tránh thoát rồi.
Anh dùng sức ôm chặt cô vào trong ngực, khẽ gọi: “Thấm Thấm, Thấm Thấm....”
“Em ở đây.”
“Thấm Thấm, Thấm Thấm, Thấm Thấm.....” Anh vùi đầu thật sâu vào trong mái tóc cô, không ngừng lẩm bẩm tên cô.
“Em ở đây, anh Tử Thiên, em ở đây, em ở đây mà...” Bạch Thấm vuốt nhẹ lưng anh, liên tục an ủi cảm xúc chợt bộc phát của anh.
“Em đừng rời xa anh, vĩnh viễn đừng rời xa, đừng.....” Mười ngón tay đan chặt không hề buông lỏng, anh càng lúc càng dùng sức, nắm tay Bạch Thấm đến phát đau.
“Sẽ không, anh Tử Thiên, em sẽ không rời xa anh, sẽ không......” Thì ra, trong lòng của chúng ta vẫn luôn tồn tại những bất an....



Thử đọc