Sống Lại Yêu An Tử Thiên - Chương 22

Tác giả: Chi Hoãn

Đánh dấu

Kết Thúc Trò Hay
Dù sao Tống Điềm cũng chỉ là một sinh viên đại học chưa trải chuyện đời, làm sao từng bị một người là giáo sư như Trương Viễn quát hỏi, lúc cầm tập tài liệu, bàn tay cũng run lên, cô ta lật xem từng tờ từng tờ một, sắc mặt dần trở nên tái nhợt, thậm chí còn đổ mồ hôi lạnh. Trong tay cô ta là tài liệu mà An Trì điều tra được, thời gian, địa điểm mỗi lần cô ta post bài đăng đều được liệt kê rất cặn kẽ, còn có cả thông tin về người đã giúp cô ta làm giả ảnh chụp nữa. Đây đều là những chứng cứ Bạch Thấm tìm ra được, không cần phải nói thêm điều gì nữa, giấy trắng mực đen như vậy đã đủ để chứng minh rốt cuộc là ai là người đứng sau những lời đồn đại. Tống Điềm cố gắng kiềm chế bản thân ngừng run rẩy, nhưng đột nhiên cô ta nghe được giọng nói của Lâm Thước Nhạc: “Thật ra lúc còn học trung học, mối quan hệ giữa tôi và Bạch Thấm cũng không hẳn là rất thân thiết, sau này học đại học mới gần gũi với nhau như vậy.”
Nội dung quen thuộc như vậy khiến cho Tống Điềm đột nhiên ngẩng đầu. Trên màn hình máy tình chính là hình ảnh cô ta đang đứng trước cửa phòng kí túc xá cong môi cười lạnh. Cho đến tận bây giờ, cô ta cũng không nghĩ được rằng lúc cô ta cười lạnh sẽ có dáng vẻ như vậy, thì ra ngay cả bản thân cô ta cũng không thể nhận ra mình được nữa rồi sao? Rốt cuộc Tống Diềm cũng không thể khế được cơ thể ngừng run rẩy.
Mãi cho đến khi đoạn video kia kết thúc, cơ thể cô ta run rẩy càng rõ ràng, tài liệu trong tay Tống Điềm bị nắm chặt đến nhàu nát, mồ hôi lạnh trong lòng bàn tay cô ta không ngừng chảy ra làm thấm ướt tập tài liệu.
Trương Viễn nhìn Tống Điềm không nói gì, đột nhiên siết chặt nắm đấm tay đến mức gân xanh nổi lên rõ ràng, Tiền Chí Quốc cười lạnh mở miệng: “Thầy Trương, đây chính là học sinh mà bình thường ông vẫn luôn khen ngợi sao? Ông xem đi, cái gọi là ‘học sinh tốt’ của ông đã làm ra chuyện gì! Thật không ngờ trường đại học A của chúng ta lại có thể tuyển được một học sinh có thủ đoạn ác liệt như vậy, nếu cứ như vậy, truyền thống và danh tiếng trăm năm nay của trường sớm muộn gì cũng bị hủy hoại trong tay hai người!” Tiền Chí Quốc hung hăng vỗ bàn, thể hiện sự phẫn nộ của mình.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Tuy rằng Trương Viễn biết Tiền Chí Quốc nói như vậy thật ra không phải để phê bình ông, mà là nói cho người nào đó nghe, để anh ta sẽ không vì chuyện lần này mà giận chó đánh mèo, rút tiền tài trợ dành cho trường, nhưng dù sao ông cũng đang có mặt trong căn phòng này, bị nói thẳng mặt không kiêng nể gì trước mọi người như vậy, trong lòng cũng có chút tức giận, nhưng không thể mắng lại, nên đương nhiên trút hết mọi tức giận lên kẻ đầu sỏ là Tống Điềm.
Trương Viễn cũng nặng nề vỗ bàn thật mạnh: “Tống Điềm, thật sự là em đã khiến cho tôi quá thất vọng rồi! Tốt nhất hiện tại em nên giải thích cho tôi biết, tại sao em lại làm như vậy!”
Bỗng nhiên đôi mắt vốn ráo hoảnh của Tống Điềm dần trở nên mơ hồ, nước mắt không hề báo trước rơi xuống từng giọt lớn giọt nhỏ, vì sao lại làm như vậy, vì sao cô ta lại làm như vậy: “Tôi* không thích cô ta, tôi vô cùng chán ghét cô ta.” Có lẽ là bởi vì khóc, giọng nói của cô ta đã không còn ngọt ngào như bình thường nữa.
*Chữ “tôi” vốn là để xưng hô với giáo sư Trương, mình để Tống Điềm xưng hô như vậy có thể coi là rất “hỗn”, nhưng cảm xúc của cô ta đang bị rối loạn, hơn nữa nếu xưng “em” thì có vẻ nhu mì quá, không hợp với một nhân vật phản diện độc ác như cô ta.
“Hoang đường! Chỉ bởi vì em không thích Bạch Thấm, nên đã dùng thủ đoạn ác liệt như vậy để tạo ra lời đồn đại đối phó với em ấy sao? Cùng là con gái với nhau, em hẳn là biết danh dự quan trọng như thế nào đối với một cô gái chứ, em làm như vậy, chẳng lẽ em vốn không hề có chút cảm giác áy náy nào hay sao? Chẳng lẽ em không hề nghĩ đến chuyện này sẽ gây ra hậu quả như thế nào sao?”
“Tôi không thích cô ta, tôi chán ghét cô ta, tại sao tôi lại phải áy náy cơ chứ!” Cô gái vốn còn đang cúi đầu đột nhiên ngẩng đầu, không thể khống chế cảm xúc mà hét lớn: “Tôi không thích cô ta, tại sao lại có rất nhiều người cứ thích cô ta như vậy!”
Tiếng hét này lại làm cho hai vị giáo sư đối diện sửng sốt, họ không hề nghĩ tới rằng cô nữ sinh vốn đang im lặng lại sẽ đột nhiên bùng nổ cảm xúc, rống to lên như vậy.Bị một nữ học trò nhỏ bé hét thẳng vào mặt như vậy, Tiền Chí Quốc cảm thấy toàn bộ mặt mũi của mình đều mất sạch, vô cùng tức giận: “Em…” Còn chưa kịp nói hết, lại đột nhiên xuất hiện một giọng nữ ngắt lời ông định nói.
Từ lúc Tống Điềm bước vào căn phòng này cho đến hiện tại mọi sự thật đều đã được vạch trần, vẻ mặt của Bạch Thấm vẫn không hề có chút thay đổi, lạnh lùng thản nhiên lắng nghe cuộc nói chuyện vừa rồi, hiện tại mới chịu bước ra từ căn phòng nhỏ bên trong văn phòng: “Có lẽ tôi biết vì sao cô chán ghét tôi như vậy, thậm chí không tiếc dùng những thủ đoạn ác liệt như vậy để đối phó với tôi.”
Bạch Thấm theo Tống Điềm tiến vào mãi cho đến hiện tại sự tình chân tướng hoàn toàn vạch trần đi ra, trên mặt vẻ mặt vẫn không có biến hóa, lạnh lùng thản nhiên nghe được hiện tại rốt cục theo văn phòng phòng trong đi ra: “Có lẽ tôi biết vì sao cô chán ghét tôi như vậy, thậm chí không tiếc dùng thủ đoạn như vậy để đối phó với tôi.”
Vốn đã có chút không khống chế được cảm xúc, Tống Điềm nhìn thấy Bạch Thấm đầy bình tĩnh bước ra từ căn phòng nhỏ bên trong văn phòng, đi theo sau còn có Lâm Thước Nhạc, Tô Thanh Thiển và hai người đàn ông lạ mặt, giờ phút này cô ta chật vật như thế, lại còn bị người mà cô ta vô cùng chán ghét, dùng trăm phương nghìn kế để hãm hại nhìn thấy, Tống Điềm đột nhiên cảm thấy, bản thân mình chưa bao giờ trở nên mất mặt lúng túng như vậy. So với cô ta, Bạch Thấm lạnh lùng cao ngạo nhìn cô ta tốn biết bao nhiêu tâm tư, chật vật tranh đoạt, cuối cùng lại khiến bản thân bị thương đầy mình mà cô không cần tốn chút sức lực đã có thể đạt được lại vứt bỏ dễ dàng như giày rách.


Tống Điềm càng trở nên không thể kiềm chế: “Vì cái gì? Tôi cũng muốn là gì cái gì! Vì sao cô chỉ cần làm ra vẻ lãnh diễm* cao quý liền có rất nhiều người thi nhau thích cô? Vì cái gì mà mỗi lần có chuyện gì tốt, giáo sư cũng sẽ ưu tiên cho cô? Vì sao mà ngay cả Lê giáo sư cũng chỉ liếc mắt một cái đã vừa ý cô, mà cho dù tôi có cố gắng cỡ nào cũng chỉ có thể đổi lại được những câu nói qua loa có lệ của họ? Vì sao mà cô chịu bao lời tai tiếng mà các cô ấy còn đứng về phía cô? Cô nói cho tôi biết vì sao đi? Vì sao rõ ràng tôi đã cố gắng khiến cho bản thân trở nên thu hút chói mắt, nhưng cô vừa xuất hiện, mà lại không cần làm bất kì điều gì cũng đã có thể cướp đoạt đi tất cả mọi thứ như vậy! Cô mau nói cho biết vì sao đi!!!” Tống Điềm lớn tiếng kêu gào một tràng, xả hết tất cả những thất vọng chán nản và sự tức giận trong lòng ra ngoài.
*lãnh diễm: lạnh lùng + diễm lệ (đẹp)
Cho dù bị cô ta mất khống chết gào thét vào mặt như vậy, Bạch Thấm vẫn không hề bị lay động: “Chính cô cũng hiểu rõ tôi chưa từng làm cái gì, vậy cô dựa vào cái gì mà lại tìm tôi gây phiền phức?”
Sau đó cô xoay người mỉm cười với hai vị giáo sư: “Thưa thầy, kết quả điều tra đã có, nguyên nhân của chuyện này cũng đã được sáng tỏ. Em tin tưởng các thầy nhất định sẽ xử lí chuyện này một cách công bằng, nếu không có chuyện gì nữa, em và vị hôn phu của mình có thể đi trước được không ạ?”
Một phút trước khuôn mặt của Tiền Chí Quốc còn tràn đầy vẻ giận giữ mà lúc này đã tràn ngập tươi cười: “Nếu như tổng giám đốc An có việc, vậy thì cứ cùng bạn học Bạch Thấm đi trước, tôi cũng không ở lại đây lâu nữa. Tiếp theo chuyện này nhất định sẽ được nhà trường xử lý thật tốt, trả lại công bằng cho tổng giám độc An và bạn học Bạch Thấm.”
Sau khi lễ phép chào tạm biệt hai vị giáo sư, Bạch Thấm liền cùng An Tử Thiên rời khỏi văn phòng, Lâm Thước Nhạc và Tô Thanh Thiển tất nhiên cũng sẽ không tiếp tục ở lại đó, cùng hai người rời đi.
Khi Lâm Thước Nhạc mang tâm trạng đầy hưng phấn xen lẫn hồi hộp và nhiều loại cảm xúc phức tạp đan xen, nhấn chuông cửa nhà trọ của bạn tốt, Tô Thanh Thiển đứng bên cạnh rốt cuộc cũng chịu không nổi việc từ sáng đến giờ người nào đó vẫn luôn trong trạng thái kích động không khống chế được, hé ra bản mặt người chết*: “Lâm Thước Nhạc, cậu có thôi ngay đi không, chẳng qua chỉ là ăn một bữa cơm, cậu lại có thể lôi kéo mình từ lúc 7 giờ sáng cho đến bây giờ là đã 11 giờ 30 phút rồi đấy!!!”
*bản mặt người chết: mặt lạnh lùng, cau có, sầm sì
“Đây là ăn cơm với An Tử Thiên đó!!! An Tử Thiên đấy cậu biết không, Thanh Thiên, đó là nhân vật truyền thuyết trong giới kinh doanh đó, là người không phải muốn gặp là gặp được đâu. Vậy mà hôm nay anh ấy mời chúng ta ăn cơm, cậu không hồi hộp sao? Thật sự không hồi hộp chút nào hay sao?”
“STOP!!!” Tô Thanh Thiển kinh thường quay đầu, không thèm tiếp tục nhìn cô, nhưng bàn tay giấu sau lưng lại vụng trộm xoa xoa lòng bàn tay ướt đẫm mồ hôi.
Cửa mở, Lâm Thước Nhạc tạo một tư thế mà cô cho là nghiêm chỉnh đoan trang nhất, nhưng khi vừa nhìn thấy người mở cửa là Bạch Thấm liền sụp đổ: “Tiểu Thấm.”
Bạch Thấm vừa thấy dáng vẻ này của Lâm Thước Nhạc lại cực kỳ vui vẻ: “Sao nào, nhìn thấy tớ nên không vui? Vậy cũng đừng vào nhà nữa, tớ đóng cửa.” Sau đó cô giả vờ làm động tác đóng cửa, khiến cho Lâm Thước Nhạc nóng nảy, vội vàng lôi kéo cánh cửa: “A, tiểu Thấm, đừng, đừng mà, cậu không biết tớ vì đến đây mà đã mất bao nhiêu thời gian để chuẩn bị đâu, vừa rồi lại Thanh Thiển lại bị tớ giày vò một lúc, có lẽ bây giờ cô ấy đã muốn đập chết tớ rồi. Làm sao tớ có thể không vui khi nhìn thấy cậu được cơ chứ?”
Bạch Thấm mở miệng trêu cô: “Là vì chuẩn bị gặp tớ hay thật ra là mơ ước đến người đàn ông của tớ thế?”
Chưa từng bị bạn tốt trêu chọc như thế, Lâm Thước Nhạc vừa nghe vậy liền đỏ mặt: “A, tiểu Thấm, cậu để chúng tớ vào nhà đi đã.”
Cuối cùng Bạch Thấm cũng nhường đường để cho các cô vào nhà, khi bước vào cửa, Tô Thanh Thiển đột nhiên nói một câu: “Cậu yên tâm, với chỉ số IQ của cô ấy, cho dù có mơ ước cũng không có cơ hội ngấp nghé đâu.”
Được rồi, câu nói lần này của Tô Thanh Thiển đã thành công khiến Lâm Thước Nhạc phát điên, hai tay lao về phía cổ của cô: “Tô Thanh Thiển, ngày nào cậu không nói ác về tớ cậu sẽ chết hay sao? Cậu là cái đồ hư hỏng xấu xa không có lương tâm!”
Đột nhiên, một giọng nói trong trẻo nhưng lạnh lùng trầm thấp vang lên: “Chào các cô.”
Lúc này, cái tay của Lâm Thước Nhạc vừa mới kịp chạm đến cổ của Tô Thanh Thiển, nghe thấy giọng nói lạ đột nhiên vang lên, theo bản năng quay đầu lại nhìn, thấy An Tử Thiên đang đứng cách mình không xa, nghiêm trang nhìn về phía bên này, thì lập tức rụt tay lại, đặt ở phía sau lưng, giống như học sinh tiểu học chịu phạt, nghiêm chỉnh đứng thẳng, ưỡn ngực hóp bụng: “Xin chào, truyền thuyết… à, không phải, xin chào, tổng giám đốc An!” Sau đó cô còn cúi đầu tỏ vẻ tôn kính.
Mà biểu hiện của Tô Thanh Thiển có vẻ giống người bình thường hơn rất nhiều, cô khẽ gật đầu chào lại An Tử Thiên: “Xin chào!” Tất nhiên, đó là khi đã bỏ qua việc vẻ mặt của cô đột nhiên trở nên nghiêm túc hơn rất nhiều, hai tay nắm chặt thì đúng là hoàn toàn không có gì khác thường.
Bạch Thấm cảm giác giống như không khí động nhiên ngưng đọng lại trong nháy mắt vậy: “Đừng đứng đó mãi nữa, Thanh Thiển, hai cậu vào trong nhà ngồi đi. Không phải anh vừa vào bếp chuẩn bị hay sao, nhanh như vậy đã xong rồi?”

Nghe được nửa vế sau của những lời mà Bạch Thấm vừa nói ra, Lâm Thước Nhạc vừa mới nhấc chân chuẩn bị bước vào liền bước hụt, may mắn bám lấy được Tô Thanh Thiển, liền quay đầu cười gượng: “Không cẩn thận bước hụt, ha ha…” Cô chỉ nhìn về phía Bạch Thấm, không có dũng khí nhìn thẳng An Tử Thiên.
Tô Thanh Thiển ghét bỏ lấy tay đẩy cô ra rồi quay đầu đi thẳng đến ghế sofa ngồi.Bạch Thấm cười cười, còn chưa kịp nói chuyện thì đã bị An Tử Thiên kéo vào phòng bếp.
Anh ôm thắt lưng mảnh khảnh của cô, cằm thì tựa trên vai cô: “Thấm Thấm, giúp anh nấu cơm có được không?”
“A? Không phải bình thường anh vẫn luôn không muốn em vào bếp hay sao?”
“Một mình nấu cơm rất buồn chán, Thấm Thấm cùng làm với anh đi.” Bình thường không để cô vào bếp là vì biết Thấm Thấm ở ngoài chờ anh, nhưng hôm nay lại có thêm hai người, làm sao anh có thể để các cô ấy hấp dẫn mất hết lực chú ý của cô được chứ.
An Tử Thiên như có như không vô thức cọ cọ vành tai của cô, thật mềm mại, nho nhỏ, chỉ cần là Thấm Thấm, cho dù là điều gì cũng làm cho anh say mê đến nghiện.
Cô vội co rụt cổ: “Ừm, có chút nhột, anh đừng có làm loạn, hai cô ấy còn đang ở bên ngoài chờ em, nếu em ở trong phòng bếp, hai cô ấy phải làm sao bây giờ?”
Anh có chút nhịn không được, dùng đầu lưỡi khẽ kiếm vành tai khéo léo đáng yêu của cô: “Không phải là bạn tốt sao, không ngại.”
Anh nói rất mơ hồ, nhưng Bạch Thấm lại nghe hiểu được anh đang muốn nói gì: “A, đừng liếm.”
Chưa bao giờ cô nghĩ vành tai mình cũng sẽ mẫn cảm như vậy, Bạch Thấm vội xoay người lại, hô hấp có chút dồn dập: “Sao anh có thể bảo em để bọn họ ở bên ngoài được chứ? Đây là lần đầu tiên bọn họ đến đây làm khách mà, chúng ta thân là chủ nhà, làm như vậy không tốt đâu.”
An Tử Thiên không đáp, tiếp tục mặc kệ hôn lên hai gò má đỏ bừng của cô, nhẹ nhàng nhàn nhạn hôn dọc theo hai má, chuyển đến cái cổ trắng nõn rồi cuối cùng lại quay về phía vành tai của cô mà hôn, khiến cho cả người Bạch Thấm như muốn nhũn ra, hai tay của cô không tự giác ôm lấy cổ An Tử Thiên, không có sực lực né tránh: “Được rồi, đừng làm loạn nữa, em ở lại với anh.”
An Tử Thiên nghe vậy liền không quấy rầy cô nữa, Bạch Thấm ngẩng đầu, vừa vặn bắt gặp ánh mắt của anh đang chăm chú nhìn mình, hơi im lặng một chút mới giật mình phản ứng lại: “Em ra ngoài nói chuyện với hai cô ấy trước đã… Ưm…”
Tại sao trước đây cô lại chưa từng phát hiện ánh mắt của An Tử Thiên quyến rũ đến như vậy, chỉ cần chạm đến là rơi vào không thoát ra được, tại sao trước đây cô hoàn toàn không hề phát hiện, Tử Thiên của cô lại quyến rũ người khác như vậy.
Bạch Thấm còn chưa kịp nói xong, đôi môi đỏ mọng đã bị An Tử Thiên đánh lén, vì thế hai người liền “say sưa giao hòa răng môi” ngay trong phòng bếp nhỏ, hoàn toàn quên mất hai vị khách đang ở bên ngoài.
Tác giả nói ra suy nghĩ của mình: Đột nhiên phát hiện ra, hình như ta rất ít viết phân đoạn An Tử Thiên và Bạch Thấm ở riêng với nhau… Trời ạ, sao ta lại quên viết những phân đoạn như vậy chứ [phát điên~~].
Editor: Vốn là lời của tác giả còn một đoạn nữa, nhưng ta thấy nó không liên quan đến nội dung của truyện, lại có chút khó edit, nên editor ta đây mạn phép được tỉnh lược.



Thử đọc