Sống Lại Yêu An Tử Thiên - Chương 14

Tác giả: Chi Hoãn

Đánh dấu

Trở Về
Ba ngày trôi qua, An Tử Thiên vẫn chưa trở về.
Trong điện thoại nói là vì cao tốc thành phố C bị tuyết phủ kín, hơn nữa cuối năm xuân đến, bọn anh bị chặn ở đường cao tốc tiến lùi không được.
Bạch Thấm cực kỳ lo lắng, khi An Tử Thiên gọi điện thoại đến, Bạch Thấm cầm điện thoại cố gắng ổn định tâm tình, cô phải tỉnh táo lại, nếu An Tử Thiên có vấn đề bởi vì tâm tình của cô, xảy ra chuyện gì trên đường cao tốc, cô sẽ hối hận đến chết.
Lạnh lẽo, đói khát, ầm ĩ, tất cả mọi thứ xung quanh đều xa lạ, trước mắt còn có di động có thể kết nối với bên ngoài, nhưng lại mất sóng, làm sao bây giờ? Bạch Thấm cực kỳ sợ hãi, nếu An Tử Thiên không thể khống chế cảm xúc của anh thành công, có thể phát bệnh ở nơi đó rồi hay không?
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Cô rất hiếm khi thấy An Tử Thiên phát bệnh, ngoại trừ tình hình chứng tự bế của An Tử Thiên tương đối lạc quan, anh cũng có ý thức khống chế mình không phát tác trước mặt cô.
Mà sau khi trùng sinh, trên cơ bản An Tử Thiên chưa từng phát tác. Tình hình này thay vì nói là phát bệnh, giải thích kĩ càng hơn thì là vì kích thích bên ngoài làm cho không khống chế được cảm xúc, dẫn đến không khống chế được hành vi. Kiếp trước nguyên nhân Bạch Thấm chán ghét An Tử Thiên là vì một lần vô tình nhìn thấy anh phát bệnh không khống chế được cảm xúc, lúc đó còn nhỏ, cái gì cũng không hiểu, nhìn thấy An Tử Thiên giống như kẻ điên không ngừng tổn thương chính mình, tổn thương người bên cạnh, mãi đến khi bị cưỡng ép tiêm thuốc an thần mới hôn mê. Cô rất sợ, từ đó về sau cũng không muốn tới gần An Tử Thiên.
“Anh Tử Thiên, anh sao rồi? Có ổn không?” Cầm di động, giọng nói không tự chủ được có chút nghẹn ngào.
“Đừng lo lắng, không có việc gì.” An Tử Thiên an ủi.
“Trên cao tốc tuyết rơi lớn, lại có gió, anh nhất định phải mặc nhiều một chút, đừng để bị cảm. Còn nữa, cảnh sát đưa nước ấm và đồ ăn anh nhất định phải ăn hết uống hết, không được bắt bẻ. Chỗ đó dù sao cũng không phải ở nhà, anh Tử Thiên anh không được tùy hứng không chịu đụng chạm người khác gì đó.” Thật hối hận tại sao cô không nghe lời anh đi cùng anh tới thành phố C, cô sợ An Tử Thiên bởi chứng tự bế mà không chịu tiếp xúc với người xa lạ, bởi vì bắt bẻ mà không chịu tiếp nhận mấy món đồ ăn cẩu thả, cô càng lo lắng bởi vì hoàn cảnh phức tạp và khép kín mà anh không khống chế được cảm xúc.
Bạch Thấm không ngừng dặn dò An Tử Thiên, liên tục nói đủ thứ, muốn cho anh biết cô luôn luôn bên cạnh anh, muốn để anh yên tâm đợi đường cao tốc khai thông. Cho dù có An Trì bên cạnh anh, cô cũng không thể yên tâm.
“Ông nội luôn đuổi em ra ngoài, nói người trẻ tuổi cứ đứng trong nhà là không tốt. Về sau em cố ý sáng sớm vừa dậy đã ra ngoài, kết quả ông nội lại nói em không nên cứ chạy bên ngoài. Anh Tử Thiên, anh nói có phải ông nội rất xấu hay không?”
“Ừ, rất xấu.”
“Anh Tử Thiên, sao anh có thể nói ông nội của mình như vậy được. Em hiểu rõ thật ra trong lòng ông nội rất muốn em bồi ông, cho nên, chờ sau khi anh trở về thì bồi ông nội nhiều chút được không?”
“Được, chúng ta cùng bồi ông.”


“Bồi ông chơi cờ, bồi ông luyện chữ, bồi ông đánh quyền có được không?”
“Được, bồi ông.”
“Mấy ngày nay chị Tử Nguyệt bận nhiều việc ở công ty, nhưng em phát hiện ra một bí mật đấy… anh muốn nghe không?”
“Muốn…”
“Em phát hiện Lâm Mặc và chị Tử Nguyệt hình như có chút gì đó…”
“Cái gì?”
“Ôi, ngốc quá, là có tình nha, hình như Lâm Mặc thích chị Tử Nguyệt trước, thật ra em cảm thấy hai người họ rất xứng đôi, chị Tử Nguyệt cần một người đàn ông dịu dàng có kiên nhẫn như Lâm Mặc ở cùng.”
“…” Anh không vui nghe Bạch Thấm khen ngợi người đàn ông khác: “Bọn họ rất xứng đôi.”
“Anh cũng cảm thấy như vậy phải không, em biết mà…”
An Tử Thiên ở đầu dây điện thoại bên này yên lặng nghe Bạch Thấm, anh biết Bạch Thấm khác thường là vì cái gì, trong lòng vốn có chút nôn nóng bất an dần dần bình tĩnh lại, cứ nghe giọng nói của vợ như vậy, anh cực kỳ an tâm…
… Nói mãi đến khi điện thoại lại mất tín hiệu một lần nữa, Bạch Thấm nhìn di động trong tay, vẫn vô cùng lo lắng, không biết khi nào cao tốc có thể khai thông, không biết An Tử Thiên có thể chống đỡ đến lúc này hay không.
Bạch Thấm gọi điện thoại cho Triệu Ngạn Bân nói trong nhà có một số việc không thể tới tham gia tiệc sinh nhật của anh, quà sinh nhật cô sẽ gửi Lâm Thước Nhạc mang đến.
Triệu Ngạn Bân mặc dù tiếc nuối, nhưng nghe được giọng nói hơi lộ vẻ mệt mỏi của Bạch Thấm trong điện thoại, cũng chỉ có thể an ủi cô không cần lo lắng thái quá, quá mệt nhọc rồi.
Sáng sớm ngày thứ năm, Bạch Thấm nhận được điện thoại của Triệu Ngạn Bân, nói bây giờ anh đang ở trước cửa Thanh Uyển, mời cô ra ngoài một chuyến.
Thanh Uyển nói là tiểu khu, thật ra là ở trên lưng chừng núi, không có xe riêng mà tới một chuyến cũng không tiện. Mà sáng sớm Triệu Ngạn Bân đã tới rồi, người nhà đều đã đến cửa tiểu khu, Bạch Thấm cũng không tiện từ chối không gặp.
Từ rất xa Triệu Ngạn Bân đã nhìn thấy Bạch Thấm đi tới phía mình: “Bạch Thấm.”
“Thật ra có việc thì cậu có thể nói trong điện thoại, sáng sớm đến đây cũng không tiện.” Bạch Thấm rất khéo léo nói lên ý kiến của mình.
“Gặp mặt bày tỏ lòng biết ơn mới đủ thành ý. Cảm ơn quà sinh nhật của cậu.” Đây là lí do Triệu Ngạn Bân suy nghĩ thật lâu mới nghĩ ra để hẹn gặp Bạch Thấm.
Có chút không biết nói gì, chỉ vì việc này mà sáng sớm đến đây, anh ta không sợ lạnh bao nhiêu: “Không có gì, nếu mời tớ, tớ dĩ nhiên sẽ đưa quà sinh nhật, cậu thật sự không cần như vậy.” Dù Triệu Ngạn Bân có ngu ngốc cũng nghe ra ý tứ của Bạch Thấm, tớ đưa cậu quà sinh nhật không phải vì tớ biết cậu sinh nhật, mà là vì cậu mời tớ tham dự tiệc sinh nhật của cậu, hoàn toàn là hành vi theo lễ tiết, cậu đừng tự mình đa tình.
“Nhìn sắc mặt cậu không tốt lắm, chuyện trong nhà vẫn chưa giải quyết sao?” Anh ta gượng gạo nói sang chuyện khác.

“Tớ vẫn tốt, cậu không cần lo lắng cho tớ.”
Nhìn vẻ mặt mỏi mệt của Bạch Thấm, Triệu Ngạn Bân tức giận: “Chồng chưa cưới của cậu đâu? Chẳng lẽ trong nhà cậu xảy ra chuyện mà chồng chưa cưới của cậu không quan tâm gì sao?”Anh ta tức giận người đàn ông kia vậy mà không chăm sóc tốt cho Bạch Thấm, không để cô trong lòng.
Nghe thấy Triệu Ngạn Bân nhắc tới An Tử Thiên, tâm tình Bạch Thấm vốn không tốt lúc này sắc mặt càng kém hơn.
Nhìn thấy sắc mặt đột ngột thay đổi của Bạch Thấm, Triệu Ngạn Bân cho rằng Bạch Thấm có lẽ vì chồng chưa cưới của cô mà đau lòng như vậy: “Có phải chồng chưa cưới của cậu làm chuyện gì có lỗi với cậu không? Cậu nói cho tớ biết, tớ giúp cậu trút giận!” Nghĩ đến Bạch Thấm bị tổn thương, anh ta càng thêm tức giận.
“Không…” Bạch Thấm mới mở miệng, anh ta lập tức ngắt lời cầm lấy tay cô: “Cậu nói cho tớ biết không sao cả, tớ giúp cậu đi giáo huấn tên đàn ông kia, vậy mà lại làm ra chuyện có lỗi với cậu. Tiểu Thấm, cậu đừng buồn, không có anh ta, cậu còn có tớ, lòng tớ đối với cậu cho tới bây giờ chưa từng thay đổi, Tiểu Thấm, tớ thích cậu, tớ thật sự rất thích cậu, cậu chấp nhận tớ đi, có được không?” Anh ta càng nói càng kích động, vội vã muốn có được câu trả lời của Bạch Thấm.
Bạch Thấm cố gắng tránh khỏi tay của Triệu Ngạn Bân, anh ta cầm tay cô rất đau: “Triệu Ngạn Bân, cậu buông ra, cậu...”
“Cậu đồng ý với tớ tớ lập tức buông ra, Tiểu Thấm, cậu hãy tin tớ, tớ thật sự thích cậu, tớ sẽ đối xử tốt với cậu.” Lại cắt ngang Bạch Thấm, lại tăng thêm sức lực trong tay.
Đúng lúc này, một bàn tay to xuất hiện giữa hai người, dùng lực kéo Bạch Thấm qua, ôm cô vào trong lòng.
Bạch Thấm chỉ cảm thấy trước mắt xoay chuyển, liền đụng vào một bức tường thịt, ngẩng đầu nhìn một cái, là An Tử Thiên.
“Anh Tử Thiên, anh trở về rồi! Anh có sao không? Có chuyện gì hay không?” Giọng nói kinh hỉ (kinh ngạc mừng rỡ) kêu lên, hai tay còn không an phận sờ loạn trên dưới, kiểm tra xem người mình vẫn luôn nhớ mong trước mặt có bình yên vô sự hay không.
An Tử Thiên bắt được hai bàn tay nhỏ bé đang làm loạn trên người anh: “Anh không sao, rất ổn, em không cần lo lắng.”
Nhận được câu trả lời chắc chắn, trái tim nâng lên mấy ngày nay của Bạch Thấm cuối cùng cũng hạ xuống: “Không sao là tốt, không sao là tốt.” Hốc mắt lập tức đỏ lên, giọng nói nghẹn ngào.
“Chúng ta về nhà.” An Tử Thiên ôm cô thật chặt, nhẹ giọng nói.
“Chúng ta về nhà, về nhà, ông nội và chị Tử Nguyệt đều đã ở nhà chờ anh đấy.”
Vì thế, An Tử Thiên cứ thế ôm Bạch Thấm từ từ đi xa, bỏ lại một mình Triệu Ngạn Bân trong nháy mắt bị Bạch Thấm bỏ quên ngu ngơ trong gió rét, đắm chìm trong việc An Tử Thiên sau cùng quay đầu lại liếc mắt thâm sâu nhìn anh ta một cái, hàm chứa kinh hoàng, cảnh cáo, uy hiếp, cùng với phẫn nộ.
Anh ta nhìn bàn tay trống không của mình, vừa rồi rõ ràng cầm lấy tay Bạch Thấm, hiện tại trống không chỉ còn lại không khí, bên tai giống như vẫn còn tiếng kêu đau của Bạch Thấm vang vọng, mà khi đó anh ta lại không để ý.
Bây giờ… Không còn cái gì nữa. Trong nháy mắt ngay khi người đàn ông kia xuất hiện, trong mắt Bạch Thấm cũng chỉ có anh ta, khóc vì anh ta, cười vì anh ta, biểu lộ cảm xúc trực tiếp như thế, đó là Bạch Thấm anh ta chưa từng nhìn thấy, đó… Mới là Bạch Thấm chân chính.
Hóa ra, thật ra, cho tới bây giờ anh ta chưa từng có được người con gái thanh khiết mà lạnh lùng tột cùng này. Triệu Ngạn Bân bỗng nhiên nhớ tới ngày anh ta tỏ tình với cô gái đó lần đầu tiên, khi cô ấy nhắc tới chồng chưa cưới trong mắt chợt hiện lên ánh sáng chói mắt, đó là tình cảm anh ta chưa bao giờ nhìn thấy trên người cô, buồn cười là khi đó anh ta lại ngây ngốc không chịu buông bỏ, cho tới bây giờ…
Trở vào trong nhà, trải qua việc ông nội và An Tử Nguyệt quan tâm hỏi han ân cần, An Tử Thiên mới có thể ôm Bạch Thấm về phòng, trở lại thế giới của hai người một lần nữa.
Vừa trở lại phòng, cảm xúc Bạch Thấm kiên cường chống đỡ đã lâu rốt cuộc bộc phát, nằm trong lòng An Tử Thiên khóc thảm thiết. An Tử Thiên đau lòng lau nước mắt cho cô, làm thế nào cũng lau không hết, dứt khoát không ngừng hôn lấy nước mắt, từng giọt từng giọt tất cả đều ăn hết, vừa đắng vừa mặn, An Tử Thiên đau lòng không dừng được: “Thấm Thấm, Thấm Thấm…”
“Anh Tử Thiên, em nhớ anh, rất nhớ anh!” Bạch Thấm khóc không thành tiếng.
“Anh cũng nhớ em, không sao rồi, bây giờ không sao rồi, anh đã trở về.”
Một câu anh đã trở về của anh khiến cho Bạch Thấm khóc kịch liệt hơn, nói chuyện đứt quãng: “Anh trở về… Trở về… Về sau em… Sẽ không để anh một mình nữa.”
An Tử Thiên đau lòng nhìn người con gái trong lòng, nhớ tới ngày nào đó cô chợt xông vào văn phòng của anh nhào vào lòng anh khóc cũng kịch liệt như thế này, cũng là khóc đến đôi mắt đều sưng lên, khóc thở không ra hơi, nói với anh muốn ở cạnh anh, sẽ không để anh một mình nữa.
Anh cực kỳ ảo não, tại sao biết bản thân vô dụng thế này, lúc nào cũng hại cô rơi nước mắt, khóc thương tâm như vậy. Anh thật sự là đáng chết!
“Không phải một mình, chúng ta ở cùng một chỗ…” Anh còn chưa nói xong, Bạch Thấm đã vội vàng hôn lên, cô cần thông qua cách này để chứng minh An Tử Thiên tồn tại, chứng minh lúc này An Tử Thiên ở ngay bên cạnh cô.
Cô dùng lực hôn, thậm chí đè An Tử Thiên ngã xuống giường, đầu lưỡi tiến công thần tốc tùy tiện quấy động trong miệng anh, liên tục vươn đến nơi sâu nhất trong khoang miệng. Vội vàng cảm nhận được An Tử Thiên, cái ôm của anh, nụ hôn của anh, thân thể nóng bỏng của anh…
An Tử Thiên lẳng lặng ngắm nhìn thiếu nữ đang ngủ say ở trong lòng mình, đôi mắt hơi sưng của cô nhắm chặt, trên hàng mi cong dày vẫn còn đọng lại một vài giọt nước mắt chưa khô, trông vô cùng xinh đẹp động lòng người. Đôi môi của cô vốn mịn màng mềm mại, lại bởi vì nụ hôn kích động vừa rồi mà trở nên cực kì sưng mọng, hơi hơi vểnh lên, thể hiện tâm tình rất tốt của người đang ngủ say.
Anh cố gắng hít hít hơi thở của cô gái trong lòng mình rồi thỏa mãn thở dài, nghĩ đến vẻ mặt tràn đầy niềm vui bất ngờ và nỗi nóng lòng chờ đợi được anh ôm lấy của cô vào lúc nhìn thấy anh vừa mới trở về, vào một khắc đó, An Tử Thiên cảm thấy tất cả cố gắng và tốn kém để gấp rút trở về của chính mình đều vô cùng đáng giá. Có điều, chỉ cẩn nghĩ tới chàng trai cứ cầm lấy tay Bạch Thấm không buông, thì ánh mắt An Tử Thiên lập tức trở nên tối sầm, xem ra anh vẫn nên phải "thời thời khắc khắc" đều canh giữ ở bên người cô mới được, anh vừa mới không có mặt ở đó chưa bao lâu liền có người mơ tưởng đến cô gái của anh rồi.
Ở trong phòng khách, ông cụ nhà họ An đang ngồi trên ghế sô pha, An Tử Thiên vừa đi xuống liền nhìn thấy.
"Ông ạ."
"Ừ”. Ông cụ vỗ vỗ vào chỗ ngồi bên cạnh rồi nói: “Ngồi xuống đây đi.”
Đợi cho An Tử Thiên ngồi xuống tử tế, ông cụ mới mở miệng: “Vào lúc cháu đang đi tốc độ cao bị chặn lại thì tâm tình thế nào.” Thật ra ông cũng vô cùng lo lắng khi đó An Tử Thiên không thể khống chế được được cảm xúc của mình rồi xảy ra chuyện gì đó, nhưng thật may mắn là không có. Điều này có nghĩa là bệnh tình của An Tử Thiên đang không ngừng chuyển biến tốt hơn.
“Rất không tốt.” An Tử Thiên nhíu mày lại, nghĩ đến hoàn cảnh khi đó của chính mình, cảm xúc của anh vẫn hơi chịu ảnh hưởng một chút.
“Hả? Vậy làm cách nào cháu khiến cho bản thân bình tĩnh lại được?”
“Thấm Thấm.” So với câu hỏi trước thì anh trả lời nhanh hơn. Khi nghĩ đến Bạch Thấm, đường nét gương mặt rõ ràng đã trở nên dịu dàng hơn. Cô không mong muốn anh bị mất bình tĩnh, trở nên không thể khống chế được, như vậy thì anh sẽ cố gắng làm cho chính mình bình tĩnh hơn.
Ông cụ nhà họ An tử có chút hơi nghẹn lời...
Được rồi, tuy rằng cực kỳ không muốn thừa nhận, nhưng quả thật là ông cụ nhà họ An rất ghen tị với Bạch Thấm. Rõ ràng đứa cháu này là do ông nuôi dưỡng từ nhỏ đến lớn, nhưng vì sao trong mắt nó lại chỉ có con bé Bạch Thấm kia, rốt cuộc là nó lại muốn bỏ mặc ông già này cô đơn một mình hay sao!
Đây cũng là nguyên nhân tại sao mà cho dù Bạch Thấm vẫn một mực tốn tâm tư lấy lòng ông nhiều như thế nào, ông lại vẫn luôn không muốn quan tâm đến cô. Ông cụ vẫn luôn trêu chọc rằng, nếu An Tử Thiên không yêu thương Bạch Thấm nhiều như vậy, thì nhất định ông cũng sẽ nguyện ý thích Bạch Thấm, có một cô gái nhỏ đáng yêu nũng nịu, vừa thông minh lại xinh đẹp như vậy làm cháu gái thì thật sự là tốt...
Trước kia, vào lúc Bạch Thấm không chịu đón nhận An Tử Thiên, ông cụ nhà họ An vẫn luôn nghĩ rằng: cháu trai quý của ông không chỉ biết nói năng có chừng mực, vừa tuấn tú lịch sự, lại còn có năng lực kinh doanh tốt như vậy, mà Bạch Thấm cô, ngoại trừ là một cô gái nhỏ có được vài phần quyến rũ thì còn lại hoàn toàn không có gì đặc biệt, tại sao lại không chịu ngoan ngoãn ở chung một chỗ với đứa cháu của ông chứ? Được cháu trai quý của ông để ý đến là phúc lớn khó có được của cô.
Hiện tại, Bạch Thấm hạnh phúc ngọt ngào ở chung một chỗ với An Tử Thiên thì ông cụ lại bắt đầu ghen tị.
Được rồi, ông cụ nhà họ An, ông cứ thừa nhận đi, kỳ thật ông chính là một ông già cực kì kiêu ngạo.
Mẫn cảm nhận ra được không khí bên cạnh chợt xấu đi, bỗng nhiên An Tử Thiên nghĩ tới những lời Bạch Thấm đã nói với anh ở trong điện thoại, nên mở miệng nói: “Đã làm ông phải lo lắng.”
Ông cụ nhà họ An nghe được đứa cháu cưng của mình nói như vậy, vẫn còn chưa kịp hài lòng thể hiện một chút tình cảm vui mừng của mình, thì lại nghe An Tử Thiên nói thêm: “Là Thấm Thấm nói vậy.” (Maybe: ôi tiểu Thiên Thiên của chúng ta... haha...)
"..."
Ôi, ông cụ nhà họ An à, đời này ông cũng đừng mong chờ đứa cháu trai cưng của ông có thể thoát khỏi ma chướng của Bạch Thấm, tuy rằng chỉ là Bạch Thấm chỉ có vài phần quyến rũ cũng đã đủ khiến cho đứa cháu nội của ông mê tít lượn quanh, vậy nên, ông cũng nên biết chừng mực đi, ít nhất Bạch Thấm kia còn biết phải lấy lòng ông, nếu như đổi thành tiểu yêu tinh khác thì sớm đã dùng một cước đá bay ông lên sao Hỏa rồi. (Maybe: đây hoàn toàn là lời của tác giả, editor như tôi đây rất vô tội, tôi là một người rất biết kính già yêu trẻ, thiện tai thiện tai...)
An Tử Thiên khó hiểu nhìn ông mình nổi giận đùng đùng đi ra khỏi cửa, không rõ tại sao ông nội vừa mới còn vui vẻ thì lại đột nhiên liền tức giận.
Lên lầu tiếp tục ngắm Thấm Thấm ngủ vậy...
[Rất muốn bổ sung thêm một câu gào thét của ông cụ nhà họ An vào đây: "An Tử Thiên, cháu còn có thể không có tiền đồ hơn được nữa sao!!!!!]
Bạch Thấm bị An Tử Thiên nhấm nháp làm cho tỉnh lại. Tự chủ của An Tử Thiên quá kém, anh vốn chỉ định ngoan ngoãn nằm ở bên cạnh nhìn Bạch Thấm ngủ, nhưng ngắm đi nhìn lại một hồi thì đột nhiên anh lại nhớ đến nụ hôn nhiệt liệt của cô trước đó, chịu đựng không nổi dụ hoặc ngọt ngào nên mới "hạ miệng" với Bạch Thấm.
Mở mắt liền nhìn thấy một cái đầu đen tuyền đang áp sát vào trên người mình, đây là cái gáy của An Tử Thiên... Từ chỗ gáy đang không ngừng truyền đến □* báo cho Bạch Thấm tin tức rằng người nào đó thừa dịp cô ngủ mà ăn trộm đậu h của cô.
*Cái này là nguyên bản của raw, là một kí tự, không phải một từ, cái này có lẽ do tác giả.
“Anh Tử Thiên... rất nặng đấy..." Trong âm thanh của thiếu nữ mang theo nét mềm mại đặc thù khi vừa tỉnh ngủ khiến cho anh càng thêm hứng thú dâng trào, An Tử Thiên không nói hai lời liền xâm chiếm đôi môi của cô.
Người nào đó từ lúc được hôn liền sinh ra nghiện mất rồi. Anh cảm thấy ở nhà thật sự là một nơi thật tốt. Từ sau khi về nhà, Bạch Thấm liền đối xử với anh vô cùng thân thiết, thậm chí còn cũng chủ động với anh một chút.
“Ngô... ngô...” Đột nhiên Bạch Thấm nghĩ đến, nếu như vào lúc đang hôn mà bởi vì không thể lấy hơi mà bị ngất đi, liệu có phải vô cùng mất mặt hay không đây...
Cho nên là, An Tử Thiên đang tức giận?
Nhưng sự thật là lúc này Bạch tiểu thư đang suy nghĩ nhiều...
Không thấy Bạch Thấm đáp lại, An Tử Thiên dịu dàng liếm liếm khóe miệng của cô: “Thấm Thấm...” Trong giọng nói mang theo một chút tủi thân thấp thoáng, trên hàng mi khóe mắt còn mang theo sự chưa thỏa mãn đầy tính trẻ con. Bạch Thấm liền nộp vũ khí đầu hàng ngay tại chỗ, An Tử Thiên, anh dám cứ thể dụ dỗ em như vậy! Nội tâm Bạch Thấm không chống đỡ được, không chút do dự hôn lên khóe mắt nam nhân.
Từ khóe mắt đến chóp mũi rồi đến cằm, làn môi của cô lướt nhẹ trên khuôn mặt chờ mong của An Tử Thiên, thế nhưng từ đầu đến cuối cô lại không hề đụng chạm vào đôi môi của anh. An Tử Thiên nhìn đôi gò má đỏ bừng của người con gái trước mắt, trong nụ cười của cô mang theo vài phần giảo hoạt, đôi mắt anh sẫm lại.
An Tử Thiên đoạt lấy quyền chủ động, xâm chiếm đôi môi mềm mại, ngăn chặn hơi thở của cô, công thành đoạt đất trên từng góc nhỏ trong miệng cô. Đã là một người đàn ông thì ở trên phương diện này đều có thiên phú bẩm sinh, hơn nữa An Tử Thiên còn là người vô cùng thông minh. Bạch Thấm vô cùng bất mãn, rõ ràng hai người đều là tân thủ*, tổng cộng chỉ có vài lần kinh nghiệm như vậy, vì sao kỹ thuật của An Tử Thiên lại thuần thục như vậy được chứ?
*Tân thủ: người mới chơi, mới tham gia
Ánh nắng mùa đông xuyên qua cửa sổ chiếu vào, căn phòng được những tia nắng ấm áp hiếm có khiến cho thật giống khunh cảnh mùa xuân về hoa nở...
Chẳng mấy chốc đã đến ngày ba mươi tết, An Tử Nguyệt cho người giúp việc về nhà nghỉ tết, từ ngày ăn cơm tất niên (30 tết) cho đến mùng ba, tổng cộng là bốn ngày. Vào hôm ba mươi, người giúp việc vừa nấu cơm tất niên xong xuôi liền rời khỏi nhà họ An, lúc này là thời điểm từng nhà đều vui vẻ chờ đợi đoàn viên. Hôm nay Bạch Thấm cũng trở về nhà họ Bạch, dù nói như thế nào đi nữa thì cô cũng vẫn là người của nhà họ Bạch, đến bữa cơm tối tất niên mà còn không trở về thì quả là có chút không thể nào nói nổi.
Bạch Thấm vừa rời khỏi nhà họ An, An Tử Thiên liền thúc giục ông cụ nhà họ An bắt đầu ăn cơm, bởi vì Bạch Thấm đã nói với anh rằng, chỉ cần anh ăn xong cơm thì cô sẽ lập tức quay lại.
“Thấm Thấm...”
“Anh Tử Thiên, nhanh như vậy sao? Anh ăn xong cơm tất niên rồi à?” Hai người đã giao hẹn, ai ăn cơm xong trước thì sẽ gọi điện thoại cho đối phương. Tốc độ nhanh như vậy, Bạch Thấm thật sự hoài nghi rốt cuộc An Tử Thiên cuộc có ăn cơm hay không.
“Ăn xong rồi.” An Tử Thiên thúc giục ông cụ và An Tử Nguyệt ngồi vào bàn, bản thân thì lại chỉ ăn được mấy miếng liền vội vàng đi lên lầu gọi điện thoại cho Bạch Thấm.
“Vậy anh ăn mấy bát?” Bạch Thấm có thể khẳng định chắc chắn rằng An Tử Thiên không ăn nhiều lắm.
“...”
“Anh Tử Thiên...” Trong giọng nói của Bạch Thấm mang theo nét hờn giận không vui, chẳng lẽ là chưa ăn?
“Cũng được mấy miếng.” Nhận thấy Bạch Thấm không vui, anh liền không dám chần chờ.
“A...” Ở đầu bên kia điện thoại lập tức phát ra một tiếng kêu than: “Anh Tử Thiên! Rõ ràng là em đã nói cho anh biết ý nghĩa của bữa cơm tất niên rồi mà. Mọi người trong một nhà ngồi vòng quanh bàn tròn cùng nhau vui vẻ ăn một bữa cơm mới gọi là cơm tất niên chứ! Anh Tử Thiên, anh mới ăn mấy miếng như vậy thì có khác gì không ăn đâu, tại sao anh lại như thế chứ?" Bạch Thấm vô cùng đau đầu, đoán chừng hiện tại chắc ông cụ nhà họ An đang cực kỳ tức giận đây, nhưng An Tử Thiên làm sai cũng không thể trách cứ, cuối cùng kẻ chịu khổ không phải là chính cô sao...
“Anh Tử Thiên, anh phải nghe lời em, đầu tiên xuống lầu tiếp tục ăn cơm, nhớ rõ còn phải kính rượu cho ông nội và chị Tử Nguyệt, nói hai câu chúc dễ nghe cho ông nội nghe đi. Anh vừa mới rời khỏi bàn, hiện tại khẳng định là ông đang vô cùng tức giận, nhanh chóng đi dỗ dành ông nội đi...”
“... Không có em ở đây, anh đoàn viên làm sao được?” Trong âm thanh nặng nề của An Tử Thiên mang theo sự mất mát vô cùng rõ ràng. Bạch Thấm nghe xong mà sống mũi hơi cay, thiếu chút nữa vì xúc động mà ngay lập tức trở về nhà họ An, sau đó nhào vào trong lòng người đàn ông này.
“Anh Tử Thiên, trước tiên anh cứ quay lại kính rượu cho ông rồi chờ em trở lại, chẳng mấy chốc nữa em sẽ trở về. Anh nghe lời em nói, lúc nào em trở về sẽ có thưởng!” Bạch Thấm nói thật chậm rãi, dỗ dành An Tử Thiên.
An Tử Thiên ngoan ngoãn trở lại bàn cơm, kính rượu cho ông cụ: “Ông nội, chúc ông mạnh khỏe!”
Cho dù có tức đến đâu, nhưng đứa cháu cưng đã kính ông một ly rượu này, ông cụ cũng trở nên nhẹ nhàng hơn, khóe miệng ông khẽ giật giật, như vậy cũng đã chứng tỏ hiện tại tâm trạng của ông cụ đang vô cùng vui tươi hớn hở. Phải biết rằng tất cả mọi người trong nhà họ An đều hơi bị cứng cơ mặt, cho tới bây giờ những biểu cảm trên khuôn mặt cũng không được phong phú cho lắm. (Maybe: Là lời của tác giả...)
Khi kính rượu cho An Tử Nguyệt, vốn là An Tử Thiên cũng định chuẩn bị chúc khỏe mạnh, nhưng bỗng nhiên anh lại nghĩ đến những lời Bạch Thấm đã nói với chính mình, mêm đã sửa lại thành: “Chị, chúc chị sớm sinh quý tử với Lâm Mặc.”
Bàn tay An Tử Nguyệt giơ ly rượu lên cứng khựng lại ở giữa không trung, đỏ mặt một hồi lâu. Ông cụ nhà họ An cũng ngây ngẩn cả người, kinh ngạc nhìn cháu gái mình. Chuyện từ này lúc nào vậy, tại sao ông lại không hề hay biết?!
Kỳ thật tình cảm giữa An Tử Nguyệt và Lâm Mặc vẫn luôn một mực ở trong tình trạng dây dưa không rõ. Căn bản An Tử Nguyệt đối với đoạn tình cảm này vẫn giữ thái độ không tin tưởng, không có một chút cảm giác an toàn, Lâm Mặc cố gắng rất lâu mà tiến triển cũng không rõ ràng, vô vùng đau đầu. Nay An Tử Thiên vừa nói như vậy, lại trong lúc vô ý đã giúp anh ta một phen, khiến cảm tình giữa hai người được đẩy từng bước về phía trước.
Sau khi cơm nước xong xuôi áng chừng mất một giờ, rốt cục Bạch Thấm cũng quay lại nhà họ An trong sự chờ đợi của An Tử Thiên, nhận được một vòng ôm thật nồng nhiệt của anh. Có lẽ bởi vì hôm nay là ngày mọi nhà đều đoàn viên, vì thế cũng làm cho An Tử Thiên đã bị lây cảm giác cuốn hút luyến tiếc không nỡ để Bạch Thấm rời khỏi mình dẫu chỉ chốc lát. Vậy nên dù thời gian rời nhau ngắn ngủi nhưng anh vẫn nhớ nhung như thế.
Đến lúc đón giao thừa, Bạch Thấm làm mặt dày quay sang đòi lì xì mừng tuổi của ông cụ nhà họ An, rồi lại nhìn đến An Tử Nguyệt muốn một cái nữa. Khi vừa đến 12 giờ, cô đã bị An Tử Thiên kéo về phòng ngủ. Anh có quan niệm rất mạnh mẽ về thời gian nghỉ ngơi và làm việc, kéo dài tới 12 giờ đã là giới hạn của anh, tất cả mọi người trong nhà đều bị anh xua về phòng đi ngủ.
Tuy rằng bị An Tử Thiên đuổi về phòng ngủ, nhưng ông cụ nhà họ An vẫn vô cùng vui vẻ. Ông cảm thấy rốt cuộc đứa cháu của mình cũng đã biết chủ động quan tâm tới ông nội rồi, mà lại không hề biết điều này chỉ là do chứng cố chấp của An Tử Thiên đang tác quái mà thôi. Bạch Thấm đã sớm quen với tính nết này của An Tử Thiên, nên chỉ cười tủm tỉm cầm mớ lì xì đỏ hôm nay nhận được lên lầu đi ngủ.



Thử đọc