Sếp À! Tôi Yêu Sếp - Chương 01

Tác giả: Ori_Chan

Trong một ngôi nhà nhỏ, xung quanh có rất nhiều hoa. Không khí thật yên lành nhưng trong một căn phòng trên tầng hai thì chẳng hề yên lành chút nào.
“Lê Vũ Nhật Hà……mày có biết mấy giờ rồi không????”
“Ưm …hơhơhơ…mới sáng sớm gì mà ồn ào gì thế con nhỏ mắc dịch này?” chưa vội chui khỏi cái chăn ấm áp, nó thò đầu ra dò hỏi “có việc gì mà sáng sớm đã qua nhà tao vậy?”
“Còn dám nói? Tuần trước con nào nói sẽ đi cùng tao đến sinh nhật Hoàng hả?”
“Tao nhớ ra rồi..hình như không phải tao” nó nhún vai kéo chăn kín cái đầu.
Trang tức nổ mắt mạnh tay kéo cái chăn của Hà ra, kéo về phòng vệ sinh bắt nó vệ sinh cái mặt còn lơ mơ của nó rồi lục tủ quần áo lấy ra bộ quần áo nó cảm thấy ưng ý nhất bắt nó thay rồi lôi tuột đi không cho con bạn kịp phản ứng….
Lê Vũ Nhật Hà, một cô bé cá tính mang phong cách tomboy. Với mái tóc ngắn ngủn và bề ngoài “suôn đuồn đuột” cộng thêm chuyên diện đồ con trai cô bé đã làm cho mọi người thấy mình là một anh chàng dễ thương. Nhưng đó chỉ là bề ngoài thôi, cô là sếp của môt băng nhóm du côn ‘black rose’. Măc dù có cái tên hơi củ chuối do Hà thích hoa hồng đen nhưng chỉ cần nhắc đến băng nhóm này là ai cũng toát mồ hôi hột nhất là chủ soái nổi tiếng đáng sợ và háo thắng nhất nhóm ai ngờ được đó là Nhật Hà đáng yêu của chúng ta.
Một cô bé trong sáng dễ thương luôn thường trực nụ cười với một cô gái có khuôn mặt lạnh như băng ai mới là con người thật trong cô???
* * *
Trang lôi Hà đi khắp các hàng trong siêu thị cốt kiếm một món quà đặc biệt tăng Hoàng- người mà cô cảm nắng. thật ra đi với Hà thì như đi với cái đầu gối vì cô chẳng nói cũng chẳng góp ý gì cứ tự ngắm, ưng thì mua không thì thôi nhưng vì Hà là bạn thân nhất của cô nên đi với nó cũng quen rồi.
“Hà mày thấy cái áo sơ mi này thế nào? Có hợp với Hoàng không nhỉ???”



Hà liếc mắt một cái, giơ tay che miệng ngáp dài. Thấy Trang nhìn mình bằng ánh mắt giết người đành cười trừ, gãi gãi đầu:
“Ờ thì Hoàng mặc cái gì mà chả hợp, không phải sao?”
Mắt Trang lập tức sáng lên miệng liến thoắng:
“Thật sao? Ôi vui quá! Được, mua cái này….”
*
TỐI ĐẾN….
“Hoàng! Sinh nhật vui vẻ” Trang chìa món quà được gói ghém cẩn thận cho Hoàng mặt đỏ bừng.
“Cảm ơn cậu!^_^ à năm nay cậu lôi được cả Nhật Hà đi nữa cơ à? Hiếm thấy quá nha”Hoàng vừa nói vừa đánh mắt về Hà đang tiến đến.
“À nó hả? tớ lôi mãi nó mới chịu đi đấy!”
“…”
“Hoàng mừng sinh nhật cậu” Hà nở một nụ cười sát ruồi(hihi).
“Cảm ơn, năm nay mới chịu đi sinh nhật tớ sao?”
“Ưm… tớ chỉ đến một lúc thôi lát tớ có việc rồi.!”
“Ưm mời hai cô nương xinh đẹp vào nhà dự tiệc” Hoàng cúi chào như một quý ông lịch lãm.
Hai cô gái đáp lại rồi đi vào nhà,lát Trang quay sang hỏi:
“Tí mày có việc gì à?”


“Ừm”
“Việc gì? quan trọng không?”
“Quan trọng nhưng không nói cho mày được!” Hà nhún vai nhấp li cooktail.
“Á? Uổng công tao coi mày là bạn mà mày nói với tao thế hả????”
“Mày nghĩ sao thì nghĩ!”
Trang tức lộn ruột lên hận không thể cho Hà một bài học vì hôm nay là sinh nhật Hoàng. Nó đành nuốt cục tức vào bụng và không thèm để ý đến Hà nữa.
~don’t stop, make it pop,blow my speakers up~ Tin nhắn mới của Hà:
“sếp nhớ 9h30 nhé, tại chỗ cũ,hôm nay nhóm ‘Thạch Bích’ nói muốn gặp sếp!”
Hà nhíu mày nghĩ “hừm Thạch Bích à, có chuyện gì nhỉ?”rồi nhắn lại ‘‘ok,Chấn Vũ”
*
9H rồi đi là vừa. Nói rồi chào Hoàng và cái Trang một tiếng, rồi Hà đi đến con hẻm nhỏ mà không biết có hai người đang đi theo sau mình.
“Chào,Hà Nhật, bọn tao nghe danh mày từ lâu,giờ mới được tận mắt nhìn, haha quả nhiên dễ thương y như con gái haha….” Một giọng con trai vang lên.
“Mày là Hữu Phước- thủ lĩnh của Thạch Bích? Quả không sai cái mặt vừa ngu vừa dê không lẫn đâu được,hứ?”
Hà nhếch mép cười mỉa mai, nụ cười tỏa ra sát khí khiến tất cả đều nuốt nước bọt. chỉ còn cái tên Hữu Phước mặt xám xịt gào lên:
“Anh em, lên cho chúng một bài học đi !!!”
Hà nhếch mép cười tự tin. Đến đây ta sẵn sàng,và đừng hối hận. Tất cả quân của Hà đều đứng xem, Hà không thích có người giúp, nó sẽ khiến Hà ỷ lại. Nên chỉ khi cấp bách lắm hay địch quá nhiều bọn đàn em mới phải nhúng tay.
“Bịch …”
“Bốp..”
“Rầm…”
Tiếng người ngã, tiếng xé gió, tiếng đánh chính xác mục tiêu lần lượt vang lên. Người của Thạch Bích lần lượt nằm xuống.Trang và Hoàng lấp ở một góc khuất mà không tin vào mắt mình, đáng sợ quá. Khuôn mặt của Hà lạnh băng thấp thoáng nụ cười tự tin, khinh bỉ làm cho họ không còn hồn vía.Bỗng…
“Sếp..Đằng sau..”Vũ la lên.


“Xoẹt…” Tiếng gió xé và tiếng chém trúng con người. Hà nhanh chân nhảy bật ra xa, trên tay còn vết rách sâu máu tong tỏng nhỏ xuống. Hà quay đầu băng nở nụ cười nửa miệng khinh bỉ giọng nói lạnh băng pha chút giễu cợt:
“Đường đường là chủ băng nhóm mà lại đi đánh lén, ngươi không đáng tồn tại trong giang hồ.”
Tên Hữu Phước thật sự hoảng sợ trước con người này, mặc cho máu chảy, khuôn mặt vẫn đáng sợ, lạnh băng rất xứng đáng đứng đầu băng nhóm được coi là mạnh nhất hiện nay.
“Bốp..” Một cú đạp trúng bụng hắn.
“Bốp..” Một cú đấm sát mang tai.
“Bốp..” Một cú đạp vào cằm..
Hắn loạng choạng không đứng vững, máu từ miệng trào ra tanh ngòm. Hắn ngã phịch xuống trước con người kiêu hùng đứng trước. Thấy hắn ngã xuống Chấn Vũ đến đằng sau Hà,giọng có chút lo lắng nói:
“Sếp bị thương rồi đến bệnh viện thôi.”
Hà quay lại nét mặt không đổi:
“Không cần.”
“Nhưng vết thương của sếp…”
“Ta nói là kh…”
“Phải vào bệnh viện!” Một giọng con gái vang lên.
Hà và Vũ nhìn vào phía tiếng nói, cái Trang chạy ra,bẻ khúc tay răng rắc:
“Mau vào bệnh viện đi!”
“Cô là..?” Chấn Vũ lên tiếng đứng hẳn lên chắn người cho Hà.
“Được rồi Vũ, ta đi bệnh viện..”
Vũ ngạc nhiên nhìn Hà, Hà nở nụ cười nhẹ:
“Cậu sẽ đưa tôi đi chứ??”
“Vâng, tất nhiên ạ” Vũ bối rối mặt đỏ bừng lên.
Trang liếc nhìn Vũ. Oa đẹp trai quá! Mái tóc hung đỏ, làn da sáng, cao to,mắt sắc, môi mỏng, mũi thẳng..nói chung là không cần chỉnh.Nhưng hình như cậu ta có vẻ thích Hà rồi.
Hà ngồi sau xe của Vũ, Vũ thấy tim mình đập rộn ràng và mặt cứ nóng bừng, hít thở sâu cố gắng xua đi cảm giác này.

“Thật sao bác sĩ?” Vũ không bình tĩnh nổi hét lên “Khâu những 15 mũi sao?”
“Vâng…” bác sĩ đẩy gọng kính “Vết thương dài gần 10 cm, nhưng cậu yên tâm sẽ không có sẹo đâu.”
“Không có sẹo là tốt!”
“Cậu chăm sóc bạn gái thế nào mà để cô bé bị thương nặng vậy??”
“ Đó không phải là…”
“Xoạch” cửa mở..Trang thò đầu vào :
“Xin lỗi bác sĩ..Vũ ,Hà nó muốn về.”
“Đã khỏe đâu mà về?” Vũ nhíu mày.
“11h rồi nó muốn về nghỉ.”
“Ưm,chào bác sĩ…”
.. Đến phòng bệnh nhìn thấy Hà mặt tái nhợt nhưng đã đỡ hơn vừa rồi,mắt nhắm nghiền, nhưng vẫn tỏa ra khí lạnh khiến người khác khó gần. Hiện tại Hà đang mất máu trầm trọng nhưng nhất định không chịu nhận máu dự trữ của bệnh viện. Nhìn Hà như vậy Vũ cảm thấy lòng nhói một cái, không kìm được cậu đến lay vai của Hà. Hà giật mình mở mắt, ngước mắt lên nhìn Vũ, mặc dù mặt Hà trắng nhợt nhưng nét bình thản ánh mắt lạnh nhìn Vũ :
“Có chuyện gì không? Tôi muốn về nhà!”
“Nếu sếp ổn tôi sẽ đưa sếp về!”
“Tôi rất ổn, vết thương này nhằm nhò gì đâu. Cơm bữa mà. Cậu biết tôi mà, không phải sao?”
Nhìn Hà cương quyết Vũ thở dài mặc dù trong lòng vẫn còn lo nhưng đành chấp nhận:
“Vậy ta về vậy, sếp!”
* * *
Hôm sau cái lỗ tai của Hà lại bị tra tấn bởi cái giọng lảnh lót của cái Trang. Hà chỉ trả lời qua loa những câu hỏi của nó. Và kết thúc bằng câu:
“Biết ít thôi mới sống lâu…”
Trang giật thót không phải như trên ti vi chứ? Nó khẽ nuốt nước bọt cười hì hì:
“Ừ !!..”
“Hà có người gọi này…”
“Ai vậy Nhung?” Hà hỏi.
Nhung đến gần,thì thào:
“Bạn trai đẹp trai thế,hihi.”
“Bạn trai?? Làm gì có?” Hà đứng dậy đi ra ngoài cửa lớp:
“Ủa??? Vũ? Cậu làm gì ở đây vậy?”
“À tôi lo cho vết thương của sếp ý mà” Vũ bối rối gãi đầu.
“À cảm ơn đỡ nhiều rồi, cậu về lớp đi.”
“Vâng chào sếp” Vũ cúi gập người chào “Sếp nhớ giữ sức khỏe!!”
“Rồi cậu lo xa quá,vết thương nhỏ mà.!”
“Vâng, tôi về lớp..”
“Ừm…”

“Cậu ta có vẻ tốt với mày nhỉ?” Trang nói.
“Ừm, tàm tạm” Hà nhún vai “Cũng chỉ là kiểu đàn em quan tâm tới sếp thôi.”
“Không đâu có lẽ là…”
“Là gì??”
“Chả nhẽ mày không biết?”
“Không biết” Hà lắc đầu.
“Vậy tự tìm hiểu đi.”
“Chán trò….”
Tan học cái Trang nhất định lôi Hà đi nhà sách, nó muốn mua mấy cuốn tiểu thuyết mà lại ngại đi một mình nên nó lôi Hà theo. Khi ra ngoài thì trời đã tối, đi được một đoạn thì hai đứa bị 4 thằng chặn đường,một thằng đưa tay lên sờ má Trang, miệng cười giễu cợt quay sang Hà nói:
“Người yêu mày đẹp gớm, cho anh em tao mượn một bữa, sáng mai anh em tao trả haha” Tên này nở nụ cười khả ố, mấy tên còn lại cũng cười theo. Trang sợ hãi co dúm người lại.Mặc dù hôm qua chứng kiến Hà thắng hơn chục tên nhưng giờ Hà đang bị thương , sức khỏe có thể bị giảm sút.
“Nhóc con sao không nói gì? Sợ quá không mở mồm nổi hả? haha”
“Bốp….Bốp…Bốp..” ba thằng đi cùng tên này ngã xuống. mặt Hà hiện nay rất đáng sợ,bọn kia ai nấy đều run rẩy. “Bốp…” một cú đấm hạ cánh xuống mặt tên nhiều lời. Hắn ngã xuống,nhổ ra máu. Hà túm cổ áo tên này, lôi hắn đứng dậy, Mắt vẫn còn những vằn máu ,khóe miệng nhếch lên gằn từng tiếng:
“Chưa có ai dám nói Hà Nhật ta như thế. Ngươi sẽ vinh dự được là người đầu tiên và cũng là người cuối cùng,được chứ?”
“Trời Hà Nhật của “black rose” lần này đại ca chết rồi” Mấy tên đàn em thì thầm.
“Bốp…Bịch ..” một cú đấm thẳng vào mặt hắn, rồi Hà vứt hắn xuống như con nhái, trong miệng hắn có cảm giác lạo xạo hắn nhổ ra, 2 cái răng lẫn trong vũng máu..
“Hãy nhớ mặt ta, lần sau mà ta gặp ta sẽ không nhẹ tay như vậy đâu,nhớ đấy” Rồi quay sang Trang “Về thôi.”
Trang hiện giờ đang đơ toàn tập. Đáng sợ,quá đáng sợ. Nó chưa từng thấy ai đáng sợ như vây khi nghe tiếng gọi nó mới giật mình chạy theo Hà.



Chương tiếp

Thử đọc