Săn Tim Nàng - Chương 72

Tác giả: Hi Đại Tiểu Thư

Đánh dấu

Ngai Vàng Của Sài Gia
Toàn bộ hoàng thân quốc thích Nam Cung gia nhìn nhau, không ai dám lên tiếng, đại diện cho mấy người lớn tuổi hơn Nam Cung Quyết đi lên trước, Nam Cung Quyết dùng ống tay áo thêu kim tuyến lau lau cái trán sớm đã ướt đẫm mồ hôi, lắp bắp nói: “Sài thiếu chủ suy nghĩ chu đáo như vậy, bổn vương nào có dị nghị gì, không có, không có gì cả, cứ theo ý của Sài thiếu chủ đi…”
“Thiếu chủ sáng suốt!” Tô Thuỵ Thuyên ôm quyền cúi thấp đầu cao giọng nói: “Thiếu chủ sáng suốt.”
Tiếng hô đột ngột vang lên ở Trạch Thiên đại điện quanh quẩn không dứt, chúng thần nhìn ám vệ Sài gia vây kín bên ngoài đại điện, lại nhìn bộ dáng uất ức không dám phản kháng của người nhà Nam Cung, tất nhiên biết chuyện đã không thể trông mong vào hoàng tộc Nam Cung cứu vãn.
Sau một hồi ghé tai nói nhỏ, thái phó Lạc Tân tiến lên mấy bước quỳ xuống trước mặt Sài Dật đang ngồi ngay ngắn ôm quyền cung kính nói: “Hoàng cung đại biến, lão phu mắt mờ chân chậm, không biết trưởng công chúa làm ra chuyện đại nghịch bất đạo. Sài vương gia bị nhốt trong thâm cung nhiều ngày nhưng vẫn lòng son dạ sắt tựa như nhật nguyệt soi sáng, lão phu bội phục. Sài thiếu chủ ở biên quan bày mưu nghĩ kế, cũng là lo cho an nguy của triều đình xã tắc, vượt ngàn dặm quay về vạch trần âm mưu của trưởng công chúa, bảo hộ Đại Chu bình an vô sự. Ân đức này, lão phu cùng chúng thần trong đại điện đều khắc cốt, không bao giờ quên.”
Sài Dật khẽ ho một tiếng ôm quyền đáp lễ nói: “Lạc thái phó khách khí rồi, chẳng qua vừa vào Kinh đã nghe tin hoàng thượng băng hà, bổn vương cũng đau lòng thở dài. Hoàng thượng tuy là tuổi nhỏ, nhưng thiên tư thông minh hơn người, lại có hùng tâm tráng chí muốn tranh giành thiên hạ, nếu chờ đến khi trưởng thành, tất thành vị hoàng đế lưu danh thiên cổ. Đáng tiếc trời cao đố kỵ anh tài, đúng là số phải chết trẻ. . . Thật sự rất đáng tiếc.”
“Thúc phụ đừng quá khổ sở, hãy để ý thân mình.” Sài Chiêu bình tĩnh nói.
Mặt Sài Dật lộ vẻ bi ai gật đầu, phất nhanh cổ tay áo chậm rãi đứng lên, nhìn một loạt mười một vị thân vương Nam Cung gia, giọng nói tuy khàn nhưng mạnh mẽ: “Có mặt cháu trai Sài Chiêu ở đây, bản vương cam đoan có thể giúp cho các vị thân vương vô ưu, giữ vững Đại Chu thiên thu muôn đời.”
Nam Cung Quyết quay đầu nhìn lại mấy người thân thích phía sau, vội không ngừng phụ họa nói: “Đó là đương nhiên, đó là đương nhiên!”
“Còn có một chuyện, không thể không bàn tới!” Tô Thuỵ Thuyên đứng phía sau mọi người vội nói.



“Chuyện gì?” Sài Dật vuốt chòm râu hoa sương đầy ý vị nhìn Tô Thuỵ Thuyên. “Còn có chuyện gì? Tô Thái úy đừng ngại cứ nói đi.”
Tô Thuỵ Thuyên liếc đám người đứng giữa đại điện, cao giọng nói: “Hoàng thượng băng hà, chưa có con nối dõi để lập làm thái tử, lại không có huynh đệ ruột để có thể kế vị… Nước không thể một ngày không vua, trước mắt lại là đại chiến giữa Lương Quốc và Đại Chu, nếu vì long ỷ trống rỗng mà dẫn tới vận mệnh đất nước rung chuyển, chỉ sợ Lương quốc dựa thời cơ mà tiến tới, Đại Chu ta sẽ nguy ngập sớm tối...”
“Nếu vậy…” Sài Dật vừa đáp lời vừa đăm chiêu nói: “Tô Thái úy nói rất đúng, nước không thể một ngày không vua…”
Sài Tịnh nghiêng đầu từ từ đến gần phía Sài Chiêu đang đứng bất động, khẽ nói: “Chiến sự báo nguy, nghe nói Ung Thành khó công, đã lâu vẫn chưa bị đánh hạ, xem ra là chờ đại ca của ta đi cứu nguy… Chậc, Sài gia sao lại dính phải những chuyện khó xử này chứ...”
Thấy không có người dám phát ra tiếng đề nghị, Sài Dật liếc mắt nhìn quan ngự sử đứng ở góc điện. “Ngự Sử đại nhân thông hiểu mọi chuyện, vậy mời ngài lý giải cho chúng ta biết một chút, với tình huống như thế này, tiền nhân đã xử lý như thế nào?”
Ngự Sử quan run không dám lên tiếng, dường như cầu cứu nhìn về phía thái phó Lạc Tân, Lạc Tân run một hồi rồi nói: “Có gì thì nói đó, nhìn lão phu làm gì?”
Quan ngự sử có chút nghẹn ngào nói: “Khởi bẩm chư vị vương gia, sách sử có viết: từ xưa đến nay đế vị cha truyền con nối, huynh mất đệ thay. Hoàng thượng không có con nối dõi, lại không có huynh đệ… Sách sử ghi lại có thể chọn ra một vị vương tôn có uy tín nhất trong gia tộc kế thừa sự nghiệp thống nhất đất nước… cũng có thể... Cũng có thể…” Giọng quan ngự sử trầm xuống không dám nói tiếp.
Sài Tịnh nghe rất chăm chú, thấy ngự sử quan không nói nữa, trợn to mắt hạnh nói: “Ngự Sử đại nhân sao không nói tiếp, bản quận chúa còn đang đợi đây?”
“Còn có thể…” Mồ hôi từ thái dương quan ngự sử chảy từng giọt từng giọt: “Chọn một người tài đức vẹn toàn không thuộc dòng họ… nhường ngôi đế vị.”
“Nhường ngôi!”
“Nhường ngôi?”
Đại điện Trạch Thiên xôn xao một trận, vẻ mặt hoàng thân quốc thích họ Nam Cung đều trắng bệch, ngươi nhìn ta ta nhìn ngươi bất lực mà co rúm thân mình. Lạc Tân và Tô Thuỵ Thuyên nhìn nhau không nói gì, nhưng hai ánh mắt sắc bén khó dò kia chỉ cần liếc mắt một cái cũng đủ hiểu rõ thiên cơ.
“Nhường ngôi?” Sài Tịnh hứng thú bóp bóp mười ngón tay. “Ngự sử đại nhân mời giải thích rõ hơn.”
“Xưa hoàng đế họ Cơ, nhường ngôi cho người họ Doanh tên Thiếu Hạo, Thiếu Hạo lại nhường ngôi cho con nuôi của nhà họ Cơ là Chuyên Húc. Các vua Nghiêu, Thuấn, Vũ đều được nhường ngôi cho...” Quan ngự sử cúi đầu nói: “Chính là như thế...”
Sài Tịnh khẽ cong cánh môi đỏ mọng, giọng nói thanh thuý như tự hỏi: “Sài Tịnh ta đọc sách không nhiều, nhưng nghe nói vậy, vua Nghiêu có con trai là Đan Chu, nhưng trời sinh tính tình bạo ngược vô năng, cho nên ông ta thà rằng đem đế vị tặng cho Ngu Thuấn, còn gả nữ nhi Nga Hoàng của mình cho Ngu Thuấn làm vợ, vị hoàng đế thâm minh đức hạnh này khiến cho người đời khâm phục.”

“Quận chúa nói không sai.” Lạc Tân phụ họa nói. “Từ xưa người có thể làm hoàng đế đức hạnh gồm nhiều mặt tụ thành, nhường ngôi có thể đề cử ra một vị hoàng đế anh minh, lão phu... Cảm thấy có thể thử một lần.”
Khoé mi Sài Dật khẽ nhích, nhưng vẫn vuốt râu tỏ vẻ không nghe thấy nữ nhân và Lạc Tân nói gì.
“Đại ca, huynh cảm thấy thế nào?” Sài Tịnh ghé sát vào Sài Chiêu nói.
Sài Chiêu bình tĩnh nói: “Ta chỉ vì bảo vệ quốc gia, bảo hộ thúc phụ mà đến, còn những chuyện khác, Sài Chiêu ta cũng không muốn nghĩ, chư vị bàn luận ta nghe là tốt rồi.”
Sài Tịnh làm bộ như tức giận lùi về sau mấy bước, bất đắc dĩ nhìn Lạc Tân nói: “Lạc thái phó người xem, vị đường huynh này của ta đối với mấy chuyện này trước giờ đều không hề hứng thú, cứ tùy mọi người là được.”
Lạc Tân cười khan mấy tiếng nói: “Lòng Sài thiếu chủ lo cho thiên hạ, vì Đại Chu mở mang bờ cõi, đây mới là anh hùng thực sự.”
Tô Thuỵ Thuyên thừa thế nói: “Hộ quốc là trung thành dũng cảm, hộ quốc là vì ân hiếu, Sài thiếu chủ trung dũng song toàn, hiếu tự không quên, đây chẳng phải là lựa chọn tốt nhất để kế vị sao?”
Còn chưa kịp đợi người ngoài lên tiếng, Sài Tịnh đã che miệng kinh sợ nói: “Tô Thái úy, sao ngài có thể nói vậy được? Ở đây còn có nhiều vị thân vương của Nam Cung hoàng tộc như vậy, luận về thân phận địa vị, đều cao hơn Sài gia rất nhiều… nên chọn một người từ bọn họ mới đúng, đại ca của ta sao có thể đảm đương nổi. Chớ nói như vậy !”
Tô Thuỵ Thuyên cười nhẹ, tự nhiên nói: “Vậy hay là quận chúa đề nghị ra một vị, mỗi người trên đại điện đều có thể đề cử một người.”
Đôi mắt hạnh to tròn của Sài Tịnh xoay chuyển, sau dừng trên khuôn mặt chất phác của Nam Cung Quyết. “Ta cảm thấy… Quyết vương gia chính là lựa chọn tốt nhất.”
“Bổn vương. . .” Nam Cung Quyết giật lùi mấy bước mới miễn cưỡng đúng lại. “Quận chúa nói giỡn rồi, bổn vương sao có thể…”
Sài Tịnh híp mắt nói: “Quyết vương gia là người lớn tuổi nhất Nam Cung gia, là vương gia được phong tước lâu nhất, ở trong triều cũng là người có uy vọng, lại là họ hàng xa của hoàng thượng, có huýt mạch hoàng gia… vậy còn không thích hợp sao?”
“Bổn vương vô công vô tích, chẳng qua là dựa vào tổ tiên che chở, sao có thể đảm đang trọng trách vua của một nước.” Vẻ mặt Nam Cung Quyết có chút nóng bừng lên, nhất thời mồm miệng cũng trở lên hàm hồ. “Các vị trong Nam Cung gia đứng phía sau bổn vương đều thích hợp hơn so với bổn vương… Quận chúa, quận chúa hay là cô hỏi một chút ý tứ của bọn họ đi…”
Mấy người phía sau Nam Cung Quyết đều vội vàng tản ra, sợ bị Sài Tịnh nhìn vào chính mình, miệng không ngừng nói từ chối: “Bổn vương không thể. . . Bổn vương không thể. . .”
“Chư vị vương gia đều khiêm nhường thế sao?” Sài Tịnh kinh ngạc nói. “Tấm lòng rộng lớn như vậy, Sài Tịnh cúi đầu nể phục.”
“Lời quận chúa nói cũng không hoàn toàn đúng.” Tô Thuỵ Thuyên và Lạc Tân đều kêu lên.
“Sao?” Sài Tịnh xoay người nhìn về phía hai người bọn họ. “Sài Tịnh tuổi trẻ không hiểu chuyện, mong rằng hai vị đại nhân chỉ điểm một chút.”
Tô Thuỵ Thuyên chậm rãi nhìn Sài Dật hồi lâu vẫn không thấy lên tiếng, dừng một chút nói: “Còn có một vị vương gia do đích thân tiên đế sắc phong, quận chúa không có đề cập đến.”
Sài Tịnh theo ánh mắt hai người nhìn lại, do dự không lên tiếng.
“Sài Vương gia!” Lạc Tân không cam lòng bị rớt lại nói: “Sinh tử tồn vong của Đại Chu đều trông cậy vào việc ngài lúc này đây có thể giống với ba năm trước hay không…. Dùng thân mình, ngăn cơn sóng dữ.”


“Ý tứ thái phó là thế nào?” Sài Dật chần chờ nâng mặt, đôi mắt sâu thẳm nhìn long ỷ bằng vàng giữa đại điện. “Bổn vương không hiểu rõ lắm.”
“Luận về công tích, Sài vương gia và huynh trưởng của ngàI là trọng thần khai quốc của Đại Chu, quân công hiển hách; trấn thủ Vân Đô nhiều năm, Vân Đô phồn hoa thế nhân có thể thấy được tài trị thế an bang, nói về nhường ngôi, cũng chỉ có sài Vương gia ngài. . .” Lạc Tân chỉ long ỷ phía xa nói: “Có thể ngồi vững trên long ỷ kia.”
“Phụ vương ta…” Sài Tịnh líu lưỡi nói: “Lạc thái phó, ngài. . .”
“Lão phu cũng cảm thấy Sài vương gia là người thích hợp nhất.” Tô Thuỵ Thuyên tán thành nói: “Nếu chư vị Vương gia Nam Cung đều khách khí chối từ. . . Vậy xem lại trên dưới cũng chỉ còn Sài vương gia thôi.”
Sài Chiêu thong thả bước đi quan sát kỹ vẻ mặt của chúng thần… chỉ thấy có người loé lên tia bất mãn, có người lộ vẻ khiếp đảm hận không thể sớm thoát khỏi đại điện khiến người ta sợ hãi này, có người trong mắt mangg vẻ cung kính, có người ngó trước ngó sau như tìm kiếm ai đó…
Sài Chiêu dừng bước khẽ tung vạt áo nói: “Tô thái úy, Lạc thái phó, việc liên quan đến đế vị Đại Chu phải nhanh chóng đưa ra kết quả. Bên ngoài Ung thành Lương Quốc 10 vạn đại quân còn chờ ta sớm ngày trở về, ta chỉ sợ không thể chậm trễ hơn được nữa. Trận này không sớm kết thúc, thiên hạ còn trong cảnh gian nan, nhưng bất luận đế vị về tay ai, Sài Chiêu ta và thúc phụ đều sẽ vì đại Chu… Cúc cung tận tụy, không tiếc sinh mạng.”
Lời ít ý nhiều, lại khiến người ta hoảng hồn, đối mặt với con ngươi màu xám đều là ánh mắt bối rối lo lắng, chỉ sợ thái độ của mình đã bị Sài thiếu chủ âm thầm ghi nhớ.
“Cũng chỉ có sài Vương gia!” Lại có người nơm nớp lo sợ nói. “Đại Chu loạn trong giặc ngoài, cũng chỉ có Sài gia, nội có thể phụ quốc, ngoại có thể ngăn địch, lão phu cũng đề cử Sài vương gia.”
“Thần tán thành!”
“Thần tán thành!”

Nghe tiếng tán thành không ngừng bên tai, khuôn mặt nhịn cười của Sài Tịnh đã hơi đỏ lên, mắt hạnh nhìn Sài Chiêu, thấp giọng nói: “Đại ca. . . huynh xem. . .”
Sài Chiêu thản nhiên gật đầu với Sài Tịnh, Sài Tịnh khép lại cánh môi ngẩng đầu nhìn quần thần, vẻ mặt vô cùng cung kính.
“Chuyện này…” Sài Dật tỏ vẻ khó xử nói: “Cảm tạ chư vị đã tín nhiệm, bổn vương thấy mình không nhận nổi. Chuyện hộ quốc tất nhiên Sài gia không dám lơ là, cũng là chuyện nên làm của bậc làm thần. Nhưng chuyện đế vị… bổn vương dù sao cũng không đảm đương nổi. Tiên đế vốn có ơn tri ngộ với huynh trưởng vổn vương, chỉ cần nói đến ân tình này, con cháu Sài gia đời đời đều nguyện trung thành với Nam Cung gia, vĩnh viễn không dám ruồng bỏ.”
“Vương gia.” Tô Thuỵ Thuyên lắc đầu nói: “Tìm bậc minh quân, không nên coi trọng người ngồi trên long ỷ là ai, mà phải xem coi người đó có thể làm cho muôn dân trong thiên hạ được hưởng an vui, núi sông yên bình. Đại Chu nhiều lần khó khăn, đến thời điểm này đã không thể chịu nổi dù chỉ một ngọn sóng nhỏ. Sài Vương gia!” vừa nói Tô Thuỵ Thuyên kéo vạt áo quỳ xuống đất nói: “Lão phu, cầu vương gia đừng từ chối nữa.”
Lạc Tân vội vàng quỳ xuống theo, cúi đầu nói: “Lão phu cũng khẩn cầu Sài vương gia, nể mặt tiên đế, thương xót cho con dân Đại Chu mà không từ chối nữa.”
Mắt thấy người quỳ xuống càng lúc càng nhiều, chư vị vương gia Nam Cung cũng khó mà đứng đó, khẽ rụt chân không biết nên làm thế nào cho phải. Có người đẩy đẩy lưng Nam Cung Quyết, nói nhỏ: “Quyết vương thúc, bây giờ phải làm thế nào? Sao có thể để cho Sài Dật…”



Thử đọc