Săn Tim Nàng - Chương 137 - ThíchTruyện.VN


Săn Tim Nàng - Chương 137

Tác giả: Hi Đại Tiểu Thư

Đánh dấu

Ân Sùng Húc đang muốn xoay người quay về doanh trại, đã thấy Đinh Ninh mới rời khỏi đang vội vã chạy về phía mình, khuôn mặt có chút kinh hoảng lo nghĩ.
—— “Đại thiếu gia!” Đinh Ninh thở không ra hơi bước nhanh đến bên Ân Sùng Húc, cảnh giác nhìn xung quanh bốn phía, thở hổn hển nói, “Sở vương Kỷ Minh... Lặng lẽ phái sứ giả tới... muốn gặp đại thiếu gia... Có chuyện quan trọng... cần thương lượng!”!
“Người của Kỷ Minh …” Ân Sùng Húc tỏ vẻ khẩn trương, “Sứ giả lẻn vào quân doanh ta, có kẻ nào bên ngoài nhìn thấy không?”
“Không có.” Đinh Ninh khẳng định, “Người của Kỷ Minh làm việc cẩn thận, âm thầm lẩn vào đám người Ân gia chúng ta, cũng không có người của Sài gia quân thấy, đại thiếu gia cứ yên tâm.”
Ân Sùng Húc thoáng thở phào nhẹ nhõm, mày kiếm dựng thẳng nói: “Kỷ Minh phái người đến gặp ta làm gì… Đinh Ninh, ngươi nói coi người này ta có nên đi gặp không?”
Đinh Ninh đi theo Ân Sùng Húc đã lâu năm, nghe thấy hắn hỏi mình như vậy, trong lòng cũng có chút hồi hộp, do dự nói: “Đại thiếu gia... Thuộc hạ nghĩ, có thể gặp. Lương quốc chỉ còn một toà thành đơn độc, Kỷ Minh làm gì còn lợi thế nào? Tuy rằng đại thiếu gia có thể gặp có thể không gặp, nhưng xem tình hình lúc này, gặp cũng không có vấn đề gì, chúng ta không thiệt gì cả?”
“Ta cũng muốn biết mục đích của Kỷ Minh là gì.” Ân Sùng Húc gật đầu nói: “Cho dù thế nào, trời sáng đại quân ta sẽ đánh hạ Lương đô, không quá nửa đêm nữa, hắn có thể dùng cách gì để cản ta chiếm Lương đô chứ, đi thôi.”
Người của Ân gia làm việc cẩn thận nghiêm mật, không cho phép sứ giả vào soái doanh của Ân Sùng Húc, Đinh Ninh dẫn Ân Sùng Húc đến một cái lều yên tĩnh, xốc màn trướng lên cho hắn, bên trong trướng là một nam tử mặc y phục màu đen, mặt nhọn mắt xếch, nhìn dáng vẻ vô cùng nhạy bén lợi hại, thấy Ân Sùng Húc đến gần, liền quỳ xuống, “Tiểu nhân bái kiến Ân đô thống.”
Ân Sùng Húc cũng không đáp lại hắn, đi thẳng đến cái ghế bên chiếc giường ở giữa lều, vung vạt áo ngồi xuống, lại từ từ châm nửa chén trà, ngửi tới ngửi lui mới chầm chậm nói: “Kỷ Minh phái ngươi đến gặp bản Đô Thống?”
“Đúng vậy.” Người nọ đứng dậy nói, “Vương gia liệu định không sai, Ân đô thống nhất định là sẽ đồng ý gặp tiểu nhân.”



Ân Sùng Húc cụp mắt lãnh đạm nói: “Giờ này rồi, gặp và không gặp lại có gì khác biệt. Ngươi trở lại nói với Kỷ Minh, tội ác của hắn vốn không ít, nếu hắn muốn bảo vệ bách tính Lương đô không bị hao tổn, vậy thì nên hạ vũ khí xuống mà đầu hàng đi. Bản Đô thống được hoàng thượng hoàng hậu nhờ vả, chuyện tha cho hắn một mạng sợ là tuyệt đối không thể, nhưng... có thể tác thành cho hắn mau được chết, bảo đảm hắn được toàn thây.”
“Lương Quốc chỉ còn một toà thành đơn độc, tuyệt không có khả năng đánh trả.” Người kia thấy trong lều chỉ có Ân Sùng Húc cùng thân tín của hắn, thấp giọng nói, “Lương Đô từ bên ngoài nhìn vào thấy vẫn an ổn, nhưng bên trong...” Người kia ý vị sâu xa nhìn hướng Lương đô, “Sóng lớn đã thay nhau nổi lên... Ân đô thống, hoàng thượng của chúng tôi tự biết không còn cách xoay chuyển đất trời, cho nên đã tự vẫn cùng mấy vị hoàng tử rồi”
Ân Sùng Húc sửng sốt, “Lương đế tự vẫn … vậy bên trong Lương đô…”
“Hoàng thân Lương đô chỉ còn Sở vương điện hạ.” Người kia khẽ nói, “Vương gia biết rõ đại thù của mình và Sài Chiêu, Nhạc Hoành, … may mà … người lĩnh binh không phải là Sài Chiêu, Ân Đô Thống bên này, còn có thể đàm phán.”
“Đàm phán cái gì?” Ân Sùng Húc khinh thường nói, “Bản Đô thống nắm chắc phần thắng, Kỷ Minh dựa vào đâu mà nghĩ ta sẽ đồng ý giao dịch với hắn? Hắn mất tất cả, còn có lợi ích gì? Bản Đô thống mệt mỏi, không muốn nói nữa, ngươi trở về đi.”
“Ân đô thống!” Người kia lại tiến lên một bước, “Ngài chấp nhận gặp tiểu nhân, là có thể đàm phán rồi!”
Người kia cúi đầu nhìn về hông mình, Ân Sùng Húc nhìn theo, thấy bên hông hắn đo một túi gấm, bên trong là thứ gì đó khá lớn, người kia mỉm cười, cởi túi gấm xuống đang muốn đưa lên cho Ân Sùng Húc, thì Đinh Ninh đã ngăn cản hắn nói: “Đưa cho ta.”
Người kia cũng không phật ý mà đưa ngay cho Đinh Ninh, “Làm phiền vị tướng quân rồi.”
Đinh Ninh cầm lấy túi gấm, hồ nghi mở ra, tay mới chạm vào vật đó, vẻ mặt đã cứng đờ, “Đại thiếu gia... Chuyện này...”
Ân Sùng Húc nhìn chằm chằm tay Đinh Ninh, ra lệnh, “Trình lên!”
Đinh Ninh dâng lên thứ đựng trong túi gấm, Ân Sùng Húc mới liếc mắt nhìn, sống lưng đã ướt sũng mồ hôi, “Ý của Kỷ Minh là gì?”
—— “Đây là ngọc tỷ truyền quốc của Lương Quốc!” Người kia nhìn chăm chú vào ánh mắt có chút sợ hãi của Ân Sùng Húc, nhìn thấy vẻ rung động sâu trong mắt hắn, bình tĩnh nói, “Chiếm được ngọc tỷ, còn có chiếu thư truyền ngôi của Lương Quốc, hiệu lệnh nửa giang sơn. Vương gia đã vô lực chống lại Ân đô thống, chỉ cầu giữ được tính mạng. Vương gia nguyện ý lui về ẩn cư nơi man di phía Nam, kiếp này sẽ không đặt chân đến Trung Nguyên nửa bước, ngọc tỷ này, chính là thành ý của Vương gia, cầu Ân đô thống nhận lấy!”
Ân Sùng Húc bình phục nỗi lòng cố gắng trấn định nói: “Bản Đô thống cần vật này làm gì? Diệt Lương xong, thiên hạ chính là của Sài gia Đại Chu có ngọc tỷ này hay không không quan trọng. Cho dù hôm nay ngươi không mang nó tới đây thì ngày mai đánh vào hoàng cung bản Đô Thống cũng nhất định có thể tìm được ngọc tỷ này, mang về Huy Thành dâng cho hoàng thượng, Kỷ Minh làm điều này căn bản là vô nghĩa.”
“Ân đô thống.” thuyết khách tràn đầy tự tin, nhìn Đinh Ninh có chút hoảng hốt, tiếp tục nói, “Giang sơn Lương quốc phần nhiều là do anh em nhà họ Ân ngày đổ máu mà chiếm được, thật sự muốn chắp tay dâng cho Sài Chiêu, Ân Gia Bảo … cũng can tâm tình nguyện sao? Hai nước Chu – Lương cách sông Hoài làm giới tuyến, lại có Tuy Thành là nơi trọng yếu làm lá chắn, Ân gia tài lực hùng hậu, có thể duy trì giang sơn, trong tay Ân đô thống lại có binh quyền, nay thêm Ngọc tỷ truyền quốc bình định Lương quốc, ngài có chiếm nửa bên thiên hạ thế gian cũng không ai có thể bàn tán, Sài Chiêu ở Huy Thành cách xa ngoài tầm tay với, Ân đô thống, cơ hội như thế, ngàn năm mới có một lần, Vương gia nguyện dùng nửa giang sơn để đổi lấy một mạng, … cuộc mua bán này, thực sự rất đáng giá, rất đáng giá!”
“Im miệng.” lồng ngực Ân Sùng Húc co thắt, nổi giận nói, “Im miệng, Kỷ Minh hại chết cả nhà A Hoành, hắn nhất định phải chết!”

“Chết hay không, chẳng qua chỉ là một lời nói.” Người kia tự nhiên nói, “Ân đô thống nói Vương gia chết, Vương gia tức là chết, trời đất bao la, Vương gia đảm bảo sẽ không xuất hiện. Lương Quốc dồi dào, quốc khố giàu có, Ân gia có tài lực hùng mạnh... Anh em nhà họ Ân lại cam nguyện cả đời thần phục Sài gia? Tiểu nhân hôm nay có thể nhìn thấy Ân đô thống vang danh đã lâu, cũng là sợ hãi than ngài tuổi trẻ anh tài không thua Sài Chiêu, long ỷ Lương đô chẳng qua chỉ cách ngài một bước... Ân đô thống, ngài hãy.. Suy nghĩ thật kỹ..”
Đinh Ninh đứng một bên thỉnh thoảng lại liếc trộm Ân Sùng Húc xem hắn phản ứng ra sao, bản thân nghe thấy cũng có chút động tâm, thấy Ân Sùng Húc không lên tiếng liền ho khan nói: “Đồ để lại, ngươi … nhân màn đêm về Lương Đô trước đi.”
“Đồ nếu đã mang đến, tiểu nhân không có ý định lại mang về.” Người nọ cười cười nói, “Chủ tể thiên hạ, cơ hội ghi danh sử sách... Ân đô thống...”
Người nọ khẽ cong khoé miệng cười quỷ dị, khoác thêm áo choàng nhân màn đêm mà đi mất, trong doanh trướng chỉ còn lại Ân Sùng Húc và Đinh Ninh, nhìn nhau im lặng không nói gì.
—— “Đại thiếu gia...”
Người nọ khẽ cong khoé miệng cười quỷ dị, khoác thêm áo choàng nhân màn đêm mà đi mất, trong doanh trướng chỉ còn lại Ân Sùng Húc và Đinh Ninh, nhìn nhau im lặng không nói gì.
—— “Đại thiếu gia...”
“Im miệng!” Ân Sùng Húc phất tay quát, “Không phải nói gì hết! Đi ra ngoài! Chuyện tối nay tuyệt đối không được tiết lộ ra ngoài dù chỉ nửa câu!”
Đinh Ninh nuốt nước bọt nhìn ngọc tỷ trên bàn, nhếch miệng định nói thêm gì nữa, vừa cố gắng nhìn thêm mấy lần, xong mới chần chừ rời đi.
Trong doanh trướng chỉ còn một mình Ân Sùng Húc, Ân Sùng Húc dùng hai tay đè chặt ngọc tỷ, nhắm chặt đôi mắt mê man bất an, hắn không dám nhìn, cũng không muốn xem, từ ngày hắn đồng ý cùng đệ đệ Ân Sùng Quyết đi theo Sài Chiêu, đáy lòng hắn cầu mong chỉ là một chút yên vui, hôm nay yên vui sắp tới, thế mà lại khó yên lòng.
“Đại ca là người thật thà nhất trong lòng A Hoành, sao đại ca có thể làm muội đau lòng thất vọng được!” Ân Sùng Húc bóp chặt đầu ngón tay tựa như muốn bóp nát ngọc tỷ, miệng khẽ lẩm bẩm, “Thần tử chính là thần tử, đại ca tự biết mình không thể gánh nổi nửa bên thiên hạ, nếu đại ca chỉ cần có nửa phần khí phách … thì đã không buông tay muội rồi.”
Ân Sùng Húc hất mạnh ngọc tỷ, ngọc tỷ rơi từ trên bàn xuống văng ra xa, Ân Sùng Húc quay đi không muốn nhìn.
Huy Thành, Hoàng cung Đại Chu.
Trong cung Càn Khôn, Phong Bích Nhi cùng mấy người vú em đang chơi đùa với Sài Đồng vẫn chưa chịu ngủ, một bên trên bàn đá bày đồ điểm tâm phòng bếp mới đưa đến, trà thơm toả hương thơm ngát như là đang chời ai đó.
Bên ngoài cung Càn Khôn, Ân Sùng Quyết bước chân thong thả mà vững chãi, từ khi hắn nhận được ý chỉ Nhạc Hoành tuyên nhị ca là hắn tiến cung, hắn đã đoán được dụng ý của Nhạc Hoành.
—— “Trung Nghĩa hầu tới.” Tỳ nữ ghé sát vào bên tai Nhạc Hoành nói, “Bây giờ cho vào gặp sao ạ?”
“Nếu không vào thì trà cũng lạnh mất.” Nhạc Hoành liếc nhìn ấm trà toả hương, “Tuyên hầu gia vào đi.”
Ân Sùng Quyết bước qua cửa cung Càn Khôn, thấy cảnh tượng an lành, vẻ mặt lãnh đạm, đi qua chỗ Phong Bích Nhi đang ôm Sài Đồng, không khỏi ngừng bước khẽ nựng má Sài Đồng, nhăn mũi khiến Sài Đồng cười khanh khách.
“Hầu gia có muốn bế Đồng hoàng tử một chút không?” Bích Nhi cười hì hì nói, “Đồng hoàng tử hình như cũng rất thích Hầu gia ngài đó.”
Nhìn đôi mắt giống Sài Chiêu của Sài Đồng, Ân Sùng Quyết dừng tay nói, “Thôi không cần, Đồng hoàng tử còn nhỏ quá, ta tay chân vụng về sợ làm bị thương hoàng tử, đợi lớn chút nữa, bản hầu sẽ bế.”


“Khi hoàng thượng mới làm cha cũng nơm nớp lo sợ không dám bế Đồng Nhi, hiện giờ ngày nào cũng phải ôm mới chịu được.” Nhạc Hoành mỉm cười nhìn Ân Sùng Quyết nói, “Nào nhị ca tới đây, mau ngồi đi.”
—— “Mạt tướng tham kiến Hoàng hậu nương nương.” Ân Sùng Quyết cúi đầu ôm quyền nói.
“Nơi này không có người ngoài. Nhị ca không cần đa lễ.” Ánh mắt Nhạc Hoành lấp lánh, “Bất quá là muốn cùng ca ca trò chuyện, huynh khách khí như vậy, làm cho muội cảm thấy có vẻ xa lạ.”
Ân Sùng Quyết ngồi xuống đối diện Nhạc Hoành, nhìn chăm chú trà ngon và điểm tâm trên bàn, đều là thứ mà hắn thích khi còn ở Tuy Thành, trong lòng bỗng nhiên nổi lên chua xót, tự giễu lắc đầu.
Nhạc Hoành cũng không có lệnh cho tỳ nữ và vú em lui xuống, đám người cách đó không xa đang nói cười trò chuyện, cảnh tượng như là muội muội gọi ca ca đến trò chuyện việc trong nhà, không còn gì khác.
“Sắc mặt Hoàng hậu hồng nhuận, khí sắc rất khỏe mạnh, quả nhiên mọi chuyện đều mỹ mãn, tốt đẹp.” Ân Sùng Quyết nhặt một miếng bánh đậu đỏ lên nếm thử, cắn xuống một miếng rồi chậm rãi nói.
“Mọi chuyện vừa lòng đẹp ý, chờ đại ca chiến thắng trở về, ai cũng được như ý, nhị ca, huynh nói xem có đúng không?” Nhạc Hoành châm trà cho Ân Sùng Quyết nói, “Nhị ca uống trà đi.”
Ân Sùng Quyết không có bưng chén trà lên, đôi mắt sâu thẳm nhìn Nhạc Hoành ngay trước mắt mà xa tựa chân trời, buông miếng bánh đậu đỏ mới cắn dở xuống nói: “Mấy năm trôi qua, khẩu vị cũng không giống xưa nữa, ở Tuy Thành thích ăn nhất là bánh đậu đỏ, lúc này lại thấy quá ngọt. Mong rằng hoàng hậu không lấy làm phiền lòng.”
“Có lẽ là ở Huy Thành quá thoải mái, cho nên nhị ca ăn gì cũng không thấy ngon nữa.” Nhạc Hoành khẽ nhếch khoé môi, bên má thấp thoáng núm đồng tiền, “Khẩu vị thay đổi cũng không có gì lạ, nhị ca thích ăn gì lần sau cứ nói là được.”
Ân Sùng Quyết bưng trà lên nếm thử, hít một hơi nói, “Chắc hoàng hậu gặp thần không phải chỉ vì món bánh đậu đỏ này chứ …”
Nhạc Hoành nhìn chằm chằm đĩa bánh đậu đổ còn dư lại, khẽ nói: “A Hoành nghe nói, dạo này nhị ca cùng Tô tiểu thư...”
Như là nằm trong dự liệu Ân Sùng Quyết vê bột đậu đỏ rơi xuống trên bàn đá, khẽ phủi một cái, mắt sâu khẽ xẹt qua ánh mắt đang rũ xuống của Nhạc Hoành, thản nhiên nói: “Hoàng hậu hỏi mạt tướng việc tư... Mạt tướng sợ hãi.”
“Nhị ca.” Nhạc Hoành ngẩng mặt lên, “A Hoành không biết trong lòng đại ca nghĩ gì, nhưng nữ nhi Tô gia huynh đừng động vào.”
“Nữ nhân tốt nhất trên thế gian đã là thê tử của người khác, có được vinh quang cao nhất thiên hạ.” Nhạc Hoành trước mắt chỉ cách hắn một ly nhưng trong mắt Ân Sùng Quyết lại như cách một đời dài, “Mạt tướng đã không còn là thiếu niên không hiểu chuyện ở Tuy Thành, làm việc đều có chừng mực, không nhọc lòng hoàng hậu lo nghĩ.”
“Tình nghĩa huynh mội, ta sẽ mãi không quên.” Nhạc Hoành giòn thanh nói: “Nhị ca đã là vương hầu cao quý, là ánh sáng của Ân gia, đương nhiên những gì muốn đều đã thực hiện được, còn lại việc cần làm chính là bảo vệ những gì Ân gia có, nhị ca, A Hoành sẽ không nhìn lầm huynh …”
Nghe giọng nói Nhạc Hoành có chút cao lên, Phong Bích Nhi vô thức quay đầu nhìn, mấy vú em lớn tuổi nhiều chuyện vội kéo cô bé lại, nháy mắt lắc đầu.
Ân Sùng Quyết đứng dậy, tuy đã là hoàng hậu cao quý, ánh mắt Nhạc Hoành vẫn trong sáng quật cường như ở Tuy Thành, ánh mắt nhìn mình như mũi tên nhọn xuyên thủng tất cả, Ân Sùng Quyết vội xoay người, thấp giọng nói: “Mạt tướng đương nhiên biết, hoàng hậu trọng tình trọng nghĩa, tình huynh muội cũng nhớ mãi trong lòng... Mạt tướng và đại ca sẽ không chỉ dựa vào sự che chở của hoàng hậu, đại ca thay hoàng thượng mở mang bờ cõi, mạt tướng cũng nên làm tròn bổn phận của kẻ bề tôi... Hoàng hậu... Không cần nhắc lại làm gì.” Ân Sùng Quyết đi mấy bước lại dừng chân nói: “Hoàng hậu đừng … gọi mạt tướng là nhị ca nữa... Quân thần khác biệt, mạt tướng... Không đảm đương nổi.”
—— “... Nhị ca...” Nhạc Hoành gọi khẽ đến mức chỉ mình nghe thấy, Ân Sùng Quyết mắt nhìn thẳng bên ngoài quyết liệt rời đi, ánh mắt không có liếc nhìn ai nữa.



Thử đọc