Săn Tim Nàng - Chương 13 - ThíchTruyện.VN


Săn Tim Nàng - Chương 13

Tác giả: Hi Đại Tiểu Thư

Đánh dấu

Tuy Thành
“Đội ngũ đón dâu của Ân Gia Bảo thật là khí phái!” Bách tính hai bên phố chỉ trỏ đoàn người rước dâu dài kéo dài mấy dặm, tấm tắc nói.
“Đương nhiên rồi. Đại thiếu gia của Ân Gia Bảo cưới thiên kiêm tiểu thư của Mục đô úy, đây là việc trọng đại bậc nhất ở Tuy Thành ta!”
Nhạc Hoành chen giữa đám người nhốn nháo, thấy Ân Sùng Húc cưỡi trên một con ngựa cao to, mái tóc đen được chải và búi gọn gàng, cố định bằng chiếc mũ vàng tinh xảo. Phong thái thanh nhã, diện mạo anh tuấn, ánh mắt hắn sáng như ngọc lưu lý, hàm chứa sự ấm áp. Bên cạnh Ân Sùng Húc là đệ đệ Ân Sùng Quyết cùng đi theo đến phủ đô úy rước dâu về. Hắn mặc áo gấm màu lam tím, bên hông buộc một miếng ngọc đen to chừng quả trứng gà, phong thái vừa cao quý vừa nhàn nhã. Ân Sùng Quyết chắp tay cảm ơn bách tính hai bên đường thay cho đại ca mình, dáng vẻ trông cũng rất phong độ.
Hai huynh đệ đều nhìn thấy Nhạc Hoành đang đứng lẫn trong đám người nên gật đầu cười với nàng. Ân Sùng Quyết mấp máy môi, ý bảo Nhạc Hoành về Ân Gia Bảo đợi mình. Nhạc Hoành chưa bao giờ nhìn thấy cảnh rước dâu linh đình như vậy nên không chịu về mà đi theo sau đoàn người, đến trước phủ đô úy.
“Thiếu chủ.” Trong quán rượu bên đường có bốn vị khách phương xa, đều mặc áo đen. Một người trong đó đi đến gần chàng trai trẻ ngồi chính giữa, rỉ tai nói. “Tân lang chính là đại thiếu gia Ân Sùng Húc của Ân Gia Bảo, người mặc áo lam kia chính là đệ đệ của hắn, nhị thiếu gia Ân Sùng Quyết.”
“Ân Sùng Húc, Ân Sùng Quyết.” Đôi mắt xám của Sài Chiêu bỗng sáng lên, khẽ lẩm bẩm. “Con gái của Mục Phố gả cho con trai của Ân gia, họ thật sự tình chàng ý thiếp hay là còn có ý đồ gì khác?”
“Làm gì có chuyện tâm đầu ý hợp!” Vân Tu – người trên trán có đeo mảnh gấm đen – nói: “Chẳng qua là hai bên cùng có lợi mà thôi. Trong tay Mục Phố có hơn một vạn binh mã, Ân gia khởi nghiệp từ thồ ngựa, tiền tài dư dả. Trước kia Ân Khôn là người trong giang hồ, kết giao không ít bằng hữu ở khắp nơi. Hai nhà này kết thân, Tuy Thành thuộc về họ rồi…”
“Vân Tu nói đúng đó.” Chàng trai nhìn có vẻ lớn tuổi hơn gật đầu nói. “Kết hôn đúng vào lúc này, dụng ý đã rõ rành rành rồi còn gì nữa. Xem ra Tuy Thành có tính toán của riêng mình, Ân Khôn và Mục Phố chưa chắc đã đồng ý quy thuận vương gia và thiếu chủ…”
“Không chịu quy thuận thì ép đến khi chọ chịu quy thuận mới thôi. Thiếu chủ, ngài nói có đúng không?” Ân Tu cười lớn. “Trước nay tác phong của thiếu chủ là như vậy. Lý Trọng Nguyên, huynh nghĩ quá nhiều rồi.”



Sài Chiêu không hề đáp lại Vân Tu mà nhìn về phía một người khác bên cạnh mình. “Ngô Tá, ngươi tức tốc trở về doanh trại, bảo với đệ đệ của ngươi mang người ẩn nấp trong vào trong núi, không có lệnh của ta thì không được xuất hiện. Tuy Thành đang tổ chức việc vui như vậy, không thể quấy rầy cuộc vui của họ.”
“Thuộc hạ tuân lệnh!” Ngô Tá khẽ trả lời, sau đó không dám chậm trẽ một khắc, liền đứng dậy đi ngay.
“Vân Tu.”
“Có thuộc hạ.” Vân Tu đến bên cạnh Sài Chiêu.
“Đại thiếu gia của Ân Gia Bảo cưới vợ, chúng ta đã đến địa giới của họ, có lý gì lại không theo lễ nghĩa.” sài chiêu bưng chén rượu trên bàn lên, uống một hơi cạn sạch. “Huynh thay ta đến Ân Gia Bảo một chuyến, phải tặng lễ vật cho thật hậu.”
“Ân gia nào thiếu lễ vật…” Vân Tu dường như đã hiểu ra, không nói tiếp mà cúi đầu bảo. “Thuộc hạ biết phải làm thế nào rồi.”
Lý Trọng Nguyên thấy dáng vẻ vâng lời của Vân Tu thì cố nén cười, nói. “Cái gã Vân Tu này, tuy ngông nghênh kiêu ngạo nhưng lại luôn tuân theo thiếu thủ.”
Vân Tu trừng đôi mắt ưng lên, lạnh lùng nói. “Trọng Nguyên quận mã gia, trong thiên hạ, có thể thắng được ta duy nhất chỉ có thiếu chủ. Nếu huynh cũng đánh thắng ta, huynh nói gì ta cũng làm. Thế nào?”
Lý Trọng Nguyên nói với vẻ bất đắc dĩ. “Vân Tu, kẻ ngốc cũng nghe ra được là ta đang nói đùa, huynh nghiêm túc như thế chẳng thú vị chút nào.”
“Vân Tu ta không biết nói đùa.” Vân Tu đứng dậy, nói: “Thiếu chủ, thuộc hạ làm xong việc sẽ về tìm ngài.”
Thấy chỉ còn lại mình và Sài Chiêu, Lý Trọng Nguyên nói. “Tiếp theo chúng ta phải làm gì đây?”
Sài Chiêu nhìn đoàn người rước dâu còn chưa khuất hẳn ngoài cửa sổ, ung dung nói: “Tuy Thành phồn thịnh thế này, đương nhiên phải dạo chơi một lát rồi mới tính tiếp.”
Lý Trọng Nguyên hiểu ý, mỉm cười. “Trước khi đến Tuy Thành, vương gia đã căn dặn thiếu chủ nhất định phải kết bạn được với Ân Gia Bảo. Ai cũng nói cha con Ân Khôn rất có bản lĩnh, có thể khiến Tuy Thành phồn vinh giữa thời loạn lạc này. Ban đầu ta cũng không tin nhưng hôm nay bước vào Tuy Thành, không thể không thừa nhận Ân gia quả là lợi hại. Sự phồn hoa của Tuy Thành cũng không kém với Vân Đô của chúng ta.”
Sài Chiêu bưng chén rượu lên, uống thật chậm, ôn tồn nói: “Tuy Thành giàu có, Ân gia lại xuất thân từ việc kinh doanh ngựa thồ, bao năm nay chắc chắn đã tích trữ được không ít tiền tài, lương thảo. Đại Chu ta giằng co với Lương Quốc mấy năm nay, quốc khố đã không gánh vác được nổi. Thúc thúc anh dũng, tài trí, tuy là đã đẩy lùi được Kỷ Minh về Lương Quốc nhưng dã tâm của hắn vẫn không thể không đề phòng. Thúc thúc bảo ta đích thân đến Tuy Thành, chẳng phải đã nhìn trúng thế lực không thể kinh thường này của Ân gia sao? Tuy Thành tiếp giáp với Lương Quốc, sau này nếu chúng ta muốn tấn công Lương Quốc thì phải dựa vào nơi này.”
“Tấn công Lương Quốc?” Mặt Lý Trọng Nguyên thoáng biến sắc. “Thiếu chủ… Trọng Nguyên cứ tưởng thiếu chủ chỉ muốn bảo vệ đất nước mà thôi, không ngờ ngài lại có… ý định thống nhất thiên hạ!”

Sài Chiêu mỉm cười nói. “Nói đùa với Trọng Nguyên huynh thôi mà.”
“Sao lại thế được?” Lý Trọng Nguyên lộ ra vẻ nghiêm túc. “Thiếu chủ đâu phải người thích nói đùa. Ta và mấy người Vân Tu đã theo ngài nhiều năm, chỉ cần thiếu chủ ra lệnh một tiếng, núi đao biển lửa bọn ta cũng không từ. Có điều Trọng Nguyên vẫn chưa rõ, thiên hạ này… lẽ nào lại đánh chiếm cho gia tộc Nam Cung ngu dốt yếu hèn kia sao…” Lý Trọng Nguyên không dám nói tiếp, do dự bưng chén rượu lên, dè dặt liếc nhìn sắc mặt của Sài Chiêu.
Sài Chiêu cũng không né tránh, đặt chén rượu xuống, nói: “Giang sơn đại Chu có được là nhờ công lao của cha và thúc thúc ta, kết quả thì sao? Cha ta hàm oan mà chết, thúc thúc bị biếm đến Thương Sơn… Nếu không phải Nam Cung gia phải trông cậy vào Sài gia ta để chống chọi lại LƯơng Quốc, nói không chừng thời khắc này chúng ta đã bị đuổi về Thương Sơn rồi. Trọng Nguyên…” Sài Chiêu nhìn thẳng vào mắt Lý Trọng Nguyên, ngừng một chút rồi nói tiếp. “Huynh và quận chúa đã thành thân, cũng coi như đã là người của Sài gia. Sài Chiêu ta nghĩ gì, tuyệt đối sẽ không giấu huynh.”
Lý Trọng Nguyên cụp mắt xuống, nói: “Những lời thiếu chủ vừa nói, Vương gia và Tịnh Nhi… có biết không?”
Sài Chiêu gật đầu cười, châm đầy rượu cho Lý Trọng Nguyên. “Thúc thúc ẩn mình hơn mười năm, đừng nói Trọng Nguyên nghĩ rằng ông đã nản lòng toái chí, chỉ cầu được sống yên ổn chứ? Quận chúa thông minh tinh ý, há lại không hiểu suy nghĩ của vương gia?”
Đôi mày của Lý Trọng Nguyên khẽ nhúc nhích, sắc mặt tuy vẫn trấn tĩnh nhưng giọng nói lại không giấu được vẻ run rẩy. “Trọng Nguyên đã hiểu… ý của thiếu chủ. Tịnh Nhi đã là thê tử của ta, chuyện của nàng ấy, chuyện của Sài gia chính là chuyện của Lý Trọng Nguyên ta. Thiếu chủ và vương gia có thể yên tâm.”
Sài Chiêu vỗ vai Lý Trọng Nguyên, bưng chén rượu lên cụng ly với hắn rồi ngửa đầu uống cạn.
Ân Gia Bảo
“Lễ xong!”
Vợ chồng Ân Khôn và vợ chồng Mục Phố cười rạng rỡ, Ân Sùng Húc nắm tay Mục Dung định đi vào phòng thì bỗng nhiên có một chàng trai trẻ trán đeo dải gấm đen tiến vào đại sảnh. Đôi mắt sắc như mắt ưng lãnh đạm lướt nhìn Ân Khôn và Mục Phố rồi dừng lại nhìn Ân Sùng Húc – người đang mặc đồ cưới.
Ân Khôn không biết lai lịch của người này nên đưa mắt ra hiệu cho con trai thứ. Ân Sùng Quyết hiểu ý, bước lên một bước, mỉm cười hỏi. “Không biết quý khách từ phương nào đến. Đến đúng lúc lắm, hôm nay Ân Gia Bảo có việc vui, vừa vặn có thể uống chén rượu mừng…”
“Không cần đâu…” Vân Tu ngắt lời hắn. “Đi ngang qua Tuy Thành, chủ nhân nhà ta thấy Ân Gia Bảo và Mục phủ đều có việc vui, lý nào lại vờ như không thấy nên có lòng ra lệnh cho Vân Tu ta đến tặng lễ vật cho tân lang tân nương.” Nói xong thì lấy từ trong lòng ra hai đĩnh vàng, đẩy đến trước mặt Ân Sùng Quyết.
“Cái này…” Ân Sùng Quyết quay đầu nhìn cha mình.
Ân Khôn thấy Vân Tu ra tay hào phóng, mặt lại có vẻ kiêu căng ngạo nghễ thì biết người này chắc chắn có lai lịch không tầm thường nên chắp tay nói: “Vân Tu tráng sĩ, không biết chủ nhân nhà cậu là vị anh hùng hào kiệt nào?”
“Hào kiệt?” Vân Tu bật cười thật to. “Hai chữ hào kiệt vẫn chưa xứng với chủ nhân nhà ta. Ân bảo chủ, đợi thời cơ đến, tự nhiên ông sẽ biết chủ nhân nhà ta là người thế nào. Vân Tu xin cáo từ.”
Ân Sùng Húc nhìn hai đĩnh vàng óng ánh trên bàn, khẽ nhíu mày nói: “Cha, có cần phái người…”
Ân Khôn lắc đầu. “Vân Tu này chẳng qua chỉ đến tặng lễ vật, xem ra không hề muốn gây sự với Ân Gia Bảo, tạm thời cứ thế đã.”
Nhạc Hoành bị lấn ra ngoài sảnh, nhón chân lên cũng có thể nhìn thấy gã Vân Tu đến và đi như gió này. Thấy hắn vội vội vàng vàng đi khỏi Ân Gia Bảo, nàng nhất thời tò mò nên cũng đi theo. Vân Tu cảm thấy có người đi theo mình nên bất ngờ quay người lại. Hắn quay nhanh như chớp, Nhạc Hoành không kịp trốn, vội vàng dừng bước, bối rối đứng nguyên tại chỗ.
Thấy là một cô gái, Vân Tu nhìn nàng từ trên xuống dưới, hừ khẽ một tiếng, nói: “Cô nương có việc gì sao?”


Nhạc Hoành gật đầu, rồi lại vội vã lắc đầu. “Ta chỉ muốn thay mặt Ân Gia Bảo cảm ơn… cảm ơn chủ nhân của huynh.”
“Cô cũng là người của Ân Gia Bảo?” Vân Tu nhíu mày quan sát Nhạc Hoành thật kỹ. Thấy nàng ăn mặc gọn gàng và hiên ngang, không giống với những tỳ nữ ăn mặc tơ lụa xinh đẹp trong Ân Gia Bảo thì trong lòng nổi lên sự nghi hoặc.
Nhạc Hoành không trả lời hắn, quay người chạy đi mất.
Vân Tu định gọi nàng lại hỏi thêm vài câu nhưng nghĩ thế nào lại thôi, quay người đi gặp Sài Chiêu.
“Ân Khôn có nhẫn lễ vật không?”
Vân Tu gật đầu, nói: “Ta không đến để gây chuyện, hai đĩnh vàng đủ để cha con nhà họ Ân nở mặt nở mày, có lý nào lại không nhận. Thiếu chủ đúng là anh minh, Ân gia nhận lễ vật của người, sau này người đến thăm Ân Gia Bảo thì cũng dễ ăn nói hơn.”
Sài Chiêu khẽ mỉm cười. “Dễ nói chuyện không có nghĩa là sẽ đàm phán thành công. Nhưng thử một lần cũng tốt.”
“Chuyện mà Sài thiếu chủ muốn làm, không có gì là không thành.” Lý Trọng Nguyên thấy trời đã tối nên ngóng ra ngoài cửa thành. “Thiếu chủ, đêm nay có về doanh trại không?”
“Màn trời chiếu đất đã lâu, ta rất nhớ chiếc giường êm ái ở nhà.” Khóe môi Sài Chiêu khẽ nhếch lên. “Doanh trại có huynh đệ họ Ngô, chúng ta tìm khách sạn nào tốt một chút để nghĩ ngơi thôi.”
Vân Tu và Lý Trọng Nguyên vui mừng ra mặt. “Phải có cả rượu ngon nữa!”
Sài Chiêu cụp mắt cười khẽ. “Chúng ta phải cảm ơn Ân Gia Bảo. Trong thời loạn lạc thế này mà Tuy Thành vẫn có thể bình yên và phồn hoa như thế, có rượu có thịt, công của Ân gia không nhỏ đâu. Đi thôi!”
Ân Gia Bảo
Ân Sùng Quyết kéo Nhạc Hoành lẻn vào sân vườn phòng tân hôn của Ân Sùng Húc và Mục Dung, chỉ vào ánh nến chập chờn trong phòng, cười khì khì. “Động phòng hoa chúc, rốt cuộc đại ca cũng được nếm thử….”
Nhạc Hoành kéo ống tay áo của hắn, thẹn thùng nói: “Đi thôi, ngày đại hỉ của người ta, chúng ta đến đây làm gì chứ. Bị đại ca phát hiện ra thì không hay đâu.”
“Muội sợ gì chứ?” Ân Sùng Quyết nói xong lại đến gần phòng tân hôn vài bước. “Huynh ấy là đại ca ruột thịt của ta, nhìn vài cái cũng đâu có sao.”
Nhạc Hoành quýnh lên, vung tay hắn ra, xoay người đi. Ân Sùng Quyết nói với vẻ bất đắc dĩ. “Thôi vậy, chúng ta đi.” Vừa đi được vài bước, nến trong phòng bỗng bị thổi tắt, hai người không hẹn mà cùng quay đầu lại nhìn, ngẩn ra giây lát rồi bật cười.
Ân Sùng Quyết kéo Nhạc Hoành đi đến chỗ vắng vẻ mới dừng lại, kề sát vào tai nàng, thì thầm: “Không bao lâu nữa huynh và muội cũng sẽ có đêm động phòng hoa chúc như vậy.”
Nhạc Hoành xoay người đi, đẩy hắn ra xa, chần chừ hỏi: “Nhị ca, huynh có thấy Mục Dung đeo một cái khóa vàng không? Trên đó có khắc hai chữ “yên vui”.”
“Khóa vàng?” Ân Sùng Quyết nhớ lại. “Hôm nay cả người Mục Dung toàn là vàng bạc châu báu nhưng không thấy chiếc khóa vàng nào. Sao vậy? Muội tặng cô ấy à?”
“Vâng.” Giọng Nhạc Hoành nhỏ hơn một tí. “Nhờ đại ca tặng cho cô ấy, xem ra Mục Dung cũng không thích…”
“Mục Dung nào thiếu những thứ ấy. Một chiếc khóa vàng, muội phải săn bao nhiêu thú mới đủ?” Ân Sùng Quyết bực bội. “Tặng cũng như không. Lẽ nào Mục Dung sẽ nhớ lòng tốt của muội sao?”
Nhạc Hoành vân vê vạt áo. “Của hồi môn của Mục gia trải dài cả nửa con phố…”
Nghe ra vẻ mất mát trong giọng nói của nàng, Ân Sùng Quyết vội vàng dỗ dành. “A Hoành là tiểu thư của Tĩnh Quốc Công, đây là điều mà Mục Dung có làm thế nào cũng không bằng. Của hồi môn dài cả nửa con phố thì thế nào, ta cần chính là người còn gái mà mình thích. Ân Sùng Quyết ta có thể ở cạnh người mình yêu, đại ca phải ngưỡng mộ ta mới đúng.”
Nhạc Hoành cố nén cười. Ân Sùng Quyết kéo nàng đến gần mình, thì thầm. “Muội biết không, hình như chú cháu nhà họ Sài sắp đến Tuy Thành đấy. Tên Vân Tu đến tặng lễ vật hôm nay… Ta cảm thấy rất có thể là người của Sài gia!”
“Hắn là người của Sài gia?” Nhạc Hoành kinh ngạc nói.
Ân Sùng Quyết hít sâu một hơi, nói: “Dám ăn nói cao ngạo thế ở Ân Gia Bảo, cũng chỉ có Sài gia ở Thương Sơn mà thôi. Chú cháu nhà họ Sài nhờ loạn thế mà khôi phục thế lực, muốn đối kháng với Lương Quốc thì chỉ có thể dựa vào Tuy Thành này. Tiếng tăm Ân Gia Bảo hùng cứ Tuy Thành đã vang xa, phàm là những người có tầm nhìn thì đều sẽ đến thăm Ân gia ta. Có lẽ Sài gia cũng không ngoại lệ.”
“Cha và đại ca huynh nghĩ thế nào?” Nhạc Hoành thử thăm dò.
“Họ…” Ân Sùng Quyết thả tay nàng ra. “Cha vẫn muốn tự hùng cứ một phương, không muốn phụ thuộc người khác. Đại ca thì chuyện cũng nghe theo cha… Nhưng A Hoành, muội nên biết là Tuy Thành tuy dễ thủ nhưng khó phát triển rộng được. Nói thế nào thì nơi này bất quá cũng chỉ có hơn một vạn binh mã, có thể làm nên nghiệp lớn gì chứ? Cha con huynh nếu thật sự muốn làm nên nghiệp lớn thì nhất định phải bắt đầu từ việc tìm một minh chủ chứ không phải chỉ không phải xưng vương xưng bá ở cái chốn ngửa mặt không thấy trời này.”
“Huynh muốn đi theo chú cháu Sài gia à?” Nhạc Hoành vội vàng hỏi.
Ân Sùng Quyết gật đầu, tiếp tục nói: “Loạn thế xuất anh hùng, đây cũng là cơ hội của Ân gia ta. Thủ một cái Tuy Thành bé xíu thì làm ra trò trống gì chứ. Ân Sùng Quyết ta tuyệt đối sẽ không bỏ qua cơ hội tạo dựng sự nghiệp!”



Thử đọc