Săn Tim Nàng - Chương 12

Tác giả: Hi Đại Tiểu Thư

Đánh dấu

Thời gian thấm thoắt, không chờ đợi ai. Chớp mắt mà đã hai năm trôi qua.
“A Hoành!”
“Nhị ca, muội ở bên này nè!” Từ trong rừng xuất hiện bóng một giai nhân áo trắng, mặt nàng nở nụ cười tươi tắn.
Ân Sùng Quyết lắc đầu với vẻ bất đắc dĩ, bước nhanh tới trước. “Thôi thúc nói suốt cả buổi sáng muội đều ở trong rừng, bỏ công bỏ sức như thế định làm gì vậy? Thiếu gì, cần gì cứ nói với ta là được.”
“Vài ngày nữa là đại ca thành hôn, muội muốn tặng huynh ấy chút gì đó.” Nhạc Hoành cầm cung, cúi đầu. “Bắn thêm vài con chim nữa là đủ.”
Ân Sùng Quyết cảm thấy rất đau lòng. Hắn kéo bàn tay đầy vết chai của Nhạc Hoành, xoa xoa với vẻ nâng niu, giả vờ giận dữ nói: “Muội nhìn trúng thứ gì, ta sẽ an bài cho muội. Muội là thiếu phu nhân cành vang lá ngọc của Ân Gia Bảo, không được để mình vất vả hay bị thương.”
Nhạc Hoành đỏ mặt, rút bàn tay ra, xoay người đi. “Ai muốn làm thiếu phu nhân của Ân Gia Bảo chứ? Không biết xấu hổ.”
Ân Sùng Quyết cúi người xuống, dán sát vào bên tai Nhạc Hoành, đôi mắt sáng lẳng lặng nhìn gương mặt ửng hồng của nàng, nói khẽ: “A Hoành, muội trốn không thoát đâu. Ân Sùng Quyết ta đời này không cưới ai khác ngoài muội. Đợi đại ca thành thân xong thì đến lượt huynh.”
Nhạc Hoành bỗng lủi ra xa vài bước, nở nụ cười khiêu khích với Ân Sùng Quyết. “Chẳng phải trốn thoát rồi đó sao? Ân nhị thiếu gia.”
Hai người ngồi dựa vào gốc cây, thấy Nhạc Hoành ngẩn người nhìn lên bầu trời, Ân Sùng Quyết thử thăm dò, siết chặt những ngón tay của nàng. Nhạc Hoành muốn rút tay ra nhưng Ân Sùng Quyết nhíu mày không chịu thả. Nhạc Hoành không thèm để ý đến hắn nữa, nhích người sang bên kia một chút.



“A Hoành.” Ân Sùng Quyết nhìn cánh rừng kéo dài vô tận. “Huynh thật may mắn khi hôm ấy bị bẫy thú làm bị thương, gặp được muội.”
Nhạc Hoành cười phì. “Cũng phải. Nếu không nhị thiếu gia của Ân Gia Bảo đã trở thành một tên què rồi.”
Mặt trời ngã về phía tây, lúc ấy Ân Sùng Quyết mới lưu luyến về nhà. Thấy Nhạc Hoành đứng ngoài sân nhìn theo bóng hắn, Thôi thúc đang chẻ củi liền nói sâu xa. “Con gái lớn là không thể giữ trong nhà được. A Hoành sắp phải rời xa Thôi thúc rồi sao?”
“Làm gì có!” Nhạc Hoành thu mắt lại. “Sao con lại rời xa thúc được chứ.” Nói xong thì bước tới bê một đống củi khô. “Chẳng phải đến giúp thúc đây sao.”
Thôi thúc phủi cành cây trên tay, nói: “Nhị thiếu gia của Ân gia, tuy không chững chạc như đại ca của nó nhưng cũng coi như là hiếm thấy. Nếu muốn tìm cho A Hoành một đấng lang quân ở Tuy Thành này, trừ Ân Sùng Húc thì cũng chỉ còn lại Ân Sùng Quyết.”
“Thôi thúc, thúc nói gì vậy chứ!” Nhạc Hoành xấu hổ nói: “Ai muốn lấy chồng chứ?”
“Còn không chịu nhận?” Thôi thúc đứng dậy. “Trai lớn dựng vợ, gái lớn gả chồng. Con đã là một cô nương mười tám tuổi rồi, có gì mà xấu hổ. Nhưng Thôi thúc cũng cảm thấy hơi lạ, con không ghét nó là thật, nhưng bình thường con lại đối với nó như gần như xa. Con gái phải rụt rè một chút là đúng, nhưng thúc cứ luôn cảm thấy trong lòng con… còn có tâm sự.”
Nhạc Hoành không nói tiếng nào, chỉ chẻ củi. Thôi thúc múc một gáo nước lên uống rồi từ tốn nói: “Ân Sùng Quyết cũng không tồi, có điều…”
“Có điều cái gì!” Nhạc Hoành buột miệng hỏi.
“Con xem con kìa.” Thôi thúc bật cười ha hả. Nhạc Hoành thấy Thôi thúc bẫy mình, buồn bực cúi đầu. Thôi thúc không cười nữa, tiếp tục nói: “Vội gì chứ, nghe Thôi thúc nói hết đã. Hôn ước giữa con và Sài gia, thúc biết con không muốn. Không đưa con lên Thương Sơn là vì muốn hủy hôn ước này thay con. Thoáng chốc hai năm đã trôi qua, không chừng Sài Chiêu đã lấy vợ rồi cũng nên…”
Nghe đến hai chữ Sài Chiêu, Nhạc Hoành dừng động tác chẻ củi một giây, sau đó lại ra sức mà chẻ, giống như coi cây củi đó là Sài Chiêu vậy.
Thôi thúc nhìn bộ dạng nhíu mày, cắn môi của Nhạc Hoành, cười gượng. “Ta đoán không sai, trong lòng con… vẫn vì y mà phiền muộn.”
Thấy Nhạc Hoành buồn bực không lên tiếng, Thôi thúc nói tiếp. “Ta nghe nói sau khi Kỷ Minh dẫn quân tiến vào Liêu Châu của Tấn Quốc thì luôn rình rập Chu Quốc như hổ đói. Nam Cung gia hèn yếu, không còn người để dùng nên đành phải dùng Sài gia bị biếm trích đến Thương Sơn. Sài quân vương chinh chiến nửa đời người, có chuyện gì mà chưa gặp qua. Cháu trai ông ta là sài chiêu cũng đại phá mấy vạn tinh binh của Kỷ Minh, giữ vững Vân Đô của Chu Quốc. Tình hình bức bách, Nam Cung gia chỉ có thể trông cậy vào chú cháu họ Sài. Hai năm nay chú cháu họ uy phong khắp Đại Chu, đã là người có thân phận hiển hách bậc nhất rồi.”
“Chuyện này có liên quan gì đến con và nhị ca chứ?” Nhạc Hoành lầm bầm một câu. “Con không muốn biết.”
Thôi thúc nghe nàng mở miệng ra là hai chữ nhị ca thì thở dài nói: “Nhị ca này của con là người của Ân Gia Bảo. Ân Gia Bảo hùng cứ Tuy Thành bao năm nay, trưởng tử lại sắp thành thân với con gái yêu của đô úy Tuy Thành. Tuy Thành có địa thế trọng yếu, mấy chục năm nay tách biệt độc lập. Chưa nói đến việc Ân gia và đô úy của Tuy Thành có chịu nghe hiệu triệu của chú cháu nhà họ Sài hay không, chỉ cần Sài gia muốn thống nhất giang sơn, diệt Kỷ gia của Lương Quốc thì nhất định phải có được sự giúp đỡ của Ân Gia Bảo. A Hoành, con còn chưa hiểu ư?”

“Con hiểu cả.” Nhạc Hoành chớp mắt. “Nhị ca cũng từng nói với con chuyện này. Cha huynh ấy và đại ca đã chiêu binh mãi mã, tích trữ lương thực rồi. Tuy ngoài mặt nói là triệu tập các nghĩa sĩ bảo vệ bách tính của Tuy Thành nhưng thật ra, thật ra…”
“Chim khôn chọn cành mà đậu.” Thôi thúc gằn từng tiếng, nói: “Nếu con ở bên cạnh Ân Sùng Quyết, chỉ e là không thể tránh được chuyện đao kiếm, không được yên ổn. Thôi thúc chỉ muốn con…”
“Thôi thúc.” Nhạc Hoành ngắt lời ông. “Thiên hạ đại loạn, có nơi nào được yên ổn chứ? Cho dù thúc dẫn con đến chân trời góc biển mai danh ẩn tích thì cũng chịu cảnh gió tanh mưa máu mà thôi, A Hoành không muốn trốn nữa…”
Dường như Thôi thúc đã đoán được nàng sẽ nói như thế nên cười chua xót. “Chẳng qua Thôi thúc chỉ muốn nhắc nhở con vài câu mà thôi chứ không ngăn cản con làm gì cả. A Hoành nghe rồi thôi, không cần để trong lòng.”
A Hoành đứng dậy đi đến gần Thôi thúc, kéo bàn tay thô ráp của ông, lắc lắc, rồi cụp mắt nói: “Thôi thúc đừng giận, con chỉ nói lung tung mà thôi. Con cũng muốn thân thiết với nhị ca một chút, nhưng… nói thế nào thì cũng đã nhận tín vật của người ta. Tuy Sài gia phụ Nhạc gia trước nhưng dù gì cũng phải trả tín vật lại, như vậy… lòng con mới được yên.”
Trong bóng đêm, Thôi thúc nhìn cô thiếu nữ xinh như hoa kia. Đôi mắt trong sáng và quả cảm của nàng vẫn hệt như ở Thương Châu hai năm trước. Thôi thúc xoa đầu Nhạc Hoành, hiền lành nói: “Đừng nghĩ nhiều nữa, đi nghỉ sớm đi.”
Nhạc Hoành chui vào trong cái chăn ấm áp. Vừa nhắm mắt lại, trước mắt toàn là gương mặt đỏ bừng của Ân Sùng Quyết vào chiều nay. Nhạc Hoành bỗng cảm thấy mặt mình nóng bừng lên, đang định trở mình đi ngủ thì đầu đụng phải chiếc khóa vàng đặt bên gối. Nhạc Hoành vươn bàn tay đang ở trong chăn ấm ra, siết chặt chiếc khóa lạnh lẽ, lòng cũng lạnh buốt theo.
Nàng muốn quên, nhưng lại không thể quên. Đôi mắt xám như mắt bồ câu ấy luôn theo nàng như hình với bóng. Trên cơ thể mịn màng như sứ của nàng dường như còn lưu lại dấu vết của người đàn ông đó, nó như một dòng nước nhỏ, chảy dọc theo những đường cong mềm mại, thấm vào tim nàng.
Ân Gia Bảo
“A Hoành va Thôi thúc vẫn khỏe chứ?” Ân Sùng Húc bước vào biệt viện của Ân Sùng Quyết thì thấy đệ đệ ngồi trong đình hóng mát uống rượu một mình, thỉnh thoảng khóe môi lại nở nụ cười.
“Đại ca.” Ân Sùng Quyết đứng dậy.. “Sao huynh lại đến đây?”
“Đệ cũng biết gần đây huynh bận đến nỗi tối mắt tối mũi mà.” Ân Sùng Húc rót cho mình một ly rượu. “Cũng đã lâu không đi thăm Thôi thúc và A Hoành rồi, hay tin đệ vừa về nên mới qua hỏi thăm.”
Ân Sùng Quyết cười nói: “Vẫn ổn. A Hoành thông minh, tháo vát, tài bắn cung cao siêu, người trong Tuy Thành rất thích thú mà muội ấy săn được, dạo này sống rất tốt.”
“Vậy thì tốt rồi.” Ân Sùng Húc uống một hớp rượu.
“Ba ngày sau đại ca sẽ thành hôn, sao trên mặt không thấy có gì vui vẻ vậy? Hay là gần đây mệt quá?”
“Đúng là quá mệt mỏi.” Chén rượu trên tay Ân Sùng Húc bỗng nhiên nặng ngàn cân, hắn trù trừ rồi từ từ đặt xuống.
“Đại ca…” Ân Sùng Quyết bỗng hiểu ra. “Tuy huynh tìm cách kéo dài hết năm này sang năm khác nhưng Mục Dung bằng tuổi đệ, bây giờ đã lớn tuổi rồi. Đại ca cũng đã hai mươi hai, quả thật không thể kéo dài được nữa. Sớm muộn gì cũng thế, chi bằng sớm ngày giải quyết cho xong.”
Ân Sùng Húc nói với giọng chua chát. “Huynh biết. Mục gia đã giúp đỡ Ân gia rất nhiều… coi như là vì Ân gia, về tình về lý ta cũng đều phải cưới Mục Dung. Sùng Quyết, có đôi khhi đại ca rất hâm mộ đệ.”
“Đại ca…”
“Đại ca thân là trưởng tử của cha, vì Ân gia làm bao nhiêu chuyện. Như thế đệ có thể làm những chuyện mà mình thích.” Ân Sùng Húc vỗ vai Ân Sùng Quyết, “A Hoành là một cô gái tốt, phải đối xử tốt với muội ấy.”


Ân Sùng Quyết gật đầu thật trịnh trọng. “Đương nhiên rồi. Đại ca…”
Ân Sùng Húc đứng lên, tỏ vẻ mình không muốn nói tiếp nữa. “Ba ngày nữa Mục Dung sẽ gả vào Ân Gia Bảo. Nghe nói sắp tới đại quân của chú cháu Sài gia cũng sẽ đến chỗ chúng ta. Lúc này hai nhà Ân – Mục kết thân với nhau thì không còn gì thích hợp hơn. Có lẽ đó là thiên ý. Đại ca làm gì cũng đều là cam tâm tình nguyện, không có gì uất ức cả.”
Nhìn Ân Sùng Húc đi khỏi, trong lòng Ân Sùng Quyết cũng có một cảm giác khó chịu làm chén rượu trên tay bị lung lay. Rượu sóng sánh như hiện lên gương mặt xinh đẹp của Nhạc Hoành. Ân Sùng Quyết ngây ngốc nhìn, không nỡ uống vào bụng.
Hôm sau
“Đại thiếu gia, Nhạc cô nương đến, nói là muốn gặp cậu.”
“Gặp ta?” Ân Sùng Húc lập tức đứng dậy, nghi hoặc nói. “Chắc là tìm nhị đệ. Mau mời muội ấy vào!”
“Đại ca.” Nhạc Hoành cắn môi, thò nửa người vào trong, đảo mắt nhìn một vòng, thấy trong phòng không có ai thì mới thở phào một hơi rồi bước hẳn vào trong.
Ân Sùng Húc thấy nàng như vậy, cố nén cười, nói: “Muội sợ Mục Dung ở đây sao? Yên tâm đi, sắp thành hôn rồi, mấy ngày này muội ấy sẽ không ra khỏi nhà đâu.”
Nhạc Hoành lè lưỡi với vẻ ngại ngùng. “Để đại ca chê cười rồi.”
“Thế nào? Đến tìm Sùng Quyết phải không? Nó ấy hả, đến trường ngựa chọn ngựa cho ngày thành hôn của ta rồi. Muội ngồi chơi một lát, nó sắp về đấy.” Ân Sùng Húc rót cho Nhạc Hoành một ly trà nóng, đưa đến trước mặt nàng.
Nhạc Hoành do dự đón lấy, thổi vài hơi cho nguội bớt rồi đặt xuống kỷ trà bên cạnh mình. “Muội… đến tìm đại ca.”
“Tìm ta?” Ân Sùng Húc thất thanh nói, rồi cảm thấy mình hơi thất thố nên lắc đầu tự giễu. “Tìm huynh có việc gì ư?”
Nhạc Hoành ngập ngừng một chút, lấy từ trong lòng ra một cái hộp gỗ khá tinh xảo, cầm ống tay áo lên lau lau một chút rồi nhét vào trong tay Ân Sùng Húc. “Tặng cho huynh.”
Ân Sùng Húc cầm chặt cái hộp, ngẩn người hồi lâu. “Đây là…”
“Đại ca sắp thành thân rồi.” Nhạc Hoành toét miệng cười. “Đây là lễ vật muội tặng huynh và Mục Dung. Mong là đại ca đừng chê.”
Ân Sùng Húc mở cái hộp gỗ ra, bên trong là một miếng vàng hình chiếc khóa to chừng bàn tay trẻ con, trên đó có khắc hai chữ “Yên vui”. “A Hoành, đại ca nào cần lễ vật của muội. Vật quý giá thế này…”
“Có quý gì đâu!” Nhạc Hoành xua tay, vội vàng nói: “Săn thêm vài con chim là được mà. Đại ca tốt với A Hoành, A Hoành cảm nhận được hết. Mục Dung đã quen nhìn những thứ quý giá, muội tặng chiếc khóa vàng này chỉ e là cô ấy cũng chẳng cần. Đại ca chuyển cho cô ấy là được. Đây là chút lòng thành của muội, đại ca nhất định phải nhận thay cho Mục Dung.”
Ân Sùng Húc vuốt ve chiếc khóa vàng với vẻ trân trọng rồi đóng nắp hộp lại, cho vào trong lòng. “Đại ca thay mặt Mục Dung cảm ơn muội.”
Thấy Nhạc Hoành sắp về, Ân Sùng Húc gọi nàng lại, lấy từ trong tủ ra một hộp tên bằng gỗ, cúi đầu nói: “Dạo này đại ca có quá nhiều việc phải làm, cái này mới làm trong mấy ngày nay… Muội cầm đi.”
“Đại ca…” Nhạc Hoành nhìn những mũi tên trong hộp, trên cán mỗi mũi tên đều có khắc một chữ “Hoành”. “Hai năm nay, trên mỗi mũi tên mà đại ca làm cho muội đều có khác chữ Hoành. Không cần phải phiền phức thế đâu.”
Ân Sùng Húc độ lượng nói. “Tài bắn cung của muội cao siêu như vậy, nếu trên mũi tên không có khắc ký hiệu, bị người ta tranh mất thì biết làm thế nào? Chuyện cỏn con mà thôi, hoàn toàn không có gì phiền phức cả.”
“Năm xưa đại ca muội cũng từng nói như vậy.” Nhạc Hoành toát lên vẻ bi ai. “Mỗi một mũi tên vàng, huynh ấy đều khắc tên muội. Tuy ngoài miệng thì bảo muội rất phiền phức nhưng chưa bao giờ làm qua loa cho xong… Vậy mà ngay cả gặp mặt huynh ấy lần cuối muội cũng không có cơ hội…”
Ân Sùng Húc đau lòng nhìn khuôn mặt xinh đẹp như hoa như ngọc trước mắt mình, muốn vỗ vai nàng an ủi nhưng tay vừa đưa ra thì lại do dự buông xuống. Hắn nói khẽ. “Muội mất đi một ca ca thì ông trời sẽ cho muội một ca ca khác. Những gì huynh ấy làm cho muội, huynh cũng sẽ làm.”
Khóe mắt Nhạc Hoành ửng đỏ. Đôi mắt long lanh nước khiến Ân Sùng Húc cảm thấy ngẩn ngơ.
“Vậy thì… cảm ơn đại ca.” Nhạc Hoành cầm hộp tên, đứng dậy. “Đại ca còn phải làm nhiều việc, muội về trước đây.”
“Không ở lại đợi Sùng Quyết à?”
Nhạc Hoành hé miệng cười, nói: “Quên nói cho đại ca biết, nhị ca nói tốt nay sẽ đến chỗ muội và Thôi thúc ăn cơm, có thể sẽ về trễ một chút, làm phiền đại ca nói lại với Ân bá bá.” Nói xong thì vội vàng đi thật nhanh.
Thấy nhắc đến Ân Sùng Quyết thì nàng không khỏi thẹn thùng, Ân Sùng Húc cũng không khỏi bật cười. Đợi khi Nhạc Hoành đã ra khỏi sân, hắn lại lấy chiếc hộp trong lòng ra, lau một lúc thật lâu rồi từ từ mở ra, lấy miếng vàng hình chiếc khóa ra ngắm nghía thật kỹ. Sắc vàng rực rỡ như phản chiếu gương mặt kiều diễm của Nhạc Hoành, ánh mắt nàng như ánh trăng khiến tâm hồn người ta điên đảo.
“Đúng là một… nha đầu ngốc.” Ân Sùng Húc nắm chặt chiếc khóa vàng trong tay, sau đó nhét vào người mình.



Thử đọc