Săn Tim Nàng - Chương 09 - ThíchTruyện.VN


Săn Tim Nàng - Chương 09

Tác giả: Hi Đại Tiểu Thư

Đánh dấu

Chỉ Là Thoáng Qua
Thương Châu, Tĩnh Quốc Công phủ
Nhìn Tĩnh Quốc Công phủ trống rỗng, gương mặt già nua của Trọng bá đầm đìa nước mắt. Ông nhặt lấy chăn mền đắp lên thi thể của phu nhân và tiểu thiếu gia, châm ngọn đuốc nhỏ trên tay. “Phu nhân, cứ yên tâm mà đi!”
Chăn mền tẩm dầu bốc cháy ngùn ngụt. Thấy Tĩnh Quốc Công phủ bốc cháy, Tôn Nhiên cả kinh nói: “Vương gia, cháy rồi!”
Kỷ Minh nhíu mày, nói: “Người nhà họ Nhạc thà đốt cháy phủ của mình cũng không chịu để cho tiểu vương có một chỗ đàng hoàng để nghỉ qua đêm ư! Mau đi dập lửa ngay!”
Nghe tiếng vó ngựa ngày càng đến gần, Trọng bá nhìn ra ngoài cửa phủ, sau đó nhảy vào trong biển lửa…
Tôn Nhiên xem kỹ mấy thi thể bị cháy sém, bẩm với Kỷ Minh. “Xem ra… phu nhân đã tự thiêu cùng con trai con gái để tuẫn tiết rồi ạ.”
“Ồ?” Kỷ Minh nghi hoặc nói: “Người nhà họ Nhạc trung liệt thế sao? Tự sát vì chồng, vì nước mà không ngần ngại gì à? Ngươi chắc chắn chứ?”
“Cửa phía nam không hề truyền đến tin người nhà họ Nhạc bỏ trốn.” Tôn Nhiên nói với giọng khẳng định. “Gia huấn của nhà họ Nhạc là hai chữ Trung liệt, Nhạc phu nhân cũng là một phụ nữ có tiếng trung trinh, dẫn con trai con gái chết theo chồng cũng chẳng phải chuyện gì quá ngạc nhiên, thuộc hạ có thể xác định.”
“Đứa con trai út chết thì không có gì phải nghi ngờ.” Kỷ Minh liếc nhìn thi thể nhỏ xíu. “Nhưng Nhạc Hoành kia… tiểu vương đã từng mục kích, cũng có chút bản lĩnh.”



“Nhạc Hoành?” Người Tôn Nhiên khẽ run rẩy, cảm thấy lạnh cả sống lưng. “Nhạc Hoành đúng là không thua gì đấng mày râu nhưng đất nước sắp diệt vọng, Nhạc phu nhân bắt cô ta tuẫn tiết thì cô ta cũng phải nghe theo… Chẳng qua chỉ là một nha đầu mười lăm, mười sáu tuổi, có gì đáng sợ.”
“Nếu chết thật thì tốt.” Kỷ Minh nói với giọng sâu xa. “Tiểu vương hận nhất là huyết mạch của bọn trung thần, chúng sống thì ta không yên tâm được. Thu dọn tòa nhà này, còn những người nhà họ Nhạc thì… tìm chỗ nào đó xử lý đi!”
“Thuộc hạ tuân lệnh!”
Kỷ Minh đi vào trong nhà, thấy trên tường treo một cây cung vàng dài chừng một thước, nhớ đến đây là cây cung là Nhạc Hoành sử dụng lần trước, hắn lấy xuống vuốt ve với vẻ yêu thích.
Tôn Nhiên nói: “Tài bắn tên của Nhạc Hoành độc nhất vô nhị, ngay cả Nhạc thiếu tướng quân cũng không bì được với muội muội mình. Nhạc Thịnh rất cưng chiều cô con gái này nên đã tìm thợ khéo tay đến để rèn chiếc cung vàng này. Nó ngắn hơn những cây cung bình thường một chút, rất thích hợp cho nữ nhi sử dụng. Nhạc Hoành rất thích chiếc cung này, đi đâu cũng mang theo. Nếu cây cung này còn ở đây, vậy thì trong ba thi thể ngoài kia, chắc chắn có một cái là Nhạc Hoành.”
Dường như Kỷ Minh không nghe thấy những lời hắn ta nói, chỉ đưa cây cung vàng của Nhạc Hoành cho tùy tùng bên cạnh mình, bảo: “Giữ cho bản vương, mang nó về nước.”
***
Sài Chiêu đi cả ngày lẫn đêm không nghỉ, lộ trình đến Thương Châu vốn phải đi mười ngày nay chỉ bảy ngày là đến. Ngửa đầu nhìn lên mặt thành, cờ thêu hình mãng xà vàng của Lương Quốc đang tung bay trong gió. Tim Sài Chiêu bỗng thấy lạnh căm, chiến mã của y cũng chần chừ không dám bước vào cửa thành Thương Châu.
“Thiếu chủ, thế này…” Vân Tu chỉ vào cờ thêu mãng xà vàng, nói: “Xem ra chúng ta đã đến trễ rồi…”
Ngô Tá nhảy xuống ngựa, kéo một người nông dân đang gánh rau lại, hỏi: “Quân Lương đã vào thành rồi à?”
Người nông dân kia lau mồ hôi, trả lời. “Đã là chuyện của bà ngày trước rồi. Bây giờ Thương Châu đã là của Lương Quốc rồi, tối qua Sở Vương vừa dẫn quân rời khỏi đây…”
“Vậy…” Vân Tu sốt ruột hỏi: “Tĩnh Quốc Công phủ… thì sao?”
Người nông dân tỏ vẻ bi ai, thở dài nói: “Người nhà Tĩnh Quốc Công trung liệt. Cha con Tĩnh Quốc Công chết dưới thành, Nhạc phu nhân và con trai con gái cũng… tự thiêu vì nước…”
Đầu Sài Chiêu ong cả lên. “A Hoành…”
Vân Tu kéo dây cương ngựa của Sài Chiêu. “Chúng ta vào trong thành rồi nói.”

Thương Châu vừa qua cơn khói lửa, mùi máu tanh còn lẫn trong không khí đã nói lên sự thảm khốc của hôm thành bị phá. Những vũng máu to vẫn còn ở góc đường, biểu thị sự dũng cảm kiên cường của Nhạc gia quân vào ngày hôm ấy.
Vân Tu nhíu chặt mày, cắn mu bàn tay, nói: “Không thể như thế. Thương Châu thành cao, tường dày, Nhạc Thịnh lại là một mãnh tướng dày dặn kinh nghiệm, chưa đầy ba tháng, làm sao quân Lương có thể phá thành Thương Châu được chứ?”
Ngô Tá khẽ thở dài, nói: “Đoạt thành đâu chỉ dựa vào việc mạnh mẽ tấn công vào thành. Sở Vương Kỷ Minh là người thế nào chứ? E là có người âm thầm giúp hắn đây.”
Sắc mặt Sài Chiêu rất nặng nề. Tuy y cật lực khống chế nỗi đau thương nhưng đôi mắt xám khẽ run run kia đã để cho vân Tu nhận ra tất cả.
“Thiếu chủ…” Vân Tù vừa gọi một tiếng, Ngô Tá đã kéo hắn lại, lắc đầu. Vân Tu bước chậm lại, đi theo sau Sài Chiêu. Nhìn thành Thương Châu cô quạnh, lòng hắn cũng cảm thấy đau buồn.
“Tĩnh Quốc Công phủ!” Ngô Hữu chỉ vào phía cuối con đường.
Sài Chiêu ngẩng đầu lên nhìn. Bức tường màu đỏ đã bị đốt cháy sém, tấm biển đang lủng lẳng như sắp rơi xuống, mấy người làm tạp dịch đang quét dọn trong vườn, mặt mày rũ rượi, chả buồn nhìn họ một cái.
Sài Chiêu bước vào trong vườn. Vô số hộc tủ, rương bị chất đống bên bờ tường, sớm đã bị quân Lương xông vào lục lọi sạch sẽ. Bộ đồ cưới bị xé thành từng mảnh, đỏ như máu tươi, khiến người ta không dám nhìn lâu.
Sài Chiêu cúi người xuống nhặt một mảnh vải đỏ, nhìn chằm chằm hình ảnh hai đóa sen mọc chung một cuống (tượng trưng cho phu thê ân ái) được thêu trên đó. Ngón tay y siết chặt tạo thành những tiếng kêu răng rắc. “A Hoành… A Hoành…”
“Xin thiếu chủ nén đau thương!” Vân Tu nói với giọng ảo não. “Dù gì thiếu chủ cũng đã cố hết sức rồi. Đường sá xa xôi, lại gặp phải mấy trận bão tuyết. Người tính không bằng trời tính… Thiếu phu nhân ở trên trời có linh thiêng, thấy thiếu chủ bôn ba đến Thương Châu vì cô ấy như thế thì chắc cũng cảm thấy an ủi phần nào.”
Sài Chiêu vận sức thật mạnh, tấm vải đỏ trên tay bị xé thành từng mảnh nhỏ, tung bay theo gió, bay lượng khắp nơi như một cơn mưa máu.
Tại bãi tha ma ở ngoài thành, Ngô Tá chỉ vào mấy ngôi mộ mới, nói: “Thuộc hạ đã dò hỏi được, cả nhà họ Nhạc đều chôn ở đây. Thiếu chủ…”
Sài Chiêu nắm chặt chuôi kiếm, quỳ thẳng trước ngôi mộ, đầu cúi gằm, rất lâu không ngẩng lên.
Vân Tu dựa vào thân cây sau lưng, dùng khuỷu tay đụng nhẹ vào Ngô Tá đang im lặng ở bên cạnh. “Ta và huynh theo thiếu chủ bao năm nay, có từng thấy ngài ấy để mắt đến cô gái nào hay chưa? Nhạc Hoành ở Thương Châu cư nhiên có thể khiến thiếu chủ bôn ba ngàn dặm như thế, còn đau lòng như thế!”
Ngô Hữu giành trả lời. “Ta và huynh đều không có tư cách theo vương gia đi chúc thọ Vũ Đế, đương nhiên không nhìn thấy Nhạc tiểu thư. Nhưng nghe quận chúa nói…”
Không đợi Ngô Hữu nói hết lời, Vân Tu nhíu mày nói: “Ai hỏi huynh chứ? Ngô Tá, huynh nói ta nghe thử xem nào.”
Ngô Tá nhìn bóng lưng bi thương của Sài Chiêu, nói khẽ: “Quận chúa cũng nói vị Nhạc tiểu thư ấy rất bản lĩnh. Thiếu chủ vừa gặp đã xem trọng cô ấy… Người đã không còn, để thiếu chủ nghe thấy thì càng khiến ngài đau lòng hơn. Đừng nhắc đến nữa.”
“Quận chúa cũng khen à?” Vân Tu khụt khịt mũi. “Vậy thì đúng là tốt thật rồi. Nếu để ta gặp được tên Sở Vương Kỷ Minh ấy, ta nhất định sẽ giết hắn để báo thì cho cả nhà thiếu chủ phu nhân.”
Không biết qua bao lâu, Sài Chiêu lặng lẽ đứng dậy, đôi mắt xám loáng thoáng đỏ hoe. “A Hoành, cũng tại ta đến chậm một bước, không thể dẫn nàng lên Thương Sơn. Thù lớn của Nhạc gia, ta sẽ không quên. Ta đã từng nói với nàng, nàng là thê tử mà ta đã nhận định, cho dù đã chết thì cũng là người của ta.” Nói xong, y nhặt một khúc gỗ lên, cắt đầu ngón tay, máu tiên lập tức trào ra.
“Thiếu chủ!” Ngô Hữu giật mình hét lên.


Nhưng dường như Sài Chiêu không cảm nhận được nỗi đau da thịt. Sau khi viết xong nét cuối cùng của dòng chữ “Ái thê Nhạc Hoành chi mộ”, y cắm chặt mảnh gỗ xuống đất. Sài Chiêu mút giọt máu còn đọng lại trên đầu ngón tay, nhìn nấm mồ của nhà họ Nhạc lần cuối, sau đó dắt ngựa đi thật nhanh, không quay đầu lại, nói lớn. “Tấn Quốc sắp diệt vong, thiên hạ đại loạn, tiếp theo sẽ là Đại Chu ta!”
“Loạn, hay lắm!” Vân Tu vỗ mạnh vào lưng ngựa. “Chỉ sợ nó không loạn thôi, loạn thế xuất anh hùng mà!”
“Về Thương Sơn!” Sài Chiêu leo lên ngựa. “Về gặp thúc thúc của ta!”
Thôi thúc dẫn Nhạc Hoành băng qua núi non trùng điệp, mãi đến khi cảm nhận được sự ẩm ướt trong không khí, Thôi thúc mới xác định họ đã ra khỏi biên giới của Đại Tấn.
Có tiếng nước chảy róc rách cách đó không xa. Đã hơn một tháng Nhạc Hoành không được nhìn thấy dòng nước chảy nên bước nhanh về phía đó, vui mừng reo lên: “Thôi thúc, ở đây có một con sông!”
Nhạc Hoành vốc một vốc nước vỗ lên mặt mình. Dòng nước này mát rượi ngọt lành, Nhạc Hoành uống liền mấy hớp, vuốt lại mái tóc mình, nó sớm đã dính bết thành một búi. Nàng nghĩ ngợi một chút rồi tháo dây buộc tóc xuống, thả mái tóc vào trong dòng nước, nhẹ nhàng gội đầu.
Thôi thúc ngồi bên bờ sông nhìn cô thiếu nữ theo bông bôn ba hơn cả tháng trời mà không một lời than vãn, rồi ngửa đầu dựa vào gốc cây, trầm ngâm suy tư điều gì đó.
Gội sạch đầu, Nhạc Hoành lấy tay chải tóc, khẽ ngửi hương thơm cây cỏ trên tóc, hơi thở dốc, hỏi: “Thôi thúc, chúng ta còn phải đi tiếp nữa ư?”
Thôi thúc chưa kịp trả lời, bỗng có tiếng kêu hoảng hốt: “Có ai không! Có ai không!”
Thôi thúc đừng bật dậy: “Hình như có người xảy ra chuyện rồi!”
Nhạc Hoành nhìn về hướng phát ra âm thanh, chỉ nhánh cây đang đong đưa cách đó không xa. “Bên đó, chúng ta đi xem thử.”
Nhạc Hoành rút con dao nhỏ dùng để phòng thân ở bên hông ra, vung lên chặt bỏ những cành lá rậm rạp. Khi chặt bỏ đám lá che chắn cuối cùng thì nàng nhìn thấy chàng thiếu niên đang kêu cứu.
Chàng ta đang ôm chân trái bị bẫy thú kẹp, ngước mắt nhìn Nhạc Hoành.
Mái tóc nàng ướt đẫm xõa trên vai, hai má còn đọng những giọt nước, nhìn hắn bằng đôi mắt sáng lấp lánh. Đôi mắt nàng rất sáng, như một đầm nước trong có thể nhìn thấy đáy. Đôi môi đỏ mọng của nàng khẽ hé mở, hơi thở gấp gáp nhưng vững vàng. Nàng cầm dao, từ từ đến gần hắn, ngồi xuống nhìn cái chân bị thương của hắn, thấy máu đang chảy ra thì nhíu mày lại.
Chàng trai dường như không cảm thấy cơn đau như xát muối kia nữa mà ngơ ngác nhìn khuôn mặt của Nhạc Hoành, không thể rời mắt được.
Nhạc Hoành nghiến răng định tách cái bẫy ra, nhưng dùng hết sức mà cũng chẳng lung lay gì.
“Vô ích thôi.” Chàng trai ngẩn ngơ nhìn nàng, lẩm bẩm. “Đừng để tay cô bị thương.”
Nhạc Hoành xoa cổ tay mình, quay người lại gọi: “Thôi thúc, thúc mau đến nhìn thử xem.”
“Cô bị chảy máu kìa.” Chàng trai nhìn ngón tay bị bẫy thú làm xước của Nhạc Hoành.
Nhạc Hoành đưa ngón tay vào miệng mút rồi nói: “Không sao, huynh đợi ở đây, Thôi thúc sẽ có cách giúp được huynh.”
Sức của Thôi thúc mạnh hơn Nhạc Hoành rất nhiều, chàng trai rút được chân trái bị bẫy thú kẹp ra. máu chảy đầm đìa khiến người ta không dám nhìn. Thấy vết thương không ngừng chảy máu, Nhạc Hoành xé góc áo, cẩn thận băng bó cho hắn, nhìn Thôi thúc với vẻ van nài. “Chắc chắn là huynh ấy không đi được, chi bằng chúng ta đưa huynh ấy ra khỏi rừng đi.”
“Ta…” Chàng trai đỏ mặt, nói: “Ta đã nhận ân huệ của các vị, người nhà ta sẽ tìm đến đưa ta về.”
“Trời sắp tối rồi đó.” Nhạc Hoành nhìn trời. “Trong rừng toàn là thú dữ, huynh không sợ bị ăn thịt à? Đi thôi!”
Thôi thúc không lên tiếng nhưng lại cúi người xuống cõng hắn lên. “Hình như cậu là người vùng này, cứ coi như là dẫn bọn ta ra khỏi rừng cũng được.”
Chàng trai chỉ về hướng nam, có vẻ xấu hổ nói: “Ra khỏi cánh rừng này là có thể nhìn thấy nhà của ta. Cảm ơn Thôi thúc, cả cô nương nữa…” Chàng trai nhìn Nhạc Hoành, lại vội vã cúi đầu xuống.
“Ta tên là Nhạc Hoành.” Giọng Nhạc Hoành trong trẻo, chàng trai êm tai giống như là tiếng chim sơn ca trong rừng. “Huynh thì sao, tên là gì?”
“Ta tên…” Gió nổi lên, mái tóc hơi ướt của Nhạc Hoành phất qua gương mặt đỏ ửng của chàng trai. “Ta tên là Ân Sùng Quyết.”
“Ân Sùng Quyết?” Thôi thúc nhìn chằm chằm vào hắn. “Phía trước là Ân Gia Bảo à?”
“Thôi thúc biết Ân Gia Bảo à?” Ân Sùng Quyết giật mình, hỏi.
“Trước kia cũng có nghe qua.” Thôi thúc điềm tĩnh trả lời. “Xem ra tà và A Hoành đã đến Tuy Thành – nơi không ai quản lý rồi. Ân gia khởi nghiệp bằng nghề thồ ngựa, xây dựng Ân Gia Bảo ở Tuy Thành, phát triển mấy chục năm cũng có căn cơ. Cậu là… con trai của Ân Khôn?”
Ân Sùng Quyết gật đầu, nói: “Ta là con thứ trong nhà, sắp đến ngày mừng thọ cha mà gần đây phương Bắc có chiến loạn nên đã lâu không có sản vật núi rừng nào chuyển đến, vì thế ta muốn vào rừng tìm thử xem, nếu tìm được thì dùng làm lễ vật mừng thọ cha, khiến ông vui. Ai ngờ lại dính bẫy thú của thợ săn, thật là mất mặt chết được.”
Nhạc Hoành cười phì một cái. “Huynh cũng nói phía Bắc có chiến loạn, phía Nam đã lâu không có hàng hóa chuyển đến, mấy thứ ấy chỉ có thể tìm được ở phía Bắc, huynh có tìm khắp khu rừng này cũng không thu được gì. Huynh đâu chỉ mất mặt, mà còn khiến mình thành kẻ ngốc.”
Ân Sùng Quyết xấu hổ đến đỏ mặt, không nói được lời nào. Hắn cúi đầu nhìn vết thương còn đang rỉ máu của mình, không dám ngước lên.
Nhạc Hoành thôi cười, lấy từ trong cái túi bố trên lưng ngựa ra mấy củ nhân sâm, nhét vào tay Ân Sùng Quyết. “Này, tặng huynh đó.”
Ân Sùng Quyết ngơ ngác nhìn mấy củ nhân sâm còn dính đất trên tay mình, một lát sau mới nói: “Cái này, Nhạc Hoành… cô nương cho ta sao?”
“Ngốc quá!” Nhạc Hoành vuốt nhẹ chóp mũi hắn. “Đã dâng tận tay huynh thì còn lấy lại được ư? Tặng cho huynh đó, mang về báo hiếu cho cha huynh đi. Ta, không cần dùng đến nữa…”
Thấy nét mặt Nhạc Hoành bỗng chốc có vẻ đau thương, Ân Sùng Quyết nắm chặt nhân sâm không nói gì nữa, có điều thỉnh thoảng lại nghiêng đầu qua lén nhìn nàng. Rốt cuộc là nàng từ đâu đến, dù im lặng buồn bã thì vẫn rất xinh đẹp.



Thử đọc