Săn Tim Nàng - Chương 08 - ThíchTruyện.VN


Săn Tim Nàng - Chương 08

Tác giả: Hi Đại Tiểu Thư

Đánh dấu

Một Nửa Giang Sơn
Thành Thương Châu
“Sài Chiêu, sao ngươi còn chưa đến…” Dưới ánh bình minh của ngày mới, Nhạc Hoành lấy chiếc khóa vàng trong lòng ra. “Hay đó chẳng qua chỉ là ngươi thuận miệng nói, giờ thấy Nhạc gia gặp nạn thì không muốn đến tìm ta nữa…”
“Thì ra tiểu thư ở đây.” Thôi thúc tìm đến chuồng ngựa, nhìn thấy Nhạc Hoành dựa vào Bạch Long, không biết đã ngồi đó bao lâu rồi.
“Thôi thúc.” Nhạc Hoành cất chiếc khóa vàng đi, ngẩng đầu lên. “Ngoài thành thế nào rồi?”
Thôi thúc vỗ lưng Bạch Long. “Hôm nay dường như không có dấu hiệu công thành. Quân Lương bao vây thành suốt một tháng cũng không thu được lợi ích gì. Mùa rét tới, ta không tin quân Lương chịu được.”
“Nhưng mà…” Mặt Nhạc Hoành toát ra vẻ lo lắng. “Thương Châu sắp hết lương thực thuốc men rồi… Không trụ được bao lâu nữa đâu.”
Thôi thúc an ủi. “Tiểu thư đừng lo lắng, tướng quân và đại ca cô nhất định sẽ có cách.”
Dường như Nhạc Hoành nhớ ra điều gì, ngẩng đầu lên nói: “Mấy ngày nay cha và mẹ đều ăn không ngon ngủ không yên, trong phủ sớm đã không còn thứ gì có thể bồi bổ được. Hay là… Thôi thúc, thúc lén dẫn con lên ngọn núi phía sau, nhân lúc núi chưa bị phong tỏa, xem thử xem có tìm được nhân sâm hay gì đó không, để bồi bổ cho cha mẹ.”
“Chuyện này…” Mặt Thôi thúc hiện lên vẻ khó xử. “Quân Lương bao vây thành…”



“Thôi thúc rất rành ngọn núi phía sau, hai chúng ta lén lên đó, chắc sẽ không bị phát hiện đâu.” Nhạc Hoành năn nỉ. “Chúng ta cũng có thể tìm ít thảo dược mang về…”
Thôi thúc thoáng do dự một lát rồi gật đầu, nói: “Con phải theo sát ta đấy.”
“Đương nhiên rồi!” Nhạc Hoành mừng rỡ nói.
Thấy Thôi thúc dẫn Nhạc Hoành ra ngoài, Trọng bá cũng thò đầu ra nhìn rồi rụt lại, không nói gì cả.
***
Nhưng chỉ khoảng một canh giờ sau, cửa phía đông lại xáy ra chuyện lớn. Nhạc Thịnh đã nhiều ngày không được nghỉ ngơi, tiếng đao kiếm vừa lọt vài tai liền lập tức trở mình bật dậy, thở hổn hển từng hơi.
“Tướng quân, cửa phía đông đã bị phá. Thương Châu… không giữ được nữa rồi!”
“Không thể nào!” Nhạc Thịnh xách chiếc kích lên, đi nhanh về hướng cửa đông. “Thương Châu phòng thủ nghiêm ngặt, đánh nhau suốt một tháng trời quân Lương cũng không làm được trò trống gì, sao có thể thất bại nhanh thế!”
“Tôn tướng quân trấn thủ cửa đông dẫn thuộc hạ của mình phản chiến, giết những huynh đệ khác, mở cửa thành…” Phó tướng bịt vai trai đang chảy máu ồ ạt của mình, nén đau nói: “Thiếu tướng quân trấn thủ cửa tây hay tin đã dẫn quân đến cửa đông ngăn kỵ binh của quân Lương. Tình hình chém giết rất thảm, e là cũng không chặn được bao lâu. Tướng quân, ngài mau ra lệnh cho thân vệ đưa phu nhân và nhị tiểu thư, nhị thiếu gia rời khỏi đây bằng đường núi!”
“Tôn Nhiên… Không ngờ lại là hắn! Nước cũng sắp mất rồi, chạy ư? Chạy đi đâu được?” Nhạc Thịnh đầu cũng không quay lại, nói: “Thành còn, người còn!”
“Trọng bá, ông có nhìn thấy A Hoành không?” Nhạc phu nhân đầy vẻ ưu tư, gọi quản gia đến. “Chiến tranh loạn lạc thế này, nó không chịu ở trong phủ mà còn đi đâu thế không biết?”
“Lão nô không biết.” Trọng bá lắc đầu. “Chỉ thấy nhị tiểu thư theo Thôi Văn ra ngoài. Thôi hộ viện là một người làm việc thỏa đáng, nhị tiểu thư đi cùng ông ấy chắc sẽ không có chuyện gì đâu.”
“Thôi Văn…” Nhạc phu nhân yên tâm phần nào. “Lúc nãy hình như phó tướng của lão gia bị thương rồi, đã xảy ra chuyện gì vậy? Lão gia đã nói nhất định sẽ giữ được Thương Châu mà.”
“Đánh trận bị thương cũng là chuyện bình thường, phu nhân đừng lo lắng.” Trọng bá an ủi. “Tướng quân của chúng ta nổi danh tứ phương, trấn thủ Thương Châu bao năm nay đều không sao, lần này nhất định cũng sẽ ngăn được bọn người Lương Quốc.” Tuy nói thế nhưng loáng thoáng nghe tiếng đao kiếm va vào nhau truyền tới, ông lão sáu mươi này cũng thấy hơi bất an. “Phu nhân, nếu người thật sự lo lắng thì hãy mang tiểu thiếu gia ra sau núi tránh một lát.”
Nhạc phu nhân nhíu mày nói: “Lão gia là chủ tướng của Thương Châu, là Tĩnh Quốc Công mà hoàng thượng phong, đường đường là người nhà của Tĩnh Quốc Công sao có thể trốn lên trên núi như chó nhà có tang được? Thành còn, người còn. Ta và Đồng Nhi sẽ không đi đâu cả, chỉ ở trong phủ chờ lão gia.”

***
“Tướng quân!”
Không đợi Nhạc Thịnh tới cửa đông, mấy vị thiếu tướng cả người đầm đìa máu quỳ phịch dưới hành lang ngăn cản bước chân ông, bi ai nói: “Tướng quân, cửa phía đông và tây đều đã bị phá… Thiếu tướng quân, ngài ấy… đã hy sinh vì nước rồi…”
“Hoàn Nhi…” Nhạc Thịnh cảm thấy đầu óc choáng váng, phó tướng vội vàng đỡ lấy thân mình đang đứng không vững của ông. “Hoàn Nhi!”
“Thương Châu đã không giữ được nữa, bây giờ ra khỏi thành còn kịp.” Phó tướng vội vàng khuyên nhủ. “Tướng quân, giữ được rừng xanh lo gì không có củi đốt. Ngài còn có nhị tiểu thư, còn có tiểu thiếu gia, không nghĩ cho bản thân mình thì cũng phải nghĩ cho họ…”
“Hoàn Nhi…” Làm sao Nhạc Thịnh nghe lọt những lời này, ông lập tức đẩy phó tướng ra, bước nhanh về phía khói lửa ngập trời.
***
Trên ngọn núi phía sau phủ, Nhạc Hoành nâng mấy củ nhân sâm còn dính bùn đất trên tay mình, vui mừng đưa đến trước mặt Thôi thúc. “Thôi thúc, thúc xem đây có phải là nhân sâm mà thúc nói không?”
Thôi Văn tuy đang ở trên núi nhưng hồn thì vẫn vấn vương trong thành, nghe thấy giọng nói trong trẻo của Nhạc Hoành thì mới nở nụ cười. “Để ta xem… Tiểu thư thật là lợi hại, trước đây Trọng bá sai thuộc hạ tìm rất lâu mà vẫn không có thu hoạch gì, tiểu thư đi một chuyến là đã thu hoạch lớn!”
Nhạc Hoành hé miệng cười vui vẻ. “Là do hai chúng ta đến đúng thời vụ, mấy ngày nữa tuyết rơi nhiều phong tỏa đường lên núi, những củ nhân sâm này cũng khó mà tìm được. May mà con tìm được, phải cảm ơn Thôi thúc đã dẫn con đi.”
“Tiểu thư thông minh lại hiếu thảo, không uổng công tướng quân và phu nhân yêu thương con.” Ánh mắt Thôi thúc toát lên vẻ hiền hòa. “Theo Thôi thúc thấy, tư chất của tiểu thư còn hơn cả đại ca con, đáng tiếc con là một nữ nhi, nếu là đáng nam nhi…” Thôi thúc mỉm cười, cúi đầu xuống.
“Nữ nhi, nữ nhi!” Nhạc Hoành buồn bực bĩu môi. “Tài bắn cung của đại ca không bằng con. Lần trước ở quân doanh, đích ở xa hơn một trăm bước mà con bắn cả ba mũi tên đều trúng hồng tâm, còn đại ca chỉ bắn trúng một mũi… Cha đã nói rồi, đợi con lớn thêm chút nữa, ông còn nhiều thứ dạy cho con.” Nói đến chỗ đắc ý của mình, Nhạc Hoành che miệng cười trộm.
Thôi thúc lắc đầu với vẻ bất đắc dĩ. “Câu con gái nhà võ tướng là để chỉ A Hoành con đây, được chưa nào?”
Nhạc Hoành dắt Bạch Long đang cột ở gốc cây, vuốt ve bờm ngựa với vẻ yêu thương, thì thầm. “Bạch Long à Bạch Long, mày cũng phải mau mau lớn lên, tao với mày còn phải giúp cha giữ thành, bảo vệ đất nước.”
Nhạc Hoành đang định cưỡi ngựa về thành, Thôi thúc dường như nghe được động tĩnh, kéo cương ngựa lại, cảnh giác nói: “Tiểu thư đợi một chút, hình như… trong thành có chuyện gì.”
“Sao thế Thôi thúc?” Nhạc Hoành nhìn về phía thành Thương Châu, chỉ thấy cửa phóa đông lửa khói mịt mù, khói đen bốc thẳng lên trời, tiếng chém giết kêu gào theo gió bắc truyền đến. “Quân Lương tấn công thành?”
“Mới có nửa ngày, sao đã đốt lửa hiệu rồi!” Thôi thúc nhíu chặt mày. “Trấn thủ cửa đông đều là quân tinh nhuệ, không thể nào… Tiểu thư đừng vội lên ngựa, để xem thế nào rồi hẵng tính.”
Tuy Nhạc Hoành không muốn nhưng vẫn nghe lời đi theo sau Thôi thúc, tìm một bụi cây rậm rạp cột Bạch Long vào, nằm trên ngọn cây nhìn về phía thành Thương Châu sừng sững mấy trăm năm nay.
“Thôi thúc, Thương Châu nhất định sẽ giữ được, đúng không?”
“Thương Châu là thành trì trọng yếu ở biên giới Đại Tấn, không giữ được cũng phải giữ.” Thôi thúc liếm đôi môi khô ran của mình. “Có cha con, chắc chắn sẽ giữ được.”


***
Chưa đầy nửa ngày, mấy ngàn kỵ binh của quân Lương đã chen vào thành Thương Châu. Cửa đông bất ngờ thất thủ, Nhạc thiếu tướng quân còn bị Sở Vương Kỷ Minh bắn xuyên tim, Thương Châu thất bại như núi đổ, Nhạc Thịnh tuy lợi hại nhưng cũng không phải là vạn năng, thân mình trúng mấy mũi tên, ngã gục dưới chân thành, phẫn nộ chết không nhắm mắt.
Kỷ Minh lạnh lùng thu chiếc cung bạc lại đưa cho tùy tùng bên cạnh, liếc thi thể của Nhạc Thịnh một cái, thản nhiên nói: “Tôn Nhiên, tiểu vương có thể vào được thành, công của ông không nhỏ.”
Kẻ phản bội Tôn Nhiên quỳ xuống, cung kính nói: “Chim khôn chọn cành mà đậu, số Đại Tấn đã tận, thiên hạ sớm muộn gì cũng là của Kỷ gia, thuộc hạ cũng chỉ nghe theo ý trời mà thôi.”
“Cha con nhà họ Nhạc đều chết dưới cung của bản vương.” Môi Kỷ Minh nhếch lên thành một nụ cười kiêu ngạo. “Người ta nói Nhạc Thịnh chưa từng thất bại, lần đầu thất bại liền thành mất, người chết, đến nỗi kinh thành cũng không thể về. Cha con nhọ Nhạc oai phong lẫm liệt trước mặt hoàng đế ở Liêu Châu trước kia đã thành xương khô chỉ trong chớp mắt, trời không dung Nhạc gia mà!”
“Tiểu vương anh minh thần vũ, cha con họ Nhạc đương nhiên không phải là đối thủ của ngài!” Các phó tướng bên cạnh Kỷ Minh đều đồng loạt quỳ xuống.
“Tĩnh Quốc Công phủ ở đâu?” Kỷ Minh vung nhẹ roi ngựa lên.
“Ngay đầu bên kia của con đường này.” Tôn Nhiên chỉ vào con đường phía trước, nói.
Kỷ Minh phủi ống tay áo. “Đại quân bao vây thành nhiều ngày, người bản vương cũng đầy bụi đất, tối nay ngủ trong Nhạc gia thôi.”
***
Tĩnh Quốc Công phủ
“Lão gia… Hoàn Nhi…” Nhạc phu nhân nghe được tin dữ, ngã quỵ trước từ đường Nhạc gia, khóc không thành tiếng.
“Phu nhân.” Trọng bá cũng đầm đìa nước mắt. “Quân Lương đã vào thành, người mau dẫn tiểu thiếu gia, chúng ta men theo con đường nhỏ lên ngọn núi phía sau, còn kịp!”
“Ta không đi đâu cả.” Nhạc phu nhân khóc một trận rồi từ từ đứng dậy. “Lão gia tử chiến, Thương Châu đã mất, Tấn Quốc ắt cũng diệt vong, không trốn đi đâu được!”
“Người còn sống thì còn có hy vọng…” Trọng bá còn muốn khuyên nhủ.
“Không còn hy vọng gì nữa…” Nhạc phu nhân ngẩn ngơ đi vào trong phòng, bế con trai Nhạc Đồng vừa tròn một tuổi từ trong nôi lên, kề sát mặt vào gò má nõn nà của nó, rơi nước mắt. “Cha con đã đi rồi, ca ca cũng đi rồi, mẹ dẫn con đi…”
Trọng bá đang sai bảo người hậu thu dọn đồ đạc dẫn phu nhân và tiểu thiếu gia đi thì nghe sau vườn có một tiếng “bùm”. Ông thầm nghĩ không hay rồi… Nhạc phu nhân đã ôm con trai nhỏ nhảy vào trong ao. Khi gọi người vớt lên thì hai mẹ con đều đã tắt thở. Trọng bá kêu lên một tiếng ai oán, quỳ phịch xuống không đứng dậy nổi. Người hầu trong phủ thấy chủ nhân đều đã chết thì gom góp những thứ đáng giá rồi bỏ chạy.
***
Trên ngọn núi phía sau phủ
“Thôi thúc.” Cuối cùng Nhạc Hoành không nhẫn nại được nữa. “Chúng ta về xem thử đi, xảy ra chuyện động trời như thế, chỉ e là mẹ và đệ đệ sẽ rất hoảng sợ.”
Thôi thúc cũng không yên tâm người trong phủ, do dự nói: “Con đợi ở đây, không được phép đi đâu cả. Thôi thúc về xem thế nào rồi lên đón con.”
“Nhưng mà…” Nhạc Hoành còn định nói gì đó thì thấy từ cửa nam có một đoàn chừng mấy chục người, đang phi nhanh về hướng này, nheo mắt nhìn kỹ thì hình như là người của cha nàng. “Thôi thúc, thúc nhìn kìa!”
Thôi thúc càng cảm thấy Thương Châu đã xảy ra biến cố gì đó, phi người lên ngựa chạy về phía đoàn người kia.
Ông thấy rõ người đến thì lớn tiếng gọi. “Các ngươi là người của Nhạc gia quân ư?”
Thiếu tướng cầm đầu ghìm cương ngựa lại, thấy là Thôi thúc và Nhạc Hoành thì thở phào một hơi. “Thì ra tiểu thư đi cùng với thúc. Bọn tôi tìm khắp phủ tướng quân đều không thấy tiểu thư, cứ tưởng là cô ấy đã gặp bất trắc…”
Nhạc Hoành chạy nhanh qua đó. “Có phải chiến trận lan vào trong thành rồi không? Cha mẹ ta vẫn ổn…”
Lời vừa thốt ra, những người kia đều cúi đầu, mặt toát lên vẻ đau thương. Thiếu tướng hít một hơi rồi trả lời. “Tôn Nhiên đầu hàng quân Lương, thả kỵ binh của chúng vào thành Thương Châu… Cha con tướng quân đều đã bị Sở Vương Kỷ Minh bắn chết, hy sinh vì nước… Phu nhân mang theo tiểu thiếu gia… cũng…”
Thôi thúc cả kinh. Đầu óc Nhạc Hoành trở nên trống rỗng, nàng bước lên nắm chặt dây cương của người kia. “Không thể nào! Lúc ta ra đây mọi chuyện vẫn ổn, sao lại… Sao lại thế được! Ta không tin, ta phải đi tìm cha ta!”
Thiếu tướng lập tức kéo nàng lại, vội nói: “Tiểu thư, Thương Châu đã thất thủ, Sở Vương Kỷ Minh dẫn quân vào thành, chúng tôi vốn định đưa phu nhân và đệ đệ của cô đi nhưng cuối cùng vẫn chậm một bước. Thương Châu… đã không thể trở về nữa rồi… Chúng thuộc hạ nguyện bảo vệ tiểu thư rời khỏi đây.”
Nhạc Hoành rút thanh kiếm ngắn trên hông ra. “Ta phải về nhà, ta phải nhìn thấy cha mẹ. Các ngươi không đi, ta đi!”
“Tiểu thư!” Thôi thúc quát ngăn lại. “Cô là con gái của Nhạc tướng quân, Sở Vương Kỷ Minh tuyệt đối không tha cho cô, cô muốn đi chết sao!”
“Tiểu thư.” Thiếu tướng rơi lệ nói. “Ông trời thương tình nên giữ lại tính mạng cho cô, có là đó là ý trời.”
“Mọi người nhìn xem!” Có người chỉ về phía thành Thương Châu, hét: “Tĩnh Quốc Công phủ… cháy rồi!”
Nhạc Hoành nhìn qua đó, chỉ thấy bầu trời trên nhà mình khói tỏa mù mịt, xông thẳng lên trời cao. Nhạc Hoành vẫn còn nhỏ, không chịu nổi đả kích lớn như thế nên mắt tối sầm, ngã xuống ngựa.
“Tiểu thư…” Thôi thúc nhảy xuống ngựa bế nàng lên. Cô gái trong lòng ông có sắc mặt tái nhợt, khóe mắt có hai hàng lệ lặng lẽ chảy dài.
Đám người thiếu tướng quay đầu nhìn về phía thành Thương Châu, nói với giọng thê lương. “Thôi hộ viện, Tấn Quốc không còn Nhạc gia, xem ra không còn cách nào vãn hồi được nữa. Qua trận này, thiên hạ chắc chắn sẽ đại loạn, quần húng phân tranh là chuyện sớm muộn. Mấy huynh đệ chúng tôi cũng không định về kinh nữa, ông và tiểu thư có muốn cùng chúng tôi đi tìm một lối ra hay không…”
Thôi thúc đau lòng nhìn Nhạc Hoành trong vòng tay mình, lắc đầu nói: “Nhạc gia chỉ còn lại A Hoành, vợ chồng tướng quân trên trời có linh thiêng cũng không muốn con gái mình lao vào vòng chiến loạn không dứt như thế. Để ta đưa A Hoành đi…”
Thiếu tướng thở dài, nói: “Ông nói cũng phải, chỉ mong mọi người đều có thể sống sót. Thôi hộ viện, hãy bảo vệ tiểu thư. Bảo trọng!”
“Bảo trọng!” Thôi thúc thấy họ dắt ngựa rời đi, ông cũng ôm Nhạc Hoành lên ngựa, nhìn trời đất mênh mông, đôi mày trầm tư nhíu chặt, cúi đầu thì thào. “Tiểu thư, nói thế nào thì cô và Sài gia cũng có hôn ước… Phải chăng Thôi thúc nên đưa cô lên Thương Sơn…”
***
Lúc Nhạc Hoành tỉnh lại, trời đã có tuyết bay lả tả. Những hạt tuyết dày đặc tan vào làn môi khô ran của nàng, lưỡi bỗng chốc cảm thấy rét lạnh. “Thôi thúc…” Vừa lên tiếng, nàng đã rơi lệ.
“Tiểu thư tỉnh rồi à.” Thôi thúc cúi đầu nhìn nàng. “Tuyết rơi rồi…”
“Thôi thúc, chúng ta không thể trở về được nữa đúng không…” A Hoành nghẹn ngào nói.
Thôi thúc quay đầu nhìn về phía thành Thương Châu sớm đã không thấy bóng dáng. “Thương Châu toàn là đau thương, về đó làm gì nữa? Thôi thúc đưa con lên Thương Sơn…”
“Người đó…” Nhạc Hoành nắm chặt tay. “Hắn từng nói sẽ đến tìm con. Tại sao, tại sao…”
“Hắn?” Thôi thúc ngạc nhiên nhìn Nhạc Hoành. “Tiểu thư nói là Sài…”
Nước mắt vừa ngừng rơi của Nhạc Hoành lại tuôn trào. “Tên vàng… Đại ca sai người mang tên vàng của con lên Thương Sơn tìm hắn. Nhưng mãi đến khi thành Thương Châu bị phá…”
Thôi thúc vỗ vỗ vào lưng Nhạc Hoành, thở dài. “Có lẽ là người đưa tin nửa đường bị giết, có lẽ Sài gia cũng có nỗi khổ riêng của mình… chứ không phải hắn không muốn đến tìm con.”
“Vốn cũng chỉ gặp mặt vài lần, đâu thâm tình đến nỗi phải liều mạng vì Nhạc gia chứ.” Nhạc Hoành nói với giọng bi ai. “Thúc dẫn con lên Thương Sơn, há chẳng phải liên lụy đến người ta… Thôi thúc, A Hoành không đi tìm hắn, cứ để hắn tưởng con đã chết ở Thương Châu đi.”
Thôi thúc nhìn cơ thể gầy yếu run rẩy của Nhạc Hoành, gật đầu nói: “Vậy Thôi thúc dẫn con đến một nơi tốt hơn. Tiểu thư đã từng nói Giang Nam tươi đẹp, từ nhỏ đến lớn chưa từng nhìn thấy cảnh đẹp ấy. Hai chúng ta đến Giang Nam, nơi ấy bốn mùa như xuân, sẽ không phải bịu cảnh gió cát…”
Nhạc Hoành mệt mỏi gục lên lưng Bạch Long, thì thào. “Chỉ cần không đi Thương Sơn, đi đâu… cũng vậy thôi…”
Bạch Long nghẹn ngào như cũng muốn rơi nước mắt. Những giọt lệ rơi ra bị đóng thành băng. Tiếng vó ngựa rầm rập vang lên giữa trời đất bao la, hướng về phía tương lai không thể đoán trước.



Thử đọc