Sai Lầm Nối Tiếp - Chương 21

Tác giả: Lam Bạch Sắc

Mật mã
Cuộc sống vẫn tiếp diễn.
Tất cả nhân viên cao thấp ở Hằng Thịnh đều bận rộn. Hồ Khiên Dư đến Hongkong công tác, tôi làm thư kí cũng bị hắn khâm điểm đi theo.
Bảy giờ sáng, tôi chạy dọc cảng Victoria trở lại khách sạn.
Trợ lý đặc biệt của Hồ Khiên Dư, Vương Thư Duy đang ở ngoài cửa phòng đợi. Thấy tôi, anh ta thản nhiên một câu: “Hồ tổng tìm.”
Tôi lấy khăn mặt lau mồ hôi, gật gật đầu, theo sau Vương Thư Duy đến phòng Hồ Khiên Dư.
Lúc này Hồ Khiên Dư hình như vừa tắm xong, mặc quần áo ở nhà, ra mở phòng.
Tôi cùng Vương Thư Duy trước sau bước vào.
Tổng giám đốc ở một căn phòng xa hoa, cửa sổ sát đất, có thể nhìn được toàn cảnh cảng Victoria.
Hồ Khiên Dư mở cửa, cũng không chờ chúng tôi đi vào. Hắn mặc quần áo ở nhà thoải mái, vẫn còn dùng bữa sáng trên bàn ăn.
Tôi liếc nhìn, trước mắt đều là những món ăn nhẹ tinh xảo ngon miệng.
Tôm nõn, tôm tẩm bột, tôm càng, khoai sọ, cháo nóng … đầy bàn, rất phong phú.
Cửa sổ sát đất, trời xanh, mây trắng, mặt nước mênh ௱ôЛƓ đều phô bầy qua lớp kính, những chiếc thuyền đánh cá, thuyền chở khách, thuyền ngắm cảnh đan vào nhau trở thành một bức thanh tuyệt vời.
Hồ Khiên Dư nhìn tôi, giơ đũa chỉ phía đối diện: “Ngồi đi!”
Tôi hơi xấu hổ, liếc nhìn Vương Thư Duy.
Vương Thư Duy làm như hoàn toàn không nhìn thấy tôi, lấy PDA(1) từ trong túi ra, bắt đầu báo cáo hành trình ngày hôm nay với Hồ Khiên Dư.
Đây là ngày cuối cùng chúng tôi ở Hongkong, hành trình sắp xếp cũng không dày đặc như mấy hôm trước.
************
“8:30, cùng tổng giám đốc của Luân Minh, Trình Thuận Thành đàm phán hợp tác dự án khu đông.”
“9:40, ăn brunch(2) tại khách sạn Felix, người phụ trách ngân hàng Hoa Kỳ sẽ cùng tham dự.”
“11 giờ, tham gia cuộc họp xí nghiệp Gia Phong. Chỗ ngồi đã thông báo, bên trái là tập đoàn Chương Thần, Chương Hướng Chí. Bên phải là Lý thị, Lý Triệu Giai. Tài liệu ở trong này.”
Hồ Khiên Dư buông đũa, nhận lấy tở giấy A4 xem qua, tầm mắt một lần nữa lại quay về phía tôi. Hắn cười một cái: “Em không đói bụng?”
Vương Thư Duy nghe vậy cũng liếc nhìn tôi, dừng một chút, lại tiếp tục nói: “12:30, Lý Huy Trạch có lời mời, anh ta đối với dự án khai phá khu đông cũng rất có hứng thú.”
Trong giọng nói trong suốt như nước hồ sâu của Vương Thư Duy, tôi ngồi xuống, cầm đũa ăn bữa sáng.
Vương Thư Duy dường như không bị chúng tôi ảnh hưởng: “3:30, đấu giá lô đất số 40192, hai anh em Lý Triệu Giai, Lý Huy Trạch làm chủ …”
Tôi dựng thẳng lỗ tai lên nghe hành trình của Hồ Khiên Dư.
Cuộc đấu giá là mục đích quan trọng nhất của Hồ Khiên Dư trong chuyến công tác Hongkong lần này, nói thật, cũng là mục đích của tôi.
Hồ Khiên Dư gắp một con tôm giảo đến bát cơm của tôi: “Mùi vị không tệ, thử một lần.”
Tôi cuối cùng cũng chấp nhận, Vương Thư Duy cũng đã biết quan hệ của tôi cùng Hồ Khiên Dư, tôi cũng không hà tất phải làm bộ.
“Cảm ơn.” Tôi nói.
Hồ Khiên Dư nhìn tôi gắp con tôm vào miệng, vừa lòng cười khẽ một chút, thản nhiên gật đầu, sau đó nhìn về phía Vương Thư Duy, giọng nói cũng đã khôi phục lại vẻ lạnh nhạt bình thường: “Từ đây đến Luân Minh cần bao lâu?”
Vương Thư Duy trầm ngâm một lát: “Nếu không kẹt xe thì mất tầm 25 phút.”
Nghe vậy, Hồ Khiên Dư lần lượt nhìn phía vách tường, dường như nghĩ tới gì đó, cúi thấp đầu, sau đó đứng lên.
“Sao vậy?” Vương Thư Duy đẩy gọng kính hỏi.
“Tôi vừa gọi điện thoại đến phục vụ, nghe nói nơi này có phòng đánh cầu vách tường(3) rất tuyệt. Đi, đánh với tôi một ván.”
“Nhưng 8:30 anh sẽ …”
Hồ Khiên Dư cười, “Tôi tính rồi, đánh cầu vách tường nửa tiếng, 8:50 là có thể đến Luân Minh.”
Hắn bước ra ngoài, nói với Vương Thư Duy ở phía sau, “20 phút là giới hạn chờ đợi cực hạn, đến lúc đó chúng ta đàm phán với họ, hiệu suất sẽ cao hơn rất nhiều. Cậu đã quên rồi sao, đây cũng chính là cậu dạy tôi.”
Vương Thư Duy khó khăn nở nụ cười, vỗ vỗ trán mình: “Đúng vậy, sao tôi lại quên?”
Ngay sau đó, Vương Thư Duy thôi cười, cất PDA, nhanh bước đuổi kịp Hồ Khiên Dư.
************
Tôi tiếp tục ăn bữa sáng, nghe được Hồ Khiên Dư ở phía sau hỏi: “Vi Linh, em không đi?”
Tôi không trả lời, lắc đầu.
Thật ra tôi rất thích đánh cầu vách tường, lý do đơn giản: Đánh cầu vách tường cường độ lớn, tính đối kháng cao, cùng bạn bè hay đối tác chơi một ván có thể giải tỏa áp lực.
Tôi cùng Hồ Khiên Dư đánh vài lần, biết hắn là cao thủ.
Vừa mới chạy vài vòng về xong, thật không muốn phí sức cùng hắn đọ vài hiệp.
Nghe thấy tiếng đóng cửa, tôi buông chiếc đũa, lau khóe miệng đầy dầu, đứng dậy hướng phòng ngủ đi đến.
Hồ Khiên Dư có thói quen xem văn kiện hoặc dùng máy tính ở phòng ngủ. Tôi dễ dàng tìm được laptop của hắn.
Tôi đem USB của mình cắm vào, khởi động máy tính, bắt đầu chương tình phá mật khẩu.
Giải mật khẩu xong, tôi tìm được phần văn kiện đấu giá đất kia, copy ra một bản, gửi đến hòm thư cá nhân của Lý Huy Trạch, sau khi xóa mọi dấu vết mới tắt máy.
Tôi thở phào một hơi, trở về phòng mình thay quần áo. Thay quần áo, trang điểm xong, lúc này, điện thoại của tôi vang lên.
Tôi nhấc máy, đối phương lập tức nói: “Lâm tiểu thư, cô đùa tôi sao?”
(1)PDA= personal digital assistant: thiết bị di động quản lí thông tin cá nhân.
(2)Brunch = Kết hợp giữa Breakfast và Lunch: Bữa sáng trễ, đại loại là nằm giữa bữa sáng và bữa trưa, lắm trò thế đấy ><
(3) Cầu vách tường: Chính là đánh tennis trong nhà, 2 người cùng đứng ở một bên, đánh cầu đập vào vách tường để dội lại. Ai xem My Girl thì chắc nhớ anh Lee Jun Ki và anh Lee Dong Wook cũng chơi cầu vách tường này đấy, Zeus search google không ra =((
Theo dõi page để cập nhật truyện hay

Thử đọc