Rất Yêu Cô Vợ Ép Hôn - Chương 87

Tác giả: A Tục

QỦY Y
Vương Kinh Dương không ra ngoài đuổi theo, cách nhanh nhất lúc này dĩ nhiên là gọi điện thoại. Quấy rầy người khác.
Điện thoại được thông, thế nhưng người phía bên nhận, có vấn đề.
Đao Dân nhận điện thoại, “Chuyện gì?”
“Tôi muốn đích thân nói chuyện với đương gia.”
“Có liên quan đến bà chủ?”
Vương Kinh Dương giơ tay lau mồ hôi, rung động trong nháy mắt đó, ông cũng không xác định, trong lòng thoáng bất ổn, ông cắn răng một cái, “Đúng.” Thông báo sai tin tức, tội của ông cũng rất lớn! Nhưng bình thường đương gia sủng ái bà chủ như vậy, cho dù sai lầm, cũng sẽ không trách cứ đâu. Ôm cái may mắn này trong lòng, ông lo lắng chờ đợi bên kia đáp lại.
Đao Dân tháo tai nghe xuống, “Đương gia, là Vương Kinh Dương gọi tới, có thể là bà chủ đã xảy ra chuyện gì đó.”
Lại Tư băng phong ba thước mắt lạnh thoáng nhìn, “Sau này không được nói chuyện về cô ấy trước mặt tôi.”
Đối mặt với khuôn mặt máu lạnh quyết tuyệt của đương gia, Đao Dân có chút sợ hãi, không thể làm gì khác hơn là nói với người đầu bên kia, “Chuyện liên quan đến bà chủ, sau này không được nói nữa.”



Tút, tút, tút. Vương Kinh Dương nhìn điện thoại di động, trong lòng thở dài một tiếng, quên đi, dù sao cũng chưa xác định được. Nói không chừng, là ảo giác của ông, dù sao vừa nãy cũng rất hỗn loạn.
“Là thân thể của Tuyết Thuần có vấn đề?” Trình Lãng cố hết sức tàn hỏi.
Vương Kinh Dương quét mắt mấy lần, bây giờ ông không nhìn ra, anh ta có gì mạnh hơn đương gia. Chỉ là, ông vẫn gật đầu, “Hình như mang thai.”
Bầu trời đen kịt, gió thổi bốn phía. Cây cối ven đường, biển quảng cáo... Tất cả đều lắc lư dữ dội.
Từng hạt mưa dày đặc như từng viên đạn bắn lên trên người, thân thể cô chết lặng. Rõ ràng là lạnh đến run người, nhưng cả người Tuyết Thuần ướt nhẹp lại như không có cảm giác gì, cất từng bước nặng nề đi về phía trước. Chỉ cần phía trước có đường, cô liền đi. Từ ngoại thành núi sâu xa xôi, đi bộ một đường đến trung tâm khu phố.
Cô chỉ có một phương hướng, đó chính là đuổi theo chiếc Rolls-Royce của Lại Tư.
Oanh! Một tia sét rạch ngang bầu trời, chiếu sáng khuôn mặt thương tâm của cô, cùng với nước mưa, không ai biết được lúc này cô có đang rơi nước mắt hay không.
Thời điểm đứng giữa ngã ba, đột nhiên, Tuyết Thuần kinh hoảng luống cuống, “Ô Lại Tư ô...” Âm thanh khàn khàn, nức nở khóc.
Rốt cuộc xe của Lại Tư đi hướng nào? Cô nên đi như thế nào mới gặp được anh đây?
Oanh!
Tuyết Thuần mở miệng, dòng nước trên mặt không biết là nước mưa hay nước mắt.
“A!”
Tiếng sấm nổ vang, che đi tiếng khóc đến tê tâm phế liệt. Bởi vì trên đường lớn không một bóng người, sẽ không có người nhìn thấy cô chật vật như vậy mà không giúp, Tuyết Thuần cũng không nhịn nữa, yên lòng gào khóc, đem tất cả hèn yếu trong quá khứ phát tiết ra ngoài.
Trong xe vang lên âm thanh của người báo cáo: “Tín hiệu báo động màu xanh vẫn không biến mất...”
Bởi vì mưa rơi quá nhanh quá thô bạo, Lãnh Quý cũng không có mục đích, cho nên vẫn ngồi trong xe. Xuyên qua kính thủy tinh trong suốt, an tĩnh nhìn người phụ nữ khóc đến không coi ai ra gì, cúi đầu như vậy, không kiêng kỵ như vậy.


Ngón trỏ trên tay lái, cảm nhận bầu trời lạnh lẽo. Anh luôn luôn khác với người bình thường, thích nhất là bầu trời mưa to gió lớn, bầu trời càng xám xịt, tâm tình của anh càng vui vẻ hơn.
Khó được nghỉ phép, không có khám gấp, anh nhàn nhã tùy ý, tới chỗ nào cũng có thể tạo thành cảm giác hưởng thụ. Vốn nghĩ rằng sẽ có một trận mưa cô đơn, không ngờ ngay phía trước xe, một người phụ nữ cản trở xe của anh, khóc thút thít đến tê tâm phế liệt.
Cô thỉnh thoảng nghiêng mặt đi, phía này có thể nhìn thấy da thịt trắng ngọc không tì vết, dáng người vừa đủ duyên dáng, là một mỹ nữ đây.
“A...”
Oanh...
Từng tiếng hét trong lòng, bị từng tiếng sấm đánh tan thành mảnh nhỏ, đây là không ai có thể thấy được mặt yếu ớt này.
Khóc đến không thể thở được, tiếng kêu dần dần không rõ ra tiếng, nghẹn họng sao? Tuyết Thuần đã không còn bao nhiêu sức lực, vô lực ngã quỵ xuống đất, ôm đầu, gương mặt vẫn khóc thảm như cũ.
Giữa tiếng mưa rơi lả tả mơ hồ truyền đến âm thanh nỉ non của cô, “Lại Tư... Đừng rời khỏi em...”
Đây là kiểu “Mây đen biến thành khao khát” mưa sa khí trời, khóc thút thít nửa ngày, cho dù phụ nữ khỏe mạnh đi nữa, không té xỉu, cũng sẽ miệng khô lưỡi nóng, huống hồ khóc đến tê tâm phế liệt như thế!
Lãnh Quý suy nghĩ nhìn đến, người phụ nữ trước mắt dường như muốn thi chạy cùng với trận mưa này, khóc đến không ngừng. Không nhúc nhích nhìn chằm chằm xuống cô quần áo ướt nhẹp dính người, nghe giọng cô giống như kêu đến tan nát cõi lòng.
Không lý do, chợt nhớ tới lúc còn nhỏ, mẹ làm tình nhân của người khác, cũng là ở giữa trời mưa lớn sấm to này, khóc thút thít cầu xin cha phụ trách nuôi dưỡng anh.
Nhàm chán! Anh nghĩ. Sau đó nhắm mắt, vui vẻ hưởng thụ sấm sét oanh động, nước mưa rơi rầm rầm.
Bất tri bất giác ngủ thiếp trên xe, kết quả khi tỉnh lại, lại thấy được cô vẫn khóc.
Người phụ nữ này tuyến lệ thật là lớn! Đáy lòng phải có nhiều bi thương, mới có thể có nhiều nước mắt như vậy? Hốc mắt khô khốc, rơi lệ đến cuối, có phải có thể mang đi tất cả bi thương hay không?
Anh không tiếng động cười nhạo, liếc nhìn đồng hồ kim cương, đã là chạng vạng sáu giờ.
Quét mắt nhìn người phụ nữ phía trước xe nằm úp khóc, không khỏi âm thầm thở dài, cũng có chút bội phục. Người phụ nữ này thể lực thật tốt! Cũng khóc cả buổi chiều, thân thể chắc hỏng mất.
Cứ như vậy đi, lặng yên không tiếng động... Chết đi. Một khắc mất đi ý thức cuối cùng, trong đầu Tuyết Thuần hiện lên ý nghĩ tuyệt vọng.
Giày trắng giẫm phải nước mưa trên đường, anh bất đắc dĩ nhìn hai chân mình một chút, “A, lần này phải ướt rồi.” Anh làm thầy thuốc, có ưa thích sạch sẽ.
Cây dù cũng không thể chống giữ được, không thể làm gì khác hơn là mặc cho nước mưa rơi trên người. Anh chưa bao giờ có cảm giác đồng tình với một người, nhưng thấy người phụ nữ cố chấp này té xíu, thân làm thầy thuốc anh không thể thấy chết mà không cứu được, ít nhất đạo đức ranh giới cuối cùng anh vẫn phải có.
Bầu trời hủy diệt, có phải là hủy diệt người hay không?


Giống như ngủ qua một thế kỷ, Tuyết Thuần ngủ đến thiên hôn địa ám cuối cùng cũng tỉnh, cô họng khô khốc, môi cũng nứt nẻ.
“Nước...” Khô khốc đến âm thanh phát ra cũng không rõ, thậm chí ngay đến cả cô cũng không nghe được âm thanh của mình.
“Cảm ơn trời đất, cuối cùng cô cũng tỉnh, tới, uống chút nước.” Dì hộ sĩ đỡ cô lên.
Nhu cầu sinh lý, làm cô tạm thời quên được muốn chết đi bi thương. Tuyết Thuần vội đỡ tay hộ sĩ, vội vàng uống nước, bởi vì động tác quá nhanh, liên tục ho khan.
Uống đủ nước, cuối cùng cũng có cảm giác còn sống, nhưng đầu vẫn có chút mông lung.
Cô hơi tỉnh táo lại, trong lòng đau xót, giống như không còn thở, tại sao muốn cứu cô!
“Đây là đâu?” Âm thanh thật thấp, giống như công khai ép buộc, chính cô cũng giật mình.
“Là bác sĩ Lãnh cứu cô ở trên đường về. Lúc đó, cô cả người ướt đẫm, lâm vào hôn mê. Cho nên nói, thời tiết thay đổi rất nhanh, phụ nữ có thai ra ngoài tốt nhất mang ô theo. Lần sau nếu có mưa lớn như vậy, quyết không được giống như ngày hôm qua cứng rắn đi trong mưa, như vậy thì không tốt với cả thân thể và đứa bé...”
Ong một tiếng nổ vang, thân thể Tuyết Thuần bởi vì khiếp sợ mà kịch liệt run rẩy, nếu như cô suy yếu hơn có lẽ sẽ lảo đảo ngã. Sau đó hộ sĩ lại nói cái gì đó, Tuyết Thuần căn bản không nghe thấy, tâm tâm niệm niệm đều là vọng về hai chữ: Phụ nữ có thai, phụ nữ có thai!
Đột nhiên Tuyết Thuần cắt đứt lời của bà, “Dì nói, con mang thai?” Khóc khàn cả cổ, chỉ có thể chậm chạp nói từng câu từng chữ, tay nắm chặt hộ sĩ nổi lên gân xanh, biểu hiện tâm tình kích động của cô.
“Ừ, đã hơn bốn tháng, hơn nữa còn là sinh đôi.” Hộ sĩ miễn cưỡng cười cười, tay của bà cũng rất đau! Nhưng bệnh nhân kích động như vậy, tinh thần hoảng hốt vượt qua tưởng tượng của bà. Đây không phải là phản ứng hạnh phúc của một người sắp làm mẹ.
“Tôi nghĩ cô đói bụng, tôi bảo người ta đưa đồ ăn dinh dưỡng đến, bây giờ thân thể không phải chỉ có một mình cô, còn có hai bảo bảo nữa.”
Tuyết Thuần mắt vô hồn nhìn hộ sĩ đóng cửa lại. Cô trừng mắt nhìn, cô, có bảo bảo? Vuốt cái bụng phẳng lì, nơi này có hai sinh mệnh nhỏ?
Cô che môi, mắt khóc khô đã ươn ướt. Tuyết Thuần thút thít, cúi trong chăn bông nức nở một lát, sau đó bước xuống giường bệnh.
Đi tới trên đường cái, người đến người đi, không ai chú ý đến cô. Không giống như đi theo bên cạnh Lại Tư, không lúc nào là không bị chú ý. Đúng, cô là bình thường, chỉ có Lại Tư là tiêu điểm chú ý. Nhận ra điều này, chưa bao giừ chân thật hơn so với thời khắc này.
Cô bước chân không một hồi lâu, nhưng lại vô ý thức đến sân bay.
Cô hạ mắt xuống, rất không có tiền đồ, nước mắt lại bắt đầu tràn ra. Cô thiếu chút nữa quên mất, Lại Tư không cần cô nữa, trên người cô không có gì, ngay cả tiền ngồi máy bay cũng không có. Cô còn vọng tưởng nói ra tin tức tốt này cho Lại Tư, bọn họ cùng nhau mong chờ bảo bảo ra đời! Nhưng tại sao anh lại không ở bên cạnh rồi?
Nghĩ đến điểm này, hít thở không thông không đau lòng hơn được nữa.
“Excuse me, are you allright? Need to go to the hospital?” Một người phụ nữ tóc trắng già nua đang giữ chó, nhìn thấy Tuyết Thuần sắc mặt tái nhợt như vậy, giống như lá vàng lảo đảo muốn ngã, không nhịn được tiến tới quan tâm hỏi thăm.
Bệnh viện? Tuyết Thuần xoay người trợn to mắt, ánh sáng kỳ dị ở trong mắt chớp động. Mới vừa rồi cô giống như ở trong bệnh viện, sau đó hộ sĩ nói cho cô biết, cô mang thai, trong cơ thể cô có đứa con của Lại Tư.
Thần kinh của cô có chút hỗn loạn, giống như lúc này mới thực sự tiếp thu được tin tức cô mang thai. Một loại cảm xúc không khỏi hưng phấn cùng kích động xen lẫn ấm áp, mạnh mẽ xông lên đầu.Tuyết Thuần bình thản dịu dàng sờ sờ bụng của mình.
Cô không cô đơn, cô còn có một đôi bảo bảo! Bảo bảo ruột thịt với cô!
Người phụ nữ trung niên thấy cô không để ý đến, kỳ quái nhìn một chút, sau đó dẫn chó đi. Người ta không để ý tới, bà cũng không có mặt nóng đi dán mông lạnh làm gì.
Trong nháy mắt, có động lực sống tiếp. Tuyết Thuần ngồi dậy, khuôn mặt bi thương thoáng mỉm cười thản nhiên. Cô có lý do để sống tiếp!
Thời điểm Lãnh Quý tìm được cô, đúng lúc nhìn thấy tay cô đang vuốt bụng, trên mặt tỏa ra nét nhu hòa ấm áp của người mẹ. Khóe môi anh giương lên, xem ra, anh không cần lo lắng cô sẽ tự sát.
“Trở về bệnh viện với tôi.”
Tuyết Thuần giật mình, trước mắt hiện ra gương mặt tuấn tú, không có biểu cảm gì, khí chất tịch mịch của anh không hề che giấu. Vừa nãy, vì sao lại muốn để ý tới sống chết của cô?
“Tôi là bác sĩ trưởng của cô, nếu cô còn muốn hai đứa bé trong bụng sống tiếp, liền ngoan ngoãn trở về cùng tôi. Thân thể của cô có độc, lại liên tục bị kích thích, thai nhi đã không ổn định, nếu không chấp nhận trị liệu, sợ là không giữ được. Hoặc là, cô muốn chúng chết trong bụng.” Lãnh Quý nhàn nhạt nói, vẻ mặt nghiêm túc không hề khoa trương, lại càng làm người tin phục thêm, Tuyết Thuần nhất thời kinh hoảng.
Không được! Đây là thứ duy nhất Lại Tư để lại cho cô! “Tôi trở về, tôi trở về với anh!” Tuyết Thuần ôm lấy tay của anh, trong đôi mắt thoáng chốc có chút cầu xin.
Tim Lãnh Quý thoáng dâng lên cảm xúc khác thường, “Đi theo tôi.” Cũng không đỡ cô lảo đảo muốn ngã, xoay người liền sải bước đi. Anh cũng không hiểu, vì sao bản thân lại muốn xen vào chuyện này, hay là đều là da vàng tóc đen truyền nhân của rồng? Buồn cười! Cùng lắm chỉ là hứng thú với độc trên người cô mà thôi.
“A, thiếu chút nữa quên nói.” Lãnh Quý chợt xoay người lại, “Trên người cô có tiền không?”
Tuyết Thuần ngây người, ngay sau đó vội vàng nói: “Tôi cần đến ngân hàng làm lại chi phiếu, yên tâm, lấy được chi phiếu, là tôi có thể trả tiền nằm bệnh viện.”
Bởi vì nghĩ đến đứa bé trong bụng, Tuyết Thuần khôi phục thần trí. Mặc dù ngày thường ở trong nhà giống như ngà voi sống ở Tháp Lý, thực chất cô ngày ngày đều lên xem tin tức, đều hiểu rõ xã hội giống với người khác.
Bởi vì không có tiền, bệnh viện không cho chữa trị là chuyện có thể xảy ra. Số tiền này, tất cả đều là công việc cô làm trên web kiếm được, không nghĩ tới thật sự có một ngày phải dùng đến. Quả nhiên, phụ nữ cần độc lập kinh tế, cho dù gặp phải cái gì đi nữa, cũng có thể sống được!
Vì bảo bảo trong bụng, cô phải sống tiếp. Khát khao có cha mẹ. Cô nhớ khi cha mẹ còn sống, rất hạnh phúc vô cùng hạnh phúc. Cô tin tưởng, cô có thể mang lại gia đình ấm áp cho bảo bảo.
Gia đình, ruột thịt, vĩnh viễn sẽ không giống như Lại Tư, vứt bỏ cô, cũng sẽ không giống như Trình Lãng để lại cho cô năm năm trống rỗng.
Mắt Lãnh Quý khẽ lóe lên, người phụ nữ này rõ ràng nhớ chuyện tiền bạc, chứng minh còn chưa điên. Trên mặt anh vẫn chưa tỏ vẻ gì, “Đi thôi.” Thật ra thì anh muốn nói là, cô không có tiền, có thể miễn phí làm vật thí nghiệm của tôi đi. Bởi vì trong cơ thể cô có loại độc rất lạ, trước đây anh chưa từng gặp qua.
Nhìn khuôn mặt như khúc gỗ của anh, hay là nhiều bác sĩ thấy cảnh sống chết nhiều quá nên đều như vậy đi. Tuyết Thuần cố gắng dùng giọng của mình nặn ra ba chữ chỉ có thể mơ hồ mới nghe ra được, “Anh là ai?”
“Lãnh Quý, trước đây chúng ta từng gặp qua ở Trung Quốc, bạn của cô Trình Lãng, là bệnh nhân của tôi.”
Khuôn mặt Tuyết Thuần vô hồn nhất thời có vẻ mặt giống như người sống, lộ ra chút kinh ngạc, “Anh là quỷ y?”
Đôi mắt quỷ y không chút gợn sóng chợt có ánh sáng lóe lên, gật đầu một cái. Trong lòng nghĩ từ chối, rốt cuộc tìm được, con mồi của anh.
Quỷ y, du tẩu ở cả hắc bạch là thuộc về màu xám, không chịu bất cứ sai khiến nào của ai. Y thuật của bản thân đã thần kỹ, tạo nên thế lực rất lớn giữa hắc đạovà bạch đạo, người giàu hay nghèo, quan chức hay hoàng thất... Đều phải cúi đầu, hiếm có người trái lệnh của anh.
Không hề có bất kì thế lực nào như vậy, lại đứng cao như vậy, tất cả người thiếu của anh một mạng, đều làm việc thay anh. Mà người thiếu anh một mạng, bình thường đều là những người có quyền thế người có tiền. Đúng là có lời đồn, thà đắc tội xã hội đen, cũng không muốn đắc tội quỷ y nói đến pháp luật.
Quỷ y đáng sợ nhất mạnh mẽ nhất, không phải là con số không thể đến được trong ngân hàng, mà là thế lực sau lưng của những người bệnh nhân thiếu anh một mạng.



Chương trước Chương tiếp

Thử đọc