Quyến Rũ Đàn Ông Đã Có Vợ - Chương 113

Tác giả: Tiểu Kiều Thê Bá Đạo


Buổi tối, Lục Trạch từ công ty tan tầm trở về.
Trong khoảng thời gian này, công ty đang theo đuổi một dự án quan trọng, Lục Trạch là người lên kế hoạch chủ yếu, thế cho nên mỗi ngày đều bận rộn đến mức phải qua nửa đêm thì mới có thể trở về nhà.
Đêm nay cũng là như thế.
Vội vàng tắm rửa xong, Lục Trạch bước đến gần giường.
Phòng chỉ bật một cái đèn bàn nhỏ, ánh đèn mờ nhạt.
Nương theo ánh đèn, Lục Trạch đột nhiên phát hiện không thích hợp.
Chỉ thấy chăn trên giường nhô lên một đoàn rất lớn, căng phồng, giống như có người đang trốn ở bên trong.
Lục Trạch cười, trong lòng đã đoán được là chuyện gì đang xảy ra.
"Bảo bối nhỏ."
Anh vừa ôn nhu kêu gọi vừa vạch chăn ra.

Quả nhiên, dưới lớp chăn là thân hình co thành một đoàn nhỏ xinh của Lâm Nhụy.
Cô co ro thân mình giống như con tôm, đôi tay theo bản năng bảo vệ bụng nhỏ tròn vo, nhắm mắt lại đã ngủ say.
Dung nhan của cô, mặt mày thanh tú, hai hàng lông mi dày giống như một loạt cây quạt nhỏ đang rũ ở mí mắt, hai má mũm mĩm, thoạt nhìn vừa ngây thơ lại vừa đáng yêu.
Trái tim Lục Trạch cũng mềm mại rối tinh rối mù theo cô, nhìn dung nhan khi ngủ của Lâm Nhụy, anh cứ cảm thấy nỗi mệt mỏi trong mấy ngày qua đều tan biến đi hết.
Anh dùng tay nhẹ nhàng đùa nghịch thân thể của Lâm Nhụy, thay cô điều chỉnh tư thế ngủ thành nằm thẳng.
Nhưng không ngờ rằng, bởi vì ban ngày Lâm Nhụy đã ngủ thật lâu, bản thân không ngủ sâu, thế cho nên Lục Trạch vừa động thì cô liền đã tỉnh.
"Anh đã về rồi a?"
Chớp chớp đôi mắt mông lung, Lâm Nhụy không chút nghĩ ngợi dang hai tay ra mong muốn được ôm một cái.
Lục Trạch đứng ở mép giường vững vàng tiếp được cô rồi ôm cô vào trong lòng ngực, sau đó cưng chiều hỏi: "Sao còn chưa nghỉ ngơi?"
"Chờ anh a." Lâm Nhụy ngẩng khuôn mặt nhỏ, chu môi anh đào hồng nhuận làm nũng: "Em đã vài ngày chưa được gặp anh, hừ."
>>>TOP 20 TRUYỆN NGÔN TÌNH HOT NHẤT


Làm thai phụ lâu rồi, 3 người đàn ông trong nhà hết sức sủng ái cô, quả thực là ngậm ở trong miệng sợ tan, nâng niu ở lòng bàn tay sợ nát, nuôi cô giống như một cô công chúa nhỏ, bởi vậy cho nên Lâm Nhụy cũng bị dưỡng càng thêm kiều khí lên.
"Thực xin lỗi, bảo bối nhỏ."
Một khi công chúa nhỏ trong nhà làm nũng, Lục Trạch đều hận không thể hái ánh trăng trên bầu trời xuống đưa cho bé con kiều mềm trước mắt, anh yêu thương hôn lên giữa trán Lâm Nhụy rồi nói: "Là anh sai rồi, trong khoảng thời gian này bận quá, không thể bồi em được, qua hai ngày nữa anh nhất định sẽ ở nhà bồi em được không?"
"Được rồi, miễn cưỡng có thể tha thứ cho anh." Lâm Nhụy ngạo kiều gật đầu.
Bảo bối nhỏ thật sự là quá đáng yêu.
Lục Trạch nhịn không được lại hôn cô một cái.
Anh cũng trèo theo lên giường xong chui vào trong ổ chăn, sau đó cánh tay dài dang rộng ra ôm bảo bối nhỏ vào trong lòng rồi ngủ.
Thật vất vả mới có thể được độc chiếm bảo bối nhỏ, ân... Quả nhiên vẫn là ôm bảo bối nhỏ nhà mình ngủ mới có được cảm giác thoải mái nhất.
Thật cẩn thận thay Lâm Nhụy chỉnh lại chăn, Lục Trạch tắt đèn bàn, nhắm mắt lại chuẩn bị chìm vào giấc ngủ.
Đã không có ánh đèn, trong phòng lập tức lâm vào trong bóng đêm.

Nghe tiếng hít thở đều đều vững vàng của Lục Trạch, Lâm Nhụy lại ngủ không yên.
Trong lòng cô có chút bực mình.
Động tác vừa rồi của Lục Trạch không hề có một chút ý xấu, xem ra là bữa tiệc thịt ngày đêm cô thương nhớ lại ngâm nước nóng.
...
Không ăn được thịt, vậy gặm chút xương là có thể đi?
Đôi mắt Lâm Nhụy quay tròn xoay.
Trong ổ chăn, tay nhỏ bắt đầu hạnh kiểm xấu lên.
Cô đặt tay lên trên ngực Lục Trạch rồi nhẹ nhàng hoạt động, vuốt ve.
Đây là một khối thân thể tốt đẹp thành thục, da thịt thập phần giàu có co dãn.
Vào tay là xúc cảm ấm áp rắn chắc.

Lâm Nhụy nhịn không được lại nhéo nhéo hai viên đậu đỏ nhỏ ở trước ngực anh.
Cô trộm mắt nhìn Lục Trạch, thực tốt, không có phản ứng.
Hai mắt nhắm, thập phần an tĩnh.
Hẳn là anh đã ngủ rồi.
Người lớn lên đẹp đúng là không giống bình thường, cho dù là ngủ cũng giống như mỹ nam ngủ say trong truyện cổ tích chờ đợi nụ hôn từ công chúa để tỉnh lại.
Thưởng thức dung nhan lúc ngủ của Lục Trạch trong một chốc xong, sau khi xác định anh đã ngủ say, động tác của Lâm Nhụy lại càng thêm lớn mật lên.
Tay nhỏ nghịch ngợm trượt từ bờ ngực của Lục Trạch qua cơ bụng rắn chắc rồi xuống đến khu rừng rậm ở phía dưới kia.
Tưởng tượng đến cảnh trong khu rừng rậm rạp có một con sâu lông to đáng yêu đang chờ cô đùa giỡn thì cả người Lâm Nhụy liền bắt đầu hưng phấn lên.
Bắt đầu hành động tóm sâu lông thôi!
Từ một con sâu lông nhỏ mềm nhũn biến thành sâu lông mềm cứng vừa đủ, cuối cùng chính là một con sâu lông to vừa thô lại vừa nóng hầm hập!

Sâu lông to đúng là rất lợi hại.
Hình dạng hùng dũng oai vệ, bộ dáng khí phách hiên ngang uy vũ, mỗi lần đều có thể lăn lộn Lâm Nhụy đến mức dục tiên dục tử, kêu cha gọi mẹ.
Trái tim Lâm Nhụy cũng ngứa theo.
Hận không thể trực tiếp nhét sâu lông to kia vào trong tiểu huyệt của mình để ngăn ngứa mới tốt.
Nói động liền động.
Vì thế, tay nhỏ của Lâm Nhụy ẩn núp ở trong khu rừng rậm chỉ trong nháy mắt đã mau chuẩn và tàn nhẫn cầm lấy con sâu lông to mình thèm nhỏ dãi đã lâu kia.
Bắt được rồi!
Hì hì.
Liền chờ sâu lông trưởng thành!
Lâm Nhụy đang hưng phấn nên không hề chú ý tới hai mắt nhắm chặt của Lục Trạch không biết đã mở từ khi nào.


Trong đôi mắt đen có chút bất đắc dĩ.
Anh kéo tay nhỏ của Lâm Nhụy ra khỏi hạ thể đã có xu thế ngẩng đầu của mình.
Sau đó, chặt chẽ giam cầm tay nhỏ nghịch ngợm của Lâm Nhụy.
"Đừng làm bậy, về sau lại chiêu đãi em thật tốt."
Anh trầm thấp nói.
Giọng điệu giống như đang dỗ dành trẻ nhỏ.
"...Biết rồi!"
Lâm Nhụy mặt già đỏ lên.
Xem ra, kế hoạch đêm nay lại ngâm nước nóng.
Hừ, dù sao thì cô cũng sẽ không từ bỏ, ngày sau lại tái chiến!



Có thể bạn sẽ thích:



Thử đọc