Quỷ Vương - Chương 05 (18+)

Tác giả: Đang cập nhật

Mẫn Mẫn tỉnh lại từ trong cơn hôn mê, nàng nhớ mình đã vùng vẫy dưới nước cho tới lúc không còn sức lực mà chìm xuống, sau đó thì không còn biết gì nữa. . . . Nhìn trần nhà xa lạ, nàng nghĩ thầm: Chẳng lẽ mình còn sống?

Quay đầu theo bản năng, lại thấy Tô Đồ đang ngồi cạnh mình, hắn dùng loại ánh mắt khiến người ta phát run nhìn chằm chằm vào nàng.

Trông thấy hắn, trong lòng Mẫn Mẫn lại tức giận. Hắn còn dám trừng mắt với nàng à? ! Nàng còn chưa mắng hắn thì thôi nhé!

“Ngươi. . . .”

Chữ ‘ngươi’ vừa nói ra khỏi miệng, cổ của nàng lại truyền đến một cảm giác lạnh như băng, nàng cảnh giác nhìn hắn.

Giờ phút này, khuôn mặt của Tô Đồ lạnh đến cực điểm, hắn híp mắt nhìn nàng: “Nói! Nàng rốt cuộc là ai?”

Nguy rồi! Chẳng lẽ hắn đã phát hiện rồi sao? Nhìn đôi con ngươi màu xanh không hề có độ ấm, sống lưng của nàng trở nên lạnh buốt, thì ra lúc hắn không cười lại âm trầm đáng sợ như vậy. . . .

“Vừa rồi có người báo, Nhật Hi Dương Sa đã đem nữ nhân của hắn về Nhật Hi quốc, cho nên nàng rõ ràng không phải nàng ta, sao còn không mau thành thật khai báo?”

Mẫn Mẫn lấy hết dũng khí nhìn hắn: “Là ngươi bắt ta tới đây . . . còn muốn ta phải nói gì. . . .”

Mẫn Mẫn đã biết trước sau gì mình cũng sẽ bị phát hiện, vấn đề chỉ là sớm hay muộn mà thôi, nàng vốn còn ngây thơ nghĩ có thể lợi dụng lúc Tô Đồ chưa phát hiện mà bỏ trốn, lại không ngờ hắn phát hiện nhanh như vậy . . . .

Tô Đồ tà ác dựa đến gần nàng: “Đừng giả bộ ngu ngốc với ta, rõ ràng nàng không phải là nữ nhân của Nhật Hi Dương Sa, tại sao lại muốn giả mạo?”

Mẫn Mẫn nở một nụ cười chiến thắng để che giấu sự hốt hoảng ở trong lòng: “Thế nào? Quỷ Vương luôn luôn cho mình là tiên đoán như thần, vậy mà bây giờ lại lật thuyền trong mương. . .” [1]

[1] lật thuyền trong mương: thành ngữ TQ, thuyền đi trong mương chắc chắn không thể bị lật nhưng thế mà lại lật, hàm nghĩa chuyện không thể xảy ra lại xảy ra, ám chỉ xui xẻo, xúi quẩy, sai lầm không đáng có.

Tô Đồ càng tăng thêm lực tay, khiến nàng đau đến nhíu mày: “Rốt cuộc nàng là ai?”

“Ngươi thật sự muốn biết à? Không sợ sẽ khó sống sao?” Dù sao cũng trốn không thoát . . . Cùng lắm thì chết thôi . . .

“Nàng thật sự muốn chết phải không? Lúc này mà còn dám khua môi múa mép với ta!” Thật là không biết nên bội phục sự can đảm của nàng hay nên cười nhạo nàng ngu ngốc nữa.

Cho dù có chết thì nàng cũng muốn chọc tức hắn một lần cho huề vốn. Mẫn Mẫn vui vẻ kể hết những chuyện đã xảy ra cho hắn nghe: “Là do những tên thuộc hạ ngu ngốc kia của ngươi cứ khăng khăng cho rằng ta là thái tử phi tương lai, bắt ta đem về đây! Thái tử phi tương lai đã bình an trở về Nhật Hi quốc, kế hoạch của ngươi thất bại rồi! Bắt nhầm người, trong tay ngươi không còn lợi thế, kế tiếp ngươi tính làm sao đây?”

“Tại sao nàng lại thế thân cho nàng ấy? Chẳng lẽ nàng không sợ một khi bị phát hiện thì chỉ có một con đường chết thôi sao?”

Mẫn Mẫn không quan tâm, chỉ nhìn hắn: “Có thể tiết kiệm được dao găm đấy, chỉ cần tay của ngươi siết mạnh thêm chút nữa là có thể lấy được mạng của ta, muốn giết cứ giết đi!”

Thật là hiếm thấy nha! Hắn đã chứng kiến vô số người quỳ trước mặt hắn cầu xin được sống, đây là lần đầu tiên có người nhìn hắn xin chết.

Hắn dùng sức túm tóc nàng: “Nàng thật sự muốn chết?”

Mẫn Mẫn nhắm chặt hai mắt: “Đừng nói nhảm! Muốn giết thì mau động thủ đi!”

Cái cổ non mịn của nàng thật giống như khối bạch ngọc trơn nhẵn, cái cách nàng nhắm mắt chờ chết giống như là không còn gì để nói nữa, bàn tay của Tô Đồ lại nhẹ nhàng vuốt ve: “Nàng muốn chết. . . . Haha! Ta sẽ không để cho nàng chết!”

Mẫn Mẫn kinh ngạc mở to mắt: “Ngươi. . . .”

Hắn đè nàng ngã xuống giường, khuôn mặt mang theo một nụ cười mờ ám: “Ta vẫn chưa bao giờ để người khác được như ý, càng đừng nói đến người nào lừa gạt ta!” Nói xong, hắn chiếm lấy đôi môi nàng, bàn tay cũng không khách khí mà vuốt ve thân thể duyên dáng của nàng.

Tô Đồ đã từng thấy rất nhiều nữ nhân, nhưng eo thon mảnh khảnh cộng thêm bộ ngực vô cùng xinh đẹp của nàng khiến cho nam nhân không thể nắm giữ chỉ bằng một tay.

Thân thể Mẫn Mẫn bị hắn ghìm chặt, không cách nào nhúc nhích được, lưỡi của hắn càng không ngừng khiêu khích nàng, nàng bị hắn đè ép tới mơ màng, toàn thân nóng như lửa đốt, lại lăn tăn như kiến bò, không biết nên nói thế nào mới phải.

Tô Đồ cởi quần áo của nàng, để lộ ra đường cong hoàn mỹ.

“Nàng đã không sợ chết mà dâng mình tới cửa, ta đây cần gì phải khách khí, cứ coi như là Nhật Hi Dương Sa đã đưa cho ta một món điểm tâm ngọt ngào đi!”

Mẫn Mẫn che bầu vú đã lộ ra ngoài: “Không. . . .”

Tô Đồ cười khẽ, bàn tay to lớn nắm lấy cổ tay đang cố gắng chống cự vô ích của nàng, khẽ kéo để lộ ra hai bầu ngực cao vút, nàng càng giãy giụa làm chúng càng thêm đung đưa, khiến cho người ta phải mất hồn.

Đôi mắt chứa đầy sắc dục quan sát bầu ngực của nàng, khiến nàng cảm thấy khó chịu: “Buông ta ra. . . .”

“Tay của nàng thật phiền phức. . . .” Nói xong, hắn giật sợi dây buộc màn ngủ xuống, trói tay của nàng lên trên đỉnh đầu.

“Không! Dừng tay lại. . . .” Mẫn Mẫn gấp gáp kêu to.

Tô Đồ nhìn tiểu bạch thỏ đã bị hắn trói, mặc hắn muốn làm gì thì làm: “Yên tâm! Chỉ cần nàng nếm thử cảm giác này một lần, bảo đảm sẽ nghiện. . . .”

“Buông ta ra! A . . .” Tô Đồ sử dụng cả tay và miệng, trong miệng Mẫn Mẫn chỉ có thể phát ra một tiếng duy nhất.

Tô Đồ dùng lưỡi vẽ một vòng xung quanh nụ hoa của nàng, cảm giác tê dại khiến toàn thân nàng như có một dòng nước ấm xâm nhập, khiến nàng không chịu được mà điên cuồng lắc đầu, giãy giụa thân thể.

“Thật là đẹp. . . .” Tô Đồ yêu thích không thôi, miệng không ngừng hành hạ nụ hoa của nàng, hắn bú một cách tà ác, khẽ cắn nhẹ nụ hoa, bàn tay cũng không ngừng xoa bóp bên còn lại.

“A . . . ưm . . .” Một loại cảm giác kích thích Mẫn Mẫn phát ra tiếng rên rỉ.

Sau đó, nụ hôn của hắn càng thêm càn rỡ mà trượt xuống, âm thanh rên rỉ của Mẫn Mẫn càng lúc càng cao, lúc hắn trượt tới vùng cấm địa của phái nữ, cũng không thèm để ý tới nàng đang kháng nghị mà tách hai chân của nàng ra, nhìn thẳng vào vùng đất bị một màu đen bao phủ.

Bị hắn nhìn thẳng như vậy, Mẫn Mẫn xấu hổ muốn chết: “Không. . . đừng nhìn. . . không muốn. . . .”

Đối với sự van xin của nàng, Tô Đồ chỉ cười khẽ, ngón tay cái nhẹ nhàng chạm vào tiểu hạch của nàng.

Nàng sung sướng rên lên một tiếng: “Ah. . . đừng . . . a . . .”

“Xem ra nàng cũng không ghét ta chạm vào nàng. . . .” Hắn tự nhiên vạch ra đám lông đen rậm, quả nhiên đã nhìn thấy nơi tư mật của nàng.

“A . . . ưm . . .” Mẫn Mẫn chưa từng trải qua cái cảm giác này, tuy thống khổ nhưng cũng rất thoải mái, khoái cảm cứ không ngừng dâng lên.

Nhìn nàng đã nhiễm dục vọng, ra sức vặn vẹo thân thể, Tô Đồ vô cùng vui vẻ: “Thế nào? Cảm giác này có thoải mái không?”

Mẫn Mẫn không có cách nào lên tiếng phản bác, khi hắn cúi đầu, dùng lưỡi liếm vào chốn đào nguyên thì khoái cảm mãnh liệt lại bao trùm nàng trong nháy mắt.

“ A a. . . dừng lại. . . .” Cảm giác vô cùng thoải mái ở bên dưới khiến cho nàng không có cách nào khống chế được mà cong người lên, lại càng dạng chân to ra để cho hắn mặc sức mà xâm nhập vào vùng cấm địa.

Tô Đồ mút lấy mật ngọt nàng tiết ra, hưởng thụ thân thể bởi vì hưng phấn mà trở nên ướt át của nàng: “Nàng thật nhạy cảm . . . thật ướt . . . ừm . . .”

“H a a. . .” Mẫn Mẫn dùng sức thở mạnh. Không hiểu tại sao, khi hắn trêu chọc nàng, nàng lại càng trở nên dâm đãng . . . .

Hắn cho ngón giữa vào trong thăm dò: “Trời ạ! Nàng thật chặt . . . .” Hắn cảm thấy ngón giữa của mình bị nàng hút chặt, lại tưởng tượng đến lúc mình tiến vào cơ thể nàng khiến cho nửa người dưới của hắn cảm thấy trướng đau.

“A a . . .” Ngón tay của hắn bắt đầu chuyển động, khiến Mẫn Mẫn phát ra âm thanh mất hồn.

“Ừm. . . thật chặt, thật ướt. . . .” Tô Đồ cảm giác được thủy triều trong cơ thể nàng đang bắt đầu tràn ra, ái dịch nóng bỏng không ngừng chảy ra ngoài.

“A a . . . ưm. . .” Động tác của hắn cứ từ từ chậm rãi bức nàng phát điên, nàng không thể chờ thêm nữa, đành nhấc cao mông, tựa như muốn tay hắn nhanh hơn một chút.

“Thế nào? Không chịu nổi rồi sao?” Hắn rút tay ra, cũng không nhịn được nữa mà cởi bỏ quần áo của mình, vội vàng muốn tiến vào trong cơ thể của nàng.

Hắn rời khỏi khiến cho Mẫn Mẫn có cảm giác mất mát, nhưng đến khi một vật to lớn cứng rắn khác tiến vào thì nàng lại đau đớn hét to.

“Đau quá! A ——”

Tô Đồ thoải mái rên nhẹ lên một tiếng, hắn bị nàng hút vào rất chặt, dòng nước ấm trong cơ thể nàng thấm ướt nam căn của hắn, cái loại cảm giác mất hồn không thể giải thích đó khiến hắn không nhịn được mà chuyển động nhiều hơn.

“. . A a a . . .” Mẫn Mẫn bị thống khổ xen lẫn sung sướng bao trùm.

Hắn thoải mái rút ra rồi lại nhấn vào bên trong người nàng, khiến dịch lỏng ướt át bên trong cơ thể nàng càng lúc càng tiết ra nhiều hơn.

“A. . . ưm . . .” Cảm giác thống khổ từ từ biến mất, thay vào đó là cảm giác thoải mái và sung sướng.

Tô Đồ cởi trói cho nàng rồi lại cúi người mãnh liệt hôn nàng, bên dưới lại không ngừng đẩy mạnh, Mẫn Mẫn được cởi trói lại không tự chủ được mà ôm cổ hắn, môi và lưỡi cùng nhau dây dưa.

Hắn càng ra sức đẩy mạnh vào tiểu huyệt của nàng, hai chân nàng vòng lên hông hắn.

Tô Đồ hài lòng cười khẽ: “Phản ứng của nàng rất tốt!”

“A a a . . h a a ~. . .” Mẫn Mẫn nhắm mắt rên rỉ.

Bị tên nam nhân này ức hiếp, nàng nên cảm thấy tức giận mới phải, thế nhưng nàng lại không hề cảm thấy tức giận chút nào, ngược lại chỉ có cảm giác thật thoải mái. . . .

Nàng mơ màng nhìn nam nhân đang đè trên người mình, vóc người to lớn, cánh tay cường tráng. . . Từ từ ngước lên trên, lại phát hiện hắn cũng đang nhìn nàng.

Toàn thân hắn đầy mồ hôi, thấm ướt cả mái tóc vàng của hắn, đôi con ngươi màu xanh đậm tản ra một thứ ánh sáng chói mắt. Trong đôi mắt hắn ẩn chứa nụ cười, khóe môi cong lên đầy thỏa mãn, khuôn mặt tuấn tú mang theo vẻ tà ác đang nhìn nàng chăm chú.

Sau đó, hắn ra sức đem nam căn chôn thật sâu vào hoa huyệt của nàng, nhanh chóng chạm vào nơi sâu nhất ở trong cơ thể nàng.

Mẫn Mẫn cảm thấy thân thể mình như bị mở to ra, cao triều lập tức như cuồng phong ập tới: “A h~ . . . a. .a. .a. . .”

Hắn nâng nửa người trên của nàng lên, vuốt ve cằm nàng: “Nàng đang nhìn lén ta sao?”

“Ta. . .a. .a . . .” Tay của hắn dời xuống phía dưới, nhấn nhẹ vào tiểu hạch của nàng, khiến nàng sung sướng thét lên.

Lúc nàng cho là mình sắp bị sự nhiệt tình của hắn thiêu đốt thì hắn lại rút ra khỏi cơ thể nàng.

Mẫn Mẫn nằm co quắp trên giường, há mồm thở dốc, mặc dù hắn đã rời khỏi cơ thể của nàng, nhưng cái cảm giác bị xâm nhập vẫn còn tồn tại.

Tô Đồ nằm xuống bên cạnh, đưa tay chống đầu lên nhìn nàng: “Còn đau không?”

Trông thấy thân thể trần truồng của hắn khiến tim nàng loạn nhịp, nàng vội vàng xoay người kéo chăn che đi cơ thể lõa lồ. Nàng không dám nhìn hắn, vừa nhìn thấy hắn thì sẽ khiến nàng nhớ tới vừa rồi hai người thân mật quấn quít. . . .

Nhưng khi nàng vừa chớp mắt ngẩng đầu lên, thì khuôn mặt tuấn mỹ của Tô Đồ lại phóng đại ngay trước mắt nàng, chóp mũi của hắn chạm vào mũi nàng: “Ta đang hỏi nàng đấy!”

Mẫn Mẫn kinh ngạc không thốt nên lời, chỉ có thể ngơ ngác nhìn hắn. Đôi mắt của hắn thật đẹp, mái tóc vàng như đang rực sáng, cũng soi sáng luôn cả trái tim nàng. Mẫn Mẫn không hiểu tại sao trong lòng mình lại có những suy nghĩ này.

“Hình như ta còn chưa biết tên nàng. . . .” Hắn nói chuyện lại phả ra một làn hơi nóng lên trên mặt nàng, khiến nàng say mê.

“Ta. . . .” Nàng nhìn hắn, sau đó lại nhanh chóng đẩy hắn.

Trời ạ! Nàng đang làm gì vậy? Nàng đã quên mất hắn là kẻ thù sao? Vậy mà nàng lại không cách nào chống cự, để hắn cướp đi trinh tiết, còn không biết xấu hổ mà nghênh hợp với hắn. . . .

Vừa mới đẩy ra, lại bị hắn kéo vào trong vòm ngực rộng lớn.

“Buông ta ra! Rốt cuộc ngươi muốn thế nào?”

Tô Đồ bình tĩnh nhìn giai nhân trong ngực: “Nói cho ta biết tên của nàng!”

Mẫn Mẫn khinh thường không thèm để ý: “Đừng mơ ta sẽ nói cho ngươi!”

Tô Đồ chỉ cười cười nhìn nàng, khi nãy nàng giãy giụa trong lúc mê man, hắn đều thu tất cả vào trong mắt, lại xấu xa nói khẽ vào bên tai nàng: “Không dám cho ta biết tên. . . . là bởi vì sợ nàng sẽ yêu ta? Đúng không?”

Đáng chết! Giọng nói trầm thấp dễ nghe của hắn thật đáng chết, mà nàng lại càng đáng chết hơn, lại chìm đắm trong ngực của kẻ thù! Mẫn Mẫn tức giận trừng mắt nhìn hắn: “Ngươi đừng có mà ảo tưởng! Ỷ mình to lớn ức hiếp nữ nhân yếu đuối, ngươi mà là anh hùng hảo hán gì, không đáng mặt nam nhân!”

Tô Đồ nghe vậy, chẳng những không hề tức giận, đôi mắt màu xanh còn lóe lên một tia ranh mãnh, bàn tay không an phận mò xuống dưới chăn.

“Tới bây giờ ta vẫn không nghĩ mình là anh hùng hảo hán, nhưng ta tin mình là một nam nhân có thể khiến cho nữ nhân sung sướng đến mất hồn. Hình như vừa rồi ta vẫn làm chưa đủ nên mới khiến nàng hiểu lầm như vậy.”

“Ngươi định làm gì? Không được. . . .” Mẫn Mẫn muốn bắt lấy bàn tay không an phận của hắn, nhưng đôi môi lại bị che phủ.

Ngón tay của Tô Đồ dò thẳng vào trong vùng đất đào hoa. “Nếu như nàng cho rằng một lần đã kết thúc, vậy thì nàng quá ngây thơ rồi.”

“Không. . . .” Mẫn Mẫn đẩy hắn ra, chộp lấy cơ hội nhảy xuống giường.

“Muốn bỏ trốn sao? Nàng có thể trốn đi đâu đây?” Chân vừa chạm đất thì lại bị cánh tay tráng kiện của hắn kéo trở về.

“Đừng! Buông ta ra. . . .” Nàng bị kéo trở về, rồi lại bị hắn đè xuống giường một lần nữa.

Tô Đồ cười lớn, nắm cánh tay của nàng giơ lên cao, bầu ngực lập tức đứng thẳng, hắn lấy tay còn lại vuốt ve bầu ngực mềm mại, không ngừng trêu chọc khiến cho nụ hoa của nàng dần dần trở nên cứng rắn.

“Ghê tởm! Buông tay. . . . Ngươi là đồ sắc ma. . . .” Hai tay bị hắn giữ chặt, nàng chỉ có thể vô lực gào thét.

“Nàng nói đúng, ta thật sự là sắc ma. . . .” Tô Đồ ngậm lấy nụ hoa của nàng, bàn tay cũng nhẹ nhàng xoa nắn xung quanh tiểu huyệt bên dưới.

“A . . . đừng. . . . không muốn. . . . ưm. . .” Mặc dù hai tay đã được thả lỏng, nhưng Mẫn Mẫn không thể thoát được bàn tay đang xoa bóp bầu ngực và nửa người dưới của mình.

“Haha! Ta còn chưa tiến vào mà nàng đã ướt rồi. . . .” Hắn cảm nhận được ái dịch bên dưới người nàng đang chảy ra.

“Không muốn. . . a . . . .” Mẫn Mẫn đỏ mặt, khó chịu lắc đầu.

“Thân thể của nàng đã bị ta chạm vào một lần nên trở nên rất nhạy cảm. . .Ừm! Không tệ!” Hắn đưa tay thăm dò vào trong khe huyệt của nàng, ngón cái vạch ra đám lông đen rậm, khéo léo vuốt ve nhụy hoa.

“A. . . ưm . . . ưm. . . .” Mẫn Mẫn khó chịu vặn vẹo thân mình, chỉ muốn thoát khỏi hắn, thế nhưng sâu trong thân thể lại nổi lên phản ứng.

Tô Đồ nâng mông nàng lên, cầm lấy dục vọng đang kích động của mình, nhắm thẳng vào hoa huyệt, sau đó đem mông nàng đè xuống một cái.

Mẫn Mẫn sung sướng hét to: “A. .a. . a . .”

Một chân hắn khoanh ở trên giường, một chân chống xuống đất, mượn sức đẩy mạnh, hai tay vịn eo nhỏ của nàng, khiến cho nàng đung đưa theo tiết tấu lúc nông lúc sâu của hắn.

“A. . a. . a. . .” Mẫn Mẫn ngồi trên người hắn, cảm nhận một loại khoái cảm khác thường, mỗi lần hắn đè mông nàng xuống thì nàng có thể cảm giác được nam căn của hắn lấp đầy trong cơ thể mình, loại cảm giác đó khiến nàng thoải mái tới cực điểm.

“A. . . rất tốt . . . chặt quá. . . .” Tô Đồ tăng nhanh tốc độ vận động, bức tường thịt của nàng co giãn, ép chặt nam căn của hắn.

“A. . .a . . .a. . . .” Mẫn Mẫn sung sướng rên rỉ không thôi, bàn tay nhỏ bé học theo hắn, tự động xoa vú của mình.

“Nàng rất giỏi. . . .Ưm. . . .” Tô Đồ đem thân thể của nàng đổi từ nằm đến quỳ, tiến thẳng vào trong tiểu huyệt ướt át.

“A. . a. . . .” Mẫn Mẫn cảm nhận được trong cơ thể mình đang tuôn ra từng đợt khoái cảm.

“A. . . .” Tô Đồ cầm eo nhỏ của nàng, từ phía sau vân vê bầu ngực đang lắc lư, không có chút cản trở, cứ thế đâm vào.

“A. . . .” Hắng vừa tăng nhanh tốc độ, vừa xoa bóp bầu ngực của nàng khiến Mẫn Mẫn rên rỉ, nức nở thành tiếng.

Không biết đã qua bao lâu, cho đến khi nàng co quắp nằm lỳ ở trên giường, hắn mới rút ra nam căn của mình.

Nhìn nàng nằm ở trên giường, hắn cúi đầu, bá đạo nói khẽ vào tai nàng: “Nhớ kỹ! Nàng đã là nữ nhân của ta, về sau không cho phép chống lại ta!” Nói xong liền sải bước rời đi.

Mẫn Mẫn cảm thấy toàn thân mình đau đớn, nàng khép chặt đôi mắt ngăn không cho nước mắt trào ra. Cả đời này, đây là lần đầu tiên nàng có cảm giác khuất nhục như vậy, nếu như Tô Đồ làm thế chỉ vì muốn nàng thuần phục hắn, vậy thì hắn đã sai lầm rồi, bởi vì thứ hắn cướp đoạt chỉ là thân thể của nàng, chỉ cần có cơ hội, nàng tuyệt đối sẽ đem tất cả sự nhục nhã này trả lại cho hắn! 




Chương trước Chương tiếp

Thử đọc