Quay Đầu - Chương 58

Tác giả: Lệ Ưu Đàm

Đánh dấu

Nếu so với Tương Kế, đương nhiên con gái phải quan trọng hơn rất nhiều rồi. Ninh Vi Nhàn phải ẳm Nại Nại nhỏ lên lầu, Nhan Duệ cũng đã bày ra bộ dáng chuẩn bị cùng Tương Kế ‘đại chiến 300 hiệp’ rồi, ai biết được khi người kia nhìn thấy Ninh vi nhàn định đi khỏi, liền đứng lên muốn đuổi theo, thật may mắn là Nhan Duệ nhanh tay lẹ mắt, rất lưu loát đứng lên chặn lại: “Anh tính làm gì?!”
Ninh Vi Nhàn cũng không quay đầu lại, thấy mẹ đi lên lầu, Nhan Ninh cũng lập tức nhanh nhẹn chạy theo, đem cái chú kỳ quái lại thích ganh tị này giao cho ba cậu xử lý đi.
“Vi Nhàn!”
Tiếng gọi của Tương Kế cũng không làm cho Ninh Vi Nhàn dừng bước, thậm chí cô cũng không quay đầu lại, dắt tay con trai nhỏ của mình đi lên lầu: “Vi Nhàn! Em không muốn biết tại sao anh quấn lấy em sao?!”
Ninh Vi Nhàn dừng bước chân lại, trong lòng Tương Kế lại rất vui vẻ, còn Nhan Duệ lại cảm thấy mất mác. Ninh Vi Nhàn quay đầu nhìn lướt qua Tương Kế: “Tôi không muốn biết, nếu anh muốn nói thì cứ nói, anh không nói cũng không sao, tùy anh thôi.” Cô nói xong cũng xoay người dắt tay con trai đi lên. Nhan Ninh sùng bái mẹ đến chết mất, quay đầu về phía Tương Kế làm mặt quỷ, rồi nhảy từng bậc, từng bậc thang lên lầu.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Nếu nói có ai đó trong lòng thật dễ chịu, vậy trừ Nhan Duệ ra, còn có ai vào đây nữa chứ. Trong lòng anh rất vui mừng, ngoài mặt còn làm ra vẻ ta đây rất bình tĩnh: “Anh Tương à, thật sự anh phải đi về rồi, trời cũng đã rất khuya rồi.”
Tương Kế đứng ở đó không nhúc nhích nhìn theo bóng lưng của Ninh Vi Nhàn, nhìn cô ẳm con gái, dịu dàng dẫn theo con trai đi lên lầu, trong cuộc đời của cô, anh ta không là gì cả, cũng chẳng làm được gì, cho dù chỉ là tạo nên một chút ít bọt sóng nhỏ cũng không được. Đã nhiều năm trôi qua, anh ta vẫn một mực tìm kiếm, cũng chỉ là một giấc mộng thoảng qua. Cho dù là ở thời điểm nào, thì giấc mộng này cũng sẽ không bao giờ trở thành sự thật: “Vi Nhàn...... Có thể nói chuyện với tôi một chút được không?”
Thật ra, nếu anh ta dùng giọng điệu bình thường để hỏi, thì Ninh Vi Nhàn chắc chắn sẽ không đồng ý đâu. Nhưng khi cô từ chối, thì trong giọng nói của Tương Kế mơ hồ nghe ra được cảm giác bất đắc dĩ. Cảm giác đó giống như khi cô nuông chìu Nhan Ninh náo loạn càn quấy, mặc kệ cậu có làm gì thì cô cũng đều không hề tức giận hay trách mắng cậu. Nhưng tại sao Tương Kế lại có giọng điệu như vậy với cô? Lúc trước bọn họ thật sự quen biết nhau sao?
Nhận thấy bàn tay mềm mại của mẹ cứng lại, Nhan Ninh cũng dừng chân lại, nâng khuôn mặt nhỏ nhắn lên: “Mẹ?”
“Ba giờ chiều nay, tôi sẽ dặn quản gia gọi điện cho anh, báo cho anh biết địa điểm, tới lúc đó, hy vọng là anh sẽ đem tất cả nói hết cho tôi biết.” Nói xong những lời này, cô cũng đã lên đến lầu hai, đẩy cửa phòng ra, ôm con gái đi vào.
Nhan Ninh đứng ở lan can nhìn Tương Kế, rất là khó hiểu: “Chú Tương, chú vẫn chưa nói rõ rốt cuộc hôm nay chú tới đây để làm gì, chẳng lẽ chỉ là vì muốn nói với mẹ cháu một câu thôi à?” Cậu nghẹo cái đầu nhỏ, linh hoạt đáng yêu đến nỗi không cách nào tả hết được, không giống một chút xíu nào với ‘ông cụ non’ trưởng thành sớm lúc trước.
Tương Kế cười khẽ, nếu Ninh Vi Nhàn chịu nói chuyện với anh ta, thì anh ta cũng không có bất kỳ một lời oán hận nào nữa: “Cũng không có gì, chỉ muốn nói cho mọi người biết, cô của cháu đã có thai rồi.”
Nghe như vậy, vụt một cái, Nhan Duệ đứng bật dậy từ trên ghế sa-lông, nhìn chằm chằm Tương Kế tỏ vẻ không dám tin: “Anh, anh mới nói cái gì?!” Tại sao anh lại không biết gì hết? Tại sao không có ai thông báo cho bọn họ vậy?!
“Vốn phải do Tư Tư báo cho mọi người biết, nhưng tôi lại cho rằng nếu có thể đích thân tới nhà để nói cho mọi người thì sẽ tốt hơn, cũng sẽ vui mừng hơn. A Thành còn bận rộn chăm sóc cho Tư Tư nên không thể đi ra ngoài, vì vậy không còn cách nào khác tôi phải đến để báo tin.” Tương Kế cười vui vẻ đến khác thường.
...... Nói nghe cũng thật hay, bịa chuyện lung tung, không có một chút xíu logic nào cả, như vậy làm sao người ta có thể tin được? Nhan Duệ cảm thấy không cần so đo với Tương Kế, mặc kệ anh ta có là gì cũng đều tốn công vô ích, tuyệt đối Vi Nhàn sẽ không bao giờ mềm lòng đâu. Thay vì cứ cùng Tương Kế đấu qua đấu lại, không bằng anh chuyên tâm vào việc chăm sóc Vi Nhàn thật tốt còn hơn: “Như vậy thật cảm ơn anh Tương.”


“Không cần khách sáo, nhờ anh Nhan giúp tôi nói với Vi Nhàn, tôi sẽ đợi điện thoại của cô ấy, tuyệt đối sẽ đến đúng hẹn.”
Buổi trưa ngày hôm sau, bên trong một quán trà rất nổi tiếng của Hồng Kông:
“Em đã tới rồi.” Hết sức cố gắng để che giấu sự vui mừng tột độ ở trong lòng, Tương Kế đứng dậy, cười khẽ, cũng không hề nhắc đến việc mình đã ngồi đợi ở chỗ này gần hai tiếng đồng hồ.
Ninh Vi Nhàn gật đầu thật nhẹ như để bày tỏ sự áy náy: “Rất xin lỗi, tôi đã tới trễ, có phải anh đã đợi rất lâu rồi không?”
“Nếu như anh nói đúng như vậy, vậy em có thể nể mặt cùng ăn tối với anh có được không?” Tương Kế sẽ không bỏ qua bất kỳ cơ hội nào có thể tận dụng được, mặc dù trong lòng anh ta hiểu rất rõ rằng cô sẽ không bao giờ đồng ý.
Quả nhiên như vậy, Ninh Vi Nhàn chỉ im lặng mỉm cười, cũng đã giữ lại mặt mũi cho anh khi không nói ra lời từ chối trực tiếp. Tương Kế nói với người phục vụ mang cho Ninh Vi Nhàn ly trà Lài, cô nhân viên phục vụ trẻ tuổi chưa từng gặp qua người đàn ông nào đẹp trai tuấn tú như vậy, cho nên trên mặt đỏ bừng, nhìn Tương Kế cũng thật có phong độ, chỉ đơn giản nhìn bộ dáng của anh ta bây giờ, cũng sẽ không có ai tin được trước đây anh ta lại là một người đàn ông phong lưu phóng đãng: “Mặc dù trà Lài ở đây không thể so sánh với trà của đầu bếp nhà họ Ninh pha, nhưng cũng không dở hơn nhiều đâu, em nếm thử một chút đi.”
“Cảm ơn.” Ninh Vi Nhàn bưng ly trà lên uống một hớp, mùi vị tạm được, không phải là loại ngon nhất, nhưng cũng là loại trà cao cấp rồi: “Tôi tới đây không phải muốn cùng anh uống trà, rốt cuộc anh muốn nói cái gì, bây giờ anh có thể nói được chưa?”
Tương Kế cười khổ lắc đầu: “Thật sự anh làm cho em chán ghét tới vậy sao, chỉ là ngồi với anh, nói thêm vài câu cũng không được sao?” Thật sự anh ta không biết từ khi nào thì mình lại bị chán ghét như thế, lúc trước anh ta chơi đùa khắp các bụi hoa cũng chưa bao giờ bị như vậy, chỉ có duy nhất một mình Ninh Vi Nhàn, lòng dạ cứng rắn không khác gì sắt đá. Mười năm cũng như một ngày, quả nhiên cô cũng không thèm nhìn anh ta bằng nửa con mắt. Lúc nào cô cũng dịu dàng lễ độ, nhưng rốt cuộc cũng không biết trong lòng cô để ý đến người nào.
Ninh Vi Nhàn cảm thấy Tương Kế hỏi câu này cũng rất kỳ lạ, vốn bọn họ không có bất cứ quan hệ gì, là do bản thân anh ta cứ sáp lại gần, không lẽ cô không trả lời cũng không đúng sao? Vốn dĩ, cô cũng không nợ cái gì của anh ta hết: “Anh suy nghĩ nhiều rồi, anh Tương, không lẽ anh đã quên lý do mà tôi đồng ý tới gặp anh sao? Nếu như anh không muốn nói, vậy bây giờ tôi phải đi.”
Từ trước tới giờ, khi cô uy hiếp người khác, đều giống như vậy. Tương Kế bưng ly nước lọc trước mặt lên uống một hớp, giọng nói có chút khàn khàn: “Vi Nhàn, thật sự em không nhớ anh sao, một chút cũng không nhớ sao?”
...... Quả thật Ninh Vi Nhàn nghe không hiểu lắm anh ta đang nói cái gì. Theo như ý của anh ta, trước kia bọn họ đã gặp mặt qua? Nhưng cô lại hoàn toàn không có ấn tượng gì hết nha. Ngay từ đầu, Tương Kế xuất hiện trước mặt cô với một bộ dáng lãng tử làm người ta chán ghét, trong trí nhớ của cô có anh ta, nhưng không có chuyện nào tốt đẹp hết, như vậy anh ta nói những chuyện này làm gì, chẳng lẽ anh ta sợ cô ghét anh ta chưa đủ nhiều hay sao: “Thật ngại quá, anh có thể nói rõ hơn không? Tôi không có một chút ấn tượng nào hết, thật sự chúng ta đã gặp qua sao? Tôi chỉ là...... Ngoại trừ trước kia.”
“Quả nhiên em không nhớ được, thật ra thì anh cũng đã đoán vậy rồi, nếu như em thật sự nhớ, như vậy mới không bình thường.” Tương Kế không khỏi cười khổ, đôi mắt đen híp lại, như là đang bị đả kích, lại giống như tất cả những chuyện này đều phải như vậy mới hợp tình hợp lý: “Em còn nhớ được thời gian khi em còn học ở trường dành cho các cô gái quý tộc ở Nhật Bản không?”
Sao lại không nhớ chứ, đây là một đoạn thời gian khổ sở nhất trong cuộc đời cô: “Như vậy thì thế nào?”
“Có một lần, em cùng mấy người bạn học ra ngoài chơi, đã gặp được anh.”Ninh Vi Nhàn lại càng thêm nghi ngờ, hình dáng của Tương Kế như vậy, nếu cô gặp qua, tuyệt đối sẽ không thể nào quên mới đúng: “Có phải anh đã nhận lầm người rồi hay không vậy?”
“Làm sao mà lầm được, mặc dù lúc đó thần trí của anh không được tỉnh táo lắm, tầm mắt cũng rất mơ hồ, nhưng anh nhớ được em mặc đồng phục học sinh.” Váy toàn màu trắng, cũng giống như cô, cho dù trải qua chuyện gì, cũng cố gắng kiên trì giữ bản thân mình trong sạch. Sau đó anh ta đã vương vấn ở vô số những bông hoa, trải qua với vô số phụ nữ, cho dù có tìm khắp nơi cũng không tìm được một người có tấm lòng như cô, cho nên mới tìm kiếm sự an ủi từ trên người những phụ nữ khác —— mà cho dù có tìm bao nhiêu người, cũng không thể an ủi được sự trống trải trong lòng của anh ta: “Thật sự khi đó anh nghèo rớt mồng tơi, lại bị đòi nợ, tới khi sắp sửa không thể nào sống nổi nữa, là em đã giúp anh, anh mới có được như ngày hôm nay.” Đột nhiên anh ta đưa tay ra, lướt qua mặt bàn, cầm lấy tay Ninh Vi Nhàn, giọng nói khẩn khoảng: “Vi Nhàn, rời khỏi Nhan Duệ đi, ở bên cạnh anh, những gì anh ta có thể cho em, anh cũng có thể cho em, cho dù là nhà họ Tương không thể sánh bằng nhà họ Nhan ở nơi này, nhưng em cứ tin tưởng anh, anh nhất định sẽ thành công, chỉ cần em ở bên cạnh anh, anh sẽ cho em tất cả những gì em muốn.” Anh ta nói vừa chân thành lại vừa vội vã, trong mắt lóe lên ánh sáng khác thường, tựa như nếu Ninh Vi Nhàn không đồng ý, anh ta sẽ khóc mất.
Thật sự Ninh Vi Nhàn không nghĩ ra được chút xíu nào hết: “Tại sao anh lại ở Nhật Bản, anh là người Nhật à?”
Tương Kế vội vàng lắc đầu phủ nhận: “Anh là người Trung Quốc, vì lúc ấy nhà quá nghèo, cho nên đã trốn qua đó, anh cứ nghĩ rằng ở bên đó có thể sống được, đâu ai ngờ được......”
“Thật xin lỗi.” Cô đã vô ý chạm vào vết thương của anh ta.
Tương Kế lắc đầu tỏ vẻ không sao cả, với địa vị cùng thành công bây giờ của anh ta, trừ Nhan Duệ ra, không có một người nào dám chống đối với anh ta cả. Nhưng điều mà anh ta muốn có, cũng chỉ có một mình Ninh Vi Nhàn mà thôi: “Vi Nhàn......”
Ninh Vi Nhàn khẽ đẩy tay của anh ta ra, khóe miệng lại nâng lên một nụ cười nhè nhẹ: “Thật xin lỗi, anh đã kể những chuyện đó, nhưng tôi lại không nhớ một chút xíu nào, anh Tương, có thể anh đã nhận lầm người rồi. Nếu quả thật đó là tôi, tại sao hơn mười năm sau anh mới biết? Thêm vào đó...... Nếu như tôi không có lầm thì nghe nói trong mười năm nay, bên cạnh anh vẫn có không ít phụ nữ để làm bạn mà.” Nếu so với Nhan Duệ, anh ta còn không bằng được với Nhan Duệ nữa.

“Vi Nhàn ——.”
“Anh không cần phải nói thêm gì nữa đâu, tôi sẽ không đồng ý với anh bất cứ chuyện gì hết, nói thật với anh, Nhan Duệ cũng đã từng xin lỗi tôi, tôi cũng không muốn tha thứ cho anh ấy, bởi vì trong suy nghĩ của tôi, tôi đã là một người chết. Nhưng hiện tại tôi lại không chết, mà vẫn còn sống, cho nên tôi sẽ không vì bất cứ ai khác, chỉ vì các con của tôi, mà tôi sẽ không rời khỏi anh ấy đâu. Huống chi đây là cuộc hôn nhân liên kết giữa hai nhà Nhan Ninh, chúng tôi càng không thể ly hôn được.” Nhấp một ngụm trà Lài, tầm mắt của cô chậm rãi hướng về phía bên phải, nơi có một chậu cây cảnh với cành lá rậm rạp, liếc một cái: “Không cần biết có phải là tôi đã giúp anh lúc đó hay không, nói tóm lại, tôi không hề nhớ một chút gì về chuyện này, và tôi cũng không muốn nhớ, có lẽ đối với anh, chuyện này rất quan trọng, nhưng thật xin lỗi, cho tôi nói thẳng, chuyện này chỉ tăng thêm phiền phức cho tôi mà thôi. Tôi cũng hy vọng sau này anh không còn dây dưa với tôi như thế này nữa, anh cũng biết, tôi không chỉ là phu nhân của nhà họ Nhan, tôi còn là mẹ của hai đứa trẻ. Tôi không muốn các con tôi sẽ cho rằng tôi làm điều gì không đúng hoặc là không được đàng hoàng, anh nói có đúng không?”
Cứ như vậy Tương Kế trơ mắt nhìn Ninh Vi Nhàn đẩy cái ly trước mặt ra, đứng dậy, đi tới cái bàn bên kia, dắt tay đứa bé, một người đàn ông khác đang nắm tay cô, vừa cười vừa nói đi xa dần khỏi tầm mắt của anh ta.
Đã rất lâu trước kia, khi trời đổ mưa, người con gái đó đã cầm dù mỉm cười, đem hết tất cả tiền cô có đưa cho anh ta, có lẽ đó là sự thật, cũng có thể đó chỉ là ảo tưởng của anh ta mà thôi, thật ra thì chưa bao giờ là sự thật cả.
Đem ly nước lọc ở trước mặt uống một hơi cạn sạch, Tương Kế cười nhẹ nhàng, cũng không biết là anh ta đang cười vì suy nghĩ viễn vong của mình, hay là cười mình nên tỉnh giấc mộng Hoàng Lương (*)
Dắt tay bé nhỏ của con trai, đôi mắt đẹp của Ninh Vi Nhàn chuyển động, nhìn Nhan Duệ, đường cong nụ cười nơi khóe miệng cũng như có như không: “Em nhớ là lúc em đi ra khỏi nhà hai cha con anh một người thì nói phải coi hồ sơ công việc, một người thì nói muốn học bài để thi, làm sao mà bây giờ không bận rộn nữa vậy?” Cô cũng đâu có nói là không muốn bọn họ đi cùng cô đâu, hết lần này đến lần khác cả hai người lại cố tình làm ra vẻ rất là phong độ, rộng lượng, giống như không thèm để ý đến những việc như vậy, kết quả là cô mới vừa rời đi, hai người cũng đã tới, hai người thật sự đều cho rằng cô không có nhìn thấy sao, thật ra thì cô biết hết mọi thứ.
Hai cha con Nhan Duệ và Nhan Ninh liếc mắt nhìn nhau, không hẹn trước mà cùng ho nhẹ một tiếng, Nhan Ninh cười hắc hắc, quay ngược lại cầm chặt tay Ninh Vi Nhàn: “Đâu có gì đâu mẹ, là tại con sợ chú Tương có lòng dạ xấu xa kia thôi mà. Chú ấy thật hư, con lại lo lắng chú ấy sẽ cướp đi mẹ, cho nên mới lén đi tới đây. Còn ba tới là...... Ba sợ con vẫn còn nhỏ, sẽ gặp nguy hiểm, cho nên mới đi theo con tới, đúng rồi, chính xác là như vậy đó, ba con không có ghen đâu, cũng không có nhỏ mọn như vậy mà!” Trên khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp là nụ cười sáng lạng, lại vô cùng dễ thương. Chỉ có điều, Ninh Vi Nhàn cũng không để mình bị dụ đi vòng vòng như vậy, cô nhéo một cái trên gương mặt non nớt của con trai: “Con cũng biết lừa mẹ như vậy, con cho là mẹ của con ngu ngốc tới vậy sao?”
“Vi Nhàn......” Người đầu tiên đầu hàng lại là Nhan Duệ: “Thật ra thì anh không muốn em tới đây...... Nhưng lại không thể không để em đi, cho nên mới lôi kéo con trai lén đi đến đây coi thử như thế nào.” Anh đứng ở lập trường gì mà không cho cô đi chứ, nếu đã không có tư cách, vậy chỉ đành phải lén đi theo phía sau để bảo vệ cho cô, nếu lần này Tương Kế lại có lòng dạ gì xấu xa, anh sẽ lập tức lao vào, đập nát những toan tính của anh ta, để cho anh ta biết được, rốt cuộc thì Ninh Vi Nhàn là người phụ nữ của ai! Mặc dù chỗ ẩn núp của bọn họ rất gần, nhưng vẫn không thể nghe rõ ràng những lời nói của Tương Kế: “Vi Nhàn...... Em —— Cái tên Tương Kế kia nói chuyện gì với em vậy hả?”
Anh cố gắng làm ra vẻ không thèm để ý, dường như chỉ thuận miệng nên mới hỏi mà thôi, chuyện gì cũng không quan trọng, nhưng anh lại không nghĩ tới Ninh Vi Nhàn lại lười biếng nhìn anh một cái: “Anh muốn biết lắm sao?”
Muốn, dĩ nhiên là muốn rồi, anh muốn biết đến sắp chết rồi, chỉ có điều chuyện này dĩ nhiên không thể nói...... Anh phải làm ra vẻ ta đây rất rộng rãi, rất rộng lượng để Ninh Vi Nhàn thấy: “À, em không muốn nói cũng không sao đâu, đây là tự do của riêng em mà.” Trong lòng anh lại đang gặm nhắm khăn tay nhỏ mà buồn bã, thật chẳng lẽ cô sẽ không nói sao, không chịu nói sao, không nói thật sao???!!! Bàn tay thon dài xinh đẹp nắm thành nắm đấm, oán niệm sâu nặng như vậy, Ninh Vi Nhàn không cần nhìn cũng có thể cảm giác được.
“Thật ra thì cũng không có nói cái gì quan trọng đâu. Anh ta chỉ muốn kể cho em nghe về một câu chuyện cũ mà thôi, bất quá em cũng không có ấn tượng gì về chuyện đó cả, em cũng không nhớ đã từng quen biết anh ta từ trước.” Ninh Vi Nhàn nắm tay của chồng mình và con trai, nơi khóe miệng lại lộ ra nụ cười: “Anh không cần để ý đâu.”
Nhan Duệ vẫn tiếp tục làm bộ nghiêm túc như cũ, ra vẻ không để tâm tới bất cứ việc gì, thật ra thì trong lòng anh đang rất hồi hộp. Anh cũng không nhìn được liền quay đầu liếc nhìn phía sau, rất muốn chạy tới để ra oai với Tương Kế. Có lẽ do Tương Kế đang chìm trong sự đả kích đau đớn trong lòng mình, cho nên vẫn cúi đầu xuống không chịu ngẩng lên, anh chỉ đành hậm hực quay đầu lại, trong lòng còn suy nghĩ, lần này thì anh bỏ qua cho Tương Kế, chỉ lần này thôi, lần sao anh sẽ cho anh ta biết được người nào thì anh ta đừng nên đụng vào. (quynhle2207—diễn đàn)
Thế giới này rộng lớn như thế, nhưng cũng đủ nhỏ để những người nên đi cùng nhau, cho dù là quanh đi quẩn lại hay lưu lạc phải sống nơi đầu đường xó chợ, cuối cùng vẫn ở chung với nhau, còn những người không thuộc về nhau, cho dù cố gắng cưỡng ép đến đâu, cũng chỉ là phí công vô ích. Nhan Duệ thật may mắn khi Ninh Vi Nhàn thuộc về anh, cũng hiểu rất rõ ràng anh nên làm gì, có thể làm gì, và phải làm gì. Cả cuộc đời này của anh đều mơ tưởng đến muốn được tự do, nhưng trên đời này là gì có thứ gọi là hoàn toàn tự do chứ? Bởi vì trách nhiệm, mà mỗi người sẽ sống có ý nghĩa hơn, nếu không như vậy, chỉ biết sống buông thả bản thân, thì con người cùng động vật có gì khác nhau đâu.
Anh ngẩng đầu nhìn về phía trước, bầu trời xanh thẳm, mây trắng lửng lờ, cuộc sống này thật yên tĩnh, có lẽ Ninh Vi Nhàn sẽ không bao giờ tha thứ cho anh, cũng sẽ không bao giờ quên đi những đau đớn mà cô đã gánh chịu, nhưng thứ mà anh cho thể cho cô, lại là một tương lai vô cùng xinh đẹp và hạnh phúc.
Tay anh bị kéo xuống nhẹ nhàng, Nhan Duệ vội vàng cúi đầu nhìn xuống, Ninh Vi Nhàn đang ngước khuôn mặt nhỏ nhắn nhìn anh, gương mặt xinh xắn đẹp đẽ như một khối ngọc xinh đẹp được chạm khắc hết sức tinh tế, giọng nói của cô nhẹ nhàng uyển chuyển: “Đang lúc rãnh rỗi, dẫn Ninh Ninh đi sân chơi cùng nhau được không?”
Làm sao anh có thể không đồng ý được chứ? Đây là người phụ nữ mà anh yêu thương nhất trên đời này.
Nhan Duệ gật đầu, trong lòng anh tràn đầy sự mềm mại yên bình.
Cho dù là tương lai cũng tràn đầy hy vọng.
Tác giả lời nói: khụ khụ...... Chỉ em gái hiểu được



Thử đọc