Quay Đầu - Chương 57

Tác giả: Lệ Ưu Đàm

Đánh dấu

Vừa bước ra khỏi phòng ăn, nhìn thấy người vừa đến, chân mày của Ninh Vi Nhàn lập tức nhíu lại. Nàng đi tới bên cạnh con trai, ôm công chúa nhỏ đặt vào trong xe em bé, rất lịch sự nhưng cũng hết sức xa cách hỏi: “Anh Tương đến có chuyện gì không?”
“Vi Nhàn.”
Đối với việc Tương Kế tự tiện đổi cách xưng hô từ ‘chị Nhan’ thành ‘Vi Nhàn’, người bạn nhỏ Nhan Ninh tỏ ra rất chán ghét. Cậu từ trên ghế sa-lông đứng bật dậy, mặc dù trong lòng rất tức giận, nhưng trên mặt vẫn duy trì một bộ dáng lạnh nhạt ôn hòa rất tự nhiên: “Chú Tương.”
“Ninh Ninh.” Tương Kế bày ra dáng vẻ là một người chú dịu dàng, nhìn Nhan Ninh cười khẽ, còn đưa tay ra muốn sờ khuôn mặt nhỏ nhắn của cậu, cậu nhóc nhỏ liền quay đầu nghiêng người một cái, muốn né tránh, chỉ có điều hành động của Tương Kế nhanh hơn, nắm được khuôn mặt nhỏ bé nõn nà mềm mại của cậu, không chỉ không chịu buông ra mà còn dùng sức nựng vài cái trên mặt cậu, sau đó mới chịu buông tay. Ninh Vi Nhàn đau lòng nhìn cậu, phát hiện gương mặt nhỏ nhắn của con trai bị bóp đến nỗi đỏ lên hết trơn, liền trợn mắt nhìn Tương Kế: “Sao anh lại nhéo mạnh như vậy!”
Tương Kế lại cười: “Vi Nhàn, em cuối cùng cũng có vẻ mặt này với anh rồi.” Mặc dù vẻ mặt này của cô không phải là vì anh, nhưng chắc chắn là chỉ dành riêng cho anh. (Quỳnh: thêm một ông bị bệnh thích ngược đãi nha).
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Ninh Vi Nhàn cảm thấy có vị chua. Cô lùi về sau một bước, cũng không quên kéo con trai vào lòng mình, cách xa Tương Kế một chút vẫn tốt hơn. Lúc cô đang muốn nói chuyện, Nhan Duệ đi ra từ trong phòng ăn, vừa nhìn thấy Tương Kế trong nhà mình, ngay lập tức rất kích động, chạy đến chắn ngang trước mặt Ninh Vi Nhàn, che chở cho vợ và hai con, đôi mắt đào hoa nheo lại: “Anh đến đấy làm gì?”
“Tất nhiên là có chuyện tôi mới tới.” Tương Kế không khách sáo một chút nào trả lời, rất tự nhiên ngồi xuống ghế sa-lông, còn muốn được uống trà: “Có khách tới nhà, anh Nhan cũng không thể mời được ly trà sao?”“Không mời mà tới thì chính là kẻ trộm.” Nhan Duệ cười lạnh: “Anh mau nói tới đây là có chuyện gì, nói xong thì anh cũng biết cửa chính ở chỗ nào rồi đó.”
“Thật không có lễ độ gì hết trơn, không hiểu sao Ninh Vi Nhàn lại để ý tới anh.” Tương Kế lấy tay chống cằm, cười khẽ, gương mặt tuấn mỹ hoàn toàn có đủ khả năng làm cho phụ nữ phải điên cuồng, sắc mặt của Ninh Vi Nhàn vẫn không đổi, cảm thấy người đàn ông này thật sự rất đáng ghét—— cô đã không thích ba mình như vậy, thì dĩ nhiên cô đối với loại người tương tự, điển hình là Tương Kế cũng chán ghét đến tận xương rồi, không phải mỗi người phụ nữ đều yêu mến thần tượng ba của mình: “Vi Nhàn...... anh đã suy nghĩ mấy ngày nay, anh cảm thấy không thể cứ tiếp tục như vậy được, không phải em thật sự muốn cùng anh Nhan sống cả đời với nhau chứ?”
Lời nói mang theo giọng điệu khinh miệt cùng chất vấn của Tương Kế làm cho Nhan Duệ cảm thấy không thoải mái. Anh cắn răng tức giận, chỉ hận không thể đem Tương Kế đi lột da róc xương. Sống cùng anh cả đời thì đã sao? Ngoài chuyện trước kia anh đa lòng và có chút phóng túng quá đáng ở bên ngoài...... Anh có gì không tốt chứ? Cũng không phải là anh không chịu thay đổi, anh đã biết sai rồi, cũng đã cố gắng sửa chữa lỗi lầm!! Hơn nữa, chuyện của anh và Vi Nhàn, liên quan gì đến người ngoài như anh ta chứ?! Trong lòng anh nghĩ như thế, trong giọng nói của anh thì càng không ổn chút nào: “Đó là chuyện đương nhiên, hiển nhiên Vi Nhàn muốn sống với tôi cả đời rồi!”
Nghe vậy, nụ cười của Tương Kế càng sâu hơn: “Anh Nhan thật quá tự tin rồi.”
Thật sự Ninh Vi Nhàn không thể chịu nổi thái độ của Tương Kế, miệng cô mấp máy, nói: “Anh Tương, rốt cuộc là có chuyện gì, anh không thể nói nhanh hơn một chút sao? Còn chuyện tôi có sống với Nhan Duệ hay không, cũng không tới phiên anh phải suy nghĩ đâu, hơn nữa......Tôi đều biết tất cả, cũng nhớ hết mọi thứ, anh không cần cứ nhắc nhở tôi hết lần này đến lần khác như vậy đâu. Tôi rất thích chú chó anh đã tặng, nó cũng rất giống Chocolate, cho nên tôi cũng không có gì để nói hết, nhưng anh đừng nghĩ rằng tôi không biết anh đang muốn tính toán chuyện gì, nhẫn nại của tôi cũng có giới hạn, tốt nhất anh đừng có đi quá mức giới hạn của mình.”
Tương Kế lại xem thường lời nói này, anh ta đã biết Ninh Vi Nhàn là dạng người gì từ lâu rồi, ngay khi bắt đầu, anh chỉ cảm thấy nếu anh có thể cướp được người phụ nữ của Nhan Duệ thì nhất định sẽ rất thú vị, sau này anh ta lại biết cô chính là người mà anh đang tìm kiếm, từ sự hứng thú ban đầu đã từ từ chuyển sang thích, thích đến nỗi không thể dừng lại được. Nếu như mười năm trước anh ta biết cô chính là người mà anh tìm kiếm sớm hơn một chút...... Nếu như có thể sớm hơn một chút....
Nhìn sắc mặt của Tương Kế trở nên thâm trầm kỳ quái, trong mắt còn toát ra một loại cảm xúc như đang nhớ nhung cuồng nhiệt về chuyện xưa, Nhan Duệ híp mắt lại, kéo vợ vào lòng mình, sau đó ngồi xuống, ôm con gái đến gần mình, rất phách lối, ngước cằm liếc nhìn Tương Kế đầy vẻ khinh thường: “Anh Tương, rốt cuộc hôm nay anh tới đây là có chuyện gì? Cũng đã khuya rồi, anh còn không chịu nói, nhưng chúng tôi cũng cần phải đi ngủ.”
Tương Kế cười khẽ, cũng hướng về phía Ninh Vi Nhàn để nói chuyện: “Thì ra em cũng biết anh muốn em khôi phục lại trí nhớ.”
“Như vậy thì đã sao? Coi như tôi đều nhớ hết mọi chuyện, nhưng tôi cũng không rời bỏ Nhan Duệ mà ở cùng một chỗ với anh đâu, lại càng không nhìn anh với vẻ mặt hòa nhã vui vẻ đâu.” Nói đến chuyện này, ngay cả Ninh Vi Nhàn cũng cảm thấy kỳ quái, nếu nói Tương Kế quả thật có ý với cô, thích cô, vậy tại sao lại muốn cô nhớ lại chuyện trước kia? Mặc dù chuyện đó có thể làm cho cô không còn cảm giác gì với Nhan Duệ, thậm chí sẽ tránh xa, nhưng đối với Tương Kế cũng là có hại nhiều hơn có lợi mà. Nếu như cô nhớ lại, thì anh ta lại càng không có cách nào đến gần cô, còn không bằng cứ để cô tiếp tục quên hết mọi chuyện, ít nhất anh ta có thể thay đổi hình tượng để có thể đến gần cô một lần nữa. Còn nếu như nói anh ta đối với cô không có ý tứ gì hết, vậy thì mục đích của anh ta là gì?


Ninh Vi Nhàn càng nghĩ càng thấy không hiểu nổi, chỉ là nhìn Tương Kế chằm chằm, giống như muốn tìm ra được bí mật gì đó từ trên người anh ta. Ánh mắt người đàn ông này nhìn mình so với mười năm trước có sự khác nhau rất lớn...... Mặc dù ký ức về mười năm trước đã rất lâu rồi, cũng đã mơ hồ không còn rõ ràng nữa, nhưng Ninh Vi Nhàn vẫn nhớ mang máng, lúc đó Tương Kế đối với cô chỉ đơn giản là hứng thú mà thôi, tựa như môt người đàn ông cao ngạo tự cho mình là hơn người cảm thấy hứng thú khi gặp một người phụ nữ xinh đẹp. Muốn có được cô, muốn đoạt lấy cô từ tay một người đàn ông cùng với mình không phân cao thấp, nhưng so với ánh mắt khi nhìn cô bây giờ lại không giống nhau, dường như ánh mắt đó có điểm giống như ánh mắt của Nhan Duệ khi nhìn cô.
Dĩ nhiên ý cô không phải nói Tương Kế đang bắt chước Nhan Duệ, mà khi anh ta nhìn cô, trong anh mắt cũng tràn ngập thâm tình. Sao có thể như vậy được chứ? Ninh Vi Nhàn không biết ý đồ của Tương Kế là gì, rốt cuộc anh ta muốn làm gì, lại muốn có được điều gì từ cô? Ngoại trừ mười năm trước, bọn họ đã từng quen biết nhau sao? Chuyện này là không thể nào rồi.
“Không rời bỏ Nhan Duệ cũng không sao hết, anh cũng không phải muốn em hoàn toàn thuộc về anh. Nhưng mà Vi Nhàn, em cũng nên suy nghĩ một chút đi, để cho anh làm người tình của em thì như thế nào? Để cho anh và Nhan Duệ đều có được em.” Khóe miệng Tương Kế tươi cười, nhưng qua ánh mắt của anh ta, Ninh Vi Nhàn biết được, anh ta rất nghiêm túc. (Quỳnh: ông này quả thực rất biến thái).
Ninh Vi Nhàn quay đầu, cô cảm thấy tức cười, lại thấy rất hoang đường. Cho dù Nhan Duệ đối với cô không tốt, cho dù là Nhan Duệ trước kia thật có lỗi với cô, nhưng cô cũng chưa từng nghĩ mình muốn làm những việc như anh đã làm, cùng nhau sa ngã, vứt bỏ tín niệm và nguyên tắc của bản thân, cũng giống như nhưng cặp vợ chồng khác của giới thượng lưu, ngoài mặt thì làm ra vẻ rất ân ái chung thủy, nhưng sau lưng lại nuôi dưỡng tình nhân, phải sống một cuộc sống hai mặt không đồng nhất như vậy. Cô ghét Tương Kế, có lẽ một phần rất lớn cũng vì nguyên nhân này, nếu một người không thể giữ cho mình trong sạch, không thể giữ vững nguyên tắc của mình, thì làm sao có thể để người khác tôn trọng mình chứ
Cô có nên cảm thấy mình may mắn hay không? Bởi vì qua mười năm, cuối cùng thì Nhan Duệ cũng hiểu được điều này, nhưng Tương Kế thì vẫn như vậy, quanh quẩn ở một chỗ không có chút tiến bộ nào.
“Anh ──.” Nhan Duệ tức đến nỗi muốn mở miệng chửi, cuộc đời này của anh, đối với bất cứ ai anh cũng đều rất phong độ và cao quý, chỉ có với Tương Kế, khi anh nhìn thấy hắn ta thì cả người đều không được thoải mái, rất muốn đánh cho hắn ta một đấm, hay đá cho một đá, tốt nhất là nên chỉ vào mũi hắn mà chửi cho đã tức. Biết rõ người ta đã có gia đình mà vẫn không biết xấu hổ đến nhà để quyến rũ, quả thực là hạ lưu nhất, vô sĩ nhất, và cũng làm cho người ta muốn ói nhất trên đời này rồi! Nhưng anh còn chưa kịp chửi thành tiếng, miệng anh đã có một cánh tay nhỏ bé, mảnh mai, mềm mại che lại rồi. Không cần nhìn cũng biết đó là vợ mình, cho dù Nhan Duệ có tức giận hơn nữa cũng đành phải nhịn xuống, chỉ là đôi mắt hoa đào sắc như dao phóng về phía Tương Kế, chỉ hận không thể bắt anh ta đi lột da rồi chặt thành tám khúc. Nhìn thấy bộ dạng của Nhan Duệ giống như đang đối mặt với kẻ thù lớn, khóe miệng Ninh Vi Nhàn khẽ nâng lên, cô cảm thấy hình như tính tình của anh càng ngày càng trẻ con rồi. Ngay lúc này, con gái đột nhiên ừm một tiếng, bắt đầu phun bong bóng, hai tay nhỏ bé vươn tới ngực Ninh Vi Nhàn muốn bắt lấy, miệng cũng bắt đầu a a, xem chừng là đã đói bụng muốn bú sữa rồi



Thử đọc