Quay Đầu - Chương 55

Tác giả: Lệ Ưu Đàm

Đánh dấu

Mặc dù anh thật sự vui mừng vì cô quan tâm tới mình, nhưng Nhan Duệ vẫn lắc đầu: “Anh không sao, anh không có việc gì đâu, anh khỏe mà, rất khỏe.”
Ninh Vi Nhàn nhíu mày nhìn anh, hiện tại Nhan Duệ đều đến công ty để làm việc mỗi ngày, nhưng không giống như lúc trước là đi sớm về trễ, mà trên căn bản, mỗi ngày đều là đi trễ về sớm, nhưng cho dù là như vậy, mỗi ngày số lần hai người bọn họ nói chuyện cũng rất ít, quá lắm chỉ là Nhan Duệ len lén nhìn cô thật lâu, nhưng lại hoàn toàn không dám nói với cô tiếng nào, Ninh Vi Nhàn có chủ động tìm anh, thì anh cũng luôn luôn lo lắng thấp thỏm, rồi lại thấp thỏm lo lắng . Mấy ngày trước còn đỡ, nhưng mấy ngày nay khi nhìn thấy anh, cô cũng không thể chịu đựng được nữa rồi. Sắc mặt của anh cực kỳ khó coi, con ngươi đen nhánh, đôi mắt đào hoa xinh đẹp dường như cũng bị phủ lên một tầng sương mù: “Không được, dù như thế nào thì anh cũng phải để cho bác sĩ khám một chút, nếu không sẽ không cho anh đi làm.”
Cô nói xong với anh liền đi xem chừng con gái, bởi vì cô chắc chắn Nhan Duệ nhất định sẽ nghe lời cô. Nhưng đợi đến khi cô lo cho con gái xong, đi ra ngoài, thì Nhan Duệ đã đi đâu mất! Chỉ còn một mình con trai đang ngoan ngoãn ngồi trên ghế cầm sữa tươi uống từng chút từng chút một, thấy cô đi tới liền kêu mẹ, sau đó là vội vàng kể tội ba mình: “Ba sợ gặp bác sĩ, mẹ vừa đi coi em gái thì ba đã nói là công ty có chuyện, chạy mất tiêu rồi!”
Ninh Vi Nhàn nhìn về phía cái ghế Nhan Duệ mới vừa ngồi một cái, mặc dù là người đã bỏ chạy, nhưng ít nhất trước khi đi cũng biết uống hết ly sữa tươi: “Ninh Ninh.”
Cậu nhóc nhỏ nâng gương mặt tròn trịa của mình lên, trên khóe miệng còn dính một vòng bọt sữa, nhìn rất đáng yêu. Ninh Vi Nhàn rút tờ khăn giấy, lau gương mặt nhỏ nhắn của cậu thật sạch sẽ, cúi xuống hôn một cái: “Hôm nay chúng ta không đi học nữa, chúng ta đi công ty của ba tìm ba nha?”
“Bắt ba về để đi khám bác sĩ sao?” Cậu nhóc nhỏ ngước khuôn mặt nhỏ nhắn lên, cười ha hả.
“Đúng vậy.” Ninh Vi Nhàn gật đầu, không nhịn được lại nựng lên khuôn mặt nhỏ mềm mại một cái. Con trai càng ngày càng giống như một đứa bé mười tuổi, ‘ông cụ non’ đầy nghiêm túc trước kia đã biến mất, bây giờ thì cả ngày cười ha ha, lại thích làm nũng, vô cùng đáng yêu: “Đi dọn dẹp, thay đổi quần áo nhanh một chút, rồi chúng ta đi.”
“Vậy còn em gái thì làm sao đây?” Bạn nhỏ Nhan Ninh rất bối rối, chẳng lẽ phải dẫn em gái đi theo sao?
Ninh Vi Nhàn lắc đầu một cái: “Em gái còn nhỏ lắm, không thể đi cùng chúng ta được, Ninh Ninh đi cùng với mẹ là được rồi.” Dắt tay con trai nhỏ bé lên lầu, sau khi con gái ra đời, bọn họ cũng đổi phòng trở lại ở trên lầu, phòng em bé cũng ở lầu hai, con gái đang ngủ say, nắm tay nhỏ đặt ở bên môi, hai gò má trắng nõn nà lộ ra vẻ hồng hào, lông mi thật dài lại cong lên, đáng yêu đến chết mất. Hai mẹ con chia ra hôn mỗi bên mặt của Nại Nại nhỏ bé một cái, thay đổi quần áo rồi đi ra ngoài.
Người bạn nhỏ Nhan Ninh nói với mẹ là mình không muốn đi xe ở nhà, vì thế hai mẹ con liền xách túi xách đi bộ ra khỏi nhà. Nhà bọn họ cách khu chợ trung tâm rất gần, nhưng lại không quá ồn ào, đi được không bao lâu thì có trạm xe buýt, bây giờ đang giờ làm việc, mọi người đã chật ních rồi, Nhan Ninh đã tìm hiểu được tuyến đường đến công ty: “Mẹ, chúng ta phải đi qua hai con đường, ngồi trước một chuyến xe, sau đó chuyển qua chuyến số 105 số là có thể đi thẳng tới nơi.” Cậu gật đầu một cái, nâng gọng kính màu đen, đột nhiên chỉ vào một món ăn ở một tiệm bán báo gần trạm xe buýt: “Mẹ, con muốn ăn kem.”



Dĩ nhiên Ninh Vi Nhàn sẽ không từ chối yêu cầu của con trai rồi, cô dắt bàn tay nhỏ bé của con trai quay trở lại mua kem, người bạn nhỏ được thỏa mãn mong muốn, liếm kem, cẩn thận dựa vào người của mẹ mình. Cả hai người chưa có ai từng ngồi qua xe buýt, cho nên ai cũng hết sức chăm chú nhìn vào mỗi một chiếc xe, hoàn toàn không để ý đến ánh mắt của những người đi đường bên cạnh.
Bọn họ đều là lớn lên trong những gia đình danh giá giàu có, từ nhỏ đều giống như mặt trăng được muôn ngàn vì sao vây quanh, nhận hết mọi quan tâm sủng ái, cả người toát ra khí thế cao quý làm người khác phải khiếp sợ, cho dù ở giữa đám người thượng lưu cũng không biết cao quý hơn bao nhiêu lần rồi. Những người như bọn họ cũng giống như những nhân vật trong tiểu thuyết hay truyện tranh mới có, bây giờ lại gặp được trong hiện thực, mà còn thấy ở trên xe buýt, thật sự là rất kỳ lạ.
Cuối cùng cũng qua hai con đường, Nhan Ninh nhanh tay lẹ mắt, nắm lấy tay của mẹ chạy lên phía trước, điều đáng vui mừng chính là vẫn còn một vài chỗ ngồi, cậu đem tiền xu vẫn luôn nắm trong tay quăng vào thùng, rồi hết sức hưng phấn lôi kéo để cho Ninh Vi Nhàn ngồi xuống, sau đó thì chính mình ngồi lên trên đùi của mẹ, ôm cổ mẹ mình làm nũng không thôi: “Mẹ, mẹ, mẹ nhìn bên ngoài kìa, đúng là ngồi xe buýt khác xa với ngồi xe nhà mình! Mẹ nhìn đi, thật là nhiều người, bọn họ cũng ăn sáng kìa.”
Trong ngực đang có một con chim se sẻ nhỏ, Ninh Vi Nhàn muốn được yên tĩnh một chút cũng cũng không thể nào yên tĩnh được, cô ôm con trai cười khẽ, hai mẹ con xinh đẹp giống như là một bức tranh tuyệt mỹ, mẹ thì xinh đẹp còn con trai thì tuấn tú, làm cho không biết bao nhiêu người hâm mộ.
Qua khoảng mười phút đồng hồ thì cũng vừa đến trạm dừng, hai mẹ con vội vàng xuống xe, cũng vừa lúc gặp ngay chuyến 105, hai mẹ con liền lên xe, nhưng lần này cũng không may mắn như lần trước có ngay chỗ ngồi. Ninh Vi Nhàn không có chỗ ngồi cũng không cảm thấy phiền, nhưng khi nhìn thấy con trai mình phải đứng, cô cảm thấy đau lòng, trong lòng cũng bắt đầu hối hận tại sao mình lại nghe theo con trai mà đi xe buýt. Chỉ là trên xe cũng có nhiều người, thấy hai mẹ con xinh đẹp cứ phải đứng lắc la lắc lư qua lại, liền đứng dậy nhường chỗ ngồi. Ninh Vi Nhàn nói tiếng cảm ơn, để con trai ngồi trên ghế, nhưng Nhan Ninh thấy cô không ngồi, thì cũng không chịu ngồi, không còn cách nào khác, cô chỉ có thể trả lại chỗ ngồi cho người ta, còn hai mẹ con thì đứng cho đến khi tới được cao ốc Nhan thị.
Hai người bọn họ cũng đều là lần đầu tiên đến Nhan thị, chưa bao giờ nghĩ đến thì ra nó lại lớn như thế, ngay cả sảnh lớn ở lầu một cũng thật lớn, nhìn một cái cũng không thể nhìn hết được.
Ninh Vi Nhàn từng hôn mê hết mười năm, trong mười năm này, Nhan Duệ cũng sống rất khiêm tốn, hai nhà Nhan Ninh đều chưa từng lên mặt báo của những tờ báo tin tức giải trí, cho nên người có thể biết hết được những thành viên của hai nhà bọn họ lại rất ít ỏi, đặc biệt đây lại là công ty lớn, hàng năm thay đổi không biết bao nhiêu nhân viên, những nhân viên mới như vậy rất nhiều, mà người biết Ninh Vi Nhàn thì càng ít, chỉ có những nhân viên lâu năm mới biết được tổng giám đốc của mình và phu nhân cao quý ưu nhã của tổng giám đốc.
Mặc dù là không ai biết bọn họ, nhưng khí chất trên người của hai mẹ con cũng không giống với người bình thường, tự nhiên những người đó cũng không dám lơ là.
Mọi người chỉ có thể trơ mắt nhìn hai người bọn họ đi tới trước thang máy chuyên dụng của tổng giám đốc, móc ra thẻ nhớ, quẹt một cái, cửa thang máy đinh một tiếng liền mở ra, trong phút chốc, tất cả những nhân viên bận rộn với công việc đang đi lại ở tầng một đều quay đầu, chuyển ánh mắt nhìn về phía họ. Chỉ có điều là hai mẹ con lại không hề chú ý tới điều đó.
Tầng trên cùng chính là chỗ làm việc của Nhan Duệ. Giờ phút này, cửa phòng làm việc đang được đóng lại rất nghiêm trang, đến phòng của thư ký ở bên cạnh, thế mà bên trong toàn bộ đều là đàn ông. Nhan Ninh ngẩng đầu lên nhìn, nhón chân lặng lẽ đi đến gần phòng làm việc của Nhan Duệ, tay cầm lấy nắm cửa, quay đầu lại nói: “Mẹ, cửa không có khóa.”
Ninh Vi Nhàn gật đầu tỏ vẻ rằng mình đã hiểu rõ, cũng bắt chước bộ dáng của con trai nhón chân đi tới, Nhan Ninh thừa dịp đúng lúc này đẩy mạnh cửa ra, hô to một tiếng surprise, sau đó lựa ngay lúc Nhan Duệ còn chưa có kịp định thần lại, liền nhào tới.
Nhan Duệ làm sao cũng không nghĩ đến vợ con sẽ đến tìm mình, ngòi bút vàng đang viết chữ trong tay bỗng nhiên bị lệch đi, cũng dẫn đến một khoảng hợp đồng lớn bị phá hủy: “Vi, Vi Nhàn, Ninh Ninh?”
Ninh Vi Nhàn mỉm cười đến gần anh, nhìn con trai ở trong lòng anh cứ xoay tới xoay ui: “Anh không có nhìn lầm đâu, thật sự là bọn em.”
“Em, sao bọn em lại tới đây?!” Nhan Duệ vẫn ngu ngu si si, ngây ngô như cũ, dường như vẫn không dám tin những gì trước mắt mình đang nhìn thấy.
“Bởi vì có người nghe được phải đi bác sĩ liền chạy mất, cho nên em với con trai không thể làm gì khác hơn là tới bắt người.” Ninh Vi Nhàn nhún nhún vai, tỏ vẻ là không có biện pháp, cô ưu nhã đi tới ghế sa-lông ngồi xuống, đôi mắt long lanh cũng nhìn Nhan Duệ không chớp mắt, cho đến khi thấy gương mặt tuấn tú của anh ửng hồng, không dám nhìn thẳng vào cô nữa.\'\'\'

Cũng không được bao lâu, cô vừa nhìn thấy nụ cười của anh, liền hít thở gấp gáp hơn, tim đập chậm mất một nhịp, trong mắt cô cũng không còn nhìn thấy được cái gì khác nữa, bây giờ đổi lại là anh bắt gặp được thời điểm ngẩn người của cô: “Nhan Duệ, có phải anh nên giải thích một chút tại sao em chỉ lên lầu xem chừng con gái, sau khi xuống dưới đã không thấy bóng dáng của anh đâu hết vậy?” Bàn tay trắng nõn đem cái gạt tàn thuốc trên khay trà để qua một bên, cô rất hài lòng khi thấy bên trong không có tro thuốc lá, chứng tỏ anh cũng thật biết nghe lời, không có lén hút thuốc, càng không có ‘hủy thi diệt tích’ xóa bỏ hết mọi dấu vết.
Nhan Duệ bị hỏi đến, mặt mày choáng váng, ho hai tiếng, không biết nên trả lời như thế nào, đầu óc xoay chuyển nhanh nhạy từ trước đến giờ trong nháy mắt cũng bị kẹt lại: “Chuyện này...... Anh, là anh...... Là bởi vì......”
Con trai đang ở trong ngực cũng đột nhiên bật cười: “Ba, ba đừng có làm bộ làm tịch nữa..., rõ ràng ba sợ đi khám bác sĩ nha, đúng không?"
Nghe vậy, Nhan Duệ gật đầu thật mạnh: “Đúng, đúng, đúng vậy, chính là như vậy.”
Ninh Vi Nhàn hé mắt: “Thật sao?”
“Ừ, ừ, ừ!”
Đôi mắt xinh đẹp đảo một vòng: “Vậy em tin anh rồi.” Nhan Duệ vừa thở nhẹ một hơi, cô liền bỏ thêm một câu: “Như vậy sau khi làm xong, chúng ta sẽ đi ăn cơm trước, rồi sau đó mới về nhà, bác sĩ vẫn còn đang chờ anh.”
“Vi Nhàn...... Anh có thể không khám bác sĩ được không? Anh cảm thấy anh không có việc gì đâu, cũng chỉ là ngủ không đủ mà thôi.”
“Không được.” Ninh Vi Nhàn không hề nghĩ ngợi gì liền phản đối, thuận tiện cũng quay qua con trai ngoắc ngoắc tay: “Ninh Ninh, đến đây với mẹ, đừng quấy rầy ba làm việc.”
Nhan Ninh dạ một tiếng, từ trên đùi ba mình nhảy xuống, liền dính đến bên cạnh Ninh Vi Nhàn, nằm sấp trên đùi của cô, chơi điện thoại di động. Sau khi bị từ chối, cả người của Nhan Duệ giống như sắp sụp đổ, thật ra thì anh cũng không phải là sợ khám bác sĩ, mà là mấy ngày qua anh luôn cảm thấy mình không được tập trung, lại thêm mất ngủ nghiêm trọng, mặc dù trong lòng anh biết đây cũng không phải bệnh gì lớn lao, nhưng anh vẫn không kìm lòng được mà sợ hãi, lỡ như, lỡ như anh bị bệnh gì đó rất nặng thì phải làm sao đây? Anh còn có tư cách gì mà giữ Vi Nhàn bên cạnh mình chứ, anh còn có thể đứng ở lập trường như thế nào để cầu xin cô cho anh thêm một cơ hội nữa? Không, tuyệt đối không được, anh sẽ không bao giờ để chuyện như vậy xảy ra, mặc kệ tỷ lệ chuyện này có thể xảy ra là bao nhiêu, anh cũng không để nó xảy ra!
Bởi vì hai mẹ con Ninh Vi Nhàn đến, Nhan Duệ hoàn toàn mất hết tâm tình để làm việc, anh cầm bút ngu ngơ nửa ngày cũng không có nhìn xuống, cuối cùng ký cái tên cũng thật vất vả, sau khi bình tĩnh nhìn lại, thì ra là viết thành tên của vợ mình: “Vi Nhàn...... Em có đói không?” Ngoài miệng hỏi vợ mình có đói bụng không, tay anh đã ấn xuống điện thoại trong công ty để cho thư ký đưa nước trái cây và sữa tươi tới. Mới vừa rồi, ở trên đường, Nhan Ninh đã ăn một cây kem lớn, đột nhiên muốn đi toilet, liền từ trong lòng mẹ nhảy ra, bỏ chạy tới nhà vệ sinh. Ninh Vi Nhàn bưng ly nước trái cây lên uống một hớp, sau đó đứng dậy. Thân hình cô thon dài, dáng vẻ lại xinh đẹp tuyệt trần, ngay cả đi bộ thôi nhìn cũng rất đẹp, Nhan Duệ si mê nhìn Ninh Vi Nhàn đi về phía mình, bàn tay nắm bút cũng cứng ngắc, chỉ là ngước mặt chớp chớp đôi mắt xinh đẹp đào hoa, rất muốn cười lại không dám cười, muốn lấy lòng cô cũng không biết làm sao để lấy lòng, trên mặt liền toát ra một loạt biểu cảm rất kỳ quái, Ninh Vi Nhàn đi tới bên cạnh anh, khóe miệng khẽ nâng lên một nụ cười yếu ớt, từ từ đặt tay lên vai anh, giọng nói mơ hồ có chút bất đắc dĩ: “Anh không cần phải căng thẳng như vậy đâu, em cũng sẽ không ăn anh đâu mà.”
Nghe như vậy, Nhan Duệ giống như có nỗi khổ mà không thể nói, anh làm sao lại sợ cô ăn mình chứ, chỉ là anh sợ mình không thể khống chế được lại đem cô ăn sạch nha!
Trên vai anh là đôi tay nhỏ bé mảnh khảnh vô cùng ấm áp và mềm mại, Nhan Duệ không thể kìm lòng được buông lỏng bàn tay đang cầm bút, bao phủ bàn tay của Ninh Vi Nhàn đầy che chở: “Vi Nhàn......” Anh còn đang muốn nói chuyện, thì của phòng vệ sinh mở ra, Nhan Ninh hăm hở hoạt bát đi ra, rất tự nhiên, Ninh Vi Nhàn rời khỏi chỗ đứng bên cạnh Nhan Duệ, thay vào đó là rút ra khăn giấy lau tay cho con trai.
Mất đi độ ấm trên người cô, cả người Nhan Duệ liền cảm thấy mất mác. Thật sự anh không có cách nào để tiếp tục làm việc được nữa. Anh đứng dậy, cầm lên áo khoác ở trên ghế dựa mặc vào, một tay ôm vợ, một tay dắt con trai: “Đi thôi, bây giờ chúng ta đi ăn.”
“Ba không làm việc nữa sao?” Nhan Ninh rất kinh ngạc, nháy hai mắt, Ninh Vi Nhàn thấy mắt kiếng của cậu cũng sắp rớt xuống, vội vàng giúp cậu đẩy lên.
“Không muốn làm nữa.” Nhan duệ dẫn vợ con đi ra cửa, cánh cửa vừa mở ra, nhân viên ở tầng trên cùng này cũng rối rít nhìn về phía bọn họ. Trừ cái người đã đưa nước trái cây trước đó, những người nhân viên khác sau khi chứng kiến được ông chủ lớn của bọn họ cũng có một bộ dạng dịu dàng, khuôn mặt hiền hòa thân ái tới như vậy, cũng bị hù dọa đến rớt cả cằm. Mặc dù đã được nghe rằng ông chủ lớn trước kia là một lãng tử đa tình phong lưu, chơi đùa với vô số người đẹp, nhưng mười năm nay lại thủ thân như ngọc, trái với lúc trước, đối với những cô gái đẹp đều có ánh mắt lạnh nhạt, cho nên bây giờ là chuyện gì đây, chẳng lẽ lãng tử lại muốn ‘tái xuất giang hồ’ rồi sao?
Một nhà ba người đi thẳng vào thang máy, đem tất cả những tò mò cùng nghi ngờ quẳng lại phía sau lưng ── dù sao thì chuyện đó với bọn họ cũng không có quan hệ gì hết, làm sao bọn họ có thể quản được chuyện đó chứ.
Gần công ty Nhan thị có mấy khu vực có thức ăn nổi tiếng ngon, trong đó có nhà hàng bán cá nướng là đặc biệt nổi tiếng, từ trước đến giờ, người xếp hàng cũng dài đến gần cửa lớn của Nhan thị luôn. Chỉ có điều, chủ nhà hàng là chỗ quen biết trước đây của Nhan Duệ, cũng là một trong những người bạn xấu của Nhan Duệ năm đó, sau đó thì trong nhà xảy ra chuyện bị sụp đổ, liền nhảy ra mở nhà hàng cá nướng này, không ngờ việc buôn bán lại có thể càng ngày lại càng tốt như vậy, còn rất nổi tiếng. Bây giờ cũng chí thú làm ăn, cưới được một người phụ nữ hiền lương dịu dàng, có một người con trai, cuộc sống gia đình một nhà ba người cũng trôi qua ổn định thuận lợi. Trước khi Ninh Vi Nhàn tỉnh lại, Nhan Duệ vẫn thường hâm mộ bọn họ, mọi người đều trưởng thành rồi, cũng đã hiểu ra rất nhiều điều, một con người cũng không thể theo đuổi cuộc sống phong lưu lang bạt đó cả đời được.
Vừa nhìn thấy Nhan Duệ bước vào, A Khang đang gõ máy tính lạch cạch để tính sổ sách đã lộ ra nụ cười thật lớn: “Đã tới rồi, là khách quý nha! Ai cha, vị này không phải là......" Anh ta nhận ra được Nhan Ninh, nhưng cũng đã lâu không gặp Ninh Vi Nhàn, lúc trước, khi còn đi chung với Nhan Duệ, Ninh Vi Nhàn cũng chưa bao giờ xuất hiện, vào thời điểm những tin tức của Nhan Duệ ở mức cao trào lúc trước, có thể thỉnh thoảng thấy hình của Ninh Vi Nhàn xuất hiện trên báo, nhưng cũng đã hơn mười năm rồi, khi nhìn chợt có cảm giác quen mặt, vừa nhìn cũng có thể nhận ra ── dáng dấp của Ninh Vi Nhàn thật sự rất đẹp, rất có phong cách, nhưng quan trọng nhất chính là cô vẫn như năm đó, căn bản là không có già đi chút nào!
“Xin chào, tôi là Ninh Vi Nhàn!”


Lúc nào nơi khóe mắt, đuôi lông mày của cô đều toát ra ý cười, nhưng khi đối mặt với người ngoài, khí chất lạnh nhạt xa cách sẽ tự nhiên lộ ra, làm cho người ta cảm thấy cô luôn ở trên cao, không thể chạm vào, A Khang cũng không tránh được, tay chân có chút luống cuống, anh ta nhìn bàn tay Ninh Vi Nhàn đưa ra, ngón tay thon dài mảnh khảnh lại tao nhã, lòng bàn tay ẩn hiện mấy đường vân nhàn nhạt nhưng thẳng tắp, móng tay màu trắng ngà khỏe khoắn, da tay nhẵn mịn, làm sao anh ta dám nắm lấy đây chứ. (Quỳnh: tác giả diễn tả nghe ghê quá).
Dĩ nhiên Nhan Duệ có thể nhìn ra, anh cười cười đem tay của vợ nắm trở lại, nửa đùa nửa thật nói: “Anh cũng không cho phép người đàn ông khác nắm tay của em đâu.”
A Khang thở phào nhẹ nhõm, Nhan Ninh nói muốn ăn cá, anh ta rất hào phóng cười cười: “Ninh Ninh muốn ăn, hôm nay chú Khang liền đãi con một bữa miễn phí có được không?"
Hiển nhiên Nhan Ninh liền vỗ tay nói rất tốt, ngay lập tức, A Khang kêu phục vụ tới đưa một nhà ba người bọn họ tới chỗ ngồi. Nhà hàng của bọn họ không có phòng riêng, khách hàng đều ngồi ở sảnh lớn, phục vụ dẫn bọn họ tới một bàn ở gần cửa sổ, đặt xuống toàn bộ bát đĩa đũa muỗng, rồi lại xấp xếp thêm mấy bao khăn giấy, cúi đầu chào một cái rồi mới xoay người đi mất.
Nhà hàng cá nướng A Khang quả nhiên là danh bất hư truyền, cả màu sắc, hương thơm hay mùi vị đều hoàn mỹ. Vốn từ trước đến giờ Nhan Ninh rất thích ăn, giờ đây một mình cậu đã ăn gần một nửa con cá trắm cỏ nặng đến bốn cân, đến cuối cùng cũng là do Ninh Vi Nhàn không cho phép cậu ăn nữa vì sợ cậu ăn quá no thì cậu mới chịu bỏ đũa xuống.
Ninh Vi Nhàn cũng không nghĩ món cá nướng này lại có thể ngon đến như vậy, thật là ngoài dự đoán của cô, ngay cả người không thích ăn thịt như cô cũng đã ăn không ít, một nhà ba người ăn hết hai con cá, nặng cỡ chín cân, cũng uống không ít nước ngọt trái cây, đến khi tính tiền thì no đến nỗi không muốn động đậy luôn. Lúc đầu, A Khang không muốn lấy tiền, nói là muốn đãi khách, nhưng Nhan Duệ lại không chịu, cuối cùng hai người thương lượng với nhau là chỉ trả một nửa tiền.
Sau khi ăn cơm xong, Nhan Duệ nghĩ rằng mình đã có thể tránh né được việc phải đi bệnh viện, nhưng anh không nghĩ tới Ninh Vi Nhàn lại không chịu bỏ qua: “Đi thôi nào, em vừa mới nhờ Ninh Ninh xem bản đồ trên điện thoại di động, từ Nhan thị đến bệnh viện chỉ đi bộ khoảng nửa tiếng thôi, chúng ta cũng vừa mới ăn cơm xong, chúng ta cùng đi coi như để dễ tiêu hóa vậy, cùng đi đi.” Cô nói xong cúi đầu hỏi con trai mình: “Ninh Ninh thấy được không con?”
“Mẹ nói cái gì cũng đều được.” Từ trước tới giờ, Nhan Ninh sùng bái mẹ mình một cách mù quáng, cho nên cũng ủng hộ: “Ba à, chúng ta cùng đi đi nha. Lúc ăn no quá mà đi rút máu cũng không có tốt đâu.”
Cái gì mà rút máu. . . . . . Ai nói là anh muốn rút máu vậy hả?! Sắc mặt của Nhan Duệ trở nên tái nhợt, vẫn còn muốn vùng vẫy lần cuối cùng trước khi chết, không ngờ đã bị vợ và con trai mình nắm tay kéo đi luôn. Trên đường đi, bạn nhỏ Nhan Ninh lại đòi ăn kem, Ninh Vi Nhàn bị cậu quấn lấy không thể làm gì khác hơn đành phải mua kem cho cậu, đứa nhỏ này ngược lại rất có hiếu, thỉnh thoảng lại đút cho mẹ mình một muỗng, đối với ánh mắt của ba đang nhìn mình thì cậu lựa chọn coi như không nhìn thấy gì hết. Khi Nhan Duệ kháng nghị, cậu liền lấy cớ là ba sắp phải kiểm tra sức khỏe, không thể ăn đồ lạnh để chặn miệng của Nhan Duệ, còn quay qua hỏi ý của Ninh Vi Nhàn, dĩ nhiên là Ninh Vi Nhàn đồng ý với con trai rồi, thế là Nhan Duệ đáng thương đã bị cô lập rồi, chỉ đành nhìn hai mẹ con bọn họ vô cùng thân mật ăn kem với nhau, còn mình thì chỉ biết đứng đó mà hâm mộ thôi.
Điều đáng mừng duy nhất chính là kết quả kiểm tra cuối cùng lại rất khỏe mạnh. Chỉ có điều là hơi thiếu ngủ, đã vậy công việc nhiều quá độ, lại thêm thiếu ngủ, thành ra Nhan Duệ bị sốt nhẹ mà thôi, chỉ cần ngủ nhiều, uống nước nhiều là được. Ninh Vi Nhàn hỏi thăm bác sĩ về một vài vấn đề hết sức nghiêm túc, thỉnh thoảng cầm lấy tờ giấy nhỏ để ghi chú, Nhan Duệ ngồi một chỗ chớp chớp mắt nhìn hết sức ngớ ngẩn, trong lòng ngọt ngào không chịu nổi, nhưng lại không dám biểu hiện ra trên mặt vì sợ Ninh Vi Nhàn thấy được.
Đây là Vi Nhàn quan tâm tới anh, nhất định là như vậy rồi, nếu không sao cô lại nghiêm túc cẩn thận hỏi thăm bác sĩ những vấn đề liên quan đến thân thể, sức khỏe của anh như vậy chứ?
Nhan Ninh ngồi ở trên ghế cứng cứ uốn qua uốn lại, thỉnh thoảng lại nghiêng cái đầu nhỏ nhìn xem mẹ đang viết cái gì, sau đó lại dùng đầu ngón tay chọc chọc ba mình: “Ba, sao ba lại ngớ ngẩn nhìn mẹ chằm chằm như vậy?” Cậu cũng biết là mẹ rất đẹp nha..., nhưng lại nhìn chăm chú một cách ngu ngốc như vậy, còn có bác sĩ ở ngay bên cạnh nữa chứ, sao không đợi về nhà rồi hãy nhìn? Đến lúc đó ba muốn nhìn bao lâu cũng được mà.
Nghe con trai hỏi mình, Nhan Duệ mới hồi hồn. Anh vội vàng thu hồi tầm mắt lại, làm ra vẻ như không có chuyện gì xảy ra, nhưng cũng không quên trừng mắt nhìn con trai một cái.
Ninh Vi Nhàn không bỏ sót hành động nào của hai cha con bọn họ, thái độ của cô đối với bác sĩ rất lịch sự, nhẹ nhàng lại lễ phép, cô mỉm cười nói cảm ơn, sau đó dắt người chồng ngây thơ cùng con trai rời đi: “Đi thôi nào, cũng nên về nhà rồi.” Có lẽ Nại Nại cũng sắp thức dậy rồi, mặc dù đứa nhỏ này rất dễ chịu, lại rất thích ngủ, nhưng khi mở mắt không thây cô thì sẽ khóc thật lớn, cũng không có người nào dỗ được, cô phải nhanh chóng về nhà mới được.
Nhan Duệ bị tiếng ‘về nhà’ của cô hù dọa: “Nhưng mà, nhưng anh còn phải đi làm mà.” Anh cũng không nói công việc của buổi chiều hôm nay chính là công việc mà buổi sáng anh còn chưa làm xong.
“Bác sĩ đã nói rồi, anh cần phải nghỉ ngơi nhiều hơn, bây giờ cứ về nhà trước đã rồi tính sau.” Cô cũng không nói thêm tiếng nào nữa, dắt tay anh đi ra cửa, không để anh có thể từ chối. Nhan Duệ cũng không phản đối, rất ngoan ngoãn để cho vợ dắt tay về nhà.
Nhắc tới cũng thật là đúng lúc, vừa về đến nhà cũng là lúc Nhan Nại Nại vừa thức dậy, đang khóc oa oa thật lớn trong ngực quản gia. Ninh Vi Nhàn vội vàng bỏ lại chồng và con trai mình chạy tới, ôm con gái nhỏ lắc lắc dỗ dỗ: “Nại Nại ngoan, ngoan nha, đừng khóc, đừng khóc nữa nha.”
Bé gái nhỏ đáng yêu chớp chớp đôi mắt vẫn còn đầy nước mắt, lại hít mũi một cái, thấy là người mẹ mà mình đã quen thuộc đang dỗ mình, lúc này mới ngừng khóc, hai bàn tay nhỏ bé liền nhánh chóng vươn ra sờ soạn trên mặt Ninh Vi Nhàn, vừa sờ mặt mẹ vừa cười khanh khách rất vui vẻ. Ninh Vi Nhàn vội vàng ôm cô công chúa nhỏ của mình về phòng thay tã và bú sữa, Nại Nại nhỏ cười ha ha, không nhịn được Ninh Vi Nhàn âu yếm hôn lên má của bé, cái miệng nhỏ hồng hồng của bé cứ nhóp nhép không ngừng phun bong bóng. Nhan Suệ dắt con trai đi vào phòng, bọn họ mới vừa tới phòng bên cạnh để thay quần áo rồi, công chúa nhỏ nhà bọn họ còn quá nhỏ, bọn họ cũng không được phép đem bụi bậm vi khuẩn từ bên ngoài mang về nhà.
Đưa con gái cho Nhan Duệ, Ninh Vi Nhàn liền thừa dịp này đi rửa tay cho sạch sẽ, lúc ra ngoài liền nhìn thấy một màn như thế nay là một lớn hai nhỏ đang ở trên giường chơi đùa náo loạn. Nhan Duệ đêm con gái vòng giữa hai đùi, Nhan Ninh ngồi đối diện với ba mình, chống tay tại chỗ, thỉnh thoảng còn sờ sờ gương mặt nhỏ nhắn trắng nõn mềm mại của em gái. Thật mềm mại, cảm giác chọc chọc thêm cái nữa thật là thoải mái. Còn rất mềm mại, nõn nà. . . . . . Nhan Duệ nhìn con trai đang chọc chọc đầy thú vị, cũng không nhịn được sờ thử một cái, gương mặt nhỏ bé của con gái quả thật quá non nớt rồi, sờ một cái giống như là chọc vào cái bánh ngọt mềm mại vậy. (Quỳnh: không biết bánh ngọt gì mà có kiểu này, -_-, chắc mochi quá.)
Ninh Vi Nhàn không khỏi cảm thấy vừa bực mình lại vừa buồn cười, vội vàng bắt được đầu ngón tay của hai cha con không đáng tin cậy này: “Hai cha con đang làm cái gì vậy, da mặt của Nại Nại còn rất mỏng, không thể chọc chọc như vậy làm con đau.”
Thấy mẹ đi ra, công chúa nhỏ phun bong bóng kêu oa oa, giống như đang méc mẹ về việc ba cùng anh trai đã ngược đãi gương mặt nhỏ nhắn non nớt của mình như thế nào. Ninh Vi Nhàn vội vàng ôm lấy bé, hôn một cái: “À, à, ba và anh thật xấu nha, Nại Nại cũng không thèm để ý tới nữa nha?”
Phun bong bóng, lại vươn tay vuốt mặt mẹ, công chúa nhỏ bày tỏ sự vui mừng, rất vui vẻ rất thỏa mãn, dường như đã có thể quên đi việc bị ngược đãi lúc nãy. Bồng con gái, Ninh Vi Nhàn không quên dặn dò con trai canh chừng Nhan Duệ cho thật tốt: “Ninh Ninh, con chơi ở chỗ này, không được chạy lung tung, mẹ đưa em gái con đi tắm, con phải canh chừng ba, không được để ba mở mắt ra, có nhớ không?” Nhìn thấy Nhan Duệ như có điều muốn phản đối, ánh mắt cô liền biến đổi, Nhan Duệ lập tức ngoan ngoãn, liền nằm xuống, đem chiếc mền mỏng kéo đến tận cổ, mắt nhắm chặt lại, cũng không dám mở ra. Vài phút trôi qua, cũng không nghe được tiếng y y a a của con gái và vợ nữa, anh len lén hé một con mắt, không ngờ rằng lại bị hai bàn tay nhỏ bé lạnh buốt che lên trên mắt: “Ba à, mẹ nói ba không được mở mắt ra đâu!”
Tự nhiên lại bị con trai răn đe. . . . . . Tên nhóc này dám cầm lông gà mà coi như lệnh tiễn, lại nghĩ anh—người ba này như là một đứa bé: “Ninh Ninh. . . . . . Lời của mẹ nói, mặc dù nên nghe theo, nhưng con nể tình ba đáng thương tội nghiệp như vậy, có phải con cũng nên suy nghĩ một chút hay không. . . . . . Có nên tính tính toán toán linh hoạt một chút không? Không phải con đang suy nghĩ không muốn hoc lớp sáu sao? Chỉ cần nói uyển chuyển một chút, sau này cũng không cần đi học rồi, sau khi nghỉ hè thì sẽ trực tiếp vào học trung học rồi không phải sao?” (Quỳnh: nguyên văn là ‘trung học đệ nhất cấp’ theo mình biết thì tương đương với lớp bảy ở Việt Nam).NB
Đây quả thật là đề nghị rất hấp dẫn nha, đến mức Nhan Ninh nghe thấy liền động lòng. Cậu suy tính thật lâu, sau đó mới nói: “Vậy cũng được, nhưng chỉ một chút xíu thôi nha, được không ba? Khi mẹ ra ngoài thì ba phải nhắm mắt ngay đó, thêm nữa là không được khai con ra đâu, có được không?”
Nhan Duệ gật đầu, sau đó mở mắt ra, cùng con trai đánh tay để hứa, rồi nhìn nhau cười.
Đại khái qua khoảng mười phút, Ninh Vi Nhàn ôm công chúa nhỏ đang được khăn tắm bao bọc đi ra, Nhan Ninh vội vàng lây quần áo cho em gái, công chúa nhỏ vốn hoạt bát hiếu động, hai tay hai chân quơ quơ liên tục, cũng không chịu ngoan ngoãn nằm yên để mẹ và anh trai giúp mình mặc quần áo vào cho đàng hoàng.



Thử đọc