Quay Đầu - Chương 52

Tác giả: Lệ Ưu Đàm

Đánh dấu

Tất cả mọi người đều nhìn ra được tâm tình của Nhan Duệ càng ngày càng tốt hơn rồi. Anh giống như đã trở về Nhan Duệ của mười năm trước, lúc nào anh cũng nở nụ cười, gió xuân đầy mặt, làm cho người nhìn thấy cũng cảm thấy tâm tình vui vẻ phơi phới hơn. Nhưng anh lại khác Nhan Duệ của mười năm trước ở chỗ là bây giờ anh đã có người phụ nữ anh yêu trong lòng, vì vậy khi anh đối mặt với phụ nữ, mặc dù anh vẫn tươi cười nhưng lại kiên quyết từ chối, sự kiên định của anh cũng nằm trong suy nghĩ của tất cả những người biết chuyện, nhưng đối với những người không biết chuyện thì đó là một việc ngoài dự liệu.
Ninh Vi Nhàn cũng không đặc biệt để ý đến việc này, dù sao đối với cô mà nói, điểm khác biệt lớn nhất chính là nụ cười của Nhan Duệ bây giờ chân thật và hạnh phúc hơn lúc trước rất nhiều. Cô ở cùng với anh mỗi ngày, đối với những những chuyện đã từng xảy ra, hay là những ký ức về việc đã từng bị tổn thương nặng nề kia, thật sự cô đã không còn quan tâm tới nữa. Lẽ tất nhiên, bởi vì không nhớ rõ chuyện trong quá khứ, cho nên cô cũng không cách nào xúc động với những chuyện đó, nhưng tất cả cũng không thể ngăn cô yêu thích và lệ thuộc vào Nhan Duệ. Đối với Ninh Vi Nhàn mà nói, bây giờ Nhan Duệ và Nhan Ninh đã trở thành tất cả trong cuộc sống của cô.
Đổ sữa tươi vào trong ly thủy tinh trong suốt, sau đó đem miếng bánh ngọt nhỏ nhắn tinh xảo để vào trong dĩa, Ninh Vi Nhàn bưng khay đi lên lầu, cô nhẹ nhàng gõ cửa phòng sách, đợi đến khi nghe được tiếng ‘mời vào’ vọng ra từ bên trong thì cô mới đẩy của đi vào.
Hai người đàn ông một lớn một nhỏ đang bận rộn ở bên trong, không hẹn mà cùng ngẩng đầu lên, thấy cô, cả hai đều nở nụ cười giống hệt nhau. Ninh Vi Nhàn nhìn hai gương mặt xinh đẹp giống nhau như đúc một cái, rồi bước tới để cái khay ở trên tay xuống, lấy hai ly sữa tười đưa cho hai cha con, lấy ly trà lài còn lại cho mình, sau đó liền khoanh chân ngồi xuống—— Nhan Duệ đã cho người sửa lại một lớp thảm thật dày ở trong phòng sách, khi ngồi trên thảm sẽ cảm thấy thật thoải mái lại còn ấm áp nữa: “Có thể ăn bánh này không?” Múc một miếng bánh mousse dâu tây đưa đến miệng của con trai.
Tuy Nhan Ninh còn nhỏ tuổi, nhưng cậu đối với những món bánh ngọt như vậy cũng không thích thú chút nào. Cậu nhăn nhăn cái mũi thẳng tắp, xong há miệng cắn xuống một cái, cũng may Ninh Vi Nhàn biết cậu không thích ăn, cho nên đã múc nhiều dâu tây và rất ít kem cho cậu: “Mẹ, con muốn ăn thêm sữa đặc.” Lại cắn thêm một miếng dâu tây tươi.
“Được.” Từ trước tới nay, đối với ý muốn của con trai, Ninh Vi Nhàn đều chấp nhận mà không bao giờ phản đối. Cô từ dưới đất đứng lên định đi xuống dưới lầu, liền bị hai cha con Nhan Ninh và Nhan Duệ kéo lại: “Mẹ, con nhờ người giúp việc là được rồi mà.”
“Mẹ chỉ muốn vì con mà làm nhiều chuyện hơn thôi, thật sự mẹ đã thiếu con rất nhiều, đã không chăm sóc tốt cho con.” Cô nói xong, hôn lên mặt nhỏ nhắn của con trai, nào là trứng, nào sữa, và cả dầu mỡ ở khóe miệng đều dính vào gương mặt non nớt mềm mại của Nhan Ninh, cậu cười ngây ngốc, sờ sờ mặt mình.
Hai cha con nhìn cô xoay người đi xuống, sau đó cầm một lon sữa đặc đi lên. Ninh Vi Nhàn cũng rất thích sữa đặc, trên thực tế cả nhà ba người bọn họ đều thích, ngay cả Nhan Ninh không thích ăn đồ ngọt cũng thích. Ngoài sữa đặc, trên tay cô còn có một dĩa dâu tây tươi ngon.
Nhan Ninh nhìn thấy, đôi mắt xinh đẹp liền mở to, mặc dù cậu cảm thấy một người đàn ông mà đi thích dâu tây thì có vẻ rất ngây thơ, nhưng thật sự cậu rất thích thì thế nào chứ. Cậu há miệng cắn một miếng, thật sự là món ngon ở trên đời mà!
“Nhan Duệ.”



Dâu tây đỏ tươi dính đầy sữa đặc, mới nhìn qua liền làm cho người ta thèm thuồng, ngay cả người từ trước tới giờ không thích ăn trái cây như Nhan Duệ cũng không nhịn được há miệng ăn luôn cả miếng lớn. Nhìn hai cha con ăn được vui vẻ như vậy, Ninh Vi Nhàn cũng vui vẻ ăn một miếng, sau đó nghiêng đầu nhìn xem hai cha con bọn họ đang viết cái gì ở đây. Nhan Duệ là đang xem tài liệu, phía trên đồ thị có rất nhiều những con số phức tạp, cô xem không hiểu gì cả, những cái này cũng không phải sở trường của cô. Nhưng những thứ con trai viết cô đều hiểu, đây chính là toán số học của lớp sáu: “Mẹ, con còn muốn ăn nữa.” Cậu nhóc nhỏ há miệng lớn, kêu a a, Ninh Vi Nhàn cũng rất thương con, liền đưa cho cậu một trái dâu tây, không giống như những đứa trẻ bình thường khác, chữ viết của Nhan Ninh rất đẹp, việc này chắc chắn là do ông nội của cậu dạy cho cậu, ba Nhan nổi tiếng là người văn chương nho nhã, cũng là một người viết thư pháp đẹp đến nỗi làm cho người ta mất hồn lạc phách, khi còn nhỏ Nhan Ninh cũng đã bị bắt ngồi trên bàn tập luyện viết chữ không ít rồi.
“Mẹ, mẹ có nhìn ra đó là gì không?” Thấy Ninh Vi Nhàn vẫn nhìn chăm chú vào quyển bài tập của mình, Nhan Ninh không nhịn được tò mò hỏi cô.
Vì thế có người cảm giác là mình bị coi thường: “Con trai ngốc nghếch này, đương nhiên là mẹ biết rồi. Mẹ cũng đã xem qua tất cả bài thi từ tiểu học đến đại học rồi, sao con lại hỏi mẹ con, một người đã từng học đại học những câu như vậy chứ?” Ngón tay mảnh khảnh của cô chọt chọt vào gương mặt nhỏ nhắn trắng nõn mềm mại, cô chợt thấy cảm giác trên tay thật mềm, thế là cô lại sờ sờ thêm một cái, chọt chọt thêm một cái, Nhan Ninh nghĩ ngợi một chút, còn hết sức hy sinh đưa mặt mình cho mẹ sờ: “Mẹ thông minh quá đi, chỉ nhìn chút xíu thì biết được liền.”
Ừ. . . . . . Bởi vì trước kia cô đã học qua chứ sao nữa. Ninh Vi Nhàn thấy con trai mình thật sự đáng yêu, không nhịn được lại tiếp tục vuốt ve gương mặt nhỏ nhắn phúng phính đầy thịt của cậu, lại đút một quả dâu tây cho cậu. Lúc này, Nhan Duệ rất không vui vì bị ngó lơ từ nãy đến giờ, anh khẽ ho một tiếng để bày tỏ mình cũng cần được quan tâm giúp đỡ. Ninh Vi Nhàn thấy vậy cũng âm thầm đưa cho anh một quả, nhưng vẫn đặt sự chú ý của mình lên người con trai, nhìn cậu làm bài tập.
Bài tập của năm học lớp sáu đối với Nhan Ninh quả thật rất dễ dàng, nhưng cậu lại muốn hưởng thụ khoảng thời gian như bây giờ, ba mẹ đều ở bên cạnh cậu, không thiếu một người nào cả, mặt trời chiếu sáng bên ngoài cửa sổ, không khí rất trong lành thoải mái, trên đời này còn có gì hạnh phúc hơn khoảnh khắc này của cậu nữa chứ? Cậu có ba mẹ bên mình, và cũng chỉ có mình cậu bên cạnh ba mẹ, chỉ cần nghĩ tới thôi cũng đã làm cho người ta cảm thấy thật đầy đủ, thật hạnh phúc rồi.
Chỉ có điều sự vui vẻ thỏa mãn đó đã không thể nào tiếp tục được nữa cho đến một buổi sáng nào đó của một tháng sau.
Từ trước đến nay, bữa ăn sáng của nhà họ Nhan thường là hai loại: kiểu Trung hay kiểu Tây, vừa đúng lúc sáng sớm hôm nay là đến kiểu phương Tây. Ninh Vi Nhàn cầm một miếng bánh mì cá ngừ ca-li lên, cắn một cái. Cô rất thích mùi vị tươi ngon này. Nhưng khi nuốt miếng đầu tiên vào bụng, bỗng nhiên cô lại cảm thấy không được thoải mái lắm, bánh mì nhất định là mới nướng, có lẽ là cơ thể của cô không được thoải mái thôi. Ninh Vi Nhàn bưng ly nước ép trái cây tươi uống một hớp, vị chua chua ngọt ngọt tràn đầy trong miệng mới làm cho cô cảm thấy dễ chịu hơn một chút.
Sau đó, cô lại tính đưa bánh mì lên miệng cắn miếng thứ hai.
Cảm giác không ổn lần này so với lần trước rõ ràng hơn rất nhiều, thậm chí cô không kịp cầm lấy cái khăn ăn, liền quay đầu ói ra ngoài, ói đến nỗi muốn ngất xỉu, cảm thấy rất là khó chịu, nước mắt cũng ràn rụa trên mặt.
Hai cha con Nhan Duệ cũng bị cô làm cho hoảng sợ, vội vàng chạy đến bên cạnh cô, người kêu mẹ, người gọi Vi Nhàn, hỏi cô bị làm sao vậy. Ninh Vi Nhàn khoát khoát tay đầy vẻ yếu ớt, muốn nói với bọn họ là cô không sao cả, cô không sao, nhưng trong miệng đầy vị chua khó chịu khiến cho cô không thể nói nổi một tiếng nào.
Quản gia rất biết nhìn hoàn cảnh đã gọi điện thoại cho bác sĩ Liễu—bác sĩ của gia đình họ rồi. Nhan Duệ ôm Ninh Vi Nhàn về giường trong phòng ngủ, sau khi cô súc miệng, uống chút nước thì cũng coi như đỡ hơn nhiều rồi, nhưng sắc mặt cô vẫn rất khó chịu, tái nhợt như tờ giấy. Nhan Duệ cũng không hiểu ra sao, hôm qua cô vẫn còn rất khỏe mà, làn da trắng ửng hồng, hôm nay sao lại nhìn tái nhợt suy yếu nhanh chóng như vậy chứ?
Bác sĩ đến rất nhanh, Ninh Vi Nhàn nằm yên cho bác sĩ kiểm tra thân thể, đợi đến khi bác sĩ dọn dẹp dụng cụ, cô mới nhìn ông ấy, chờ đợi ông ấy nói cho mình biết kết quả: “Chúc mừng phu nhân, phu nhân đã mang thai được bốn tuần rồi."
. . . . . . Tin tức này làm cho mọi người đều ngây ngẩn.
Ninh Vi Nhàn trừng hai mắt thật lớn, cũng không lên tiếng thật lâu, còn Nhan Duệ thì trở nên ngu ngốc hoàn toàn, cuối cùng là chỉ còn Nhan Ninh cũng kịp có phản ứng, liền tiễn bác sĩ ra về. Sau đó, một nhà ba người nhìn nhau, cũng không biết mình nên nói cái gì bây giờ.
“Vi Nhàn. . . . . .” Nhan Duệ gọi tên Ninh Vi Nhàn nỉ non, sau đó đột nhiên anh bật người lên, vội vàng chạy tới bên giường, muốn ôm cô lại không dám ôm, sau cùng cầm tay của Ninh Vi Nhàn hết sức kích động, nói lắp bắp không rõ ràng: “Vi Nhàn, Vi, Vi nhàn, em mang thai, em mang thai rồi!"

Thật ra cô vẫn chưa lấy lại được tinh thần sau khi nghe được tin mình mang thai, cô chỉ ngây ngốc ừ lên một tiếng, trên mặt cũng không có biểu hiện gì quá lớn, xem ra còn chưa tiêu hóa xong tin tức chấn động này, cô nhìn đôi môi của Nhan Duệ đang đóng đóng mở mở, căn bản là cũng không nghe được anh đang nói cái gì. Nhan Ninh thì ngược lại, cậu lặng lẽ nhìn ba mẹ mình rồi xoay người quay bước đi ra ngoài. Mà Nhan Duệ cùng Ninh Vi Nhàn, một người thì đang tràn ngập giữa sự vui mừng cực độ, một người thì lại ngây ngốc như mất hồn, lại không chú ý tới cậu.
Cứ giữ bộ dáng như vậy khoảng ba phút, Ninh Vi Nhàn mới nhớ tới là có chuyện gì xảy ra với mình. Cô chớp nhanh hàng lông mi dài mấy cái, mới hỏi với giọng nghi ngờ: “Em. . . . . . Thật sự em mang thai sao?"
Nghe được câu hỏi của Ninh Vi Nhàn, nụ cười trên mặt Nhan Duệ lập tức cứng lại. Anh nghĩ rằng cô không thích đứa bé này, gấp gáp khuyên giải cùng trấn an cô: “Em đừng sợ, Vi nhàn, em đừng sợ, đó là con của chúng ta ——.”
“Em không có sợ đâu.” Ninh Vi Nhàn lắc lắc đầu, cô dùng tay còn lại của mình sờ sờ bụng, tự nhiên trong mắt cũng toát ra tình yêu của người mẹ: “Em còn chưa kịp phản ứng thôi, em vậy mà lại mang thai. . . . . .”
Nhan Duệ rất ngạc nhiên và cảm thấy không thể tin trước lời nói của cô, giọng nói của anh đầy vẻ vui mừng, sự lo lắng và sợ hãi trong lòng anh lập tức được buông xuống, cười khẽ một tiếng, ngồi lên giường ôm chầm vai lấy vai cô, nói dịu dàng: “Chuyện này đâu có gì mà ngạc nhiên, em là phụ nữ, chúng ta lại là vợ chồng, em mang thai là chuyện rất bình thường. Anh chỉ lo lắng. . . . . .” Ninh Vi Nhàn nghẹo đầu, không biết anh tính nói cái gì, cô nháy mắt: “Em bây giờ. . . . . .Cũng coi như là sản phụ đã lớn tuổi đi. . . . . ." Mặc dù bề ngoài của cô nhìn không ra đã lớn tuổi, nhìn qua vẫn còn rất trẻ trung xinh đẹp, nhưng thật sự cô cũng đã sắp bốn mươi tuổi rồi nha.
Sản phụ đã lớn tuổi? Ninh Vi Nhàn suy nghĩ một lát: “Sẽ có nguy hiểm hay không?"
“Anh không biết nữa, chắc là sẽ có nguy hiểm.” Bàn tay anh nâng gương mặt nhỏ nhắn của cô, hôn lên đó một cái nhẹ nhàng: “Anh không muốn em phải mạo hiểm như vậy, đối với thân thể của em cũng không tốt đâu.” Anh nhớ rõ ràng bộ dáng khổ sở tái nhợt của cô khi sinh Ninh Ninh vào mười năm trước, còn có lần đầu tiên kia nữa, suýt chút nữa anh đã mất đi cô vĩnh viễn: “Vi Nhàn, em nói cho anh biết, em có muốn đứa bé này hay không?”
Trả lời câu hỏi của anh là một sự trầm mặc rất lâu của cô. Lòng của Nhan Duệ bắt đầu chìm xuống, dù trong lòng anh hiểu rõ không nên để cho cô mang thai mới là sự lựa chọn tốt nhất, nhưng anh vẫn không nhịn được lại nghĩ muốn giữ lại đứa bé kia. Hơn một tháng này anh vẫn nhớ làm đủ các biện pháp an toàn, chỉ duy nhất lần đó là anh không thể khống chế được đã muốn cô.
Trong suốt mười năm nay, đã rất nhiều lần anh đều nghĩ, nếu như con gái anh còn sống, con bé cũng đã được mười lăm tuổi rồi, nhất định sẽ rất giống Vi Nhàn, bây giờ thì anh cũng đã đánh những kẻ chặn đường, theo đuổi con gái anh cho tơi tả rồi. Cứ như vậy, cả nhà bọn họ sẽ càng thêm hạnh phúc.
“Nhan Duệ. . . . . . Em hơi sợ." Cô đưa bàn tay nhỏ bé đã bắt đầu lạnh đi của mình đến lòng bàn tay ôn hòa ấm áp của anh, Ninh Vi Nhàn ngẩng đầu lên, luống cuống lại thêm bất an: “Em không nhớ trước kia mình mang thai như thế nào, cũng không biết phải làm mẹ như thế nào mới tốt, nhưng em lại muốn giữ lại đứa bé này, em không muốn bỏ lỡ quá trình đứa bé lớn lên, khoảng thời gian trước mười tuổi của Ninh Ninh em đã không thể nhìn thấy, hơn nữa. . . . . . Chúng ta đã từng mất đi một đứa con gái, mặc dù em không nhớ được, nhưng mà em thương Ninh Ninh như vậy, từ đó có thể nghĩ ra được nếu em mất đi Ninh Ninh, em thà là chết đi còn hơn. Em thật hy vọng lần này sẽ là con gái, giống như là con bé đã trở về với chúng ta có được không?”
“. . . . . . Được.” Anh ôm cô thật chặt, thật chặt, nhắm đôi mắt lại, cảm ơn em, Vi Nhàn: “Anh yêu em.”
Ninh Vi Nhàn khẽ mỉm cười nằm ở trong ngực anh, không cần biết trong tương lai có những chuyện gì xảy ra, cô cũng không sợ hãi nữa.
Tin vui về việc mang thai đã truyền khắp trong nhà, ba mẹ Nhan cùng với ba mẹ Ninh cũng thật lòng thật dạ vui mừng cho bọn họ. Mấy người lớn đều rất lo lắng cho sức khỏe của Ninh Vi Nhàn, chuyện cô khó sinh vào mười năm trước là thật, cho nên mọi người đều rất lo sợ, bác sĩ gia đình cũng được yêu cầu phải khám cho cô, phải đi theo chăm sóc cô mỗi ngày, còn đặc biệt mời chuyên gia dinh dưỡng đến để đảm bảo cho cô ăn uống đủ dinh dưỡng và khỏe mạnh. Lần này, Ninh Vi Nhàn lại không hề có nửa câu phàn nàn, mặc dù Nhan Duệ thấy rất khó chịu vì vợ mình lại bị gò bó quá mức, nhưng khi anh nghĩ tới mười năm trước, thì cũng đành cắn răng mà nhịn. Nếu so với việc mất đi Ninh Vi Nhàn, anh chẳng thà sống cuộc sống như bây giờ.
Bởi vì cô mới vừa mang thai chưa lâu, cho nên trong nhà, mọi người đều là trông gà hoá cuốc, người nào người nấy cũng rất lo lắng hồi hộp, tất cả những nơi có góc nhọn có thể làm bị thương đều được bao bọc lại thật dày, thậm chí bởi vì lo lắng, Nhan Duệ cũng chuyển luôn cả phòng ngủ xuống dưới lầu một, ngay sau đó cũng chuyển luôn cả phòng giải trí, phòng xem phim gì gì đó xuống dưới lầu một luôn, dù sao cũng phải ngăn ngừa tất cả khả năng để Ninh Vi Nhàn sử dụng cầu thang. Bản thân Ninh Vi Nhàn đối với những việc này cũng không có ý kiến gì, căn cứ theo lời của Nhan Duệ kể, thì lần mang thai này cô ít bị nôn nghén hơn lúc mang thai Ninh Ninh rất nhiều, nhưng cô vẫn cảm thấy rất mệt, chỉ muốn ngủ, thức dậy lại muốn ăn cái gì đó, nói chính xác là cô đang trải qua cuộc sống y như heo.
Mấy ngày sau khi biết được mình mang thai, Ninh Vi Nhàn trải qua đầy gian khổ, thời gian cô ngủ còn nhiều hơn so với lúc cô thức. Sau đó cô lại phát hiện ra hình như mấy ngày nay, cô thấy Ninh Ninh rất ít, mà khi cô thấy con trai cũng là với gương mặt nhỏ rất đáng thương và khổ sở.
Đã xảy ra chuyện gì rồi?
Tới hôm nay, cô đã cảm thấy đỡ hơn một chút, ít nhất cô cũng không cảm thấy mệt nhọc quá, cũng đã khỏe hơn một chút, liền ra khỏi phòng, ngồi vào ghế sa-lông trong phòng khách. Lúc này, Nhan Duệ đang làm việc trong phòng sách, cô cũng ít có khi nào rảnh rang thoải mái như lúc này, chỉ có điều trước khi anh phát hiện ra cô không ở trong phòng thì phải quay trở về là được. Đúng lúc quản gia bưng ly trà đi tới: “Cậu nhỏ chưa đi học về sao?”
“Dạ chưa, Tiểu Vương đã đi đón cậu nhỏ rồi, phu nhân tìm cậu nhỏ có việc gì hay không?” Quản gia cuối đầu cung kính, khóe miệng mang theo nụ cười rất hoàn mỹ.
Ninh Vi Nhàn gật đầu trả lời: “Tôi biết rồi, chú cứ làm việc của mình đi.”
“Dạ vâng”


Qua khoảng mười phút, Nhan Ninh đeo cặp sách nhỏ trên vai đi vào. Hôm nay cậu mặt một bộ đồ Tây nhỏ màu đen cùng với áo sơ mi trắng, còn có thêm cái nơ màu đỏ, con mắt tròn to, cái miệng nho nhỏ, đáng yêu không chịu nỗi, nhưng trên mặt lại không có một chút xíu vui vẻ nào. Lúc cậu thấy Ninh Vi Nhàn đang ngồi ở phòng khách, gương mặt nhỏ nhắn liền nở nụ cười, muốn đi tới, đột nhiên bước chân lại có chút chần chờ.
Dĩ nhiên Ninh Vi Nhàn nhìn ra được, ngoắc tay với cậu: “Con lại đây.” Nhan Ninh thấy nụ cười của mẹ mình không thay đổi, mới từ từ đi tới, đem cặp sách để xuống, dựa vào lòng của Ninh Vi Nhàn, nhưng cũng rất cẩn thận để không đụng trúng bụng của cô.
“Sao vậy con..., có chuyện gì không vui sao?”
Nhan Ninh lắc đầu một cái, đôi tay vẫn cứ ôm chặt vòng eo mảnh khảnh của Ninh Vi Nhàn mà không nói gì cả. Ninh Vi Nhàn rất lo lắng cho cậu, mấy ngày nay bởi vì trong người cô không được thoải mái, lại thêm mơ màng cứ muốn ngủ, cho nên cô không thể để ý tới tâm sự nho nhỏ của con trai: “Thật sự không vui sao, đến nỗi không thèm để ý đến mẹ luôn hả?” Cô nói xong còn đưa tay vuốt nhẹ cái mũi nhỏ của cậu. Khuôn mặt nhỏ của Nhan Ninh cau lại, đem gương mặt như quả trứng vùi vào trong ngực Ninh Vi Nhàn, sau đó mới dùng giọng nói như muỗi kêu hỏi: “ Mẹ. . . . . . Có phải con sắp có em trai hay em gái không?”
Cô nghĩ Ninh Ninh chắc là biết được rồi, bởi vì con trai của cô rất thông mình mà: “Đúng vậy nha, Ninh Ninh không thích sao?"
Nhan Ninh trầm mặc, Ninh Vi Nhàn cũng rất có kiên nhẫn chờ đợi câu trả lời của cậu, qua một lúc lâu, ‘chàng trai nhỏ’ trong lòng cô mới gật đầu một cái. Cậu không thích nhà mình lại có thêm em trai hay em gái nữa, cậu chỉ muốn có ba mẹ và cậu là đủ rồi, không muốn lại có một đứa bé khác tới chia sẻ tình yêu thương của bọn họ với cậu: “Nếu con nói không thích, thì có thể không có sao?” Cậu biết mình đã từng có một chị gái, nhưng đã rời đi bởi vì sai lầm của ba, nhưng cũng đã có cậu rồi mà, như vậy cũng không đủ để đền bù sao? Tại sao lại phải cần một em trai hay em gái để bù đắp nữa chứ? Cho dù đó là em gái thì cũng không phải là người chị trước kia của cậu mà. Cậu đã không có sự yêu thương của mẹ mười năm rồi, tại sao em trai hay em gái phải tới để tranh giành tình yêu của mẹ với cậu chứ? Nghĩ tới đứa em mới sinh ra đời sẽ cướp mất của mình tất cả những thứ bây giờ mình đang có, cậu không có cách nào không ghen tỵ với đứa em còn chưa ra đời của mình.
. . . . . . Quả thật cô không ngờ nguyên nhân làm cho con trai mất hứng mấy ngày nay chính là chuyện này. Ninh Vi Nhàn ngạc nhiên nhìn đứa nhỏ mình đang ôm trong lòng, cô dịu dàng vuốt mái tóc đen mềm mại của cậu, mặc kệ cậu phản đối, vẫn nâng gương mặt nhỏ nhắn đang phụng phịu lên, hôn nhẹ nhàng lên cái trán trắng noãn: “Có phải Ninh Ninh đang rất sợ hãi hay không?”
Nhan Ninh cắn cắn cái miệng nhỏ nhắn, cũng không nói gì, trong mắt tràn đầy nước mắt đầy uất ức, trái tim của Ninh Vi Nhàn cũng sắp tan nát, trên đời này có người mẹ nào chịu đựng được đứa con mình khóc uất ức như vậy chứ: “Ngoan nha, Ninh Ninh đừng sợ, mẹ sẽ không bao giờ rời khỏi con đâu, cả ba cũng thế, người mà mẹ luôn luôn yêu thương nhất vẫn là con mà.”
“Không đâu.” Nhan Ninh rất quật cường cố gắng không để cho nước mắt rơi xuống, hàm răng trắng nhỏ dùng sức cắn lên cánh môi màu hồng, thà chết cũng không để mình phát ra tiếng khóc yếu ớt. Từ trước tới giờ, Ninh Vi Nhàn hầu như không có nhìn thấy con trai mình khóc, cậu là một đứa bé trưởng thành sớm, hơn nữa lại rất thông minh, cậu vẫn luôn khinh thường những người bạn nhỏ cùng lứa tuổi lúc nào cũng ngây thơ như vậy, đụng một chút bị đau cũng khóc, không vui cũng khóc, mình thua kém người ta cũng khóc. Cậu rất biết chuyện, cũng chính vì cậu biết chuyện lại trưởng thành sớm, cho nên khi cậu khóc lại càng làm cho người ta đau lòng hơn nữa: “Con biết rõ, mẹ, mẹ đừng có gạt con, Nếu như có em trai em gái, nhất định là mẹ sẽ không còn thương con như lúc trước nữa rồi. Chúng ta đã không ở chung với nhau mười năm rồi, mẹ vừa tỉnh lại thì con cũng được mười tuổi, nếu so với em trai em gái nhỏ, con nhất định không đủ đáng yêu để làm người khác yêu thích rồi.”
Lòng của Ninh Vi Nhàn quặng đau đến muốn vỡ nát, cô ôm con trai trong ngực mình thật chặt, không ngừng hôn lên gương mặt nhỏ nhắn của cậu: “Sao lại có thể như vậy được, mẹ thương con nhất mà, Ninh Ninh là đứa bé đáng yêu nhất trên đời này lúc nào cũng làm cho người ta yêu thích.”
Nhưng cho dù cô có nói như thế nào thì khuôn mặt nhỏ nhắn của Nhan Ninh cũng tràn đầy u buồn cùng lo lắng như cũ: “Con không tin, nhất định mẹ sẽ thương em hơn, không thương con nữa.” Cậu hít hít cái mũi, miệng nhỏ mím lại, muốn cố gắng nhịn xuống không khóc, nhưng miệng thì không ngừng run run. Một đứa bé còn nhỏ như vậy, rõ ràng ở độ tuổi phải vui vẻ, nghịch ngợm, gây sự, vậy mà lại cố nhịn xuống không khóc, dáng vẻ kiên cường và trưởng thành sớm của câu làm cho Ninh Vi Nhàn không biết phải ôm cậu như thế nào, giải thích ra sao để cậu không nên nghĩ nhiều như vậy: “Ninh Ninh. . . . . .”
Bỗng nhiên cậu rời khỏi ngực cô, đứng lên, nắm lấy cặp sách chạy lên lầu. Vòng ôm của Ninh Vi Nhàn đột nhiên trống không, trong nháy mắt lòng của cô cũng trở nên trống trải, giống như đã thiếu đi thứ gì. Theo bản năng, không kịp suy nghĩ, cô cũng đi theo, có thể nói là gần như chạy nhào tới, ôm chặt lấy người của Nhan Ninh từ phía sau lưng. Cô không muốn mất đi đứa con này, cậu là do cô dùng mạng của mình để có thể sinh ra, cô làm sao có thể vì đứa con còn chưa thành hình ở trong bụng mà làm đứa con cô rất yêu thương này đau lòng được: “Ninh Ninh ——.”
Còn chưa nói hết câu, một tiếng hét giận dữ của Nhan Duệ vang lên: “Vi Nhàn, em làm gì ở đây hả?!”
Anh tức giận đùng đùng chạy tới, ôm gọn hai mẹ con bọn họ lên nhét vào trên ghế sa-lông, vẻ giận dữ trong mắt vẫn chưa tan hết: “Em không biết là mình đang mang thai sao? Sao em lại dám đi bộ chứ!”
Ninh Vi Nhàn bị anh lớn tiếng, làm cho cô cũng sững sờ, từ khi cô tỉnh lại tới nay, đây là lần đầu tiên Nhan Duệ tức giận la hét với cô, anh lúc nào cũng dịu dàng, tính tình lại rất tốt, nhưng hôm nay anh lại hét lên với cô, thậm chí cô quên luôn phải phản ứng ra sao, chỉ nháy mắt nhìn anh. Nhan duệ la hét xong cũng chợt nhớ rằng cô đang mang thai, hơn nữa lúc nãy anh cũng rất hung dữ, có thể làm cho cô giật mình sợ hãi, ngay lập tức sắc mặt của anh thay đổi muôn màu, vừa xanh, lại trắng, vừa đỏ, rồi lại đen, anh cũng không biết nên nói cái gì bây giờ: “Vi, Vi Nhàn. . . . . .”
“Ba, sao ba lại hét lên như vậy chứ?!” Mới vừa rồi còn rất đau lòng, nhưng khi vừa thấy mẹ mình bị lớn tiếng, tình cảm tự nhiên bảo vệ cho mẹ từ trong xương tủy của Nhan Ninh liền biểu hiện ra.
“Ba đâu có la hét gì đâu. . . . . .”
“Ba có!”
Thấy con trai làm cho Nhan Duệ nói không ra lời, Ninh Vi Nhàn mơ hồ cảm thấy hình như con trai muốn đem sự bực tức không giải tỏa được trong lòng mà trút giận lên trên người của chồng mình, cô nhanh chóng làm người hòa giải, ôm Nhan Ninh vào trong lòng không cho cậu chạy đi, vuốt khuôn mặt nhỏ nhắn, rồi hỏi Nhan Duệ: “Nhan Duệ. . . . . . Em có chuyện muốn nói với anh, anh có rãnh không vậy?”
Nhan Duệ gật đầu, nhưng trong lòng anh thắt lại từng cơn, chỉ sợ là cô đã nhớ lại chuyện gì đó, bây giờ tìm anh để hỏi tội mà thôi. Mặc dù trước đó anh đã thật lòng thật dạ kể cho cô nghe hết mọi chuyện, nhưng dù sao cũng không phải do cô tự nhớ lại, nếu như bây giờ cô nhớ lại được, ai cũng không thể chắc chắn rằng cô có quyết định rời bỏ anh hay không?
Khi thấy chỉ trong nháy mắt vẻ mặt Nhan Duệ chợt nghiêm túc cùng với lo sợ, nhưng vẫn cố gắng giả bộ bình tĩnh, Ninh Vi Nhàn mím môi cười khẽ, nhưng vẻ mặt cô vẫn rất nặng nề. Nhan Ninh nhìn thấy vậy, cậu mím cái miệng nhỏ nhắn lại, cũng đoán được mẹ sẽ nói cái gì với ba, nhưng cậu lại không có hỏi.
Ninh Vi Nhàn hôn một cái lên gương mặt nhỏ nhắn của con trai, nói dịu dàng: “Ninh Ninh ngoan nha, con ở đây chờ mẹ một chút xíu được không? Mấy ngày nay mẹ không nhìn thấy con, chỉ có thể nhớ đến con thôi, mẹ muốn nói chuyện với con, con kể cho mẹ nghe những chuyện gì vừa vui, vừa hay ở trường học có được không?” Thấy con trai đã đồng ý, cô mới đưa tay cho Nhan Duệ để anh đi với mình ra ngoài.
Nhan Ninh ngồi trên ghế sa-lông, khẽ quay đầu, nhìn về phía sảnh lớn bên ngoài lầu một, trên ban công chỗ ba mẹ cậu đang nói chuyện. Bọn họ nói rất nhỏ, cửa sổ sát đất cũng đóng lại, cho nên cậu cũng không nghe thấy bọn họ nói gì. Nhưng cậu có thể nhìn thấy được bỗng nhiên ba trở nên giận dữ, sau đó thì vẻ mặt trầm xuống, giống như là bong bóng bị xì hơi, không nói được gì cả.
Tim của cậu đập càng lúc càng nhanh, cho đến khi nhìn thấy mẹ đi vào, hôn lên trán cậu một cái, rất dịu dàng nhưng cũng không che giấu được sự mệt mỏi: “Ninh Ninh, mẹ hơi mệt nên đi nghỉ một lát, mai mốt chúng ta nói chuyện tiếp có được không?”
Cậu gật đầu, nhìn mẹ quay trở về phòng, rồi lại cuối đầu xuống. Ngay sau đó, Nhan Duệ cũng đi vào, sắc mặt anh rất khó coi, khóe mắt vẫn còn vương lại nước mắt, nhưng Nhan Ninh tinh tế nhìn ra được, cho dù ba đã cố ý che giấu đi khi cậu nhìn ba.



Thử đọc