Quay Đầu - Chương 50

Tác giả: Lệ Ưu Đàm

Đánh dấu

Đứng ở bên ngoài cửa sổ, Nhan Duệ dĩ nhiên nghe được câu nói ‘Chị vẫn cảm thấy Nhan Duệ so với anh ta thì tốt hơn nhiều’ của Ninh Vi Nhàn, anh cảm thấy hơi ngượng ngùng nên cúi đầu xuống nhìn chung quanh, phát hiện không có ai ở xung quanh, anh mới mím chặt đôi môi mỏng, ho khang một tiếng nhỏ, nhưng trong lòng lại vui mừng gần như phát điên.
Không phải anh chưa từng được ai khen ngợi, trên thực tế anh từ nhỏ đến lớn đã nhận không biết bao nhiêu lời khen ngợi, hâm mộ, cũng như tiếc nuối, nhưng cho tới bây giờ đây là lần đầu tiên kích động như vậy khi nghe được lời khen ngợi của người khác về mình.
Vi Nhàn đang nói anh rất tốt.
Anh có cảm giác giống như mình vừa được cứu mạng. Cả người Nhan Duệ đều run run, anh không thể nào tin được chỉ là một câu nói bình thường của Ninh Vi Nhàn lại có thể làm cho anh kích thích hưng phấn đến như vậy.
“A...... Quả thật trong mắt người tình có Tây Thi nha (Quỳnh: ý chỉ trong mắt của người yêu thì đối phương lúc nào cũng đẹp nhất, tốt nhất), chị dâu à, cũng chỉ có chị mới nói anh hai tốt mà thôi.” Quả thật Nhan Tư Tư đối với sự cố chấp của Ninh Vi Nhàn cũng không còn gì để nói nữa rồi, chỉ có thể lắc đầu thở dài, cô ấy lại phát hiện mình đang cầm trên tay là váy lót không có chỗ để xuống, cô xoay người muốn tìm cái ghế, lại không nghĩ tới vừa xoay người thì liền nhìn thấy Nhan Duệ đang mỉm cười đứng ở cửa sổ cách đó không xa. Cô ấy theo bản năng la lên một tiếng, Ninh Vi Nhàn theo phản xạ nhìn về phía đó, cô liền nhìn thấy Nhan Duệ, cô vội vàng che nửa bộ ngực đang lộ ra bên ngoài. Nhan Ninh cũng nghe được tiếng hét chói tai của cô mình, cậu vừa quay đầu lại liền thấy ba mình đang đứng nhìn lén ở cửa sổ giống như là những tên háo sắc rất bỉ ổi vậy! Cậu từ từ đứng lên, cậu dùng ánh mắt không dám tin nhìn Nhan Duệ. Mặc dù cô của cậu đã từng kể với cậu về những việc xấu của ba cậu nhiều như thế nào, và Nhan Duệ cũng đối với những chuyện xấu trước kia thú nhận không chút che dấu ra sao, nhưng từ khi Nhan Ninh có trí nhớ tới nay, ba cậu lúc nào cũng là một người đàn ông vĩ đại, âm trầm, bình tĩnh, có thể che gió che mưa cho cậu, đối với những chuyện xấu xa khốn kiếp của ba cậu đã làm trước kia, cậu cũng không có quá nhiều cảm xúc bởi vì cậu chưa từng nhìn thấy ba mình như vây, nhưng hôm nay khi nhìn lên thấy Nhan Duệ đang đứng nhìn lén bên ngoài cửa sổ phòng nghỉ ngơi, mà mẹ thì đang ở trong tình trạng quần áo xốc xếch, trong phút chốc những lới nói kia lần lượt hiện lên trong đầu của Nhan Ninh.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Tất nhiên là càng nhìn ba càng thấy đáng khinh bỉ rồi.
“Vi Nhàn, anh không phải ——.” Nhan Duệ luống cuống tay chân đang tìm cách giải thích, nhưng căn bản Ninh Vi Nhàn cũng không có ý định nghe anh nói, cô nghiêng mắt nhìn anh, trang phục của cô vẫn còn rất lộn xộn, lại nghĩ tới có thể Nhan Duệ đã nghe được những lời mình mới vừa nói, cùng với bộ dáng lộn xộn của mình cũng bị anh nhìn thấy, Ninh Vi Nhàn thấy xấu hổ muốn chết luôn cho rồi! Cũng may là Nhan Duệ xoay người lại rất nhanh, cô mới dám đứng lên, tay thì vội vàng vơ lấy quần áo của mình, chạy đến đằng sau cửa sổ rồi vội vàng lén lút mặc vào. Nói ra cũng thật quái lạ, trước đó cô chết sống kéo cái khóa kéo cũng không ra, sau khi cô hốt hoảng giật mình thì tự nhiên khóa kéo cũng có thể kéo ra dễ dàng!
Mọi người đều biết được rằng đàn ông thì không thể đi vào phòng nghỉ của cô dâu. Vì thế Nhan Duệ chỉ có thể chờ ở bên ngoài, đợi đến khi Ninh Vi Nhàn bước ra ngoài, anh mới dám tới gần, nắm bàn tay nhỏ của cô, khi thấy cô không có tức giận mới cười lấy lòng: “Vi Nhàn, em có mệt lắm không? Có muốn uống nước không?”
Nhan Ninh cố gắng ngẩng đầu để tranh thủ cho sự tồn tại của mình, cảm thán nói: “Ba, con muốn uống nước chanh.”
“Không muốn uống nước sao? Vậy thì ăn một chút đồ ăn được không? Anh vừa đi ngang qua sảnh lớn, thấy bọn họ làm bánh ngọt cũng không tệ, hay là chúng ta cùng đi ăn một chút đi? Hồi sáng này em cũng không có ăn gì hết, bây giờ chắc là đói bụng lắm phải không?" Mới vừa nãy nhìn cô mặc áo cưới, eo cô thật nhỏ, cũng thật làm người khác lo sợ, Nhan Duệ liền cảm thấy lo lắng cho cô, gầy quá cũng không phải chuyện tốt, anh còn thích cô phải mập mạp một chút, có như vậy thì thân thể cô mới có thể khỏe mạnh hơn.
Nhan Ninh bị bỏ qua hết sức vô tình làm cho cậu uất ức sắp chết rồi, cậu đảo mắt một vòng, nảy ra ý nghĩ, bàn tay nhỏ liền kéo kéo váy Ninh Vi Nhàn: “Mẹ, con đột nhiên cảm thấy chúng ta nên quay lại phòng nghỉ ngơi để giúp cô đi, cô chờ ở đó có một mình chắc là buồn lắm.”
Ninh Vi Nhàn nghe con nói xong, quả thật có suy nghĩ như vậy. Nhan Duệ sợ hết hồn, liền vội vàng khom xuống ẵm con trai lên vai: “Rất tốt rồi, ba sẽ dẫn con đi uống nước chanh, mình đi ngay bây giờ nha, đi liền bây giờ luôn.” Anh nói xong, thừa dịp Nhan Ninh còn chưa ngồi vững, ngã tới ngã lui liền nói nhỏ oán trách: “Tại sao lại hại ba như vậy hả, ba đâu có chọc giận con chứ?”
Bạn nhỏ Nhan Ninh hừ một tiếng khinh thường, nhìn sang Ninh Vi Nhàn với gương mặt nhỏ bé xinh đẹp vui vẻ: “Mẹ, con khát quá, chúng ta đi uống nước đi, được không mẹ?”Ninh Vi Nhàn suy nghĩ một lát, cảm thấy mình cũng giống vậy, cô ngơ ngẫn ở bên trong lâu như vậy cũng cảm thấy rất mệt mỏi cùng nhàm chán, dù sao cô cũng là người lớn, nhưng Ninh Ninh chỉ mới mười tuổi, ngây người lâu như vậy cũng sẽ muốn hít thở không khí thoải mái một chút: “Được.”
Nhan Duệ cứ như vậy khiêng con trai, tay dắt vợ mình, cũng không để ý người khác nhìn mình như thế nào, dù có như thế nào thì anh cũng sống cuộc sống của riêng bản thân anh, vì vậy môi anh nở nụ cười rực rỡ, nếu có người nào không biết nhìn thấy, còn tưởng người kết hôn hôm nay chính là anh.
Anh kín đáo đưa cho Nhan Ninh ly nước chanh, rồi lại đưa cho Ninh Vi Nhàn một ly nước lọc, trong giáo đường thật sự có quá nhiều người rồi, toàn bộ nhốn nha nhốn nháo, lại ầm ĩ, còn rất cổ quái. Từ trước đến giờ, Nhan Duệ đối với đám bạn ‘nhà nghệ thuật’ giống như bị bệnh thần kinh của Nhan Tư Tư đều không có ấn tượng tốt, đã nói rất rõ ràng là chỉ mời những người bạn thân nhất, nhưng tại sao lại có nhiều người như vậy chứ? Anh dẫn vợ cùng con trai ra khỏi sảnh lớn, vườn hoa xanh biếc của giáo đường được chăm sóc rất tốt, thác nước và núi giả cũng rất có hình dáng chân thật, nghe nói Nhan Tư Tư và Tương Thành gặp nhau lần đầu tiên ở tại đây, cho nên bọn họ quyết định chọn nơi nầy để cử hành hôn lễ.


Tất cả mọi người đều đi qua đi lại rất chật vật ở trong giáo đường, nhưng ở bên ngoài, trừ những nhân viên làm việc, thì ngay cả một bóng ma cũng không thấy. Nhan Duệ mang theo một chút thức ăn, dẫn theo Ninh Vi Nhàn cùng Nhan Ninh tìm được một gốc cây cổ thụ ngồi xuống, Ninh Vi Nhàn cũng chưa bao giờ thấy qua loại ăn cơm ở ngoài trời không giống ai này, nhưng cô lại cảm thấy thật là thú vị.
Nhan Ninh ngồi ở một bên ra sức hút nước trái cây, lại dùng đôi mắt to tròn xinh đẹp của mình nhìn qua nhìn lại giữa ba và mẹ cậu. Cậu rất thích cuộc sống như vậy, thật hạnh phúc, thật thỏa mãn, không có cái gì tiếc nuối nữa, cũng không còn cảm thấy mất mát nữa. Nhưng đồng thời cậu cũng có một sự lo sợ như Nhan Duệ, sợ là sẽ có một ngày Ninh Vi Nhàn nhớ lại mọi chuyện lúc trước. Cậu không phải sợ Ninh Vi Nhàn không cần cậu nữa, chuyện này sẽ không bao giờ xảy ra. Mẹ thương cậu như vậy, và mẹ là mẹ ruột của cậu, nhưng Nhan Ninh không muốn gia đình cậu tan vỡ. Cậu muốn gìn giữ gia đình mình như vậy mãi mãi, ba, mẹ, còn có cậu mãi mãi sẽ ở cạnh nhau, không bao giờ xa nhau nữa.
Nhưng cậu cũng hiểu rõ ràng, ngày đó dù sớm hay muộn cũng sẽ đến thôi.
Đang lúc cậu suy nghĩ lo lắng tràn ngập trong lòng, một chú chó nhỏ không biết từ đâu đung đưa lúc lắc chạy tới. Nói là đung đưa lúc lắc cũng không có nói quá, bởi vì nó thật sự nhỏ quá đi, so với hai bàn tay của Nhan Ninh, nó cũng không lớn hơn được bao nhiêu.
Khi chú chó nhỏ ngửi ngửi tới dưới chân của Ninh Vi Nhàn, liền kêu lên ăng ẳng, đột nhiên trong đầu cô thoáng qua một hình ảnh gì đó. Đó là hình ảnh một chú chó, nhưng so với chú chó con trước mặt thì lớn hơn, nhưng hình dáng thì rất giống, giống như là từ một khuôn đúc ra vậy. Ninh Vi Nhàn không tự chủ ôm chú chó con, toàn thân của nó rất sạch sẽ, thơm mát, bộ lông của nó màu trắng rất mềm mại, còn tỏa ra mùi sữa tắm thơm ngào ngạt, có thể thấy được chủ nhân của nó đã chăm sóc nó rất tốt: “Em chạy từ đâu ra vậy hả?” Cô điểm nhẹ vào mũi của chú chó nhỏ, không nhịn được bật cười.
Chú chó nhỏ nháy đôi mắt long lanh tròn vo nhìn cô, hai cái chân sau ngẫu nhiên khụy xuống, cái đuôi nhỏ cũng cuốn lên. Thế nhưng Nhan Duệ lại có chút mất hồn mất vía, bởi vì chú chó nhỏ này quả thật rất giống với Chocolate rồi!
Là chú chó mà anh đã đưa cho Vi Nhàn—Chocolate!
Thời điểm khi anh mang nó về nhà thì trông nó cũng giống như vậy. Một con chó nhỏ, để ở trên tay cũng là một khối mềm nhũn, chỉ biết kêu những tiếng rất nhỏ, con mắt cũng đen nhánh giống như vậy.
Anh cũng còn nhớ rất rõ lúc ấy Vi Nhàn đã rất vui vẻ.
"Thích nó không?"
Ninh Vi Nhàn nghe thấy tiếng nói, liền ngẩng đầu lên, một bóng người cao lớn thon dài đang ngăn cản ở phía trước của cô, vừa lúc ngược ánh sáng, cho nên cô hoàn toàn không thể thấy được mặt của anh ta. Nhưng cô lại cảm thấy được loại hơi thở quen thuộc, cô theo bản năng dựa vào trong ngực của Nhan Duệ để tránh né, Nhan Duệ cũng đem cánh tay mình ôm chặt cô hơn nữa, ánh mắt đào hoa xinh đẹp cũng đã lạnh đi không ít, thật sự đã chịu cái tên Tương Kế giống như âm hồn không tan này đủ lắm rồi, anh cũng không thể dễ dàng bỏ qua cho người luôn muốn cướp Ninh Vi Nhàn của anh đi được! Bàn tay ôm vợ mình vào ngực, sau đó đem con trai đẩy vào lòng của vợ mình, Nhan Duệ nheo đôi mắt của anh lại, anh đưa tay nắm lấy con chó nhỏ đang ở trong tay Ninh Vi Nhàn ném về phía Tương Kế, cười lạnh nói một tiếng: “Từ khi nào thì anh Tương cũng bắt đầu sử dụng những thủ đoạn lừa gạt người khác như vậy rồi?”
Tương Kế bắt được con chó nhỏ một cách chính xác, nhún nhún vai: “Trong phim thần tượng hay trong tiểu thuyết không phải cũng viết như vậy sao? Đây chính là bước đầu tiên để có thể chiếm được trái tim của những cô gái mà, muốn làm chuyện gì thì cũng phải làm đến nơi đến chốn cho thật tốt mới được.” Nói xong liền đưa con chó nhỏ tới trước mặt Ninh Vi Nhàn, khóe miệng nâng lên một nụ cười hấp dẫn, mê hoặc đến chết người, Ninh Vi Nhàn yên lặng không nhúc nhích, chỉ là ánh mắt cô nhìn chú chó nhỏ trong tay anh ta tràn đầy khát vọng: “Vi Nhàn, em có thích không? Đây là anh đặc biệt tìm được để mua cho em. Tên của nó là Chocolate, em xem đi, nó cũng rất thích em đó.”
Quả thật như vậy. Chú chó nhỏ tự nhiên đưa đầu lưỡi đỏ thắm của mình liếm lên mặt của Ninh Vi Nhàn, lúc ban đầu loại cảm giác ướt át khác thường này làm cho Ninh Vi Nhàn sợ hết hồn, nhưng rất nhanh cô liền buông lỏng như đã quen với cảm giác đó. Cô ghét Tương Kế, nhưng cô lại rất thích chú cho con đáng yêu này.
Cô do dự sợ hãi thật lâu, nhưng cuối cùng cũng đưa tay ra để đón nhận chú chó nhỏ, đem một khối mềm mại vừa đón lấy được ôm vào trong ngực. Khi cô ôm con trai và chú chó nhỏ vào lòng, Ninh Vi Nhàn bỗng nhiên cảm giác rất thỏa mãn ở trong lòng.
Theo đúng lý thì cô không thể nhận quà của Tương Kế một cách tùy tiện như vậy, bởi vì đâu có ai biết được tiếp theo sau đó anh ta sẽ làm những gì. Nhưng khi cô vừa nhìn thấy chú chó con này, từ trong đáy lòng bỗng cảm thấy rất cảm động, thậm chí cô đã suýt khóc, ngay trước mắt cũng thoáng hiện ra hình dáng của chú chó con sau khi đã trưởng thành. Cô cũng biết rất rõ ràng rằng nó nghịch ngợm nhiều ra sao, đáng yêu như thế nào, hay cũng không ít lần rất thông minh, hiểu được lòng người. Loại cảm giác đó giống như nó đã từng ở bên người cô, làm bạn với cô, cùng cô vượt qua khoảng thời gian khổ sở gian nan nhất của mình.
Nhan Duệ cũng không ngăn cản Ninh Vi Nhàn đón nhận Chocolate, bởi vì chính anh là người hiểu rõ ràng nhất Chocolate quan trọng như thế nào đối với Ninh Vi Nhàn. Vào thời điểm anh vứt bỏ cô một mình, ở bên ngoài ăn chơi đàng điếm, cũng chỉ có Chocolate vẫn luôn ở bên cạnh cô, cùng làm bạn khi cô khóc, cùng cô chờ đợi. Mặc dù sau này cô đã dùng lý do mang thai để đưa Chocolate đi chỗ khác, nhưng anh vẫn luôn biết đáy lòng cô vẫn luôn áy náy cùng tiếc nuối không thôi. Căn bản là cô vẫn không bỏ được Chocolate, chỉ là vì khi đó cô bị anh làm cho quá đau khổ, tuyệt vọng hoàn toàn, cho nên không muốn để ý tới bất kỳ ai, bất kỳ chuyện gì, vì thế cô mới có thể quyết định làm như vậy. Sau khi Ninh Vi Nhàn hôn mê trở thành người sống thực vật, Chocolate đã từng sống bảy năm, trong bảy năm đó, mỗi ngày nó sẽ chạy đến lẳng lặng nằm ở đầu giường của Ninh Vi Nhàn, thỉnh thoảng còn nghiêng đầu để xem cô có tỉnh lại hay chưa. Thậm chí cho tới một ngày trước khi Chocolate chết, nó vẫn kiên trì chờ đợi ở bên giường của Ninh Vi Nhàn (Quỳnh: đôi khi động vật còn tốt hơn cả con người nữa, haizzz).
Chocolate chính là hình ảnh đại diện cho hy vọng ngây thơ của Ninh Vi Nhàn về một tương lai tốt đẹp, anh làm sao lại không chịu để cho cô đón nhận nó được chứ?
Thật đáng yêu quá đi. . . . . . Ninh Vi Nhàn ngạc nhiên mất hồn nhìn chú chó nhỏ trong tay mình. Cô không thể kìm lòng được mà bật cười, cúi đầu hôn một cái trên trán của chú chó nhỏ, cô còn đưa nó đến trước mặt Nhan Ninh để cho cậu cũng hôn nó một cái. Cậu nhóc nhỏ cũng rất yêu quý Chocolate, từ khi cậu ra đời đến khi cậu bảy tuổi, Nhan Duệ luôn luôn bận rộn không thể ở bên cậu, nhưng Chocolate lại chưa bao giờ rời khỏi cậu cho dù chỉ là nửa bước. Nhan Ninh vẫn luôn tiếc nuối vì cậu chỉ thấy được Chocolate khi nó đã lớn, lại chưa được nhìn qua Chocolate đáng yêu như thế nào khi còn là chú chó con, ngay lúc này đây, cũng đang có một con chó con như vậy đang ở trong tay Ninh Vi Nhàn, vừa đúng lúc có thể thỏa mãn tất cả những tưởng tượng của cậu về Chocolate khi còn nhỏ.
Thấy hai mẹ con cô chơi rất vui vẻ với chú chó nhỏ, Nhan Duệ mỉm cười khẽ, nhưng ý nghĩ đối địch ở trong mắt lại không giảm một chút xíu nào khi nhìn về phía Tương Kế. Anh thật không biết rốt cuộc Tương Kế muốn làm gì, nhưng nếu anh ta có ý nghĩ muốn cướp đi Vi Nhàn từ anh, vậy thì căn bản anh ta cũng đừng nghĩ tới nữa!

Nhưng ngoài dự đoán của anh, Tương Kế cũng không tiếp tục dây dưa nữa, anh ta chỉ là khụy gối quỳ xuống, nói là quỳ, nhưng thật ra là anh ta nửa quỳ nửa ngồi, cũng vừa đúng tầm mắt của Ninh Vi Nhàn nhìn thẳng về phía trước. Nhan Ninh nhìn thấy như vậy liền cảm thấy rất lo lắng, cậu lập tức ngăn cản tầm mắt của Ninh Vi Nhà, dĩ nhiên Tương Kế sẽ không so đo với một đứa bé mười tuổi còn chưa hiểu chuyện rồi, anh ta cười khẽ, ánh mắt như có như không nhìn Ninh Vi Nhà nói một câu: “Hi vọng em sẽ nhớ lại thật nhanh, sau đó thì có thể cho anh một cơ hội.” Tiếp theo đó liền xoay người đi mất.
Làm sao Nhan Duệ cũng nghĩ không ra việc anh ta tặng chú chó nhỏ cùng với việc làm cho Ninh Vi Nhàn nhớ lại chuyện trước kia có quan hệ gì, nhưng nói tóm lại tên ôn thần Tương Kế này cách rời gia đình của anh càng xa thì càng tốt. Anh thấy sắc mặt của Ninh Vi Nhàn không thay đổi nhiều lắm, cho nên cũng yên tâm. Ngón tay thon dài của anh vuốt vuốt lỗ tai của Chocolate, rồi lại sờ sờ chop mũi ươn ướt của nó.
Tất cả được chuẩn bị xong rất nhanh, có người gọi bọn họ vào giáo đường, một nhà ba người bọn họ bí mật mang theo con chó Samoyed nhỏ ngồi vào hàng ghế đầu tiên (Quỳnh: Samoyed là một loại chó nha, lông xù nhìn như cục bông gòn. Các bạn có thể tìm hiểu thêm ở Google hay Wikipedia). Cho đến hôm nay, Nhan Duệ mới phát hiện được thì ra một Nhan Tư Tư y như con trai cũng có ít nhiều vẻ thùy mị của con gái, cuối cùng cũng có thể bỏ được nghi ngờ rằng bọn họ có phải là anh em ruột cùng cha cùng mẹ hay không. Bình thường, Nhan Tư Tư đều ăn mặc y như con trai, có thể thấy được dáng vẻ đoan trang, mềm mại, đáng yêu như vậy của cô thật sự không nhiều, ít nhất theo trí nhớ của Nhan Duệ cũng không tính được quá ba lần.
Thời điểm xinh đẹp nhất của một người phụ nữ quả nhiên là vào ngày kết hôn của họ rồi, cho dù là làn da bị nắng cháy đen thui, nhưng cảm giác hạnh phúc và vui vẻ như từ trong lòng lan tỏa ra không có cách nào che giấu. Chocolate ngồi trên đùi Ninh Vi Nhàn lại tò mò ngửi tới ngửi lui khắp mọi nơi, đối với những thứ kỳ lạ của thế giới loài người này, nó thật không có hứng thú.
Với thân phận là ba của Nhan Tư Tư, ba Nhan đích thân tự mình dắt tay của con gái đi trên thảm đỏ, sau đó cầm tay cô ấy trao tận tay của một người đàn ông khác. Vành mắt của mẹ Nhan đã bắt đầu ửng hồng, vợ chồng nhà họ Ninh cũng đã được dạy dỗ rất nghiêm khắc từ thuở nhỏ, cho nên mặc dù xúc động trong lòng cũng không thể biểu hiện ra mặt được. Khi tầm mắt của bọn họ rơi vào trên người Ninh Vi Nhàn thì trong lòng bỗng nhiên cảm thấy rất khó chịu. Lúc ban đầu khi gả con gái cho Nhan Duệ, bọn họ hoàn toàn không để ý tới cô có được hạnh phúc hay không, bây giờ lại nhìn thấy Nhan Tư Tư lấy chồng, lại nghĩ đến con gái của mình khi đó, bọn họ làm sao có thể không cảm thấy xấu hổ, làm sao không cảm thấy hối hận được chứ?
Lúc cha xứ đọc lên lời thề kết hôn, Nhan Duệ nhìn vào đôi mắt của Tương Thành, đến cuối cùng thì anh cũng chịu thừa nhận người đàn ông này, ít nhất trong thời điểm này, anh ta thật lòng thật dạ yêu Tư Tư. Anh cũng là đàn ông, đàn ông vẫn là hiểu rõ đàn ông nhất, anh biết người này là thật lòng hay giả dối. Ngay tại lúc chú rễ hôn cô dâu, Nhan Duệ cúi đầu xuống, môi anh nhẹ nhàng chạm vào cần cổ trắng nõn của Ninh Vi Nhàn: “Anh yêu em, Vi Nhàn.”
Khuôn mặt nhỏ của Ninh Vi Nhàn đỏ lên: “Sao lại nói như vậy vào lúc này chứ?” Cô vuốt bộ lông của Chocolate một cách vô thức, bị anh hôn da đầu cô cũng tê dại. Cô cũng muốn biết ngày cưới của mình cũng giống như vậy hay không: “Nhan Duệ, lúc chúng ta kết hôn cũng giống như vậy sao?”
Thân thể Nhan Duệ trong chốc lát liền cứng đờ, nhìn thấy đôi mắt Ninh Vi Nhàn đang tò mò nhìn mình, nhưng cũng đầy vẻ nghiêm túc, anh mới miễn cưỡng mỉm cươi một chút: “Sao đột nhiên em hỏi chuyện này vậy?”
"Bởi vì em thấy bọn họ rất hạnh phúc, cho nên em cũng tò mò muốn biết thôi.”
Anh không biết nên trả lời cô như thế nào, anh cũng không muốn lừa dối cô: “Vi Nhàn. . . . . . Chuyện này……Tối nay về nhà, anh sẽ từ từ kể cho em nghe, có được không?”
“Không thể nói bây giờ sao?”
“Tất nhiên là có thể, nhưng một khi anh đã kể có thể sẽ kéo theo nhiều chuyện rất dài. Nhất định em sẽ cho là anh phiền phức, không để cho anh kể tiếp, nhưng nếu không kể hết cho em, anh sẽ rất khó chịu, cho nên đợi chúng ta về nhà, anh sẽ kể hết cho em biết, có được hay không?” Anh cố gắng đè nén trái tim đang nhảy lên kịch liệt của mình, cười gượng giải thích. Ninh Vi Nhàn nghe vậy cũng khéo léo gật đầu một cái, chuyển sự chú ý của mình trở lại trên người của đôi vợ chồng mới cưới kia.
Nhưng rốt cuộc, Nhan Duệ cũng không có cách nào chuyên tâm vào hôn lễ của em gái mình.
Buổi tối sau khi tắm rửa xong, Ninh Vi Nhàn vẫn còn nhớ rõ không quên chuyện buổi sáng, cô đã leo lên giường từ rất sớm, ngồi ôm chiếc gối ôm lớn vào trong ngực mình, khi Nhan Ninh vừa định bò lên giường, không hiểu tại sao đột nhiên lại leo xuống, hấp ta hấp tấp chạy xuống dưới lầu mang lên rất nhiều đồ ăn vặt cùng với trái cây, sau đó cậu leo lên giường, đem gối ôm trong ngực của Ninh Vi Nhàn quăng qua một bên, sau đó bò vào trong ngực Ninh Vi Nhàn thay chỗ cái gối ôm. Hai mẹ con bọn họ mẹ một miếng con một miếng đem gói khoai tây chiên xử lý, vô cùng mong đợi và tò mò đối với chuyện xưa sắp được Nhan Duệ kể lại.
Vừa bước ra khỏi phòng tắm, vốn trong lòng Nhan Duệ còn đang rất lắng, nhưng khi nhìn đến bộ dạng của hai mẹ con bọn họ giống như vậy, tâm lý nặng nề của anh cũng được thả lỏng trong thoáng chốc, anh sải bước đến bên giường, tay cầm khăn lông tùy ý lau vài cái lên mái tóc vẫn còn ướt coi như làm cho có vậy. Ninh Vi Nhàn không tự chủ nhíu chặt lông mày lại, cũng may nhiệt độ trong phòng cao, cho nên cũng không sợ anh bị cảm lạnh.
Anh vươn tay ôm vợ con vào trong ngực mình, đôi tay anh ôm bọn họ thật chặt, giống như không muốn để mất đi bọn họ vậy. Nhan Ninh ngồi ở trong ngực Ninh Vi Nhàn, có thể nói là đang bị tới hai người ôm, khỏi cần nói thì cũng biết khó chịu như thế nào rồi. Cậu nhăn cái mũi lại, nguyên cả khuôn mặt nhỏ nhắn dồn lại thành một cục, nhìn qua giống như một cái bánh bao trắng trắng, mềm mềm: “Ba à...... Ba ôm nhẹ một chút, con bị ba ôm rất khó chịu.”
Nghe con trai nói vậy, nhan Duệ cũng buông lỏng tay ra một chút, nhưng vẫn còn rất chặt, anh cúi đầu, hôn lên má của Ninh Vi Nhàn một cái nhẹ nhàng, anh chỉ cảm thấy ôm cô vào lòng thật thỏa mãn, cảm giác giống như mình đang có tất cả vậy. Anh không dám tưởng tượng nếu có một ngày anh mất đi cô, thì không biết thế giới của anh, cuộc sống của anh sẽ biến thành như thế nào, chắc chắn sẽ sụp đổ thành từng mảnh, từng mảnh nhỏ, đến lúc đó anh cũng không thể nào còn sống để mà hít thở không khí dưới ánh mặt trời nữa rồi: “Vi Nhàn, em thật sự muốn nghe chuyện này sao?”
Ninh Vi Nhàn có thể nghe ra được trong giọng nói của Nhan Duệ có sự run rẩy cùng sợ hãi, cô nhíu đôi lông mày lại, vừa định nói chuyện với Nhan Duệ thì Chocolate từ trong cái ổ nhỏ kế bên giường đã nhô cái đầu nhỏ ra, kêu những tiếng ô ô rất nhỏ, Nhan Ninh nhìn thấy như vậy, từ trong ngực cô chui ra, nhảy xuống giường, đi đến bên cạnh ôm nó lên trên giường, và thế là tạo thạnh một cảnh tượng như sau: Nhan Duệ ôm Ninh Vi Nhàn, Ninh Vi Nhàn ôm Nhan Ninh, Nhan Ninh ôm Chocolate bé xíu.
Chocolate cũng rất biết điều, dưới tình hình như vậy cũng không có lên tiếng ồn ào, nó ngồi lọt giữ hai chân của Nhan Ninh, đôi mắt ướt to tròn tò mò nhìn tới nhìn lui khắp mọi nơi, thỉnh thoảng vểnh tai nghe nơi này, rồi lại hít hít ở chỗ khác, nhìn đáng yêu quá đi mất. Nhan Ninh không ngừng dùng đầu ngón tay trêu chọc nó, để chút đồ ăn gì đó đến trước mặt nó, Chocolate cũng sẽ há miệng ra cắn cắn vài cái, chỉ có điều hàm răng nó không đủ dài, cho dù có gặm vài cái thì đồ ăn xuống bụng cũng không có được bao nhiêu.
Vẫy lỗ tai đầy lông của Chocolate một cái, Ninh Vi Nhàn gật đầu nói: “Em thật sự muốn nghe, nhưng nếu anh không muốn nói cho em biết những chuyện đó cũng không có sao hết, dù sao thì em có biết hay hông cũng không khác nhau gì mấy.” Trong đầu cô hoàn toàn không có những ký ức đó, cho dù nói lại những chuyện này lần nữa, thì cô cũng không có cách nào làm cho mình có cảm xúc cả.
Nhan duệ vội vàng lắc đầu: “Anh đã hứa là không bao giờ gạt em nữa. Chỉ cần em hỏi, thì anh sẽ kể hết tất cả cho em biết, không bao giờ nói dối em một lời nào.” Nhìn Ninh Vi Nhàn đang chớp chớp mắt nhìn mình, trong lòng anh vừa ngọt ngào vừa xen lẫn khổ sở, anh ôm cô chặt hơn chút nữa: “Vi Nhàn, chúng ta không có một sự bắt đầu tốt lắm, lần đầu tiên anh nhìn thấy em chính tại trong hôn lễ của chúng ta, lúc ấy chúng ta không có tình yêu, cho nên đối với anh cái hôn lễ đó chẳng qua là dùng để trang trí bày biện mà thôi, hơn nữa vào lúc ấy em cũng không sung sướng một chút nào hết.”
Anh cho rằng sau khi nghe xong câu này thì Ninh Vi Nhàn sẽ rất kinh ngạc, nhưng cô thật sự không có vẻ gì là kinh ngạc. Cô chỉ đơn giản nhìn anh cười hỏi: “Sau đó thì thế nào? Không phải chúng ta vẫn sống chung rất vui vẻ sao?”
Anh lắc đầu vội vã, không phải như vậy, sự thật không giống như thế. Bọn họ quả thật từng có một đoạn thời gian vui vẻ và ngọt ngào, chỉ đáng tiếc là khoảng thời gian đó lại vô cùng ngắn ngủi, chỉ không quá ba tháng. Bây giờ suy nghĩ lại thì ba tháng kia cũng không phải thật sự hạnh phúc. Anh cũng chưa từng thật lòng bỏ ra tình cảm của mình, mà từ đầu tới cuối cô cũng không nói một câu nào trách móc, để đến cuối cùng lại có kết quả đau lòng như vậy, nhưng hết lần này đến lần khác hai người lại đều không thừa nhận điều đó: “Không phải như vậy đâu, Vi Nhàn. Anh thật sự không biết đối với em có được coi như là vui vẻ hay không, nhưng đối với anh mà nói, những ngày tháng đó anh luôn yêu cầu, lại từng bước ép sát em, không ngừng đòi hỏi, thậm chí anh cũng không chú ý tới việc đó có mang lại vui vẻ cho em hay không. Em luôn mỉm cười để đối diện với anh, nhưng đến cuối cùng là anh đã tổn thương em.” Anh nhìn vào đôi mắt của Ninh Vi Nhàn đang nhìn thẳng mình, cũng không thể nói ra bất cứ lời nào nữa. Từng chữ, từng câu giống như là những nhát dao từng nhát, từng nhát găm vào đáy lòng anh, anh đau đến không chịu nỗi nữa, tựa như máu đều tuôn chảy khắp nơi, xương cốt cả người cũng giống như bị giẫm dưới chân nghiền nát.
Nhan Ninh đang chơi cùng Chocolate rất vui vẻ cũng quay đầu hỏi: “Ba, vậy chuyện cô và mọi người nói đều là sự thật? Trước kia ba thật sự là một người phong lưu đa tình hả?”
Ninh Vi Nhàn cũng rất muốn biết câu trả lời này. Nhìn thấy hai đôi mắt to đang chớp chớp mắt trước mặt mình, tay chân Nhan Duệ bỗng nhiên luống cuống, nhưng anh thật sự không thể nào chính miệng mình nói ra được câu trả lời của vấn đề này. Không phải anh sợ hủy hoại hình tượng của mình trong lòng bọn họ, mà chính bản thân anh cảm thấy áy náy vô cùng: “...... Ừ.”
“Ái chà, thật sự nhìn không ra nha.” Ninh Vi Nhàn nhìn anh từ trên xuống dưới một lần, ngắm ngía thật kỹ càng, cô lắc đầu một cái: “Nếu không phải do chính miệng anh nói ra, em nhất định không bao giờ tin được anh đã từng là một người phóng đãng đa tình đâu. Nhìn anh rất đàng hoàng chững chạc mà.”
“Con cũng như vậy, con chưa từng thấy ba đùa giỡn với phụ nữ bao giờ cả.” Nhan Ninh lầu bầu một tiếng trong miệng, đột nhiên cậu trợn to mắt: “Ba, không phải ba vẫn đang làm chuyện xấu mà giấu giếm không cho con và mẹ biết chứ?!”
Nhan Duệ nhìn trời thầm than, không phải nhân phẩm của anh đã thật sự tệ tới mức này rồi sao? (Quỳnh: anh có cái thứ gọi là nhân phẩm sao???????). Ngay cả con trai cũng chưa từng nhìn thấy mình trêu chọc phụ nữ cũng nghi ngờ anh sao: “Ba không có mà...... Ba rất….. ngoan nha.”
Miệng anh nói như thế, trong ánh mắt còn mơ hồ hiện lên vẻ uất ức. Ninh Vi Nhàn thấy anh như vậy thì rất muốn cười, cô vỗ vỗ lưng anh như an ủi: “Bọn em tin tưởng anh mà.”
Khi nghe được hai chữ tin tưởng từ trong miệng cô, Nhan Duệ thiếu chút nữa là ứa nước mắt. Thật ra anh không xứng đáng, cũng không đáng giá với sự tin tưởng của cô, nhưng ở ngay giờ khắc này, anh thật sự không muốn nói ra điều đó với cô. Anh muốn ích kỷ một chút, vô sĩ một chút để có thể đánh cắp thêm được thời gian mấy ngày hạnh phúc, được như vậy, cho dù sau này cô thật không cần anh nữa, anh cũng có thể có những ký ức hạnh phúc để sống qua ngày. Ông trời tàn nhẫn nhất là khi cho người ta một cơ hội để sửa sai, cũng trong lúc người đó cho rằng mình đang có thể sửa sai lại lấy mất cơ hộ đó, rồi nói với người đó rằng: chuyện đó chỉ là đùa giỡn mà thôi. Những sai lầm đã phạm phải cũng không có cách nào thay đổi được, những ai đã bị người đó làm cho tổn thương đau đớn cũng sẽ không bao giờ tha thứ cho người đó được nữa.
Anh rất sợ một ngày như vậy cũng sẽ đến, cho nên anh vẫn luôn ích kỷ hy vọng Ninh Vi Nhàn mãi mãi không thể hồi phục được trí nhớ. Anh sẽ đối với cô thật tốt, thật tốt, còn tốt hơn những gì mà cô đã làm cho anh trước kia, anh chỉ hy vọng cô có thể ở lại bên cạnh anh, để cho anh có được cơ hội sửa chữa sai lầm của mình. Giết người đốt nhà không phải nói một câu thật xin lỗi là có thể giải quyết xong mọi chuyện, làm tan nát trái tim của người khác cũng đừng nghĩ dễ dàng bù đắp trở lại. Một khi tâm hồn cô đã bị tổn thương rồi thì cũng không có cách nào đem sửa chửa lại cho nguyên vẹn như ban đầu: “Vi Nhàn...... Anh còn có rất nhiều rất nhiều điều còn muốn nói cho em nghe, em có muốn nghe không?”
Ninh Vi Nhàn không biết vì sao giọng nói của anh trong phút chốc lại trở nên nặng nề, cho cô cái cảm giác giống như không thấy chết cũng không sợ vậy. Nhưng cô vẫn gật đầu một cái, cô rất muốn biết những ký ức kia như thế nào, cho dù nghe thì có vẻ xa lạ, nhưng nói cho cùng thì những ký ức đó cũng đã từng là thuộc về cô, mặc dù có lẽ khi biết rồi, cô cũng sẽ không thoải mái hơn.



Thử đọc