Quay Đầu - Chương 46

Tác giả: Lệ Ưu Đàm

Đánh dấu

Phòng học lớn bị những cái bàn chia thành nhiều khu vực nhỏ, hiện giờ phụ huynh đang ngồi vào chỗ của học sinh vẫn ngồi mỗi ngày. Phụ huynh học sinh đều đã tới, cho nên phòng học căn bản không đủ chỗ ngồi, các học sinh vẫn còn đang bận rộn xắp sếp ghế ngồi, Nhan Ninh cũng náo nhiệt giúp đỡ mọi người. Nhan Duệ đang ngồi ở chỗ của con trai, trong khi Ninh Vi Nhàn bị bắt buộc ngồi ở trên đùi Nhan Duệ.
“Làm như vậy khó coi quá…….Anh mau để em xuống.” Ninh Vi Nhàn nhìn xung quanh một cách không tự nhiên, cô phát hiện nhiều người xung quanh cũng đang nhìn mình, chuyện này thật sự mất mặt quá, với tính tình đoan trang của cô, thì loại hành động thân mật riêng tư như vậy…..chắc chắn đây không phải là chuyện tốt: “Nhan Duệ…..”
Nhan Duệ ôm chặt cô, hai tay dùng sức siết chặt vòng eo mảnh khảnh của cô, mặt anh tựa lên ngực cô, buồn buồn nói: “Không thả.”
Mặt mũi đều mất hết rồi...... Ninh Vi Nhàn thừa dịp Nhan Duệ không chú ý bất chợt đứng dậy từ trên đùi anh, vừa đúng lúc Nhan Ninh theo sau các bạn học mang ghế đi vào. Cô vội vàng đến gần: “Ninh Ninh đem ghế tới, mau đi giúp con mang ghế lại đây.”
Nhan duệ từ chối lắc đầu: "Không cần. Trẻ con phải rèn luyện thường xuyên mới được, lúc nào cũng có người lớn giúp đỡ thì con sẽ không trưởng thành được." Nhan Duệ nói năng rất hùng hồn, nghe ra đầy ý nghĩa, nhưng Ninh Vi Nhàn đã biết rõ con người của anh, cô nghiêm mặt lại, Nhan Duệ liền ngoan ngoãn đứng dậy, đến bên cạnh Nhan Ninh muốn nhận lấy cái ghế, không ngờ con trai lại tỏ vẻ không cần, anh bỏ tay xuống, nhìn về phía Ninh Vi Nhàn nhướng mày, tỏ ý: em thấy đó, con trai không cần anh giúp. Ninh Vi Nhàn không để ý tới anh, sau khi thấy con trai dọn xong ghế liền lấy khăn giấy lau lớp mồ hôi mỏng trên mặt cậu, ghế này được đem từ trong nhà kho của trường học tới, vừa bẩn, lại nặng, Nhan Ninh dù sao cũng chỉ là một đứa bé mười tuổi, phải xách lên lầu hai, không mệt mới là lạ: “Có mệt hay không?”
Nhan Ninh gật đầu, hết sức hưởng thụ sự quan tâm dịu dàng của mẹ: “Mẹ hôn con một cái sẽ không mệt nữa.”
“Đứa nhỏ này cũng biết làm mẹ vui vẻ.” Ninh vi nhàn bị cậu chọc cười, theo lơi cậu nói liền hôn cậu một cái, sờ tay nhỏ thấy cũng dính bẩn, liền lau thật sạch cho cậu, sau đó lấy quả táo đã được rửa sạch sẽ để trên bàn nhét vào tay cậu. Nhan Ninh cắn một cái, cười nheo mắt ngồi trên đùi Ninh Vi Nhàn. Nhan Duệ nhìn không nổi liền gọi cậu tới bên mình: “Đừng ngồi lên đùi mẹ, tới đây, ba ôm con.”
Nhan Duệ hiếm khi được dịu dàng như vậy, chỉ tiếc con trai cũng không chịu nể mặt: “Không cần, con muốn mẹ ôm, ba đã ôm từ nhỏ đến giờ, con chán luôn rồi, ba còn ôm chưa đủ sao?” Nói xong cậu ngẩng đầu lên nhìn mẹ như muốn được an ủi: “Có phải mẹ rất thích ôm con hay không? Con rất nhẹ đúng không?”
Ninh Vi Nhàn dĩ nhiên đồng ý, còn ôm lại con trai hai cái, bày tỏ ôm cậu như vậy đối với cô chỉ là chuyện nhỏ, Nhan Ninh cũng ôm cổ mẹ, Nhan Duệ tức đến nỗi suýt trợn trắng mắt, cũng may lúc này giáo viên Hoàng đi vào, tất cả phụ huynh học sinh đều đến đông đủ, chỉ trừ một vài người có việc không thể đến, còn một số khác gọi điện thoại nói đã sắp đến.
Đối với hai cha con Nhan Duệ đã đến họp phụ huynh không biết bao nhiêu lần, hơn nữa ở tiểu học rất coi trong giáo dục, một học kỳ phải họp ít nhất ba bốn lần. Mặc dù Nhan Ninh nhảy lớp rất nhanh, nhưng Nhan Duệ cũng chưa từng vắng mặt buổi họp nào. Anh đối với những việc như vậy của trường học rất quen thuộc, mỗi cuộc họp phụ huynh hàng năm, bài phát biểu mở đầu cũng không khác nhau lắm…….Sau khi lời mở đầu liên miên bất tận được nói xong, có vài nữ sinh nhỏ ăn mặc xinh đẹp bưng những chén nước đưa tới, trong đó, khi một nữ sinh đưa nước đến trước mặt Ninh Vi Nhàn cùng Nhan Duệ thì khuôn mặt nhỏ bé liền ửng đỏ, còn len lén lấy ra mấy viên chocolate đưa cho Nhan Ninh, không ngờ Tiểu Suất Ca cũng không cho một chút mặt mũi không chịu nhận lấy, không ngờ Ninh Vi Nhàn thấy cô bé sắp khóc liền nhanh tay nhận lấy, nữ sinh nhỏ lúc này mới ngưng khóc mỉm cười.



Ninh Vi Nhàn không đồng ý đối với thái độ của con trai với bạn học: “Ninh Ninh, tại sao con lại đối với bạn học như vậy?”
Nhan Ninh ngạc nhiên nhìn cô: “Mẹ muốn con đối xử tốt với cô ấy sao?”
“Cũng không cần phải tốt, nhưng con cũng không thể bỏ mặc bạn học như vậy, không đối với người ta tốt, cũng không thể làm như không thấy, đúng không?” Ninh Vi Nhàn nhẹ nhàng lắc đầu: “Con không thích, có thể từ chối khéo léo hơn, chứ như vậy thì cứng rắn quá……”
“Anh lại thấy con trai không có làm sai.” Nhan Duệ uống ngụm nước: “Con không thích, còn phải tỏ ra dịu dàng, như vậy về sau sẽ càng phiền phức hơn, thà rằng không để ý tới cô ấy ngay từ đầu. Hơn nữa, cô bé kia tuy còn nhỏ nhưng vẫn là phụ nữ, mà phụ nữ trên đời này đều như vậy, muốn dây dưa không chịu buông….” Vừa nhìn thấy sắc mặt vợ thay đổi, anh liền vội vàng ninh nọt: “Dĩ nhiên Vi Nhàn em không như vậy…..Nhưng đa số đều là vậy, em không để ý đến cô ấy, cô ấy khóc thì cô ấy tự chuốc lấy phiền phức, em để ý cô ấy, vậy càng phiền phức hơn. Nếu sau này Ninh Ninh thích một cô bé khác, gặp những chuyện này quấn quanh thì là phiền phức lớn. Vợ à……Tay em có đau không, hay để anh ôm con.”
Ninh Vi Nhàn định lên tiếng thì bạn nhỏ Nhan Ninh bỗng nhiên rất có cá tính, rời khỏi người cô, ngồi lên đùi Nhan Duệ, cậu tức giận quay mặt qua chỗ khác mà không nhìn cô, giống như có ý kiến với lời nói của cô. Ninh Vi Nhàn dở khóc dở cười, thấy Tiểu Suất Ca vẫn cứ liếc trộm mình từ kẽ tay, nói: “Được rồi, mẹ biết rồi, Ninh Ninh không thích thì không để ý là được.” Cô vừa nói xong, con trai liền nhào vào lòng cô lần nữa, lần này vì lực quá lớn làm cô suýt nữa ngã xuống ghế, may mà có Nhan Duệ ôm cô.
Giáo viên người ta nói chuyện hết sức cực khổ ở phía trên, cả nhà bọn họ lại ngồi ở đó đùa giỡn, giáo viên Hoàng cứ nghiêng mắt nhìn bọn họ không ngừng, Ninh Vi Nhan nhìn thấy, liền vỗ hai kẻ điên, một lớn một nhỏ, của nhà mình để bọn họ yên lặng một chút.
Vẫn là những lời nói nhảm rập khuôn dài bất tận, hai cha con Nhan Duệ và Nhan Ninh đã nghe đến chán rồi, hai người nằm dài trên bàn giả chết, cũng không biết Nhan Ninh kiếm được ở đâu một nắm hạt dưa, cậu len lén vòng tay ra sau lưng Ninh Vi Nhàn đưa cho ba mình một nhúm, hai cha con cứ cha một hạt, con một hạt có vẻ rất vui sướng, còn phải để ý Ninh Vi Nhàn có nhìn qua hay không, đem toàn bộ vỏ hạt dưa đều bỏ vào hộc bàn. Thật ra, Ninh Vi Nhàn đã nhìn thấy, chỉ là cô không để ý thôi. Hiện tại cô coi như đã hiểu, hai người đàn ông trong nhà cô căn bản đều cùng một mặt hàng, nếu cô cùng họ so đo, thì cô phải so đo cái gì bây giờ?
Ngay lúc giáo viên Hoàng đang nói liên tục không ngừng, đến nỗi nước miếng văng khắp nơi, đột nhiên cửa phòng học có tiếng gõ cửa, một người phụ nữ ăn mặc hợp thời trang đi vào, cô ta thở hổn hểnh, nhìn quanh phòng học một vòng, tìm được chỗ con mình liền ngồi xuống, sau đó bắt đầu gọi điện thoại điên cuồng, giáo viên Hoàng đã cố gắng chịu đựng rất lâu, nhưng đến cuối cùng thì giáo viên Hoàng cũng không có ý nhắc nhở cô ta, nhưng sắc mặt thì càng lúc càng khó coi, con của người phụ nữ kia là một bé trai mập mạp, cậu ấy không ngừng kéo áo của mẹ, để nhắc cô ta đừng gọi điện thoại nữa, nhưng từ đầu đến cuối người phụ nữ kia cũng không để ý tới cậu ta, cho đến khi điên thoại trong tay rơi xuống thì cô ta mới âm hiểm ngẩng đầu lên.
Giáo viên Hoàng vừa lòng gật đầu, vừa định nói tiếp, không ngờ người phụ nữ kia vừa yên lặng chưa đầy nửa phút lại nhìn quanh phòng học một vòng, nhận ra Nhan Duệ, bất ngờ la lên một tiếng: “Duệ!”
Nhan Duệ theo bản năng ngẩng đầu lên, trong miệng anh vẫn còn ngậm hạt dưa, nhìn mặt người phụ nữ cách anh không xa cảm thấy rất xa lạ, căn bản anh không nhớ ra đã gặp ở đâu, bọn họ có quen biết sao?
Ninh Vi Nhàn cũng nhìn anh đầy tò mò, hỏi: "Quen biết sao?"
Đầu nhỏ của Nhan Ninh lập tức hoạt động, trong lòng cậu đoán người kia chắc là người tình cũ của ba, nhìn gương mặt mờ mịt của ba cậu, chắc chắn đã quên mất người kia là ai rồi, nếu chẳng may mẹ cậu biết, như vậy không xong rồi. “"A a —— mẹ, mẹ, con đau bụng quá. . . . . . Đau quá, đau quá, a! ! ! !" Bất cứ giá nào phải ngăn chặn, cậu cũng không cần mặt mũi hay là cái gì khác.
Con trai đột nhiên kêu đau làm cho Ninh Vi Nhàn giật mình, cô vội vàng xem xét tình trạng của cậu, thấy khuôn mặt nhỏ nhắn của con trai trắng bệch, cô đau lòng muốn chết, đâu biết rằng tên nhóc kia đã len lén tự ngắt đùi mình một cái: “Xảy ra chuyện gì vậy, tại sao đột nhiên lại đau bụng? Mau, mau gọi xe cấp cứu——.”
Xe cấp cứu—— như vậy chẳng phải cậu sẽ bị lộ tẩy sao?! Nhan Ninh hung hăng nhéo bắp đùi mình một lần nữa, "Mẹ, mẹ đi với con tới phòng y tế để xem có chuyện gì được không? Ninh Ninh rất là đau. . . . . ." Vì có thể giúp ba, cậu cũng không cần mặt mũi của mình, ba cậu nhất định phải nhớ phần ân tình này của cậu. Cậu chớp đôi mắt to đầy nước nhìn mẹ mình, Ninh Vi Nhàn hiển nhiên không thể từ chối cậu, Nhan Duệ cũng bị sắc mặt của con trai làm sợ hết hồn, vội vàng ôm lấy con trai, ngay cả chào hỏi với giáo viên cũng quên mất, một nhà ba người chạy ra khỏi phòng học với tốc độ ánh sáng.
“Ba ~~~~ giả bộ thôi, con không có đau bụng đâu!" Thừa dịp Ninh Vi Nhàn lo lắng không để ý, Nhan Ninh đến gần nói nhỏ vào tai ba cậu, thấy ba cậu đang bị dọa sợ đến mặt mũi trắng bệch, lại đột nhiên cứng đờ, cậu liền nhanh chóng giải thích: “Cái cô lúc nãy vừa nhìn là biết người tình cũ của ba, ba nghĩ mẹ có biết không?”

Nhan duệ cứng đờ, vẫn cõng con trai tiếp tục chạy, làm ra vẻ hết sức lo lắng: “Làm sao con biết được?”
"Con đoán." Cậu thấy ba mình lại thay đổi sắc mặt, còn có chút mơ hồ cộng thêm vẻ u ám, Nhan Ninh lại tiếp tục giải thích: “Ba đừng có gấp gáp, cô ấy biết ba, còn gọi tên ba, trên đời này, người có thể gọi ba là ‘Duệ” thân mật như vậy không phải tình nhân cũ của ba thì còn ai nữa? Ba đã quên chúng ta cũng đã gặp qua nhiều lần như vậy từ trước khi mẹ tỉnh lại sao!”
Nghe con trai nói như thế, Nhan Duệ cũng nhớ lại đã gặp qua những việc như vậy mấy lần, nhưng anh hoàn toàn không có một chút ấn tượng nào…..Có lẽ lúc trước đùa giỡn tình cảm với phụ nữ nhiều quá, bây giờ anh lại mắc bệnh sợ hãi người lạ, bình thường anh không thấy qua người phụ nữ nào tám tới mười lần thì anh sẽ không nhớ được người đó, đã vậy lại càng không nhớ được những người phụ nữ trước kia của mình, ngay cả giáo viên của Nhan Ninh cũng vậy, từ năm lớp một đến lớp sáu, anh cũng không nhớ nỗi một người nào: “A, vậy phải làm sao bây giờ?”
“Còn biết làm sao bây giờ, mình cứ đến phòng y tế trước đã, những chuyện quá khứ lộn xộn kia thì tính sau đi!”
“Được lắm, vậy con phải nhớ là nếu con lại nhìn thấy người phụ nữ kia thì con phải nói cho ba biết, hiểu chưa? Đừng bao giờ để ba gặp lại cô ta…..” Nhan Duệ sợ mất hồn mất vía, so với sự lo lắng vì nghĩ con trai bị bệnh vừa rồi còn gấp gáp hơn: “Nhớ đó, con nhất định phải nhớ kỹ, biết không?”
Nhan Ninh gật đầu: "Được!"
Hai cha con vừa nói xong, thì cũng đã sắp tới phòng y tế, Ninh Vi Nhàn lo lắng đến nỗi vẫn không để ý cha con bọn họ đang bàn tán chuyện gì, cô cho rằng vì con trai kêu đau, Nhan Duệ đang dỗ dành con trai, làm sao cô biết được sự thật cùng suy nghĩ của cô khác nhau một trời một vực.
Chỉ có điều nếu số phận đã cố tình như vậy, thì cho dù là có Thiên Vương Lão Tử giúp đỡ, cũng là vô dụng.
Nhìn người phụ nữ đang có vẻ mặt xúc động trước mắt mình, mặt của Nhan Duệ hết sức mờ mịt, có ai có thể nói cho anh biết chuyện gì đang xảy ra hay không, người phụ nữ trước mắt anh chẳng lẽ đang diễn nhân vật Vương Bảo Xuyến khổ sở chờ đợi chồng mười tám năm sao (*)? Tại sao anh cảm thấy ớn lạnh đến nổi hết da gà? Chẳng lẽ họ quen thân lắm sao? Bọn họ đã từng gặp nhau chưa?
(* Quỳnh: Vương Bảo Xuyến là tiểu thư con nhà quan, bất chấp sự ngăn cản của gia đình lấy Tiết Bình Quý nhà nghèo, sau đám cưới, Tiết Bình Quý phải đi đánh giặc, Vương Bảo Xuyến phải chờ đợi 18 năm mới trở về. Các bạn có thể tìm hiểu thêm về Vương Bảo Xuyến ở Google nha, hình như có phim mới về Vương Bảo Xuyến và Tiết Bình Quý do Tuyên Huyên và Trần Hạo Dân đóng đó)
"Duệ, thật sự là anh sao!"
Duệ. . . . . . Đột nhiên Nhan Duệ trở nên cảnh giác, không lẽ người phụ nữ này cũng giống như lời con trai anh vừa mới nói, là người tình cũ của anh sao? Anh trợn to đôi mắt đào hoa, anh cố gắng nhìn kỹ mặt người phụ nữ trước mặt hơn, nhưng cho dù cố gắng thế nào cũng không thể thấy rõ, gương mặt rực rỡ được trang điểm kỹ lưỡng làm cho anh cảm giác giống như đang nhìn chiếc mặt nạ vậy. Bây giờ, anh đã không còn sợ bất cứ chuyện gì, anh chỉ lo lắng Vi Nhàn sẽ suy nghĩ nhiều. Trong lòng đang suy nghĩ lo lắng không ngừng, nhưng trên mặt anh vẫn là vẻ lạnh nhạt lạnh lùng: “Cô là ai?”
“Anh không nhớ em sao? Em là Lily, giờ anh đã nhớ em chưa?” Người phụ nữ nôn nóng ôm lấy ngực của mình, trong nháy mắt liền làm ra vẻ giống như nhân vật nữ chính trong truyện của Quỳnh Dao (Quynh: mình nghĩ truyện Quỳnh Dao thì chắc ai cũng biết), gương mặt đầy vẻ đau lòng lại càng thêm khổ sở, nhìn giống như việc Nhan Duệ không nhớ được cô ta cũng có nghĩa là đang phản bội tình yêu của bọn họ.
Lily. . . . . . Cái gì Lily, trên đời này, rất nhiều người đều có tên gọi Lily như vậy, ở trên đường tùy ý kêu một tiếng, không mười thì cũng có chín người cùng quay đầu lại, hơn nữa, mặc dù Nhan Duệ không có ấn tượng, nhưng anh rất có lòng tin đối với phẩm vị của mình, mặc dù người phụ nữ trước mặt đã trang điểm kỹ lưỡng cũng được coi là người đẹp, nhưng cô ta nhất định không đạt yêu cầu của anh, nhìn qua thì khí chất quá thô tục, cho dù là ánh mắt của anh mười năm trước chứa đầy phân bò cũng sẽ không để ý cô ta được: “Thật xin lỗi, thật sự tôi không quen biết cô.” Không lẽ lại là một kẻ tự mình đa tình muốn bám vào anh sao?
Thật ra thì Nhan Duệ đã hiểu lầm cái người tên Lily này rồi, bởi vì cô ta thật sự biết anh, chỉ có điều cô ta cũng không phải là người tình cũ của anh, cô ta chỉ là một người ái mộ điên cuồng yêu mến anh trong thời gian anh đang học ở nước Anh mà thôi. Không chỉ ái mộ cấp bình thường, mà còn là cấp Boss. Khi cô ta gọi ‘Duệ’ thật ra không phải là ‘Duệ’ mà là ‘Ray’, đây chính là tên tiếng Anh mà Nhan Duệ đã dùng khi đi du học.
“Duệ, anh không nhớ em thật sao? Chúng ta quen biết ở buổi lễ chào đón học sinh mới, lúc đó anh còn mời em cùng nhau đi uống nước!” Người phụ nữ rất kích động, hưng phấn muốn chết, đây là người đàn ông mà cô ta đã mơ ước ảo tưởng từ khi còn rất trẻ, nhưng sau khi anh học xong rồi về nước, cô không còn cơ hội để có thể gặp lại anh, cô ta càng không nghĩ tới lại có thể nhìn thấy anh sau vài chục năm! Nếu bây giờ bắt cô ta lập tức phải chết, cô ta cũng không có bất kỳ nửa câu oán hận nào!
Khóe miệng của Nhan Duệ co quắp hai cái, thì ra cô ta là người theo sau ái mộ anh lúc còn ở đại học, nhưng trời đất làm chứng cho anh, anh không có một chút ấn tượng nào với cô ta. Anh định nói mấy câu để đuổi người đi, không ngờ đột nhiên Ninh Vi Nhàn lại từ phòng y tế đi ra, thấy anh đang đứng cùng một chỗ với một người phụ nữ xa lạ, liền đi tới hỏi: “Có chuyện gì vậy, cô này là…..”
Anh hoảng sợ trong lòng, liền tranh thủ thời gian giải thích: “Cô ta là……” Không xong rồi, là ai mới được chứ? Là Mi Mi hay là Ni Ni?
“Cô Mi Mi.”
“Cái gì mà Mi Mi, tên người ta là Lily mà!” Người phụ nữ dậm chân đầy vẻ không hài lòng, Nhan Duệ lại một lần nữa bị khiếp sợ, anh rất không có tiền đồ nhích ra bên cạnh hai bước, muốn tìm kiếm sự bảo vệ từ vợ mình: “Đúng rồi, cô ta tên là Lily, hình như là bạn của anh lúc còn học đại học…..Nhưng mà anh lại hoàn toàn không nhớ nổi nữa!” Anh cũng không thèm để ý tới chút xíu mặt mũi nào của con gái nhà người ta, lại hùng hồn lớn tiếng nói rằng mình không nhớ rõ cô ta, chỉ trong nháy mắt làm cho sắc mặt của cô Lily kia trở nên rất khó coi.


Ninh Vi Nhàn cười khẽ: “Chào cô.” Cô gật đầu nhẹ, sau đó khoác cánh tay Nhan Duệ một cách rất tự nhiên, cô nhìn sang gương mặt anh tuấn đến nỗi làm cho người ta không thể hô hấp của anh hiện lên nụ cười dịu dàng khi mình tỏ vẻ thân thiết với anh: “Ninh Ninh đang ở trong đó, con muốn chúng ta ở bên cạnh mới được, đi thôi anh.”
Nhan Duệ liền gật đầu, xoay người rời đi, Lily muốn gọi anh, nhưng cô ta lại không có lý do gì để kêu anh ở lại, trong lúc nhất thời cũng không biết nói gì, chỉ có thể đứng tại chỗ ngây ngốc nhìn vợ chồng bọn họ đi vào phòng y tế, giống như một kẻ ngốc đang ngẩn ngơ đứng đó.
Nhan Ninh vừa thấy ba mẹ đi vào cùng nhau, khi cậu thấy sắc mặt mẹ vẫn như thường thì sự lo lắng trong lòng mới giảm bớt. Cậu nhanh chóng tìm lý do để Ninh Vi Nhàn rót nước giúp cậu, sau đó nhỏ giọng hỏi: “ Ba không có việc gì xảy ra phải không? Con vừa nhìn thấy ba gặp lại người tình cũ ở bên ngoài cửa sổ. . . . . . Ba chắc không phải bị cô ta bắt gặp được chứ?!” Ba sẽ không gặp bi kịch như vậy chứ?
“Cái gì mà người tình cũ, sao con lại nói chuyện thành như vậy.” Nhan Duệ liếc con trai một cái, “Đó là bạn học của ba ở đại học.” Anh nói xong rồi, lại suy nghĩ một chút rồi bổ sung thêm một câu: “Ừ…….Đúng là như vậy.” Dù nói như thế nào, thì anh cũng không có một chút ấn tượng nào cả.
Nhan Ninh liếc mắt một cái nhìn Ninh Vi Nhàn, khi xác định cô không chú ý ở bên này thì cậu mới thở phào nhẹ nhõm: “Vậy là tốt rồi, tuyệt đối không thể để mẹ biết việc này.”
Khóe miệng của Nhan Duệ co rút thật mạnh, anh thật sự không đáng tin cậy như vậy sao, ngay cả đứa con trai, căn bản cũng chưa từng thấy qua chuyện xấu của anh, cũng đối với anh không có một chút xíu lòng tin nào?



Thử đọc