Quay Đầu - Chương 45

Tác giả: Lệ Ưu Đàm

Đánh dấu

Sắp đến hạn họp phụ huynh của Nhan Ninh, Nhan Duệ đã đi không biết bao nhiêu lần, đương nhiên anh cũng không khẩn trương, nhưng Ninh Vi Nhàn lại khác, cô khẩn trương gần chết, không biết mặc quần áo gì giày gì, cũng không biết để tóc kiểu gì, không biết lúc nhìn thấy giáo viên của Ninh Ninh nên nói thế nào… Những thứ này, cô đều không biết, cha con nhà họ Nhan khuyên cô không nên khẩn trương, chỉ là họp phụ huynh bình thường thôi, mỗi học sinh đều cần, nhưng Ninh Vi Nhàn theo ý mình, hoàn toàn không đem lời cha con anh để trong lòng, không ngừng khẩn trương, về sau Nhan Duệ và Nhan Ninh cũng khẩn trương theo. Nhan Duệ nghĩ lại trước đây khi tham gia họp phụ huynh cho con trai có phải anh miễn cưỡng đi hay không, hơn nữa còn vì phòng ngừa có người nổi lên sắc tâm với mình, anh đều là mặt than đi tới, đối với giáo viên của con trai nói con trai quái gở như thế nào, anh cũng đều coi thường, bây giờ nghĩ lại, anh hình như không hoàn thành trách nhiệm… Nhan Ninh cũng đã tỉnh lại, cậu nghĩ, có phải mình nhảy lớp quá nhanh rồi không? Mười tuổi lớp sáu, mà hình như còn không tôn trọng giáo viên, nhất là những người liếc mắt đưa tình với ba, mỗi lần cậu gặp đều nghĩ biện pháp để chỉnh, đi học hình như cũng không thật sự nghe bài cẩn thận…
Cha con hợp kế, lần này thì nguy rồi, không khẩn trương thì cũng khẩn trương rồi! Nhan Duệ chỉ trích Nhan Ninh không đáng yêu, đi học không đoàn kết với bạn bè, không tôn trọng thầy cô, không chơi với các bạn còn mặt than; Nhan Ninh trả lời một cách mỉa mai nói Nhan Duệ trêu hoa ghẹo nguyệt khắp nơi, thường xuyên đến trường cười với con gái, đến họp phụ huynh đều nghiêm mặt, cậu học không tốt giáo viên cáo trạng Nhan Duệ cũng không biết quản, chỉ biết mặc kệ… Nhan Duệ là vì Ninh Vi Nhàn mới không muốn con trai nhỏ như vậy đã đeo gông xiềng và khóa trình trên vai, cho nên anh không quan tâm lắm, trước đây lúc Ninh Vi Nhàn chưa tỉnh cha con đều đồng ý với phương pháp này, ai cũng không biết ai đúng ai sai, không nghĩ tới Ninh Vi Nhàn vừa tỉnh, bây giờ cảm thấy đối phương không muốn chịu trách nhiệm rồi.
Ninh Vi Nhàn không nhìn cha con ở trên giường lăn qua lăn lại tranh đấu, Nhan Duệ chọc cười Nhan Ninh, Nhan Ninh nắm tóc Nhan Duệ, đùa rất vui vẻ, trọng điểm vẫn là muốn thu hút ánh mắt Ninh Vi Nhàn, nhưng người phụ nữ quan trọng trong sinh mệnh của bọn họ thủy chung không nhìn bọn họ. Hai người chơi đùa đủ rồi, trừng mắt liếc mắt nhìn nhau một cái, đứng dậy mang quần áo chuẩn bị xong mặc vào. Nhan Duệ mặc áo sơmi trắng bình thường, nhưng do nhà thiết kế nổi tiếng làm, mặc quần bò màu lam nhạt, anh không thích quá gò bó, cho nên áo sơmi cài hai cúc, cổ áo vén lên, trẻ tuổi hơn rất nhiều. Nhan Ninh thì lại mặc tây trang nhỏ và đeo cái nơ bướm, bộ dáng cậu rất đẹp trai, mặc vào giống như Tiểu Vương Tử, tuy nhiên cậu đúng là Tiểu Vương Tử. Ninh Vi Nhàn vừa quay đầu nhìn thấy cha con hai người, cô khẽ cắn môi, quên đi, tiện tay mặc lên váy ngắn màu trắng.
Nhan Duệ thấy vợ muốn thay quần áo, vội vàng che mắt con trai. Nhan Ninh đang nhìn, không nghĩ tới cha sẽ che kín mắt, theo bản năng dùng sức vùng vẫy, hai người giẳng co xong, thì Ninh Vi Nhàn đã mặc xong quần áo, hai cha con nhìn chăm chú. Cô vẫn giống như mười năm trước xinh đẹp động lòng người, váy ngắn đến trên đùi, váy rất thanh nhã, mặc trên người cô nhìn rất xinh đẹp. Đùi thon dài lộ ra ngoài làm Nhan Duệ có phần oán niệm, Ninh Vi Nhàn đi tới bên giường ngồi xuống, đi tất chân. Đều nói phụ nữ mặc quần áo và cởi quần áo rất khó coi, nhưng Ninh Vi Nhàn làm, làm cho người ta cảm thấy hấp dẫn và tao nhã, nước miếng Nhan Duệ chảy ra, hầu kết không ngừng chuyển động.
Hình như cái váy có hơi đơn điệu, chiếc váy tuy đơn giản nhưng hai cánh tay và hai chân đều lộ ra bên ngoài vẫn thấy hơi lạ, Ninh Vi Nhàn ngồi trên giường nghĩ nghĩ, cũng không để ý tới hai cha con háo sắc nhìn mình chăm chú, đứng dậy lấy chiếc áo khoác dài, dài hơn chiếc váy ngắn mấy cm, vừa vặn.
Nhìn thế này, coi như đã ăn mặc xong, Ninh Vi Nhàn nhìn chồng và con trai cười, tóc thả tự nhiên, tóc của cô vừa đen vừa sáng, vẫn dài đến eo, ngày hôm qua sau khi cô yêu cầu, Nhan Duệ không cam tâm tình nguyện để nhà tạo mẫu tóc uốn lọn lớn, anh vẫn luôn oán niệm. Mái tóc dài là mười năm anh cẩn thận che chở, dài quá thì anh sẽ cắt ngắn hơn, không bao giờ giao cho người khác chạm vào!
Nhưng mà Ninh Vi Nhàn thật sự rất đẹp, rất đẹp.
Một tay ôm Ninh Vi Nhàn vào trong ngực, một tay ôm con trai, nhìn quần áo của ba người, đều là màu trắng, thật sự rất xứng đôi. Trong lòng Nhan Duệ nảy sinh một chút kiêu ngạo, đây là vợ anh, con anh!
Đáng tiếc Tiểu Hỗn Đản Nhan Ninh chưa bao giờ bỏ qua cơ hội kích thích anh: “Cha, cha có thể buông tay ra không? Con sắp bị cha đè chết rồi.”
Nhan Duệ cứng đờ, Tiểu Hỗn Đản lập tức tránh anh, cầm tay kia của Ninh Vi Nhàn, nói: “Mẹ, chúng ta đi xuống lầu đi, bữa sáng chắc đã chuẩn bị xong rồi.”



Ninh Vi Nhàn sờ sờ đầu cậu, “Được.” Sau đó quay đầu, nhìn chân trần của chồng, mày hơi nhíu lại, lập tức mang giày thể thao đến trước mặt anh, sau đó cười ngọt ngào đi cùng con trai. Nhan Duệ vừa vui vừa đau khổ, vui vì vợ lấy giày cho mình, khổ sở vì cô và con trai đi… Quên đi, bây giờ không phải lúc hối hận, đi giày vào rồi đuổi theo…
Ăn xong bữa sáng, dưới yêu cầu của vợ con, Nhan Duệ đã thật lâu không lái xe lại lái xe một lần nữa. Nhiều năm như vậy, ngoại trừ nhất định hoặc có việc gấp, anh cũng chưa bao giờ lái xe. Bây giờ tâm tình của anh rất hạnh phúc, nắm lấy tay lái mới phát hiện, cảm giác vui sướng này giống lúc bắt đầu đua xe, vì người yêu lái xe càng làm cho anh cảm thấy thoải mái và vui vẻ.
Mẹ con Ninh Vi Nhàn ngồi sau xe chơi trò chơi, hai người ôm Computer liên tục nhìn, Nhan Ninh thắng tốc độ nhanh, Ninh Vi Nhàn thắng tốc độ chuẩn, không phân biệt thắng bại. Âm nhạc trong xe vang vọng, Nhan Duệ nhìn qua kính chiếu hậu, lắc đầu cười hạnh phúc.
Bên ngoài trường học không có chỗ đậu xe, may mắn Nhan Duệ thông minh, đã sớm gọi điện thoại để xe gần cổng trường học. Vốn là anh muốn lái xe vào trong trường, nhưng Ninh Vi Nhàn không đồng ý, nói không nên dùng đặc quyền như thế, anh đương nhiên nghe lời vợ. Sở dĩ chọn gần cổng ra, cũng bởi vì có thể để vợ đi đường ngắn hơn… Gì, anh nói vì sao không vì con trai sao? Bởi vì con trai, cần rèn luyện nhiều hơn! Nhan Duệ biết mình bất công, vợ có thể ở cùng mình cả đời, nhưng con trai nuôi vài năm liền cho người phụ nữ khác, cần gì phải tốt với cậu. Nhưng mà anh không dám nói ra, nhỡ đâu Ninh Vi Nhàn nghe được… Anh nhất định chết chắc.
Cả nhà ba người đều mang tất cả ánh mắt hấp dấn trên người mình, không chỉ bởi vì bản thân bọn họ tản mát ra khí chất, mà còn vì gia đình Phú Quý mới có thể dưỡng ra khí chất cao quý như vậy, nhìn một phát là biết ngay là không phải người bình thường. Nhan Ninh nhảy xuống xe trước, sau đó rất thân sĩ mở cửa xe, mời Ninh Vi Nhàn ra ngoài. Ninh Vi Nhàn cười cầm tay cậu, "Cảm ơn tiểu thân sĩ."
Khuôn mặt nhỏ nhắn của tiểu thân sĩ liền đỏ một phen, khỏi phải nói có bao nhiêu đáng yêu, ngay cả Nhan Duệ cũng phải thừa nhận con trai mình có một đôi mắt hoa đào giống anh. Cậu và Ninh Vi Nhàn là người không thích làm nũng, cậu trưởng thành từ sớm, Ninh Vi Nhàn thì hoàn cảnh không cho phép, mười năm anh chăm sóc cậu, cũng chưa thấy cậu làm nũng qua, không nghĩ tới không phải cậu không thích làm nũng, mà vì người cậu muốn làm nũng không có tỉnh lại.
Không biết lúc Vi Nhàn còn nhỏ làm nũng có đáng yêu như vậy không nhỉ? Nhan Duệ thất thấn nghĩ một lúc lâu, đợi khi anh lấy lại tinh thần, vợ và con trai đã đi xa rồi. Anh vội vàng đuổi theo, cầm tay vợ mình, một tay kia định cầm tay con trai, không nghĩ tới vật nhỏ kia chạy đến bên kia của Vi Nhàn, Nhan Duệ buồn bực.
Tay trái Ninh Vi Nhàn nắm tay chồng, tay phải cầm tay con trai, cười tít mắt tiến vào cửa trường học.
Nhan Ninh học tại trường công lập, Nhan Duệ không an bài theo ý vợ chồng nhà họ Ninh cho cậu theo học trường quý tộc, mà cho cậu tự do học chín năm giáo dục bắt buộc, anh cảm thấy trong hoàn cảnh bình thường con trai sẽ vui vẻ. Vi Nhàn đã từng chịu khổ qua, anh không muốn để con trai giống như vậy. Anh kiên trì, vợ chồng nhà họ Nhan cũng không thể không thỏa hiệp.
Vây giờ xem ra quyết định của anh là chính xác, chỉ có một ít chuyện ngoài ý muốn nho nhỏ...
Nhan Ninh không chớp mắt nhìn đường, đối mặt với Ninh Vi Nhàn khi đó khuôn mặt đỏ hồng mang theo tươi cười, vừa gặp tiểu nữ sinh không thức thời muốn đi lên nói chuyện cậu lại một lần nữa đen mặt, Ninh Vi Nhàn cảm thấy đây là lần đầu tiên cậu thay đổi sắc mặt, rất có hứng thú, cười nói. "Nhan Ninh, sao con không để ý đến các học sinh vậy?"
Nhan Ninh liếc mắt nhìn tiểu nữ sinh một cái, nói: "Mấy người đó quá ngây thơ rồi."
Ninh Vi Nhàn và Nhan Duệ nghe xong không nhịn được cười, Nhan Ninh mới ý thức được mình nói cái gì đó, khẩn trương ho khan vài tiếng, nghiêm mặt giả đứng đắn, chỉ vào tòa nhà đối diện nói với Ninh Vi Nhàn:"Mẹ, mẹ nhìn thấy không? Phía trước là lớp sáu?"
Cô đương nhiên không nỡ đùa con trai, vì thế liếc mắt ra hiệu cho chồng, nhìn anh muốn cười mà còn phải cố nhịn xuống, trong mắt ý cười càng sâu, "Nhìn thấy, đó là lớp của con sao?"
"Dạ!" Cậu dùng lực gật đầu, nhìn giáo viên đứng trước phòng học đợi, cậu mím môi, nhìn thấy xung quanh bạn bè đều được ba cõng hoặc ở trong lòng mẹ, thật ra cậu rất muốn mẹ ôm hoặc cha cõng, nhưng mình đã trưởng thành, như vậy không được... Mắt đào hoa xinh đẹp lộ ra khát vọng, Ninh Vi Nhàn chỉ cảm thấy tay mình bị nắm chặt hơn, cô cúi đầu, nhìn khát khao trong mắt con trai, vì thế cô nói khẽ với Nhan Duệ mấy câu, Nhan Duệ bật cười, hôn trán cô một cái, buông tay cô ra, đi sang bên phải cô vác con trai lên, để cậu ngồi trên vai anh, một tay nắm lấy tay Ninh Vi Nhàn.

Trí nhớ Ninh Vi Nhàn có hạn, cô lý giải họp phụ huynh là: Cha mẹ và giáo viên trao đổi trò chuyện về đứa bé, nói về việc cậu thi xếp thứ nhất. Nhưng mà trong trí nhớ ngắn ngủi của cô, cô vắt óc suy nghĩ về vấn đề "Họp phụ huynh", nhưng không có kết quả. Nếu như không có chồng và con trai bên cạnh, cô sẽ khẩn trương không biết làm như thế nào. Lúc này khí chất trời sinh ưu nhã và quý phái của cô lộ ra, cho dù cô không nhớ, không hiểu gì đó, nhưng người ngoài nhìn vào, tự nhiên lại cảm thấy cô giống như Nữ Vương Băng Tuyết cao quý xinh đẹp, khó có thể đến gần.
Học ở chỗ này phần lớn là học sinh ở trung tâm thành phố, nhà bọn họ được hưởng đãi ngộ, không có người dám chọc vào, trường học cũng không dám chọc vào, mà Nhan Ninh, chính là người đứng đầu trong đó. Nhưng chính vì cậu không dễ trêu, giáo viên nữ chưa cưới rất nhiều chạy theo cha cậu như vịt.
Không ai không biết Nhan Duệ, cho nên ai cũng biết anh vừa giàu có vừa đẹp trai. Trên thế giới này có rất nhiều người có tiền, nhưng vừa có tiền lại đẹp trai thì rất ít, cho dù Nhan Duệ hơi lớn tuổi, nhưng trông anh không già chút nào,chỉ có tóc trắng hơi nhiều, nhưng tiền bạc của anh, người nào sẽ cảm thấy có chỗ nào không ổn chứ?
Đợi trước cửa phòng học là giáo viên nữ trẻ tuổi dây dưa lần trước, trước ngực ghi họ Hoàng, Ninh Vi Nhàn cảm thấy giáo viên này hơi lạ, không giống với hình tượng giáo viên tưởng tượng của cô. Nhưng cô vẫn Tôn Sư Trọng Đạo cười nhẹ gật đầu với giáo viên Hoàng, vươn tay nói: "Xin chào, tôi là mẹ Nhan Ninh."
Giáo viên Hoàng không hề muốn bắt tay với cô, nhưng hơi thở của Ninh Vi Nhàn rất cường đại, hơn nữa còn có người đàn ông trong lòng cô ta ở đây, còn đứa bé trai kia nữa, nếu cô ta muốn thành mẹ kế của cậu mà nói, tất nhiên phải có quan hệ tốt với cậu. Đúng vậy - - khoan đã, mẹ? Làm sao có thể chứ? Không lẽ người sống thực vật kia tỉnh lại rồi sao?
Cô ta không biết Ninh Vi Nhàn tỉnh lại lại có thể tha thứ, bắt đầu từ mười năm trước, không có bất kì người nào dám đăng báo về tin tức hai nhà Nhan Ninh, ngoại trừ tin tức bọn họ buôn bán, tin tức về hai nhà Nhan Ninh, không còn có người nào biết, cho dù biết rõ, cũng không còn xuất hiện trên báo nữa. Mười năm hai nhà Nhan Ninh trở thành nhà giàu thần bí, đa số mọi người đều không biết hai nhà bọn họ có bao nhiêu người, theo thứ tự là ai, càng không biết bọn họ giàu có ra sao. Thậm chí liên tiếp mười năm mọi người đều mất đi tin tức Nhan Duệ phong lưu.
Từ khi vợ anh ngủ say, Nhan Duệ phong lưu đã chết. Không ai biết mười năm kia người đàn ông đẹp trai khiến cho tất cả tim phụ nữ đều đập thình thịch làm cái gì, cũng không có người biết anh và vợ thế nào, bọn họ chỉ biết hai người có đứa bé, trừ cái đó ra hoàn toàn không biết gì cả.
Chỉ nắm nhẹ rồi Ninh Vi Nhàn buông lỏng tay ra. Giáo viên Hoàng biến sắc, cô ta muốn bỏ tay Ninh Vi Nhàn ra trước, nhưng không biết vì sao, nhìn ánh mắt của cô khi đó, lại cảm thấy mình bị hút vào một hồ nước sâu, theo bản năng không dám nhúc nhích trước Ninh Vi Nhàn, giống như là chuột thấy mèo. Đối mặt với tình địch tự dưng sinh ra phản ứng sợ hãi.
Sau khi Ninh Vi Nhàn chào xong, cha con nhà họ Nhan buồn rầu nói xin chào với người phụ nữ che trước mặt bọn họ, sau đó chen chúc đứng cạnh Ninh Vi Nhàn, ánh mắt nhìn xung quanh, Nhan Ninh còn kéo góc áo Ninh Vi Nhàn, ý bảo cô cúi đầu, sau đó nhỏ giọng nhắc nhở cô: "Mẹ, mẹ đừng tốt quá với cô ta, cô ta có ý nghĩ không tốt với cha đấy?"
... Cô thật sự không có chú ý, Ninh Vi Nhàn nhăn mũi, cũng học con trai nhỏ giọng nói: "Nhìn không ra."
Nhan Ninh vừa nghe, nóng nảy. Nếu đã nhìn ra, cậu còn có thể tin tưởng mẹ có khả năng ra chiêu gì đó, người phụ nữ này liều mạng chỉ có thất bại; nhưng bây giờ mẹ thậm chí còn không nhìn ra người phụ nữ này ảo tưởng với cha! Mắt đào hoa di chuyển một cái, lập tức nói: "A, mẹ, con nhớ lần trước con mang bài thi đạt tối đa ném trong bàn học, con dẫn mẹ đi xem, có được không?" Nói xong lộ ra ánh mắt ngây thơ nhìn cha đang dính vào bên cạnh mẹ quăng ánh mắt cầu cứu cậu: "Cha cũng đi cùng đi, con quên mang về nhà, cha cũng chưa nhìn qua đấy."
"Được được, Vi Nhàn, chúng ta đi vào trong ngồi đi, đứng nhiều sẽ khó chịu, thân thể em còn chưa được tốt, không thể đi đường quá nhiều." Con trai giúp mình kéo bậc thang, Nhan Duệ lập tức đi xuống, nắm tay Ninh Vi Nhàn đi vào bên trong phòng học. Ninh Vi Nhàn cũng không từ chối, ngoan ngoãn theo sát chồng và con trai đi vào phòng, không liếc mắt nhìn giáo viên Hoàng ở cửa một cái. Trong lòng cô, chỉ cảm thấy chào hỏi qua là đủ rồi, giáo viên còn đứng ở cửa tiếp đãi phụ huynh khác, không có thời gian nói chuyện với bọn họ nữa. Giáo viên Hoàng không biết, cô ta cảm thấy Ninh Vi Nhàn đang nhục mạ cô ta, tư thế cao cao tại thượng này khiến cô ta rất khó chịu, khó chịu đến mức cô ta có dũng khí muốn mang mỉm cười trên mặt Ninh Vi Nhàn kéo xuống kích thích.



Thử đọc