Quay Đầu - Chương 40

Tác giả: Lệ Ưu Đàm

Đánh dấu

Tất cả mọi người đều hi vọng Ninh Vi Nhàn có thể tỉnh lại, nhưng cô không tỉnh lại. Từ khi cô thoát khỏi nguy hiểm sau khi sinh cô chưa từng mở mắt. Bác sĩ nói vì khi sinh mất máu quá nhiều nên có không ít người thành người sống thực vật, nhưng hai nhà Nhan Ninh lại không tin tưởng sự thật này, bọn họ cho rằng cái này là không thể. Trên thế giới có nhiều phụ nữ có thai như vậy, làm sao có thể xảy ra trên người Ninh Vi Nhàn chứ?
Cô sống đã đau khổ nhiều, khi ngủ say cũng như vậy. Trên người có rất nhiều ống dưỡng khí xung quanh, ba tháng sau mới lấy xuống, cô không thể ăn cơm, toàn bộ dựa vào nước muối sống qua ngày. Thật khó để tưởng tượng trong thời gian ngắn một người đang cười nói sẽ im lặng nằm trên giường, nhắm mắt lại, không có bất kì phản ứng, mặc kệ ai gọi cô như thế nào. Linh hồn của cô giống như đi đến một thế giới khác, chỉ để lại thân thể ở thế giới này. Lúc đầu hai nhà còn phong tỏa tin tức, nhưng thời gian trôi qua, không thể lừa gạt được nữa, vì vậy bên ngoài nổi lên sóng to gió lớn, trên các tờ báo tạp trí đều có tin, nhưng hai nhà Nhan Ninh tiến hành làm giảm tin tức, theo thời gian, chuyện này cũng dần chìm xuống. Ánh mắt người dân dễ dàng chú ý sang những chuyện khác.
Nhan Duệ không đồng ý mời hộ lý, anh không am hiểu cách chăm sóc cô, nhưng anh nguyện ý học, tự mình sẽ chăm sóc cô tốt, bên ngoài lại mở ra đánh cược, đánh cược anh chống đỡ được bao lâu, nhưng cuối cùng không có ai thắng, bởi vì không có hộ lý, không ai tin Nhan Duệ có thể chăm sóc Ninh Vi Nhàn quá một năm.
Mặc kệ là qua bao nhiêu năm, Nhan Duệ chưa từng có câu oán trách, anh trở nên trầm tĩnh, mắt hoa đào không còn phong lưu như mấy năm trước nữa, mọi người nhìn ánh mắt anh sẽ cảm thấy kinh ngạc, người đàn ông này chỉ mới bốn mươi tuổi, nhưng đau thương trong mắt đã vượt qua tuổi của anh. Tình yêu và gia đình, là phương thức để người đàn ông lớn nhanh nhất.
Có rất ít người có thể nhìn thấy nụ cười hăng hái của anh thời trẻ, giống như toàn bộ thế giới anh đều nắm trong lòng bàn tay. Nhan Duệ bắt đầu trở nên ăn nói thận trọng, bây giờ nhiều người nhìn thấy anh sẽ cảm thấy, ô, Nhan Duệ và Nhan lão dáng dấp lại giống nhau như vậy!
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Cuộc sống của Nhan Duệ chỉ còn lại ba việc, chăm sóc Ninh Vi Nhàn, công việc, chăm sóc con của bọn họ. Anh không cảm thấy như vậy có gì không tốt, cuộc sống bận rộn sẽ làm cho anh quên đi trước kia mình phóng đãng như thế nào, có lúc ngay cả chính anh cũng không hiểu tại sao trước đây anh lại thích cuộc sống thối nát như vậy, ở chung với một đám nhị thế tử, nói chuyện phiếm với phụ nữ đua xe đánh bạc, ngoài việc này ra chuyện gì cũng không làm được. Bây giờ tốt hơn nhiều, anh có cha mẹ có em gái có con có vợ, nếu như vợ có thể tỉnh lại, anh bằng lòng dùng tính mạng của mình để đổi.
Anh biết thế giới sẽ không xoay quanh anh, cũng biết sai lầm của mình vĩnh viễn không thể nhận được sự tha thứ, nhưng anh bằng lòng vì mục đích này mà cố gắng. Anh hết lòng chăm sóc cô, mười năm qua đi, Ninh Vi Nhàn không gầy đi chút nào. Anh chăm sóc cô rất tốt, dạy dỗ con rất tốt, chỉ đối với bản thân mình không tốt. Mười năm trôi qua, trên tóc mai của anh mơ hồ có vài sợi bạc, mặc dù thoáng nhìn vẫn trẻ tuổi tuấn tú như thế, không giảm sức hút chút nào.
Bọn họ đã kết hôn được mười lăm năm, nhưng cô không có tỉnh lại. Nhan Duệ học được không nên mong đợi nữa, anh càng chờ đợi, sẽ càng thất vọng, có thể bên cạnh Ninh Vi Nhàn là anh cảm thấy thỏa mãn rồi. Có lúc Nhan Duệ không ngủ được thức trắng đêm, lại đi uống rượu, uống đến say, sau đó nhớ đến Ninh Vi Nhàn không thích cả người anh toàn mùi rượu, lại đi đến phòng tắm tắm rửa sạch sẽ, rón rén quay về phòng ngủ, nhìn Ninh Vi Nhàn, nói chuyện với cô, sau đó ngủ bên cạnh cô. Nhan Duệ không thích bệnh viện, nơi đấy cho anh cảm giác kìm nén và đau khổ, giống như trên mặt mỗi người đều mang vẻ đồng tình và thương hại, bọn họ đều nói với anh Ninh Vi Nhàn sẽ không tỉnh lại nữa.
Lớn tuổi, Nhan Duệ mới phát hiện kiềm chế dục vọng không quá khó khăn. Có lúc kìm nén đến sắp hỏng, anh cũng không muốn đi ra ngoài tìm phụ nữ --- dù cho có vô số phụ nữ muốn lên giường của anh. Anh thà đi tắm nước lạnh, dùng tay di chuyển gọi tên Ninh Vi Nhàn để phóng thích chính mình còn hơn.
Anh đặt tên cho con là Nhan Ninh, không biết Vi Nhàn có thích không. Nhan Duệ thường nói chuyện với Nhan Ninh, nếu như sau này mẹ con không thích cái tên này, sẽ đổi tên cho nó.
Lúc này Nhan Ninh sẽ đau buồn nhìn anh, cậu còn bé nhưng rất hiểu chuyện, hỏi, baba, mẹ thật sự có thể tỉnh lại sao?
Nhan Duệ không biết trả lời cho cậu như thế nào, anh kiên định nói, sẽ, nhất định sẽ tỉnh.
Anh chỉ có thể tự lừa gạt chính mình, để mình tin tưởng cô còn có thể tỉnh lại, như vậy mới không quá đau khổ.
Ninh Vi Nhàn hôn mê mười năm, đều là Nhan Duệ một mình ôm lấy mọi việc ăn, mặc, ở, đi lại. Vợ chồng nhà họ Ninh áy náy với Ninh Vi Nhàn toàn bộ chuyển lên người Nhan Ninh, bọn họ cố hết sức đế cưng chiều yêu thương nó, giống như muốn mang những thứ mắc nợ Ninh Vi Nhàn trả cho Nhan Ninh. Nhưng Nhan Ninh không có cách nào gần gũi quá với ông bà ngoại, cho dù mẹ không nhìn nó, không cười với nó, không sờ đầu nó khen nó học giỏi, nhưng nó vẫn thích mẹ, cũng biết trước kia ông bà ngoại đối với mẹ nó không tốt. Trên thế giới này không có đứa bé nào không yêu mẹ mình, Nhan Ninh thậm chí vì hi vọng mong manh cố gắng học thật giỏi, mỗi học kỳ đều mang về vài tờ giấy khen thưởng và cúp.
Đều để trong phòng Vi Nhàn, hi vọng khi mẹ tỉnh lại sẽ nhìn thấy, mình không thể để cho mẹ thất vọng.


Có lúc Nhan Duệ lo lắng, tính tình con trai quá lạnh lùng, không giống anh cũng không giống Vi Nhàn, hơn nữa mặt nó giống như tê liệt, một ngày cũng không thấy nó cười được mấy lần.
Thân thể Ninh Vi Nhàn yếu ớt, phòng ngủ cấm người khác vào, ngay cả Nhan Ninh muốn đi vào cũng phải tắm rửa thay quần áo, tránh mang vi khuẩn vào. Mạng Ninh Vi Nhàn giống như treo trên dây, một chút kích thích có thể sẽ lấy mạng cô. Ai cũng không dám mạo hiểm. Trong mười năm cha mẹ hai bên đều đến thăm cô, nhất là vợ chồng nhà họ Ninh, xấu hổ với con gái nên càng muốn đến, cuối cùng mới nhận ra được con rể và cháu ngoại không hoan nghênh mình, mới đổi một ngày đến một lần, mười năm gió mặc gió, mưa mặc mưa. Lúc bọn họ hiểu được tình thương con của cha mẹ, con gái đã như ngọn đèn tàn trong gió, không bao giờ… bọn họ có cơ hội bù đắp nữa.
Hai nhà càng cố gắng tìm bác sĩ chữa cho Ninh Vi Nhàn, nhưng không bác sĩ nào có thể nắm chắc. Cuối cùng Nhan Duệ buông tha, anh không muốn Ninh Vi Nhàn chịu khổ nữa, nếu như chữa khỏi cho cô cái giá phải trả là nhiều lần thí nghiệm và giải phẫu, như vậy anh thà để cô vĩnh viễn ngủ say. Nhan Ninh cũng đồng ý với anh, cho dù cả đời mẹ không thể nói với mình một câu.
Hiểu rõ cô sống sẽ đau khổ, biết cô không thể quay về, nhưng bọn họ chịu làm sao được chứ? Cứ như vậy có gì không tốt, cô vẫn còn ở trong mắt bọn họ, mỗi ngày bọn họ có thể nhìn thấy cô, cũng đủ rồi.
Tương lai Nhan Ninh là người nối nghiệp của hai nhà, mỗi ngày chương trình học của Nhan Ninh rất nặng. Nhan Duệ cũng không muốn cho nó học nhiều như vậy, nhưng chính nó cố không chịu thua. So với Nhan Duệ, trên người Nhan Ninh có đủ bướng bỉnh, cố gắng chịu đựng, không sợ khó khăn, hơn nữa tư chất thông minh, tuy còn nhỏ tuổi nhưng nổi danh là thiên tài nhỏ. Nhan Duệ nói nó thừa hưởng sự thông minh của anh, nhưng nó lại không cho là như vậy. Nó cảm thấy, mình là kế thừa ưu điểm của mẹ, tránh xa khuyết điểm của cha, hoàn mỹ khiến người ta ghen tị. Mỗi lần Nhan Duệ nghe được mấy câu đại nghịch bất đạo của cậu sẽ tức giận muốn đánh người. Mười năm qua, người duy nhất làm cho anh tức đến phát điên, cũng chỉ có mình Nhan Ninh.
Vợ chồng nhà họ Ninh biết tỉ lệ con gái tỉnh lại rất nhỏ. Bọn họ hi vọng Nhan Duệ vĩnh viễn như vậy, vì Ninh Vi Nhàn thủ thân cả đời, nhưng bọn họ đều hiểu việc này là không thể nào. Mặc dù vợ chồng nhà họ Nhan không cảm thấy Nhan Duệ có cái gì không tốt, nhưng con gái biến thành người sống thực vật mười năm không tỉnh lại, yêu cầu Nhan Duệ thủ thân, một năm hai năm còn có thể, mười năm, là quá mức rồi. Bọn họ khuyên Nhan Ninh, nên để anh ra ngoài tìm phụ nữ, nhưng Nhan Ninh không muốn. Cuối cùng bọn họ chỉ dùng nét mặt già nua nhìn Nhan Duệ nói, cầu xin anh chăm sóc Ninh Vi Nhàn, hi vọng anh có thể tìm kiếm cuộc sống mới của chính mình, nhưng phản ứng của Nhan Duệ là giận tím mặt, nếu như bọn họ không phải là cha mẹ của Ninh Vi Nhàn là ông bà ngoại của Nhan Ninh thì có lẽ anh đã sớm từ chối hai nhà lui tới.
Ai cũng không có cách nào thuyết phục Nhan Duệ tìm phụ nữ, mười năm, một người đàn ông sống nghẹn mười năm, Nhưng Nhan Duệ không sao, có lúc Nhan Ninh lo lắng cho ba mình nghẹn đến phát bệnh, nhưng Nhan Duệ không kiêng kị con trai mình còn là vị thành niên, nói mình chơi ba mươi năm đã đủ, bây giờ không có hứng thú, cậu không cần lo lắng.
Nhan Ninh cũng hi vọng ba mình có thể vì mẹ mà thủ thân, cho nên câu trả lời của Nhan Duệ làm cậu rất vui, cậu tin tưởng một ngày mẹ tỉnh lại, phát hiện ba vì mẹ mười năm thủ thân như ngọc, nhất định sẽ tha thứ cho ba. Cậu cũng biết chuyện ba mẹ mình năm đó, việc ba làm khiến cậu rất thất vọng, nhưng biết sai rồi sửa, mẹ dịu dàng tốt bụng như vậy, sao có thể nhẫn tâm không tha thứ cho ba chứ? Chỉ cần mẹ tỉnh lại, cả nhà ba người bọn họ có thể đoàn viên, cậu có lẽ còn có thể có nhiều em trai hoặc em gái.
Nhưng Ninh Vi Nhàn chưa có tỉnh lại. Trong mười năm thân thể của cô đều rơi vào nguy hiểm, cuối cùng lại được cứu trở lại, mấy năm gần đây mặc dù ổn định hơn nhiều, nhưng không có phản ứng nữa. Lúc trước Nhan Ninh gọi cô cô còn có thể cử động một ngón tay hay động mi mắt, bây giờ ai gọi cô, gọi như thế nào, Ninh Vi Nhàn cũng không có phản ứng. Cô giống như mỹ nhân đang ngủ say, chỉ có điều vương tử hôn cô cũng không thể nào cứu được tính mạng.
Bây giờ việc của công ty Nhan Duệ đều mang về nhà công việc gì cũng thông qua mail và fax, ít đi công ty. Cha Nhan lâu lâu lại mang vợ đi chu du thế giới, Nhan Tư Tư thành công trở thành họa sĩ quốc tế, vợ chồng nhà họ Ninh cũng tình cảm hơn, có lẽ bởi vì áy náy với Ninh Vi Nhàn, muốn khi cô tỉnh lại sẽ cho cô vui mừng, hai vợ chồng chán ghét lẫn nhau bằng lòng mở rộng lòng nói về tình yêu xế chiều, tất cả mọi người đều phát triển tốt đẹp, trừ Ninh Vi Nhàn.
Cô bị thương trái tim, không bao giờ… chịu tỉnh lại nữa.
Nhan Ninh, học cái gì cũng được, ngoài trừ Piano… Dáng dấp cậu đẹp mắt, có thể viết chữ đẹp, vẽ đẹp, nhưng không phải là một tay đàn tốt, tay vụng về ấn xuống phím đàn, muốn đi bên trái không đi bên trái, muốn đi bên phải không sang bên phải, tính tình cậu quật cường, biết mẹ mình thích Piano, cố gắng muốn học. Nhưng học sáu năm, trình độ chỉ coi là tạm được, kém xa so với người có tài nghệ, không am hiểu phòng bếp giống như Nhan Duệ.
Nhưng nhà họ Nhan mời một gia sư Piano thật tốt cho cậu, đã từng nhận được giải thưởng Chopin Piano quốc tế, ở trong nước tiếng tăm lừng lẫy, từ nhỏ được coi là thiếu nữ thiên tài Lâm Tĩnh.
Lâm Tĩnh người cũng như tên, lớn lên chỉ miễn cưỡng được coi là thanh tú, nhưng tính tình rất tốt, lại dịu dàng và kiên nhẫn, nhưng Nhan Ninh một chút cũng không thích cô ta. Bởi vì ánh mắt cô ta nhìn cha, giống như những ánh mắt nữ sinh nhìn cậu ở trường. Cậu muốn nói ba đổi người, nhưng sẽ làm cho người khác hiểu lầm, Nhan Ninh tuy tuổi nhỏ, nhưng chú trọng đến bằng chứng, luôn luôn muốn tìm nhược điểm của người phụ nữ này, quang minh chính đại đuổi cô ta ra khỏi nhà họ Nhan.
Nhan Duệ tuổi còn nhỏ, đã làm mê đảo vô số phụ nữ tuyệt mỹ. Nhan Ninh càng lớn càng giống Vi Nhàn nhiều hơn, chỉ có đôi mắt giống Nhan Duệ, vừa to vừa đen, con ngươi thâm thúy, khiến người khác hít thở khó khăn. Nhưng mắt hoa đào đã mang đến cho cậu nhiều chuyện xấu, trong trường học không ngừng có nữ sinh thích cậu, ngay cả giáo viên cũng thích cậu, có lúc có những ánh mắt mang cả tâm tư xấu nhìn. Vì vậy Nhan Duệ mãnh liệt đề nghị, Nhan Ninh nên dùng mắt kính che dấu diện mạo của mình, chỉ khi nào ở nhà mới tháo xuống. Một chiêu này mặc dù không ngăn cản được những người kì lạ kia, nhưng đỡ hơn trước rất nhiều.
Tính tình cậu còn chững chạc hơn ba mình, duy nhất chính là khuôn mặt tê liệt.
Làn thứ N âm thanh khó nghe phát ra từ Piano, Nhan Ninh cầm cầm phổ lên, cố gắng hít sâu áp chế tức giận, tại sao? Tại sao cậu học không được chứ? Mẹ có thể học thật tốt, mình là con trai của người, tại sao lại không học được? Vừa nghĩ đến khi mẹ tỉnh lại cậu không thể đàn cho mẹ nghe, trong lòng cậu lại phát hỏa. Cậu đứng dậy, căm giận nhìn cây đàn đá một phát, đang buồn bực, cửa phòng có tiếng gõ nhẹ, Lâm Tĩnh một thân quần áo trắng thoát tục đi vào, thấy cậu tức giận như vậy, ngay lập tức mỉm cười giống như một người mẹ nói: “Tại sao lại tức giận, cô không phải nói với con rồi sao, Piano là một môn nghệ thuật ưu nhã, con phải tĩnh tâm thì mới chơi đàn tốt được.” Nói xong lại mang ly nước trái cây để trong khay xuống, dịu dàng nói: “Đừng tức giận, đây, con uống nước trái cây đi.”
Mắt to liếc nhìn cô ta, Nhan Ninh chưa bao giờ giống như cha sẽ dụ dỗ phụ nữ ---cho dù có người đến gần cậu, từ khi có ý thức, cha chưa bao giờ dụ dỗ phụ nữ, nhưng cô (em gái Nhan Duệ) nói như vậy, chắc chắn ba không có lỗi. “Cô giáo, cô là giáo viên dạy tôi, không phải là người giúp việc, không cần tự mình bưng nước trái cây.” Ngụ ý chính là, cô ta chỉ là người ngoài.
Lâm Tĩnh thế nào lại nghe không hiểu, nhưng tính nhẫn nại của cô ta rất tốt, không để tâm, chỉ cảm thấy nếu như mình khí dễ đứa bé, chẳng phải là sẽ uổng phí ba mươi mấy năm sao.
Khẽ mỉm cười, mặt không biến sắc đá trái cao su quay về: “Không có chuyện gì, Ninh Ninh không cần lo lắng, chẳng qua chỉ là bưng ly nước trái cây mà thôi, sẽ không mệt.”

Người phụ nữ này cũng thông minh, cô ta có ý đồ với Nhan Duệ, nhưng cô ta không có biểu hiện ra ngoài, mà Nhan Ninh dùng đủ loại ánh mắt nhìn cô ta, cô ta cũng chỉ duy trì mỉm cười, lúc nhìn thấy Nhan Duệ, nụ cười của cô ta cười vô cùng vui vẻ.
Nhan Ninh lười nhìn cô ta, câu lo lắng cô ta sao? Chớ có nói đùa, cha lớn lên đẹp trai lại có tiền phụ nữ nào mà cha chưa nhìn qua, người phụ nữ được coi là lợi hại một chút, nhằm nhò gì chứ. Cha là của mẹ, chỉ cần Nhan Ninh cậu còn ở đây, không ai có thể thay thế được mẹ cậu. Tay nhỏ bé lại chạm vào phím đàn, cẩn thận đánh. Lâm Tĩnh thấy cậu nghiêm túc đánh đàn, khẽ cười nói: “Ninh Ninh, con dùng sức như vậy cũng vô dụng, phải dùng tâm.”
“Đó là vì cô dạy không tốt.” Trên đời này mặt mũi người nào Nhan Ninh cũng không cho, trừ người nhà. “Nếu mẹ tôi tỉnh lại, nhất định tôi có thể học thật tốt.”
Muốn nói cô ta không thể thắng được người phụ nữ thực vật sao? Lâm Tĩnh giấu đi tức giận, nói: “Nhưng cô ấy không có tỉnh lại nha.” Nếu như tỉnh lại, tài nghệ của một tiểu thư có thể so sánh được với thiên tài Piano sao? Chớ có nói đùa, căn bản là không thể.
“Im miệng!” Nhan Ninh đè chặt phím đàn, khuôn mặt nhỏ nhắn xinh đẹp lạnh như băng, mẹ là của cậu, ai cũng không được nói như thế. Lâm Tĩnh quên mất điểm này, từ khi cô ta đến nhà họ Nhan dạy, vẫn luôn cẩn thận không hỏi không nói, ai ngờ hôm nay kích động bật thốt lên! Làm sao bây giờ, làm sao bây giờ? Đại não di chuyển thật nhanh, trong mắt chứa chan đầy nước: “Thật xin lỗi, Ninh Ninh, cô giáo không phải cố ý, cô chẳng qua chỉ là, chỉ là…” Cô ta không nghĩ ra được nên nói cái gì, gấp đến độ không được. Nhan Ninh lạnh lùng nhìn cô ta, “Cô có thể đi.”
Đi…Có ý gì?
Nhìn ánh mắt bất an của Lâm Tĩnh, Nhan Ninh cười lạnh, nói: “Cô nghe không hiểu sao? Chính là cô bị xa thải, tôi không muốn cô dạy tôi nữa.”
Không muốn cô ta dạy nữa? Như vậy sao được! Nếu như cô ta không ở nhà họ Nhan, làm sao có thể gặp Nhan tiên sinh chứ? Lâm Tĩnh sốt ruột, nước mắt không ngừng rơi, cô ta khẩn cầu nhìn Nhan Ninh, hi vọng cậu có thể thu hồi lại, dù sao cậu trưởng thành sớm nhưng cũng chỉ là đứa bé mười tuổi.
Nhưng cô ta đánh giá cao chính mình, đánh giá thấp Nhan Ninh. Tiểu thiếu niên không có bất kì hành động nào, cậu chỉ nhẹ nhàng lùi ra sau một bước, vừa định nói chuyện, cửa phòng liền có giọng nói cười hài hước: “Ai nha, đây là chuyện gì?”
Lâm Tĩnh mừng rỡ không dứt, nhìn người đàn ông mỉm cười trước cửa, ánh mắt không tự chủ biến thành hình trái tim, người đàn ông này thật sự quá hoàn hảo! Cô nhất định phải lấy được anh!
“Cha.” Nhan Ninh đứng dậy, lạnh lùng liếc nhìn Lâm Tĩnh: “Con không thích cô ta, để cho cô ta đi.”
Lâm Tĩnh ủy khuất nháy mắt, cho rằng ít nhất Nhan Duệ sẽ hỏi lý do, ít nhất ngày thường anh đều dịu dàng với mình, không giống với những người phụ nữ khác, cô ta cho rằng mình là đặc biệt, lại không nghĩ rằng anh không nhìn cô ta, đi thẳng đến trước mặt Nhan Ninh vuốt đầu nó, cưng chiều nói: “Được.”
“Không, Nhan tiên sinh, ngài hãy nghe tôi nói, tôi không cố ý nói Nhan phu nhân ---” hỏng bét, nói lỡ miệng! Nhan Duệ so với Nhan Ninh đối với Ninh Vi Nhàn chỉ có hơn chứ không kém!
Vừa nghe cô ta nói Ninh Vi Nhàn, Nhan Duệ đang cười với con trai trong nháy mắt lạnh xuống: “Không đến phiên cô nói tên của cô ấy! Dọn dẹp đi, cút nhanh lên, tôi sẽ sai người trả cô phí thôi việc.”
“Nhan tiên sinh…” Lâm Tĩnh điềm đạm đáng yêu nhìn anh, mặc dù dung mạo bình thường, nhưng lại có dáng vẻ đáng yêu. “Anh không thể như vậy…”
“Cô xem tôi có dám hay không?” Nhan Duệ cảm thấy người phụ nữ này thật là ngây thơ, Lâm Tĩnh kinh ngạc, ngay sau đó ý thức được người đứng trước mặt mình không phải là người đàn ông bình thường, mà là người đứng đầu nhà họ Nhan, tâm cơ khó dò, sẽ nhìn ra được vẻ ngụy trang của mình sao? Trong lòng tức giận và không cam lòng, nhưng trên mặt không dám biểu lộ ra ngoài, cô ta còn phải tiếp tục dạy Piano ở đây, cô ta thật sự không bỏ được Nhan Duệ….Tự nhiên vì nhất thời lỡ lời mà nghỉ việc, cô ta làm sao mà làm người được chứ!
Đuổi Lâm Tĩnh đi xong, Nhan Ninh ngồi trên ghế buồn phiền, cậu thật sự không thích những người phụ nữ mơ ước đến cha cậu, sao mẹ còn chưa tỉnh, những người phụ nữ này sẽ leo lên! Đợi đến khi mẹ cậu tỉnh lại, các cô đã được toại nguyện!
Một bàn tay ấm áp khẽ vuốt đầu cậu, Nhan Duệ và con trai chen chúc trên một cái ghế, nhẹ giọng nói: “Thế nào, lại mất hứng sao?”
“Ba, khi nào mẹ mới tỉnh lại chứ?” Trong mắt tiểu thiếu niên tràn đầy nước mắt. “Con không muốn nhìn mẹ nằm bất động không cười không nói lời nào, con muốn mẹ ôm con, nói chuyện với con, khen con học rất giỏi… Con không muốn nhìn mẹ tiếp tục như vậy, mỗi lần nhìn thấy, nơi này sẽ đau.” Cậu vuốt trái tim mình, khuôn mặt nhỏ nhắn nhăn lại.
Nhan Duệ ngây ngẩn cả người, một lúc lâu sau, anh mới khàn giọng nói: “Ninh Ninh…”
Nhan Ninh cắn môi, hai tay nắm thành quyền: “Con thật sự không đợi được nữa, người khác đều có mẹ, con cũng có, nhưng vì sao mẹ không thương con không thích con chứ?”
“Không cho phép con nói bậy!” Nhan Duệ gầm lên với con trai được anh cưng chiều như trời, “Trên đời này mẹ con thích nhất là con!”
“Vì sao mẹ không có tỉnh lại chứ?” Nhan Ninh khóc rất lợi hại, cậu rất ít khi khóc, nhưng vừa nghĩ đến Ninh Vi Nhàn, trong lòng liền khó chịu muốn chết. “Con thật sự rất nhớ mẹ, mỗi ngày nhìn bộ dáng của mẹ, con lại tưởng tượng ra khi mẹ tỉnh lại sẽ như thế nào, giọng nói của mẹ, nụ cười… Con cũng muốn thấy, mỗi ngày mẹ không thể động đậy, con cảm thấy rất đau khổ, rất khó chịu! Ba… Mẹ thật sự yêu con sao? Nếu mẹ yêu con, vì sao không chịu tỉnh lại chứ?”
Mắt hoa đào ướt át, một giọt lệ nhẹ nhàng rơi xuống, nhưng từ trước đến này đứng trước mặt con Nhan Duệ đều tỏ ra là người cứng rắn, anh cố gắng nặn ra nụ cười vui vẻ: “Mẹ tất nhiên là yêu con, lúc sinh con, ông bà nội và cô đều nhất trí muốn người lớn chứ không muốn con, nhưng mẹ con thà chết cũng không muốn, đem con sinh ra, cô ấy dùng hết hơi sức cuối cùng, phía dưới chảy ra thật nhiều thật nhiều máu cũng không chịu buông tha, để con bình an ra đời mới an lòng… Nếu như mẹ không yêu con, thì trên đời này còn có ai yêu con đây?” Bàn tay lau nước mắt trên mặt nhỏ nhắn của con trai, “Ninh Ninh, mẹ con nhất định sẽ tỉnh lại, mẹ yêu con như vậy, còn chưa được gặp con, làm sao cô ấy không chịu dậy chứ?”
Nhan Ninh mếu máo, nhào vào lòng Nhan Duệ, gào khóc, giống như muốn đem tất cả mười năm nhung nhớ phát tiết ra ngoài. Nhan Duệ ôm cậu, nhắm mắt lại.
Vi Nhàn, Vi Nhàn, em lúc nào mới bằng lòng tha thứ cho anh, mới bằng lòng tỉnh lại đây?



Thử đọc