Quay Đầu - Chương 39

Tác giả: Lệ Ưu Đàm

Đánh dấu

Ninh Vi Nhàn nằm trên giường phẫu thuật lạnh lẽo, trong lòng vô cùng yên tĩnh. Nỗi đau đớn khổ sở như muốn xé rách cơ thể bên dưới dường như căn bản không tác động gì đến cô. Cô mím chặt môi, rút tay mình ra khỏi tay Nhan Duệ, tóm vào tay vịn cứng rắn. Từ lúc cô vỡ ối đến giờ đã năm tiếng đồng hồ, nhưng cổ tử cung vẫn chưa mở đủ lớn. Nếu như không phải là Nhan Duệ gặp ác mộng rồi đến phòng cô thì căn bản cô không có sức mà gọi điện thoại.
Đau đớn lan tràn đến từng thớ thịt, ngay cả sợi tóc dường như cũng thấy đau tới cực điểm, thậm chí còn đau hơn cả khi cô phát hiện bị Nhan Duệ lừa gạt. Con người làm sao chịu đựng được nỗi đau như vậy đây?
Nhan Duệ kiên quyết không cho cô cự tuyệt, cầm tay cô nhỏ giọng run rẩy khẩn cầu: “Vi Nhàn, em cầm tay anh, cầm tay anh có được hay không?” Anh nắm lấy bàn tay tinh xảo của cô, không để cho cô tránh thoát, Ninh Vi Nhàn cũng không nhìn anh lần nào. Nhan Duệ thậm chí không ngờ Ninh Vi Nhàn yếu đuối sẽ có sức lực lớn như vậy, trong lúc đau đớn đến như vậy còn có thể tỉnh táo mà đẩy tay anh ra, sau đó mở to mắt, cắn răng chịu đựng.
Tính từ lúc anh đưa cô tới bệnh viện tới giờ đã được năm tiếng đồng hồ, nhưng cô vẫn không hề mở miệng nói câu nào, giống như cô không còn khả năng nói chuyện vậy. Thậm chí cô cũng không nhìn Nhan Duệ, chỉ hung hăng mím chặt môi, tựa như tất cả đều là chuyện cá nhân của một mình cô, chẳng liên quan gì đến Nhan Duệ. Ngược lại, từ sau cơn ác mộng vừa rồi Nhan Duệ không cách nào làm cho mình thấy yên lòng được, anh nhất định phải nhìn thấy Ninh Vi Nhàn mới có thể thoát khỏi sự lo lắng, mới có thể yên tâm hít thở bình thường. Anh có cảm giác, dường như anh sắp mất đi cô, hoàn toàn, vĩnh viễn.
Từ đầu đến cuối, Ninh Vi Nhàn không hề kêu lấy một tiếng, chỉ không ngừng kịch liệt thở dốc, từng hạt mồ hôi to như hạt đậu chảy ra ướt trán, khuôn mặt cô trở lên tái nhợt. Lúc này trông cô vô cùng yếu ớt, tưởng như chỉ một giây sau là cả người cô sẽ tan vỡ thành ngàn vạn mảnh.
“Vi Nhàn, Vi Nhàn …” Tay bị cô nhẹ hất ra, giọng Nhan Duệ tràn đầy cầu xin, nước mắt anh cũng sắp rơi xuống, chóp mũi ửng hồng. Nhưng Ninh Vi Nhàn tâm địa sắt đá, nhất định không chịu đáp lại anh.
“Được rồi, được rồi, cổ tử cung mở rồi!” Bác sĩ vui mừng hô lên, Nhan Duệ chợt nhìn về phía bác sĩ, cùng lúc Ninh Vi Nhàn khẽ đẩy anh ra, mắt đào hoa lập tức mở lớn, “Vi Nhàn!”
“… Anh ra ngoài đi…” cô nói, giọng nói yếu ớt, hơi thở mỏng manh, khiến Nhan Duệ có cảm giác vô cùng kỳ quái, tựa như chỉ cần anh rời đi, sẽ không thấy được cô nữa. anh lắc đầu, “Không, anh muốn ở đây cùng em.”
Ninh Vi Nhàn đau đến không ngừng thở dốc, cả người cô cũng run rẩy vì đau đớn: “Em không muốn thấy anh … anh đi ra ngoài đi.”
Bác sĩ y tá nhìn nhau, không biết nên xử trí ra sao. Theo lý thuyết mà nói, khi cổ tử cung đã mở thì nên bắt đầu chuẩn bị cho sinh, nhưng người chồng không chịu ra, sản phụ lại không chịu sinh! Bọn họ cũng chưa từng thấy sản phụ nào trong lúc sắp sinh mà lại kiên quyết đuổi người chồng đang vô cùng lo lắng cho mình đi ra ngoài.



“Vi Nhàn … xin em, để cho anh ở đây với em, một lần, một lần này thôi có được không? Chờ con ra đời, anh hứa sẽ không quấy nhiễu đến cuộc sống của em. Em đừng đuổi anh, xin em …” giọng Nhan Duệ vỡ vụn, kể từ khi hiểu chuyện cho tới bây giờ anh chưa từng khóc, thế nhưng hôm nay tại đây nước mắt anh lại không kiềm được mà rơi lã chã.
Nhìn cảnh anh khóc, Ninh Vi Nhàn không biểu hiện thái độ gì, chỉ quay đầu lại kiên trì để anh đi ra ngoài. Nhờ bác sĩ khuyên bảo, Nhan Duệ biết mình còn ở lại đây không những không có tác dụng gì mà chỉ gây thêm phiền toái. Rốt cuộc tay anh cũng nắm chặt tay thành quyền rồi đi ra ngoài, sau đó cả người liền dán vào cửa sổ nhìn vào bên trong, nhìn thấy môi Ninh Vi Nhàn càng ngày càng tái nhợt, sắc mặt càng ngày càng trong suốt, nhìn thấy cô không ngừng co quắp run rẩy vì đau đớn, nhìn thấy phía dưới cô máu đỏ loang ra như đóa hoa máu.
Anh không biết mình đã đợi bao lâu, chỉ biết là con của họ vẫn chưa chào đời. Viện trưởng cùng bác sĩ đứng trước mặt anh miệng mấp máy giống như đang nói cái gì, nhưng anh nghe không rõ. Anh chỉ nhìn họ, hoàn toàn không thể hiểu nổi “khó sinh” trong miệng họ nói là có ý gì.
Anh không dám đi quấy rầy cô, nhưng mỗi ngày đều lén lén lút lút để ý cô, anh không dám đến gần cô, không dám để cô tức giận, thậm chí khi cô không ngủ anh không cả dám xuất hiện trước mặt cô. Cô đã nói, không có anh cô sẽ cảm thấy khỏe hơn nhiều, nhờ thế cũng sẽ tốt hơn cho con của họ. Nhưng tại sao hiện tại anh lại nhận được thông tin rằng cô khó sinh đây?
Nhan Duệ điên cuồng tóm cổ áo viện trưởng, lớn tiếng gầm thét – anh hoàn toàn không biết mình đang gầm cái gì, chỉ biết rằng anh không thể để cho Vi Nhàn tiếp tục cô đơn một mình nằm bên trong đó.
“Nhan, Nhan tiên sinh, thai nhi hiện đã xuất hiện tình trạng thiếu dưỡng khí rồi, nếu không sớm quyết định mổ e rằng cả mẹ cả con đều có nguy hiểm!” Viện trưởng bị anh bức tới không thở nổi, nói không ra lời, chỉ còn lại mấy vị bác sĩ bên cạnh miễn cưỡng lắp bắp giải thích.
Nhan Duệ không hiểu bọn họ đang nói gì, chỉ biết lúc tay mình cầm bút ký tên không kìm được mà bật lên run rẩy. Anh nhìn chằm chằm lên tờ giấy phác đồ, cảm giác toàn thân như hóa đá, cái gì là hai mẹ con chỉ có thể chọn một? Không phải chỉ là khó sinh thôi sao? Không phải chỉ cần mổ là được sao?!
Trong lúc anh còn đang ngây ngốc đứng đó, ba mẹ Nhan đã chạy tới, ba Nhan đại diện thân nhân ký đơn cho phép mổ, mọi người đều đồng ý ưu tiên bảo vệ sản phụ, các bác sĩ liền vội vàng quay lại phòng mổ. Nhan Duệ đứng tại chỗ thất thần, tựa như cả thế giới bắt đầu sụp đổ.
Ninh Vi Nhàn đau tới mất đi tri giác, cô thấy bác sĩ y tá tất bật xung quanh mình, liền khẽ mấp máy môi. Nhan Duệ ngoài cửa số nhìn thấy cô, nhưng cô ngược lại không muốn cho anh dù chỉ một cái nhìn. Một y tá ghé tai lại gần miệng Ninh Vi Nhàn, nghe được mơ mơ hồ hồ giống như cô nói rằng muốn đứa con.
Trên thực tế tỷ lệ sống sót của đứa trẻ so với người mẹ nhiều hơn. Sản phụ bị băng huyết, hơn nữa lại gặp khó khăn trong việc đông máu, mơ hồ còn xuất hiện hiện tượng sốc phản vệ, nên cho dù dùng phương pháp nào cũng đều không hiệu quả. Máu chảy không ngừng, buộc ga-rô mạch máu ngăn máu đến tử cung cũng không có hiệu quả, mà đứa bé vẫn còn ở trong bụng sản phụ, cũng không thể cắt bỏ tử cung để bảo toàn tính mạng của cô, ngoại trừ cứu đứa bé ra, thật không thể làm gì được nữa.
Nhan Duệ đau như muốn vỡ tim nhìn chằm chằm vào vũng máu, anh cảm giác khả năng mình vẫn đang mơ, cơn ác mộng từ hôm qua cho đến bây giờ cũng chưa tỉnh lại. Anh muốn vào trong nhưng lại không dám lớn tiếng đập cửa. Sẽ không sao, bọn họ vừa mới bảo đảm với anh, sẽ không sao mà! Ninh Vi Nhàn sẽ không chết, bởi vì anh không cho phép cô chết! Nợ anh thiếu cô còn chưa trả được, sao cô có thể chết chứ?!
Không cần đứa bé, anh không cần đứa bé, anh chỉ cần Ninh Vi Nhàn!
Nhan Tư Tư đứng một bên nhìn thấy anh trai vốn bình thường phóng túng ngỗ ngược của mình mà bây giờ không kiềm chế được đang khóc như con nít, cô bỗng ngồi thụp xuống, vùi mặt vào đầu gối khóc thút thít. Trong khi đó ba Nhan bắt đầu gọi điện thoại, vừa mới nói Ninh Vi Nhàn đang sắp sinh, còn chưa kịp nói thêm gì đầu kia ba Ninh đã lạnh nhạt nói mình có công việc nên không thể tới được. Ba Nhan không nhịn được nữa, hét lên: “Con gái ông sẽ chết! Nếu ông còn có tính người thì mau tới đây xem nó một chút đi!”
Mẹ Nhan gọi cho mẹ Ninh cũng tương tự, mẹ Ninh chưa đợi mẹ Nhan nói xong liền nhã nhặn từ chối, sinh con thôi mà, mỗi người đàn bà đều sẽ trải qua, cũng không phải là chuyện gì lớn. Mẹ Nhan rốt cuộc hiểu tại sao thỉnh thoảng lúc lơ đãng Ninh Vi Nhàn lại lộ ra vẻ mặt cô đơn tịch mịch. Bà liền thu lại vẻ hòa ái dễ gần thường ngày, lạnh lùng nói: “ Bà muốn tới hay không thì tùy, tôi sẽ đem tro cốt con bé gửi cho bà một nửa.”
Nói xong, liền cùng lúc với ba Nhan cúp điện thoại, toàn tâm để ý tới tình hình trong phòng mổ.

Rốt cuộc Nhan Duệ cũng hiểu rõ lý do tại sao trong lòng luôn thấp thỏm lo lắng mấy ngày nay. Anh kinh ngạc, mắt dán vào cửa kính ngây dại nhìn Ninh Vi Nhàn. Hai mắt cô đã nhắm lại, từ chỗ anh nhìn vào chỉ thấy lồng ngực cô phập phồng lên xuống rất nhẹ, tựa như cả người cô đã không còn hồn phách.
Cô đã sớm tính toán, nhất định cô đã sớm tính toán như vậy! Kể từ cái lần cô khóc ấy, cô đã có dự tính muốn đi rồi! Bởi vì cô không thể ly hôn, bởi vì phải giữ thể diện cho hai nhà Nhan Ninh cho nên họ không thể ly hôn, mặt khác cô cũng không cách nào tha thứ cho anh, vì vậy cách duy nhất chính là cô không muốn quay về nữa. Cô đã mất hết niềm tin vào anh, cô không thể tin là anh hối cải, bởi vì anh lừa gạt cô cũng đâu phải chỉ có một hai lần.
Ninh vi nhàn đã sớm không muốn sống. Không thể ly hôn, cô đã tìm được cơ hội tốt để giải thoát cho mình. Nhan Duệ nhớ tới lúc Ninh Vi Nhàn mỉm cười nói với anh “ Hôn nhân giống cha mẹ như vậy cũng không có gì là không tốt”, vẻ mặt cô lúc ấy thờ ơ nhạt nhẽo, giống như đã sớm biết sự việc sau này sẽ phát triển thành thế nào, cũng biết trước bản thân cô đã không còn đường nào quay về nữa.
Cuối cùng cô đã có thể rời đi, cái thế giới không có tình yêu này thiếu nợ cô rất nhiều. Anh chỉ là giọt nước làm tràn ly, phá hủy cô. Nếu như Ninh Vi Nhàn chết rồi, đương nhiên, anh chính là hung thủ.
Nhưng tại sao cô có thể chết đây?
Sao cô có thể nhẫn tâm như vậy, đến đứa con cũng không cần sao? Nhan Duệ Nhan Duệ mong rằng đây chỉ là suy đoán của bản thân, chỉ vì anh quá sợ mất đi cô mà suy nghĩ lung tung như vậy, nhưng trong miệng bác sĩ nói “không có ý chí muốn sống” thật làm anh không thể tự lừa gạt chính mình.
Chưa ai từng nhìn thấy bộ dạng anh bất lực tới điên cuồng như lúc này. Bởi từ xưa đến giờ lúc nào anh cũng phong lưu phóng khoáng, làm cái gì cũng chủ động thành thạo, từ nhỏ đến lớn không gặp phải khó khăn gì lớn, tự do tự tại suốt ba mươi năm nay, chưa từng nếm qua mùi vị thất bại là như thế nào. Anh luôn tự cho rằng bản thân không có gì là không làm được, không có đồ gì anh muốn mà lại không có được, nhưng bây giờ Nhan Duệ đã biết, anh vĩnh viễn không thể chữa lành vết thương trong lòng Ninh Vi Nhàn.
Ba Nhan hung hăng tát cho Nhan Duệ một bạt tai, giọng nói lạnh lẽo đầy tức giận: “Giờ mới hối hận, hỏi mày đã làm cái gì? Tao và mẹ mày đã nói với mày bao nhiêu lần rồi, có bao giờ mày chịu nghe không? Bây giờ mới hối hận thì có ích gì?!” Ông vẫn cho rằng với tính tình không biết kiềm chế của con trai ông, nó sẽ nhảy dựng lên đánh lại ông, lại không ngờ rằng Nhan Duệ từ từ trượt ngã xuống đất, ngẩng khuôn mặt đầy nước mắt lên: “Ba … ba, con nên làm thế nào bây giờ? Cô ấy muốn chết … cô ấy muốn chết …” anh lầm bầm nói xong, nước mắt không ngừng rơi xuống. Chưa khi nào trong cuộc đời mình Nhan Duệ cảm thấy đau khổ như lúc này, sức lực cảm thấy yếu đuối như lúc này. Nếu như ông trời đang muốn lấy đi một mạng người, anh phải làm gì mới có thể giữ lại linh hồn đầy vết thương của cô bây giờ?
Từ sau khi Nhan Duệ được 3 tuổi tới giờ, ba Nhan cũng chưa từng nhìn thấy thời điểm anh biểu hiện yếu ớt như vậy. Thoáng đau lòng, ông ngồi xổm xuống, xoa đầu Nhan Duệ giống như khi anh còn nhỏ, khàn khàn nói: “Đi vào với nó đi.”
Lời ông nói rất nhẹ nhàng, giống như không phải ông bảo Nhan Duệ vào gặp Ninh Vi Nhàn lần cuối. Nhan Duệ không muốn, nhưng anh thật lại muốn ở bên vợ mình. Thay quần áo vô trùng rồi đi vào, ngoại trừ vũng máu tràn ra dưới bàn mổ của Ninh Vi Nhàn mắt anh không nhìn thấy gì nữa.
Thật không thể tin được, một cô gái yếu đuối như vậy sao có thể chảy nhiều máu như thế? Cả bàn mổ đã bị nhuộm thành màu đỏ, khắp người cô bác sĩ bên cạnh cũng loang lổ vết máu đỏ, mà chỗ giữa hai chân cô máu tươi vẫn không ngừng chảy ra. Nhan Duệ không dám tiến lên, anh sợ mình vừa tiến đến, Ninh Vi Nhàn sẽ hoàn toàn biến mất. Lần đầu tiên anh cảm nhận được con người vô cùng nhỏ bé, sinh mạng vô cùng mỏng manh. Vi Nhàn bình thường sợ đau như vậy, làm sao cô có thể chịu được sự tra tấn như thế này?
Mỗi bước đi của anh rất chậm, giống như mỗi bước tiến lên lại có một nhát dao đâm vào tim anh. Nhan Duệ tình nguyện dùng tính mạng của mình đổi lấy sự sống cho Ninh Vi Nhàn, cho dù tỷ lệ chỉ có một phần trăm đi nữa. Ninh Vi Nhàn an tĩnh nằm đó, cô đã cố gắng đến sức cùng lực kiệt, đứa bé vẫn chưa thể ra đời, nhưng dù có chết cô cũng muốn con cô được sống.
“Vi Nhàn …” Nhan Duệ quỳ sụp xuống bên cạnh cô, cầm bàn tay dính đầy máu của cô, cảm nhận được độ ấm của máu chảy ra từ cơ thể cô, ấm áp, nhưng lại mang theo nỗi đau đớn tuyệt vọng thấu xương.
Ninh Vi Nhàn khôn còn hơi sức nhìn anh, cô kịch liệt thở hổn hển, cảm thấy từng đợt từng đợt máu không ngừng chảy khỏi cơ thể. Cõi đời này không ai yêu cô, những người cô yêu chỉ luôn làm tổn thương cô. Cô đã học được không nên ôm hy vọng xa vời nữa rồi. Cho dù đã cố gắng hết sức để mong có được hạnh phúc, nhưng tất cả chỉ là mơ ước hão huyền, chớp mắt liền tan thành bọt biển. Cô mệt rồi, muốn được ngủ ngon, cho dù không thể tỉnh lại cũng không sao, mọi người đều phải chết, chết sớm một chút sẽ sớm được giải thoát. Nếu con người thật có kiếp sau, cô hy vọng sẽ không phải gặp lại Nhan Duệ, cũng không phải gặp lại ba mẹ cô. Cõi đời này, cô không muốn gặp lại ai, kiếp sau cho dù có làm heo làm chó cũng sẽ tốt hơn làm người, bởi ít nhất làm heo chó sẽ không biết đau lòng.
“Vi Nhàn, em không thể chết như vậy, em hãy nghĩ đến con, con chúng ta cần em chăm sóc, em phải nuôi nó lớn … em không thể để một mình anh nuôi con, về sau con lớn lên anh biết giải thích với con thế nào về chuyện con không có mẹ đây? Vi Nhàn … xin em, đừng chết, đừng chết, chúng ta đã mất một đứa con gái, chúng ta không thể để con trai chúng ta không có mẹ, Vi Nhàn, Vi Nhàn.” Anh không ngừng gọi tên Vi Nhàn, nhưng Ninh Vi Nhàn đâu còn hơi sức để trả lời anh?
Thế giới này không có tình yêu, cô đã có thể sống được, con cô cũng có thể. Ít nhất cô biết con cô sau này sẽ có ông bà nội yêu thương, sẽ tốt hơn cô luôn lẻ loi cô độc, có ba mẹ mà giống như không có.
Cô mệt quá, mệt quá , ngay cả đầu ngón tay cũng không động đậy được. Trong lúc mơ hồ Ninh Vi Nhàn giống như nghe thấy y tá vui mừng kêu lên, còn có tiếng khóc của con nít, dùng nốt chút hơi sức cuối cùng cô nhếch miệng lên cười, sau đó nhắm mắt lại, ngủ thật say.
Nhan Duệ bị đẩy ra khỏi phòng phẫu thuật, em bé đã chào đời, nhưng cổ tử cung của Ninh Vi Nhàn bị tổn thương rất nghiệm trọng, mặc dù đã truyền thuốc hỗ trợ đông máu nhưng vẫn rất nguy hiểm, phải kịp thời tiến hành khâu vết thương. Trong phòng mổ đều là các bác sĩ ngoại khoa hàng đầu, nhưng không ai dám đảm bảo rốt cuộc Ninh Vi Nhàn có thể sống sót hay không. Nếu như bình thường, các bác sĩ chắn chắn sẽ không chọn phương án cắt bỏ tử cung, lựa chọn hàng đầu chính là buộc ga-rô ngăn máu chảy, nhưng tình trạng của Ninh Vi Nhàn không đáp ứng được như vậy, các bác sĩ cũng chỉ có thể đi một bước tính một bước.
Vào lúc này, không ai nhớ tới đứa bé vừa được sinh ra, mọi người chỉ tập trung muốn biết Ninh Vi Nhàn có gặp nguy hiểm hay không. Nhan Duệ si ngốc đứng ở cửa, thậm chí không dám nhìn vào bên trong vì sợ nhìn thấy mình sẽ điên mất. Tại sao? Tại sao lại là Ninh Vi Nhàn? Tại sao chịu báo ứng không phải là anh hay bất kỳ ai khác mà lại là Ninh Vi Nhàn? Sao cô nỡ nhẫn tâm như vậy, nhẫn tâm với người khác, càng tàn nhẫn hơn với chính bản thân cô.
Đúng lúc này ba mẹ Ninh một trước một sau chạy tới.


“Thế nào rồi?” Ông Ninh giọng vẫn bình thản, khi thấy y tá bế đứa bé sơ sinh trên tay thì chân mày khẽ giãn ra: “Đứa bé bình an? Vậy là tốt rồi.”
Đứa bé bình an, vậy là tốt rồi. Đứa bé bình an, vậy là tốt rồi. Nhan Duệ lặp đi lặp lại những lời này, rốt cuộc không nhịn được nữa, mặc kệ ông có phải là bố vợ mình hay không, tiến lên đấm vào thẳng vào mặt ông Ninh một đấm, rồi cúi đầu, gầm thét, thanh âm khản đặc: “Đứa bé bình an, còn Ninh Vi Nhàn thì sao, ông có nghĩ đến cô ấy không? Có nghĩ không?!”
Dù sao ông Ninh cũng là người lớn tuổi, làm sao chịu nổi cú đấm đó của Nhan Duệ. Ông lảo đảo lùi lại dựa người vào vách tường, lau khóe miệng rớm máu của mình, cười lạnh nói: “Mày dám cư xử với người lớn như thế à?”
Người lớn … người lớn? Thật nực cười. Nhan Duệ ngửa đầu cười lớn. Cuối cùng anh cũng hiểu, phải sống trong gia đình như thế làm sao Vi Nhàn không điên được chứ?! Nếu trời sinh tính cô lạnh lùng thì thôi, đằng này cô lại là người tình cảm mềm yếu, trong khi thế giới này với cô lạnh bạc như thế, chẳng trách cô lại muốn rời đi? Bản thân anh mặc dù chỉ biết chơi đùa, nhưng cha mẹ yêu thương, anh em hòa thuận, gia đình hạnh phúc. “Bề trên … bề trên tốt, bề trên tốt thật đấy a ha ha ha.” Anh chỉ vào phòng mổ vừa cười vừa nói: “Vi Nhàn sẽ chết, các người làm cha làm mẹ lại chỉ lo lắng đến an nguy của cháu ngoại, các người cho rằng chỉ cần đứa bé còn sống là hai nhà Nhan Ninh sau này vẫn có thể tiếp tục hợp tác hay sao? Đừng có mơ!” Anh vừa khóc vừa cười, vẻ mặt cực kỳ quái dị.
Mẹ Ninh không nói gì, sắc mặt tái nhợt, mắt nhìn chằm chằm phòng mổ. Trên thế giới thật có thể có cha mẹ không thương con mình sao? Thật có sao? Bà không biết sự đau đớn khác thường tự đáy lòng mình lúc này là cái gì, bởi nỗi đau này từ trước tới giờ bà chưa từng trải qua. Nhẹ nhàng lại gần cửa sổ vách kính nhìn vào phòng mổ, bà nhìn thấy con gái đang nằm trên bàn mổ, mắt nhắm lại, mặt không có chút huyết sắc nào, bên dưới là mảng lớn vết máu loang ra khiến người ta hãi hùng.
Bà thật chưa từng yêu cô ư?
Một cô bé nhỏ xinh dịu dàng, luôn ngoan ngoãn khéo léo, luôn ấm áp thân mật, một Ninh Vi Nhàn sẽ luôn chuẩn bị trà cho bà uống, vắt khăn ấm cho bà lau mặt mỗi khi bà đi dự tiệc về.
Bà thật sự, chưa từng yêu cô ư?
Chưa từng yêu thương đứa con gái bà mang thai chín tháng, đau đẻ suốt gần mười canh giờ mới sinh được ư?
Nhiều năm như vậy … bà thật sự chưa từng yêu cô ư?
Ông Ninh nhìn khuôn mặt trắng bệch khác thường của vợ, chân mày khẽ cau lại. Bọn họ đã kết hôn mấy chục năm, nhưng đây là lần đầu tiên ông nhìn thấy mặt bà lộ ra vẻ hoang mang mờ mịt như vậy. Giống như bà đang đứng ở ngã tư đường, không biết bản thân phải rẽ theo hướng nào mới đúng. Ông đi tới, nương theo ánh mắt bà nhìn vào trong phòng mổ. Đàn ông thường không biết nổi khổ của phụ nữ khi sinh nở, cho nên khi họ trưởng thành trước liền không biết thông cảm với mẹ, sau lại không biết yêu thương nhường nhịn vợ mình. Ông Ninh có chút choáng váng, ông không biết mình bị sao, tại sao khi nghe tin đứa con máu mủ của mình sắp chết ông lại cảm thấy đau lòng như vậy.
Từ nhỏ Vi Nhàn rất ngoan, cho tới tận bây giờ cô không bao giờ bướng bỉnh, cô luôn chải tóc kiểu công chúa, mặc váy nhỏ đáng yêu, và khuôn mặt lúc nào cũng nở nụ cười ngọt ngào. Ông Ninh nhớ tới lúc cô lần đầu tiên chập chững biết đi, có lần ông về nhà sớm, cô đang ngồi trong lòng bảo mẫu ăn bột liền nhao ra đi về phía ông, nghiêng ngả như người say, lạch bạch như con vịt nhỏ, tới trước chân ông, cô ôm lấy bắp chân ông rồi ngọt ngào gọi một tiếng ba, mắt mở to long lanh biểu cảm giống như muốn được ông bế. Rõ ràng ông chưa từng bế cô, chưa từng thân mật với cô, thế nhưng cô gái bé nhỏ vẫn luôn gần gũi ông. Ông Ninh tựa hồ nhớ rất rõ hình ảnh cô lúc đó, cặp mặt to, khuôn mặt như quả táo, cả người lúc nào cũng giống như một viên kẹo ngọt ngào thơm tho.
Nhưng ông không chìa tay mà chỉ nhẹ nhàng đẩy cô ra rồi quay người đi lên lầu.
Mấy lần gặp mặt sau đó, cô vẫn đáng yêu như cũ chìa tay muốn được ông bế, nhưng ông chưa bao giờ cúi xuống, về sau dần dần cô cũng không lại gần ông nữa, nhưng vẫn sẽ chuẩn bị trà giải rượu, và nhận lấy áo khoác của ông treo lên mỗi khi ông về.
Cô là con gái ngoan, nhưng ông lại không phải là người cha tốt.
Ông chưa từng yêu cô sao? Thật sự chưa từng yêu cô, chưa từng yêu cốt nhục của mình sao?
Nhan Duệ không định để ý tới phản ứng của ông bà Ninh, anh chỉ lẳng lặng đứng dựa vào tường, cảm giác giống như mình đã chết đi một nửa. Đứa bé đã được y tá mang đi tắm rửa, nhưng đèn trong phòng mổ trước sau vẫn chưa được tắt đi.
Anh không biết mình đứng đó bao lâu, cũng không để ý sắc mặt ngày càng nhợt nhạt của ông bà Ninh, đến lúc sắp hoàn toàn mất đi bọn họ mới tỉnh ngộ, a, hóa ra ông (bà) lại yêu cô đến như vậy!
Nhưng có tác dụng gì nữa đâu? Yêu là có thể đem người chết sống lại hay sao?
Không ai biết thời gian trôi qua bao lâu, bọn họ đều không ăn không uống, quên hết tất cả, vào lúc Ninh Vi Nhàn sắp chết này, ngay cả lợi ích sản nghiệp của bọn họ tựa như cũng không còn quan trọng nữa, nhưng đến bây giờ mới hối hận còn có tác dụng không?
Thân làm cha, ông Ninh không làm tròn trách nhiệm của người cha.
Thân làm mẹ, bà Ninh chưa bao giờ nỗ lực làm một người mẹ tốt.
Thân làm chồng, Nhan Duệ chỉ mang lại cho Ninh Vi Nhàn toàn những tổn thương.
Ninh Vi Nhàn bị kẹp ở giữa họ, thế nào cũng không được, bọn họ giống nhau, đều chỉ biết thương tổn cô. Mà cô thì không có cách nào chống cự, cô giống như một con nhím, lúc muốn gần gũi một con khác thì chỉ có thể ngẩng đầu mở ngực, để lộ ra phần yếu đuối nhất của mình, rồi hết lần này đến lần khác lại nhận về những mũi kim đâm vô tình của đối phương. Loại tổn thương đó, bọn họ làm sao hiểu được đây?
Nhan Duệ cúi đầu nỉ non: “ Vi Nhàn, Vi Nhàn, em thật nỡ bỏ con chúng ta sao, Vi Nhàn?”
“Em đừng chết, em mau tỉnh lại, không yêu anh cũng được, không bao giờ yêu anh nữa cũng được, chỉ cần em không chết, cái gì anh cũng đồng ý với em.”
Ninh Vi Nhàn là một cô gái ngốc, vô cùng ngốc.
Nhan Duệ cúi đầu cười, nhưng cho dù cô ngốc đi nữa, anh vẫn yêu cô.
Trong cuộc đời này không phải mỗi lần phạm sai lầm con người đều nhận được tha thứ, trong lúc chưa được tha thứ, người đó nhất định sẽ cố gắng cầu xin sự tha thứ, cố gắng nhiều hơn nữa, để người kia cảm nhận được sự chân thành của mình, để người kia có thể tin tưởng bản thân đã thật sự thay đổi.
Vi Nhàn, xin em, cho anh thêm một cơ hội.
Đèn trong phòng mổ vụt tắt, tất cả mọi người khẩn trương đứng lên, các bác sĩ lần lượt đi ra, tháo khẩu trang xuống, thần sắc mệt mỏi. Họ đã ở trong phòng mổ liên tục suốt hai mươi giờ, cuối cùng cũng kết thúc. Tuy đây không phải là lần đầu tiên họ làm cuộc đại phẫu thuật như vậy nhưng không phải lần nào bệnh nhân cũng là người có thế lực lớn như thế, họ hiểu rõ ca mổ này nhất định phải thành công, không thể thành công cũng phải thành công! Nếu bệnh nhân chết, tương lai của bọn họ cũng xong rồi. Cho dù lỗi không phải do họ đi nữa, nhưng ai dám không cứu sống bằng được bệnh nhân này đây?
“Máu đã ngừng chảy, nhưng chúng tôi không dám chắc cô ấy rốt cuộc có thể tỉnh lại hay không, trước mắt cần theo dõi thêm vài ngày mới có thể kết luận được.” Bác sĩ chủ trị vừa nhìn sắc mặt của viện trưởng vừa cẩn thận cân nhắc từng câu từng chữ nói.
Nhan Duệ không thèm nghe họ nói, anh vội vàng tới bên giường bệnh Ninh Vi Nhàn rồi đi theo cô chuyển tới phòng chăm sóc đặc biệt. Những chuyện khác đã có ba mẹ thay anh giải quyết – từ nhỏ đến lớn vẫn luôn là như vậy.
Cho nên, anh luôn hạnh phúc hơn Ninh Vi Nhàn, anh được hưởng thụ rất nhiều thứ, nhưng lại luôn dành cho cô những nổi đau mà chính bản thân anh cũng chưa từng trải qua.



Thử đọc