Quay Đầu - Chương 38

Tác giả: Lệ Ưu Đàm

Đánh dấu

Nhan Duệ không có nói dối, anh nói được là làm được. Sau khi về đến nhà, chuyện thứ nhất anh làm chính là mang đồ đạc của mình chuyển ra ngoài phòng khách, một chút dấu vết cũng không lưu lại, giống như anh chưa từng ở đây. Ninh Vi Nhàn chỉ nhìn, cái gì cũng không nói.
Quan hệ bọn họ trong nháy mắt xấu đi, không có tình cảm không có ràng buộc không có trao đổi, thậm chí không gặp mặt. Nhan Duệ không bao giờ… chủ động xuất hiện trước mặt Ninh Vi Nhàn nữa, anh không phải không muốn gặp cô, không phải là không muốn đến gần cô, không gặp cô bởi vì anh hiểu được bây giờ mình không nên gặp cô. Đối với Ninh Vi Nhàn mà nói, anh giống như một quả bom hẹn giờ, nguy hiểm, không biết lúc nào nó sẽ nổ, nhưng không thể cách quá xa. Chuyện duy nhất Nhan Duệ có thể làm, chính là không đến gần Ninh Vi Nhàn --- ít nhất trước khi cô sinh anh sẽ không đến gần.
Anh mang cho cô không phải là hạnh phúc không phải là tình yêu, mà là đau khổ và hành hạ.
Nhưng mỗi buổi tối, đợi cho Ninh Vi Nhàn ngủ thiếp đi, anh sẽ lén lút chui vào phòng nhìn cô, lặng lẽ xoa bóp hai chân bị phù của cô, sau đó mượn bóng tối an ủi trái tim chính mình.
Thật là buồn cười, anh đùa giỡn rất nhiều phụ nữ, cuối cùng lại rơi vào tình cảnh thế này.
Ninh Vi Nhàn bụng càng ngày càng lớn, không nhìn thấy Nhan Duệ nói thật là một chuyện tốt, ít nhất chứng u uất của cô đã tốt hơn nhiều, ngày càng ăn được nhiều hơn, buổi tối ngủ cũng không đau khổ như vậy nữa.
Quả nhiên đạo hạnh của cô còn chưa đủ, so với mẹ mình, còn kém xa.
Mấy ngày nay Nhan Duệ bắt đầu đi sớm về trễ, Ninh Vi Nhàn vốn không biết, người làm nói chuyện với nhau bị cô nghe thấy được, mấy người này ăn no rảnh rỗi, lại dám đánh cược ở trong nhà, đánh cược Nhan Duệ có phải đi ra ngoài tìm phụ nữ hay không.
Chuyện giữa cô và Nhan Duệ, lúc nào đến phiên người ngoài xen vào chứ? Cho nên mặc kệ người làm cầu xin tha thứ như thế nào bảo đảm sẽ không tái phạm nữa, Ninh Vi Nhàn cũng không mềm lòng, trực tiếp xa thải, cũng bắt buộc quản gia mang những người giúp việc còn lại giáo huấn thật tốt, nếu như để cô nghe được họ nói về chuyện này nữa, quản gia có thể bị đuổi đi.
Người làm phải ra dáng người làm, nếu như cả chuyện của chủ nhân cũng dám đem ra thảo luận, những người làm kia muốn làm cái gì chứ? Nhan Duệ đang làm cái gì… Đây không phải là chuyện của cô, nên cô không cần biết.



Cô đã sớm học được không nên xem trọng mình như vậy.
Nhưng Ninh Vi Nhàn cảm thấy kì lạ vì: Báo chí lại không đăng những tin tức trăng hoa của Nhan Duệ. Điểm này rất kì lạ cô không thể lý giải được, nhưng cô lại đồng thời thở phào nhẹ nhõm. Dù sao bây giờ cô cũng đang mang thai, nếu như những chuyện này bị bêu xấu cũng không phải là chuyện tốt lành gì. Nhan Duệ nên an phận một chút, tất cả mọi người đều đang nghe ngóng.
Hai người ở cùng dưới một mái hiên, nhưng Nhan Duệ cố gắng tránh tất cả thời gian hoạt động của Ninh Vi Nhàn. Chỉ cần cô xuất hiện, anh sẽ không xuất hiện. Giống như nhiều lần trước đây, anh không quấy rầy cuộc sống của Ninh Vi Nhàn, chỉ dặn dò quản gia coi chừng cô, mà mình thì gần ba mươi tuổi lần đầu tiên mới đến công ty đi làm.
Ngày thứ nhất anh đi làm, các nhân viên đều nhìn anh giống như động vật quý hiếm, giống như anh xuất hiện ở công ty là một chuyện khó tin đến mức nào. Nhan Duệ cảm thấy anh không giống tổng giám đốc, mà giống Godzilla hơn.
Đa số mọi người đều kinh ngạc, nhân viên nữ thì cố ăn mặc thật xinh đẹp. Người nào mà không biết chuyện Nhan Duệ trăng hoa, thích mỹ nữ, các cô dáng dấp không kém, nếu như có thể được coi trọng, không được làm chánh cung nương nương, thì có thể lấy được một ít tiền, có thể cùng một người đàn ông đẹp trai ân ái, đó cũng là may mắn của các cô. Vì vậy công ty nhà họ Nhan nổi lên một trận phong ba, khắp nơi đều có thể thấy được nhân viên nữ trang điểm xinh đẹp, dáng người ai cũng lả lướt, người nào người nấy gương mặt trang điểm, quần áo đắt tiền, dùng nước hoa xa xỉ.
Tất cả mọi người không tin lời Nhan Duệ.
Không phải trước kia anh cũng từng nói “quay đầu” rồi sao? Nhưng cuối cùng là sao chứ? Không phải là bị thư kí quyến rũ sao?
Người nào nhiều thủ đoạn, người nào tâm cơ sâu, ai có thể mang Nhan Duệ thu vào trong tay.
Nếu như bị anh bỏ rơi, cũng có thể đứng trước mặt người ngoài đắc ý một phen, giống như Nhan Duệ là một mỹ nam như vậy, một người phụ nữ cả đời có thể gặp được mấy lần, gặp được có thể được coi trọng có mấy ai chứ?
Nhan Duệ không biết mọi người trong công ty đang suy nghĩ gì, anh chỉ cảm thấy mỗi ngày đi làm đều có những ánh mắt chăm chú nhìn anh, làm cho anh cảm thấy mình giống như một miếng thịt trong bầy sói đói. Những ánh mắt của những người phụ nữ kia nhìn anh rất quen thuộc, dù các cô có giả bộ dịu dàng đi nữa. Nhưng ánh mắt thì không biết nói dối, trong suốt và vẩn đục cũng thể hiện ra tâm tư của các cô. Nếu như không phải cuộc sống bận rộn chiếm phần lớn thời gian của anh, anh không thể cảm nhận được cuộc sống trước kia của mình tùy tiện đến mức nào, ngay cả một chút ý nghĩa cũng không có.
Ký xong phần văn kiện cuối cùng trong tay, anh nhắm mắt lại, trên bàn là tấm ảnh anh thừa dịp Ninh Vi Nhàn không chú ý chụp. Khi đó cô ngồi trong nhà kính trồng hoa, anh trốn ở bên ngoài, lén lén lút lút chụp ảnh, rửa ra hai tấm, một tấm đặt trong ví, một tấm để trên bàn làm việc. Bức ảnh Ninh Vi Nhàn ở giữa vẻ mặt không màng danh lợi, ánh mắt xinh đẹp, khóe miệng thoáng chút tươi cười. Không có anh ở bên quấy rầy, cô vui vẻ hơn rất nhiều, ngay cả sắc mặt cũng tốt hơn, không còn tái nhợt như trước, không có tức giận.
Những điều anh dành cho Ninh Vi Nhàn, đến bây giờ đều không phải là những điều tốt đẹp, cho dù là dịu dàng như nước. Anh mang cô ép đến vách đá, để cho cô lơ lửng không rơi xuống, sau đó giả mù sa mưa nói cứu cô, nhưng thật ra anh tước đi mong muốn sinh tồn của cô nhiều hơn mà thôi. Nhớ đến lời quản gia nói mấy ngày nay cô ăn nhiều hơn, nôn nghén cũng không giống như trước nữa, trong lòng Nhan Duệ mới yên tâm một chút.
Đợi thêm ba tháng nữa, ba tháng. Đợi đến khi đứa bé sinh ra.
Anh nhất định dùng cả đời còn lại của mình để đền bù cho cô. Cho dù sau này Ninh Vi Nhàn không cần anh, ở bên ngoài tìm đàn ông, Ninh Vi Nhàn và anh ly hôn. Cô muốn cái gì, anh liền cho cái đó, bất kể là tốt hay xấu. Cho anh thêm ba tháng, anh chỉ cần ba tháng. Đợi đến khi đứa bé ra đời, anh nhất định sẽ đền bù cô toàn bộ.
Đang nhớ lại, một tiếng gõ cửa nhẹ truyền đến. Nhan Duệ ngẩng đầu lên, không có tình cảm, chỉ thoáng nhìn qua, đôi mắt hoa đào cũng làm cho người ta ngừng thở, bị điện giật nói không nên lời.

Người đến là một người phụ nữ xinh đẹp mị hoặc, nhưng dưới con mắt của Nhan Duệ, cô ta đã đánh giá quá cao chính mình, đánh giá thấp Nhan Duệ. Người đàn ông này thật sự quá mê người! Cho dù anh chỉ nhìn cô ta một cái, không có bất kì ý tứ gì, cô ta cũng có thể cảm thấy anh đang quyến rũ cô! Đôi mắt xinh đẹp hút hồn, đôi môi mỏng có thói quen xấu cười xấu xa, nếu như có thể cùng người đàn ông này ân ái… Muốn cô ta giảm thọ mười năm cô ta cũng bằng lòng!
Bỏ bút trong tay xuống, Nhan Duệ nhìn người phụ nữ đứng ở cửa ngơ ngác nhìn mình, chân mày xinh đẹp nhíu lại: “Có chuyện gì?”
“Tổng giám đốc…” Người phụ nữ từ từ đi vào, cầm trên tay tài liệu giả, cô ta đi đến trước bàn, cúi người xuống nhìn Nhan Duệ, nhỏ giọng mềm mại đáng yêu nói: “Đã tan việc rồi, sao anh chưa về nhà thế?”
Nhìn rãnh sâu giữa bầu ngực, anh có thể nhìn thấy núm vú như ẩn như hiện kia, nâng mắt lên nhìn, ngẩng đầu nhìn người phụ nữ trước mặt, đột nhiên nói: “Môi của cô có cái gì kia.”
Người phụ nữ kêu lên một tiếng: “Cái gì?” Vôi vàng che miệng xoay người lại, trước khi đến đây cô đã trang điểm rồi mà! Cô ta sờ gương mặt mình thì không có gì mới biết mình bị lừa. Lập tức quay đầu lại nói: “Ghét, tổng giám đốc anh thật thích nói đùa, anh nói, anh muốn đền bù cho em như thế nào đây?”
Đền bù… Nhan Duệ trầm tư suy nghĩ. Là anh chưa thể hiện rõ sao, còn thể hiện rõ phóng đãng sao? Người phụ nữ này tự tin rằng anh sẽ mắc câu sao?
Khó trách Vi Nhàn không tin mình, bây giờ anh cũng muốn khinh bỉ chính mình.
Người phụ nữ thấy Nhan Duệ rơi vào suy tư , cho rằng anh bị mình làm cho xúc động, cúi người xuống, cả đồi núi to lớn đập vào mắt anh, Nhàn Duệ nhìn một chút, nhưng không có bất kì phản ứng nào, chỉ hỏi: “Nâng ngực mất bao nhiêu tiền?”
“Mười vạn…” Không đúng, tại sao cô lại trả lời chứ? Mặt người phụ nữ cứng đờ, miễn cưỡng nở nụ cười: “Tổng giám đốc thích nói đùa thật, thiệt là… Dọa người ta giật mình.”
Nhan Duệ đứng dậy, môi mỏng khẽ cười giễu cợt: “Tôi đối với silicon không có hứng thú.” Anh thích Vi Nhàn lớn nhỏ vừa phải hơn. Chính là như vậy, gầy nhưng ngực lại lớn, điều này có khoa học không? Lấy âu phục mặc vào, đem mỗi cái nút áo tỉ mỉ cài, anh di chuyển bước chân đi ra ngoài.
Người phụ nữ thấy anh không trả lời, có chút hốt hoảng, thế nào, tại sao lại như vậy chứ? Theo lý thuyết khi anh nhìn thấy ngực mình sẽ có hứng thú chứ, tại sao lại không nhúc nhích! Nhìn Nhan Duệ sắp đi ra khỏi phòng làm việc, cắn răng, đuổi theo: “Tổng giám đốc!” Hai tay ôm anh thật chặt, mặt dán vào lưng anh, trong lòng say mê người đàn ông tuấn tú này, anh thật là cao lớn, rất anh tuấn! Cô ta thật sự rất thích rất thích anh, không cần danh phận, chỉ cần tình một đêm thôi! “Em thích anh, thật sự rất thích anh… Anh chấp nhận em có được không? Em đảm bảo không tranh đoạt với Nhan phu nhân, em sẽ thật biết điều làm tình nhân của anh, sẽ không làm chuyện khiến anh mất hứng.” Cô ta thề son sắt đảm bảo, trong nháy mắt, nước mắt rơi xuống.
Diễn sâu thật. Nhan Duệ chỉ cảm thấy buồn cười, anh tránh người phụ nữ, thấy cô ta cả người trần truồng chỉ mặc đồ lót mỏng, thật sự rất buồn cười: “Tôi đã kết hôn.”
“Em biết.” Người phụ nữ vội vàng nói. “Em không cần danh phận, chỉ muốn ở cùng anh mà thôi.”
Chân thực đến mức làm người khác phải cười châm biếm, cô ta không quan tâm danh phận sao? Nói buồn cười quá! Cô ta không quan tâm, nhưng anh để tâm, muốn để Vi Nhàn đau lòng nữa sao? Vi Nhàn đã nản lòng với mình, anh muốn đâm cho cô một đao nữa sao?
Người phụ nữ này có chứng vọng tưởng sao?
“Tôi nói lại lần nữa, cút ngay.” Anh đẩy cánh tay người phụ nữ ra, vẻ mặt chán ghét và ghét bỏ. “Bây giờ cô đến phòng nhân sự nhận lương, sau đó cút ra khỏi công ty.”
Người phụ nữ kinh ngạc, nước mắt lập tức rơi xuống, thoạt nhìn rất đáng thương. Đáng tiếc trong mắt Nhan Duệ chỉ cảm thấy cô ta rất dối trá, anh kéo cửa phòng làm việc ra, lạnh lùng nói: “Tôi lặp lại lần nữa, cút.”
Người phụ nữ lăn lộn trong xã hội nhiều năm, không phải là người ngu ngốc, nhặt quần áo trên đất mặc qua loa rồi chạy vội ra ngoài. Yên lặng nhìn phòng làm việc, Nhan Duệ chỉ cảm thấy ghê tởm, giống như trong phòng này tràn ngập mùi hôi thối.
Đây là cảm giác trước đây anh chưa có. Trước đây anh không phải là không có phụ nữ ôm ấp yêu thương, bất kể là người phụ nữ như thế nào, dáng dấp xấu xí như Vô Diệm, anh cũng sẽ không nói có ác ý hoặc cảm thấy ghê tởm, chỉ cảm thấy mình có sức hấp dẫn. Nhưng bây giờ… Mặc kệ là người phụ nữ xinh đẹp như thế nào, anh cũng cảm thấy phiền.
Bước chân có chút nhanh, Nhan Duệ phát hiện anh không thể chờ đợi được muốn quay về nhà. Anh không để ý đến đám nhân viên công ty đang nhìn mình chỉ chỉ chỏ chỏ, anh muốn về nhà, anh muốn gặp Ninh Vi Nhàn!


Trên đường đi qua một tiệm bán hoa, Nhan Duệ muốn đi vào mua một bó hoa, sau đó nghĩ lại, Ninh Vi Nhàn đang mang thai, nghe nói phấn hoa không tốt, chỉ có thể lái xe rời đi. Bây giờ mới có sáu giờ, chính là lúc Vi Nhàn xem phim truyền hình, anh trở về, sợ sẽ quấy rầy cô.
Suy nghĩ một lát, anh vòng đến nhà lớn, vừa mới xuống xe đã nhìn thấy Chocolate điên cuồng chạy đến. Ôm Chocolate vào trong ngực, cười nói: “Ha ha, ngươi lại mập lên rồi.”
Chocolate gâu gâu kêu mấy tiếng.
Ôm con chó cho nó đi tắm, thổi khô bộ lông của nó, sau đó cho nó ăn chút gì, Nhan Duệ cảm thấy nhàm chán nằm trên ghế salon xem tivi. Vợ chồng nhà họ Nhan đi dự tiệc, Nhan Tư Tư lại không có ở nhà, một người trong phòng lớn như vậy, thật là cô đơn. Lúc này, Nhan Duệ lại nhớ đến Ninh Vi Nhàn.
Ninh Vi Nhàn đang vuốt bụng xem tivi, đột nhiên hắt xì hơi, cô sờ sờ mũi, nghĩ rằng mình bị cảm cúm.
Đồng hồ điểm chín giờ rưỡi, Nhan Duệ vỗ vỗ đầu Chocolate, nó ngoan ngoãn nhảy từ trên gối anh xuống, đáng thương nhìn anh, kêu gâu gâu. Trong lòng Nhan Duệ không chịu nổi, sờ sờ đầu Chocolate dịu dàng nói: “Đợi đến khi tiểu chủ nhân của ngươi ra đời, ta với nữ chủ nhân của người sẽ mang ngươi về nhà có được không? Cả người ngươi đầy lông, đối với thân thể của cô ấy không tốt.”
Chocolate giống như nghe hiểu anh nói, gâu gâu hai tiếng, nằm úp sấp xuống.
Nhan Duệ cảm thấy đau xót, anh lại vỗ vỗ đầu Chocolate, xoay người lấy áo khoác trên ghế mặc vào, đi ra ngoài.
Khi về đến nhà Ninh Vi Nhàn đã sớm ngủ, Nhan Duệ rón rén trở lại phòng mình, khi anh nhìn thấy phía sau áo khoác có dấu son môi, chán ghét nhíu mày một cái, cầm quần áo nhét vào trong thùng rác. Cuộc sống mấy ngày qua của anh vẫn như vậy, mỗi ngày anh sáng chín chiều năm, sau khi tan việc quay về nhà lớn nhìn Chocolate một lát, đợi Ninh Vi Nhàn ngủ mới về nhà, tắm một cái rồi đi xem văn kiện, khoảng mười hai giờ chân Ninh Vi Nhàn sẽ đau, anh liền lén lén lút lút đi xoa bóp cho cô. Mỗi ngày chỉ ngủ bảy tiếng, khác xa với cuộc sống phóng đãng trước kia của anh, nhưng Nhan Duệ không cảm thấy khổ cực chút nào, ngược lại cảm thấy rất hạnh phúc.
Mấy ngày nay Nhan Tư Tư không biết từ đâu trở về, việc đầu tiên liền tìm đến Ninh Vi Nhàn. Ninh Vi Nhàn bị cách trang điểm của cô làm cho sợ hết hồn, nhăn mặt hỏi: “Tư Tư, sao em lại biến thành thế này?” So với lần đầu tiên gặp mặt, quả thật chỉ có kỳ quặc hơn chứ không hề kém. Nếu như không phải là nhận ra giọng nói, cô còn cho rằng nha đầu trước mặt cô tới từ Châu Phi, toàn thân trên dưới đều đen sì sì, chỉ còn lại có ánh mắt cùng hai hàm răng trắng.
Nhan Tư Tư không để ý chỉ phất phất tay: “ Chị dâu, nói cho chị biết, em phát hiện người càng đen thì càng phù hợp với vẽ tranh trên cơ thể … Chị biết không, mấy tháng vừa rồi là khoảng thời gian vô cùng tuyệt vời đối với em!”
Ninh Vi Nhàn nhíu mày: “Em đi chơi ở đâu vậy?”
“Không phải chơi!” cô trợn to hai mắt giống như bị sỉ nhục một cách sâu sắc, “Maldives, Maldives chị biết không? Thắng cảnh du lịch nổi tiếng thế giới ấy! Ở đó có rất nhiều, rất nhiều người thích nghệ thuật vẽ tranh trên cơ thể, chị dâu ơi chị dâu, em cảm thấy ở đó tài năng của em rất có cơ hội phát triển, chị nói xem em tới đó định cư được không?” Nghĩ đến cơ thể nóng bỏng có lồi có lõm của các cô gái đẹp cùng vẻ rắn rỏi góc cạnh đầy gợi cảm các chàng trai, Nhan Tư Tư hít sâu một hơi, thèm tới muốn chảy máu mũi.
“…..” Ninh Vi Nhàn đã quen với những ý tưởng mới đầy táo bạo của cô em chồng, “ Có thể được, chỉ có điều việc em muốn qua đó định cư khả năng sẽ không dễ dàng như vậy, trước khi em chịu lấy chồng, chị e rằng ba mẹ sẽ không đồng ý cho em dọn ra ngoài đâu.”
Nghe vậy, Nhan Tư Tư buồn bực, bả vai cũng xụ xuống. Mấy tháng nay cô đã phơi nắng làm cho bản thân đen như cục than. Maldives thật sự là nơi lý tưởng cho công việc của cô, biết bao người tình nguyện vẽ hoa văn màu thay thế cho đồ bơi truyền thống! Thuốc màu cô dùng vẽ trên cơ thể, không những không thấm nước mà khi bơi dưới biển còn rất đẹp nữa ~~ “Chị dâu, chờ chị sinh cháu xong, em dẫn chị đi chơi nhé? Chị nhất định sẽ thích chỗ đó!” vừa nói vừa chảy nước miếng, giống như cô lại đang sống lại mấy tháng tuyệt vời vừa qua. Nhan Tư Tư cảm thấy mấy tháng này của cô còn tuyệt vời hơn so với cả quãng đời cô đã trải qua trước đây. Maldives thật là thiên đường của cô!
Trợn mắt lên, cố gắng hết sức thuyết phục Ninh Vi Nhàn. Đáng tiếc Ninh Vi Nhàn không nhúc nhích, cô chỉ cười nhẹ một tiếng: “Sau này hãy nói.”
“Chị dâu ~~~ chị sao vậy!” Nhan Tư Tư thấy biểu hiện của cô liền từ từ đi lên, nắm tay Ninh Vi Nhàn lắc lắc. “Sao lâu như vậy chị vẫn còn giận anh trai em à? Mặc dù anh ấy thật sự đã làm những chuyện quá đáng ...” thấy ánh mắt Ninh Vi Nhàn như cười như không, Nhan Tư Tư chột dạ ho một tiếng, “Phải, là cực kỳ quá đáng, phải gọi là bỉ ổi ... nhưng anh ấy hiện cũng thật sự cải tà quy chính rồi mà! Hôm qua, lúc em mới về không có tiền, vốn định tới công ty tìm cha xin, nhưng cha không có ở đó, nhân viên trong công ty liền đưa em tới phòng tổng giám đốc. Em vốn nghĩ sẽ nhìn thấy cảnh anh trai đang trái ôm phải ấp, ai ngờ lúc đẩy cửa ra lại thấy anh ấy đang rất nghiêm túc vùi đầu vào công việc. Không dối chị, thật sự không dối chị, đúng là anh ấy đang làm việc vô cùng, vô cùng nghiêm túc. Hơn nữa em còn nghe nói mấy ngày trước anh ấy đã cho nghỉ việc hết mấy nhận viên nữ từng qua lại yêu đương với anh ~~” giọng điệu mang đầy tính góp ý xây dựng, rõ ràng là đang làm thuyết khách.
Ninh Vi Nhàn bưng ly nước trái cây trên bàn lên khẽ nhấp một ngụm, lại xiên một miếng bánh ngọt đưa lên, khóe miệng cười như có như không: “Tư Tư, em thật tới đây chỉ để tìm chị tán gẫu thôi sao? Thế nào mà chị cứ cảm giác em còn có mưu đồ khác đây?”
Nhan Tư Tư cứng đờ, gượng cười: “ Làm gì có chuyện đó ... chị dâu, em nói thật mà. Không tin chị tới công ty mà xem, bây giờ thư ký của anh trai toàn là phụ nữ trung niên rồi!”
“Với bản lĩnh của anh trai em, dù là phụ nữ trung niên cũng có thể xài được.” Ninh Vi Nhàn mặt không biến sắc, giống như vừa rồi chỉ là nghe thấy một tin tức bình thường không liên quan tới mình.
... Sao có thể như vậy?!
Mặc dù cô rất giận hành động của anh trai, nhưng ... người một nhà sao có thể kết thù. Cô cũng thật lòng thích chị dâu như Ninh Vi Nhàn, cho nên cũng hy vọng chị dâu và anh trai sẽ cả đời tương thân tương ái. Hơn nữa, thời gian cũng được năm năm rồi, mọi người từ lâu đã có tình cảm gắn bó với nhau. Thế nhưng hiện tại chuyện gì đang xảy ra đây? Đừng nói là anh trai đã thực sự làm cho chị dâu hết sức chịu đựng đi? “Làm sao có thể ...” Nhan Tư Tư rất muốn phản bác, anh trai cô mặc dù phong lưu phóng đãng, nhưng cũng rất kén chọn, hạng nữ nhân bình thường sao có thể lọt vào mắt anh cô. Vừa định mở miệng phản bác lại ý kiến của Ninh Vi Nhàn, nhưng dường như lại phát hiện không thể nói ra được điều gì ... Bởi vì câu này của Ninh Vi Nhàn mặc dù có chút khoa trương, nhưng nghĩ lại con người Nhan Duệ trước kia thì thật sự cũng có lý mà!
Quá trình thuyết phục đầy tự tin của Nhan Tư Tư đã kết thúc thất bại. Sau khi từ biệt Ninh Vi Nhàn, cô liền đến thẳng Nhan thị, không thèm gõ cửa xông thẳng vào. Nhan Duệ đang vùi đầu xem tài liệu, thấy cửa bị đẩy ra một cách thô lỗ biết ngay là chỉ có cô em nam tính của mình. Vừa ngẩng đầu lên, cái đầu đen như than của em gái đã vọt tới trước mặt như một quả rocket, chỉ thẳng tay vào mặt anh: “Nói! Sau khi em đi anh đã làm gì chị dâu?!”
Thấy biểu hiện của cô, Nhan Duệ biết chuyện xảy ra đúng như mình dự đoán – Tư Tư đã thất bại. Mặc dù trong lòng anh hiểu rõ Ninh Vi Nhàn sẽ không dễ dàng bị thuyết phục như vậy, nhưng dù thế nào thì khi Nhan Tư Tư nói muốn làm thuyết khách giúp anh, trong lòng anh vẫn có chút mong đợi. “Thất bại rồi?”
“ ... Thực ra có thể không thất bại, là do anh đã quá quá đáng nha!” Nhan Tư Tư thở phì phò đặt mông ngồi lên bàn làm việc, cầm khung ảnh trên bàn Nhan Duệ lên xem, thở dài: “Anh trai, anh bây giờ hối hận rồi sao? Ngay từ đầu lúc em nói với anh anh còn bảo không lo không sợ ... giờ đã biết ngàn vàng khó mua chưa?!”
“Không cần em phí lời.” Nhan Duệ cố gắng đè nén sự thất vọng, tập trung chú ý vào tài liệu đang xử lý, suy nghĩ một chút, lại giật lại khung ảnh em gái đang cầm trong tay, đưa ra ngắm nhìn.
Mặc dù Nhan Tư Tư rất thông cảm cho anh trai mình, nhưng trong lòng cô vẫn có chút hả hê ... “Ha ha ha, đáng đời cho loại đàn ông xấu xa!”
Nhan Duệ nhịn: “Một trăm vạn”. Lấy cuốn chi phiếu ra ký soàn soạt rồi đưa cho cô.
Nha đầu đen đúa liền lập tức nhảy từ trên bàn xuống, lấy tay xoa đi xoa lại chỗ mình vừa ngồi tới khi sạch không còn một hạt bụi:”Anh trai, anh thật tốt, thật biết quan tâm em, em tha cho anh đấy!” Đưa tay ra nhận rồi hôn một cái lên tờ chi phiếu, sau đó nói: “Anh trai, em thấy anh ...”
Nhan Duệ vốn cho rằng cô có thể đề xuất ý kiến gì hay ho, tập trung lắng nghe, ai ngờ Nhan Tư Tư lại hét lên: “Hết thuốc chữa rồi!” Hét xong liền nhanh như làn khói chạy ra cửa cười ha ha rồi nghênh ngang rời đi.
Nhan Duệ cắn răng, trợn mắt tức tối, lại thấy Ninh Vi Nhàn trong khung hình đang mỉm cười, cô dịu dàng an tĩnh ngồi trong nhà trồng hoa, ánh mặt trời chiếu rọi lên người cô khiến cô tỏa sáng giống như tiên nữ. Vi Nhàn ... ngón tay thon dài không tự chủ được chạm vào khuôn mặt của người trong ảnh, nhẹ nhàng lướt qua ngũ quan xinh đẹp của cô, trong lòng dường như có gì đó sôi trào khiến anh cơ hồ hít thở không thông.
Giữa bọn họ còn có hi vọng sao?
Trong mơ bóng đêm dày đặc tối đen.
Nhan Duệ cô đơn đi một mình trong bóng đêm, xung quanh anh tất thảy đều mờ mịt. Trong thế giới tối đen này, điều duy nhất anh nghĩ tới chỉ có Vi Nhàn. Anh há miệng muốn gọi cô, lại phát hiện mình mất đi thanh âm. Anh đưa tay ra muốn chạm vào cô, lại phát hiện xung quanh chỉ có không khí. Bốn bề ngoài bao la, bát ngát bóng đêm cô tịch, còn có tiếng khóc nho nhỏ truyền tới.
Tiếng khóc rất nhỏ, nhỏ đến nỗi Nhan Duệ không nghe rõ được. Anh căng tai tập trung lắng nghe, chỉ cảm thấy tiếng khóc kia giống như sợi tơ cứa vào trai tim anh, từng chút từng chút cắt trái tim anh thành từng mảnh nhỏ đau đớn.
Trước mặt đột nhiên bừng sáng.
Nhan Duệ sững sờ. Bóng tối bao trùm bỗng nhiên biến thành ánh đèn sáng chói trong phòng tiệc, mọi người đang ăn uống linh đình, những người phục vụ bưng rượu đi tới đi lui, những cô gái nóng bỏng trong những bộ quần áo khêu gợi khiến người ta thèm muốn ... Tất cả đều hết sức quen thuộc, quen thuộc đến nối lòng Nhan Duệ bắt đầu rung động mãnh liệt.
Có ánh mắt sắc bén liếc anh, hô lên một tiếng rồi bổ nhào về phía anh. Nhan Duệ muốn đưa tay ra ôm cô gái – cô gái xinh đẹp khêu gợi như thế, ai mà không yêu? Nhưng kỳ lạ, thân thể anh giống như là có ý thức riêng, đột nhiên tránh ra.
Cô gái kia liền biến mất.
Nhan Duệ nhìn xung quanh tìm kiếm, anh đang tìm cái gì? Chính anh cũng không biết. Anh cảm giác mình đang tìm một cô gái, nhưng trong bao nhiêu cô gái đang có mặt ở đây không có ai làm cho anh cảm thấy đúng là người mà anh đang cần tìm. Lướt qua từng khuôn mặt xinh đẹp kiều diễm đang gào thét, Nhan Duệ mờ mịt đi đi lại lại, phát hiện ra vẫn không có người anh cần tìm.
Không có gương mặt mà anh muốn.
Không có ở đây, người anh muốn tìm không có ở đây.
Tim anh đau đớn, đau đến muốn chết đi. Nhan Duệ sống nhiều năm như vậy, chưa bao giờ có cảm giác giống như lúc này. Sao anh phải đau lòng như thế? Tại sao?
Anh nhắm mắt lại, chỉ cảm thấy nỗi nhớ thương trong lòng càng ngày càng sâu. Khi anh mở mắt lại, các cô gái cùng rượu đã biến mất, thay vào đó là trường đua, một đám người điên cuồng, còn trên người anh đang mặc đồ chuyên dụng để đua xe.
Anh rất thích đua xe, liền si mê đứng dậy, việc đua xe này anh còn mê mẩn hơn cả phụ nữ. Tiến lên được mấy bước, những người hâm mộ từ bốn phía xung quanh lại cuồng nhiệt hét lên chói tai, Nhan Duệ vừa định mở cửa xe, cửa xe liền tự dộng mở ra. Muốn lên xe đi không? Có muốn không?
Cảm giác như nếu bước lên xe rồi thì sẽ có thứ gì đó quan trọng hơn mất đi.
Đối với anh, đúng là đua xe hấp dẫn hơn phụ nữ, nhưng so với đua xe, dường như còn có cái gì đó khiến anh mê mẩn hơn nữa.
Một giọt nước mắt hiện lên, trường đua xe trong từ từ nhạt dần trong mắt anh, những tiếng huýt sáo, những tiếng hét chói tai cũng từ từ biến mất, xung quanh bốn bề lại trở thành tối đen như mực.
Anh chẳng có gì cả.
Lại một hồi tiếng khóc truyền đến, nhưng tiếng khóc này không giống như vừa rồi, tiếng khóc lần này ... giống như là tiếng trẻ con khóc. Nhan Duệ không biết loại đau này là gì, anh dựa vào cảm giác tiếp tục đi về phía trước, một quầng ánh sáng nho nhỏ lớn dần, tiếng khóc của đứa trẻ cũng càng ngày càng rõ ràng. Nhìn, anh nhìn thấy cái gì?
Một bé gái rất xinh đẹp ... Nhan Duệ mê muội nhìn đứa bé đang nằm trên mặt đất khóc thút thít, lo lắng muốn tiến lên đỡ nó, nhưng tiến lên được mấy bước lại phát hiện giống như có bức tường vô hình chắn trước mặt mình, khiến anh không cách nào lại gần đứa bé trong vòng ba bước.
Đứa bé hình như cũng nhận ra có người ngoài đi vào, ngẩng cái đầu nhỏ lên, tóc nó đen nhánh, da trắng như tuyết, môi hồng như hoa đào, còn đang mặc chiếc váy nhỏ màu trắng có viền hoa xung quanh, trông rất giống công chúa bạch tuyết trong truyện cổ tích.
“Này, công chúa nhỏ, sao cháu lại khóc?” Nhan Duệ hỏi.
Con bé nhìn anh, nước mắt lưng tròng, Nhan Duệ đột nhiên cảm thấy dáng dấp con bé rất quen thuộc, nhưng ... giống ai đây? Anh nghĩ thế nào cũng không nghĩ ra được. Con bé nhìn về phía anh, trong đôi mắt tràn đầy nước mắt, rất đáng thương nói: “Ba mẹ không cần cháu nữa rồi.”
“Bọn họ làm sao không cần cháu chứ?” Nhan Duệ cho rằng không thể có chuyện này. “Cháu xinh đẹp đáng yêu như thế, bọn họ thương cháu còn không kịp, sao lại không cần cháu được chứ?”
Cái miệng nhỏ chu lên đôi môi đỏ mọng: “Vậy tại sao bọn họ lại không đến thăm cháu?”
Nhan Duệ không biết trả lời sao, cái này ... chú không biết.
Nước mắt lại chảy ào xuống, con bé ngồi dậy, ôm đầu gối mình, bộ dáng cô đơn khiến người khác đau lòng. Nhan Duệ muốn tiến lên ôm lấy con bé, an ủi nó, nói cho nó biết rằng nếu như có thể chú sẽ làm ba của cháu.
“Bọn họ chính là không cần cháu nữa rồi, cháu biết rõ mà.” Con bé hít hít mũi, đôi mắt to xinh đẹp khóc đến đỏ bừng. “Bọn họ đều không thích sinh cháu ra, nhất định là ghét cháu, thấy cháu xấu xí, thấy cháu không ngoan nên không thích cháu.”
“Làm sao có thể, làm sao cháu biết! Ba cháu nhất định là thích cháu!” Nhan Duệ theo bản năng phản bác ra tiếng, sau đó ngây ngẩn cả người. Anh là ba của con bé sao? Phải không? Còn mẹ của con bé đâu?
Nhưng con bé không để ý đến anh, càng khóc đến đáng thương hơn, sau đó bóng dáng nho nhỏ của nó cũng dần dần biến mất, tan vào không khí. Nhan Duệ nóng lòng xông lên phía trước, bức tường vô hình chắn trước mặt anh đã không còn, nhưng đứa bé đáng yêu kia cũng không thấy đâu nữa. Trong lòng anh cảm thấy thật khổ sở, giống như có bàn tay vô hình bóp chặt cổ anh, làm cho anh hít thở không thông.
Lại một hồi tiếng khóc khác truyền đến – từ phía sau anh. Nhan Duệ xoay người lại, phát hiện bóng tối hắc ám lúc nãy đã biến mất từ lúc nào, thay vào đó là một biển hoa xinh đẹp. Ánh mặt trời rực rỡ chiếu xuống, vô số đóa hoa kiều diễm nở rộ, tỏa ra hương thơm động lòng người. Nhan Duệ nhận ra đây là nhà trồng hoa trong nhà mình.
Anh từ từ lại gần, tiếng khóc cũng càng ngày càng rõ. Cô gái đang ngồi quay lưng về phía anh, khóc đến thật đau lòng. Anh đi tới, ngồi xổm trước mặt cô, hỏi, sao em lại khóc?
Cô gái giống như không nghe thấy câu hỏi của anh, không nhìn anh, cứ tiếp tục khóc, khóc mãi, tựa như nước mắt mãi mãi sẽ không khô kiệt. Mắt cô nhìn xa xăm, ánh mắt vô hồn, nhưng nước mắt lại cứ rơi, tiếng khóc rất nhỏ giống như cho dù khổ sở đến cực độ nhưng vẫn cố gắng hết sức ẩn nhẫn xuống.
Đừng khóc, đừng khóc ... Nhan Duệ run rẩy vươn tay ra, cúi đầu nỉ non. Vi Nhàn, đừng khóc.
Đây là Vi Nhàn, Vi Nhàn của anh.
Nếu có thể cho anh thêm một cơ hội, để cho anh trở lại trước đây, anh sẽ không bao giờ để cho cô chảy xuống dù chỉ một giọt nước mắt, cho anh thêm một cơ hội, cho anh thêm cơ hội cuối cùng, được không?! Anh ngẩng đầu lên, nước mắt cũng đầy mặt. Đưa tay muốn chạm vào Ninh Vi Nhàn, lại phát hiện trong nháy mắt cô cũng biến mất không dấu vết.
Xung quanh trở lại tối đen như mực, giống như trong thế giới của anh không còn chút ánh sáng nào nữa. Nhan Duệ chợt hét to, sau đó mở mắt ra – cũng là tối đen như mực, tối đến mức anh không thể nhìn thấy bất kỳ cái gì.
Cả người toát mồ hôi lạnh, anh sờ soạng tìm đèn ngủ, run rẩy kéo dây bật đèn, rốt cuộc gian phòng cũng sáng lên.
Thì ra là nằm mơ.
Nhan Duệ nhớ lại cô bé đáng yêu trong giấc mơ mà đau lòng không hít thở nổi. Nhớ tới Ninh Vi Nhàn khóc liên tục không ngừng mà hận không thể giết chết chính mình.
Đột nhiên thấy hốt hoảng, lăn qua lộn lại, không thể ngủ được nữa, Nhan Duệ ngồi dậy, nhẹ nhàng xỏ dép trong nhà vào muốn tới xem tình hình Ninh Vi Nhàn. Vừa đi tới cửa phòng của cô, liền nghe thấy bên trong hình như có tiếng rên rỉ rất nhỏ truyền ra.



Thử đọc