Quay Đầu - Chương 37

Tác giả: Lệ Ưu Đàm

Đánh dấu

“Cô đắc ý cái gì, không phải cô chỉ là người đàn bà bị ruồng bỏ sao? Cô cho rằng cô có thể chiếm được Nhan Duệ bao lâu chứ?” Ánh mắt người phụ nữ ác độc nhìn cô, nhìn vẻ mặt của cô ta, giống như hận không thể xông lên cho Ninh Vi Nhàn mấy bạt tai. Nhưng mà --- cô ta không dám. Hôm nay là ngày thọ yến cô ta không có tiền không có năng lực tài cán gì mà có thể tham gia, nhưng mà trước đó vài ngày bám víu được người có máu mặt, dùng thủ đoạn làm cho người kia hài lòng, mới dẫn cô ta đến đây, nếu như cô ta thật sự ra tay, như vậy kết quả của cô ta sẽ là cái gì, người phụ nữ này không phải người ngu ngốc. “Anh ấy sẽ ly hôn với cô sớm thôi, cô tưởng cô là Cửu Thiên huyền nữ hạ phàm chắc!”
Ninh Vi Nhàn không nhịn được cười, cô đã thật lâu không có thật sự cười vui vẻ như vậy: “Vậy đợi tôi thành người phụ nữ bị ruồng bỏ rồi hãy nói. Này… Ừm.” Cô cẩn thận quan sát gương mặt người phụ nữ trang điểm đầy phấn son, trong lúc nhất thời không biết dùng từ gì để gọi cô ta, tiểu thư sao? Cô ta không xứng, phu nhân sao? Rõ ràng là không phải. “Công việc của cô rất đặc biệt, cô xác định là ở chỗ này ầm ĩ với tôi sao?”
Người phụ nữ co rúm người, nghĩ đến thân phận của cô ta, dù sao Ninh Vi Nhàn vừa là đại tiểu thư nhà họ Ninh, vừa là thiếu phu nhân nhà họ Nhan, cô ta có mười lá gan cũng không chọc nổi. Nhưng nhìn nụ cười dịu dàng trên mặt Ninh Vi Nhàn, cô ta nghĩ Ninh Vi Nhàn dễ bắt nạt, không ra oai với cô thì sẽ có lỗi với đoạn tình cảm với Nhan Duệ. “Ninh Vi Nhàn, tôi cảnh cáo cô cô nên nói dễ nghe một chút! Đừng tưởng rằng cô gả cho Nhan Duệ thì bay lên làm phượng hoàng, sớm muộn gì cô cũng được coi là đồ bỏ đi thôi!”
“A ---” Ninh Vi Nhàn không nhịn được, cô cười nhẹ ra tiếng. “Vj tiểu thư làm nghề đặc biệt này, chẳng lẽ cô không làm nghề đặc biệt, mà là thiên kim nhà nào sao? Cô nói xem, là nhà nào, tôi sẽ đi bồi tội, tự nhiên lại nhìn danh môn khuê tú thành con gà rừng. Còn có, đừng nói hôm nay tôi là thiếu phu nhân nhà họ Nhan, cho dù không phải, tôi vẫn là phượng hoàng.”
Cô nhẹ nhàng ngẩng mặt lên, khóe miệng mỉm cười, sóng mắt lưu chuyển, cao quý vô cùng. Ngồi một chỗ cũng làm cho người ta cảm thấy người phụ nữ này giống như một bức tranh xinh đep.
“Tôi nhổ vào!” Người phụ nữ hung hăng nhổ nước bọt. “Có mấy đồng tiền, giả bộ cái gì mà giả bộ!”
Ninh Vi Nhàn cảm thấy lời nói này rất thú vị, cô liếc nhìn người phụ nữ kia: “Đáng tiếc a, liền vì mấy đồng tiền này, cô có thể bán mình lấy lòng đàn ông, tôi cảm thấy tiền này rất đáng giá. Ít nhất có thể cho dân đen hạ tiện hèn mọn nhìn thấy rõ bản thân mình, sau đó dựa vào thân thể để đổi lấy.”
Cô nói chuyện không nói lời thô tục, dáng vẻ ưu nhã vô cùng, cao cao tại thượng, nhưng mỗi chữ phun ra đều giống như thanh đao đâm vào lòng người phụ nữ kia. Cô ta cũng từng mơ ước được học đại học, nhưng hiểu được, nhà mình nghèo khó bao nhiêu, chán nản, sợ hãi! Tiền bạc tích lũy được giống như hộp Pandora mê hoặc cô ta, mà lợi thế duy nhất cô ta có thể đổi, chính là thân thể tuổi trẻ. Bằng dung mạo xinh đẹp, cô ta làm vợ bé của biết bao nhiêu phú hào, nhưng chưa từng có người thật lòng yêu cô ta.
Tại sao?
Tại sao cuộc sống không công bằng như vậy chứ? Mình không chừa bất cứ thủ đoạn nào, bán mình để kiếm tiền? Tại sao?



Người phụ nữ càng nghĩ càng tức giận, ánh mắt như dao găm nhìn Ninh Vi Nhàn, khi Ninh Vi Nhàn nói câu “Dân đen hạ tiện hèn mọn”, cô ta rốt cuộc không nhịn được nữa, bước lên phía trước muốn cho Ninh Vi Nhàn một cái tát, giáo huấn một chút người được coi là “Công chúa” này.
Cô ta bị tức giận làm cho hồ đồ, hoàn toàn quên mất Ninh Vi Nhàn là ai, quên mất thân phận của Ninh Vi Nhàn, cũng quên mất bản thân mình đang ở nơi nào, hơn nữa quên mất nếu Ninh Vi Nhàn muốn trả thù mình, đầu ngón tay cũng không cần động cũng có thể làm cho mình đời này không thể vươn lên được. Cô ta chỉ nhìn Ninh Vi Nhàn giống như những đối thủ tranh giành tình nhân, hận không thể xé nát khuôn mặt cao cao tại thượng kia.
Tại sao?
Tại sao Ninh Vi Nhàn lại nhìn cô ta như vậy chứ? Tại sao?
Nhưng tay cô ta vừa mới đưa ra, khóe miệng Ninh Vi Nhàn nở nụ cười lớn hơn: “Người có nghề nghiệp đặc biệt này, mời cô nhìn ra đằng sau.”
Bị Ninh Vi Nhàn nói người có nghề nghiệp đặc biệt làm sắc mặt cô ta trắng bệch, nhưng người phụ nữ này vẫn nghe lời quay đầu lại nhìn, chỉ thấy khuôn mặt xanh mét của Nhan Duệ đang bưng thức ăn lạnh lùng nhìn mình.
Trước mặt người ngoài, từ trước đến nay Nhan Duệ phong độ bất cần đời, vẻ mặt lạnh như băng hiện tại, lần đầu tiên ở nơi công cộng biểu lộ ra. Người phụ nữ sợ hãi, vội vàng nắm chặt hai tay, nói: “Duệ…”
Gọi rất thân mật. Ninh Vi Nhàn trừng mắt nhìn, không nói gì, yên lặng chờ xem kịch vui.
“Duệ… Lâu như vậy sao anh không gọi cho em, không lẽ anh không được ra ngoài chơi sao?” Người phụ nữ ỏn ẻn làm nũng. Cô ta không tin! Mấy năm trước cũng có tin tức như vậy sao? Đến cuối cùng không phải là anh xuất hiện, lần này cũng giống vậy thôi.
Đúng vậy, ai sẽ tin tưởng lãng tử Nhan Duệ sẽ quay đầu chứ? Anh có nhiều trái tim như vậy, lấy được một ngăn lại một ngăn nữa, muốn lấy cả đời sao?
Nhan Duệ lạnh lùng nhìn người phụ nữ trước mặt, đối với cô ta mắt điếc tai ngơ nói: “Cô là ai?”
Sắc mặt người phụ nữ cứng đờ, cười nói: “Em, em là ---”
Không đợi cô ta nói xong, Nhan Duệ liền cắt đứt lời cô ta nói: “Tôi không có hứng thú biết cô là ai, cút ngay, chớ cản đường của tôi.”
Đây là lần đầu tiên, Nhan Duệ nói chuyện với phụ nữ như vậy. Từ trước đến nay anh tự xưng là thân sĩ, cho dù là đàn ông trời sinh chấp nhận bảo vệ người phụ nữ, mặc kệ cãi nhau như thế nào, thậm chí là người phụ nữ xấu xí, Nhan Duệ vẫn duy trì thái độ thân sĩ, lần đầu tiên anh đối xử với phụ nữ như vậy.
Nhưng trong lòng anh lại cảm thấy yên lòng. Thì ra biết được người trong lòng là quan trọng nhất, những người khác ở trong mắt anh, không khác con kiến bao nhiêu. Thậm chí nguyện ý vì người trong lòng kia vứt bỏ mọi thứ, bao gồm cả nguyên tắc của chính mình. Mà những người phụ nữ trước đây trong mắt anh là mỹ nữ, giờ phút này lại xấu xí và tầm thường. Cô ta trang điểm quá đậm, gót giày cô ta quá cao, lễ phục của cô ta quá hở hang, ánh mắt của cô ta quá càn rỡ… Tất cả mọi thứ của người phụ nữ này, lúc này Nhan Duệ nhìn lại cảm thấy chán ghét.

Người phụ nữ không nghĩ đến sẽ nhận được câu “Cô là ai” này, cô ta sửng sốt một lúc, hốc mắt liền đỏ. Nếu như nói bán mình làm tình nhân cho người khác một nửa là vì tiền, như vậy một nửa kia, chính là vì gặp được người đàn ông này. Cô ta còn nhớ rõ mình và anh trải qua một tuần hạnh phúc và thõa mãn thế nào. Đời này trong mắt cô ta không ai có thể so sánh được với Nhan Duệ, tuấn tú, hấp dẫn (sexy), dịu dàng! Sức hút trên người anh có thể làm cho tất cả phụ nữ trở nên điên cuồng, chỉ cần một câu nói, cô ta thậm chí nguyện ý quỳ xuống hôn chân của anh! “Duệ, em ---”
“Đừng gọi tôi là Duệ, chúng ta rất quen thuộc sao?” Nhan Duệ không có làm bộ, anh thật sự không biết người phụ nữ này. Xoay người bưng mâm ngồi xuống bên cạnh Ninh Vi Nhàn, tỉ mỉ xúc một miếng bánh đưa đến miệng cô, Ninh Vi Nhàn muốn từ chối, lại bị anh nắm tay, cô cũng đang đói bụng, liền há mồm ăn, ở trong mắt người ngoài, họ là một đôi vợ chồng ân ái, nhưng mà trong mắt một số người khác,lại cảm thấy một màn này, vô cùng chói mắt.
Nhìn Nhan Duệ và Ninh Vi Nhàn thân mật, người phụ nữ kia giống như bị đả kích: “Anh, anh lại có thể không nhớ rõ em…”
Nhan Duệ trả lời giống như là chuyện tất nhiên: “Tôi cần nhớ cô sao? Đời này phụ nữ tôi nhớ không nhiều lắm, có ba người, mẹ tôi em gái tôi và vợ tôi.”
Ngược lại Ninh Vi Nhàn lại cảm thấy buồn cười, những người phụ nữ ở bên ngoài của Nhan Duệ, không ai không là mỹ nữ, nhưng anh lại có thể không nhớ được một người sao? Đủ để thấy người này phụ bạc như thế nào.
Cô có thể thoát ra được, không phải may mắn quá sao?
“Sao anh lại có thể như vậy, anh có biết hay không em vì anh ---”
Nhan Duệ lạnh nhạt cắt đứt lời người phụ nữ nói: “Tôi đã từng hứa hẹn gì với cô sao?” Anh vẫn chưa già đến mức ngu ngốc, đời này trừ Ninh Vi Nhàn, anh không hứa hẹn với bất kỳ người phụ nữ nào.
Chắng qua là anh cho cô vô số lời hứa hẹn, nhưng đến cuối cùng, cho đến tận bây giờ cũng không có thực hiện. Lời hứa sẽ không thể quay trở lại, huống chi anh không biết người phụ nữ này chứ?
Người phụ nữ kinh ngạc, sau đó lùi lại mấy bước, cắn cắn đôi môi, đôi môi đánh son run run, giống như còn muốn nói cái gì đó, nhưng Nhan Duệ không kiên nhẫn khoát tay một cái: “Nếu như cô không đi, đừng trách tôi gọi bảo vệ đuổi cô.”
Cân nhắc kĩ lưỡng, người phụ nữ yên lặng nhìn Nhan Duệ một cái, xoay người rời đi. Cô ta còn muốn tồn tại, còn cần quyến rũ đàn ông để duy trì những ngày sống xa xỉ, nếu như bị Nhan Duệ đuổi, cô ta không thể lăn lộn ở bên ngoài được nữa.
Ninh Vi Nhàn nhìn người phụ nữ đi ngày càng xa, khóe miệng nở nụ cười, nhẹ nhàng đẩy thức ăn Nhan Duệ đưa đến miệng cô, bưng nước trái cây trong mâm uống một ngụm.
Bụng đột nhiên đau, cô hít vào một hơi, Nhan Duệ khẩn trương vội vàng để cái mâm xuống, đưa tay muốn sờ, nhưng nghĩ đến cô luôn chống đối anh, bàn tay giơ lên, cũng không dám động, chỉ dám hỏi: “Vi Nhàn, Vi Nhàn em làm sao vậy, không thoải mái sao?”
Ninh Vi Nhàn lắc đầu, lộ ra nụ cười khó có được với anh: “Nó đá tôi.”
Nhan Duệ kinh ngạc, nhất thời không phản ứng kịp. Khoảng mười giây sau, anh mới hoàn hồn, lắp bắp chỉ vào bụng Ninh Vi Nhàn: “Đá! Em, em nói là ----”
“Ừ.” Ninh Vi Nhàn khẽ mỉm cười. “ Nó đá tôi.” Tay cô nhẹ nhàng vuốt bụng, trong lòng tràn ngập vui sướng. Đứa bé thứ nhất cô không có chú ý đến mà mất đi, giờ đây, vẫn là lần đầu tiên cô cảm nhận được sự tồn tại của đứa bé. Cuộc sống của cô giống như một mớ hỗn độn quấn chân cô trong đó, cô không cách nào có thể tránh thoát, luẩn quẩn trong ngõ cụt không ra được, giống như cuộc sống không có điểm cuối, cuộc đời cô vượt qua như vậy.
Trống rỗng, nhẹ nhàng, cô đơn, lẻ loi.
Ngày qua ngày, không có chờ đợi.
Mà đứa bé đá, lần đầu tiên cho cô hi vọng, để cho Ninh Vi Nhàn cảm thấy những ngày kế tiếp, sẽ không gian nan, đau khổ và dằn vặt giống như trong tưởng tượng của cô. Cô có lẽ có thể giải thoát, có lẽ vĩnh viễn không cần dây dưa cùng với Nhan Duệ.
Nhan Duệ kích động không kiềm chế được, tay anh run rẩy, hỏi: “Anh, anh có thể sờ không?” Đứa bé… Đây là đứa bé của anh và Vi Nhàn, là bảo bối của bọn họ, nó thừa hưởng huyết mạch của bọn họ đi đến thế giới này, đứa bé bé nhỏ, bây giờ còn không nhìn được, nhưng sau này sẽ nói sẽ đi bộ sẽ khóc sẽ cười, sẽ giống Vi Nhàn… Nhan Duệ kích động khóe mắt ẩm ướt, nhưng anh sẽ không tin tưởng rằng mình vì thai đạp mà rơi lệ.


Nghe lời của anh, Ninh Vi Nhàn kinh ngạc một chút, ngay sau đó cười nhạt: “Được.”
Nhan Duệ từ từ, để tay run rẩy đặt lên bụng Ninh Vi Nhàn, đứa bé giống như biết được ba đang nhìn mình, nhẹ nhàng đá một cái. Nhan Duệ hưng phấn ngẩng đầu nhìn Ninh Vi Nhàn kêu lên: “Con đá anh, con đá anh! Vi Nhàn em nhìn xem, em xem!”
Ninh Vi Nhàn chỉ cười đáp lại, không có quá nhiều cảm xúc. Nhan Duệ nhìn điệu bộ của vợ, giọng nói hưng phấn dần dần nhỏ xuống: “… Thật xin lỗi.”
“Không cần phải xin lỗi.” Cô lắc đầu, sờ sờ bụng của mình, cảm thấy xương sống thắt lưng có chút đau, cô mang thai đã được bốn tháng rồi, nhưng đứa bé này đa số đều rất ngoan, đây là lần đầu tiên nó đá cô. Cô cúi đầu nhìn bụng mình, trong lòng bình tĩnh vô cùng. Là đứa bé cho cô dũng khí, chính vì lần đá này, để cho cô cảm thấy, trong sinh mệnh của cô còn có ánh mặt trời.
Nhưng cũng chỉ là một chút, bởi vì mùa xuân không bao giờ… sẽ đến nữa, chim én cũng sẽ không trở về.
Anh không hiểu nụ cười trên mặt Ninh Vi Nhàn có ý gì, cũng không thấy rõ đáy mắt cô lóe lên rốt cuộc là vui vẻ còn khổ sở, nhưng vào một khắc kia, ánh đèn phòng khách chiếu rõ khuôn mặt Ninh Vi Nhàn, chói mặt dị thường, trái tim anh đột nhiên đau. Cái loại đau đó, đời này anh sẽ không thể nào quên.
Là Ninh Vi Nhàn trao cho anh, cảm giác đau lòng đó.
Từ ngày đó trở đi, Nhan Duệ cảm giác được thái độ Ninh Vi Nhàn dịu dàng hơn, cả người cô không là gai nhọn nữa, cũng không từ chối anh đến gần, thậm chí ngủ cùng giường với anh. Nhan Duệ mừng rỡ như điên, nhưng anh mơ hồ cảm thấy có chỗ nào không đúng. Ninh Vi Nhàn giống như trở về thời điểm ban đầu kết hôn, nhìn thấy anh sẽ cười, thế nhưng nụ cười này --- anh không biết nên nói như thế nào, anh vẫn có thể cảm nhận được cô lạnh lùng và xa cách.
Loại thân cận này so với xa lánh càng làm cho anh đau khổ hơn. Nhan Duệ không biết đến gần Ninh Vi Nhàn như thế nào, anh chỉ có thể tiếp tục đi theo cô, cô đi nơi nào, anh lại đi nơi đó. Bây giờ anh thật sự quay đầu rồi, đứa bé đều có, nếu tiếp tục phong lưu nữa, sau này anh không có mặt mũi nào nhìn đứa bé. Mặc dù tập đoàn họ Nhan to lớn như thế, nhưng mà anh có tư chất hơn người, muốn hoàn toàn nắm chắc trong tay chỉ hao tổn một chút sức lực. Mỗi ngày khi Ninh Vi Nhàn ngủ say, anh liền rón rén đứng dậy đi vào thư phòng --- Ninh Vi Nhàn nói rất nhiều lần không cần anh bồi cô ngủ, nhưng Nhan Duệ vẫn thủy chung kiên trì.
Lúc quay trở lại đã hơn một giờ, Nhan Duệ không dám mở đèn, cũng không dám phát ra tiếng động nào, cởi giày trong bóng tối lần mò tìm giường, trong phòng rất yên tĩnh, tiếng thở dốc của Ninh Vi Nhàn hơi lớn.
Tiếng thở dốc từ từ, biến thành khổ sở rên rỉ. Nhan Duệ bị dọa sợ, vội vàng bật đèn đầu giường, mới phát hiện gương mặt Ninh Vi Nhàn đổ mồ hôi lạnh. Cô co rúc nằm ở nơi đó, hai chân co quắp, mặc kệ như thế nào, đều không có mở mắt. Nhan Duệ tinh mắt nhìn chân cô giống như không có cử động, chỉ là vô ý thức co rút, anh lập tức biết là chân cô đau. Phụ nữ có thai trong thời gian mang thai rất dễ bị đau chân --- anh đã xem trong sách.
Nhẹ nhàng nhấc chân cô lên, cầm chân trắng mịn của cô, nhưng cứng ngắc, giống như bị rút gân. Nhan Duệ vừa lo lắng lại gấp gáp, vội vàng nhớ lại những thứ trong sách, tìm đúng huyệt vị, trong tay anh là bắp chân trắng nõn của cô, nhưng có chút sưng, mang thai cũng không nhất định làm cho phụ nữ trở nên xinh đẹp, mà mang lại cho các cô đau khổ và hành hạ nhiều hơn.
Anh nhẹ nhàng nắn bóp, chân mày Ninh Vi Nhàn dần dẫn dãn ra, Nhan Duệ không dám dừng tay lại, anh sợ cô còn đau, vẫn tiếp tục xoa bóp cho cô, nhưng ngủ thiếp đi lúc nào không biết.
Ánh nắng buổi sáng có chút chói mắt, lúc tỉnh lại Ninh Vi Nhàn phát hiện Nhan Duệ nằm ở mép giường. Cô kinh ngạc một chút, thấy anh đang đặt tay lên chân cô, bởi vì cô nhúc nhích nhẹ theo bản năng anh xoa bóp, sắc mặt cô có chút biến hóa nhỏ, nhưng nhanh chóng biến mất, cô nhẹ nhàng rút chân ra khỏi tay anh.
Nhan Duệ nằm ở mép giường một đêm, xương sống thắt lưng đã sớm đau, anh mơ màng mở mắt ra, nhìn thấy trên giường không có ai, lập tức nhảy dựng lên, chạy vội xuống lầu, vừa mới vào phòng ăn, thấy Ninh Vi Nhàn đang ăn cháo, cả người lập tức cứng đờ, sờ sờ đầu, cười hì hì: “Ha ha, ha ha, Vi Nhàn em dậy rồi à.”
Ninh Vi Nhàn gật đầu, tiếp tục ăn cháo. Nhan Duệ có chút ngượng ngùng, trên người anh còn mặc áo ngủ, vội vàng đi lên lầu rửa mặt thay quần áo, anh nhớ rõ ràng, hôm nay là ngày kiểm tra thai nhi.
Đợi anh làm xong đi ra ngoài phòng ăn, Ninh Vi Nhàn đã ăn xong rồi. Nhan Duệ có chút sốt ruột, đẩy đĩa thức ăn trước mặt ra muốn đi cùng cô. Ninh Vi Nhàn quay đầu lại nói: “Tôi đi thay đồ trước, anh cứ ăn từ từ, không vội.”
Dịu dàng khó có được làm Nhan Duệ ngây ngẩn cả người, đợi đến khi anh lấy lại tinh thần, đã sớm không thấy bóng dáng Ninh Vi Nhàn. Sờ sờ đầu, người giúp việc mang đến một cốc sữa tươi, bị Ninh Vi Nhàn ảnh hưởng, bây giờ Nhan Duệ không uống cà phê và những đồ uống kích thích, thuốc lá cũng đã sớm bỏ.
Trước kia bữa sáng anh không có thói quen đọc báo, nhưng bây giờ tiếp nhận lấy xí nghiệp của gia tộc, anh thường đọc báo tài chính kinh tế. Người giúp việc biết nam chủ nhân đã thay đổi, vì vậy mang tờ báo lên. Nhan Duệ lật đến trang buôn bán tài chính kinh tế xem. Đầu óc anh cực kỳ thông minh, xem một lần có thể nhớ được tất cả nội dung. Tiện tay lật đến phần chính trị, nhìn xong anh bỏ tờ báo lên trên bàn, đem sữa tươi uống một hơi cạn sạch. Đi hai bước, nghĩ đến cái gì đó lại lùi lại, nhặt tờ báo lật đến phần tin tức giải trí, cẩn thận tìm, phát hiện không có anh, mới thở phào nhẹ nhõm.
Không phải là anh tự luyến, thật sự là bây giờ tiết mục tin tức giải trí không có đầu óc, anh rõ ràng đã quay đầu, vẫn còn đem anh ra nói. Thậm chí còn đánh cược, Nhan Duệ quay đầu chỉ chiếm năm phần trăm, đủ để thấy tiếng tăm của anh xâm nhập vào lòng người cỡ nào.
Về phần những thứ giải trí trong các tờ báo nhỏ, một nửa là scandal của các nghệ sĩ, không có việc gì lại lôi anh ra. Nhan Duệ mặc dù không phải là người trong giới nghệ sĩ, nhưng bề ngoài anh tuấn tú gia thế lại to lớn, nên anh được nhiều ký giả yêu thích. Trước kia anh không quan tâm, nhưng hiện tại anh quay đầu, có những tin tức kia, anh tuyệt đối sẽ không mềm lòng.
Cho đến nay phóng túng không kiềm chế được, để cho mọi người chỉ nhớ rõ Nhan Duệ là kẻ phong lưu, được rất nhiều phụ nữ ưu ái, nhưng lại bỏ quên anh là người thừa kế nhà họ Nhan. Máu lạnh và thủ đoạn, anh có không ít.
Tất cả mọi người đều bị nụ cười phong lưu phóng khoáng của anh lừa.
Mà khi anh cho mọi người thấy được, ai cũng đều kinh hãi. Cho dù biết anh thông minh hơn người nhưng Ninh Vi Nhàn vẫn cảm thấy khó tin, dĩ nhiên, đây là về sau, bây giờ việc quan trọng nhất là bồi vợ đi kiểm tra thai nhi.
Thật ra thì kiểm tra thai nhi ở nhà và bệnh viện như nhau, nhưng Ninh Vi Nhàn rất ít khi đi ra ngoài, hơn nữa trong bệnh viện thiết bị tương đối hoàn thiện, cho nên anh thà dành chút thời gian đi bệnh viện cũng không muốn ở nhà, đã từng bị Ninh phu nhân dạy dỗ toàn bộ Ninh Vi Nhà để nó qua sau đầu. Hiện tại cô là thiếu phu nhân nhà họ Nhan, nên làm cái gì, muốn làm cái gì, có thể làm cái gì, không cần nhà mẹ đẻ đến dạy. Cô đã không còn nhỏ, không còn là cô gái ngoan ngoãn làm xong tất cả bài tập cơm nước xong không ngủ được ngồi đợi ba mẹ về nhà, chờ đợi bọn họ trò chuyện.
Những người kia không thương cô, cô đã sớm học được không nên lưu luyến nữa.
Nhan Duệ đua xe rất tốt, đã từng nhận được không ít giải thưởng quốc tế lớn, xe Ferrari màu đen tao nhã chạy như băng trên đường, Ninh Vi Nhàn nhìn ngoài cửa sổ đến xuất thần: Nếu như ngày nào đó nhà họ Nhan giải tán, sụp đổ, bằng bản lãnh của Nhan Duệ, không làm ngưu lang thì có thể làm tài xế, không lo không có cơm ăn. Ngược lại là mình, giống như không thể sinh sống được.
Trong bệnh viện tốt xấu lẫn lộn, hạng người nào cũng có, nhưng giống đôi vợ chồng xuất sắc như Nhan Duệ và Ninh Vi Nhàn cực kỳ hiếm thấy. Dọc đường vẻ mặt mọi người đều là giật mình nhìn vợ chồng bọn họ, không ít người nhận ra Nhan Duệ, lấy điện thoại di động ra chụp hình, Ninh Vi Nhàn không chịu nổi đống người quấy nhiễu kia, Nhan Duệ nhìn thấy mơ hồ vợ mình có chút buồn rầu, lập tức đập vỡ mấy cái điện thoại, lập tức có người đến sơ tán nhân viên trên hành lang, những hình chụp lúc trước cũng bị ép buộc xóa đi.
Ninh Vi Nhàn không cảm thấy có gì đó không ổn. Cái thế giới này chính là như vậy được không? Cô chỉ muốn đến kiểm tra thai nhi, những người khác không có liên quan đến cô. Vì bọn họ chụp ảnh, chỉ chỉ chỏ chỏ cô, cũng đừng trách cô ỷ thế hiếp người.
Đứa bé đã hơn bảy tháng, bây giờ đi bộ Ninh Vi Nhàn cũng phải cố hết sức, lúc đứng thẳng cũng không thấy mũi chân mình. Càng đến gần ngày sinh, phản ứng nôn nghén của cô càng ngày càng xấu hơn, bệnh chân phù cũng không có chú ý đến chứng tỏ áp lực của cô quá lớn, cần điều dưỡng thật tốt. Nhưng cô không có biện pháp điều dưỡng, cả người cô nóng ruột đến quỷ dị, bác sĩ nói đây là chứng u buồn trước khi sinh, Ninh Vi Nhàn biết nếu cứ tiếp tục như vậy đối với đứa bé không tốt, nhưng khi cô gặp mặt bác sĩ tâm lý, cái gì cũng không nói ra được.
Cô bắt đầu thường mơ thấy ác mộng, mơ lại những chuyện trước kia, sức ăn giảm xuống, ăn cái gì nôn cái đó, có lúc không ăn được cái gì nhưng cũng nôn ra nước chua, thân thể và tinh thần bị hành hạ cùng lúc --- nhưng cô không nói cho Nhan Duệ biết, sợ Nhan Dệ đi theo cô như hình với bóng. Ninh Vi Nhàn không biết nên kiềm chế như thế nào, cô cảm thấy mình không thể nhìn Nhan Duệ được nữa, mỗi khi nhìn thấy anh, cô không kìm nén được tức giận và chán ghét, tình huống như thế càng ngày càng nghiêm trọng.
Nhìn bác sĩ trước mặt, cô nhẹ nhàng thở ra một hơi: “Không có cách nào sao?”
Bác sĩ khó xử, ông biết thân phận của vị ngồi trước mặt này, kiểm tra thai nhi mà ngay cả viện trưởng cũng đến, dặn dò nhiều lần, ông nào dám hầu hạ không tốt chứ? Không may chọc giận đến nhân vật lớn này, chén cơm của mình khó có thể giữ được. Nhưng ông không hiểu trong lòng người phụ nữ xinh đẹp này rốt cuộc đang nghĩ cái gì, cho nên không dám tùy tiện kết luận: “Có thể tiến hành vật lý trị liệu, dĩ nhiên, thuốc chính là hữu hiệu nhất, nhưng đứa bé đã được bảy tháng, tôi lo lắng sẽ ---”
Ninh Vi Nhàn biết dùng thuốc trong lúc mang thai sẽ ảnh hưởng lớn đến đứa bé, cô lắc đầu một cái: “Không cần thuốc.”
“Kia, kia…” Bác sĩ mồ hôi đầy đầu: “Vậy thì đành phải dùng phương pháp vật lý trị liệu bằng dụng tâm, nhưng Nhan phu nhân không chịu nhìn bác sĩ tâm lý…”
Cô làm sao có thể nhìn bác sĩ tâm lý được chứ? Thân phận của cô gây ra áp lực rất lớn, cũng không tìm được người có thể giãi bày. “Ông nói cho tôi các việc cần chú ý đi, tôi sẽ cố hết sức.”
“A, là uống nhiều nước, ăn nhiều, cho dù không muốn ăn, muốn nôn, cũng phải cố gắng ép buộc mình ăn một chút, giữ vững tâm trạng vui vẻ, thỉnh thoảng đi bộ, điều chỉnh đồ ăn thức uống, đến những nơi yên tĩnh, nếu như có thể, tham gia hoạt động xã giao thích hợp, làm cuộc sống thú vị hơn, phân tán lực chú ý giảm bớt bệnh tình…”
Nhìn bác sĩ lải nhải nói, Ninh Vi Nhàn nhịn không được buồn cười, những phương pháp dành cho người bình thường này… Thật ra không thích hợp với cô. Nhưng cô không nói gì, chỉ nói: “Quan trọng nhất là giữ vững tâm trạng vui vẻ phải không? Không nên suy nghĩ lung tung, không thể để tâm trạng bị ảnh hưởng, chú ý giấc ngủ, đúng không?”
Cô chọn những cái trọng điểm, bác sĩ gật đầu, Ninh Vi Nhàn liền đứng dậy, khẽ vuốt cằm: “Tôi biết, cảm ơn.”
“Còn có một việc…”
Cô nhìn bác sĩ muốn nói lại thôi: “Mời nói.”
“Cái đó, Nhan phu nhân từng sinh non có phải không?”
Ninh Vi Nhàn kinh ngạc, gật đầu.
“Tôi xem báo cáo kiểm tra sức khỏe của phu nhân, sau khi sinh non khôi phục không được tốt, hơn nữa thân thể của phu nhân cũng không được khỏe mạnh, cho nên, nếu như chứng uất ức này không thuyên giảm, đến lúc sinh sẽ ảnh hưởng rất lớn đến thai nhi, hơn nữa cơ thể người mẹ cũng bị tổn thương.” Bác sĩ cẩn thận nhìn vẻ mặt của Ninh Vi Nhàn, lại không nhìn ra được gì, ông cảm thấy lo lắng, không biết mình nói là đúng hay sai.
“…Tôi đã biết, cảm ơn.” Ninh Vi Nhàn đứng lên, từ từ xoay người, đáy mắt trầm lắng.
Lúc đi ra ngoài Nhan Duệ đang ở bên ngoài phòng khám đi qua đi lại, thấy cô đi ra, vội vàng bước đến: “Vi Nhàn, Vi Nhàn, như thế nào? Không có sao chứ?”
Ninh Vi Nhàn gật đầu: “Rất tốt.”
Nhan Duệ cảm thấy vẻ mặt của cô có chút xấu, muốn hỏi lại không dám, chỉ có thể bóng gió hỏi, nhưng Ninh Vi Nhàn không chịu nói, cho đến khi lên xe, cô mới nói: “Sau khi quay về anh có thể dọn đi được không?”
Cả người anh cứng đờ.
“Đợi đến khi đứa bé sinh ra rồi chuyển về.” Ninh Vi Nhàn ngoảnh đầu lại nói, sờ sờ bụng, vẻ mặt lạnh lùng, giống như đang nói một chuyện nhỏ nhặt nào đó.
Nhan Duệ gầm nhẹ từ chối: “Tại sao?”
“Tôi không muốn nhìn thấy anh.” Ninh Vi Nhàn trả lời rất thành thực, lạnh nhạt mang theo vẻ mặt mệt mỏi: “Tôi cho rằng mình có thể làm được, nhưng tôi đã yêu cầu quá cao về bản thân mình. Tôi bị chứng uất ức u sầu anh biết không?” Không đợi Nhan Duệ trả lời, cô lại nói: “Chúng ta cứ tiếp tục như vậy không được, tôi không thể chịu đựng được mỗi ngày anh xuất hiện trước mặt tôi, nhưng tôi không muốn đứa bé bị tổn thương. Tôi đã tước đoạt đi quyền lợi có một gia đình bình thường của nó, không muốn ngay cả sức khỏe của nó cũng tước đoạt. Nhan Duệ, mỗi lần nhìn thấy anh, tôi sẽ nhớ đến những chuyện anh làm trước đây, anh nói với tôi những lời đó, còn đứa bé đã mất kia nữa.”
Cô nhẹ nhàng nói ra toàn bộ, nhắm hai mắt lại: “Anh tha cho tôi đi, cứ chuyển đi đã.”
“Vi Nhàn…” Giọng Nhan Duệ tràn ngập khẩn cầu.
“Phải nhìn anh nữa, tôi sợ đến lúc đó cùng đứa bé chết trên bàn mổ. Nhan Duệ, nếu như anh cảm thấy có lỗi với tôi, nên đồng ý với tôi, chuyển ra ngoài.” Ninh Vi Nhàn che trán, giọng nói biểu lộ mệt mỏi và tuyệt vọng. Lòng của cô bởi vì Nhan Duệ mà chết lặng bể tan tành, nhưng đứa bé là hi vọng sống của cô, cô không thể vì mình mà giết chết đứa bé chưa ra đời, cho nên cách duy nhất chính là, Nhan Duệ hoặc cô phải chuyển ra ngoài. “Bây giờ anh không muốn chuyển ra ngoài, thì quay về phòng khách đi, trước khi đứa bé được sinh ra tôi không muốn nhìn thấy anh.”
Tay Nhan Duệ nắm tay lái hiện rõ gân xanh, anh mím chặt môi mỏng, hàm răng cắn chặt vào môi, máu đỏ tươi chảy ra, nhưng anh giống như không cảm thấy đau.
Bọn họ dường như đi vào ngõ cụt, trước mặt không có đường, lại không có đường quay lại. Anh cứ tiến về phía trước một bước, vết đao trong lòng Ninh Vi Nhàn lại sâu hơn, anh không bước, tim của anh sẽ biến thành mảnh nhỏ. Bất kể như thế nào, bọn họ đều không thể quay lại như trước, nhưng cũng không có tương lai sau này. Quá khứ và tương lại đã từ bỏ bọn họ, Ninh Vi Nhàn sẽ không yêu anh nữa, anh sẽ không ngừng yêu Ninh Vi Nhàn. Nhưng bọn họ ở chung một chỗ chỉ càng đau khổ hơn mà thôi, không giống như đứa bé chăn cừu lại có thể có cơ hội hối cải một lần lại một lần.
“Anh đi, anh đi, Vi Nhàn…Vi Nhàn em, em đừng đau lòng.” Nhan Duệ nhỏ giọng nói, “Khi quay về anh sẽ chuyển ra ngoài phòng khách, anh đảm bảo sẽ không xuất hiện trước mặt em, em nghỉ ngơi thật tốt, anh sẽ không quấy rầy em, tuyệt đối sẽ không quấy rầy em.”



Thử đọc