Quay Đầu - Chương 36

Tác giả: Lệ Ưu Đàm

Đánh dấu

"Anh, anh——"
Anh cứ “Anh…” nửa ngày trời cũng không nói ra cái gì, Ninh Vi Nhàn không muốn nghe liền ngáp một cái. Sau khi mang thai cô rất hay buồn ngủ. Nhan Duệ thấy cô lảo đảo đứng lên liền vội vàng đi theo phía sau. Ninh Vi Nhàn díp tịt mắt đi ra cửa phòng, trên đường đi suýt chút nữa bị vấp ngã, may mà Nhan Duệ nhanh tay đỡ cô lại.
Cô trở về phòng, Nhan Duệ cũng theo cô vào. Cô lên giường đi ngủ, Nhan Duệ cũng mang đệm hơi chuyển ra nằm theo cô. Ninh Vi Nhàn không muốn can thiệp vào bất kỳ việc gì anh làm, vì vậy cô liền kéo chăn nằm ngủ.
Nhan Duệ cũng muốn ngủ, nhưng lăn qua lôn lại vẫn không ngủ được. Bình thường vào giờ này anh làm gì ư? A … bình thường giờ này anh cũng ngủ, vì đêm hôm trước thường chơi quá khuya cho nên thời gian ban ngày anh đều dùng để ngủ bù.
Nhan Duệ đưa mắt nhìn Ninh Vi Nhàn đang rúc cả người vào trong chăn, trong lòng cảm thấy vừa chua vừa chát. Anh biết anh không đủ tư cách yêu cầu Ninh Vi Nhàn thủ thân như ngọc. Lời nói của Tương Kế mặc dù bỉ ổi, nhưng cũng không sai. Nếu như Ninh Vi Nhàn thật sự ưng thuận Tương Kế, muốn kiếm bạn tình, như vậy anh, đúng là cũng không có tư cách gì để khuyên ngăn cô.
Nhan Duệ sống ba mươi năm nay, chưa từng có việc gì anh không giải quyết được, đặc biệt là chuyện liên quan đến phụ nữ. Anh vẫn luôn cho rằng, mình làm việc gì cũng sẽ thuận lợi. Nhưng cho tới hôm nay anh mới ý thức được một sự thật vô cùng rõ ràng rằng: anh không phải thần thánh, không thể xóa hết được những chuyện đã xảy ra trong quá khứ cũng như không thể xóa được những tổn thương mà anh đã gây ra cho cô. Hiện giờ, ngoại trừ việc đem hết khả năng để bù đắp cho cô thì anh chẳng thể làm gì hơn được.
Ninh Vi Nhàn hơi thở rất nhẹ, Nhan Duệ phải nín thở mới có thể nghe được tiếng của cô. Anh không biết cảm giác hiện giờ của mình là gì, chỉ cảm thấy nghe tiếng hít thở của cô mà muốn rơi lệ. Đã rất lâu rồi họ không có ở riêng hai người với nhau như vậy, không có nước mắt, không có tổn thương, cảm giác như tất cả những chuyện không hay đều chưa từng xảy ra.
Vi nhàn. . . . . .
Anh muốn nói với cô, muốn cô tin anh thêm lần nữa, muốn cô đừng thích người đàn ông khác, muốn cô sống những ngày tháng vui vẻ cùng anh, nhưng anh không dám, anh không có tư cách nói như vậy.
Nghĩ tới cuộc sống lêu lổng vô nghĩa của mình suốt ba mươi năm, chơi đùa với biết bao cô gái, trải nghiệm qua bao nhiêu khoái cảm nhất thời, nhưng cho tới bây giờ, ở trước mặt Ninh Vi Nhàn, anh ngược lại không muốn nhớ tới bất kỳ điều gì. Anh từng ôm qua những loại phụ nữ nào, lái những loại xe đua nào, cá cược những vụ lớn thế nào … toàn bộ anh đều không nhớ. Giống như những chuyện này không phải là quá khứ của anh, anh chỉ như một người đứng xem, không hề có cảm giác mình tồn tại trong đó.



Tại sao như vậy chứ?
Thậm chí Nhan Duệ đã nghĩ rằng cả đời anh sẽ không kết hôn. Sản nghiệp nhà họ Nhan lớn như vậy, cho dù anh có tiêu xài cả đời cũng không hết. Nhưng ngay lúc này đây, đột nhiên anh lại cảm thấy cuộc đời mình vô cùng trống rỗng. Chỉ có càn rỡ, lang thang, liều lĩnh, không hề có trách nhiệm, không có mục tiêu và cũng chẳng có ý nghĩa gì.
Trên giường, Ninh Vi Nhàn đột nhiên xoay người, Nhan Duệ sợ làm cô thức giấc liền hít mạnh một hơi rồi lấy chăn chùm kín đầu, anh nằm trong bóng tối ngột ngạt nóng bức của cái chăn mềm mà hốc mắt cay xè.
Từ xưa đến nay, tình yêu là thứ mà con người không thể khống chế được. Theo thời gian nó cũng có thể biến đổi, cũng có thể lên men, mục nát, bốc mùi hôi thối, còn có thể làm cho người ta vô cùng thống khổ và hối hận. Con người một khi bị đau khổ cùng hối hận bủa vây mà không cách nào thoát ra được, ngược lại suốt ngày suốt đêm cứ nghĩ về đoạn tình cảm đã thối rữa này thì sẽ gần như phát điên.
Không thể nói Ninh Vi Nhàn không yêu Nhan Duệ. Nhan Duệ là người đầu tiên trong đời đem đến cho cô cảm giác dịu dàng cùng yêu thương. Từ nhỏ cô đã được bảo mẫu và thầy giáo riêng của gia đình kèm cặp, cha mẹ cô không hề mảy may quan tâm để ý. Khi đến tuổi liền đưa cô tới trường học chuyên đào tạo cô dâu Nhật Bản. Ở đó mọi quy định đều vô cùng hà khắc và nghiêm cẩn, càng không có chút tình người nào. Sau khi học xong trở về chưa được bao lâu, cha mẹ lại thông báo cho chô biết: họ đã sắp xếp hôn sự cho cô rồi.
Ninh Vi Nhàn là con gái, cô cũng sẽ mơ mộng. Nhưng cô không mơ mộng chuyện yêu đương lãng mạn viển vông như những nữ sinh bình thường, cô luôn biết tương lai của bản thân không nằm trong tay mình. Mà cha mẹ cô chẳng khác nào tuyên bố với cô: tương lai của cô, nửa đời sau của cô sẽ nằm trong tay một người cô chưa từng gặp mặt, một người đàn ông mà cô không hề biết cao thấp mập ốm ra sao, không hề biết nhân cách phẩm hạnh thế nào. Lúc này, việc cô có thể làm chỉ là đem toàn bộ những mong ước tốt đẹp của cô đặt vào Nhan Duệ. Thật ra, nói cho cùng thì không ai có lỗi với ai cả. Ngay từ đầu cô đã biết con người Nhan Duệ, tính cách Nhan Duệ, chắc chắn sẽ không giống với những gì cô mong ước.
Thế nhưng là con người, luôn không học được cách biết chấp nhận.
Nhan Duệ không phải là người chồng tự cô được lựa chọn, cô cũng không phải là tri kỉ của Nhan Duệ. Chỉ vì số mạng trêu đùa mà họ như những con rối bị giật dây để đến với nhau. Tuy thế, điểm nào của anh cũng phù hợp với những ước mơ trong lòng cô. Ninh Vi Nhàn cũng cảm thấy tự mình rất lộn xộn. Hôm nay cô yêu Nhan Duệ là vì nhìn thấy vẻ bề ngoài hào nhoáng cùng sự trẻ trung của anh. Nếu như ngay từ đầu cha mẹ cô gả cô cho một lão già bụng phệ, đầu to óc ngắn, quyền thế ngút trời thì sao đây? Vậy thì cô còn có thể si mê, cố chấp như vậy không?
Sẽ không, Ninh Vi Nhàn biết chắc chắn, cô sẽ không.
Cho nên cô có tư cách gì để trách cứ người khác? Mọi người đều giống nhau, luôn đổ lỗi cho người khác vì những ảo tưởng không thực tế của bản thân mình. Rồi lại vì những chuyện mình không có lỗi mà lòng áy náy.
Chỉ cần không tham lam, những chuyện này cũng sẽ không xảy ra.
Ninh Vi Nhàn đang mơ thấy ác mộng. Tay cô nắm chặt góc chăn, trán toát mồ hôi lạnh, mặt trắng bệch, răng nghiến chặt. Cô thấy mình đang nằm trên bàn mổ lạnh như băng, phía dưới loang lổ mảng lớn máu tươi, dao mổ lóe sáng màu bạc, mùi thuốc sát trùng xộc vào mũi, vách tường xung quanh một màu trắng xóa… thế nhưng lại không có tiếng trẻ con khóc.
Đứa bé, đứa bé của cô, con của cô.
Nhan Duệ bị tiếng ú ớ mê sảng của cô đánh thức. Anh mở choàng mắt, lúc mới chui vào chăn anh không hề có ý định ngủ, nhưng rúc quá lâu, bất tri bất giác lại ngủ thiếp đi. Đưa mắt nhìn sang, chỉ thấy Ninh Vi Nhàn nằm trên giường lớn miệng vẫn đang lầm bầm gì đó, lại phát hiện mặt cô trắng bệch, anh cho rằng cô khát nước, liền vội vàng đứng lên.
Ninh Vi Nhàn cảm thấy mình đang chìm xuống biển, bốn phía đều là mênh mông nước không thấy bờ. Nước lạnh giống như con dao găm cứa vào mắt, mũi, miệng cô. Cô muốn kêu cứu, nhưng lại phát hiện ra mình không hề thấy sợ hãi. Chỉ cảm thấy cơ thể bị đè nén áp lực quá lớn, nỗi thống khổ này thật sâu, thật sâu.

Cô chỉ có một mình, thực sự trơ trọi một mình. Cô đã từng có cơ hội có một đứa con, nhưng đứa bé ấy đã vì cái tình yêu ngốc nghếch của cô mà mất đi.
Mở choàng mắt ra, hình ảnh đầu tiên đập vào mắt cô là khuôn mặt đầy lo lắng của Nhan Duệ. Ninh Vi Nhàn vội sờ xuống bụng, phát hiện đứa bé vẫn ở đây, mới thở nhẹ ra. Rất khó có lúc cô không cự tuyệt Nhan Duệ như lúc này, sau khi uống liền mấy ngụm nước anh đưa tới, cả người mới tạm trấn tĩnh lại. Cô biết trạng thái tinh thần mình gần đây không được tốt. Một khi khát vọng trong nhiều năm đột nhiên tan vỡ, cho dù là ai đi nữa cũng rất khó để lấy lại được niềm tin. Nhưng cô không thể, khi con cô còn chưa ra đời, cô không thể cứ tự dày vò mình như thế.
Nhìn đồng hồ, đã sắp tới buổi tối, sau khi tỉnh lại từ ác mộng, Ninh Vi Nhàn không còn buồn ngủ nữa, liền đẩy ly nước tay anh đang đưa tới bên môi ra, nhẹ giọng nói tiếng cám ơn. Nhan Duệ không nói gì, chỉ cẩn thận canh chừng bước chân cô. Đầu óc Ninh Vi Nhàn có chút choáng váng, xỏ chân vào giày bước đi chưa được hai bước liền muốn té ngã, may mà Nhan Duệ kịp kéo cô vào trong lòng.
Lồng ngực Nhan Duệ . . . . . Thật ấm áp, ấm áp không giống với con người anh chút nào.
Ninh Vi Nhàn không muốn bị trầm mê trong đó, nhưng tay chân cô vô lực, mấy lần muốn đẩy anh ra mà không có sức lực, cuối cùng đành chịu, cúi đầu nói: “Anh đỡ em ngồi xuống đi, em không sao.”
Nhan Duệ lắc đầu: “ Không được, sắc mặt em rất không tốt, phải đi khám mới được.”
“Em không sao.” Theo anh quay lại giường, Ninh Vi Nhàn ngồi xuống, nhắm mắt lại, nhẹ nhàng thở dài. “Anh đi ra ngoài đi.”
“Vi Nhàn …..”
Ninh Vi Nhàn không nhìn Nhan Duệ, chỉ lẳng lặng ngồi đó: “Em vừa mơ thấy ác mộng, bây giờ không muốn nhìn thấy anh.” Nhìn thấy anh, cô sẽ không tự chủ được mà nhớ tới cái mà cô đã tin là tình yêu, nhớ tới niềm mong ước xa vời mà cô đã vọng tưởng trong suốt năm năm, và nhớ tới cả đứa con mà cô đã mất. Những chuyện này này đều giống như thủy triều dâng lên cứ liên tục tràn vào trong đầu cô, khiến cô không cách nào thoát ra, khiến cô không thể an tĩnh nghỉ ngơi, khiến cô muốn phát điên lên.
Cô mơ thấy ác mộng … là liên quan đến anh sao? Nhan Duệ muốn hỏi, lại không dám hỏi. Chỉ nhẹ nhàng hôn lên trán cô một cái, rồi đi ra ngoài. Ninh Vi Nhàn ngồi ở đầu giường, ánh mắt mờ mịt, cô càng ngày càng dễ mệt mỏi, không biết liệu có phải là dấu hiệu không tốt hay không.
Bàn tay trắng nõn xoa nhẹ lên bụng căng phồng, lẩm bẩm: “Con à … con đừng bỏ mẹ nha …”
Cô chỉ có đứa bé này, chỉ còn có con của cô.
Ngồi trên giường được một lát, Nhan Duệ liền đưa bác sĩ của gia đình tới. Ninh Vi Nhàn ngồi an tĩnh ở mép giường nhìn bọn họ. Bác sĩ Trần đã ngoài năm mươi tuổi lập tức lên tiếng chào hỏi. Từ trước đến nay ông luôn thấy trên người thiếu phu nhân luôn toát ra một loại khí chất đặc biệt trầm tĩnh, mỗi lần gặp cô ông đều cảm thấy thiếu gia thật ra căn bản không xứng với cô. Sauk hi nghe nhịp tim, đo nhiệt độ cho cô, ông nói: “Cả người không sao, chỉ sốt nhẹ, chú ý uống nhiều nước nghỉ ngơi tốt là được.”
Ninh vi nhàn đứng lên, khẽ mỉm cười: "Cám ơn bác sĩ Trần."
“ Thiếu phu nhân quá lời, đây là bổn phận của tôi mà.” Bác sĩ Trần cũng đứng lên theo, cười một tiếng rồi thu lại hòm thuốc. Nhan Duệ đứng một bên, vẫn còn rất khẩn trương: “ Khoan, chờ chút…! Bác sĩ Trần, cô ấy thật không sao chứ? Vừa rồi cô ấy chảy rất nhiều mồ hôi, chân tay cũng rất lạnh …”
“Không có chuyện gì đâu thiếu gia, cậu chú ý đừng để thiếu phu nhân bị cảm là được. Cô ấy bây giờ là hai người chứ không phải một, khi nhiễm cảm lại không thể uống thuốc, sẽ rất khó chịu.” Xách hòm thuốc lên, bác sĩ Trần lại nhìn khuôn mặt đầy lo lắng của Nhan Duệ lần nữa. Người trẻ tuổi thời nay … ông thật sự không hiểu nổi bọn họ muốn gì. Thế hệ trước kia của ông vẫn tốt hơn, một khi đã quyết định kết hôn thì chính là chuyện cả đời người. “Thiếu gia, thiếu phu nhân, tôi đi trước đây.”
Nhan Duệ kêu quản gia tiễn bác sĩ Trần, bàn tay lại áp lên trán Ninh Vi Nhàn. Trán cô lạnh toát, sắc mặt vẫn nhợt nhạt: “Em không sao chứ, Vi Nhàn, em thật không sao chứ?”
Ninh Vi Nhàn lắc đầu thể hiện mình vẫn khỏe, đồng thời khéo léo né tránh tay Nhan Duệ: “Em rất khỏe.”
Anh còn đang muốn nói thêm thì điện thoại di động lại vang lên, thấy là mẹ gọi tới anh liện lập tức nhận điện. Trong lúc nói chuyện lời nói lộ vẻ khó xử: “Không được, mẹ, mẹ không phải không biết hiện bụng Vi Nhàn đã lớn thế nào, nếu ba mẹ không có thời gian, vậy để Nhan Tư Tư đi đi … Cái gì? Nó đang ở nước ngoài? Nha đầu chết tiệt sao lại ra nước ngoài chứ? … Con không đi, con muốn ở nhà với Vi Nhàn. Hôm nay cô ấy đang bị sốt … Không sao, mẹ không phải lo lắng, con sẽ chăm sóc cô ấy thật tốt … Con biết rồi, con sẽ không làm cô ấy đau lòng nữa …”


Ninh Vi Nhàn nhìn anh, mơ hồ nghe được cuộc nói chuyện có liên quan tới mình, liền nói: “Để em nói chuyện với mẹ.”
Nhan Duệ đưa điện thoại di động cho cô, đồng thời ra hiệu cho cô: “Đừng có đồng ý.”
Nhưng Ninh Vi Nhàn lại đồng ý. Lúc cúp máy Nhan Duệ rất không hài lòng: “Em đang khó chịu trong người, đồng ý làm gì? Ba mẹ căn bản là không muốn đi nên lấy cớ thôi.”
Ninh Vi Nhàn không nói gì, chỉ trả lại điện thoại cho anh: “Không sao, chỉ là đi cho có mặt thôi. Ông Cố cùng hai nhà Nhan Ninh từ trước tới giờ qua lại rất tốt, em với anh phải có mặt mới thể hiện được sự tôn trọng ông ấy.”
“Biết thế … nhưng em đang không được khỏe!”
Làm như không thấy vẻ gay gắt của Nhan Duệ, Ninh Vi Nhàn xoay người đi về phía phòng thay đồ: “Anh thay quần áo đi, không có nhiều thời gian đâu, nửa giờ sau gặp lại.”
Nhan Duệ nhìn bóng lưng vợ rời đi, một lát sau hậm hực hừ một tiếng rồi cũng quay đi tìm quần áo thay.
Ông Cố cũng là một ngôi sao sáng trên thương trường. Mặc dù sản nghiệp không hơn được hai nhà Nhan Ninh, nhưng ông là người hào phóng lại có nghĩa khí vì thế rất được kính trọng trong giới. Mọi người đều biết, yến tiệc chúc thọ thật ra chỉ là bề ngoài, tìm kiếm cơ hội làm ăn, tìm phụ nữ mới là chủ yếu. Ba mẹ Nhan Duệ không thích những dối trá cùng kiểu cách trong các lễ chúc thọ, ba mẹ Ninh Vi Nhàn lại cảm thấy nếu đi sẽ hạ thấp phẩm vị của mình nên cũng không muốn đi.
Con người Ninh Vi Nhàn luôn tỏa ra khí chất trầm tĩnh khác thường, khi cô lạnh lùng thì khí chất này càng bộc lộ một cách rõ ràng hơn. Cô đứng đó, mặt không biểu hiện gì, cũng không nói gì, thậm chí mọi người cảm thấy cô có chút nhu nhược, nhưng lại không ai dám tiến đến quấy rầy chứ đừng nói là dám khiêu khích cô. Hội trường lớn như vậy, chỉ có chỗ Ninh Vi Nhàn đang ngồi là có chút an tĩnh.
Từ đáy mắt khuôn mặt cô, có thể nhìn ra hào quang mẫu tính của người sắp làm mẹ. Trông cô dịu dàng và thỏa mãn, giống như em bé trong bụng là toàn bộ thế giới của cô, tất cả những người khác cô đều không quan tâm.
Sau khi chào hỏi, ông Cố rất nhiệt tình giữ vợ chồng cô lại. Ninh Vi Nhàn thấy không thể từ chối liền ngăn cản ý muốn cự tuyệt của Nhan Duệ. Nhan Duệ thấy cô không khỏe, sợ cô sẽ không chịu đựng được sự ồn ào ở đây, muốn về nhà trước, nhưng ông Cố kiên quyết giữ họ lạị. Sau khi suy tính kỹ càng, Ninh Vi Nhàn quyết định ở lại. Ông Cố năm nay đã 60 tuổi, cũng sắp rút khỏi thương trường rồi. Người thừa kế của Cố thị là Cố Trường Chí, con trai cả của ông. Cố Trường Chí bị ông Cố chèn ép bao nhiêu năm, cuối cùng rốt cuộc cũng có ngày mở mày mở mặt. Mặc dù sản nghiệp và thế lực hai nhà Nhan Ninh vượt rất xa so với Cố gia, nhưng trên thương trường thêm bạn bớt thù, sớm một chút lôi kéo vẫn tốt hơn.
Vì bữa tối còn chưa kịp ăn đã vội vã đi dự tiệc, Nhan Duệ sợ cô đói bụng liền đi lấy cho Ninh Vi Nhàn chút đồ ăn. Ninh Vi Nhàn ngồi ở ghế sofa nghỉ ngơi, xoa xoa bắp chân, mặc dù không đi dép cao, nhưng giày đế cứng vẫn không thoải mái như dép nhung đi ở nhà, cho dù là hàng hiệu đi lâu một chút cô vẫn thấy bắp chân phù lên ê ẩm.
Sau khi xoa bóp nhẹ nhàng mấy cái, thấy đã thoải mái hơn, Ninh Vi Nhàn nhắm mắt thở nhẹ ra một cái.
Thật ra cô cũng không thích nhưng lễ tiệc xã giao kiểu này chút nào. Nhưng vì từ nhỏ đã được giáo dục khiến cô biết rằng cô buộc phải chấp nhận những thứ này. Hơn nữa, hiện nay cô cũng không còn cảm thấy khổ sở vì những thứ này nữa. Trên thế giới này có nỗi khổ nào là không chịu được đâu? Cô biết mình không phải là người đáng thương nhất. Nói về đáng thương thì những đứa trẻ không có nhà để ở, không có quần áo để mặc, thậm chí cả cơm cũng không đủ ăn còn đáng thương hơn cô nhiều.
Đang nhắm mắt nghỉ ngơi, bỗng một giọng nói sắc bén của phụ nữ truyền tới: “Cô chính là Ninh Vi Nhàn?”
Ninh Vi Nhàn không mở mắt ra, thần sắc vẫn lạnh nhạt như cũ.
Giọng của cô gái càng bén nhọn hơn: “Này, tôi đang hỏi cô đấy!”
Ninh Vi Nhàn mở mắt, khóe miệng khẽ nâng lên cười nhạt, đảo mắt nhìn một lượt từ trên xuống dưới đánh giá cô gái trước mặt. Thấy cô ta mặc toàn hàng hiệu, ngón tay đeo chiếc nhẫn kim cương lớn chói mắt, móng tay sơn đỏ chót, mặt trang điểm dầy bự phấn son, rất rõ ràng là không phải cùng phẩm cấp với mình: “Ai đưa cô tới đây, không biết ở đây không cho phép loại ong bướm xuất hiện hay sao? Ông Cố không thích những phụ nữ không đứng đắn đâu.”
Tại thời điểm khi cô vừa mở mắt, cô gái kia liền giật mình ngây ngẩn cả người. Cô ta biết Ninh Vi Nhàn không phải người bình thường, nhưng cô ta vẫn cho rằng trên TV đều là cô diễn cho thiên hạ xem, trông thì có có vẻ cao quý ưu nhã, nhưng thật ra thì cũng dễ bị bắt nạt. Xì căng đan của Nhan Duệ lúc trước chính là bằng chứng chứng minh điểm này. Nếu thật là một người lợi hại, tại sao lại có thể thờ ơ đến thế sau khi chồng mình đã làm loạn bên ngoài như vậy đây? Căn bản là không có bản lĩnh mà!
Thế nhưng sao vừa nhìn … lại không giống như vậy.
Quay đầu lén nhìn người đàn ông đưa cô ta tới với tư cách bạn gái, rồi tự cổ vũ mình cố gắng tiếp tục: “Chắc cô chưa biết tôi, tôi là ……….”
“Cô là ai, không liên quan đến tôi.” Ninh Vi Nhàn miễn cưỡng nâng mí mắt. “Nếu tôi là cô, sẽ lập tức rời khỏi khỏi tầm mắt của tôi ngay bây giờ.” Lúc trước chỉ là khiêu khích trên điện thoại, nhưng lớn mật như vậy dám tìm tới cô thì cô gái này là người đầu tiên. Thật không biết cô ta là can đảm hay là không sợ chết nữa.
Chẳng lẽ cô ta không hiểu sao? Chỉ cần cô nhìn cô ta không vừa mắt, ở xã hội thượng lưu này, cô ta đừng mong có thể bước chân vào, càng đừng mơ tưởng đến việc kiếm được tấm chồng như ý. Nhưng nghĩ lại, trên thế giới khó tránh khỏi việc có nhiều người không biết mình là ai, đăc biệt là phụ nữ. Cứ luôn nhầm tưởng rằng mình xinh đẹp tài hoa hơn người, nhưng thật ra trong mắt người khác, lại chẳng là gì hết.
Không có tiền, không có quyền, không có gia thế, thậm chí ngay cả dung mạo phong cách cũng kém xa cô, cô gái này không biết lấy dũng khí từ đâu mà dám tự tin đến kiếm chuyện với cô đây? Ninh Vi Nhàn thậm chí cảm thấy đối phó với cô ta cũng là sỉ nhục chính mình, liền lập tức đưa mắt nhìn sang, trong mắt không thể hiện chút nào khinh thường, nhưng lại khiến người khác nhìn vào cảm thấy cô đang ở tư thế cao cao tại thượng mà nhìn xuống người khác.
Giống như ở trước mặt cô, tất cả mọi người chỉ là cát bụi mà thôi.



Thử đọc