Quay Đầu - Chương 35

Tác giả: Lệ Ưu Đàm

Đánh dấu

Ăn bữa sáng xong, bình thường Ninh Vi Nhàn không có chuyện gì làm, cô chỉ đọc sách hoặc vào nhà kính trồng hoa, hôm nay cũng giống như vậy. Việc làm của cô vô cùng nhàm chán, từ trước đến nay Nhan Duệ là một người rảnh rỗi, anh sẽ nhanh cảm thấy chán thôi.
Cô nghĩ như vậy. Mặc kệ anh dây dưa như thế nào, cũng không quá ba phút đồng hồ. Đợi đến khi anh phát hiện không thú vị, sẽ tự động rời đi. Cho nên cô mới không nói cái gì nữa, ai ngờ cô đánh giá thấp sự kiên nhẫn của Nhan Duệ. Cho đến nay, ở trong mắt cô anh là người bất cần đời, phóng đãng không kiềm chế được, Ninh Vi Nhàn chưa từng thấy qua bộ dáng nghiêm túc của Nhan Duệ, cô vẫn cho rằng Nhan Duệ là người không có tính kiên nhẫn, bất kể làm một cái gì đó. Nào biết anh đi theo cô suốt mười sáu tiếng mà không chán, cô xem sách, anh liền ngồi một bên xem văn kiện, cô vào nhà kính trồng hoa, anh cũng giữ ở ngoài cửa chờ mong ---- từ sau chuyện đó, Ninh Vi Nhàn cực kỳ ghét Nhan Duệ bước chân vào nơi dành riêng cho cô, Nhan Duệ cũng nhận thức được, không được Ninh Vi Nhàn cho phép, anh sẽ không chủ động vào nhà kính trồng hoa.
Anh biết mình hồ đồ, làm tổn thương lòng cô. Hiện tại chỉ có thể bất chấp tất cả để cô có thể tha thứ, mới hi vọng gương vỡ lại lành. Nhan Duệ cảm thấy nếu bọn họ cả đời mà như vậy, anh sẽ điên mất.
Nhất định sẽ điên mất.
Lúc uống trà chiều trong nhà có khách không mời mà đến. Ninh Vi Nhàn nhìn người giúp việc mang danh thiếp đến, trong lòng cảm thấy buồn cười, chỉ cảm thấy người này rất kỳ lạ, thế giới to lớn như thế, thật sự là có rất nhiều thứ kỳ lạ. Nhan Duệ thấy cô không vui vẻ, len lén nhìn danh thiếp kia, cả người lập tức cứng đờ. Trên danh thiếp những chữ khác không lọt vào trong mắt anh, trừ hai chữ to trên danh thiếp vàng: Tương Kế.
Người đàn ông kia đến nhà bọn họ làm cái gì thế?
Anh khẩn trương nhìn Ninh Vi Nhàn, trong lòng mơ hồ cảm thấy tuyệt vọng… Cô rõ ràng cười, cười vì người đàn ông kia!
Đều nói người trong cuộc mơ hồ, lời này quả thật không sai. Nhan Duệ hoàn toàn không nhìn ra được đáy mắt cô cười nhạo và châm chọc, chỉ cảm thấy, trời muốn sập xuống! Khi anh không thể làm cho Vi Nhàn tha thứ, thì Vi Nhàn lại cười vì một người đàn ông khác!
Nhan Duệ sống ba mươi năm, từ trước đến nay mọi vấn đề phụ nữ anh đều rất thuận lợi, vô số mỹ nữ tranh giành anh, lúc nào anh cũng hưởng thụ cảm giác như thế? Bây giờ anh đã nếm trải, cảm thấy cả người giống như bị kim châm, thiếu dưỡng khí, đáy lòng ê ẩm, hận không thể xông ra mang người đàn ông quyến rũ vợ anh cắt thành tám khúc!
Anh suy nghĩ lại. Nhớ lại trước kia mình đã làm những việc khốn nạn, nghĩ đến mình và những người phụ nữ khác mây mưa trong nhà Ninh Vi Nhàn sẽ cảm thấy như thế nào, càng cảm thấy có lỗi với cô hơn. Mình đuối lý, lại đã từng làm những việc kia, giải thích thế nào chứ? Tại sao phải bắt Ninh Vi Nhàn thủ thân như ngọc vì mình? Xã hội thượng lưu những chuyện này có rất nhiều, không phải điều mới lạ gì. Hai vợ chồng trước mặt người ngoài ân ân ái ái, sau lưng nuôi vợ bé, ai cũng không can thiệp chuyện của ai. Nhưng chỉ vừa nghĩ đến Ninh Vi Nhàn sẽ nuôi một vài tiểu bạch kiểm, lên giường với bọn họ, Nhan Duệ liền tức giận muốn đập bể đồ.



“Bảo anh ta quay về đi, nói tôi không thoải mái, không muốn gặp người ngoài…” Đem danh thiếp trong tay vứt qua một bên, Ninh Vi Nhàn khẽ nhấp miệng uống nước trái cây, bây giờ cô đang mang thai, không thể uống trà, nước trái cây và sữa tươi không thể rời miệng.
Người giúp việc vừa định ra ngoài trả lời, nào có biết đã có người không được mời mà tự vào: “Ninh tiểu thư vô tình như vậy, không sợ trái tim người theo đuổi bị thương sao?”
Người vừa đến thân hình cao lớn, bộ dáng phong lưu, chính là Tương Kế.
Ninh Vi Nhàn không để ý lời hắn nói, đưa tay để ly nước xuống, nhìn Nhan Duệ một cái, nói: “Anh giải quyết hắn.”
Bốn chữ này làm Nhan Duệ nháy mắt từ địa ngục bay lên thiên đường. Anh hừ một tiếng, vênh váo hả hê, trong lòng Vi Nhàn anh tương đối quan trọng. Anh không có biết thật ra Ninh Vi Nhàn cảm thấy hai người họ rất phiền, không có ý định dây dưa cũng người nào.
Nhan Duệ hoàn toàn làm tổn thương trái tim cô, mà Tương Kế, chỉ cần ngửi mùi trên người hắn, cũng đủ để cô chán ghét rồi. Nếu như không phải vì Nhan Duệ, nếu như cô không bị tổn thương, Ninh Vi Nhàn vĩnh viễn không biết được, cô hận cha mẹ mình sâu như vậy. Cô không có cách nào đối mặt với Nhan Duệ, giống như không có cách nào đối mặt với cha mẹ, cô sợ cô sẽ điên mất, sẽ sụp đổ.
Cô cũng nhận ra, trên đời này ai có thể toàn tâm toàn ý yêu một người được chứ? Trái tim của cô đã tan nát, không thể nào vá lại. Nhan Duệ đã phá hủy hai mươi mấy năm khát vọng tình yêu hôn nhân và tất cả mọi thứ tốt đẹp của cô, cũng phá hủy nốt trái tim cô.
Có lẽ, không là Nhan Duệ, thì sẽ là những người khác. Cô sớm muộn cũng sẽ thành như vậy, chỉ là vấn đề về thời gian mà thôi. Cô nhất định sẽ trở thành một người vô tình vô nghĩa, ở chỗ này, ai không như vậy đâu. Chỉ là cô mơ mộng quá nhiều, cho nên đau khổ hơn so với người khác. Ninh Vi Nhàn tình nguyện mình đối với Nhan Duệ không tim không phổi, như vậy cô sẽ không bj tổn thương, như vậy mới không hề cố kỵ mặc kệ anh thích làm gì thì làm.
Cô không thể tin tưởng bất luận kẻ nào, bao gồm Nhan Duệ và ngay cả chính bản thân cô.
Ai cũng không biết. Chỉ có chính cô là rõ ràng nhất, cô còn sống, nhưng thật ra thì đã chết rồi.
Từ lúc đứa bé thứ nhất mất.
Bây giờ cô không đấu tranh, không do dự, không xa cầu nữa.
Từ trước đến nay Tương Kế không cần người khác khách khí, từ lúc tiến vào hắn đã nhằm vào Ninh Vi Nhàn, thấy cô giống như muốn đi, liền ngồi xuống bên cạnh cô, cầm ly nước trái cây cô vừa mới uống, uống một hớp, tràn đầy say mê: “Thật là thơm.”
Dáng vẻ bỉ ổi dâm đãng, làm cho Ninh Vi Nhàn muốn nôn.
Nhan Duệ đoạt lấy cái ly, hận đến nghiến răng, hết lần này đến lần khác bây giờ Tương Kế mới nhìn anh, nhưng lại kinh ngạc một tiếng: “Nhan thiếu, anh ở nhà sao!” Quay đầu nhìn Ninh Vi Nhàn, mới chợt hiểu ra: “Tối hôm qua tôi nghe được có không ít người phụ nữ đang tìm tung tích của anh đấy, nói thật lâu rồi không nhìn thấy anh. Thế nào, không đi ra ngoài chơi sao?”

Nghe Tương kế nói, phản ứng đầu tiên của Nhan Duệ là nhìn Ninh Vi Nhàn, thấy vẻ mặt cô lạnh nhạt, bất sở vi động, trong lòng thở phào nhẹ nhõm, nhưng lại mơ hồ đau. Anh không biết là cô thật sự không quan tâm hay là ngụy trang. Nếu như cô thật sự không quan tâm, thì nó sẽ không làm cô tổn thương, chỉ mình anh có thể nếm một chút khổ sở thôi. Nếu cô ngụy trang không quan tâm… anh hận không thể cho mình mấy cái bạt tai!” “Không cần anh phí tâm. Ngược lại là anh mới đúng, anh đến nhà chúng tôi làm gì?”
Tương Kế nhíu mày, mặt dày nói: “Tôi tới tìm Ninh tiểu thư, không liên quan đến anh.”
“Cô ấy là vợ tôi!” Nhan Duệ miễn cưỡng đè nén lửa giận trong lòng, anh biết người này làm việc luôn không theo an bài, nghĩ đến chuyện hắn muốn thiết lập quan hệ với Ninh Vi Nhàn, anh không thể tỉnh táo được.
Tương Kế là kẻ nổi danh phụ tình máu lạnh, cũng nổi danh không chừa bất cứ thủ đoạn nào, coi trọng người phụ nữ nào nhất định phải nắm trong lòng bàn tay, chơi đủ liền một cước đá văng, rất thích trêu đùa phụ nữ đã có chồng. Nhan Duệ tự xưng là phong lưu mà không hạ lưu, từ trước đến nay khinh thường làm bạn với những người như vậy. Hai người mặc dù có hoa danh ở bên ngoài, nhưng chân chính đánh nhau cũng không nhiều.
“Tôi biết.” Tương Kế nhìn Ninh Vi Nhàn: “Mọi người đều có mắt nhìn, trong nhà người giàu có bao nhiêu bẩn thỉu người nào mà không biết. Chỉ cần không can thiệp lẫn nhau, hai vợ chồng đều có thể có nhiều tình nhân. Mà tôi, xung phong trở thành người tình thứ nhất của Ninh tiểu thư.” Nói xong, hắn nở nụ cười.
Nếu không phải vì Ninh Vi Nhàn đang có mặt ở đây nên Nhan Duệ muốn giữ gìn hình tượng, phong độ của mình thì anh nhất định sẽ đá cho hắn một cước, nhất định sẽ hắt luôn ly nước trái cây lên khuôn mặt hạ lưu dâm đãng không biết xấu hổ kia của Tương Kế, anh thề anh nhất định sẽ làm như thế.
Nhưng anh chưa kịp thể hiện uy quyền của mình, thì Ninh Vi Nhàn đã cười. Nụ cười vô cùng xinh đẹp nở trên khuôn mặt cô càng làm cho cô trở lên xinh đẹp tuyệt trần. Nhan Duệ si ngốc ngắm nhìn, ánh mắt sắc bén liếc thấy Tương Kế cũng đang si mê nhìn cô, liền bốc hỏa, hận không thể nhào tới đâm mù mắt hắn ngay lập tức.
“Muốn làm người tình của tôi ư?” Ninh Vi Nhàn cảm thấy buồn cười. Đàn ông trên thế giới đều vô sỉ đến thế này nhưng lại luôn tự cho là mình đúng sao? “Anh dựa vào cái gi?”
“Anh có rất nhiều ưu điểm.” Thấy Tương Kế nói như vậy, Ninh Vi Nhàn nhướng mày, ý bảo cô đang rửa tai lắng nghe. Nhan Duệ vô cùng nóng nảy, nhưng nhìn sắc mặt Ninh Vi Nhàn anh lại không dám nói gì, chỉ có thể nhìn chằm chằm vào Tương Kế, ánh mắt hằn học như muốn băm vằm khuôn mặt hắn ra. “Anh cao ráo, dáng người rất được, thể chất mạnh mẽ, một đêm làm bảy lần tuyệt đối không có vấn đề. Anh có tiền, dáng dấp cũng coi là trong trăm người mới chọn được một, nếu em đồng ý để anh làm người tình của em, anh sẽ toàn tâm toàn ý đối xử tốt với em, tuyệt đối không quấy rầy làm khó em, hễ em gọi là anh tới.”
Ninh Vi Nhàn càng cảm thấy buồn cười: “Thế nào mà nghe như Tương thiếu gia lại bỉ ổi tới mức muốn mua bán ở đây thế? Theo lời anh nói thì hình như ngoại trừ thân xác dơ bẩn cùng với tiền ra thì anh chẳng còn cái gì khác thì phải? Đã vậy tôi chọn hẳn người có vóc dáng bề ngoài cùng tư chất nghề nghiệp hạng nhất mà mua bán không hơn là giao dịch với người như anh sao? Chẳng lẽ còn phải tiết kiệm mấy đồng tiền chơi bời ?” Nói tới đây, cô càng cảm thấy buồn cười hơn, đáy mắt đuôi mày đều dính vào nụ cười.
Cô thật không hiểu, trên đời sao lại có loại người như thế. Tự cho mình là đúng, không hiểu được mà cứ cho rằng cả trái đất cũng chỉ xoay quanh mình, giống như không có hắn ta thì thế giới sẽ đến ngày tận thế vậy.
Nhan Duệ ngẩn người, mặc dù Ninh Vi Nhàn cũng đã không ít lần nói với anh những lời tàn nhẫn, nhưng thẳng thắn trần truồng đến mức không hề có chút giữ lễ nào trong lời nói thế này thì là lần đầu tiên anh nghe thấy. Cô sinh ra lớn lên ở nhà họ Ninh, từ bé đã được dạy dỗ về lễ nghi rất bài bản, mọi cử động đều tao nhã quý phái, anh cũng không phải là chưa từng thấy cô chán ghét ai, nhưng cho dù là trường hợp cô đang đối diện với người mà cô không ưa, Ninh Vi Nhàn cũng sẽ không biểu hiện ra mặt, nhưng tại sao, đối với cái tên Tương Kế này, cô lại kích động như vậy?
Tương Kế cũng ngây người, hắn trêu hoa ghẹo bướm bao nhiêu năm nay, đây là lần đầu tiên gặp phải đối tượng khó chơi đến thế. Lần đầu nhìn thấy Ninh Vi Nhàn ở một bữa tiệc, lúc ấy hắn chỉ cảm thấy buồn cười, cô gái xinh đẹp mỹ lệ đến nhường ấy, xuất thân từ danh môn, lại đi si tình với hoa hoa công tử nổi danh Nhan Duệ. Xoay người, liền thấy Nhan Duệ đang thân mật với một cô nàng nóng bỏng nào đó, càng thấy nực cười, nghĩ rằng nếu có thể đoạt lấy cô gái si tình này, nhất định sẽ có cảm giác rất thành tựu, huống chi cô còn là vợ của Nhan Duệ, là đại tiểu thư nhà họ Ninh.
Nhưng lần thứ hai gặp mặt, hắn lại cảm thấy có chút kỳ quái, cô dường như đã biến thành người khác, cả người tản ra một loại khí chất giống như cảnh báo người lạ chớ có lại gần. Cho dù cô đã ngụy trang rất kỹ, nhưng vẫn không thể lừa gạt được ánh mắt sắc bén của hắn.
Trực giác giúp hắn biết rằng chắc chắn đã có chuyện xảy ra.
Càng theo dõi cô gái này, Tương Kế càng si mê cô. Thậm chí hắn còn tình nguyện nhân nhượng, tự đề xuất việc được làm người tình của cô. Tuy Tương gia không hơn được Nhan gia, nhưng cũng không kém hơn là bao nhiêu. Được hắn coi trọng, yêu mến tuyệt đối là điều biết bao cô gái cầu mà không được.
Mặc cho hắn nói thẳng hay ám chỉ, cô gái này luôn bày ra vẻ mặt vô cùng chán ghét. Lúc đầu, Tương Kế còn tưởng rằng cô vờ tha để bắt, nhưng càng về sau hắn càng hiểu ra, cô thật ghét hắn, coi hắn giống như loài sâu bọ vậy.
Thật kỳ lạ, mặc dù hắn không phải là người ai gặp cũng yêu ngay, nhưng ít ra cũng là hạng đàn ông được các cô gái ưa thích, bị chán ghét coi thường đến như vậy thật cũng là lần đầu tiên. Cũng chính vì thế, hắn càng muốn có được cô gái này. Mặc cho ai nói đây là thói hư tật xấu của đàn ông, hay là bản chất ti tiện của con người cũng được, dù sao đi nữa hắn đã nhìn trúng Ninh Vi Nhàn, đừng ai mong có thể thay đổi được ý hắn.
Hơn nữa, nghe mãi những lời nói gai góc lạnh lẽo của cô, hắn càng thêm hứng thú. Ừ thì … bản tính đàn ông đều ti tiện thế. “Chơi gái đàn ông phải tiêu tiền, ta chơi không cần tốn tiền, hơn nữa còn có thể kiếm tiến.” Môi mỏng nâng lên cười vui vẻ, Tương Kế nhìn chằm chằm khuôn mặt lạnh lùng của Ninh Vi Nhàn, trong lòng cảm thấy ngứa ngáy khó chịu. “Ninh tiểu thư, Tương Kế ta thật lòng thích em, em xác định chắc chắn sẽ không cùng ta ân ái sao?”
Ninh Vi Nhàn lười biếng nghiêng mắt nhìn hắn, mặt không biểu cảm gì: “Nếu như anh là trai tân, tôi còn có thể suy nghĩ một chút.”


Nhan Duệ vừa nghe, chuyện như vậy sao có thể, Tương Kế hắn so với anh mà nói còn nổi tiếng chơi bời xấu xa hơn, làm sao có thể là trai tân được chứ? Nào ngờ, anh đã đánh giá thấp độ dày da mặt của Tương Kế, hắn vẫn tự nhiên nói: “Lần đầu với em, có được không?”
Vô sỉ, thật quá vô sỉ! Nhan Duệ vừa định lao đến, Ninh Vi Nhàn lại cười, cô cười không lớn, nhưng đáy mắt đuôi mày đều mang nụ cười làm say lòng người: “ … Xin lỗi, không được.”
"Oh, vậy thì thật đáng tiếc." Tương Kế nhún vai, mắt dời về phía Nhan Duệ, không hề khách khí nói gay gắt: "Như vậy ngay từ đầu khi cùng Nhan Duệ kết hôn, Ninh tiểu thư cũng yêu cầu đối phương phải là trai tân sao?"
Nhan Duệ tức giận, vừa định đáp lời, Ninh vi nhàn lại sử dụng ánh mắt ngăn anh lại. Anh cho là cô sẽ trả lời hắn, không ngờ cô chỉ hời hợt nói một câu: " Việc này không liên quan đến anh."
Nói xong, quay người đi lên lầu, tư thế cực kỳ cao quý đẹp mắt, để lại chiến trường đầy thuốc súng cho hai người đàn ông đang nhìn nhau một cách chán ghét.
Tương Kế ngồi xuống ghế, vắt chéo chân, nhìn ly nước trái cây trong tay Nhan Duệ rồi lên tiếng trước: “Nhan thiếu gia, ta đang khát, nếu không phiền, thì mời ta ly nước trái cây đó đi.”
Nhan Duệ hừ lạnh một tiếng, đem ly nước trái cây uống một hơi cạn sạch. Tương Kế sửng sốt một chút, nhưng ngay lập tức cười khẽ: “Nhan thiếu gia sao lại hẹp hòi thế, chẳng giống với tiếng tăm phóng khoáng được đồn thổi bên ngoài chút nào.”
Phóng khoáng cái con mẹ mày, phóng khoáng để mà vợ cũng chẳng còn à!
Mắt đào hoa chớp một cái, đối phó với loại người như Tương Kế, mình càng mất bình tĩnh thì càng dễ rơi vào bẫy của hắn, cuối cùng không những sẽ bị hắn đùa giỡn đến chết, mà còn giúp hắn được lợi. Mặc dù Nhan Duệ và Tương kế không hề qua lại giao thiệp với nhau, nhưng đối với nhân phẩm, tính cách của hắn anh hiểu rất rõ ràng, ngược lại Tương Kế cũng thế, rất hiểu anh. Hai người đàn ông cứ ngồi ở phòng khách mắt to mắt nhỏ hằm hè nhau như vậy, rốt cuộc vẫn là Nhan Duệ không nhịn được. Cũng không phải anh không có tính nhẫn nại, mà do Ninh Vi Nhàn đi lên lầu đã lâu, tim anh cũng liền bay lên theo, chỉ muốn đi ngay lên xem cô đang làm gì, ngộ nhỡ có việc cần đến anh. Ngồi đây đấu mắt với tên đàn ông thối tha này không giống với tác phong của anh. “Ta nói cho ngươi biết, ngươi nên đi đi.”
Tương Kế nhấp nháy đôi con ngươi đen, duỗi ngón tay gõ gõ vào mép bàn: “Ta tới là để thăm Ninh tiểu thư, cô ấy không đuổi ta đi, Nhan thiếu gia gấp cái gì chứ?”
“Phiền ngươi gọi cô ấy là Nhan Phu Nhân.” Nhan Duệ nghiến răng, “Còn nữa, phụ nữ của ta không phải là người ngươi có thể mơ mộng đến.”
“Câu này ngươi nói không đúng rồi.” Tương Kế nhíu mày, “Chúng ta sống trong giới này, ai mà không biết đến quy định bất thành văn, vợ hoặc chồng ở bên ngoài đều có thể tự kiếm tình nhân, vợ chồng sẽ không can thiệp chuyện riêng của nhau? Chỉ cần Ninh tiểu thư chọn ta, trong trường hợp này e rằng Nhan thiếu gia chỉ có thể đứng ngoài nhìn mới đúng.”
“Mẹ kiếp.” Nhan Duệ bực đến phát điên lên, văng tục. “Không can thiệp chuyện của nhau cái con mẹ mày, Ninh Vi Nhàn là vợ tao, tao là chồng cô ấy, mày muốn chơi gái, cũng được, nhưng đừng có nhòm ngó đến người phụ nữ của tao!”
Tương Kế cười ha hả, đứng dậy, đẩy cái ghế lại vị trí cũ: “Ta không muốn chuyện sẽ đến nước này, Nhan thiếu gia đúng là người hai mặt, bản thân mình ở bên ngoài tự do phong khoáng nhưng mặt khác lại không cho phép vợ mình có người tình, bản thân không giữ nổi mình nhưng lại bắt vợ mình phải giữ thân như ngọc. Chậc, chậc … thật khó để cho Ninh tiểu thư coi trọng ngươi. Nói thật cho ngươi biết, ngoại trừ gia thế, ngươi chẳng xứng với cô ấy chút nào.”
Anh có xứng với Vi Nhàn hay không, không cần người ngoài xen vào! Nhan Duệ hí mắt, giọng nói càng thêm lạnh lẽo: “Tao nói lại lần nữa, cút ra khỏi nhà tao.”
“Sẽ có ngày ta có được Ninh tiểu thư. Nhan thiếu gia ngươi hay lắm, nhưng chắc chắn thời gian ngươi sung sướng không còn bao lâu đâu.” Tương Kế tủm tỉm cười, không hề e sợ. Theo hắn thấy, Ninh Vi Nhàn đã hoàn toàn mất tin tưởng vào tình yêu với Nhan Duệ, không thể quay lại như trước kia được nữa. Nhan Duệ bây giờ còn mạnh miệng như vậy, nhưng sớm muộn gì cũng có ngày sẽ phải khóc. Việc hắn cần làm chính là tận dụng triệt để mọi cơ hội để có được Ninh Vi Nhàn mà thôi. Có tên Nhan Duệ này làm chất xúc tác, cô gái kia chắc chắn sẽ càng ngày càng gần hắn hơn. “Có lẽ hiện tại Ninh tiểu thư chưa có tâm tư khác, nhưng Nhan thiếu gia ngươi quấy rầy làm phiền cô ấy như vậy, không đảm bảo được sẽ có ngày Ninh tiểu thư quyết định dứt tình đâu ~~~” nói xong câu này, đợi nhìn thấy sắc mặt Nhan Duệ biến đổi, tựa như muốn xông tới đánh người, hắn mới vừa cười vừa nói tiếp: “À, ta nói nhầm. Không phải là dứt tình, bởi Ninh tiểu thư sớm đã không còn yêu Nhan thiếu gia ngươi rồi. Khi đàn ông tàn nhẫn khiến người ta đau lòng, nhưng khi đàn bà tàn nhẫn thì thật là lấy mạng người a!” , rồi giống như lấy làm tiếc lắc lắc đầu, nghênh ngang đi ra ngoài.
Nhan Duệ mặt trắng bệch đứng ở đầu cầu thang, nắm tay xiết thành quyền chặt đến muốn ứa máu. Anh không phải kẻ ngốc, dĩ nhiên anh hiểu ý tứ trong lời nói của Tương Kế. Nhưng anh tin sẽ không có chuyện đó, từ trong xương tủy Vi Nhàn là người thanh cao kiêu ngạo, cho dù anh đã làm tổn thương cô sâu sắc, nhưng cô cũng sẽ không vì trả thù anh mà đi tìm người đàn ông khác. Đây chính là sự tự tôn với thân phận thiên kim tiểu thư nhà họ Ninh, không ai có thể thay đổi được.
Nhưng cũng như vậy, nếu cô quyết tâm làm ra chuyện gì thì anh cũng không có cách nào ngăn cản được.
Ví dụ như: cô không còn yêu anh nữa.
Điều anh có thể làm bây giờ, chỉ là cứ quấn lấy cô, rồi từ đó tu thân dưỡng tính, quên hết cuộc sống hoang đường trước kia, cắt đứt liên lạc với những bạn bè không tốt, cũng không đi tìm hoa hỏi liễu nữa, chỉ chuyên tâm quanh quẩn bên cô.
Nhưng … còn có thể sao?
Nghĩ đến lời nói đầy khiêu khích và châm chọc của Tương Kế, Nhan Duệ lại cảm thấy đau lòng. Anh chỉ biết hưởng lạc, luôn nghĩ rằng mỗi khi quay đầu lại Vi Nhàn sẽ luôn đợi anh mà quên mất chuyện quan trọng nhất. Vi Nhàn là một cô gái xinh đẹp, cô ưu nhã, cao quý, hào phóng, biết tiến biết lùi. Dường như mọi phẩm chất tốt đẹp của phụ nữ trên đời đều tập trung trên người cô. Cô ăn nói khéo léo, không ham giàu sang, không nông cạn, không mềm yếu, đủ để làm cho bất kỳ người đàn ông nào trên thế giới say mê.
Anh chỉ biết mình tự do phóng đãng, lại quên mất cô cũng sẽ có người ái mộ. Biết đâu có ngày cô lại giống như anh, cảm thấy tự do thật tốt, vì thế mà buông tay từ bỏ tất cả những thứ này.
Không, cô không thể từ bỏ, càng không thể quên!
Lảo đảo chạy lên lầu, Nhan Duệ đứng ở cửa phòng ngủ Ninh Vi Nhàn, tim đập thình thịch, đưa tay lên cả nửa ngày mà cũng không dám gõ cửa. Anh đứng đó thật lâu mới chậm rãi đưa tay lên cầm nắm cửa đẩy nhẹ ra.
Ninh Vi Nhàn không có ở trong phòng. Nhan Duệ hốt hoảng, vội vàng tìm khắp nơi. May mà một người giúp việc thấy dáng vẻ cậu chủ như hồn bay phách lạc mới nói cho anh biết Ninh Vi Nhàn đang ở phòng đọc sách.
Cô đang dựa vào gối tựa mềm mại xem CD dưỡng thai, hình ảnh mỗi đứa trẻ trên đó đều trẳng trẻo, non nớt nhìn vô cùng đáng yêu. Ninh Vi Nhàn lặng nhìn, lại nhớ tới đứa con trước kia đã không có duyên ở lại với cô. Thật ra thì, sao có thể nói là vô duyên đây? Là lỗi của bản thân cô nên ông trời mới bắt lại người thân vốn đã định ban cho cô. Nếu như cô đã không si tình đến mất hết lý trí, nếu như cô đã không ngu muội như thế, không kiên trì như thế, thì đứa bé đã sớm được sinh ra … thậm chí đến giờ đã có thể đi học tiểu học rồi.
Đứa con của cô, người thân của cô, cốt nhục của cô. Cũng bởi vì Nhan Duệ mà không còn.
Ninh Vi Nhàn không có cách nào tha thứ cho Nhan Duệ, càng không có cách nào tha thứ cho chính mình. Đến bây giờ cô mới nhận ra những chuyện mình làm ngu xuẩn, đáng khinh tới mức nào. Sau khi mất đi đứa con, cô không những không tỉnh ngộ, còn hết lần này đến lần khác bị anh lừa gạt suốt năm năm nay, ròng rã năm năm! Người như thế nào mà lại bị một người lừa gạt suốt năm năm đây? Nếu như không phải cô biết rất rõ mình muốn gì, Ninh Vi Nhàn sẽ cho rằng mình điên rồi.
Chỉ có người điên mới đi tin tưởng những lời dối trá của một kẻ lường gạt.
Mà cô thì không muốn làm người điên nữa.
Nhan Duệ rón rén đi tới, không dám chạm vào Ninh Vi Nhàn, chỉ ngồi xuống bên cạnh cô, cất tiếng dịu dàng mang theo ý tứ vô cùng hối hận và khổ sở: “Vi Nhàn …”
Ninh Vi Nhàn không để ý tới anh, mắt vẫn tập trung nhìn CD, dáng vẻ vô cùng nghiêm túc. Cô không dám đáp lời anh, sợ rằng mình sẽ không nhịn được ý muốn giết anh, thậm chí còn giết luôn cả chính mình.
“Thật xin lỗi.” Nhan Duệ nói nhỏ.
Thật xin lỗi. . . . . . Xin lỗi cái gì? Xin lỗi ai?
Ninh vi nhàn rất muốn hỏi, nhưng cuối cùng không thốt ra miệng. Mặc kệ Nhan Duệ nói gì, đều chẳng liên quan đến cô. Sau này, cho dù anh có làm ầm ĩ chuyện gì thì cũng chẳng có quan hệ gì tới cô nữa.
"Vi Nhàn, Vi Nhàn em nghe anh nói được không?" Nhan Duệ vội vàng nhìn cô, trong giọng nói có chút cầu khẩn. Ninh vi Nhàn nghe mà phiền chán, cô thật sự không hiểu nổi người đàn ông này rốt cuộc đang suy nghĩ gì, chỉ đưa mắt về phía anh, nhàn nhạt nói: "Anh nói đi."
Nhan Duệ có rất nhiều rất nhiều lời muốn nói, nhưng đối mặt với ánh mắt lạnh lùng không mang theo chút tình cảm nào của cô thì một chữ lại cũng không nói ra được.



Thử đọc