Quay Đầu - Chương 30

Tác giả: Lệ Ưu Đàm

Đánh dấu

Từ bữa tiệc trở về nhà, thể xác và tinh thần Ninh Vi Nhàn đều mệt mỏi. Cô đi vào nhà để túi dự tiệc xuống, lại nhìn thấy Chocolate đang vùi đầu dưới chân cầu thang. Năm năm, nó từ chú chó nhỏ giờ đã trở nên to lớn, nhưng đây là lần đầu tiên cô nhìn thấy nó đáng thương như vậy, Chocolate bị cô cưng chiều đến mức coi trời bằng vung.
Nhìn thấy Ninh Vi Nhàn quay trở về, Chocolate kích động nhào đến, kêu gâu gâu cắn vạt áo cô kéo cô đi lên lầu, Ninh Vi Nhàn vội vàng bước đuổi theo nó, nhưng cô đang mặc lễ phục dạ hội, sẽ bị nó kéo rách mất.
Càng đến gần phòng ngủ, cô càng lo lắng. Cô bắt đầu cảm thấy sợ, muốn xoay người bỏ chạy. Chocolate vẫn kêu như cũ, âm thanh rất nhỏ, giống như là tiếng nức nở. Ninh Vi Nhàn nhẹ nhàng mở cửa phòng ngủ, cả đời cô sẽ không thể quên được hình ảnh này, cô sống hai mươi mấy năm, ghê tởm nhất chính là một màn này.
Cô lẳng lặng đứng dựa vào cạnh cửa, người phụ nữ kia nhìn thấy cô, lại không nhắc Nhan Duệ, mà ôm chặt đầu vai anh, hai chân ôm chặt hông anh để tỏ rõ uy lực của bản thân, Ninh Vi Nhàn có một loại xúc động muốn nôn mửa. Cô giơ tay lên, giữ vững phong độ tiểu thư khuê các, nhẹ nhàng gõ cửa. Nhan Duệ chợt quay đầu lại, nhìn thấy cô, trên mặt hiện lên hàng loạt vẻ mặt: Áy náy, kinh ngạc, chột dạ… Mỗi lần bị cô bắt được, anh cũng làm vẻ mặt như vậy.
Cô nhắm mắt lại, xoay người rời đi.
Nhan Duệ vội vàng mặc bộ áo quần áo ngủ trên đầu giường, nhấc chân đuổi theo cô, người phụ nữ sau lưng ôm lấy anh, giọng nói mềm mại: “Duệ ~~~~~~~” mình là người phụ nữ đầu tiên anh mang về nhà, như vậy, ở trong lòng anh, mình đặc biệt phải không?
“Cút!” Nhan Duệ không kiên nhẫn đẩy tay người phụ nữ kia ra. “Khi tôi quay lại tôi không muốn nhìn thấy mặt cô, nếu không cô sẽ biết tay tôi.” Anh không quay đầu lại nói rồi chạy vội ra ngoài, để lại người phụ nữ sợ hãi ở trong phòng.
Anh tìm trong nhà nửa ngày không thấy Ninh Vi Nhàn, anh cứ nghĩ cô ở trong thư phòng, nhưng không có, phòng bếp, phòng khách,… Cũng không có. Nhan Duệ cắn răng mặc quần áo ngủ đi ra khỏi phòng khách đi vào nhà kiếng trồng hoa, trong nhà kíếng ban đêm đều bật đèn, nhưng hôm nay lại tắt, Vi Nhàn nhất định ở bên trong. Anh hào hứng chạy vào bên trong, đi được hai bước đột nhiên lại có dự cảm xấu, nhưng Nhan Duệ không có để ý, chỉ lắc đầu, đẩy cửa ra: “… Vi Nhàn?”
Rất yên tĩnh, rất yên tĩnh.
Anh sờ soạng bật đèn, Ninh Vi Nhàn đang ngồi trên ghế dài đưa lưng về phía cửa, sống lưng cô rất thẳng, cô mặc trên người lễ phục dạ hội màu tím, càng làm cho cơ thể cô thêm nhỏ bé, đường cong duyên dáng, mấy sợi tóc đen rơi xuống, càng tăng thêm phong tình.



“Vi Nhàn…” Anh nhẹ giọng gọi tên cô, nhưng Ninh Vi Nhàn không có bất kỳ phản ứng nào.
Nhan Duệ nhất thời luống cuống ---- cô chưa bao giờ không để ý đến anh, cho đến bây giờ cũng không có. Lo lắng lúc trước lại đến, anh nhịn không được ba bước cũng thành hai bước đứng trước mặt cô, lại ngây ngẩn cả người, mắt hoa đào trừng lớn.
Cô đang khóc, Vi Nhàn đang khóc!
Cô thật sự đang khóc, nhưng cô khóc không có âm thanh, mặt không chút thay đổi, nước mắt như những hạt chân châu rơi xuống. Kết hôn năm năm, Nhan Duệ chưa bao giờ thấy Ninh Vi Nhàn khóc, cho đến bây giờ cũng không có. Anh hoảng hốt vội vàng lấy tay lau nước mắt cho cô, Ninh Vi Nhàn không nhúc nhích, mặc kệ anh lau như thế nào, nước mắt sẽ lại tiếp tục chảy, giống như muốn đem mình khóc khô.
Ninh Vi Nhàn từ từ ngả sang bên cạnh, đầu dựa vào tường, nước mắt trong suốt từ khóe mắt cô rơi xuống, Nhan Duệ hoảng hốt, ôm cô nhẹ giọng dụ dỗ, những lời ngon tiếng ngọt kia Ninh Vi Nhàn không muốn nghe. Cô lẳng lặng chảy nước mắt, nhẹ giọng hỏi: “Tại sao?”
“Tại sao lại đối xử với tôi như vậy?” Ninh Vi Nhàn tiếp tục hỏi, giọng nói bình tĩnh giống như không có một chút tình cảm. “Một lần lại một lần, Nhan Duệ, anh cho rằng tôi là cái gì? Tôi là kim loại sao? Anh nghĩ chúng ta sẽ không ly hôn, cho nên anh mới lừa gạt tôi sao? Nhan Duệ, Nhan Duệ… Tại sao?”
Anh há miệng, á khẩu không trả lời được.
Ninh Vi Nhàn nhấc mắt, khóe miệng nở nụ cười giễu cợt: “Do tôi quá ngu ngốc, cho nên mới tin tưởng lời anh nói…Thật là nực cười. Tôi nghĩ rằng tôi chịu đựng, thì anh sẽ biết điều. Anh ở bên ngoài làm cái gì, tôi cũng mắt nhắm mắt mở cho qua, nhưng hôm nay anh lại đem người mang về nhà, ở trong phòng ngủ của chúng ta, ở trên giường của chúng ta… Nhan Duệ, anh được lắm.”
Lúc cô nói những lời này, nước mắt không ngừng rơi xuống: “Nhan Duệ à Nhan Duệ… Tôi đã làm gì, mà anh lừa gạt tôi như thế? Một lần lại một lần một lần cuối cùng… Tại sao tôi lại đi tin anh chứ?” Cô giống như đang hỏi anh, lại càng giống như đang tự hỏi chính mình.
Nhan Duệ nói không ra lời, chỉ nắm tay Ninh Vi Nhàn thật chặt, không để cho cô đi.
Cô khóc thật lâu, thật lâu thật lâu,.. Từ trời tối, cho đến sáng ngày thứ hai cũng không có ngừng. Không thể tin nổi con người có thể chảy nhiều nước mắt như vậy, mỗi một giọt, mỗi một giọt giống như dao găm sắc bén, đâm vào trong lòng Nhan Duệ. Anh không dám buông tay, cũng không dám chớp mắt, anh cũng không dám lên tiếng, không dám khuyên cô, không dám ôm cô, Ninh Vi Nhàn không còn nói chuyện, nhưng nước mắt thủy chung vẫn rơi không ngừng.
Cô vẫn khóc, vẫn khóc, ánh mắt cô sưng đỏ, hiện ra tia máu, giống như muốn đem mình khóc mù. Cô không từ chối Nhan Duệ đến gần, nhưng cũng không chấp nhận, ngồi trên ghế dài, dựa vào tường, không ngừng khóc.
Đau.
Đau xé gan xé ruột.
Ninh Vi Nhàn không biết cô kiên trì năm năm để làm gì. Cô cố chấp phải có được, thật sự là của cô sao? Còn nói… Cô vẫn luôn theo đuổi, nhưng thật ra có xứng đáng để cô theo đuổi không?

“Vi Nhàn, Vi Nhàn… Đừng khóc, em đừng khóc có được không?” Nhan Duệ không dám động vào cô, sốt ruột vô cùng, nhưng không dám động, cũng không dám rời cô nửa bước. Những lời xin lỗi của anh, cô cũng không để ý đến nữa, không chịu nghe anh quay vào trong nhà. Thật may trong nhà kiếng nhiệt độ không đổi, không tính là lạnh. Cho dù như vậy, nhưng khi anh cầm bàn tay nhỏ bé của cô vẫn cảm thấy lạnh như băng: “Vi Nhàn… Anh xin em, em đừng khóc nữa có được không?”
Thật là khổ… Số cô thật là khổ… Ninh Vi Nhàn ngơ ngác nhìn về phương xa, ánh mắt xuyên thấu qua mắt Nhan Duệ, không có tiêu cự, không có tình cảm.
Cô sẽ khóc chết, cô nhất định sẽ khóc đến chết mất.
Nhan Duệ tin tưởng ý nghĩ này, anh một lần lại một lần thừa nhận sai lầm của mình, cam kết không bao giờ…tái phạm nữa, thậm chí còn thề độc, nhưng Ninh Vi Nhàn không có một chút phản ứng, thậm chí liếc mắt nhìn anh cũng lười.
Suốt một ngày hai đêm, đến sáng ngày thứ hai, Ninh Vi Nhàn không chịu được nữa, hôn mê bất tỉnh. Nhan Duệ ôm cô vào trong ngực, trái tim đau đớn, đau đớn đến mức anh không có cách nào hô hấp.
Hình như tôi mơ một giấc mơ rất dài rất dài.
Giấc mơ về hai mươi mấy năm qua, nhưng cuối cùng mơ về năm năm đau lòng nhất.
Trong mơ là những người mà tôi yêu. Cha, mẹ… Còn có anh. Bọn họ đứng ở phía trước tôi, tôi chỉ cần đưa tay liền có thể với tới được, nhưng tôi đuổi theo lại đuổi theo, làm thế nào cũng không đuổi kịp.
Không có ai yêu tôi.
Giấc mơ này rất dài, tôi ngay cả khóc cũng quên. Tôi nhìn thấy cha đứng ở trước mặt tôi, mặt không thay đổi dắt tay tôi, mang tôi đi lên thảm đỏ, lạnh như băng giống như dắt một con chó.
Tôi nhìn thấy mẹ ưu nhã ngồi trên ghế salon sửa móng tay, nâng mắt lên nhìn tôi, nói: Đừng làm cho nhà họ Ninh mất thể diện.
Tôi còn thấy Nhan Duệ, anh ôm rất nhiều phụ nữ, anh hôn các cô ấy, cùng các cô ấy ở trên giường tôi mây mưa, sau đó ôm tôi dụ dỗ. Giọng nói của anh rất dễ nghe, trầm thấp,và rất dịu dàng. Anh nói anh yêu tôi, anh nói anh không thật lòng với những người phụ nữ kia, anh nói trong lòng anh chỉ có mình tôi, anh nói anh sẽ không bao giờ… tái phạm nữa.
Tôi lại nhìn thấy một đứa bé nhỏ, bé duỗi tay đòi tôi ôm, khanh khách cười, bò loạn khắp nơi. Tôi rất muốn ôm bé, hôn bé, đó là đứa bé của tôi, là cốt nhục duy nhất của tôi, tôi chưa có mà đã mất đi người thân duy nhất.
Kiên trì lâu như vậy… Tôi nhận được cái gì chứ?
Cơn ác mộng này kéo dài quá lâu, tôi muốn tỉnh táo lại, tôi không thể đắm chìm vào nó hơn nữa.
Tại sao trên đời này lại có người trăm phương ngàn kế muốn có được hạnh phúc, cuối cùng nhận được cái gì chứ? Tại sao có người bạc tình bạc nghĩa thay lòng đổi dạ, ăn nói lung tung như vậy? Tôi không hiểu, tôi thật sự không hiểu.
Thật sự tôi không hiểu. Nhưng mà, có lẽ tôi cũng không cần hiểu. Sẽ có một con đường mà tôi đi không phải nhìn thấy những cơn ác mộng dày vò này nữa, nhưng tôi lại ngại đoạn đường ấy vắng lặng tôi không muốn đi, không có chỗ nào có thể đi.
Người ngu ngốc phải bị thương tích đầy mình mới biết được sai lầm của mình, cũng chỉ có người ngu ngốc mới không tin người đi trước chỉ bảo.
Mà tôi lại chính là người ngu ngốc kia.
OOXXOOXXOOXXOOXXOOXX tôi là đường phân cách OOXXOOXXOOXXOOXX


Lần này Nhan Duệ thật sự hoảng sợ.
Anh ngồi bên cạnh giường bệnh, cầm tay Ninh Vi Nhàn không chịu buông ra, trong lòng vừa kích động vừa hối hận. Mỗi một lần ôm người phụ nữ khác, anh cũng sẽ hối hận, nhưng chưa từng hối hận như bây giờ.
“Vi Nhàn, Vi Nhàn…” mỗi một lần anh kêu tên cô, đều nắm tay hôn lên bàn tay cô, nhưng Ninh Vi Nhàn không có mở mắt. Nhan Duệ ở bên tai cô áy náy nói và hứa hẹn, cô cũng không có nghe được, nếu như nghe được, cũng sẽ không tin nữa.
Nhưng cô ngủ cũng không lâu, khoảng bảy tám giờ sau liền tỉnh. Cô vừa tỉnh, Nhan Duệ nằm ở mép giường cũng mở mắt ra, thấy cô nhìn mình, anh lập tức nắm chặt tay cô: “Vi Nhàn, Vi Nhàn em tỉnh rồi? Anh đảm bảo, đây thật sự là lần cuối cùng, anh đảm bảo!” Anh giơ tay lên thề, sau đó run rẩy ôm lấy thân thể mảnh khảnh của Ninh Vi Nhàn, nước mắt tí tách rơi xuống, rơi vào bộ đồng phục bệnh nhân màu trắng của cô.
Anh hối hận… Thật sự hối hận! Cuộc đời Nhan Duệ nói qua rất nhiều lời ngon tiếng ngọt với không biết bao nhiêu người phụ nữ, nhận được ba chữ anh nói “Thích em” cũng có khối người, nhưng người duy nhất anh nói ra “Anh yêu em”, cũng chỉ có mình Ninh Vi Nhàn. Nếu không phải Ninh Vi Nhàn té xỉu, nếu như không phải cô khóc đến tuyệt vọng, anh có lẽ sẽ tiếp tục ngu xuẩn như trước.
Ninh Vi Nhàn im lặng tùy anh ôm, không từ chối, nhưng cũng không phối hợp, một câu cũng không nói.
“Vi Nhàn, em đừng ly hôn với anh, ngàn vạn lần không nên ly hôn với anh, cho anh thêm một cơ hội cuối cùng, anh đảm bảo không bao giờ… sẽ làm em đau lòng nữa, cho anh thêm một cơ hội nữa có được không?” Anh cầm tay cô, giọng nói cầu xin, nghẹn ngào: “Chúng ta có đứa bé, chúng ta sẽ không tách ra sẽ không ly hôn được không?”
Cô nhìn anh, từ từ đem tay mình rút về, môi không có chút huyết sắc nào – giống như bình thường nói với anh. “Ừ.”
Nhan Duệ chỉ lo vui vẻ, lại quên hỏi cô, “Ừ” là đáp ứng cho anh một cơ hội nữa, hay là đồng ý không ly hôn. Anh hưng phấn ôm chặt Ninh Vi Nhàn, cô im lặng đem mặt vùi vào bả vai anh, nhẹ giọng nỉ non: “Không ly hôn, không ly hôn…” Mẹ sẽ không đồng ý, cha cũng sẽ không đồng ý, xã hội thượng lưu, có mấy người có thể thật lòng ở bên cạnh một người phụ nữ đến già được chứ? Là mình yêu cầu quá cao.
Cô cứ nói một lần lại một lần, giống như là nói cho anh nghe, cũng giống như là đang nói cho chính mình nghe.
Xã hội thượng lưu không có yêu, không có yêu, sẽ vui vẻ hơn.
Ninh Vi Nhàn nhớ lại lời mẹ nói trước khi lấy chồng, bỗng dưng cười. Đến bây giờ cô mới hiểu được lời này chứ? Mẹ nói đúng, đừng mộng tưởng hão huyền, sẽ không đau khổ.
Giờ phút này, nghe giọng nói dịu dàng của Nhan Duệ, tim cô không còn cảm giác, anh xin lỗi anh hối hận anh hứa hẹn… Cũng không ảnh hưởng đến cô, nước mắt của anh cũng không làm cô đau lòng. “Nhan Duệ, tôi mang thai có phải không?”
Anh ôm cô gật đầu: “Đúng, chúng ta có đứa bé, đứa bé của chúng ta đã quay lại.”
Ninh Vi Nhàn cúi đầu suy nghĩ một chút, nói: “Anh giúp tôi gọi bác sĩ đến, tôi có một số việc muốn hỏi bác sĩ. Sau đó anh đi về nhà đi, quần áo trên người anh nên thay đi, bị người khác nhìn thấy không được.”
Yêu cầu của cô Nhan Duệ dĩ nhiên làm theo, Ninh Vi Nhàn nhìn bóng lưng anh rời đi, ánh mắt nhàn nhạt, từ từ ảm đạm, giống như không có màu sắc. Cô dịu dàng vuốt bụng mình, đứa nhỏ đã quay lại… Đây mới là cốt nhục của cô, là người thân của cô, là người mang lại ấm áp và hạnh phúc cho cô, những người khác, đều không phải.
Bác sĩ và Nhan Duệ cùng nhau đi vào, Ninh Vi Nhàn bảo Nhan Duệ về nhà, cô hỏi bác sĩ mấy vấn đề, bác sĩ đều trả lời đầy đủ. Đây là phòng bệnh VIP, nhìn thái độ của viện trưởng cũng biết người phụ nữ này không phải là người bình thường, ông nào dám chậm trễ, Ninh Vi Nhàn hỏi cái gì, ông liền thành thật trả lời, cũng dặn dò cô tốt nhất nên điều dưỡng thân thể, nếu không lúc sinh sẽ rất nguy hiểm. Ninh Vi Nhàn đồng ý.
Biết Ninh Vi Nhàn mang thai, bố mẹ chồng và Nhan Tư Tư rất vui vẻ, đã sớm chuẩn bị xong đồ chơi giường nhỏ và quần áo của đứa nhỏ, sau khi Ninh Vi Nhàn hồi phục liền xuất viện, mới phát hiện Nhan Duệ mang cô về nhà, không phải là biệt thự trước kia, mà đến một ngôi nhà ở gần nội thành, cách bệnh viện rất gần, giao thông cũng dễ dàng, bên trong trang hoàng rực rỡ. Ninh Vi Nhàn biết anh muốn để cô quên đi cảnh anh và người phụ nữ khác mây mưa trên giường cho nên mới đổi chỗ ở, nhưng cô không hỏi cái gì, giống như tự nhiên không phát sinh chuyện gì cả.
Nhìn vào giường lớn trong phòng ngủ, Nhan Duệ nhíu mày, trong lòng có chút hốt hoảng. Anh vội đi tới chỗ tủ quần áo, mở ra nhìn, thấy bên trong không có bất cứ đồ gì của mình, liền hấp tấp vừa định đi tìm Ninh Vi Nhàn, xoay người lại đã nhìn thấy cô đang đứng ở cửa phòng, cau mày hỏi anh: “Anh ở đây làm gì?”
“Đây là phòng ngủ của chúng ta, anh tất nhiên là phải ở đây rồi.” Nhan Duệ đi tới định dìu cô đến bên giường, lại bị Ninh Vi Nhan như có như không né tránh. “Vi Nhàn, quần áo của anh đâu, sao không treo vào đây? Sao đồ đạc đều chưa dọn dẹp à?”
Ninh Vi Nhàn nhẹ nhàng vén chăn mỏng lên, mỉm cười hướng về phía anh: “Dọn dẹp rồi, tất cả đều đặt ở trong phòng anh rồi.” Vừa nói vừa cầm lược lên chải đầu, Chocolate chạy vào, cô dịu dàng xoa xoa cái đầu đầy lông của nó, ý bảo nó nằm xuống cái đệm. Chocolate ngoan ngoãn liếm liếm ngon tay Ninh Vi Nhàn, theo chỉ thị của cô liền nằm xuống.
“Vi Nhàn?”
“Phòng của anh ở ngay bên cạnh.” Cô ngước mắt lên, thu lại bàn tay đang vuốt ve Chocolate, mười ngón tay thon đặt lên đầu gối, sắc mặt dung hòa, giơ tay nhấc chân đều tao nhã, cao quý mang khí chất của người danh môn khuê tú. “Em cảm thấy chúng ta không ở chung phòng thì tốt hơn. Hiện em đang mang thai, cũng không thể giúp anh vui vẻ, anh có thể tự tìm cách giải quyết, như vậy tốt cho em, cũng tốt cho con.”
“Anh không muốn.” Anh phất tay, xoay người vùng vằng như đứa trẻ con chạy qua phòng kế bên chuyển đồ đạc của mình qua, Ninh Vi Nhàn không ngăn cản, chỉ nhẹ giọng nói: “Nếu anh nhất định chuyển vào phòng này thì em sẽ dọn sang phòng khác.”
“Vi Nhàn!” Nhan Duệ luống cuống, vọt tới trước mặt cô cầm tay cô, “Anh thật sự biết sai rồi, em cho anh thêm một cơ hội, cho anh thêm một cơ hội nữa có được không?!”
Ninh Vi Nhàn từ từ nắm lấy bàn tay đang đặt trên tay mình của anh, nhìn thẳng vào mắt anh vẻ không hiểu: “Anh đang nói gì? Anh vốn chẳng làm gì có lỗi với em.” Thấy Nhan Duệ có vẻ còn muốn nói nữa, cô tiếp lời: “Đúng rồi, đừng quên tối nay là tiệc sinh nhật chúc thọ 70 tuổi của Ông Ngô, anh với em phải cùng tham gia, đến lúc phải đi chuẩn bị một chút rồi.” Nói xong, liền đứng dậy gọi điện thoại sai người mang lễ phục tới.
Nhan Duệ ngây ngốc nhìn cô, trong tiềm thức dấy lên dự cảm chẳng lành, nhưng anh cũng không nói ra được vấn đề nằm ở đâu. Vi Nhàn không tức giận, nhưng cũng thèm để ý đến anh, tại sao? Chẳng phải cô đã tha thứ cho anh sao? Rõ ràng cũng như bao nhiêu lần trước cô đã tha thứ cho anh, thế nhưng lần này Nhan Duệ cứ cảm thấy có chỗ không đúng.
Vì không muốn làm Ninh Vi Nhàn tức giận, anh đành ngoan ngoãn đi sang phòng thay quần áo. Cởi xuống bộ quần áo phóng túng thường ngày, thay sang lễ phục chỉnh tề càng làm cho Nhan Duệ trông vô cùng phong lưu, tuấn tú. Đôi mắt đào hoa đảo qua đảo lại một cái, sóng gió liền nổi lên câu đi hồn phách của các chị em. Ninh Vi Nhàn kéo cánh tay anh, đối với ánh mắt hoặc tò mò dò xét, hoặc hâm mộ, hoặc ghen tỵ không có ý tốt của người khác cô đều làm như không thấy, trực tiếp cùng Nhan Duệ đi tới trước mặt Ông Ngô, đưa lên quà tặng mà Ba Nhan đã chuẩn bị, lại khéo léo nói mấy câu chúc mừng dễ nghe, Ông Ngô hài lòng cười ha hả, hướng về phía Nhan Duệ giơ ngón tay cái lên: “Duệ Duệ, cháu cưới được vợ tốt đấy, rất tốt đấy!! Không giống lão già ta đây, sau bốn lần lấy vợ đến nay cũng chẳng còn bà nào ở lại bên cạnh!” Ông có bốn bà vợ chính thức, nhưng người thì chết, người thì bỏ đi, chẳng ai ở lại, thậm chí ngay cả một người nam không ra nam, nữ không ra nữ cũng chẳng có.
Ninh Vi Nhàn đảo đôi mắt đẹp nhìn quanh, liền thấy không ít người nhà họ Ngô cùng nhìn chằm chằm về phía này, cười nói: “Bác Ngô nói thế chứ không có vợ thì càng lộ vẻ phong lưu tiêu sái, hơn nữa, bác Ngô trông còn vô cùng trẻ thế này, trông chẳng có vẻ gì là người già cả.”
Được người trẻ tuổi ca ngợi, Ông Ngô vui mừng ra mặt, “Biết tiến biết lùi, biết rõ đạo lý, lão già này chỉ tiếc lúc còn trẻ không gặp được người như cháu vậy! Cháu Duệ thật may mắn, thật may mắn!”
Nhan Duệ cũng mỉm cười, mắt đào hoa không tự chủ được nhìn về phía Ninh Vi Nhàn. Nhưng cô không thèm chú ý đến anh, chỉ buông tay anh rồi kéo Ông Ngô đi tới ghế salon nói chuyện phiếm, trước khi đi còn dặn anh: “Anh đi ngơi một chút, hoặc đi ăn chút đồ, nhớ là đến màn khiêu vũ mở đầu thì nhảy cùng em, chứ đừng nhảy cùng các cô gái lộn xộn mà hỏng danh tiếng.” Nói xong liền xoay người rời đi, để lại Nhan Duệ cô đơn đứng một mình, cứng ngắc.
Không biết có bao nhiêu cô gái muốn làm quen với anh, Nhan Duệ dáng dấp anh tuấn, nhìn là biết ngày con nhà đại phú đại quý, lại dịu dàng săn sóc đối với phụ nữ, là người tình trong mộng của biết bao cô gái. Hôm nay mặc dù là lễ chúc thọ của Ông Ngô, nhưng cũng có người muốn nhân cơ hội kiếm chàng rể quý, cho dù Nhan Duệ đã kết hôn, nhưng ai bảo làm Nhị phu nhân của nhà họ Nhan không tốt đây? Nhà họ Nhan sản nghiệp lớn như vậy, cho dù chỉ làm thê thiếp thì cái ăn cái mặc cả đời cũng khôn phải lo lắng rồi.
Nhưng Nhan Duệ chỉ liên tục uống rượu, anh nhíu chặt lông mày, nhìn Ninh Vi Nhàn vừa nói vừa cười với Ông Ngô, nhìn không ít người họ Ngô cứ lượn quanh bọn họ, trong lòng cảm thấy rất khó chịu. Đây không phải là lần đầu anh cùng Ninh Vi Nhàn tham dự tiệc, nhưng lần này ... Làm sao lại khó chịu như vậy chứ? Chẳng lẽ là vì thái độ của Vi Nhàn?!
Theo thông lệ, màn khiêu vũ mở đầu sẽ là Ông Ngô khiêu vũ cùng bạn nhảy, nhưng ông lấy lý do tuổi cao nên đã nhờ Nhan Duệ và Ninh Vi Nhàn thay mình nhảy điệu mở đầu. Ninh Vi Nhàn dĩ nhiên không muốn làm trái ý chủ bữa tiệc, đảo mắt một cái liền tìm thấy vị trí của Nhan Duệ. Cũng chẳng phải là cô và Nhan Nhuệ có tâm ý tương thông, càng không phải là cô luôn để ý đến anh, tóm lại muốn biết vị trí của Nhan Duệ, đơn giản chỉ cần hướng đến nơi các cô gái đang xúm lại chỗ nào thì nhất định là anh đang ở đó.
Nhưng giữa chốn đông người như vậy nếu chủ động đi tới lại có chút ảnh hưởng đến thân phận, không biết có bao nhiêu con mắt vụng trộm đang chờ xem kịch hay ở đây. Trong cái vòng luẩn quẩn xã giao của giới thượng lưu này, đối với một cặp đôi thiếu đương gia như cô và anh họ cũng chẳng có mấy cái nhìn thiện cảm. Nhan Duệ quá mức tự do phóng đãng, không thể lường trước được, còn Ninh Vi Nhàn sau khi được gả vào nhà họ Nhan thì rất ít khi xuất hiện, không biết có mánh khóe gì lợi hại mà lại vượt qua bao nhiêu tiểu thư để đứng giữa hai đại gia tộc Nhan – Ninh.
Ninh Vi Nhàn từ từ đi qua chỗ người phục vụ cầm lên ly rượu đỏ, cũng không uống, chỉ nhẹ nhàng lắc qua lắc lại, trong nháy mắt Nhan Duệ dường như biết cô đang muốn tìm anh, thấy cô đang đứng ưu nhã giữa sàn nhảy giơ lên ly rượu, liền không nói câu nào, đẩy ra mấy cô gái trang điểm lộng lẫy xung quanh, chạy thẳng đến chỗ vợ mình.
Tay ôm vào vòng eo nhỏ nhắn uyển chuyển, nhấc ly rượu từ tay cô lên uống một hơi cạn sạch, sau đó đưa ly cho người phục vụ, Nhan Duệ phàn nàn như trẻ con: “Ông Ngô cũng quá hẹp hòi rồi, đem loại rượu thế này đến đãi ta.” Thấy Ninh Vi Nhàn như có như không nhìn mình cười, lập tức trong lòng trống rỗng, lúc trước anh phóng túng khắp nơi, rượu ngon gái đẹp đều thử qua không ít, rượu này trong mắt người thường coi như là cực phẩm nhưng với anh thì cũng chẳng khác gì nước đái ngựa. Vừa định giải thích với cô, Ninh Vi Nhàn đã chủ động chuyển đề tài trước: “ Nhảy đi, nhảy xong anh qua nói vài câu với Ông Ngô, sẽ tốt trong việc giao tế sau này của anh.”
Từ trước đến nay Nhan Duệ vốn không thích những thứ lễ nghi phiền phức kiểu này, cau mặt nói: “Nhất định phải đi à?”
“Anh không muốn đi cũng không sao, tùy anh thôi.” Ninh Vi Nhàn mang theo nụ cười hoàn mỹ, tay chân mềm mại, phong cách ưu nhã, tướng mạo xinh đẹp … cùng anh bước những bước nhảy đẹp mắt trên sàn khiêu vũ làm những người đang đợi xung quanh ngây ngẩn cả người.
“Vi Nhàn, anh không có nói là không đi, anh đi, tất nhiên sẽ đi.” Nhan Duệ thấy cô mỉm cười, giọng nói nhẹ nhàng liền vội vàng đồng ý, bàn tay siết vòng eo mảnh khảnh của cô, anh mắt sáng quắc đột nhiên liếc thấy ánh mắt si mê của bao nhiêu đàn ông xung quanh, mắt đào hoa lại nhìn vào mặt Ninh Vi Nhàn, anh luôn biết cô rất đẹp, nhưng chưa lúc nào thấy cô đẹp tới mức kinh tâm động phách như lúc này. Lông mày như trăng lưỡi liềm, mắt hạnh nhân, mũi tinh xảo, môi hồng nhuận, ngũ quan đều vô cùng đẹp đẽ. Trước kia, anh từng có vô số mỹ nhân, nhưng không ai có thể đẹp được như cô. Ninh Vi Nhàn không chỉ đẹp ở hình dáng bên ngoài, hơn nữa ở cô còn toát ra vẻ thanh nhã cao quý, đây là thứ mà các cô gái bình thường không thể bắt chước được. Khí chất hơn người khiến vẻ đẹp của cô càng tăng thêm mấy phần, làm cô đặc biệt nổi bật, cho dù cô chen chúc giữa đám đông thì cũng chỉ cần liếc nhìn là nhận ra cô.
“Vậy thì tốt.” Cô không nói thêm gì nữa, đợi bài nhảy gần hết mới dặn dò thêm: “Nếu như anh còn muốn khiêu vũ nữa, nhớ để ý khoảng cách an toàn, ở đây có rất nhiều ký giả trà trộn vào, chỉ một câu nói nhỡ miệng là phiền phức sẽ kéo đến, tự anh chú ý môt chút là được.” Vừa dứt lời, nhạc cũng ngưng lại, Ninh Vi Nhàn khéo léo đẩy Nhan Duệ ra mà không lưu lại dấu vết gì, khiến trong mắt người ngoài vẫn chỉ thấy đây quả là một cặp trời sinh, thật xứng đôi vừa lứa.
Cô xoay người muốn tìm chỗ nghỉ ngơi một lát, dù sao bây giờ thân thể cũng không phải của một mình cô, cô không tự chăm sóc mình còn đợi ai chăm sóc? Nhưng vừa đi được mấy bước, một người đàn ông cao lớn liền đứng chắn trước mặt: “Nhan phu nhân, không biết có nể mặt nhảy cùng tôi một bài không?”
Người đàn ông đứng ngược sáng ánh đèn, Ninh Vi Nhàn không thấy rõ diện mạo của anh ta, chỉ cảm thấy một luồng hơi thở nguy hiểm phả vào người cô. Cô không thích người như vậy, liền lùi về phía sau một bước, không ngờ người đàn ông lại ngang nhiên tiến tiếp về phía cô, như thể nếu không mời được cô khiêu vũ sẽ không bỏ qua: “Nhan phu nhân, xin cô nể mặt.”
Ninh Vi Nhàn nheo mắt lại, vừa định cự tuyệt lại thấy mình ngã vào một vòm ngực ấm áp sau lưng. Nhan Duệ nở nụ cười làm điên đảo chúng sinh, mắt đào hoa chứa đầy tà khí: “Rất tiếc, tiên sinh, vợ tôi đang có bầu, nhảy bài vừa rồi chỉ là vì thay chủ nhân bữa tiệc mở màn, thật sự không thể nhảy cùng người lạ nữa.” Lời nói thể hiện rõ ý tứ: Ngươi là cái quái gì.
Người đàn ông xem ra rất có giáo dục liền cười, nhưng Ninh Vi Nhàn rõ ràng cảm thấy hắn đang tức giận. Người đàn ông này … thật sự rất giống cha! Giống nhau vẻ nguy hiểm, giống nhau hình dáng cao lớn, cũng giống nhau cả sự vô tình! Cô không thích người này, không thích một chút nào! Bàn tay nhỏ nhắn cầm tay Nhan Duệ đang ôm bên hông mình: “Em thấy trong người không thoải mái, muốn nghỉ ngơi một chút.”
Nhan Duệ nhẹ hôn lên trán cô: “Được.” Sau đó liền dắt cô đi, không thèm nhìn người đàn ông kia lấy một cái.
Cho đến khí cách xa người đàn ông kia, Ninh Vi Nhàn vẫn không khống chế nổi sự sợ hãi trong lòng. Người đàn ông vô tình giống cha … cô liền nghĩ cũng không muốn nghĩ đến nữa!
“Vi Nhàn, em không sao chứ? Có buồn nôn không? Có muốn ăn chút gì không?” Nhan Duệ đỡ cô ngồi xuống ghế sofa, quan tâm hỏi.
Ninh Vi Nhàn xua tay, ý bảo cô không sao: “Anh đi chơi đi, không cần để ý đến em, em rất khỏe.”
“Anh ở đây cùng em.” Nhan Duệ cũng rất cố chấp.
Cô nhắm mắt lại: “Tùy anh.” Nói xong lại khép hai mắt, vốn chỉ định giả vờ ngủ, ai ngờ cuối cùng lại thật sự ngủ thiếp đi! Đợi đến khi tỉnh lại, mới phát hiện đã đang nằm ở trên giường của mình rồi. Quần áo lễ phục trên người đã thay ra, mặc trên người cô hiện giờ chỉ là một áo ngủ bằng lụa mỏng. Ninh Vi Nhàn cảm thấy khát nước, từ trên giường ngồi dậy sờ soạng tìm cái ly, bỗng dưng sờ thấy một vật ấm áp. Cô sợ hết hồn mới phát hiện ra là Nhan Duệ, anh lại đang nằm cùng cô trên giường lớn!
Không để ý đầu vẫn còn choáng váng, Ninh Vi Nhàn chân trần bước xuống giường, tay nắm thành quyền, hơi rung động, cuối cùng ngay cả chăn gối cũng không cầm theo, liền xoay người đi ra phòng khách.
Cô sợ mình không nhịn được sẽ nôn ói.
Nhan Duệ dơ bẩn, ít nhất trong lòng cô, anh đã bẩn tới hết thuốc chữa. Ở chung một phòng với anh cô liền cảm thấy ghê tởm, lúc anh chạm vào người cô, cô sẽ luôn nghĩ đến ở những nơi cô không nhìn thấy anh ôm ấp các cô gái khác thế nào, càng nghĩ càng thấy bẩn, càng nghĩ càng thấy buồn nôn.
Tình hình này chắc cô sẽ phải đổi sang phòng ngủ khác mới được.
Sáng sớm hôm sau, đầu bếp đã làm xong bữa sáng. Ninh vi Nhàn vẫn duy trì thói quen sinh hoạt chuẩn mực như cũ, nhưng sẽ dậy muộn hơn so với bình thường hai giờ, trước đây là tám giờ thì bây giờ là mười giờ. Cô cứ tưởng rằng Nhan Duệ đã ra ngoài, không nghĩ tới anh lại đang ngồi trong phòng ăn chờ cô. Thản nhiên lên tiếng hỏi han cô rồi bảo nữ giúp việc bưng đồ ăn sáng lên. Bây giờ, cô đã không còn tự mình làm đồ ăn nữa, chẳng có quý phu nhân nào lại tự mình xuống bếp, nếu để người ngoài biết còn ra cái thể thống gì.
Trong lúc ăn sáng, mấy lần Nhan Duệ muốn nói chuyện, Ninh Vi Nhàn đều không để ý tới. Quy tắc khi ăn không nói chuyện chắc chắn anh không thể không biết. Nếu đã biết, vậy thì bắt đầu từ bây giờ nên tuân thủ rồi.
Rút ra tờ giấy ăn ưu nhã lau miệng, Ninh Vi Nhàn bưng ly sữa tươi lên uống một hớp, xoa xoa bụng, đứa bé của cô đã trở lại, lần này cô nhất định phải thật cẩn thận mới được.
doc truyen ngon tinh tai ThichTruyen.VN
Uống cạn ly trà, Ninh Vi Nhàn nhìn về phía Nhan Duệ thấy anh mấy lần muốn nói lại thôi, lạnh nhạt hỏi: “Làm sao, anh định nói gì?”
“Vi Nhàn …” Anh biết đêm qua cô rời đi, sáng dậy liền muốn hỏi cô tại sao, nhưng nhìn thấy cô cười thì lại không dám hỏi nữa, chỉ cảm thấy trong lòng chất chứa khó chịu. “Em đừng như vậy …”
Ninh Vi Nhàn nhíu chặt chân mày, ngay cả động tác cau mày của cô mà so với người bình thường khác vẫn đẹp hơn rất nhiều. “Em làm sao? Anh rốt cuộc muốn nói gì?”
Nhan Duệ đang muốn mở miệng nói, chuông điện thoại lại đột nhiên vang lên, thấy ánh mắt ra hiệu, người giúp việc lập tức đi nhận điện thoại, một lát sau liền mang ống nghe tới: “Phu nhân, có người tìm cô.”
Tìm cô?
Đưa tay nhận điện thoại, Ninh Vi Nhàn “Alô” một tiếng, sau đó không nói gì nữa, mặc cho người ở đầu bên kia nói đến văng nước miếng. Nhan Duệ thấy mặt cô lạnh đi, không biết là ai gọi, đưa mắt ý hỏi cô, Ninh Vi Nhàn cũng không thèm để ý tới anh. Người ở đầu bên kia dường như đã nói xong, Ninh Vi Nhàn khẽ cười: “Vị tiểu thư này, chỉ có người phụ nữ ngu xuẩn nhất mới ra tay với phụ nữ, định uy hiếp tôi à, cô tìm nhầm người rồi? Đầu óc ngu ngốc không sai, dù sao trời sinh chỉ số thông minh cũng chỉ có vậy. Sao cô không mở to mắt ra xem ai là người của cô, đúng là không phải cô gái nào cũng được dạy bảo đến nơi đến chốn … Sao, cô nói tôi vô liêm sỉ? Tiểu thư à, trên đời này chắc chỉ có mình cô, không thèm để ý đến việc anh ấy là người đã có gia đình còn cố tình gọi điện tới đây, sao nào, cô chưa được đi học đúng không, đến cái tội làm tiểu tam phá hoại gia đình người khác cũng không hiểu sao? Còn cần tôi phải nói rõ ràng thế nào với cô? … Tôi cũng không giữ anh ấy, nếu cô có bản lĩnh, tốt nhất là đem anh ấy đi, nếu như có thể làm cho anh ấy cưới cô thì càng tốt, còn nếu không thể … Tôi khuyên cô sớm tỉnh ra một chút, đừng có mơ mộng hão huyền, đến lúc tỉnh ra sợ là sẽ rất thê thảm. Nên biết rằng, chỉ cần tôi muốn, thì nội trong ba ngày cả cô và người nhà của cô có thể sẽ biến mất vĩnh viễn khỏi thế giới này.” Nói xong, liền ưu nhã cúp điện thoại, khóe miệng khẽ nâng lên tạo thành đường cong cười nhạt, chứa đầy vẻ giễu cợt.
Nhớ tới lúc trước cô đã đau lòng khổ sở thế nào khi nhận được cuộc gọi kiểu này, Ninh Vi Nhàn cảm thấy thật châm biếm, khổ sở thì có ích gì, chẳng qua cũng chỉ như vậy thôi.
Cô đứng dậy muốn đi lên lầu, lại bị Nhan Duệ gọi giật lại: “Vi Nhàn!”
Cô xoay người, dùng ánh mắt ý hỏi anh có chuyện gì.
“Vừa rồi điện thoại … là ai gọi tới?” Giọng anh có chút run run.
Ninh Vi Nhàn nhướng mày kinh ngạc: “Sao, anh không nghe ra à?” Nụ cười tối dần. “Là một trong những cô bạn gái của anh, về phần tên gọi là gì … hình như cô ta có nói, nhưng em không chú ý. Nếu anh muốn biết, có thể sai người giúp việc gọi lại hỏi.” Nói xong, xoay người rời đi. Nhan Duệ chạy theo bắt lấy cổ tay cô, Ninh Vi Nhàn cau mày, “Nhan Duệ, hiện tại em không muốn anh chạm vào người em, buông ra.”
Anh vốn muốn nói gì đó, nhưng nhìn không ra trong mắt Ninh Vi Nhàn ẩn chứa tâm trạng gì, anh ỉu xìu: “Thật xin lỗi … anh không biết. Thật không biết … rất nhiều cô gọi điện thoại tới sao?” Họ chẳng phải đều là các cô gái dịu dàng như nước sao? Từng người chẳng phải đều nói rằng chỉ cần có thể cùng anh vui vẻ, căn bản sẽ không quan tâm đến danh phận sao?!
“Rất nhiều?” Ninh Vi Nhàn cười nhẹ. “Nói thế nào để hình dung cho đúng đây, lúc mới đầu nhiều nhất một ngày em có thể nhận được mười cuộc điện thoại, anh nói xem? Đúng rồi, anh ở bên ngoài phóng túng làm càn đã đành, nhưng cũng không nên để mấy tờ báo lá cải đó chụp được, rồi tung tin tức gièm pha này nọ, anh tự giải quyết cho tốt đi.”
Nhan Duệ ngây ngốc nhìn Ninh Vi Nhàn biến mất sau cánh cửa phòng ngủ, thân hình cao lớn thon dài bỗng dưng mềm nhũn ra.



Thử đọc