Quay Đầu - Chương 28

Tác giả: Lệ Ưu Đàm

Đánh dấu

Lúc Ninh Vi Nhàn về đến nhà, Nhan Duệ cũng chưa về. Để hết đồ đạc vừa đi mua cùng Nhan Tư Tư xuống xong, cả người cô cũng mềm nhũn, nằm bẹp xuống giường. Nằm ở đầu giường, Chocolate hướng đôi mắt đen láy khôn ngoan nhìn cô. Ninh Vi Nhàn nhìn nó, không nhịn được, nước mắt đột nhiên rơi xuống.
Ôm Chocolate vào bếp lấy cho nó chút đồ ăn, nhìn con vật nhỏ chỉ cần một chút xíu đồ đã thỏa mãn tràn ngập sức sống, Ninh Vi Nhàn cảm thấy thế giới thật trống rỗng. Cho Chocolate ăn xong, cô quay trở lại phòng ngủ, thay quần áo chuẩn bị nghỉ ngơi, ánh mắt đảo qua mấy bộ quần áo cùng Nhan Tư Tư mua lúc trước.
Do dự một lúc lâu, cô mới run rẩy đưa tay cầm lên.
Không biết qua bao lâu, Nhan Duệ mới trở về. Trên người anh sặc sụa mùi thuốc lá, nước hoa và cả những mùi vị khác nữa. Ninh Vi Nhàn ngửi thấy, không nhịn được hắt hơi một cái. Cô ngồi dậy, thấy anh đang tìm áo sơ mi sạch trong tủ quần áo rồi đi vào phòng tắm tắm. Tiếng nước chảy ào ào không ngừng rót vào bên tai, nhưng cô lại cảm thấy Nhan Duệ quá xa xôi không thể tưởng tượng nổi.
Rõ ràng … Rõ ràng là đã cùng nhau chung sống tốt như vậy, lúc trước rõ ràng là cả hai người đều yêu thương vui vẻ bên nhau, tại sao bông nhiên lại thay đổi thế này? Ninh Vi Nhàn không hiểu, cô không hiểu, không cách nào hiểu nổi.
Nhan Duệ tắm rất nhanh, lúc ra khỏi nhà tắm trên người đã ăn mặc chỉnh tề. Ngay cả nhìn anh cũng không nhìn Ninh Vi Nhàn một cái liền chuẩn bị rời đi. Ninh Vi Nhàn không muốn anh đi, nhưng lại không có cách nào giữ anh lại. Cuối cùng, chẳng nghĩ ra cách nào, cô liền trực tiếp chạy đến ôm lấy anh, cúi đầu gọi tên anh: “Duệ …”
Thân hình thon dài thoáng cứng ngắc, không động đậy. Mấy giây sau, anh phủ tay lên hai bàn tay đang ôm hông mình, định gạt tay cô xuống. Ninh Vi Nhàn kiên trì, khuôn mặt nhỏ nhắn áp vào lưng anh, mắt ngân ngấn đầy nước, nhưng cố không để cho anh thấy, cũng cố gắng kìm nén để nước mắt không chảy xuống: “Duệ … Anh đừng đi, đừng đi …”
“Vi Nhàn, buông tay ra”
Cô lắc đầu, rồi buông lỏng tay ra, đi tới trước mặt anh. Nhan Duệ ngây ngẩn nhìn người con gái trước mặt, thân thể mềm mại trần trụi chỉ mặc một cái áo ngủ bằng voan mỏng màu đen, bộ ngực đầy đặn, vòng eo mảnh khảnh, hai chân thon dài, tất cả đều lộ ra không sót thứ gì. Bụng dưới chợt căng thẳng, Nhan Duệ lại nghĩ tới tư vị tuyệt mỹ đã từng trải qua trước đây. Anh cố gắng nhịn xuống, lông mày nhíu chặt lại: “Em thế này là muốn làm gì?”
“Ôm em, đừng đi”. Ninh Vi Nhàn không biết mình đã phải cố gắng thu hết mấy đời dũng khí mới đủ can đảm nói ra như vậy, cô chỉ biết rằng cô không muốn anh đi, cô muốn giữ anh lại, ở lại bên cạnh cô, cô … Cô yêu anh, không muốn anh rời bỏ cô. Nếu như có thể, cô nguyện lấy cả tính mạng mình đem đánh cược một lần, đánh cược xem rốt cuộc anh có tình nguyện ở lại hay không.



Bàn tay nhỏ bé nõn nà nắm lấy bàn tay to lớn rắn rỏi đặt lên bộ ngực đầy đặn. Da của cô rất đẹp, chạm vào trơn mịn giống như chạm vào đồ gốm sứ tinh xảo, lại mang theo mùi thơm mát lạnh. Nhan Duệ bị cô làm cho mê hoặc, không nhịn được nữa, chợt ôm chặt lấy cô.
Ninh Vi Nhàn nhắm mắt lại, giấu đi sự ngượng ngùng, chủ động hướng về phía anh, mở rộng hai tay ôm cổ Nhan Duệ, môi hồng chủ động đưa lên bắt đầu hôn. Nhưng tại sao, cho dù anh thân mật với cô như vậy, bọn họ hiện đang làm chuyện thân mật nhất trên đời như vậy, mà trong lòng cô lại tràn đầy trống rỗng thế này? Giống như, có những thứ mãi mãi vẫn không thuộc về mình vậy.
Cho dù có cố gắng thế nào, tất cả đều chỉ phí công.
Dục vọng của Nhan Duệ quá lớn, hôm nay Ninh Vi Nhàn quá mức mê người, anh cũng không kịp làm bước chuẩn bị liền tiến thẳng vào. Ninh Vi Nhàn cắn môi chịu đựng cơn đau, nhưng không nhịn được nước mắt tràn ra sụt sùi khóc. Cô khôn biết mình đang khóc cái gì nữa, khóc Nhan Duệ tàn nhẫn hay khóc chính mình đa tình.
Mà hơn thế, có lẽ là khóc cho tương lai mờ mịt.
Sáng sớm hôm sau, Ninh Vi Nhàn tỉnh lại, Nhan Duệ đã không còn ở nhà. Cô ngồi dậy, chỉ cảm thấy thân thể đau đớn dữ dội, khắp người đều là dấu vết Nhan Duệ lưu lại, nếu không phải gối bên cạnh hơi lõm xuống, Ninh Vi Nhàn thậm chí còn hoài nghi không biết Nhan Duệ có phải thật đã ở đây ôm mình. Cô nhắm mắt lại, rồi lại ngã vật xuống giường.
Một tiếng rên khẽ khẽ truyền đến, cô vội vàng mở mắt ra, thì ra là Chocolate. Không biết nó đã vào phòng ngủ từ khi nào, đang nằm trên sàn nhà tỏ vẻ đáng thương nhìn cô, khẽ rên ư ử, chắc là đang đói bụng.
Ninh Vi Nhàn ôm Chocolate lên giường, bỗng nghe thấy một hồi chuông chói tai, là điện thoại của Nhan Duệ, anh không mang đi.
Nhìn trên màn hình điện thoại gọi tới, tên hiện lên là “Lilya”, Ninh Vi Nhàn không dám nhận điện, cô không muốn biết đầu kia là người nào, cũng không muốn biết là nam hay nữ, giống như sợ chạm phải củ khoai nóng, sờ vào là bỏng tay. Cô đẩy điện thoại ra xa, hung hăng cắn môi, tay ôm chặt Chocolate. Chú chó nhỏ dường như biết cô đang khóc, không ngừng lè lưỡi liếm vào mặt cô, đồng thời từ cổ họng phát ra tiếng kêu u u.
Ngay cả con chó cũng thương tiếc cho cô, thế mà cái người nên thương cô nhất thì lại trở mặt vô tình, đến nhìn cô một cái cũng không muốn nhìn.
Cô ngơ ngẩn ngồi lại trên giường, thật lâu sau khóe mắt mới chảy xuống một giọt lệ.
Điện thoại di động kêu rất lâu mới ngừng, nhưng ngay sau đó lại có cuộc gọi khác gọi tới. Ninh Vi Nhàn nhìn màn hình điện thoại, rõ ràng là tên của phụ nữ, tay cô run run, muốn nghe máy, nhưng người cứ cứng ngắc, không dám cầm điện thoại lên. Chocolate nghịch ngợm đạp đạp bàn chân nhỏ của nó, không cẩn thận chạm đúng vào nút kết nối.
“… Duệ, anh còn đang ở nhà sao? Chúng em chờ anh thật lâu, không phải anh nói chỉ về nhà thay quần áo thôi sao? Tại sao lại lâu như vậy chứ, người ta đợi anh cả một đêm, anh đến nhanh lên một chút nha! Duệ, Duệ? Anh có nghe không? Duệ? Duệ ---”
Ninh Vi Nhàn run rẩy thu tay lại, cô đem điện thoại của Nhan Duệ bỏ xuống đầu giường, ôm Chocolate đi ra khỏi phòng ngủ. Rõ ràng cả đêm tối hôm qua triền miên, nhưng tại sao cô vẫn cảm thấy cách anh xa đến như vậy chứ?
Lại một hồi chuông điện thoại chói tai, Ninh Vi Nhàn sợ hết hồn, mới phát hiện là điện thoại bàn trong nhà kêu. Cô nhận điện thoại, lại là giọng phụ nữ, cô định cúp máy, người phụ nữ kia lên tiếng: “Cô chính là vợ của Duệ sao? Đại tiểu thư nhà họ Nhan phải không?”

Cô không biết mình nên phản ứng như thế nào, cô chỉ mím môi, cô được giáo dục đàng hoàng cho nên cô không có cách nào cúp điện thoại, cũng không có cách nào vui vẻ với người phụ nữ này, nắm chặt điện thoại đến mức khớp xương hơi trắng bệch, Ninh Vi Nhàn hít một hơi thật sâu, Chocolate nằm trên đầu gối cô làm nũng, cô sờ sờ đầu vuốt ve nó.
Người phụ nữ đó cười, ngông cuồng đắc ý nói: “Chính là cô nha, ngay cả đàn ông cũng không giữ được. Nhưng mà cô cũng rất lợi hại, có thể chiếm đoạt Duệ lâu như vậy, phải biết rằng một tuần anh ấy đổi phụ nữ một lần, tôi thật sự muốn gặp cô một lần, xem cô có lợi hại như vậy thật không, có thể ôm Nhan Duệ đến tận nửa năm. Không lẽ vì cô là thiên kim đại tiểu thư nên có hứng thú hơn sao?” Nói xong lại tự nhiên cười, Ninh Vi Nhàn có thể tưởng tượng được vẻ mặt của người phụ nữ đầu dây bên kia như thế nào, có lẽ đang thổi móng tay sơn đỏ tươi, lộ ra nụ cười đắc ý.
Cô đã thấy rất nhiều lần, phụ nữ của cha ở bên ngoài đều có nụ cười như vậy.
Thấy Ninh Vi Nhàn không lên tiếng, người phụ nữ kia bắt đầu nóng nảy: “Ôi chao, tôi nói này, tại sao cô không lễ phép như vậy, tôi đang nói với cô, cô không biết trả lời một câu sao?”
Trong lòng Ninh Vi Nhàn cười, tiểu tam gọi điện thoại đến nói vợ cả không lễ phép, có người như vậy sao?
“Chính vì như vậy, cô mới không thể nắm giữ được trái tim của Nhan Duệ, Duệ không thích những người phụ nữ không thú vị như cô, sáng sớm hôm nay Duệ đã đến đây, anh ấy thật nhiệt tình… Nhiệt tình quá tôi không chịu được nha, cô nghe thấy âm thanh trong nhà tắm không? Là anh ấy đang tắm đấy! Anh ấy còn mang tôi đi ra ngoài ăn cơm, cô nhất định chưa có hưởng thụ qua đi? Duệ quan tâm đến người tình như vậy, cô nên biết điều một chút, điểm tâm sáng đã chuẩn bị rồi chứ!”
“Đô” một tiếng, bên kia đã cúp điện thoại. Ninh Vi Nhàn kinh ngạc nhìn điện thoại trên tay, cố gắng kiềm chế cảm xúc, cô không nghĩ đến sẽ nhận được điện thoại của người phụ nữ khác gọi đến ra oai, cô thế nào cũng không nghĩ đến, thế nào cũng không nghĩ đến!
Chocolate nhận ra được cô đau lòng, đầu lưỡi nho nhỏ liếm qua liếm lại trên bàn tay cô, Ninh Vi Nhàn cúi đầu, hít một hơi thật sâu, cúp điện thoại xuống tay run rẩy.
Đêm qua anh ở với cô, sáng nay liền động vào người phụ nữ khác.
Cô dùng sức lắc đầu, muốn đem hình ảnh trong đầu vứt bỏ, sau đó ôm Chocolate đứng dậy, đi lấy đồ cho nó ăn. Mở cửa sổ phòng bếp ra, Ninh Vi Nhàn không muốn ăn uống cái gì, liền xuống nhà kiếng trồng hoa.
Ánh mặt trời xuyên qua cửa sổ thủy tinh. Ninh Vi Nhàn nhớ nửa năm trước cô còn là đại tiểu thư nhà họ Ninh, hiện tại là vợ của nhà họ Nhan. Cô nhắm mắt lại, cảm thấy mệt mỏi.
Ninh Vi Nhàn không lên mạng, cô luôn luôn không thích Internet, cảm thấy nó chính là thứ mà loài người tạo ra để hủy diệt loài người, nếu không cần thiết thì nhất thiết cô không động vào. Nhan Duệ không trở về nhà, cô cũng không muốn tham gia dự tiệc, hơn nữa từ khi gả cho anh, cô cũng chưa có đi định kỳ làm SPA và không đi thẩm mỹ viện, cả ngày ở nhà xem sách dạy nấu ăn, chờ Nhan Duệ quay về.
Nhưng kể từ khi anh đi lần này, anh không quay về.
Ninh Vi Nhàn sạc điên thoại cho anh đủ pin, lẳng lặng đợi ở nhà, không có người đến quấy rầy cô, trừ người mang rau quả tươi đến, trong nhà an tĩnh chỉ có một mình cô, nhưng cũng may còn có Chocolate bên cạnh cô, cũng không tính là cô đơn.
Ở chỗ này, với nhà họ Ninh trước kia, lại có gì đó khác nhau? Ít nhất ở nhà họ Ninh, cô không cảm nhận được đau lòng như thế, cũng không nhận được nhiều điện thoại ra oai như vậy.
Đúng vậy, ngắn ngủi một tuần lễ, cô nhận được mười mấy cuộc điện thoại của phụ nữ gọi đến. Lúc đầu có đau lòng, sụp đổ… Đến bây giờ đau lòng cũng như không, Ninh Vi Nhàn không thể hình dung được tâm tình mình giờ phút này như thế nào.
Đang ngồi trên ghế salon trêu chọc Chocolate, chuông điện thoại lại vang lên. Ninh Vi Nhàn thở dài, đưa tay lấy điện thoại nghe máy: “Thật xin lỗi, Nhan Duệ không có ở đây ----” một câu chưa nói xong liền cứng đờ.
“Vi Nhàn, con đang ở nhà?”
Là điện thoại người nhà gọi.


“… Phải.” Ninh Vi Nhàn theo thói quen cuộn tròn người lại: “Mẹ gọi cho con có chuyện gì không?”
“Mẹ gọi cho con chỉ xác định xem con có làm được những điều mẹ dạy cho con trước kia không, để bây giờ con sẽ không vì những tin tức kia mà mất khống chế, thế là được rồi.” Nói xong liền cúp điện thoại, không để Ninh Vi Nhàn hỏi thêm.
Tin tức… Tin tức gì?
Ninh Vi Nhàn nhíu mày, cô thường không thích đọc báo, thích ru rú ở trong nhà, nhưng trong thư phòng có máy tính vẫn có thể kết nối Internet, suy nghĩ một chút, liền để Chocolate xuống, nhưng tiểu tử kia không thể rời cô, theo cô đi vào thư phòng.
Mở tin tức ra, ngay trang đầu là hai hàng chữ đỏ tươi: Thiếu gia nhà họ Nhan qua đêm với mỹ nữ ở khách sạn, nửa tháng không về nhà. Để làm chấn động sự kiện, còn thêm ba dấu chấm than ở phía sau.
Ninh Vi Nhàn nhìn những dòng chữ kia, trong lòng hoảng hốt.
Tại sao lại như vậy chứ?
Cô không hiểu.
Cô thật sự không hiểu.
Rõ ràng trước đó bọn họ còn rất tốt, rất hạnh phúc, tại sao chớp mắt liền biến thành như vậy? Nhan Duệ… Nhan Duệ, trong lòng anh rốt cuộc nghĩ như thế nào, nói cho em biết được không? Em quá ngu ngốc, không cách nào hiểu được những lời anh nói, anh nói cho em biết có được hay không?
Nắm con chuột trong tay run rẩy, Ninh Vi Nhàn hít một hơi thật sâu, tắt máy vi tính, đem đầu vùi vào lòng bàn tay, cô trúng tà sao? Tại sao cô lại như vậy, hèn mọn đi yêu một người chứ? Cô chỉ muốn một mái nhà mà thôi, tại sao Nhan Duệ lại không thể cho cô chứ?
Cô không chịu nổi nước mắt sắp rơi, đột nhiên nghe thấy tiếng Chocolate kêu, tiếng kêu rất nhỏ, báo hiệu chủ nhân trở về. Không lẽ, không lẽ anh ấy quay về rồi? Ninh Vi Nhàn vội vàng vỗ vỗ mặt mình, sợ bị nhìn ra đầu mối gì, sau đó đi ra khỏi thư phòng, Nhan Duệ đang ngồi trên ghế salon trêu chọc Chocolate, thấy cô đi ra, vẻ mặt có chút cứng ngắc, lại không lên tiếng. Ninh Vi Nhàn hỏi: “Anh đã về rồi, đói bụng không, có muốn ăn chút đồ gì đó không?”
Mặt Nhan Duệ giật giật, buồn buồn nói: “Không cần, em không cần bận rộn, tôi quay trở lại lấy điện thoại di động.” Phi, trong lòng anh khinh bỉ chính mình, anh nhìn thấy tiêu đề mới trên báo chí mới về nhà, chỉ sợ cô nhìn thấy… Bây giờ nhìn lại, cô giống như không biết sự việc kia, anh còn quay về nhà, anh đang lo lắng cái gì chứ? Cô có biết hay không liên quan gì đến anh chứ?
Ninh Vi Nhàn a một tiếng: “Em vừa mới sạc pin, để em đi lấy.”
“Không cần!” Lời vừa nói ra khỏi miệng liền ý thức được mình nói quá lớn: “Tôi đi mua cái mới.” Trên thực tế phát hiện mình không có mang điện thoại di động anh đã mua mới, Nhan Duệ muốn nói điều gì, nhưng nhìn khuôn mặt Ninh Vi Nhàn tràn đầy mong đợi và dịu dàng, trong lòng xao động, đột nhiên đứng dậy rồi đi ra ngoài.
“Duệ ---” Ninh Vi Nhàn đuổi theo, cẩn thận hỏi: “Anh muốn đi đâu vậy?”
Nhan Duệ lạnh lùng quay đầu lại: “Tôi đi đâu cần phải báo cáo với cô sao?”
Môi khẽ mở, cuối cùng vẫn không nói gì, miễn cưỡng cười cười: “… Em không có ý này, thế… Tối hôm nay anh có về nhà không?”
“Không xác định.” Anh xoay người hướng nhà để xe đi, Ninh Vi Nhàn bước nhỏ theo sau, hai người thủy chung duy trì khoảng cách ba bước.
Đến nhà để xe, Nhan Duệ theo thói quen móc túi lấy chìa khóa, sờ soạng nửa ngày mới phát hiện không thấy chìa khóa xe. Anh tức giận khẽ nguyền rủa, đều tại người phụ nữ này, cho nên anh mới quên mang chìa khóa, về nhà liền tiện tay để trên bàn trên tầng.
Ninh Vi Nhàn nhận ra anh không mang chìa khóa, vội vàng nói: “Để em đi lấy cho anh, anh chờ một lát được không?” Cô nhìn anh, tràn đầy mong đợi.
Bị đôi mắt kia nhìn trong lòng anh cảm thấy khó chịu, Nhan Duệ nhàn nhạt liếc cô một cái, không thể không gật đầu, Ninh Vi Nhàn lập tức nở nụ cười, xoay người chạy vào trong nhà.
Nhan Duệ há miệng, không nói được lời nào. Anh muốn nói cô chạy chậm lại một chút, sân lớn, còn có rất nhiều đá cuội, anh thật sự sợ cô không cẩn thận té ngã, ở chung với nhau gần một năm, anh biết cô rất sợ đau, cho dù là trên thân thể hay trên tinh thần.
Nhưng cuối cùng anh vẫn không nói một chữ.
Mấy ngày nay, cho dù anh không ở trong nhà, nhưng anh càng ngày càng dao động, thậm chí khi đối mặt với trò đua xe anh thích nhất anh cũng không có hứng thú. Trong ngực ôm những người phụ nữ khác nhau, lại luôn nhìn ra khuôn mặt Ninh Vi Nhàn. Nhưng cứ quay đầu như vậy, anh không cam lòng, anh mới hai mươi bảy tuổi, sớm như vậy liền thành gia lập nghiệp, sinh mệnh còn gì là niềm vui thú chứ?
Mà Ninh Vi Nhàn cũng không có suy nghĩ nhiều như vậy, cô chỉ khát vọng ấm áp về tình yêu phụ nữ, từ khi cô biết cả đời này mình đều phải ở cùng Nhan Duệ, cô liền không hối hận, mà là yêu anh, cũng hi vọng anh có thể yêu cô.
Đây chính là tình yêu, cô cho người ta, người ta không nhất định cho cô, thậm chí không nhất định phải cho cô, dù cô có tốt đến đâu.
Nắm chặt chìa khóa trong tay, Ninh Vi Nhàn sốt ruột muốn đưa chìa khóa cho Nhan Duệ, cho nên xuống lầu với tốc độ nhanh hơn bình thường, sợ anh sốt ruột, tức giận bỏ đi, ngay cả nói cũng không cho cô nói một câu. Nhưng không cẩn thận, chân đạp vào khoảng không, cả người bị rơi xuống, trong lúng cuống quýt, cô chỉ kịp ôm đầu.
Thật may ngã không nghiêm trọng lắm, Ninh Vi Nhàn thở phào nhẹ nhõm, đứng dậy. Nhưng dưới bụng đột nhiên đau nhói, cô luống cuống, mắt to luống cuống nhìn xuống, chỉ thấy trên váy vàng nhạt có một vết máu nhỏ, từ từ lan ra, nhuộm thành một mảnh chói mắt. Màu đỏ kia, còn tiếp tục khuếch tán ra xung quanh… Càng lúc càng lớn, càng lúc càng lớn…
Này, đây là ---?
Khuôn mặt nhỏ nhắn thoáng chốc trắng bệch, trái tim đau đớn khiến cô mở miệng cầu cứu cũng không còn khí lực, nhà để xe cách nhà chính quá xa, Nhan Duệ không nghe được tiếng kêu cứu của cô, trong nhà lại không có người giúp việc… Ngay cả điện thoại cũng cách cô rất xa.
Ninh Vi Nhàn chống đỡ đứng dậy, khó khăn đi đến chỗ điện thoại, dọc theo đường đi, máu tươi tràn đầy.
Cái cán tuyết trắng mồ hôi lạnh chảy ròng ròng, máu giống như nước lũ từ trong cơ thể cô trào ra, nhưng cô không kịp đau, hóa ra cô mang thai, cô vô tâm ngay cả làm mẹ cũng không biết! Lúc biết lại là lúc đứa nhỏ gặp nguy hiểm!
Nhưng bất kể như thế nào cô cũng không với tới được điện thoại trên tủ, cánh tay mảnh khảnh giơ lên thật lâu, thế nào cũng không lấy được, cuối cùng chỉ có thể vô lực buông xuống.
Mà ở trước cửa nhà để xe Nhan Duệ tâm tình thấp thỏm. Anh chờ hơn nửa giờ, người phụ nữ ngu ngốc kia sao còn chưa quay trở lại chứ? Sẽ không xảy ra chuyện gì đấy chứ? Nếu không nhanh chân đến thử xem?
Vừa mới nghĩ như vậy, anh liền mắng chửi mình một câu, trí tưởng tượng quá phong phú, ở nhà có thể xảy ra chuyện gì chứ? Vì vậy anh cố ý bỏ qua trái tim rối loạn, móc điện thoại ra gọi.
Mười phút sau, một chiếc xe mui trần thể thao dừng trước cửa biệt thự, bên trong xe là một người phụ nữ cao gầy, Nhan Duệ thay đổi tư thế từ dựa vào xe thành đứng, ưu nhã đi ra ngoài, đóng cổng, ngồi lên xe, nghênh ngang đi.
Nhưng chiều nay, bất kể anh chơi như thế nào, cũng cảm thấy có cái gì đó không đúng, giống như chỗ nào đó có vấn đề, mà anh không biết được. Không cao hứng nổi, cũng không muốn đi đua xe, chỉ có thể ở trong quán rượu uống say khướt, mới quay về nhà.
Trong nhà rất yên tĩnh, không có một âm thanh nào, Ninh Vi Nhàn thường để đèn nhỏ trên tường cho anh, khắp nơi trong nhà tràn ngập một mùi khó ngửi. Sờ soạng mở đèn, mắt hoa đào theo thói quen nhìn vào bàn trên phòng bếp --- trước kia bất kể lúc nào anh trở lại, nơi đó cũng sẽ để lại một phần thức ăn, bất kể anh có ở đó hay không.
Hừ, hôm nay tự nhiên không có gì cả. Nhan Duệ tức giận hừ một tiếng, cô không đợi ở nhà, không làm cơm, dù sao anh cũng không cảm thấy lạ, có chút lảo đảo muốn đi lên lầu, đi lên bậc thang thứ nhất không cẩn thận ngã, cả người té lăn trên đất, vô cùng chật vật, chóp mũi ngửi được mùi kỳ lạ ngày càng đậm.
“Ừm…” Buồn bực hừ một tiếng, Nhan Duệ cố gắng bò dậy, bộ dáng anh như vậy không thể để Vi Nhàn nhìn thấy… Nếu không mặt mũi sẽ mất hết…
Ách, cái này là cái gì, đen sì sì trong lòng bàn tay…
Híp mắt nhìn thật lâu, Nhan Duệ mới chợt ý thức được: Đây là máu nha!
Một buổi chiều trái tim anh lo lắng và bất an bộc phát, giờ phút này anh hoàn toàn tỉnh rượu, tại sao lại có máu chứ? Tại sao? Hơn nữa… Nhiều như vậy… Vi Nhàn đâu? Anh ở dưới lầu gây ra tiếng động lớn như vậy, sao cô một chút phản ứng cũng không có chứ?
Một giây trước anh còn trách cô không chờ anh, không nấu cơm cho anh mà ghi hận, nhưng giờ khắc này, anh hy vọng cô đang ngủ!
Chật vật từ dưới đất bò dậy, nhưng tay run rẩy làm Nhan Duệ vừa mới đứng thẳng liền té ngã, anh say thật, ánh mắt nhìn cũng không rõ. Nhưng anh không cần biết nhiều như vậy, liền chạy vội lên lầu, đẩy phòng ngủ, mở đèn, trên giường không có một bóng người, chăn màn chỉnh tề, gian phòng sạch sẽ, giống như không có người ở. Còn có quyển sách kia… Anh nhớ cô đọc xong, liền bỏ ở chỗ đó.
Không phải không để ý sao, vậy sao mỗi hành động của cô đều nhớ rõ chứ?
Lấy điện thoại di động ra muốn gọi, mới nghĩ đến anh mới đổi điện thoại di động không có số của ai, anh cũng không nhớ rõ số Ninh Vi Nhàn!
Khóe mắt liếc nhìn điện thoại cũ trên giường, bên trong có số nhà và số Vi Nhàn, bàn tay run rẩy cầm lên, mới phát hiện hết pin. Nhan Duệ tìm được máy sạc pin, run rẩy cắm nhiều lần vào không được, hơn mười lần mới thành công.
Mới vừa mở máy, liền thấy rất nhiều cuộc gọi nhỡ và tin nhắn, có cha mẹ, có Tư Tư, có bạn bè, những người phụ nữ kia… Duy chỉ có cha mẹ và Nhan Tư Tư goi mười mấy cuộc. Anh vừa định gọi lại, điện thoại trong tay liền vang lên.
Nhan Duệ nhận, giọng nói khàn khàn: “Này?” Tay run rẩy, cầm không chặt điện thoại.
Đầu kia là Nhan Tư Tư, cô khóc kêu: “Anh, anh… Anh chết ở chỗ nào… Anh chết ở chỗ nào vậy… Ô ô, anh có biết hay không Vi Nhàn thiếu chút nữa là chết đó ô ô ---”
Trong nháy mắt, Nhan Duệ như rơi vào hầm băng, điện thoại di động cạch một tiếng. từ trong tay rơi xuống sàn nhà.



Thử đọc