Quay Đầu - Chương 12

Tác giả: Lệ Ưu Đàm

Đánh dấu

Sao Vi Nhàn còn chưa ra?
Bàn tay to thon dài xoa xoa cằm, Nhan Duệ thay đổi tư thế nằm, nhưng đôi mắt đào hoa vẫn gắt gao nhìn chằm chằm cửa phòng tắm như cũ, cực kỳ mong đợi xem hoa sen mới nở đi ra như thế nào.
Chỉ mười phút đồng hồ ngắn ngủi, nhưng trong mắt Nhan Duệ lại dài như một năm, thật sự là anh đợi không được! Lưu loát lật người xuống giường, anh sải bước chạy về phía phòng tắm, đưa tay muốn mở cửa, lại phát hiện cửa bị khóa trái. Không phải chứ, tại sao lại như vậy, vợ anh cũng tàn nhẫn quá đi? Xác định anh sẽ đánh lén sao?
Hậm hực hờn dỗi quay lại giường, cắn răng nghiến lợi vài phút, quyết định sau này phải đánh thêm vài cái cái chìa khóa phòng tắm.
Cũng không biết đợi bao lâu, tóm lại Nhan Duệ xem như đợi cả một thế kỷ, rốt cục khi anh đang trông mong chờ đợi thì cửa phòng tắm cũng mở ra, anh lập tức ngồi dậy, đôi mắt đào hoa mở thật to, ánh mắt sáng lên nhìn chăm chú vào cửa.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
A!
Quả nhiên không làm anh thất vọng!
Bời vì không có đồ lót để thay, cho nên Ninh Vi Nhàn chỉ mặc áo sơ mi trắng của Nhan Duệ. Sau khi mặc vào cô mới phát hiện, tại sao mình lại chọn màu trắng? Màu đỏ màu xanh đều tốt, ít nhất những cái đó màu sắc cũng hơi đậm, không lộ rõ như cái áo này! Kiểu dáng cũng không giống như cái áo trắng này, cái gì cũng không che được! Lúc nãy mới mặc nó xong nếu cô không soi gương thì cũng không phát hiện, bởi vì cơ thể còn hơi ướt, hơn nữa độ thông thoáng của áo sơ mi cũng rất tốt, cho nên căn bản không che được hai đóa hoa mềm mại phấn hồng trước ngực cô! Không chỉ có như vậy, mặc dù áo sơ mi dài đến dưới mông, nhưng lại là màu trắng, còn trắng đến khác thường, nếu nhìn kỹ, cũng có thể thấy được nơi riêng tư thần bí!
Nếu không mặc, có quần áo khác để thay hay không, muốn cô đi thay quần áo một lần nữa, cô thật sự không có cách.
Cho nên Ninh Vi Nhàn không thể làm gì khác hơn là gặp chiêu phá chiêu, may mà tóc của cô dài, thả tóc vừa vặn có thể che kín, thậm chí còn dài hơn so với áo sơ mi, cuối cũng cũng có thể an tâm.
Cho dù như vậy, nhưng ánh mắt nóng như lửa kia của Nhan Duệ, cũng khiến má cô đỏ bừng, mỗi bước đi cũng cảm thấy không được tự nhiên.
... Sẽ không có vấn đề lớn gì chứ?
Nhưng ánh mắt Nhan Duệ thật là khủng khiếp, giống như là muốn nuốt cô vào bụng.
Thật cẩn thận đi đến đến bên giường, Ninh Vi Nhàn thử dò xét nở nụ cười nhút nhát, dáng vẻ mềm mại, trong như nước thật mê người khiến người ta bộc phát thú tính mà!
Nhưng Nhan Duệ là ai, anh đúng là lãng tử phong lưu, dạng phụ nữ nào mà anh chưa từng thấy qua? Nhưng khoa trương lại giả tạo là cái gì, đó chính là giờ phút này trái tim anh đang nhảy "Bang bang"!


Nhưng không thể không nói, anh đang giả bộ lão luyện, chiêu này là cố tình bày ra để hoãn binh. Đôi mắt đào hoa nhíu lại, môi mỏng giương lên, nở nụ cười giống như đóa hoa, nhưng chỉ có anh mới biết, cơ thể anh đã sớm bốc cháy rồi.
A, đây là cảm giác anh chưa có bao giờ!
Quả nhiên, sắc đẹp trước mặt, cho dù anh có kinh nghiệm phong phú, cũng vẫn động tâm!
Hắng giọng một cái, Nhan Duệ cười ngoắc ngoắc vợ, ý bảo cô đến bên cạnh mình ngồi xuống. Quả nhiên, cô vợ nhỏ ngoan ngoãn đi qua, anh vươn tay nắm lấy bả vai mảnh khảnh của cô, đôi mắt đào hoa thỏa mãn híp lại, trên mặt đều là vẻ say mê.
Ninh Vi Nhàn hơi khó hiểu, cô tò mò nhìn Nhan Duệ, "Duệ?"
Nhan Duệ mở mắt ra, cười mang con ngươi đen thoáng hiện lên tia kinh ngạc.
Tóc đen dài như thác nước xõa trước ngực và sau lưng, làm nổi bật mái tóc của cô, toàn thân trắng như tuyết vô cùng mịn màng vô cùng mịn màng còn có một mùi hương nhẹ nhàng, da thịt trắng như sữa, nhìn rất giống thạch trái cây, khiến người khác không nhịn được muốn tiến lên cắn một miếng.
Trong lòng nghĩ như thế nào thì Nhan Duệ làm như thế ấy, cơ thể cao lớn tiến lên, cắn nhẹ một cái lên đôi má phấn.
Ninh Vi Nhàn giật mình, nhất thời toàn thân cứng ngắc, mở mắt thật to, luống cuống nhìn Nhan Duệ.
Khẽ thở dài, Nhan Duệ vươn tay che kín cặp mắt đẹp khiến anh vừa nhìn thôi tim đã tê dại, dịu dàng dụ dỗ: "Ngoan, nhắm mắt lại, đừng nghĩ đến gì cả, chỉ nghĩ đến anh thôi." Chỉ cần cô nghĩ đến anh là đủ rồi, những cái khác không quan trọng.
"Ừ..." Cô nghe lời nhắm mắt lại, cả người giống như nụ hoa mới nở mặc anh đến hái.
Nhan Duệ cười hài lòng, anh thích phụ nữ nghe lời, rất thích, mà cô lại nhu thuận, làm anh kông chỉ có thích mà còn có một cảm giác thỏa mãn.
Không muốn nghĩ đến cảm giác đó là gì, hiện tại anh chỉ biết anh muốn cô, chỉ muốn một mình cô.
Bàn tay mang theo lửa nóng không biết khi nào đã chiu vào vạt áo áo sơmi, phủ lên bờ ngực đẫy đà mà vuốt ve, xúc cảm cực tốt này khiến con ngươi đen của anh tối lại, trong nháy mắt cơ thể dâng lên lửa dục, khiến cả người anh giống như Satan đến từ là địa ngục, nguy hiểm, tuấn mỹ, tràn đầy hấp dẫn trí mạng.
Ninh Vi Nhàn chậm rãi mở mắt, ánh mắt ngập nước mơ màng lẳng lặng nhìn khuôn mặt đẹp trai của anh.
Cô biết, bây giờ cô đã không tránh được, Nhan Duệ là kiếp nạn lớn nhất đời cô, rốt cuộc không cần phải giải thích.
Anh không cho cô thời gian để suy nghĩ nhiều, ở trước mặt hắn, không có bất kỳ phụ nữ nào có thể thanh tỉnh giữ vững thần trí, các cô luôn bị anh mê hoặc tâm hồn, vì anh mà thần hồn điên đảo, ăn uống không vào.
Bàn tay êm ái nhẹ nhàng cắm vào bên trong của cô, sau đó ra vào đều đặn, để cô nằm giữa giường lớn. Nhìn cô giống như một đứa con nít xinh đẹp được tráng men, tinh xảo tuyệt mỹ không thể tưởng tượng được.
Một cô gái vô cùng xinh đẹp như vậy, lại thuộc về anh!
Chuyên thuộc về anh, cũng chỉ thuộc về một mình anh!

Nhan Duệ si ngốc nhìn người đẹp da như tuyết ở trước mặt, đôi mắt đào hoa càng thâm trầm, anh cúi đầu, mút chặt cái miệng nhỏ nhắn óng ánh màu hồng nhạt kia, muốn đem cả người cô nuốt vào bụng, không bao giờ cho cô có cơ hội chạy trốn...



Thử đọc