Quay Đầu - Chương 11

Tác giả: Lệ Ưu Đàm

Đánh dấu

Dĩ nhiên, Nhan Duệ phải bảo vệ thật tốt thân thể của vợ, bây giờ không chỉ có anh không đồng ý, mà ngay cả hai vợ chồng nhà họ Nhan cũng đồng thanh kiên quyết phản đối Nhan Tư Tư, không để cô ấy làm hại suy nghĩ của Ninh Vi Nhàn.
Nói đùa!
Một người đẹp như vậy, lại dịu dàng, ngoan hiền, nếu giao cho tiểu ma nữ này Nhan Tư Tư này, không biết sẽ xảy ra chuyện gì!
Mà Nhan Duệ có tính độc chiếm cao, cơ thể vợ anh chỉ có mình anh mới được nhìn, Nhan Tư Tư chỉ có thể ở bên kia chờ đợi thôi! Vốn dĩ anh nghĩ ăn cơm xong anh sẽ lôi vợ yêu của mình chạy trốn, nhưng mẹ Nhan lại muốn giữ Vi Nhàn ở lại qua đêm, nói cái gì trời đã tối rồi, buổi tối lái xe không tốt lại còn nguy hiểm, hơn nữa lúc ăn cơm Nhan Duệ có uống mấy ly rượu, vì thế một người đều nhất trí đồng ý tối hôm nay Nhan Duệ và Ninh Vi Nhàn sẽ ngủ lại, dù sao phòng của Nhan Duệ vẫn được giữ lại, hằng ngày cũng có người quét dọn sạch sẽ không có một hạt bịu.
Vì thế cơm nước xong mọi người đều ưỡn bụng ngồi phịch ở trên sofa một lúc lâu, mãi cho đến khi cơm trong bụng tiêu hóa hết mới nhao nhao trở về phòng trên lầu nghỉ ngơi.
Bạn đang đọc truyện tại ThíchTruyện.VN
Nhan Duệ hung hăng trừng Nhan Tư Tư một cái, sau đó nắm tay vợ yêu đi lên lầu, trước khi đi vẫn không quên quay đầu lại cho cô một ánh mắt đe dọa.
Nhan Tư Tư sợ tới mức thiếu chút nữa phun ra số cơm mới vừa tiêu hóa xong.
Quái lạ, cô đâu có trêu ai ghẹo ai đâu? Rốt cuộc ai mới là người chảy chung dòng máu với anh ta chứ? Thật là thấy sắc quên em gái mà, ông trời nên cho anh ta bị sét đánh, để xem trong đầu Nhan Duệ chứa thứ gì.
Ninh Vi Nhàn buồn cười nhìn Nhan Duệ, nhưng lại không nói gì.
Bàn tay to đưa qua xoa xoa cái đầu nhỏ của cô, "Ngươi bây giờ em buồn cười, nhưng nếu một ngày nào đó không cẩn thận bị quỷ nha đầu Nhan Tư Tư kia lừa gạt, em sẽ không thể cười."
"Em cũng không phải là đứa trẻ ba tuổi, làm sao lại bị cô ấy lừa?" Ninh Vi Nhàn cười cười, bị anh dắt vào phòng, liền đánh giá xung quanh.
Phòng của Nhan Duệ màu chủ đạo là màu màu cà phê, sàn nhà bằng gỗ, cái giường lớn màu đen, trên tường có treo mấy bức tranh theo trường phái trừu tượng, không có bất kỳ món đồ của phụ nữ nào, xem ra vô cùng thoải mái, tràn đầy sức quyến rũ nam tính.
Vào phòng, chuyện đầu tiên Nhan Duệ làm là mở tủ tìm quần áo, nhưng lật tới lật lui vẫn không tìm được cái nào mà Ninh Vi Nhàn có thể mặc.
Nghĩ nghĩ, đứng lên chuẩn bị đi tìm Nhan Tư Tư mượn quần áo, nhưng lại lập tức bác bỏ ý nghĩ này. Nói đùa sao, tại sao vợ anh phải mặc quần áo của người khác, lại còn là quần áo của xú nha đầu Nhan Tư Tư kia!
Ninh Vi Nhàn đi tới, nhìn anh cầm mấy cái áo sơ mi màu sắc rực rỡ nhưng vẻ mặt lại vô cùng căm phẫn, không hiểu hỏi: "Duệ, anh làm sao vậy?" Nhìn anh hơi lạ lạ.


Nghe tiếng vợ gọi anh lấy lại tinh thần, Nhan Duệ mỉm cười, đưa tay kéo Ninh Vi Nhàn vào lòng, hơi nhíu mày: "Phòng anh không có quần áo phụ nữ, mặc đồ của anh có được không?"
Ninh Vi Nhàn sửng sốt, nhìn vài cái áo sơ mi trên tay anh, khuôn mặt nhỏ nhắn liền ửng hồng, mặc... mặc như thế nào?
Từ nhỏ Ninh Vi Nhàn đã được giáo dục phải mặc quần áo cho phù hợp với từng trường hợp, hoa lệ lệ ngẩn ngơ rồi.
Mặc, hay không mặc, đây là một vấn đề.
Thấy vẻ mặt rối rắm của vợ, Nhan Duệ buồn cười hơi nâng khóe môi, cố ý đưa mặt đến sát mặt cô, "Sao vậy, Vi Nhàn, nghĩ gì thế? Mặt đỏ như vậy? Nếu không thích thì không mặc cũng được, nghe nói ngủ trần rất tốt với cơ thể."
Ninh Vi Nhàn khẽ cắn môi, cuống quít lắc đầu, đưa tay ra lấy cái áo sơ mi trắng, những cái khác màu sắc thật dọa người, nào là đỏ, nào là xanh... người đàn ông này, cũng may mắn là trời cho dáng người, nếu không người bình thường mặc vào chắc sẽ không bị thiên lôi đánh chứ?
"Ha ha." Nhan Duệ cười nhẹ ra tiếng, nắm bả vai mảnh khảnh của cô, đẩy về phía phòng tắm: "Ngoan, trước tiên tắm trước đã, giằng co một ngày, em cũng mệt rồi."
Ninh Vi Nhàn gật gật đầu: "Được."
Đi tới hai bước, đột nhiên cô giống như nghĩ ra cái gì đó, quay đầu lại hỏi: "Anh không tắm sao?"
Ách.
Nghe vậy Nhan Duệ ngây ngẩn cả người, ý của vợ anh khi nói điều này là... muốn cùng anh tắm tắm uyên ương sao? Nhưng nhìn ánh mắt ngây thơ đó của vợ, hình như cũng không phải có ý như vậy.
"Cái đó, vợ... em đang mời anh tắm chung sao? Suy nghĩ lại, anh quyết định vẫn nên lễ phép hỏi trước thì có vẻ tốt hơn.
Cùng tắm... Ninh Vi Nhàn sặc, liền vội vàng lắc đầu xua tay ý nói anh nghĩ quá nhiều rồi, cô chỉ thuần túy là hiếu kỳ mà hỏi thôi, tuyệt đối không có cái ý nghĩ không thuần khiết này!
"Được rồi." Nhan Duệ hơi tiếc nuối, đôi mắt đào hoa tràn ngập ý tứ hàm xúc tiếc nuối nhìn cô, giống như bất đắc dĩ, lại thở dài, "Ài!"
Thật sự là anh cực kỳ thất vọng! Vốn là cực kỳ chờ mong, nhưng mà, phải chờ vợ anh mời anh tắm tắm uyên ương, còn không biết phải chờ bao lâu đấy!
Ninh Vi Nhàn lại đỏ mặt, vừa mới đã vô cùng đỏ, bây giờ là cực kỳ đỏ, má phấn nóng bừng, ngay cả chính mình cũng không khắc chế được tia xấu hồ. Nhưng... muốn cô mở miệng mời một người đàn ông cùng tắm chung, ông trời, điều này thật sự là cô làm không được!
Mặc dù đã quyết định thương anh, cùng anh sống hạnh phúc, thế nhưng những chuyện riêng tư này, có thể tránh không đề cập đến được không?
Ngẩng đầu nhìn về phía Nhan Duệ, phát hiện anh vẫn dùng vẻ mặt ai oán nhìn cô, vì thế Ninh Vi Nhàn nắm chặt áo sơ mi trong ngực, vội vàng chạy vào phòng tắm, ông trời, thượng đế, cô không thể chống cự được sức quyến rũ của người đàn ông này, nếu anh lại phóng điện với cô, cô sẽ mở miệng mời anh cùng vào tắm uyên ương với cô mất!
Sau khi vọt vào phòng tắm, vội vàng khóa trái cửa lại, nhìn lại mình trong gương phát hiện hai gò má mình đỏ như lửa, ánh mắt long lanh như nước, rõ ràng là dáng vẻ đáng yêu!

Để áo sơ mi trong tay qua một bên, Ninh Vi Nhàn mở vòi hoa sen, nhắm mắt lại, trước tiên rửa mặt, muốn xua đi cái nóng trong người.
Nhưng khi cô rửa mặt xong, lại phát hiện mình trong gương không những không bình tĩnh lại được, mà hai gò má lại còn kiều diễm hơn.
Ông trời, tại sao cô lại có cảm giác như phụ nữ đang hồi xuân!
Lắc lắc đầu, xua đi có ý nghĩ vớ vẩn trong đầu, Ninh Vi Nhàn cởi quần áo, bước vào bồn tắm lớn.
Bên ngoài phòng tắm, Nhan Duệ đang nằm nghiêng trên giường, đôi mắt đào hoa chớp cũng không chớp nhìn chằm chằm vào cái bóng xinh đẹp, thân thể mềm mại in trên cửa phòng tắm.
Thậm chí anh có thể nhìn thấy nước đang chảy từ cái cằm tinh xảo chảy đến cổ sau đó xuống bộ ngực đẫy đà. Bụng dưới truyền đến cảm giác khó chịu, Nhan Duệ cúi đầu nhìn, phát hiện mình tiểu huynh đệ của mình đã ngẩng đầu ưỡn ngực vận sức chờ phát động. A... đừng nóng vội, tao biết mày đã đói lâu rồi, ta cũng vậy, vì thế hai chúng ta phải ăn cho no nê đấy!



Thử đọc